Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 151

Sợi Nắng Ấm Giữa Lòng Bão

3245 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp cảm xúc của Hoàng Minh từ chương 150 sau khi nhận được chiếc khăn len, làm sâu sắc thêm sự tò mò và niềm hy vọng mơ hồ của anh.,Khắc họa sự đấu tranh nội tâm của Lê Ngân sau hành động 'táo bạo' của mình, giữa sự lo lắng, mong chờ phản ứng và bản tính dè dặt, sợ tổn thương.,Tạo ra một tương tác tinh tế, không lời nhưng đầy ý nghĩa giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, sử dụng chiếc khăn len như một cầu nối cảm xúc.,Tái khẳng định áp lực từ Quang Huy và dự án sắp tới, đẩy mâu thuẫn nội tâm của Hoàng Minh (tự ti) lên cao trào, nhưng đồng thời cho thấy hơi ấm từ Lê Ngân có thể xoa dịu phần nào.,Duy trì pha 'climax' của arc, tăng cường căng thẳng cảm xúc và chuẩn bị cho sự kiện cao trào ở Chương 155.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Quang Huy, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, bâng khuâng, có chút căng thẳng nội tâm và hy vọng mong manh.
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm hôm sau, cái lạnh vẫn còn bủa vây phòng trọ "Gác Mái" của Hoàng Minh, nhưng không còn cái buốt giá cắt da thịt như đêm qua. Ánh nắng nhạt, vàng ươm như mật ong, khẽ lách qua khe cửa sổ cũ kỹ, rọi xuống tấm chăn mỏng đã sờn màu. Hoàng Minh khẽ cựa mình, đôi mắt còn nặng trĩu vì giấc ngủ không mấy yên bình, nhưng trong lòng lại mang một cảm giác lạ lẫm, bâng khuâng. Cảm giác ấy không phải là nỗi lo lắng thường trực về tiền bạc, về học hành, hay về những va vấp thường nhật giữa lòng Hà Nội rộng lớn. Nó là một thứ gì đó dịu dàng hơn, mềm mại hơn, như chính cái hơi ấm còn vương trên chiếc khăn len dệt tay mà cậu đã cẩn thận đặt trên đầu giường.

Cậu đưa tay với lấy chiếc khăn, những ngón tay gầy gò khẽ chạm vào chất len mềm mại, mịn màng. Màu xám tro của nó không quá nổi bật, nhưng những mũi đan đều đặn, không hoàn hảo một cách tinh tế, lại nói lên bao điều. Nó không phải là sản phẩm công nghiệp đại trà, mà là thứ được làm ra bằng cả tấm lòng, bằng sự tỉ mỉ của một đôi bàn tay quen thuộc. Hoàng Minh khẽ hít hà. Mùi hương thoang thoảng còn vương lại trên chiếc khăn, không nồng nàn, không phô trương, nhưng rất đỗi thân quen. Nó gợi nhớ đến mùi giấy cũ trong thư viện, mùi sách vở tinh tươm, và cả mùi hương thanh khiết rất riêng của Lê Ngân.

Cậu ngồi dậy, lưng dựa vào thành giường lạnh lẽo. Căn phòng trọ nhỏ hẹp trên tầng gác mái, với bức tường vôi đã ngả màu và cửa sổ lấm lem bụi, bỗng chốc dường như bớt đi vẻ chật chội, cô quạnh. Hoàng Minh nhớ lại khoảnh khắc đêm qua, khi cậu phát hiện ra chiếc khăn, và cả nụ cười đầy ẩn ý của Anh Khoa. "Không phải ai để quên đâu anh... Chắc là... một món quà." Lời nói của cậu, thoát ra từ trong vô thức, giờ đây vang vọng lại trong tâm trí, mang theo một niềm hy vọng mong manh đến lạ.

Minh khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Cậu không dám chắc, không dám khẳng định, nhưng trong sâu thẳm, một tiếng nói nhỏ bé cứ thì thầm rằng, nó là của Ngân. Chỉ có Ngân mới tinh tế đến vậy, chỉ có Ngân mới lặng lẽ quan tâm đến cậu theo một cách riêng, không ồn ào, không khoa trương. Nét vẽ trong cuốn sổ tay, chiếc khăn len này, tất cả đều là những "điều chưa nói", nhưng lại rõ ràng hơn bất kỳ lời bày tỏ nào.

