Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 156

Dư Âm Của Một Ánh Nhìn

4094 từ
Mục tiêu: Khám phá hậu quả trực tiếp của buổi trình bày dự án, đặc biệt là về tâm lý của Hoàng Minh và Lê Ngân sau khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau.,Làm sâu sắc thêm mâu thuẫn nội tâm của Hoàng Minh, từ sự tự tin vừa đạt được đến nỗi tự ti cố hữu và sự bối rối trước cảm xúc của Lê Ngân.,Khắc họa sự đấu tranh nội tâm của Lê Ngân về việc có nên mở lòng và bày tỏ cảm xúc sau khi chứng kiến Hoàng Minh vượt qua chính mình.,Gieo mầm cho những cơ hội học thuật/công việc tiềm năng của Hoàng Minh, tạo tiền đề cho các sự kiện lớn ở arc sau.,Duy trì và đẩy cao sự dè dặt trong việc bày tỏ cảm xúc, nhưng đồng thời khẳng định sự gắn kết vô hình và không thể phủ nhận giữa cả hai.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Quang Huy, Giáo sư Trần
Mood: Trầm lắng, bối rối, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và hy vọng xen lẫn lo âu.
Kết chương: [object Object]

Dư âm của buổi trình bày vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn hương lạ lẫm, vừa quen thuộc vừa xa vời. Hoàng Minh bước ra khỏi cánh cửa phòng, cảm giác như một tảng đá đè nặng trên lồng ngực vừa được đẩy xuống. Hơi thở nó nhẹ bẫng, lồng ngực căng tràn một cảm giác khó tả: nhẹ nhõm, tự hào, nhưng cũng đầy bối rối và một chút trống rỗng. Ánh sáng chiều muộn của Hà Nội, vàng nhạt và trong vắt, xiên qua hành lang dài của giảng đường, vẽ lên sàn nhà những vệt dài đổ bóng. Bên ngoài, tiếng chuông báo giờ cuối ngày vừa ngân lên, hòa cùng tiếng sinh viên ồn ào tan lớp, tiếng xe cộ vội vã trên con đường lớn phía xa. Mùi sách vở, mùi gỗ cũ, và thoang thoảng mùi cà phê từ căng-tin phía dưới lầu, tất cả quyện vào nhau tạo nên một không khí thân thuộc của giảng đường đại học.

Nó vừa kịp thở phào thì Đức Anh đã lao tới, vỗ mạnh vào vai nó một cái rõ đau. "Thằng Minh của chúng ta nay khác quá! Chuẩn men!" Đức Anh reo lên, khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt tinh nghịch ánh lên vẻ tự hào không che giấu. Cậu bạn cao ráo, năng động ấy cười tít mắt, để lộ hàm răng trắng bóng. "Tao cứ tưởng mày sẽ đứng hình giữa chừng chứ, ai dè lại cân hết cả hội đồng giám khảo lẫn cái thằng Huy kia! Thật không thể tin nổi!"

Thảo Vy cũng nhẹ nhàng hơn, tiến đến bên cạnh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ mừng rỡ. Mái tóc nâu hạt dẻ của cô ấy khẽ rung rinh theo nhịp bước. "Chúc mừng Minh nhé, xuất sắc lắm! Tớ cứ lo cậu lại... lại bị khớp như mấy lần trước." Giọng Thảo Vy nhỏ nhẹ, có chút thỏ thẻ, nhưng ánh mắt lại đầy sự thấu hiểu. Cô ấy nhìn Minh với vẻ trìu mến, như một người chị gái đang mừng cho em mình. "Lúc cậu hơi ngập ngừng ở đoạn đầu, tớ cứ nín thở. May quá, sau đó thì cậu như biến thành một người khác vậy!"

Hoàng Minh gãi đầu, má hơi ửng hồng. Nó vẫn còn cảm giác lâng lâng sau buổi trình bày, những lời khen ngợi của bạn bè khiến nó cảm thấy ấm áp. "Tớ... tớ cũng không nghĩ mình có thể làm tốt đến vậy." Nó lí nhí, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng không còn là sự rụt rè của một Hoàng Minh luôn tự ti nữa. Cái cảm giác vượt qua chính mình, đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất, thật sự rất tuyệt vời.

