Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 152

Khăn Len và Áp Lực Vô Hình

4654 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa cuộc đấu tranh nội tâm của Hoàng Minh giữa sự tự ti, áp lực từ dự án và những cảm xúc khó gọi tên từ chiếc khăn len.,Làm sâu sắc thêm sự quan tâm thầm lặng của Lê Ngân đối với Hoàng Minh, thể hiện qua những quan sát tinh tế và nỗi lo lắng chưa nói.,Củng cố vai trò của Quang Huy như một đối thủ tiềm năng, gia tăng áp lực ngoại cảnh cho Hoàng Minh trong bối cảnh dự án chung.,Đẩy cao trào cảm xúc và mâu thuẫn nội tại, chuẩn bị cho sự kiện cao trào ở Chương 155 (buổi trình bày dự án).,Gieo mầm cho sự can thiệp tinh tế từ Cô Thu, người sẽ là kim chỉ nam cho Hoàng Minh.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Quang Huy, Đức Anh, Thảo Vy, Cô Thu
Mood: Tense, emotional, reflective, hopeful yet uncertain, có chút bâng khuâng và chất thơ
Kết chương: [object Object]

Tiếng đồng hồ báo thức rè rè vọng từ chiếc điện thoại cũ kỹ bên gối, cắt ngang giấc ngủ chập chờn của Hoàng Minh. Cậu khẽ trở mình, cảm nhận cái lạnh buốt xương của sáng sớm tháng Mười Hai len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn phòng trọ gác mái. Những tấm kính đã ố vàng, phủ một lớp bụi mờ, chỉ đủ để lọt vào vài tia nắng yếu ớt, mỏng manh như sợi chỉ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch hoa đã bạc màu. Căn phòng nhỏ hẹp trên tầng cao nhất của dãy nhà trọ cũ kỹ, thường ngày vẫn mang đến cho cậu một cảm giác an toàn, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị, nhưng sáng nay, nó lại như một cái hộp chật chội, giam cầm những suy nghĩ nặng nề trong lòng.

Cậu ngồi dậy, vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương khớp kêu răng rắc. Hơi thở phả ra thành từng làn khói trắng mờ ảo trong không khí se lạnh, tan biến nhanh chóng vào khoảng không tĩnh mịch của căn phòng. Trên bàn học, nằm gọn gàng bên cạnh chồng sách giáo trình dày cộp và cuốn sổ tay gáy lò xo quen thuộc, là chiếc khăn len màu xám tro. Nó vẫn ở đó, yên vị như một vật chứng thầm lặng của đêm qua, của những cảm xúc ngổn ngang không lời. Hoàng Minh khẽ đưa tay chạm vào chiếc khăn, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của sợi len dệt tay. Hơi ấm của nó dường như đã phai nhạt đi nhiều sau một đêm dài, nhưng dư vị của sự quan tâm, của một niềm hy vọng mơ hồ thì vẫn còn đó, quẩn quanh trong tâm trí cậu.

"Chiếc khăn này... là của Ngân sao?" Cậu tự hỏi, giọng nói thì thầm gần như vô thanh, chỉ đủ để bản thân nghe thấy. "Cô ấy muốn nói gì... hay chỉ là một sự tình cờ?" Hàng loạt câu hỏi không lời cứ xoay vần trong đầu cậu, như những con sóng nhỏ dập dềnh không ngừng nghỉ. Cậu nhớ lại ánh mắt thoáng qua của Lê Ngân chiều hôm qua, cái nhìn không lời nhưng chất chứa bao điều. Cô đã nhìn cậu, đôi mắt trầm tĩnh ấy dừng lại trên chiếc khăn cậu đang đeo, một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tình nhưng lại in sâu vào tâm trí cậu. Liệu đó có phải là một lời xác nhận? Hay chỉ là một sự trùng hợp mà cậu đang cố gắng gán ghép ý nghĩa?