Cậu thử quàng chiếc khăn lên cổ. Chất len mềm mại khẽ cọ vào làn da, mang theo một hơi ấm dễ chịu lan tỏa. Nó không chỉ sưởi ấm phần da thịt, mà còn ủ ấm cả trái tim cậu, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo của nỗi tự ti đã bám riết lấy cậu suốt mấy ngày qua. Cậu cảm thấy mình không còn cô đơn nữa, không còn lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này nữa. Có ai đó đã nghĩ đến cậu, đã lo lắng cho cậu, đã dùng sự khéo léo của mình để mang lại cho cậu một chút bình yên.

Cậu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Phía dưới, những con hẻm nhỏ đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng xe máy loẹt xoẹt, tiếng rao hàng của những bà cụ bán xôi, và tiếng cười nói của lũ trẻ con chuẩn bị đến trường. Hoàng Minh đưa tay khẽ chạm vào khung cửa sổ gỗ đã bạc màu, cảm nhận cái se lạnh vẫn còn vương trên mặt kính. Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại mùi hương và hơi ấm của chiếc khăn len.

"Liệu có phải là cậu ấy thật không?" Cậu tự hỏi, giọng nói khẽ khàng, gần như chỉ là một tiếng thở dài. Nỗi tự ti vốn đã ăn sâu vào trong tâm hồn cậu, khiến cậu luôn dè dặt, luôn nghi ngờ những điều tốt đẹp đến với mình. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè, bỡ ngỡ giữa Hà Nội. Lê Ngân, thì lại là cô gái Hà Nội gốc, tinh tế, sâu sắc, và có phần lạnh lùng. Khoảng cách giữa họ dường như quá lớn, như một vực thẳm mà cậu không biết liệu mình có thể vượt qua hay không.

Nhưng rồi, hơi ấm từ chiếc khăn lại vỗ về tâm hồn cậu, xua đi những lo lắng. Nó là một sự an ủi không lời, một lời động viên thầm lặng. Cậu không biết phải làm gì với cảm xúc này, với sự tò mò và niềm hy vọng nhỏ nhoi đang nhen nhóm trong lòng. Liệu cậu có nên tìm hiểu? Liệu cậu có nên chủ động? Hay cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, như cách chiếc khăn len này đã đến với cậu?

Hoàng Minh nhìn chiếc khăn một lần nữa, đôi mắt bỗng trở nên kiên định hơn. Cậu cẩn thận gấp gọn chiếc khăn, đặt nó vào ngăn nhỏ trong ba lô, nơi cậu vẫn thường để những vật quý giá nhất. Cậu sẽ mang nó theo, như một vật hộ mệnh, một lời nhắc nhở rằng cậu không đơn độc. Dù cho đó có phải là Lê Ngân hay không, thì hơi ấm này, sự quan tâm này, cũng đủ để cậu có thêm động lực để đối mặt với một ngày mới, với những áp lực và thử thách đang chờ đợi. Cậu tin, rồi sẽ có một lúc nào đó, những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, sẽ tìm được đường đến với nhau.

***

Đại học Ngoại Thương vào giữa buổi sáng luôn tấp nập và sôi động. Tiếng chuông báo giờ học vừa dứt, hàng trăm sinh viên ùa ra khỏi các giảng đường, tràn ngập các hành lang, tiếng trò chuyện râm ran như bầy ong vỡ tổ. Ánh nắng dịu dàng của một ngày đông trong lành len lỏi qua những ô cửa kính lớn, rọi xuống nền gạch bóng loáng, tạo nên những vệt sáng vàng óng. Mùi cà phê thoang thoảng từ căng-tin, quyện với mùi giấy sách mới và mùi cỏ cây xanh mát từ khuôn viên trường, tạo nên một bầu không khí trẻ trung, năng động và đầy sức sống.

Hoàng Minh bước đi giữa dòng người hối hả. Chiếc khăn len dệt tay, thay vì nằm trong ba lô, đã được cậu quàng hờ trên cổ. Nó không phải là một cách để khoe khoang, mà chỉ đơn giản là một hành động vô thức. Hơi ấm của nó, dù không còn nồng nàn như đêm qua, nhưng vẫn đủ để mang lại cho cậu một cảm giác an ủi, một sự bình yên nhỏ nhoi giữa sự ồn ào. Cậu vẫn còn chìm trong những suy nghĩ miên man về chiếc khăn, về người đã tặng nó, và về những cảm xúc khó gọi tên đang len lỏi trong lòng.

