Bầu trời Hà Nội buổi tối như khoác lên mình một tấm áo choàng xám bạc, nặng trĩu những hơi sương và cái rét ngọt của những ngày cuối đông. Gió heo may lùa qua những con ngõ nhỏ, mang theo chút hương ẩm mốc của đất, của rêu phong, và đôi khi là mùi khói bếp than từ những căn nhà nằm sâu hút. Trên tầng cao nhất của dãy nhà trọ cũ kỹ, nằm khuất trong một con ngõ sâu hun hút, căn phòng nhỏ của Hoàng Minh chìm trong ánh đèn vàng hắt hiu. Ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để soi rõ chồng sách giáo trình, những tập tài liệu dự án ngổn ngang trên bàn gỗ ép và chiếc khăn len màu xám tro đang nằm gọn gàng cạnh chiếc cốc sứ.
Hoàng Minh ngồi đó, dáng người hơi gầy nhưng thẳng thớm, ánh mắt ngơ ngác thường ngày giờ đây đượm vẻ ưu tư sâu sắc. Anh khẽ miết ngón tay lên từng sợi len mềm mại của chiếc khăn, cảm nhận hơi ấm dường như vẫn còn vương vấn từ lần cuối cùng nó ôm lấy cổ anh. Hơi ấm ấy, mỏng manh như một tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, nhưng đủ để sưởi ấm một góc lòng đang lạnh giá. Dự án sắp đến hạn, và gánh nặng của nó đè lên vai anh như một khối đá tảng. Quang Huy, với tài năng và sự tự tin bẩm sinh, đã khiến Hoàng Minh cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng hơn bao giờ hết. Anh đã cố gắng, đã thức khuya dậy sớm, đã đọc không biết bao nhiêu tài liệu, nhưng mỗi khi đứng cạnh Quang Huy, những ý tưởng của anh dường như đều trở nên nhạt nhòa, thiếu sức sống.
"Đôi khi, những điều nhỏ bé nhất lại ẩn chứa sức mạnh lớn nhất..." Lời nói của Cô Thu chợt vọng về trong tâm trí anh, nhẹ nhàng như một làn gió thoảng qua, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu lạ kỳ. Anh ngước nhìn chiếc khăn len, lòng tự hỏi liệu cô có phải đang ám chỉ điều gì đó? Chiếc khăn này, một vật nhỏ bé, đơn giản, nhưng lại mang đến cho anh một cảm giác bình yên, một sự an ủi không lời giữa bộn bề lo toan. Anh biết nó không phải là giải pháp cho những vấn đề của anh, không thể giúp anh tự tin hơn trước Quang Huy hay hoàn thành dự án một cách xuất sắc hơn. Nhưng nó lại là một điểm tựa tinh thần, một lời nhắc nhở rằng có một điều gì đó tốt đẹp, ấm áp vẫn tồn tại trong cuộc sống của anh.
Anh đứng dậy, cơ thể hơi mỏi nhừ sau một ngày dài ở trường và buổi họp nhóm căng thẳng. Tiếng xe cộ từ ngõ nhỏ vọng vào, tiếng rao hàng đêm muộn, tiếng bước chân lộc cộc của những người thuê trọ khác. Những âm thanh ấy quen thuộc đến mức đôi khi anh không còn để ý đến nữa, nhưng đêm nay, chúng như những nốt nhạc trầm buồn, gõ nhịp vào nỗi băn khoăn trong lòng. Anh rót một cốc nước lọc, rồi lấy gói trà xanh từ góc tủ. Mùi trà thơm nhẹ lan tỏa trong không khí, xua đi phần nào mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng đã cũ kỹ. Hoàng Minh mang cốc trà ra bên cửa sổ, hé mở một khe nhỏ. Gió lạnh ùa vào, thổi tung mái tóc anh. Hơi thở anh hóa thành làn khói trắng mỏng manh, tan biến nhanh chóng vào màn đêm.