Cậu vuốt nhẹ lên chiếc khăn, cảm nhận từng sợi len mềm mại lướt qua đầu ngón tay. Lòng cậu dâng lên một cảm giác vừa bối rối, vừa day dứt. Sự ấm áp của nó đối lập hoàn toàn với cái lạnh đang bao trùm lấy cậu, cả về thể xác lẫn tinh thần. Nó là một dấu hiệu, một tín hiệu mà cậu không dám chắc mình đã giải mã đúng. Cậu nhớ đến nét vẽ bông hoa sữa nhỏ bé và dòng chữ "Cố lên" nắn nót trong cuốn sổ tay. Cả hai, chiếc khăn và nét vẽ, đều là những cử chỉ tinh tế, không lời, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu nỗi tự ti, nỗi lo âu đang gặm nhấm cậu từng ngày. Cậu bám víu vào chúng, như một người sắp chết đuối bám vào một cọng rơm, dù biết rằng chúng mong manh, nhưng vẫn là tất cả những gì cậu có thể tìm thấy lúc này.

Tiếng rao hàng của người bán xôi vọng lên từ con ngõ nhỏ phía dưới, lẫn vào tiếng xe máy nổ lách tách và tiếng người qua lại lộn xộn. Mùi đồ ăn sáng thoang thoảng bay vào phòng, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng cũ và mùi giấy từ chồng sách vở. Hoàng Minh khẽ hít sâu, cố gắng tập trung vào hiện tại. Hôm nay là một ngày quan trọng, buổi họp nhóm dự án với Quang Huy và Lê Ngân. Áp lực từ dự án này đè nặng lên vai cậu, lớn hơn bất cứ bài kiểm tra hay tiểu luận nào cậu từng phải đối mặt. Giáo sư Trần đã đặt kỳ vọng rất cao, và Quang Huy, với tài năng và sự tự tin bẩm sinh, càng khiến cậu cảm thấy mình nhỏ bé, kém cỏi.

Nỗi tự ti ấy, nó như một bóng ma dai dẳng, đeo bám cậu từ những ngày đầu đặt chân lên Hà Nội. Chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ trước sự rộng lớn và nhộn nhịp của thành phố này. Cậu luôn cảm thấy mình không thuộc về nơi đây, luôn phải cố gắng gấp đôi, gấp ba người khác để chứng minh bản thân. Và giờ đây, với dự án này, cậu lại đứng trước một thách thức mới, một cuộc so tài ngầm mà cậu cảm thấy mình đã thua ngay từ vạch xuất phát. Quang Huy luôn xuất sắc, luôn là người dẫn đầu. Cậu biết rõ điều đó, và điều đó càng khiến cậu thêm phần nặng trĩu.

Cậu thở dài, rồi đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Cậu đưa chiếc khăn lên, quàng nhẹ nhàng quanh cổ. Sự mềm mại của nó chạm vào da thịt, mang đến một cảm giác dịu dàng, gần gũi. Nó không chỉ là một món đồ giữ ấm đơn thuần, mà còn là một sợi dây vô hình, kết nối cậu với một ai đó đang lặng lẽ quan tâm đến cậu. Một chút hơi ấm nhỏ bé, nhưng lại đủ để nhen nhóm một tia động lực mong manh. Cậu muốn giữ lấy nó, giữ lấy cái cảm giác được quan tâm, được an ủi ấy, như một lá bùa hộ mệnh.

Cậu đứng dậy, tiến về phía bàn học, bắt đầu soạn sách vở. Từng cuốn sách được đặt ngay ngắn vào balo, từng tập tài liệu được kiểm tra lại cẩn thận. Cậu cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ miên man về Lê Ngân và chiếc khăn, về Quang Huy và áp lực dự án, để tập trung vào những việc cần làm. Nhưng đôi lúc, ánh mắt cậu vẫn vô thức lướt qua chiếc khăn len đang yên vị quanh cổ, như tìm kiếm một sự trấn an. Hoàng Minh không biết liệu chiếc khăn này có thể giúp cậu vượt qua được những thách thức phía trước hay không, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, nó là một lời nhắc nhở rằng cậu không hoàn toàn đơn độc. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn đó, len lỏi vào từng tế bào, nhưng chiếc khăn len dệt tay đã mang đến một hơi ấm nhỏ bé, đủ để sưởi ấm phần nào tâm hồn cậu, để cậu có thêm chút dũng khí bước ra khỏi căn phòng chật chội, đối mặt với một ngày mới đầy áp lực và những điều chưa nói.