Cậu đang đi về phía thư viện, nơi cậu dự định dành cả buổi để nghiên cứu tài liệu cho dự án nhóm sắp tới. Bước chân cậu chậm rãi, ánh mắt lướt qua những gương mặt xa lạ, cố gắng tìm kiếm một điều gì đó, hoặc chỉ đơn giản là cố gắng tập trung vào mục tiêu của mình. Bỗng nhiên, ánh mắt cậu khựng lại.

Ở cuối hành lang, nơi ánh sáng mặt trời chiếu rọi rõ nhất, Lê Ngân vừa bước ra khỏi một lớp học, đi cùng với Thảo Vy. Dáng người cô mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo len màu be nhạt và chiếc quần jean đơn giản. Mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua đám đông. Có lẽ, là do ánh nắng, hay do một điều gì đó khác, mà hôm nay, Ngân trông có vẻ dịu dàng hơn, mềm mại hơn thường lệ.

Ánh mắt họ chạm nhau. Một khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm lấy không gian xung quanh Hoàng Minh, xóa nhòa đi mọi tiếng ồn ào, mọi gương mặt khác. Thời gian như ngừng lại. Lê Ngân nhìn thấy chiếc khăn len màu xám tro trên cổ cậu, đôi mắt cô thoáng lên một tia sáng rất khẽ, vừa là niềm vui, vừa là một chút lo lắng không nói thành lời. Cô không né tránh ánh mắt cậu, mà giữ nó lại, như thể muốn truyền tải một điều gì đó mà không cần dùng đến lời.

Hoàng Minh cảm nhận được ánh nhìn của cô, một sự nhận biết mơ hồ nhưng rõ ràng. Cậu cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Trái tim cậu bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Cậu muốn nói điều gì đó, muốn hỏi, muốn cảm ơn, nhưng rồi sự rụt rè cố hữu lại trỗi dậy. Cậu chỉ khẽ cúi đầu, một cử chỉ ngập ngừng, như một lời chào hỏi không trọn vẹn, một lời đáp lại đầy bối rối.

Ngân khẽ mím môi, ánh mắt có chút hụt hẫng nhưng rất nhanh chóng được che giấu. Cô biết cậu vẫn rụt rè như vậy. Cô biết cậu sẽ không thể nói ra điều gì. Nhưng việc cậu đeo chiếc khăn, dù chỉ là quàng hờ, cũng đủ để trái tim cô dấy lên một niềm vui khó tả.

Đúng lúc đó, một giọng nói tự tin, vang dội cắt ngang khoảnh khắc tĩnh lặng của họ. "Minh này, Đức Anh!"

Quang Huy xuất hiện, như một cơn lốc. Cậu ta cao ráo, điển trai, ăn mặc lịch sự với áo sơ mi kẻ và quần kaki, phong thái tự tin và nụ cười rạng rỡ. Quang Huy đi tới chỗ Hoàng Minh và Đức Anh, người bạn thân của Minh, đang đứng gần đó. Cậu ta vỗ vai Đức Anh một cái rõ kêu, rồi nhìn Hoàng Minh, ánh mắt đầy vẻ chủ động và có chút cạnh tranh.

"Minh này, phần của cậu thế nào rồi? Giáo sư Trần đặt kỳ vọng cao lắm đấy." Quang Huy nói, giọng điệu thân mật nhưng lại mang một áp lực vô hình. "Tớ vừa nói chuyện với thầy xong, thầy bảo dự án này rất quan trọng, có thể là cơ hội lớn cho chúng ta đấy."

Đức Anh, với vẻ mặt tươi tắn và năng động thường lệ, vội vàng đáp lời, cố gắng giảm bớt căng thẳng. "Yên tâm đi Huy, Minh làm gì cũng cẩn thận mà. Cậu ấy đang cố gắng hết sức đó." Đức Anh nhìn Hoàng Minh, nháy mắt một cái đầy ẩn ý, như muốn nói "cố lên bạn".