Bất chợt, một bóng người cao ráo, lịch thiệp tiến đến. Quang Huy. Anh ta vẫn giữ phong thái điềm tĩnh, tự tin quen thuộc, nhưng lần này, trong ánh mắt anh ta không còn là sự nghi ngờ hay thách thức gay gắt như trước nữa. "Cậu làm tôi bất ngờ đấy, Hoàng Minh," Quang Huy bắt đầu, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự công nhận rõ rệt. Anh ta đưa tay ra, một cái bắt tay dứt khoát. "Rất chuyên nghiệp. Cách cậu xử lý câu hỏi về tính khả thi tài chính rất thông minh."

Hoàng Minh hơi khựng lại, có chút lúng túng khi đối diện với Quang Huy. Nó không ngờ anh ta lại trực tiếp đến chúc mừng mình. Cái bắt tay của Quang Huy mạnh mẽ, ấm áp, hoàn toàn khác với hình dung của Minh về một đối thủ cạnh tranh lạnh lùng. "Cảm ơn... cảm ơn cậu, Huy," Minh đáp, bàn tay nó hơi rụt lại sau cái bắt tay. Trong lòng nó dấy lên một cảm giác lẫn lộn, vừa tự hào, vừa có chút bối rối. Quang Huy, đối thủ mà nó vẫn luôn xem là một bức tường thành khó vượt, giờ đây lại dành cho nó một lời khen ngợi chân thành.

Khi Quang Huy quay đi, hòa vào đám đông các sinh viên khác đang rời khỏi giảng đường, Hoàng Minh vô thức vuốt nhẹ chiếc khăn len trên cổ. Hơi ấm từ sợi len mềm mại lan tỏa, như một lời nhắc nhở dịu dàng. Nó nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Trong khoảnh khắc mắt nó lướt qua đám đông, nó bắt gặp Lê Ngân. Cô ấy đứng cách đó một quãng, dưới một tán cây bàng đang bắt đầu rụng lá, chiếc áo khoác màu trung tính khẽ bay trong gió. Đôi mắt sâu thẳm của cô vẫn dõi theo nó, một ánh nhìn mà Minh đã cảm nhận được từ trên bục trình bày. Nhưng khi ánh mắt của nó chạm vào cô, một điều gì đó lại xảy ra. Lê Ngân khẽ giật mình, như bị bắt quả tang, rồi vội vàng quay mặt đi, mái tóc đen dài khẽ lướt qua vai, che đi một phần gương mặt thanh tú. Cô ấy hòa vào dòng người, biến mất sau góc hành lang.

Hoàng Minh đứng đó, bàn tay vẫn còn vuốt ve chiếc khăn len, lòng dấy lên một nỗi bối rối khó tả. Ánh mắt đó... có phải là lo lắng cho mình không? Hay chỉ là sự lịch sự, hay một điều gì đó sâu sắc hơn mà nó chưa thể gọi tên? Nó vẫn nhớ như in khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau trên bục. Không một lời nói, không một nụ cười, chỉ là sự giao thoa của hai tâm hồn giữa một không gian tĩnh lặng. Một sự thấu hiểu, một sự sẻ chia mà nó chưa từng trải nghiệm trước đây. Nó muốn chạy theo, muốn hỏi cô ấy một câu gì đó, dù chỉ là một lời cảm ơn, nhưng rồi lại chùn bước. Sự dè dặt cố hữu, cùng với nỗi sợ hãi mơ hồ về việc phá vỡ khoảnh khắc thiêng liêng đó, đã níu chân nó lại. Hoàng Minh khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một cảm xúc bâng khuâng, vừa mừng vừa lo. Nó đã chiến thắng trong buổi trình bày, nhưng dường như, cuộc chiến nội tâm với Lê Ngân, hay đúng hơn là với chính cảm xúc của nó, mới chỉ vừa bắt đầu. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn luồn qua khe cửa, thấm vào da thịt, nhưng trái tim nó lại nóng bừng bởi những suy nghĩ chưa thành lời.

***

Tối đó, quán Cà phê "Hoa Sữa" ấm cúng hơn thường lệ, có lẽ bởi cái lạnh se sắt của Hà Nội đã bắt đầu len lỏi vào từng con phố. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ, cùng với tiếng pha chế cà phê lách cách, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào bên ngoài. Hoàng Minh ngồi đối diện Đức Anh và Thảo Vy, trên chiếc ghế gỗ mộc quen thuộc, cảm nhận mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ lùa qua ô cửa kính, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây cổ thụ bên đường, dù đã cuối mùa nhưng vẫn còn vương vấn đâu đó, như một lời nhắc nhở về những mùa thu đã qua.