***

Đại học Ngoại Thương vào buổi sáng tháng Mười Hai vẫn mang một vẻ đẹp riêng, thanh lịch và năng động. Những tòa nhà lớn với kiến trúc hiện đại, nhiều kính phản chiếu ánh nắng dịu nhẹ, tạo nên một khung cảnh rạng rỡ, đối lập hoàn toàn với sự trầm mặc của Hà Nội cổ kính. Tiếng chuông báo giờ học vang lên trong không gian, xen lẫn tiếng sinh viên trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ từ bên ngoài cổng trường vọng vào, và đôi khi là tiếng nhạc rộn ràng từ các câu lạc bộ hoạt động sớm. Mùi sách vở, cà phê từ các quán nhỏ trong trường, và mùi cỏ cây xanh mát sau đêm sương lạnh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trẻ trung, tràn đầy năng lượng.

Hoàng Minh bước vào phòng học trống đã được hẹn trước, nơi buổi họp nhóm dự án sẽ diễn ra. Cậu thấy Quang Huy đã có mặt, đang đứng trước tấm bảng trắng, tay cầm bút, vẻ mặt đầy tự tin và chuyên nghiệp. Quang Huy cao ráo, điển trai, mái tóc cắt gọn gàng và bộ quần áo lịch sự làm nổi bật phong thái tự tin của cậu ta. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi càng khiến cậu ta thêm phần thu hút. "Chào Minh, Ngân. Đến rồi à? Chúng ta bắt đầu luôn nhé." Giọng Quang Huy dứt khoát, tràn đầy khí thế.

Lê Ngân cũng vừa bước vào, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo len màu be và quần jeans đơn giản nhưng tinh tế. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng, che đi một phần khuôn mặt trái xoan với những đường nét thanh tú. Đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua Minh một cách nhanh chóng, rồi dừng lại trên chiếc khăn len màu xám tro quanh cổ cậu. Một thoáng dao động rất nhỏ trong đáy mắt cô, rồi lại trở về vẻ trầm tĩnh thường thấy. Cô ngồi xuống ghế bên cạnh Minh, lặng lẽ mở sổ tay và đặt bút xuống.

"Theo em, chúng ta nên tập trung vào khía cạnh này, nó sẽ tạo ra sự khác biệt lớn cho dự án của chúng ta." Quang Huy bắt đầu, tay vẽ sơ đồ lên bảng một cách dứt khoát. Cậu ta phân tích từng chi tiết, từng khía cạnh của dự án một cách sắc bén, đưa ra những ý tưởng táo bạo nhưng lại vô cùng khả thi. Cách trình bày của Quang Huy rõ ràng, mạch lạc, không một chút ngập ngừng hay do dự. Cậu ta toát ra một thứ năng lượng thuyết phục, khiến người nghe phải tập trung vào từng lời nói.

Hoàng Minh ngồi đối diện, cố gắng theo kịp dòng suy nghĩ của Quang Huy. Cậu cảm thấy mình như một kẻ đứng ngoài cuộc, dù đang ngồi chung một bàn, chung một dự án. Ý tưởng của Quang Huy cứ thế tuôn trào, mỗi lời nói đều như một nhát dao sắc bén, cắt đứt những ý tưởng non nớt, mơ hồ mà Hoàng Minh đã cố gắng xây dựng trong đầu. Cậu muốn đóng góp, muốn đưa ra ý kiến của mình, nhưng mỗi khi định mở lời, một nỗi tự ti quen thuộc lại trỗi dậy, bóp nghẹt cổ họng cậu.

"Em... em nghĩ..." Hoàng Minh ngập ngừng, giọng nói nhỏ dần. "Có thể bổ sung thêm một phần về... về tính khả thi trong việc tiếp cận thị trường nông thôn, chẳng hạn?" Cậu nói, ánh mắt rụt rè nhìn về phía Quang Huy. Ý tưởng của cậu dường như quá nhỏ bé, quá giản dị so với tầm nhìn vĩ mô của Quang Huy.

Quang Huy khẽ gật đầu, một nụ cười lịch sự nhưng có phần khách sáo hiện trên môi. "Ý của Minh cũng hay đó, nhưng có lẽ chúng ta nên ưu tiên những khía cạnh mang tính đột phá hơn trước đã. Thời gian không còn nhiều, chúng ta cần tập trung vào trọng điểm." Lời nói của Quang Huy nhẹ nhàng, nhưng lại như một gáo nước lạnh dội thẳng vào niềm hy vọng mong manh của Hoàng Minh. Cậu cảm thấy mình bị gạt sang một bên, những đóng góp của mình trở nên vô nghĩa.