Hoàng Minh nghe những lời của Quang Huy, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, xua đi hết mọi hơi ấm từ chiếc khăn len. Nỗi tự ti vốn đã được xoa dịu đôi chút, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ. So với Quang Huy tự tin, hoạt bát, luôn chủ động và biết cách gây ấn tượng, cậu lại càng thấy mình nhỏ bé, yếu kém. Áp lực từ dự án, từ kỳ vọng của giáo sư, và từ cả sự so sánh không lời với Quang Huy, bỗng chốc đè nặng lên vai cậu. Chiếc khăn len trên cổ, dù vẫn mềm mại, nhưng hơi ấm của nó bỗng trở nên yếu ớt hơn, như một ngọn nến nhỏ bé giữa cơn gió lớn.

Từ xa, Lê Ngân và Thảo Vy vẫn đang đứng đó, lặng lẽ quan sát. Thảo Vy khẽ chạm vào tay Lê Ngân, ánh mắt đầy vẻ tò mò. "Này Ngân, nhìn kìa. Quang Huy lại bắt đầu rồi."

Lê Ngân không nói gì, ánh mắt cô vẫn dán vào Hoàng Minh. Cô thấy vẻ mặt cậu khẽ chùng xuống, thấy cậu bối rối trước những lời của Quang Huy. Trái tim cô bỗng thắt lại. Cô muốn bước đến, muốn nói điều gì đó để bảo vệ cậu, để xoa dịu những áp lực đang đè nặng lên cậu. Nhưng rồi, bản tính dè dặt, khép kín lại ngăn cô lại. Cô chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ quan sát, và cảm thấy một nỗi bồn chồn xen lẫn sự thất vọng. Dường như, hành động của cô, chiếc khăn len của cô, vẫn chưa đủ để xoa dịu hoàn toàn những nỗi lo lắng trong lòng Hoàng Minh.

***

Chiều muộn, thư viện Quốc gia Việt Nam chìm trong một bầu không khí tĩnh mịch, trang nghiêm. Ánh nắng chiều đã yếu ớt, chỉ còn le lói qua những ô cửa sổ kính lớn, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên những kệ sách gỗ cao ngút và những hàng bàn đọc cổ kính. Mùi giấy cũ, mực in, và gỗ thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi bụi thời gian, tạo nên một cảm giác vừa trầm mặc, vừa gợi hoài niệm. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhè nhẹ, và tiếng bước chân khẽ khàng của các thủ thư là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Hoàng Minh ngồi tại một góc quen thuộc, nơi cậu vẫn thường lui tới mỗi khi muốn tìm kiếm sự yên tĩnh. Chiếc khăn len dệt tay giờ đây đã được cậu cẩn thận tháo ra, đặt gọn gàng trên mặt bàn gỗ sẫm màu, ngay cạnh cuốn sổ tay ghi chép chung. Ánh mắt cậu dán vào màn hình laptop, cố gắng tập trung vào những con số, những dữ liệu phức tạp của dự án. Nhưng tâm trí cậu lại trôi dạt đi đâu đó, bị giằng xé giữa sự ấm áp dịu dàng từ chiếc khăn len và áp lực nặng nề từ lời nói của Quang Huy buổi sáng.

Lời của Quang Huy cứ văng vẳng bên tai cậu: "Giáo sư Trần đặt kỳ vọng cao lắm đấy." Cậu biết, đó không chỉ là một lời nhắc nhở, mà còn là một sự so sánh ngầm. Quang Huy luôn tự tin, luôn xuất sắc, luôn là người dẫn đầu. Còn cậu, Hoàng Minh, chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè, luôn cảm thấy mình kém cỏi hơn người khác. Dù đã cố gắng rất nhiều, nhưng nỗi tự ti ấy vẫn như một bóng ma, đeo bám lấy cậu, khiến cậu không ngừng nghi ngờ năng lực của bản thân.

Cậu khẽ thở dài, tay vuốt nhẹ lên chiếc khăn len. Hơi ấm của nó dường như đã phai nhạt đi nhiều, giống như niềm hy vọng mong manh đã nhen nhóm trong lòng cậu buổi sáng. Cậu lật dở cuốn sổ tay ghi chép chung, nơi vẫn còn vương lại nét vẽ tinh nghịch của Lê Ngân, hình ảnh bông hoa sữa nhỏ bé và dòng chữ "Cố lên" được viết nắn nót. Cậu nhìn nó, như tìm kiếm một sự an ủi, một lời động viên không lời. Những nét vẽ đơn giản ấy, cùng với chiếc khăn len này, là tất cả những gì cậu có thể bám víu vào lúc này, để chống lại những cảm giác tiêu cực đang vây lấy mình.

