Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 159

Lời Hồi Đáp Thầm Lặng

3483 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ cliffhanger chương 158, khắc họa những ngày chờ đợi căng thẳng của Hoàng Minh sau khi gửi hồ sơ học bổng/dự án.,Làm sâu sắc thêm nỗi bất an và lo lắng của Lê Ngân về sự thay đổi sắp đến, thể hiện qua những tương tác tinh tế và nội tâm của cô.,Tạo ra một cuộc gặp gỡ buộc Hoàng Minh và Lê Ngân phải đối mặt nhau, dù chỉ là gián tiếp, đẩy cảm xúc bị nén chặt lên cao trào mà không cần lời nói.,Sử dụng Quang Huy như một yếu tố ngoại cảnh gây áp lực, củng cố thêm sự tự ti và quyết tâm của Hoàng Minh.,Đặt nền móng cho một sự kiện lớn hơn sắp tới khi kết quả về cơ hội của Hoàng Minh được hé lộ.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi, Đức Anh, Quang Huy
Mood: Tense, contemplative, slightly melancholic, anxious, với một chút hy vọng và hoài niệm.
Kết chương: [object Object]

Hồ sơ đã được gửi đi. Hoàng Minh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Gió lạnh vẫn thổi, làm những hàng cây rì rào. Hơi thở nó hóa thành khói trắng trong không khí se lạnh, tan biến vào bóng đêm. Một bước ngoặt đã được mở ra, một con đường mới đã được chọn. Nhưng liệu con đường ấy sẽ dẫn nó đến đâu? Liệu nó có tìm thấy hạnh phúc ở đó, hay sẽ mãi mãi day dứt vì những điều đã bỏ lại phía sau? Và Lê Ngân, cô gái Hà Nội trầm tư ấy, liệu cô ấy có chờ đợi nó, hay câu chuyện của họ sẽ mãi mãi là những điều chưa nói, những ký ức đẹp đẽ nhưng dang dở giữa lòng Hà Nội cổ kính?

***

Tiếng gà gáy từ một góc vườn nào đó trong con ngõ nhỏ vọng vào, xen lẫn tiếng xe máy khởi động lạch cạch dưới đường. Hoàng Minh khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn nặng trĩu vì thiếu ngủ. Ánh sáng lờ mờ từ khung cửa sổ nhỏ đã đủ để nó nhận ra một ngày mới đã bắt đầu, một ngày đầu đông xám xịt và ẩm ướt như bao ngày khác ở Hà Nội. Nó nằm trằn trọc trên chiếc giường đơn đã cũ, mắt nhìn lên trần nhà lấm tấm những vết ố của thời gian. Đêm qua, nó đã vật vã với mớ suy nghĩ hỗn độn cho đến tận gần sáng. Quyết định nhấn nút ‘Gửi’ như một nhát cắt dứt khoát, nhưng đồng thời cũng mở ra một khoảng trống mênh mông trong lòng, đầy rẫy sự chờ đợi và lo lắng.

Phòng trọ của nó, cái gác mái nhỏ nằm lọt thỏm giữa những dãy nhà cấp bốn đã nhuốm màu rêu phong, luôn có một mùi ẩm mốc đặc trưng, trộn lẫn với mùi sách vở cũ và thoang thoảng mùi đồ ăn còn vương lại từ đêm qua. Không gian chật chội, nhưng đã là nơi che chở cho nó suốt mấy năm đại học, nơi chứng kiến bao đêm nó vật lộn với bài vở và những ước mơ. Lúc này, cái mùi quen thuộc ấy lại càng làm nó cảm thấy bí bách. Nỗi lo lắng từ từ len lỏi, bủa vây lấy từng giác quan. “Mình đã làm đúng chưa? Liệu có quá vội vàng không?” – câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu nó như một điệp khúc không ngừng. Nó biết, quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến tương lai của riêng nó mà còn có thể thay đổi cả quỹ đạo của một mối quan hệ mà nó đã, đang, và có lẽ sẽ mãi trân trọng.