Lê Ngân, ngồi cạnh Minh, vẫn im lặng lắng nghe. Đôi mắt cô dõi theo từng cử chỉ của Quang Huy, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt cô lại lướt nhanh về phía Hoàng Minh. Cô nhận ra sự căng thẳng trên khuôn mặt cậu, sự rụt rè trong từng lời nói. Cô cũng thấy chiếc khăn len dệt tay vẫn yên vị quanh cổ cậu. Một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng dâng lên trong lòng cô, nhưng cũng đi kèm với nỗi lo lắng. Cô biết Minh đang phải chịu áp lực rất lớn, và cô cũng biết bản thân mình đã làm những gì để xoa dịu phần nào nỗi lo đó, dù chỉ là những cử chỉ thầm lặng.

"Ý của Huy rất tốt, nhưng có lẽ chúng ta cần cân nhắc thêm về khả năng thực thi trong thời gian ngắn." Lê Ngân đột nhiên lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng rõ ràng, thu hút sự chú ý của cả hai chàng trai. "Một ý tưởng vĩ mô cần đi đôi với nguồn lực và thời gian thực hiện. Chúng ta nên chia nhỏ mục tiêu, tập trung vào những gì có thể hoàn thành tốt nhất trong khuôn khổ cho phép." Lời nói của Ngân không chỉ bổ sung cho Quang Huy, mà còn mang tính thực tế, đánh thẳng vào trọng tâm vấn đề. Nó không phủ nhận ý tưởng của Quang Huy, mà điều chỉnh nó để phù hợp hơn với hoàn cảnh.

Quang Huy quay sang nhìn Ngân, gật gù tán thành. "Đúng vậy, Ngân nói rất có lý. Chúng ta cần một kế hoạch khả thi. Cảm ơn cậu, Ngân." Cậu ta quay lại bảng, bắt đầu điều chỉnh lại sơ đồ. Hoàng Minh nhìn Ngân, một cảm giác biết ơn trộn lẫn với sự phức tạp khác dâng lên trong lòng. Cô ấy luôn như vậy, tinh tế và sâu sắc, luôn nhìn ra được những điểm mấu chốt mà cậu thường bỏ qua. Nhưng đồng thời, sự ăn ý giữa Ngân và Quang Huy, sự công nhận mà Quang Huy dành cho Ngân, lại khiến cậu cảm thấy mình càng thêm xa cách, càng thêm lạc lõng.

Quang Huy tiếp tục phân công công việc một cách rành mạch, dứt khoát. "Minh, cậu phụ trách phần nghiên cứu dữ liệu thị trường nhé. Ngân, cậu sẽ cùng mình phát triển ý tưởng cốt lõi và xây dựng cấu trúc bài thuyết trình." Hoàng Minh cảm thấy mình bị đẩy vào những phần việc mang tính hỗ trợ, ít quan trọng hơn, như một người làm nền cho sự tỏa sáng của hai người kia. Nỗi tự ti lại trỗi dậy, gặm nhấm lòng cậu. Cậu khẽ vuốt nhẹ chiếc khăn len trên cổ, tìm kiếm chút an ủi từ hơi ấm mong manh của nó. Nó dường như đang nhắc nhở cậu về một sự quan tâm không lời, nhưng liệu sự quan tâm ấy có đủ mạnh để xoa dịu nỗi thất vọng đang bủa vây cậu hay không? Cậu không biết.

Lê Ngân, dù đang tập trung ghi chép, vẫn cảm nhận được ánh mắt của Hoàng Minh. Cô khẽ liếc nhìn cậu một lần nữa, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua vẻ mặt ưu tư của cậu. Cô hiểu, ít nhất là phần nào, những gì cậu đang trải qua. Cô muốn nói điều gì đó, muốn động viên cậu, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Bản tính dè dặt, e ngại bộc lộ cảm xúc đã ăn sâu vào cô từ lâu. Hơn nữa, cô sợ rằng lời nói của mình sẽ khiến cậu cảm thấy yếu đuối hơn, hay tệ hơn, sẽ khiến mọi thứ trở nên gượng gạo. Cô chỉ có thể lặng lẽ quan sát, lặng lẽ lo lắng, và lặng lẽ cầu mong rằng cậu sẽ tìm thấy sức mạnh từ bên trong mình, hoặc từ những điều nhỏ bé mà cô đã cố gắng gửi gắm. Buổi họp nhóm kết thúc, để lại trong lòng Hoàng Minh một gánh nặng vô hình, còn Lê Ngân thì một nỗi băn khoăn không dứt, như những đám mây xám xịt đang kéo đến trên bầu trời Hà Nội buổi trưa.