"Mày nhìn đi đâu đấy? Về hồn về vía đi cha nội!" Đức Anh lên tiếng, giọng điệu bông đùa, xua tay trước mặt Minh. "Tao với con Vy ngồi đây chúc mừng mày mỏi cả miệng rồi đấy. Đừng bảo mày còn lo vụ Quang Huy nhé? Thắng áp đảo rồi còn gì!" Cậu bạn cao ráo cười khúc khích, nhấp một ngụm cà phê.

Hoàng Minh giật mình, ánh mắt nó vừa lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đọng trên tấm kính. "Không... tớ chỉ... hơi mệt thôi." Nó nói, giọng lí nhí, nhưng trong lòng lại biết rõ mình đang nói dối. Sự mệt mỏi thể xác chỉ là một phần nhỏ. Điều làm nó bận tâm hơn cả là hình ảnh Lê Ngân, và ánh mắt cô ấy.

Thảo Vy tinh tế hơn, cô ấy đặt tách trà thảo mộc xuống bàn, đôi mắt to tròn nhìn Minh đầy dò xét. "Minh vẫn còn suy nghĩ gì à? Buổi trình bày tuyệt vời mà." Cô ấy nhẹ nhàng hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. "Cậu nên tự hào về mình chứ. Tớ chưa bao giờ thấy cậu tự tin như vậy đâu."

Minh khẽ thở dài, tay vô thức vuốt nhẹ chiếc khăn len trên cổ. Chiếc khăn mà Lê Ngân đã tặng nó, chiếc khăn đã cho nó hơi ấm và sự tự tin trong khoảnh khắc quan trọng nhất. "Tớ... tớ chỉ đang nghĩ về nhiều thứ thôi." Nó ngập ngừng, không biết nên chia sẻ điều gì. Nó có nên nói với Đức Anh và Thảo Vy về ánh mắt của Ngân không? Về sự bối rối của nó khi cô ấy quay đi? Hay đó là một điều gì đó quá riêng tư, quá mong manh để có thể thốt thành lời?

Đức Anh thấy vẻ mặt trầm tư của Minh, cũng không trêu chọc nữa. "À mà nói này, mày có để ý con Ngân không?" Đức Anh bỗng nhiên hỏi, khiến Hoàng Minh giật mình, trái tim đánh thịch một cái. "Lúc mày thuyết trình, con bé cứ nhìn mày mãi. Xong lúc mày ra, nó cứ lẩn lẩn tránh tránh, nhưng vẫn dõi theo. Bộ có chuyện gì à?"

Hoàng Minh đỏ bừng mặt, nó không ngờ Đức Anh lại tinh ý đến vậy. "Không... không có gì đâu. Chắc... chắc là cô ấy lo cho dự án thôi." Nó vội vàng trả lời, giọng nói nhỏ dần, cúi gằm mặt xuống. Nó cảm thấy một sự xấu hổ len lỏi, không phải vì bị phát hiện, mà vì sự ngây ngô của chính mình.

Thảo Vy nhìn Minh, rồi lại nhìn Đức Anh, ánh mắt cô ấy ánh lên một sự thấu hiểu. "Đức Anh nói cũng đúng đấy. Tớ cũng thấy Ngân lạ lắm. Bình thường cô ấy đâu có để ý đến ai nhiều như vậy." Thảo Vy nói, giọng điệu đầy ẩn ý. "Với cả, cái cách Ngân nhìn cậu... nó không phải chỉ là lo lắng cho dự án đâu."

Hoàng Minh ngước mắt lên, nhìn Thảo Vy đầy hy vọng và bối rối. "Thật á?" Nó hỏi, giọng lí nhí. "Cô ấy... cô ấy có thật sự quan tâm mình không? Hay mình đang ảo tưởng?" Nó không dám tin vào những điều mình đang nghe. Suốt bao lâu nay, nó vẫn luôn tự ti, luôn nghĩ rằng mình không xứng đáng với một cô gái như Lê Ngân. Sự dè dặt của Ngân, cùng với sự khác biệt về xuất thân và tính cách, đã tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người. Nó đã quen với việc giữ khoảng cách, với việc kìm nén những cảm xúc đang âm thầm lớn dần trong lòng.