Tiếng bước chân nặng nề của bác chủ trọ loẹt quẹt trên cầu thang gỗ, theo sau là tiếng xoong nồi lách cách từ dưới bếp vọng lên. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị và ồn ào. Nhưng trong lòng Hoàng Minh, cả một cơn bão đang âm ỉ. Nó cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ miên man, ngồi dậy, với lấy chiếc khăn len màu xám tro vẫn còn vương trên thành giường. Chiếc khăn len mềm mại, ấm áp, là món quà từ Lê Ngân trong một buổi chiều Hà Nội rét ngọt. Hơi ấm của nó không chỉ đến từ chất liệu len mà còn từ ý nghĩa sâu xa mà nó mang lại. Mỗi khi chạm vào, nó lại cảm thấy như có một sợi dây vô hình kết nối nó với Ngân, với Hà Nội, với những điều giản dị mà nó sợ sẽ phải rời xa. Nó quàng chiếc khăn quanh cổ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc len lỏi qua từng thớ vải, cố gắng níu giữ một chút bình yên giữa bộn bề lo toan.

Nó bật đèn bàn, ánh sáng vàng vọt hắt lên chồng sách giáo trình, cuốn sổ ghi chép đã sờn gáy. Nó tự nhủ mình phải tập trung vào việc học, phải chuẩn bị thật tốt cho những buổi thi cuối kỳ đang đến gần. Dù thế nào, việc học vẫn là ưu tiên hàng đầu, là con đường duy nhất để nó thay đổi số phận. Nhưng đôi mắt nó cứ lướt qua từng dòng chữ mà chẳng đọng lại điều gì. Tâm trí nó như một cuốn phim quay chậm, tua đi tua lại hình ảnh Lê Ngân, câu hỏi của cô ấy đêm hôm đó, và cả cái nút 'Gửi' đã nhấn.

Nó với tay lấy chiếc điện thoại cũ, một thói quen đã trở thành phản xạ. Không có thông báo nào mới, không có email phản hồi. Điều đó là đương nhiên, nhưng nó vẫn không kìm được sự bồn chồn. Lướt qua danh bạ, đôi mắt nó dừng lại ở cái tên "Ngân Lê". Nó muốn nhắn tin cho cô ấy, muốn hỏi xem cô ấy có ổn không, muốn biết cô ấy đang nghĩ gì. Nhưng rồi lại thôi. Nó không biết phải nói gì, phải bắt đầu từ đâu. Những điều chưa nói đã trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách hai người, khiến mọi giao tiếp trở nên nặng nề và đầy ẩn ý. Nó sợ, sợ rằng lời nói của mình sẽ làm hỏng đi cái không khí mong manh đang bao trùm lấy mối quan hệ của cả hai.

Mặt trời đã lên cao, ánh nắng yếu ớt xuyên qua cửa sổ, chỉ đủ để xua đi một phần hơi lạnh trong phòng, chứ không thể làm tan đi sự nặng nề trong lòng Hoàng Minh. Nó đứng dậy, đi lại vài vòng trong căn phòng nhỏ, rồi lại ngồi xuống, cố gắng ép mình vào bàn học. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh đặc trưng của cái rét đầu đông Hà Nội. Nó nhìn ra ngoài, thấy những ngọn cây khẳng khiu rung rinh trong gió. Phía xa, những mái nhà cũ kỹ nối tiếp nhau, tạo nên một bức tranh Hà Nội buồn bã và trầm mặc. Nó tự hỏi, liệu có phải nó đang đứng trước một ngã ba đường thực sự, nơi mà mọi quyết định đều mang theo cái giá phải trả? Liệu nó có đủ dũng khí để đi trên con đường mới mẻ và đầy thách thức, hay sẽ mãi mãi hối tiếc vì những điều đã bỏ lại phía sau? Chiếc khăn len trên cổ khẽ cọ vào da thịt, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những gì nó đang cố gắng níu giữ.

***

Buổi chiều, Thư viện Quốc gia Việt Nam vẫn tĩnh lặng như mọi khi, một ốc đảo yên bình giữa lòng thành phố ồn ào. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian đặc trưng của nơi đây luôn mang lại cho Lê Ngân một cảm giác an yên. Cô ngồi ở một góc quen thuộc, nơi ánh sáng từ khung cửa sổ lớn hắt vào vừa đủ để đọc sách mà không quá chói chang. Cuốn sách trên tay cô là một tập thơ của Xuân Quỳnh, những câu thơ về tình yêu và nỗi nhớ cứ thế lướt qua trang giấy mà không đọng lại trong tâm trí cô. Đôi mắt Ngân nhìn xa xăm, lơ đãng, xuyên qua lớp cửa kính, nhìn ra những tán cây khẳng khiu ngoài kia.

