Tiếng chuông báo hiệu giờ trình bày vừa dứt, không gian hành lang vẫn còn đọng lại những âm vang cuối cùng của sự hồi hộp. Hoàng Minh, với bước chân nặng trĩu nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút kiên định từ ánh mắt và cái gật đầu của Lê Ngân, đẩy cánh cửa kính mờ, bước vào phòng. Căn phòng rộng lớn, với những hàng ghế trống và ánh đèn trắng sáng hắt lên từ bốn phía, dường như đang chờ đợi nó. Mùi giấy mới, mực in từ những tài liệu được đặt sẵn trên bàn giám khảo, hòa cùng một chút khí lạnh từ điều hòa, tạo nên một không khí trang trọng và có phần ngột ngạt. Tiếng máy chiếu rì rì đã bắt đầu làm việc, tạo ra một vệt sáng hình chữ nhật trên màn hình trắng tinh, chờ đợi hình ảnh đầu tiên hiện lên.
Đức Anh và Thảo Vy đi trước, vội vàng chọn lấy hai ghế ở hàng đầu tiên, bên cạnh nơi Lê Ngân đã yên vị. Ánh mắt họ dõi theo Hoàng Minh, chất chứa đầy lo lắng và cả sự mong chờ. Quang Huy đi ngay sau nó, dáng vẻ tự tin đến đáng sợ, chọn một vị trí xa hơn một chút, ở góc phòng, như một người quan sát độc lập. Dù vậy, nó vẫn cảm nhận được ánh nhìn sắc sảo của Huy đang đặt lên mình. Phía trước, tại chiếc bàn dài được phủ khăn trắng tinh, Giáo sư Trần và Cô Thu cùng ba vị giám khảo khác đã an tọa. Giáo sư Trần, với mái tóc bạc và cặp kính lão, gật đầu chào hỏi cả nhóm một cách trang nghiêm. Cô Thu, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt hiền từ và sâu sắc, khẽ mỉm cười, như một lời động viên thầm lặng dành riêng cho Minh.
Hoàng Minh bước lên bục trình bày, từng bước chân như nặng thêm bởi sức nặng của chiếc balo vẫn còn đeo trên vai. Nó đặt balo xuống một cách nhẹ nhàng bên cạnh bục, cảm giác như trút được một phần gánh nặng vô hình. Ánh đèn trần chiếu thẳng vào nó, khiến nó có cảm giác như đang đứng trên một sân khấu lớn, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình. Lồng ngực nó vẫn đập thình thịch, mạnh mẽ và dồn dập, như tiếng trống trận đang thúc giục. Hơi thở phả ra vẫn còn chút run rẩy, khô khốc.
Nó hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim. Bàn tay nó vô thức chạm vào chiếc khăn len trên cổ. Hơi ấm từ sợi len mềm mại, thấm đẫm mùi hương quen thuộc của Lê Ngân, như một luồng điện nhỏ truyền đến, xua đi phần nào cảm giác lạnh lẽo và cô độc. Nó nhìn lướt qua khán phòng, ánh mắt dừng lại ở Lê Ngân. Cô ấy vẫn ngồi đó, trầm tĩnh, mái tóc đen dài buông xõa trên vai, đôi mắt sâu thẳm dõi theo nó. Không một lời nói, không một cử chỉ vồ vập, nhưng ánh mắt ấy, nó biết, là tất cả những gì nó cần lúc này. Sự lo lắng trong mắt cô ấy phản chiếu nỗi lo của nó, nhưng đồng thời cũng là một sự sẻ chia, một niềm tin được gửi gắm. Nó thấy Thảo Vy khẽ nắm lấy tay Ngân, như muốn truyền thêm sức mạnh. Đức Anh thì gật đầu nhẹ, nụ cười trấn an.
Hoàng Minh quay người lại phía màn hình chiếu, tay run run cầm chuột máy tính. Nó cảm thấy sự tự ti cố hữu, cái mặc cảm của một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, lại trỗi dậy. Nó đã thức bao đêm, đã đổ bao mồ hôi cho dự án này, nhưng những lời nói của Quang Huy về tính cạnh tranh, về sự khốc liệt của thị trường vẫn cứ văng vẳng bên tai. Liệu nó có đủ khả năng để đứng đây, để thuyết phục những con người tài giỏi này không? Nỗi sợ hãi thất bại, sợ hãi làm cả nhóm thất vọng, sợ hãi không thể chứng minh được giá trị của bản thân, như một tảng đá vô hình đè nặng lên vai nó. Nó nhớ đến những ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội, mọi thứ đều xa lạ, đều to lớn. Nó nhớ những đêm làm thêm ở quán cà phê sách, những lời động viên của Anh Khoa, những lời khuyên sâu sắc của Cô Thu.
