Bên ngoài quán cà phê, sương ngày càng dày đặc, bao phủ cả con phố trong một màu trắng đục. Cái rét ngọt của Hà Nội len lỏi vào từng ngóc ngách, từng kẽ lá, từng tâm hồn con người. Lê Ngân vẫn ngồi đó, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa bao nỗi băn khoăn. Những điều chưa nói, vẫn cứ chôn giấu sâu thẳm trong lòng cô, như những hạt mầm đang chờ đợi một cơ hội để nảy nở. Cô vẫn hy vọng, và vẫn lo lắng, cho Hoàng Minh, cho chính mình, và cho những cảm xúc mong manh đang lớn dần giữa lòng Hà Nội cổ kính này. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ, những điều chưa nói ấy, sẽ được cất lên thành lời, giữa một mùa hoa sữa nồng nàn, hay giữa một cơn mưa phùn dai dẳng của Hà Nội? Hay chỉ là một khoảnh khắc giao thoa ánh mắt, một cử chỉ nhỏ bé, đủ để cả hai hiểu được lòng nhau, giữa cái bộn bề, tấp nập của cuộc sống đô thị này?
Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt đầu đông còn đang vật vã tìm đường xuyên qua lớp sương mù dày đặc, phủ một màu trắng đục lên những mái nhà cũ kỹ của khu trọ, Hoàng Minh đã thức dậy. Tiếng còi xe máy vội vã từ đầu ngõ, tiếng rao hàng xa xăm của một bà bán xôi, và tiếng lạch cạch của chén đũa từ phòng trọ đối diện vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sớm Hà Nội. Nhưng hôm nay, những âm thanh ấy không thể xoa dịu được sự căng thẳng đang cuộn trào trong lòng nó. Đêm qua, nó đã trằn trọc không yên. Hình ảnh Quang Huy tự tin trình bày, những lời nói sắc sảo của cậu ta, và cả ánh mắt trầm tư của Lê Ngân cứ thay nhau hiện về, xoáy sâu vào nỗi lo lắng và tự ti vốn đã bám rễ trong tâm hồn chàng trai tỉnh lẻ.
Nó ngồi dậy, vươn vai một cách nặng nhọc. Không khí trong phòng trọ “Gác Mái” se lạnh và ẩm thấp, mang theo mùi của giấy cũ, của sách vở chất chồng, và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà đã trải qua bao mùa mưa gió Hà Nội. Ánh sáng lờ mờ từ khung cửa sổ nhỏ chỉ đủ để nó nhìn thấy chiếc khăn len màu xám tro đang nằm trên góc bàn học. Nó đưa tay chạm nhẹ vào chiếc khăn, cảm nhận được sự mềm mại và hơi ấm quen thuộc như thể nó đang mang theo một phần hơi ấm từ người đã dệt nên nó. Lời nói của Cô Thu chợt vọng về trong tâm trí: "Giá trị của con không nằm ở những lời tán dương, mà ở những gì con đã cố gắng. Đôi khi, những điều nhỏ bé lại mang đến sức mạnh lớn nhất." Nó thầm nhủ. Chiếc khăn len này, có lẽ chính là một trong những "điều nhỏ bé" đó. Một sự quan tâm thầm lặng, một lời động viên không cần ngôn ngữ, nhưng lại có sức mạnh sưởi ấm tâm hồn nó.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác nặng trĩu nơi lồng ngực. Nó biết, hôm nay là một ngày quan trọng. Buổi trình bày dự án, công sức của cả nhóm, và hơn hết là cơ hội để nó chứng tỏ bản thân mình, không chỉ với thầy cô, bạn bè, mà còn với chính nó. Nó không muốn làm ai thất vọng, đặc biệt là Lê Ngân, người đã tin tưởng giao cho nó phần việc này, và cả Cô Thu, người đã nhìn thấy điều gì đó ở nó mà đôi khi chính nó cũng không nhận ra. Nó đứng dậy, đi đi lại lại trong căn phòng chật hẹp, những bước chân nhẹ nhàng nhưng lại đầy dằn vặt. "Mình có thể làm được không? Liệu mọi người có tin tưởng mình? Liệu những gì mình đã chuẩn bị có đủ tốt để đối đầu với sự hoàn hảo của Quang Huy?" Hàng loạt câu hỏi cứ xoáy vào tâm trí nó, khiến đầu óc nó quay cuồng.