Từ hôm gặp Hoàng Minh ở gần Hồ Gươm, và cả sau buổi nói chuyện với Mai Chi, cảm giác bất an trong lòng Ngân cứ lớn dần. Một "cơn gió lạ", một "sự thay đổi lớn" mà cô đã cảm nhận được, giờ đây dường như đang thổi mạnh hơn, lạnh lẽo hơn. Cô biết, trong sâu thẳm, sự thay đổi ấy có liên quan đến Hoàng Minh, đến cái cơ hội mà cậu ấy đang theo đuổi, và đến câu hỏi mà cô đã hỏi cậu ấy. Nhưng cô lại không dám đào sâu, không dám hỏi thẳng. Bản tính trầm tĩnh, kín đáo của người Hà Nội gốc khiến cô quen với việc giấu kín những cảm xúc sâu kín nhất vào lòng, để chúng tự lắng đọng như nước hồ mùa đông.

Tiếng lật trang sách khe khẽ của những người xung quanh, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ xa, thỉnh thoảng là tiếng thì thầm nhỏ của một vài sinh viên trao đổi bài vở, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của tri thức. Nhưng tâm trí Lê Ngân lại vang vọng một bản nhạc khác, một bản nhạc của những lo âu không tên. Cô gập cuốn sách lại, thở dài một tiếng thật khẽ, gần như không nghe thấy. Cô mệt mỏi với việc cố gắng giữ cho mọi thứ ổn định, mệt mỏi với việc che giấu sự xáo động bên trong.

Đúng lúc ấy, Mai Chi xuất hiện, dáng vẻ năng động, mái tóc ngắn ngang vai khẽ bay khi cô ấy bước đi. Đôi mắt sắc sảo của Mai Chi nhanh chóng nhận ra sự khác lạ nơi Ngân.

“Này Ngân, mày sao thế? Dạo này cứ thấy mày thơ thẩn kiểu gì ấy,” Mai Chi khẽ nói, kéo ghế ngồi xuống đối diện Ngân. Giọng cô ấy nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

Ngân ngước lên nhìn bạn, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Tao không biết nữa, Chi ạ. Chỉ là… có cảm giác như mọi thứ sắp thay đổi. Một sự thay đổi lớn.” Cô ấy nói, giọng trầm hẳn. Ngân không muốn kể lể chi tiết, cũng không thể gọi tên chính xác điều gì đang khiến cô lo lắng. Nó chỉ là một trực cảm, một linh tính mà cô không thể nào xua đi.

Mai Chi nhìn Ngân đầy thấu hiểu. “Lại mấy cái linh cảm của mày à? Lần nào mày cũng đúng. Nhưng mày có thể nói rõ hơn không? Thay đổi gì? Có liên quan đến thằng Minh không đấy?” Mai Chi biết Ngân có một giác quan thứ sáu khá nhạy bén, và cũng biết rõ mối bận tâm lớn nhất của bạn mình lúc này.

Ngân lắc đầu nhẹ, mái tóc dài buông xõa khẽ lay động. “Tao không biết nữa. Chỉ là… một cảm giác thôi. Như là một cơn gió lạ đang thổi tới. Nó khiến tao bất an.” Cô lại ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu nhạt dần, nhuốm màu cam đỏ lên những mái nhà cổ kính của Hà Nội.

Mai Chi nhìn theo ánh mắt bạn, rồi khoác tay Ngân. “Thôi nào. Ngồi đây mãi làm gì. Ra Hồ Gươm đi dạo cho khuây khỏa. Biết đâu cơn gió lạ của mày lại mang theo điều gì hay ho.”

Lê Ngân khẽ gật đầu. Cô cũng muốn rời khỏi không gian này, muốn tìm một nơi nào đó thoáng đãng hơn để hít thở, để những suy nghĩ trong lòng có thể bay đi theo làn gió. Cả hai rời thư viện, bước ra con phố quen thuộc. Không khí bên ngoài đã se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm đặc trưng của Hà Nội những ngày đầu đông. Tiếng xe cộ vù vù, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tiếng trò chuyện rộn ràng của người đi đường, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bức tranh sống động của thành phố.