"Cuộc sống không phải lúc nào cũng ồn ào mới đáng nhớ, đôi khi chính những lặng lẽ mới khắc sâu." Lời nói của Cô Thu chợt hiện về trong tâm trí nó, như một tiếng chuông nhỏ vang lên giữa những hỗn loạn. Chính những khoảnh khắc lặng lẽ ấy, những chi tiết nhỏ bé của Hà Nội, của cuộc sống sinh viên, đã nuôi dưỡng dự án này. Chính sự lặng lẽ của Ngân, cái cách cô ấy âm thầm quan tâm, cũng đã khắc sâu vào lòng nó.
Nó hít thêm một hơi thật sâu nữa, lần này, hơi thở đã có phần ổn định hơn. Cảm giác lạnh lẽo trong lòng nó như bị xua tan đi một phần. Tim nó đập mạnh hơn, không còn là sự hỗn loạn của nỗi sợ hãi, mà là một nhịp đập của hy vọng, của một tia ấm áp nhỏ bé len lỏi giữa sự hỗn loạn trong lòng nó. Nó nhìn vào màn hình chiếu, rồi nhìn về phía các giám khảo, và cuối cùng, ánh mắt lại lướt qua hàng ghế đầu, tìm thấy Ngân. Cô ấy vẫn ở đó, ánh mắt vẫn dõi theo nó, tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu.
Hoàng Minh tự trấn an mình. Không sao cả. Cứ nói những gì mình đã chuẩn bị, những gì mình đã tin tưởng. Nó không đơn độc. Nó có sự ủng hộ của bạn bè, của Ngân. Và nó có cả một Hà Nội trong trái tim để kể.
Nó điều chỉnh micro, tiếng "xẹt xẹt" nhỏ vang lên rồi im bặt. Hoàng Minh nuốt khan, lấy hết dũng khí, cất tiếng: "Kính thưa quý thầy cô và các bạn...". Giọng nó vẫn còn run nhẹ, nhưng không còn quá vấp váp. Từng từ, từng chữ thoát ra khỏi môi nó, chậm rãi và có phần dè dặt, như một dòng suối nhỏ đang cố gắng tìm đường ra biển lớn. Nó cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của chính mình, và nó phải bước qua.
***
Hoàng Minh bắt đầu bài thuyết trình của mình. Ban đầu, giọng nó vẫn còn chút run rẩy, những câu từ thoát ra không được mượt mà như khi nó tập luyện một mình. Nó vấp váp đôi chỗ, phải hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh. Tiếng máy chiếu rì rì phía sau như hòa vào tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực nó. Nó cảm thấy ánh mắt của các vị giám khảo, của bạn bè, và đặc biệt là của Quang Huy, đang dán chặt vào mình, như những mũi kim châm vào từng tế bào thần kinh. Nỗi sợ hãi quay trở lại, như một làn sương mỏng bao phủ lấy tâm trí.
Nhưng rồi, khi ánh mắt nó vô tình chạm vào Lê Ngân lần nữa, đang im lặng dõi theo nó với một sự lo lắng khó tả, và khi hơi ấm từ chiếc khăn len quàng trên cổ như bỗng nhiên ấm áp hơn, một luồng sức mạnh lạ lùng chợt dâng trào trong nó. Hình ảnh chiếc khăn len dệt tay, với từng mũi kim, từng sợi chỉ, như tái hiện lại sự tỉ mỉ, sự kiên nhẫn và cả tấm lòng của Ngân. Nó nhớ lại lời Cô Thu đã nói: "Cuộc sống không phải lúc nào cũng ồn ào mới đáng nhớ, đôi khi chính những lặng lẽ mới khắc sâu." Lời nói ấy như một liều thuốc an thần, xoa dịu nỗi bất an trong nó.