Nó nhìn đồng hồ, còn chưa đến giờ phải đi nhưng dường như mỗi phút trôi qua đều dài đằng đẵng. Nó lại ngồi xuống bàn, mở laptop, lướt qua từng slide trình bày, từng con số, từng biểu đồ. Mọi thứ đều đã được kiểm tra kỹ lưỡng, nhưng nỗi bất an vẫn không buông tha nó. Nó nhớ lại những đêm thức trắng, những buổi chiều miệt mài ở thư viện, những dòng code gõ đi gõ lại. Mồ hôi, công sức, và cả những giọt nước mắt thầm lặng của sự tự ti đã đổ xuống. Nó muốn thành công, muốn thoát khỏi cái bóng của sự rụt rè, của xuất thân tỉnh lẻ. Hà Nội rộng lớn này đã cho nó nhiều cơ hội, nhưng cũng đặt lên vai nó bao nhiêu áp lực. Nó không muốn mình mãi là một chàng trai ngơ ngác, bỡ ngỡ giữa lòng thành phố nhộn nhịp.
Hoàng Minh vuốt nhẹ chiếc khăn len một lần nữa, như tìm kiếm một sự trấn an. Hơi ấm từ nó lan tỏa, không chỉ trên đầu ngón tay mà còn len lỏi vào từng mạch máu, xoa dịu một phần nào đó sự căng thẳng. Nó tự nói với mình, gần như là một lời thề: "Mình sẽ cố gắng hết sức. Mình sẽ không bỏ cuộc." Dù kết quả có thế nào, nó cũng sẽ đối mặt. Đó là tất cả những gì nó có thể làm vào lúc này. Nó mặc chiếc áo khoác dày cộp, kéo cao cổ, che đi một phần khuôn mặt còn vương sự mệt mỏi. Hà Nội vẫn chìm trong sương sớm, cái lạnh ngọt ngào nhưng cũng thấm thía, như chính những cảm xúc đang bủa vây lấy nó lúc này. Bước ra khỏi phòng trọ, nó cảm thấy như mình đang bước vào một trận chiến mà không biết liệu có thể chiến thắng được hay không.
***
Khoảng ba mươi phút trước giờ trình bày, sảnh chính của Đại học Ngoại Thương đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng chuông báo giờ từ xa vọng lại, tiếng sinh viên trò chuyện râm ran ở các khu vực nghỉ ngơi, tiếng giày dép lạo xạo trên sàn gạch bóng loáng. Ánh nắng đầu đông đã cố gắng xuyên qua lớp sương, trải một màu vàng nhạt lên những ô cửa kính lớn, nhưng vẫn không đủ để xua đi cái se lạnh, khô hanh của tiết trời Hà Nội. Mùi cà phê từ căng-tin lan tỏa, xen lẫn mùi giấy, mực in đặc trưng của giảng đường đại học, và thoang thoảng cả mùi nước hoa của một vài cô gái đi ngang qua.
Hoàng Minh đến trường, mang theo chiếc balo đã nặng trĩu tài liệu và một tâm trạng nặng trĩu không kém. Nó nhìn thấy nhóm mình đã tập trung ở một góc hành lang khuất, gần phòng chờ. Đức Anh, với dáng người cao ráo, năng động, đang cố gắng pha trò gì đó, khiến Thảo Vy, với mái tóc nâu hạt dẻ và khuôn mặt đáng yêu, bật cười khúc khích. "Thôi nào Minh, cứ thả lỏng đi, mình đã chuẩn bị kỹ rồi mà!" Đức Anh vỗ vai nó một cách thân thiện, cố gắng tạo ra một bầu không khí thoải mái. Nhưng nó biết, bạn nó cũng đang cố gắng che giấu sự lo lắng.