Họ chậm rãi đi bộ đến Hồ Gươm. Xung quanh hồ, những cây cổ thụ đã bắt đầu trút lá, tạo nên một khung cảnh lãng mạn nhưng cũng đầy hoài niệm. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây khẳng khiu, tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ, tất cả đều mang một vẻ thanh bình đến lạ. Mùi nước hồ trong lành, mùi cây xanh thoang thoảng, đôi khi còn có chút mùi hương trầm từ đền Ngọc Sơn hay mùi đồ ăn vặt từ những gánh hàng rong ven hồ.

Ngân và Mai Chi đi cạnh nhau, im lặng. Lê Ngân ngước nhìn mặt hồ phẳng lặng, ánh mắt vẫn xa xăm. Nỗi bất an trong cô không hề tan biến, mà chỉ lắng xuống, tựa như mặt hồ sâu thẳm dưới trời chiều. Cô sợ sự thay đổi, sợ những điều không thể đoán trước. Cô sợ mất đi những gì mình đang có, sợ rằng những kỷ niệm đẹp đẽ của thanh xuân sẽ chỉ còn là quá khứ. Cơn gió lạnh thổi qua, làm những sợi tóc mai của cô khẽ bay, và cô cảm thấy một sự run rẩy nhẹ trong lòng, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ vô hình. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với "cơn gió lạ" ấy, dù cô chưa biết nó sẽ mang đến điều gì.

***

Đêm buông xuống, Đại học Ngoại Thương lên đèn, biến thành một không gian lung linh, hiện đại. Những tòa nhà cao tầng với mặt kính phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh, tạo nên vẻ đẹp riêng của một trường đại học danh tiếng. Gió lạnh hơn, luồn lách qua từng hàng cây, mang theo hơi sương ẩm ướt của đêm Hà Nội. Hoàng Minh bước nhanh trên hành lang, cố gắng rũ bỏ cái lạnh đang bám lấy mình. Nó đang đến buổi sinh hoạt CLB tiếng Anh, một trong những hoạt động mà nó luôn cố gắng tham gia để cải thiện khả năng giao tiếp, cũng là cách để nó "hòa nhập" hơn với môi trường Hà Nội. Mùi sách vở, cà phê và thức ăn từ căng-tin vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi cỏ cây xanh mát từ khuôn viên trường.

Bước vào căn phòng sinh hoạt của CLB, không khí náo nhiệt hơn hẳn. Tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng cười đùa vang vọng. Đức Anh đã ở đó, đang pha trò với một nhóm bạn. Vừa thấy Minh, Đức Anh đã vẫy tay.

“Này Minh, mày đến rồi à? Lại đây, bọn tao đang bàn về kế hoạch tình nguyện cuối năm này.” Đức Anh nói, giọng hào hứng, như muốn kéo Hoàng Minh vào cuộc vui. Ngoại hình cao ráo, gương mặt sáng sủa và nụ cười tươi tắn của Đức Anh luôn khiến mọi người cảm thấy dễ gần.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười đáp lại. Nó chọn một chiếc ghế ở góc phòng, không quá gần cũng không quá xa đám đông. Nó muốn hòa mình vào, nhưng sâu thẳm trong lòng, sự bồn chồn về lá đơn vừa gửi vẫn không ngừng gặm nhấm. Nó cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, cố gắng tham gia vào một vở kịch mà mình không thuộc về.