***

Sau buổi họp nhóm, Hoàng Minh không nán lại lâu. Cậu muốn thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt, thoát khỏi ánh mắt tự tin của Quang Huy và cả ánh nhìn thấu hiểu nhưng đầy băn khoăn của Lê Ngân. Cậu bước vội vã dọc hành lang của trường đại học, nơi tiếng sinh viên đã thưa thớt hơn sau giờ học. Tiếng gió nhẹ lùa qua những ô cửa sổ lớn, mang theo cái se lạnh đặc trưng của Hà Nội những ngày cuối năm, len lỏi vào từng ngóc ngách, từng kẽ hở của tâm hồn cậu. Mùi sách vở cũ, mùi phấn bảng từ các phòng học còn vương vấn, xen lẫn với mùi không khí trong lành sau một buổi sáng quang đãng.

Hoàng Minh cảm thấy thất vọng về bản thân mình hơn bao giờ hết. Mỗi lời nói sắc bén của Quang Huy, mỗi ý tưởng đột phá của cậu ta, đều như một nhát cứa vào sự tự tin vốn đã mỏng manh của Minh. Cậu đã cố gắng, đã chuẩn bị rất kỹ, nhưng khi đối diện với sự xuất sắc ấy, tất cả những gì cậu có thể làm là ngập ngừng, ấp úng, rồi im lặng. Nỗi tự ti lại dâng trào, như một con sóng dữ dội, cuốn phăng mọi nỗ lực của cậu. Cậu tự hỏi, liệu mình có thực sự phù hợp với môi trường này không, liệu mình có đủ năng lực để đứng vững giữa những người giỏi giang, xuất chúng như Quang Huy hay Lê Ngân? Chàng trai tỉnh lẻ ấy, liệu có thể thực sự vươn lên, hay chỉ mãi là cái bóng mờ nhạt giữa lòng Hà Nội phồn hoa?

Chiếc khăn len dệt tay vẫn yên vị quanh cổ cậu, mang theo chút hơi ấm còn vương vấn. Nhưng lúc này, nó không còn mang lại cảm giác an ủi như buổi sáng sớm nữa. Thay vào đó, nó lại như một vật nhắc nhở về một hy vọng mong manh, về một sự quan tâm mà cậu cảm thấy mình không xứng đáng. Cậu ước gì mình có thể mạnh mẽ hơn, tự tin hơn, để có thể đáp lại những cử chỉ ấy một cách đường hoàng, chứ không phải cứ mãi chìm đắm trong những nỗi lo lắng và sự mặc cảm. Cậu muốn tin rằng mình có giá trị, nhưng những gì vừa diễn ra trong phòng họp lại khiến niềm tin ấy lung lay dữ dội.

Đang miên man trong dòng suy nghĩ, cậu vô tình va phải một dáng người nhỏ nhắn, thanh lịch. "Ôi, cháu xin lỗi ạ." Hoàng Minh vội vàng cúi đầu. Khi ngẩng lên, cậu nhận ra đó là Cô Thu, giảng viên môn Văn hóa Việt Nam, người mà cậu luôn kính trọng. Cô Thu, với mái tóc đen vấn gọn gàng, đôi mắt hiền từ nhưng sắc sảo sau cặp kính gọng mảnh, đang nhìn cậu với vẻ mặt thấu hiểu. Trên môi cô vẫn thường trực một nụ cười nhẹ, ấm áp.