Đức Anh khoát tay. "Thôi thôi, cái vụ này để mày tự tìm hiểu đi. Nhưng mà tao nói thật, mày nay khác rồi đấy. Tự tin hơn hẳn. Cứ thế mà chiến thôi!" Cậu bạn cười, khuyến khích.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn đầy hoang mang. Nó vuốt nhẹ chiếc khăn len một lần nữa, cảm nhận sự mềm mại của sợi vải. Hơi ấm của chiếc khăn, cùng với lời nói của Thảo Vy và ánh mắt của Ngân, tất cả như một hỗn hợp cảm xúc, vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Nó biết, có một điều gì đó đang xảy ra giữa nó và Lê Ngân, một điều gì đó quan trọng. Nhưng nó lại không biết phải làm gì với nó. Những điều chưa nói, vẫn cứ lơ lửng, tạo thành một gánh nặng vô hình, nhưng cũng là một niềm hy vọng mong manh, khiến trái tim nó không ngừng thổn thức giữa không gian hoài cổ của quán cà phê Hoa Sữa.

***

Trong khi Hoàng Minh đang vật lộn với những suy nghĩ của mình tại quán cà phê, Lê Ngân lại tìm đến sự tĩnh lặng của Hồ Gươm vào tối muộn. Cái rét ngọt của Hà Nội đã chuyển mình thành gió lạnh cắt da, se sắt, luồn qua lớp áo khoác của cô. Hồ Gươm đêm nay vắng lặng hơn thường lệ, chỉ có lác đác vài người đi dạo, những cặp tình nhân thì thầm bên nhau, và vài cụ ông cụ bà tập thể dục sớm. Tiếng chuông chùa từ Đền Ngọc Sơn vọng lại thanh thoát, hòa cùng tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ, tạo nên một bản giao hưởng dịu nhẹ của đêm Hà Nội. Mùi nước hồ lẫn mùi cây xanh thoang thoảng, đôi khi một làn gió mang theo mùi hương trầm từ ngôi đền cổ, hay mùi đồ ăn vặt từ gánh hàng rong còn sót lại.

Ngân đi dạo một mình, từng bước chân chậm rãi trên vỉa hè lát gạch, dưới hàng cây cổ thụ trơ trụi lá. Cô siết chặt hai tay vào nhau, hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh buốt, cố gắng trấn tĩnh những cảm xúc hỗn độn đang cào xé trong lòng. Hình ảnh Hoàng Minh trên bục trình bày, với sự tự tin bất ngờ, ánh mắt kiên định, và giọng nói mạnh mẽ khi đối đáp với Quang Huy, cứ ám ảnh cô mãi không thôi. Cô vẫn nhớ như in khoảnh khắc nó hơi ngập ngừng ở đoạn đầu, một sự ngập ngừng quen thuộc của Hoàng Minh mà cô vẫn thường thấy. Lúc ấy, trái tim cô như bị bóp nghẹt, một nỗi lo lắng vô hình trỗi dậy, thúc giục cô muốn chạy đến bên nó, muốn nói với nó rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Rồi nó đã vượt qua. Cái cách nó đứng thẳng lưng, ánh mắt sáng bừng, trả lời sắc bén, đã khiến cô không thể rời mắt.

Và rồi, khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau.

Ngân dừng lại bên bờ hồ, nhìn mặt nước phẳng lặng, phản chiếu ánh đèn lung linh từ phía xa. Ánh mắt đó... cô tự hỏi, anh ấy có cảm nhận được không? Cô đã cố gắng giữ cho mình vẻ ngoài điềm tĩnh nhất có thể, nhưng trong sâu thẳm, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đó không chỉ là sự nhẹ nhõm khi thấy nó thành công, không chỉ là sự ngưỡng mộ trước sự thay đổi của nó, mà còn là một nỗi niềm gì đó sâu sắc hơn, một cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay.

"Tại sao mình lại không thể nói ra một lời?" Ngân thì thầm, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió. "Một lời chúc mừng thôi cũng khó đến vậy sao?" Cô tự trách mình. Cô đã lẩn tránh nó. Cô đã quay mặt đi khi nó nhìn cô. Tại sao cô lại làm vậy? Nỗi sợ hãi vô hình, bản tính khép kín, sự dè dặt đã ăn sâu vào máu thịt, khiến cô không thể nào mở lòng. Cô sợ hãi sự tổn thương, sợ hãi việc để lộ những cảm xúc yếu mềm, sợ hãi việc mất đi sự tự chủ của chính mình. Nhưng giờ đây, nỗi sợ đó lại trở thành một gánh nặng, một bức tường ngăn cách cô với một điều gì đó mà cô khao khát.