Quang Huy đứng cách đó không xa, tựa lưng vào tường, tay lướt điện thoại với vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ thường. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng lịch sự, khoác ngoài là blazer màu xám nhạt, trông chuyên nghiệp và tự tin hơn hẳn những sinh viên khác. Thỉnh thoảng, cậu ta lại nhếch mép cười một mình khi đọc được điều gì đó trên điện thoại, nụ cười ấy, trong mắt Hoàng Minh, lại như một mũi dao vô hình cứa vào nỗi tự ti của nó. "Mọi thứ ổn cả chứ? Cứ theo kế hoạch là được," Quang Huy ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua một lượt cả nhóm, rồi dừng lại một chút ở Hoàng Minh, nhưng không có chút biểu cảm nào đặc biệt, như thể cậu ta chỉ đang kiểm tra lại một chi tiết nhỏ trong một cỗ máy đã được lập trình hoàn hảo. Giọng cậu ta nghe tự nhiên, không chút gượng gạo, khác hẳn với sự bồn chồn của cả nhóm.
Lê Ngân ngồi trên một chiếc ghế đá cách đó vài bước chân, laptop đặt trên đùi, đôi mắt sâu và trầm của cô ấy đang tập trung vào màn hình, lướt qua từng slide cuối cùng. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô ấy nổi bật giữa đám đông ồn ào. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu be, khoác ngoài là một chiếc áo dạ màu ghi, trang phục đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh lịch rất riêng của con gái Hà Nội. Thoáng chốc, cô ấy khẽ nhíu mày, rồi lại cúi xuống màn hình, như thể đang cân nhắc một điều gì đó. Thảo Vy khẽ huých nhẹ Ngân, nói nhỏ đủ nghe: "Ngân ơi, cậu thấy Minh hôm nay sao?" Lê Ngân không đáp lời, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình, nhưng Hoàng Minh biết, cô ấy đang lo lắng. Cô ấy luôn như vậy, không biểu lộ ra ngoài, nhưng sự tinh tế của nó cho phép nó cảm nhận được những dao động nhỏ nhất từ Ngân.
Hoàng Minh cảm thấy áp lực từ sự hiện diện của Quang Huy đè nặng hơn bao giờ hết. Cậu ta như một bức tường vững chắc mà nó phải vượt qua, một thước đo cho sự thiếu sót của chính nó. Nó cố gắng hít thở đều, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi. Chiếc khăn len màu xám tro vẫn quanh quẩn trên cổ nó, mang theo hơi ấm và một chút hương thơm dịu nhẹ, như một lá bùa hộ mệnh. Nó muốn nói chuyện với Ngân, muốn hỏi xem cô ấy có ổn không, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Cả hai vẫn giữ một khoảng cách vô hình, một sự dè dặt đã thành thói quen. Những điều chưa nói cứ lơ lửng giữa họ, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy mong chờ.
Thảo Vy, vẫn với vẻ mặt lo lắng cho bạn bè, khẽ nói với Đức Anh: "Không khí căng như dây đàn luôn ấy, tao còn thấy run nữa là." Đức Anh cười gượng gạo: "Thì cứ nghĩ mình đang đi chơi đi, nghĩ làm gì cho mệt." Nhưng rõ ràng, lời nói đó không có tác dụng với Hoàng Minh. Nó biết, đây không phải là một cuộc đi chơi. Đây là một cuộc chiến, không chỉ với đề tài dự án, với những câu hỏi hóc búa từ giảng viên, mà còn với chính bản thân nó, với nỗi sợ hãi thất bại và sự tự ti cố hữu. Ánh mắt nó lại vô thức tìm đến Lê Ngân. Cô ấy vẫn ngồi đó, trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy, nó biết, đang chứa đựng rất nhiều điều. Nó hy vọng, chỉ một khoảnh khắc thôi, có thể nhận được một lời động viên, dù chỉ là một ánh mắt, để nó có thêm sức mạnh bước vào phòng trình bày. Hà Nội vẫn tiếp tục nhộn nhịp bên ngoài ô cửa kính, nhưng trong góc hành lang này, thời gian dường như trôi chậm lại, đếm ngược từng giây đến khoảnh khắc định mệnh.