"Minh có vẻ ưu tư? Dự án có vẻ khó khăn sao con?" Cô Thu hỏi, giọng nói ấm áp, truyền cảm, từ tốn như một dòng suối mát lành, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Hoàng Minh. Cô không hỏi dồn, không ép buộc, chỉ nhẹ nhàng khơi gợi, như một người mẹ hỏi con.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, sự rụt rè cố hữu lại hiện rõ trong lời nói. "Dạ... cũng hơi áp lực ạ. Em... em cảm thấy mình chưa đóng góp được nhiều." Cậu không dám nói hết những gì đang chất chứa trong lòng, những nỗi tự ti, những so sánh ngầm với Quang Huy. Cậu sợ rằng những lời nói ấy sẽ làm lộ ra sự yếu đuối của bản thân.

Cô Thu im lặng lắng nghe, đôi mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Hoàng Minh, như có thể đọc thấu được tâm tư sâu kín của cậu. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung và trí tuệ. "Con biết không, Minh? Đôi khi, những điều nhỏ bé nhất lại mang đến sức mạnh lớn nhất, con ạ. Một hạt mầm nhỏ bé, trải qua mùa đông khắc nghiệt, vẫn có thể vươn mình đâm chồi nảy lộc. Con người cũng vậy. Đừng đánh giá thấp giá trị của riêng mình, con nhé."

Những lời nói của Cô Thu, giản dị nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn Hoàng Minh. "Những điều nhỏ bé nhất lại mang đến sức mạnh lớn nhất." Cậu bất giác đưa tay chạm vào chiếc khăn len trên cổ, cảm nhận sự mềm mại của nó. Liệu có phải cô đang ám chỉ đến những cử chỉ thầm lặng, những sự quan tâm không lời mà cậu đang băn khoăn? Liệu có phải cô đang muốn nói rằng, những đóng góp nhỏ bé của cậu, những nỗ lực thầm lặng của cậu, cũng có giá trị riêng, không kém gì những ý tưởng vĩ mô, những đóng góp nổi bật của người khác?

Lời của cô như một tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây mù trong tâm trí cậu, xoa dịu nỗi thất vọng, nỗi tự ti đang bủa vây. Nó không thể xua tan hoàn toàn gánh nặng đang đè nặng lên vai cậu, nhưng ít nhất, nó đã nhen nhóm một tia hy vọng mới, một góc nhìn khác về giá trị của bản thân. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nhìn Cô Thu với ánh mắt biết ơn. "Dạ, em cảm ơn cô ạ." Giọng cậu vẫn còn chút nghẹn ngào.

Cô Thu khẽ xoa đầu cậu, rồi lại mỉm cười. "Cố gắng lên, Minh. Cô tin ở con." Cô nói, rồi tiếp tục bước đi, dáng người nhỏ nhắn dần khuất sau khúc cua hành lang. Hoàng Minh đứng đó, một mình, giữa hành lang vắng lặng. Lời nói của Cô Thu vẫn văng vẳng bên tai cậu, như một câu thần chú nhẹ nhàng. Cậu đưa tay chạm vào chiếc khăn len một lần nữa, cảm nhận hơi ấm từ nó dường như đã trở lại, mạnh mẽ hơn một chút. Cậu không biết tương lai sẽ ra sao, không biết dự án này sẽ đi đến đâu, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cậu cảm thấy mình không hoàn toàn đơn độc. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn đó, nhưng cậu đã tìm thấy một chút hơi ấm, một chút động lực từ những điều nhỏ bé, từ những lời động viên chân thành.

***

Trong không gian tĩnh lặng và trang nghiêm của Thư viện Quốc gia Việt Nam, Lê Ngân ngồi cạnh Thảo Vy, cố gắng tập trung vào cuốn sách đang mở trước mặt. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn, cao vút, chiếu rọi vào phòng đọc, làm nổi bật những hàng kệ sách gỗ cao ngút và những cột đá lớn đã nhuốm màu thời gian. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, tôn kính tri thức. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ và những tiếng thì thầm nhỏ đủ để không phá vỡ sự yên tĩnh chung.

Thảo Vy, với mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ được tạo kiểu cầu kỳ và gương mặt đáng yêu, tròn trịa, đang lướt mạng xã hội trên chiếc laptop. Cô khẽ liếc sang Ngân, người bạn thân của mình, người vẫn luôn giữ một vẻ ngoài trầm tĩnh, ít bộc lộ cảm xúc. Nhưng hôm nay, Thảo Vy cảm nhận được một sự khác lạ. Đôi mắt sâu và trầm của Ngân cứ vô thức lướt về phía cửa ra vào của thư viện, như đang chờ đợi một ai đó.