Cô nhớ lại buổi sáng hôm đó, khi cô cố ý để lại chiếc khăn len trên ghế đá, biết rằng nó sẽ tìm thấy. Cô đã dùng chiếc khăn như một cách để thể hiện sự quan tâm, một cử chỉ thầm lặng, bởi cô không thể nói ra thành lời. Và nó đã đeo chiếc khăn đó, đã dùng nó làm điểm tựa. Điều đó khiến cô cảm thấy ấm áp, nhưng cũng đầy bối rối. Cô muốn biết liệu nó có hiểu được ý nghĩa đằng sau cử chỉ ấy không? Hay nó chỉ đơn thuần nghĩ đó là một chiếc khăn giữ ấm?

Ngân hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ miên man. Tình cảm của cô dành cho Hoàng Minh đã sâu sắc hơn cô nghĩ rất nhiều. Nó không còn chỉ là sự quan tâm của một người bạn, hay sự ngưỡng mộ đối với một người bạn học. Nó đã trở thành một điều gì đó lớn lao hơn, một sợi dây vô hình buộc chặt hai tâm hồn. Cô vẫn thường nghĩ rằng Hà Nội là một nhân vật sống, chứng kiến và tạo nên chất xúc tác cho tình yêu của họ. Cái rét cắt da đầu đông, những cơn mưa phùn dai dẳng và mùi hoa sữa nồng nàn đã trở thành sợi dây kết nối. Nhưng giờ đây, chính cô lại đang là người tạo ra khoảng cách.

Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh buốt lướt qua gò má. "Ánh mắt đó... anh ấy có cảm nhận được không? Mình có nên..." Ngân mở mắt, nhìn chằm chằm vào mặt hồ, nơi bóng Tháp Rùa hiện lên mờ ảo. Cô biết mình không thể tiếp tục lẩn tránh mãi. Sự dè dặt, sự khép kín đã trở thành một phần của cô, nhưng nó cũng đang ngăn cản cô tìm thấy hạnh phúc. Có lẽ đã đến lúc cô phải đối mặt với cảm xúc của mình một cách trực diện hơn, dù điều đó có đáng sợ đến đâu. Nỗi sợ hãi mất đi sự tự chủ, nỗi sợ hãi tổn thương, liệu có lớn hơn mong muốn được gần gũi, được chia sẻ với Hoàng Minh? Giữa Hồ Gươm về đêm, trong cái rét ngọt nhưng đầy khắc nghiệt của Hà Nội, Lê Ngân nhận ra rằng những điều chưa nói không thể cứ mãi là những bí mật được chôn chặt.

***

Sáng hôm sau, Hà Nội đón Hoàng Minh bằng một ngày nắng nhẹ, bầu trời trong xanh đến lạ, xua đi phần nào cái ảm đạm của đêm mưa phùn. Nắng xiên qua những tán cây cổ thụ trong khuôn viên trường Đại học Ngoại Thương, vẽ lên thảm cỏ xanh mướt những vệt sáng vàng óng. Tiếng chuông báo giờ học đầu tiên vừa vang lên, tiếng sinh viên trò chuyện ríu rít dần nhỏ lại, nhường chỗ cho sự yên tĩnh của buổi học. Mùi cà phê và sách vở vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng hôm nay có thêm một chút tươi mới của nắng sớm.

Hoàng Minh bước đi trên hành lang rộng, cảm nhận từng tia nắng ấm áp mơn man trên má. Lòng nó vẫn còn bâng khuâng về buổi tối hôm qua, về những lời Đức Anh và Thảo Vy nói, và đặc biệt là về hình ảnh Lê Ngân bên Hồ Gươm. Nó không biết cô ấy có thường ra đó vào tối muộn không, nhưng hình ảnh cô đơn của cô ấy, với mái tóc đen dài bay trong gió lạnh, cứ khiến nó xao xuyến. Nó vuốt nhẹ chiếc khăn len trên cổ, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi biết rằng cô ấy đã quan tâm đến nó. Nhưng cũng chính điều đó lại làm nó thêm bối rối, không biết nên làm gì tiếp theo.

Nó đến phòng làm việc của Giáo sư Trần, gõ cửa. "Mời vào!" Giọng Giáo sư Trần trầm ấm vang lên.

Giáo sư Trần, với mái tóc bạc phơ và cặp kính lão, đang ngồi bên bàn làm việc, xung quanh là những chồng sách cao ngất và giấy tờ ngổn ngang. Căn phòng nhỏ thoang thoảng mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không gian đặc trưng của người làm nghiên cứu. Giáo sư ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Minh, em đến rồi à? Mời ngồi."

Hoàng Minh bước vào, khẽ khàng kéo ghế ngồi đối diện bàn làm việc của Giáo sư. "Em chào thầy ạ."