Cậu ước gì mình có thể mạnh dạn hơn, có thể tự tin hơn. Ước gì cậu có thể hỏi thẳng Lê Ngân về chiếc khăn, về những cảm xúc cô gửi gắm. Nhưng rồi, những suy nghĩ ấy lại nhanh chóng tan biến. Cậu sợ. Sợ rằng đó chỉ là sự hiểu lầm của riêng cậu. Sợ rằng sự chủ động của mình sẽ khiến mọi thứ trở nên gượng gạo, đánh mất đi sự tinh tế, nhẹ nhàng vốn có trong mối quan hệ của họ. Cậu sợ sự từ chối, sợ nỗi thất vọng.

Cùng lúc đó, Lê Ngân, sau buổi học, cũng tìm đến thư viện. Cô bước đi nhẹ nhàng trên nền gỗ đã cũ, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua từng hàng ghế. Trong lòng cô vẫn còn một nỗi bồn chồn khó tả kể từ buổi sáng. Cô đã nhìn thấy cậu đeo chiếc khăn len. Cô đã nhìn thấy ánh mắt cậu dành cho cô. Nhưng rồi, sự xuất hiện của Quang Huy, và vẻ mặt trầm tư của cậu sau đó, lại khiến cô lo lắng. Liệu cậu có hiểu được tấm lòng của cô? Hay cậu vẫn còn chìm đắm trong những nỗi lo riêng?

Cô đi lướt qua khu vực Hoàng Minh đang ngồi, không dám nhìn thẳng. Nhưng ánh mắt cô vẫn không khỏi liếc về phía anh. Cô thấy cậu đang ngồi đó, một mình, ánh mắt dán vào màn hình máy tính, vẻ mặt vẫn còn đượm vẻ ưu tư. Chiếc khăn len màu xám tro nằm gọn gàng trên bàn, cạnh cuốn sổ tay. Cô cảm thấy một nỗi thất vọng nhẹ dâng lên. Dường như, hành động của cô, chiếc khăn len của cô, vẫn chưa đủ để mang lại cho cậu niềm vui, niềm hy vọng mà cô mong muốn.

Thảo Vy đi cùng Ngân, khẽ chạm vào tay cô. "Ngân, mày sao thế? Có chuyện gì à?" Thảo Vy thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ quan tâm. Cô nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt bạn mình, sự bồn chồn ẩn giấu dưới vẻ ngoài trầm tĩnh.

Lê Ngân chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía Hoàng Minh. Cô không thể nói ra. Không thể nói rằng cô đang băn khoăn về một chiếc khăn len, về một ánh mắt giao nhau, về những cảm xúc chưa được gọi tên. Cô chỉ cảm thấy một sự bất lực nhẹ nhàng. Cô đã cố gắng, theo cách riêng của mình. Nhưng dường như, khoảng cách giữa cô và Hoàng Minh vẫn còn đó, như một bức tường vô hình mà cả hai đều chưa đủ dũng cảm để vượt qua.

Bên ngoài cửa sổ thư viện, bầu trời đã âm u hẳn. Những đám mây xám xịt kéo đến, báo hiệu một cơn mưa phùn có thể sắp sửa ghé thăm Hà Nội. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo cái rét ngọt len lỏi vào từng ngóc ngách. Hoàng Minh khẽ rùng mình. Cậu đưa tay chạm vào chiếc khăn len trên bàn, cảm nhận chút hơi ấm còn vương lại. Cậu không biết tương lai sẽ ra sao, không biết liệu những điều chưa nói có bao giờ được cất lên thành lời hay không. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cậu vẫn còn chiếc khăn len, còn cuốn sổ tay, và còn một niềm hy vọng mong manh rằng, giữa cái rét ngọt của Hà Nội, giữa bộn bề lo toan của cuộc sống, vẫn có một người đang lặng lẽ quan tâm đến cậu, đang dùng cách riêng của mình để sưởi ấm tâm hồn cậu. Và điều đó, dù nhỏ bé, cũng đủ để cậu cảm thấy mình không hoàn toàn đơn độc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