Chính những điều lặng lẽ, những góc khuất bình dị của Hà Nội, những câu chuyện không ồn ào nhưng đầy sâu sắc, là cốt lõi của dự án "Hà Nội Trong Mắt Kẻ Du Mục" mà nó và Ngân đã cùng nhau vun đắp. Nó nhớ lại những đêm thức trắng, cùng Ngân tìm kiếm tài liệu, cùng nhau phân tích những giá trị văn hóa ẩn mình trong từng con phố, từng ngõ nhỏ. Nó nhớ những buổi chiều lang thang cùng Ngân bên Hồ Gươm, ngắm nhìn những cụ già tập thể dục, những đôi tình nhân hẹn hò, những gánh hàng rong len lỏi qua dòng người tấp nập. Tất cả những hình ảnh đó, những cảm xúc đó, đã biến thành lời nói, thành niềm tin.
Giọng Hoàng Minh dần trở nên vững vàng, dứt khoát hơn. Nó không còn nhìn vào những ghi chú trên giấy, mà ánh mắt nó giờ đây đã tập trung vào màn hình chiếu, vào những hình ảnh mà nó đã dày công chọn lọc. Nó bắt đầu nói về "Hà Nội Trong Mắt Kẻ Du Mục" một cách đầy nhiệt huyết. "Chúng tôi tin rằng," nó nói, với giọng điệu tự tin mà chính nó cũng không ngờ mình có thể phát ra, "Hà Nội không chỉ là một thành phố đơn thuần, mà là một linh hồn, một câu chuyện chưa bao giờ cũ. Một linh hồn được dệt nên từ những con phố rêu phong, từ mùi hoa sữa nồng nàn mỗi độ thu về, từ tiếng rao đêm văng vẳng, và từ chính những con người đang ngày đêm gìn giữ những giá trị văn hóa độc đáo ấy."
Nó dùng cử chỉ tay minh họa, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt trong khán phòng, nhưng dường như luôn dừng lại lâu hơn một chút ở Lê Ngân. Cô Ngân khẽ cúi đầu, một nụ cười gần như không thể nhận ra thoáng qua trên môi. Nụ cười đó, nhỏ bé thôi, nhưng lại như một làn gió mát lành xua tan đi mọi căng thẳng còn sót lại trong tâm trí Hoàng Minh. Cô ấy hiểu, cô ấy tin tưởng. Và điều đó là đủ.
Hoàng Minh tiếp tục trình bày, phân tích sâu sắc những giá trị văn hóa và tiềm năng phát triển của dự án. Nó không chỉ nói về những điểm đến nổi tiếng, mà còn đào sâu vào những ngõ ngách ít người biết, những câu chuyện lịch sử ẩn mình, những nghề thủ công truyền thống đang dần mai một. Nó nói về cách mà "kẻ du mục" – những người đến từ phương xa, mang trong mình khát khao khám phá – có thể cảm nhận Hà Nội bằng một con mắt khác, không vội vã, không hời hợt, mà sâu lắng và tinh tế.
Nó nói về sự kết nối giữa con người và không gian, về cách mà những quán cà phê nhỏ ven hồ, những gánh hàng rong trên phố cổ, những bức tường cũ kỹ nhuốm màu thời gian, tất cả đều góp phần tạo nên một "linh hồn" riêng của Hà Nội. "Chúng tôi muốn," Minh nói, giọng vang và đầy cảm xúc, "không chỉ giới thiệu một Hà Nội đẹp về cảnh quan, mà còn là một Hà Nội đẹp về chiều sâu văn hóa, về giá trị nhân văn. Một Hà Nội mà mỗi du khách, dù là ai, cũng có thể tìm thấy một phần của chính mình, một câu chuyện để mang về, và một nỗi nhớ để quay lại."
Tiếng máy chiếu vẫn rì rì, những hình ảnh về Hà Nội cổ kính, về những gương mặt người Hà Nội hiền hòa, về những món ăn đường phố dân dã nối tiếp nhau hiện lên trên màn hình, minh họa cho từng lời nói của Minh. Nó cảm thấy mình không còn là Hoàng Minh rụt rè, tự ti của trước kia nữa. Lúc này, nó là một người kể chuyện, một người đang say sưa với câu chuyện về thành phố mà nó yêu, thành phố đã ôm lấy nó, đã cho nó cơ hội để trưởng thành. Hơi ấm của chiếc khăn len vẫn vương vấn trên cổ, như một lời nhắc nhở rằng dù nó có đi đâu, có trở thành ai, thì vẫn luôn có một Ngân lặng lẽ đứng sau, dõi theo và ủng hộ nó. Cảm giác căng thẳng trong lồng ngực đã được thay thế bằng một niềm hứng khởi, một sự tự tin đến từ chính nội lực của bản thân. Nó biết, nó đang làm rất tốt.