"Này Ngân, mày cứ nhìn đi đâu thế? Lo cho Minh à?" Thảo Vy thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ tinh ý. Cô biết rõ những gì đang diễn ra giữa Ngân và Hoàng Minh, những cảm xúc chưa được gọi tên, những cử chỉ thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa.

Lê Ngân giật mình, khẽ quay mặt đi, cố gắng che giấu sự bối rối. Cô khẽ lắc đầu, rồi lại thở dài nhẹ. "Cậu ấy có vẻ áp lực. Quang Huy giỏi thật." Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chứa đựng một nỗi lo lắng không thể giấu được. Cô không thể phủ nhận tài năng của Quang Huy, cậu ta thực sự xuất sắc, và chính điều đó càng khiến cô lo lắng cho Hoàng Minh. Cô đã nhìn thấy vẻ mặt ưu tư của Minh trong buổi họp nhóm, thấy cậu cố gắng đóng góp nhưng rồi lại chìm vào im lặng. Chiếc khăn len cô tặng vẫn yên vị quanh cổ cậu, một sự an ủi nhỏ bé giữa những áp lực khổng lồ.

"Thì mày động viên cậu ấy đi chứ! Cứ giữ trong lòng mãi thế thì ai biết được?" Thảo Vy nói, có chút sốt ruột. Cô không thể hiểu nổi sự dè dặt của Ngân. Tình cảm đã rõ ràng đến vậy, tại sao cứ phải giữ kín trong lòng? "Cậu ấy đang rất cần mày đó. Mày cứ nhìn cậu ấy chịu áp lực mãi sao?"

Lê Ngân khẽ lắc đầu, đôi mắt lại hướng về phía cửa thư viện, nơi cậu vừa đi qua, nơi cậu có thể sẽ xuất hiện. "Không cần đâu... Cậu ấy sẽ ổn thôi." Cô nói, giọng thì thầm gần như vô thanh. Cô muốn tin rằng Hoàng Minh đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Cô sợ rằng sự chủ động của mình sẽ khiến cậu cảm thấy gánh nặng hơn, hoặc tệ hơn, sẽ phá vỡ cái sự tinh tế, nhẹ nhàng vốn có trong mối quan hệ của họ. Cô sợ sự từ chối, sợ nỗi tổn thương nếu cảm xúc của mình không được đáp lại, hoặc bị hiểu sai. Bản tính dè dặt đã trở thành một phần của cô, khiến cô khó lòng mở lòng, khó lòng nói ra những điều chất chứa trong lòng.

Thảo Vy thở dài, cô biết Ngân rất khó mở lời, khó bộc lộ cảm xúc trực tiếp. Cô cũng biết Ngân là người tinh tế và sâu sắc, luôn suy nghĩ cẩn trọng trước khi làm bất cứ điều gì. Thảo Vy nhìn Ngân, rồi khẽ chạm vào chiếc khăn len màu xanh nhạt trên cổ mình, một chiếc khăn khác mà Ngân đã dệt tặng cô vào dịp sinh nhật. Cô hiểu rằng, Lê Ngân đã dùng cách riêng của mình để thể hiện sự quan tâm. Chiếc khăn len màu xám tro kia, là tất cả những gì Ngân có thể làm để sưởi ấm cho Hoàng Minh, để gửi gắm những lời động viên không lời.

Thảo Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đã bắt đầu chuyển màu, những đám mây xám xịt kéo đến dày đặc hơn, báo hiệu một cơn mưa phùn có thể sắp sửa ghé thăm Hà Nội. Cái rét ngọt của đầu đông vẫn còn vương vấn, len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố, của cả tâm hồn con người. Ngân vẫn ngồi đó, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa bao nỗi băn khoăn. Những điều chưa nói, vẫn cứ chôn giấu sâu thẳm trong lòng cô, như những hạt mầm đang chờ đợi một cơ hội để nảy nở. Cô vẫn hy vọng, và vẫn lo lắng, cho Hoàng Minh, cho chính mình, và cho những cảm xúc mong manh đang lớn dần giữa lòng Hà Nội cổ kính này. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ, những điều chưa nói ấy, sẽ được cất lên thành lời, giữa một mùa hoa sữa nồng nàn, hay giữa một cơn mưa phùn dai dẳng của Hà Nội?

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