Hà Nội đêm nay tĩnh lặng hơn thường lệ, những ánh đèn đường vàng vọt như những đốm lửa cô đơn giữa biển sương mù. Anh nhìn xuống con ngõ, nơi những hàng cây bàng lá đỏ đã rụng gần hết, trơ trụi những cành khẳng khiu vươn lên bầu trời xám xịt. Anh nhớ về những ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố này, cái cảm giác choáng ngợp, lạc lõng giữa sự rộng lớn và nhộn nhịp. Bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu khát vọng được anh gói ghém trong chiếc ba lô cũ kỹ. Nhưng rồi, hiện thực khắc nghiệt đã khiến anh đôi khi muốn bỏ cuộc. Anh không phải là người thông minh xuất chúng, không có sự tự tin bẩm sinh như Quang Huy, cũng không có những mối quan hệ rộng rãi để hỗ trợ. Anh chỉ có sự chăm chỉ, lòng quyết tâm và một chút ngây thơ của một chàng trai tỉnh lẻ.
Nhưng rồi, anh lại đưa tay chạm vào chiếc khăn len đang nằm trên bàn. Hơi ấm của nó không chỉ là vật lý mà còn là tinh thần. Nó giống như một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, dù anh có cảm thấy lạc lõng và yếu đuối đến mức nào, vẫn có một điều gì đó, một ai đó, đang âm thầm quan tâm và sưởi ấm cho anh. Anh không biết ai đã dệt nó, cũng không dám nghĩ quá nhiều về điều đó, bởi vì suy nghĩ ấy mang theo một sự bối rối, một niềm hy vọng mong manh mà anh sợ rằng chỉ là ảo ảnh.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị chát nhẹ của trà xanh lan tỏa trong khoang miệng. Anh biết mình không thể trốn tránh mãi. Ngày trình bày dự án đang đến gần, và anh cần phải đối mặt với nó, dù có sợ hãi đến đâu. Lời khuyên của Cô Thu, chiếc khăn len ấm áp, và cả những ánh mắt quan tâm mà anh đã vô tình bắt gặp từ một ai đó trong thư viện... Tất cả những điều nhỏ bé ấy, liệu có đủ sức mạnh để tiếp thêm cho anh một chút dũng khí? Anh khẽ gật đầu, như để tự trấn an bản thân. Anh sẽ cố gắng, sẽ làm hết sức mình. Dù kết quả có ra sao, anh cũng không muốn phải hối tiếc. Hoàng Minh quay trở lại bàn học, ánh mắt nhìn thẳng vào những tài liệu dự án. Lần này, anh không chỉ nhìn thấy những con số và biểu đồ khô khan, mà còn nhìn thấy một tia hy vọng, một động lực để vươn lên từ chính những điều nhỏ bé nhất. Anh biết con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, đêm nay, anh không còn cảm thấy hoàn toàn cô đơn nữa.
***
Buổi chiều tại Đại học Ngoại Thương luôn mang một vẻ năng động, trẻ trung đặc trưng. Tiếng chuông báo giờ học vang lên giòn giã, rồi lại nhanh chóng chìm vào tiếng sinh viên trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ vội vã lướt qua cổng trường. Trong một phòng học trống ở dãy nhà C, ánh nắng chiều hắt qua khung cửa kính lớn, nhuộm vàng những hàng ghế gỗ và bảng trắng. Nhóm dự án của Hoàng Minh đang có buổi họp cuối cùng để chuẩn bị cho buổi trình bày quan trọng sắp tới.
Quang Huy ngồi ở vị trí trung tâm, phong thái tự tin toát ra từ từng cử chỉ. Cậu ta cao ráo, điển trai, mái tóc được vuốt gel gọn gàng, và bộ trang phục đơn giản nhưng lịch sự càng làm nổi bật vẻ chuyên nghiệp. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cậu, nhưng trong những khoảnh khắc nghiêm túc, ánh mắt cậu lại ánh lên sự sắc sảo và quyết đoán. Huy đang đứng trước bảng, phác thảo những ý tưởng đột phá bằng những nét vẽ dứt khoát, giọng nói rõ ràng, mạch lạc, thu hút sự chú ý của mọi người. "Phần này chúng ta cần làm thế này để tạo điểm nhấn, Minh thấy sao?" Quang Huy quay sang Hoàng Minh, một câu hỏi mang tính 'xã giao' hơn là thật sự lắng nghe, bởi ánh mắt cậu ta đã nhanh chóng lướt qua và quay lại với bảng trắng.