***
Phần trình bày kết thúc trong một tràng pháo tay nhỏ nhưng ấm áp từ hàng ghế của Đức Anh và Thảo Vy. Ngân cũng vỗ tay, nhịp nhàng và chậm rãi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Hoàng Minh. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng nó, như vừa trút bỏ được một tảng đá lớn. Nó hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy mới, mùi mực in vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây không còn gây ngột ngạt mà trở nên dễ chịu hơn.
Giáo sư Trần, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt đầy sự đánh giá cao, bắt đầu phần vấn đáp. "Cảm ơn em, Hoàng Minh, về một bài thuyết trình đầy cảm xúc và chiều sâu," ông nói, giọng điệu điềm đạm. "Ý tưởng 'Hà Nội Trong Mắt Kẻ Du Mục' rất độc đáo. Tôi muốn hỏi, làm thế nào các em đảm bảo tính bền vững và khả năng tái tạo giá trị văn hóa mà không biến chúng thành một sản phẩm du lịch đại trà, mất đi bản sắc?"
Hoàng Minh không hề nao núng. Nó đã chuẩn bị rất kỹ cho những câu hỏi kiểu này. "Thưa Giáo sư," nó đáp, giọng nói giờ đây đã hoàn toàn vững vàng và tự tin. "Chúng tôi tập trung vào trải nghiệm độc bản, không đại trà. Mỗi 'cuộc du mục' sẽ được thiết kế riêng, kết nối du khách với nghệ nhân, với những người dân địa phương, để họ không chỉ nhìn ngắm mà còn tham gia, trải nghiệm, và hiểu sâu sắc về văn hóa. Chúng tôi cũng sẽ hợp tác với các tổ chức bảo tồn di sản, trích một phần lợi nhuận để hỗ trợ các hoạt động gìn giữ và phát triển văn hóa."
Cô Thu, với nụ cười nhẹ trên môi, tiếp lời: "Tôi rất ấn tượng với sự nhiệt huyết và kiến thức của em. Em có vẻ như đã dành rất nhiều thời gian để tìm hiểu về Hà Nội. Có điều gì đã khiến em, một chàng trai tỉnh lẻ, lại có thể cảm nhận sâu sắc về thành phố này đến vậy không?" Ánh mắt Cô Thu ấm áp, như muốn khám phá một câu chuyện riêng.
Hoàng Minh khẽ mỉm cười, ánh mắt vô thức lướt qua Lê Ngân. "Thưa cô, chính Hà Nội đã đón nhận em. Từ những ngày đầu tiên bỡ ngỡ, em đã dần yêu mến thành phố này qua từng con phố, từng món ăn, từng câu chuyện. Và đặc biệt, qua những người bạn đã giúp em hiểu hơn về Hà Nội, về linh hồn của nó." Dù không nói thẳng tên Ngân, nhưng ánh mắt và giọng điệu của nó đã ngầm nói lên tất cả. Nó cảm thấy Ngân khẽ cựa quậy, một chút bối rối nhẹ thoáng qua trên gương mặt trầm tĩnh của cô.
Đến lượt Quang Huy. Anh ta nhướng mày, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Hoàng Minh. "Phân tích của bạn về giá trị văn hóa rất hay, mang tính lãng mạn cao," Quang Huy bắt đầu, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng một chút thách thức. "Tuy nhiên, để một dự án có thể tồn tại và phát triển trong một thị trường cạnh tranh khốc liệt như hiện nay, yếu tố tài chính và tính khả thi là cực kỳ quan trọng. Làm thế nào để biến những giá trị tinh thần đó thành lợi nhuận bền vững, thu hút đầu tư, và cạnh tranh với các mô hình du lịch đã có sẵn mà không cần đến quá nhiều vốn ban đầu?"