"Minh, em đã thể hiện rất tốt trong buổi trình bày hôm qua," Giáo sư Trần bắt đầu, giọng nói điềm đạm nhưng chứa đựng sự hài lòng rõ rệt. "Thầy thấy được tiềm năng lớn ở em, không chỉ là khả năng nghiên cứu, mà còn là bản lĩnh khi đối diện với áp lực." Giáo sư Trần gỡ kính, đặt xuống bàn, ánh mắt nhìn Minh đầy thấu hiểu. "Cách em lập luận, cách em xử lý các câu hỏi, đặc biệt là câu hỏi của Quang Huy, đã khiến thầy và hội đồng rất ấn tượng."

Hoàng Minh cúi đầu, lòng dâng lên một niềm tự hào xen lẫn sự khiêm tốn. "Em cảm ơn thầy đã tin tưởng và tạo điều kiện cho em ạ."

Giáo sư Trần khẽ gật đầu, rồi đột ngột thay đổi chủ đề, khiến Hoàng Minh hơi giật mình. "Minh này, thầy có một điều muốn trao đổi với em." Giáo sư nhấp một ngụm trà nóng, rồi tiếp tục. "Có một cơ hội học bổng nghiên cứu chuyên sâu về du lịch bền vững, tập trung vào việc khai thác giá trị văn hóa bản địa, mà thầy nghĩ rất phù hợp với định hướng của em. Dự án này sẽ diễn ra ở... một tỉnh miền núi phía Bắc, trong khoảng sáu tháng."

Hoàng Minh lắng nghe, ban đầu là sự hào hứng, rồi dần chuyển sang một sự lo lắng mơ hồ. Sáu tháng. Một tỉnh miền núi. Xa Hà Nội.

"Hoặc," Giáo sư Trần nói tiếp, như đọc được suy nghĩ của nó. "Cũng có một chương trình trao đổi sinh viên sang Hàn Quốc, tập trung vào việc học hỏi mô hình phát triển du lịch kết hợp công nghệ. Đây là một học bổng toàn phần, kéo dài một năm. Thầy thấy em có tố chất, và có thể em sẽ rất phù hợp với một trong hai cơ hội này. Em có muốn thử sức không?"

Hoàng Minh ngồi thẳng lưng, ánh mắt nó dần trầm lại, suy tư. Một cơ hội lớn. Một bước ngoặt trong sự nghiệp học hành của nó. Từ một thằng nhóc tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, giờ đây nó có cơ hội để vươn xa hơn, để thực hiện khát vọng của mình. Nhưng đồng thời, trong đầu nó lại hiện lên hình ảnh Lê Ngân. Ánh mắt trầm tư của cô bên Hồ Gươm, ánh mắt thấu hiểu của cô trong phòng trình bày. Chiếc khăn len mềm mại trên cổ, hơi ấm của nó.

"Em... em sẽ suy nghĩ ạ. Cảm ơn thầy đã cho em cơ hội quý báu này." Hoàng Minh lí nhí, giọng nói nhỏ lại, không còn sự tự tin như khi trình bày dự án hôm qua.

Giáo sư Trần nhìn nó, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Cuộc sống không phải lúc nào cũng ồn ào mới đáng nhớ, đôi khi chính những lặng lẽ mới khắc sâu," Giáo sư nói, câu nói quen thuộc của ông, nhưng hôm nay lại mang một ý nghĩa đặc biệt đối với Hoàng Minh. "Đây là một quyết định quan trọng, Minh. Đừng vội vàng. Hãy suy nghĩ thật kỹ. Đừng chỉ nghĩ đến cơ hội, mà hãy nghĩ đến cả những điều em thật sự mong muốn."

Hoàng Minh gật đầu, lòng nặng trĩu. Nó biết Giáo sư Trần đang muốn nói đến điều gì. Một cơ hội lớn... nhưng nếu mình đi, Ngân thì sao? Nếu nó rời Hà Nội, rời xa Lê Ngân, liệu những điều chưa nói giữa hai người có mãi mãi chôn vùi trong những ký ức, như mùi hoa sữa cuối mùa cứ vương vấn rồi tan biến? Hay đây là lúc nó phải đối mặt với lựa chọn quan trọng nhất trong cuộc đời mình, không chỉ là sự nghiệp, mà còn là tình cảm? Ánh nắng tháng Mười Một vẫn dịu dàng chiếu qua ô cửa sổ, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một cơn bão lớn đang bắt đầu nổi lên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