Hoàng Minh, ngồi ở một góc bàn, tay cầm bút ghi chép, cố gắng che giấu sự lo lắng đang bủa vây. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên một sân khấu lớn, nhưng lại là một diễn viên phụ, mờ nhạt trước ánh hào quang của người khác. Anh cũng mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, bên ngoài khoác thêm chiếc áo len mỏng, nhưng so với phong thái của Quang Huy, anh cảm thấy mình như một người đến từ một thế giới khác. Chiếc khăn len màu xám tro vẫn yên vị quanh cổ anh, mang đến một hơi ấm quen thuộc, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm từ bên trong.
"À... em nghĩ... cũng được ạ." Hoàng Minh đáp, giọng nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng. Anh có những ý tưởng của riêng mình, những góc nhìn khác biệt, nhưng mỗi khi định cất lời, một nỗi sợ hãi vô hình lại bóp nghẹt cổ họng anh. Sợ rằng những gì mình nói ra sẽ không đủ hay, sẽ bị cười nhạo, sẽ bị coi thường. Anh nhớ lại lời khuyên của Cô Thu, "những điều nhỏ bé nhất", nhưng làm sao anh có thể biến những điều nhỏ bé ấy thành sức mạnh, khi bản thân anh còn chưa tin vào chúng? Anh cúi đầu ghi chép, cố gắng tỏ ra tập trung, nhưng tâm trí anh lại đang quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ. Anh thấy những ánh mắt của các thành viên khác trong nhóm đều đổ dồn vào Quang Huy, ngưỡng mộ và tán thành. Anh biết, Quang Huy xứng đáng với sự chú ý ấy, cậu ta thực sự giỏi giang. Nhưng điều đó càng khiến anh cảm thấy mình kém cỏi, như một hạt cát lạc lõng giữa sa mạc.
Đức Anh, bạn thân của Hoàng Minh, ngồi cạnh, nhận ra sự nặng nề của bạn mình. Thằng bạn anh thường ngày rụt rè đã đành, nhưng hôm nay lại càng im lặng hơn. Đức Anh muốn nói điều gì đó để động viên, nhưng trong không khí căng thẳng của buổi họp, cậu lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Cậu chỉ khẽ huých nhẹ cùi chỏ vào tay Hoàng Minh, như một lời động viên không lời. Hoàng Minh khẽ ngẩng đầu, ánh mắt thoáng gặp ánh mắt lo lắng của Đức Anh, và một nụ cười gượng gạo nở trên môi.
Quang Huy tiếp tục trình bày, giọng nói tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết. Cậu ta phân công nhiệm vụ, định hướng các bước tiếp theo, và mọi người đều chăm chú lắng nghe. Hoàng Minh cũng cố gắng lắng nghe, cố gắng ghi nhớ những gì cần làm, nhưng một phần tâm trí anh lại đang lạc trôi về một nơi khác. Anh nghĩ đến Lê Ngân, đến ánh mắt trầm tĩnh của cô, đến khoảnh khắc cô nhìn anh trong thư viện khi anh đeo chiếc khăn này. Liệu cô có nhận ra sự bối rối, sự tự ti trong lòng anh không? Liệu cô có hiểu được những gì anh đang trải qua không? Anh ước gì mình có thể mạnh mẽ như Quang Huy, tự tin và dứt khoát. Anh ước gì mình có thể nói ra những suy nghĩ của mình một cách rõ ràng, không chút ngần ngại.