Câu hỏi của Quang Huy sắc bén, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề, phơi bày một khía cạnh mà Hoàng Minh biết là điểm yếu của nó nếu không được chuẩn bị kỹ. Nhưng nó không còn là Hoàng Minh của ngày xưa. Nhờ những lần làm thêm ở quán cà phê sách, những cuộc trò chuyện với Anh Khoa về kinh doanh, và những đêm nghiên cứu thị trường cùng nhóm, Minh đã có một cái nhìn thực tế hơn.
"Thưa anh," Hoàng Minh đáp, ánh mắt kiên định. "Chúng tôi tập trung vào mô hình kinh doanh tinh gọn, sử dụng nền tảng số hóa để kết nối trực tiếp du khách với các dịch vụ địa phương. Chúng tôi không cần đầu tư cơ sở vật chất lớn, mà tập trung vào xây dựng mạng lưới đối tác bền vững: các nghệ nhân, các gia đình homestay, các hướng dẫn viên địa phương. Lợi nhuận sẽ đến từ việc cung cấp những trải nghiệm độc quyền, có giá trị cao, được cá nhân hóa cho từng du khách, thay vì chạy theo số lượng. Chúng tôi cũng đã xây dựng kế hoạch gọi vốn từ các quỹ hỗ trợ khởi nghiệp cho các dự án văn hóa du lịch, và tiềm năng phát triển của du lịch bền vững hiện nay là rất lớn."
Quang Huy lắng nghe, vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt anh ta hơi nheo lại, thể hiện sự tập trung. Khi Hoàng Minh kết thúc, Huy khẽ gật đầu, một cái gật đầu không phải là đồng tình hoàn toàn, nhưng là sự công nhận ngầm về lập luận sắc bén và sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Minh. Ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc, một sự công nhận nhưng cũng đầy cạnh tranh. Khoảnh khắc ấy, Hoàng Minh cảm thấy mình đã vượt qua được một rào cản lớn, không chỉ là sự tự ti của bản thân mà còn là sự đối đầu với một đối thủ mạnh.
Kết thúc phần vấn đáp, Hoàng Minh quay người, ánh mắt anh một lần nữa tìm kiếm Lê Ngân. Cô ấy vẫn dõi theo anh, nhưng giờ đây, trong đôi mắt sâu thẳm ấy, không còn là sự lo lắng đơn thuần. Đó là một ánh mắt giao thoa phức tạp của sự ngưỡng mộ, của sự nhẹ nhõm khi thấy nó vượt qua chính mình, và cả một nỗi niềm thầm kín mà chỉ hai người mới có thể cảm nhận. Ngân không cười rạng rỡ, cũng không vỗ tay ầm ĩ. Chỉ là một ánh nhìn, nhưng nó chứa đựng cả một câu chuyện dài, những cảm xúc bị dồn nén bấy lâu nay.
Hoàng Minh hiểu, và Lê Ngân cũng hiểu. Trong khoảnh khắc không lời ấy, kéo dài hơn bình thường, thế giới xung quanh dường như biến mất. Tiếng quạt trần rì rì, tiếng gõ phím lách cách của các giám khảo, mùi điều hòa lạnh, tất cả đều tan biến. Chỉ còn lại ánh mắt của hai người, giao thoa giữa không gian tĩnh lặng. Ánh mắt của Ngân như một lời khẳng định, một sự chia sẻ, một niềm tin, và cả một sự chấp nhận. Nó không còn là sự dè dặt của những ngày đầu, mà là một sự kết nối sâu sắc, một sợi dây vô hình buộc chặt hai tâm hồn.
Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn đó, len lỏi qua ô cửa kính của phòng trình bày, nhưng Hoàng Minh không còn cảm thấy lạnh nữa. Hơi ấm của chiếc khăn len trên cổ, cùng với ánh mắt của Ngân, đã sưởi ấm trái tim nó. Những điều chưa nói, vẫn cứ lơ lửng giữa nó và Ngân, như một lời hứa hẹn, một bí mật chỉ hai người biết. Nhưng giờ đây, nó cảm thấy có thêm một sức mạnh vô hình, một động lực để đối mặt với tất cả. Nó biết, dù kết quả dự án có thế nào, thì khoảnh khắc này, ánh mắt này, đã là một chiến thắng lớn đối với nó. Một cánh cửa mới dường như đang mở ra, không chỉ cho dự án, mà còn cho chính cuộc đời nó, và cho cả câu chuyện tình cảm đang âm thầm lớn dần giữa lòng Hà Nội cổ kính này.