***
Tiếng chuông báo hiệu giờ trình bày vang lên một lần nữa, dài và dứt khoát, như một hiệu lệnh chiến đấu. Từ phía cuối hành lang, một vị giảng viên trung niên, đeo kính lão, bước tới. "Nhóm của Minh, vào phòng trình bày thôi các em!" Giọng nói của cô ấy vang vọng trong hành lang, xua đi những tiếng thì thầm cuối cùng. Cả nhóm đứng dậy, những chiếc ghế đá rít nhẹ trên sàn. Không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tiếng bước chân vội vã của những sinh viên khác đang đi lại, tiếng cửa phòng học khép mở từ xa, tất cả như hòa vào một bản nhạc nền đầy căng thẳng. Mùi giấy, mực in từ những cuốn giáo trình cũ kỹ và thoang thoảng mùi nước hoa của một cô bạn cùng khóa đang cố gắng xoa dịu đi sự lo lắng.
Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch, mạnh đến nỗi nó tưởng chừng như có thể nghe thấy được. Lồng ngực nó như bị nén lại, hơi thở trở nên khó khăn hơn. Nó hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Bàn tay nó vô thức siết chặt quai balo. Nó đi sau cùng, cảm giác lo lắng dâng lên tột độ, như một con sóng lớn sẵn sàng nhấn chìm nó bất cứ lúc nào. Nó nhìn theo bóng lưng của Đức Anh, của Thảo Vy, và rồi là Quang Huy, người vẫn giữ nguyên phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ. Mỗi bước chân tiến về phía phòng trình bày đều như mang theo một tảng đá vô hình đè nặng lên vai nó.
Đúng lúc đó, khi chỉ còn vài bước chân nữa là đến cửa phòng, Lê Ngân, đang đi phía trước, bỗng khẽ quay đầu lại. Ánh mắt cô ấy, sâu thẳm và trầm tĩnh, không một chút biểu cảm rõ rệt, nhưng lại như một tia sáng xuyên qua màn sương mù của nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy Hoàng Minh. Ánh mắt cô ấy chạm vào ánh mắt nó. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chỉ vài phần của một giây, Minh cảm nhận được rất nhiều điều. Đó không phải là một lời nói, không phải là một cử chỉ vồ vập. Chỉ là một ánh nhìn, nhưng nó chứa đựng sự lo lắng, sự thấu hiểu, và một chút gì đó như sự động viên thầm lặng, không lời. Cái lo lắng trong mắt cô ấy phản chiếu lại nỗi lo lắng của nó, nhưng đồng thời cũng là một sự sẻ chia, một niềm tin được gửi gắm.
Cô không nói gì. Chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra, rất nhẹ nhàng, rất tinh tế, nhưng lại có sức nặng ngàn cân đối với Hoàng Minh. Cái gật đầu ấy như một lời khẳng định, một sự trấn an rằng cô ấy ở đó, rằng cô ấy tin tưởng vào nó. Rồi Ngân lại quay đi, mái tóc đen dài khẽ lay động, bước vào phòng trình bày, hòa mình vào ánh sáng trắng của căn phòng. Hoàng Minh đứng sững lại trong một khắc. Cảm giác lạnh lẽo trong lòng nó như bị xua tan đi một phần. Tim nó đập mạnh hơn, không còn là sự hỗn loạn của nỗi sợ hãi, mà là một nhịp đập của hy vọng, của một tia ấm áp nhỏ bé len lỏi giữa sự hỗn loạn trong lòng nó. Chiếc khăn len trên cổ nó như cũng ấm hơn.
Nó hít một hơi thật sâu lần nữa, lần này, hơi thở đã ổn định hơn. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn đó, nhưng không còn làm nó run rẩy. Những điều chưa nói, vẫn cứ lơ lửng giữa nó và Ngân, như một lời hứa hẹn, một bí mật chỉ hai người biết. Nhưng giờ đây, nó cảm thấy có thêm một sức mạnh vô hình, một động lực để đối mặt với tất cả. Nó bước chân vào phòng trình bày, ánh mắt kiên định hơn. Căn phòng rộng lớn, với những hàng ghế trống và ánh đèn trắng sáng, dường như đang chờ đợi nó. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu. Hoàng Minh biết, dù có khó khăn đến mấy, nó cũng không đơn độc. Ánh mắt của Ngân, cái gật đầu thầm lặng kia, đã là tất cả những gì nó cần để vững vàng hơn trong khoảnh khắc quyết định này. Những hạt mầm cảm xúc vẫn đang âm thầm lớn dần, giữa cái bộn bề của cuộc sống và sự tinh tế của Hà Nội.