Buổi họp kết thúc, các thành viên lần lượt rời đi, để lại Hoàng Minh một mình trong căn phòng trống. Ánh nắng chiều đã dần tắt, để lại một màu xám xịt bao trùm. Anh vẫn ngồi đó, tay vuốt nhẹ chiếc khăn len, cảm nhận hơi ấm của nó len lỏi qua từng kẽ tay. Anh biết, những điều chưa nói, những nỗi lo lắng chưa được bày tỏ, đang ngày càng chồng chất trong lòng anh. Áp lực từ dự án, từ sự xuất sắc của Quang Huy, từ chính sự tự ti của bản thân, tất cả đang tạo thành một nút thắt vô hình, siết chặt lấy trái tim anh. Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng, hòa mình vào dòng sinh viên đông đúc đang hối hả ra về. Hà Nội không vội được đâu, nhưng anh thì lại đang cảm thấy mình phải vội vã, phải chạy đua với thời gian, với chính bản thân mình. Anh tự hỏi, liệu anh có đủ sức để vượt qua nút thắt này, để rồi một ngày nào đó, anh có thể tự tin ngẩng cao đầu, không còn cảm thấy mình mờ nhạt giữa đám đông?
***
Khi màn đêm buông xuống, cái se lạnh của Hà Nội càng trở nên rõ rệt. Sương nhẹ bắt đầu giăng mắc, bao phủ những con phố, làm mờ đi những ánh đèn lung linh. Quán cà phê "Hoa Sữa" nằm trong một con phố nhỏ, nép mình dưới tán cây cổ thụ, phát ra ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao, tạo nên một không gian ấm cúng và lãng mạn. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo khéo léo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, và ban công nhỏ có giàn hoa giấy đã rụng hết lá, chỉ còn trơ những cành khô khẳng khiu. Bên trong, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, cùng với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tiếng pha chế cà phê lách cách và những tiếng trò chuyện thì thầm, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm.
Lê Ngân ngồi ở một góc quán, nơi có tấm kính lớn nhìn ra phố. Dáng người cô mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo len màu be và chiếc quần jean đơn giản. Mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng, che đi một phần khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế. Đôi mắt sâu và trầm của cô thường ngày vẫn ẩn chứa sự trầm tĩnh, nhưng đêm nay lại đong đầy một nỗi băn khoăn khó tả. Cô khẽ nắm chặt tách trà gừng nóng hổi, hơi ấm từ chiếc tách lan tỏa vào lòng bàn tay cô, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng.
"Này Ngân, mày nghe tao nói không đấy? Lại mơ màng gì rồi?" Thảo Vy, với mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ được tạo kiểu cầu kỳ và gương mặt tròn trịa, đáng yêu, khẽ huých nhẹ vào tay Ngân. Cô bạn thân của Ngân luôn tràn đầy năng lượng và sự hoạt bát, nhưng Ngân lại thường chìm đắm trong thế giới nội tâm của riêng mình. "Từ nãy đến giờ tao kể bao nhiêu chuyện mà mày chẳng nghe được chữ nào. Lại nghĩ đến Minh chứ gì?"
Lê Ngân khẽ lắc đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. Ánh mắt cô vẫn dõi ra ngoài cửa kính, nơi những bóng người vội vã lướt qua trong màn sương mờ ảo. "Không có gì... Chỉ là... thấy Minh có vẻ vất vả quá." Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chứa đựng một nỗi lo lắng không thể giấu được. Cô đã nhìn thấy anh, vừa mới đó thôi, bóng anh lướt qua quán cà phê, trên cổ vẫn là chiếc khăn len màu xám tro. Anh trông có vẻ mệt mỏi, dáng đi hơi rũ xuống, nhưng trong ánh mắt anh, cô lại bắt gặp một sự kiên cường khó tả. Một tia sáng yếu ớt, nhưng đủ để khiến cô cảm thấy lòng mình bồn chồn.
Thảo Vy thở dài, cô đã quá quen với sự dè dặt của Ngân. Tình cảm của Ngân dành cho Hoàng Minh đã rõ ràng như ban ngày, nhưng cô lại không bao giờ chịu mở lòng, không bao giờ chịu bày tỏ trực tiếp. "Thì mày cứ giữ trong lòng mãi thế thì ai biết được? Cậu ấy đang áp lực như vậy, mày không động viên thì ai động viên?" Thảo Vy nói, có chút sốt ruột. Cô biết Ngân quan tâm đến Minh nhiều đến mức nào, nhưng cái sự ngại ngùng, sợ hãi của Ngân lại khiến cô luôn chùn bước.
Lê Ngân khẽ nhấp một ngụm trà, vị cay nồng của gừng lan tỏa trong khoang miệng. Cô muốn nói, muốn bước ra ngoài, muốn kéo anh vào quán, muốn hỏi anh có ổn không. Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi vô hình lại kéo cô lại. Cô sợ rằng sự chủ động của mình sẽ khiến anh cảm thấy gánh nặng, sợ rằng cô sẽ phá vỡ cái sự tinh tế, nhẹ nhàng vốn có trong mối quan hệ của họ. Cô sợ sự từ chối, sợ nỗi tổn thương nếu cảm xúc của mình không được đáp lại, hoặc bị hiểu sai. Hà Nội là vậy, đôi khi, những điều chưa nói lại chất chứa nhiều hơn ngàn vạn lời nói.
"Cậu ấy sẽ ổn thôi..." Lê Ngân thì thầm, giọng nói gần như hòa vào tiếng nhạc acoustic. Cô muốn tin vào điều đó. Cô muốn tin rằng Hoàng Minh đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Nhưng trong sâu thẳm, cô lại cảm thấy một sự bất an. Cô nhớ đến buổi họp nhóm ở trường, nhớ đến vẻ mặt ưu tư của anh, nhớ đến ánh mắt anh nhìn chiếc khăn len. Cô hiểu rằng, chiếc khăn đó, không chỉ là một vật giữ ấm, mà còn là một sợi dây kết nối vô hình, một lời động viên không lời mà cô đã gửi gắm.
Thảo Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng Hoàng Minh đã khuất dạng. Cô nhìn Ngân, ánh mắt bạn mình vẫn đăm chiêu, xa xăm. Cô biết, Ngân sẽ không bao giờ dễ dàng bộc lộ cảm xúc của mình. Nhưng Thảo Vy cũng hiểu rằng, sự lo lắng và bất an của Ngân đang đạt đến đỉnh điểm. Cô khẽ chạm vào chiếc khăn len màu xanh nhạt trên cổ mình, một chiếc khăn khác mà Ngân đã dệt tặng cô vào dịp sinh nhật. Cô hiểu rằng, Lê Ngân đã dùng cách riêng của mình để thể hiện sự quan tâm. Chiếc khăn len màu xám tro kia, là tất cả những gì Ngân có thể làm để sưởi ấm cho Hoàng Minh, để gửi gắm những lời động viên không lời.
Bên ngoài quán cà phê, sương ngày càng dày đặc, bao phủ cả con phố trong một màu trắng đục. Cái rét ngọt của Hà Nội len lỏi vào từng ngóc ngách, từng kẽ lá, từng tâm hồn con người. Lê Ngân vẫn ngồi đó, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa bao nỗi băn khoăn. Những điều chưa nói, vẫn cứ chôn giấu sâu thẳm trong lòng cô, như những hạt mầm đang chờ đợi một cơ hội để nảy nở. Cô vẫn hy vọng, và vẫn lo lắng, cho Hoàng Minh, cho chính mình, và cho những cảm xúc mong manh đang lớn dần giữa lòng Hà Nội cổ kính này. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ, những điều chưa nói ấy, sẽ được cất lên thành lời, giữa một mùa hoa sữa nồng nàn, hay giữa một cơn mưa phùn dai dẳng của Hà Nội? Hay chỉ là một khoảnh khắc giao thoa ánh mắt, một cử chỉ nhỏ bé, đủ để cả hai hiểu được lòng nhau, giữa cái bộn bề, tấp nập của cuộc sống đô thị này?