Chợt, cánh cửa phòng mở ra, và một nhóm sinh viên khác bước vào. Trong số đó có Lê Ngân. Cô ấy mặc một chiếc áo len màu be đơn giản nhưng thanh lịch, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô ấy luôn nổi bật giữa đám đông. Ngân đi cùng Mai Chi, và ngay khi bước vào, đôi mắt sâu và trầm của cô ấy đã lướt qua cả căn phòng, rồi vô tình chạm vào ánh mắt của Hoàng Minh.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Ánh mắt họ giao nhau, chỉ vỏn vẹn vài giây, nhưng đủ để chứa đựng bao điều muốn nói, bao cảm xúc bị kìm nén. Hoàng Minh cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Ánh mắt của Ngân, dù chỉ là thoáng qua, vẫn mang theo một nỗi ưu tư, một sự bất an mà nó đã cảm nhận được từ hôm ở Hồ Gươm. Nó muốn tiến đến, muốn hỏi cô ấy có chuyện gì, muốn được giải thích về quyết định của mình. Nhưng rồi, nỗi rụt rè cố hữu và sự tự ti lại trỗi dậy, kéo nó lùi lại. Nó vội vàng cúi xuống, giả vờ xem điện thoại, cố gắng lảng tránh ánh mắt cô ấy. Hơi thở nó trở nên gấp gáp, và cảm giác lạnh lẽo bên ngoài dường như càng thấm sâu vào bên trong.

Lê Ngân cũng chỉ liếc nhìn Hoàng Minh một cái rồi quay đi, gương mặt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng trong lòng cô, một cơn sóng ngầm đang cuộn trào. Ánh mắt của Minh, cái cách cậu ấy vội vàng lảng tránh, đã nói lên nhiều điều hơn bất cứ lời nói nào. Cô cảm thấy một nỗi thất vọng mơ hồ, một sự xác nhận cho những linh cảm bất an của mình. Cô biết, cậu ấy đang có điều gì đó giấu diếm, điều gì đó mà cô sợ sẽ làm thay đổi mọi thứ.

Trong lúc không khí giữa hai người đang căng như dây đàn, một giọng nói tự tin, hào hứng vang lên, phá vỡ sự im lặng. Quang Huy, với dáng vẻ cao ráo, điển trai và nụ cười rạng rỡ, bước vào. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi chỉnh tề, khoác ngoài là áo blazer, phong thái tự tin toát ra từ mỗi cử chỉ.

“Chào cả nhà! Mọi người đang bàn gì thế? Nghe nói trường mình có mấy suất học bổng xịn lắm, mà toàn dành cho những người có tầm nhìn xa thôi đấy nhé!” Quang Huy nói lớn, ánh mắt quét một vòng quanh phòng rồi dừng lại ở Hoàng Minh, nở một nụ cười thân thiện nhưng cũng đầy ẩn ý. Cậu ta vỗ vai Hoàng Minh, rồi tiếp tục nói chuyện với nhóm bạn khác.

Lời nói của Quang Huy, dù có thể là vô tình, nhưng lại như một mũi dao đâm thẳng vào nỗi tự ti của Hoàng Minh. "Tầm nhìn xa"? "Học bổng xịn"? Phải, đó là điều nó đang theo đuổi, nhưng khi Quang Huy nói ra, nó lại cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật lạc lõng. Nỗi lo lắng về xuất thân, về sự khác biệt giữa nó và những người bạn Hà Nội gốc lại trỗi dậy mạnh mẽ. Nó lại càng cảm thấy mình không xứng đáng với cơ hội đó, và càng không xứng đáng với Lê Ngân.

Đức Anh thấy không khí có vẻ chùng xuống, liền cố gắng làm dịu đi. “Này Minh, Ngân, hai ông bà có tham gia CLB tình nguyện cuối năm không? Có cả trại hè cho trẻ em vùng cao nữa đấy, vừa vui vừa ý nghĩa.” Đức Anh nhìn cả hai, cố gắng kéo họ vào cuộc trò chuyện chung.

Hoàng Minh khẽ lắc đầu. “Chắc… chắc để xem đã Đức Anh ạ. Dạo này tao cũng hơi bận.” Giọng nó nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, ánh mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại.

Lê Ngân cũng chỉ khẽ lắc đầu. “Cảm ơn cậu, Đức Anh. Tớ cũng có mấy việc cần giải quyết.” Cô ấy nói, giọng trầm tĩnh nhưng rõ ràng, rồi quay sang Mai Chi, nói chuyện gì đó rất khẽ.

Cả Hoàng Minh và Lê Ngân đều chìm đắm trong suy nghĩ riêng, trong những cảm xúc bị nén chặt, những điều chưa nói. Họ ngồi cách nhau không xa, nhưng dường như giữa họ là cả một khoảng cách vô hình, một bức tường làm từ những lo lắng, bất an và những lời im lặng. Tiếng nhạc acoustic từ một góc phòng, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ, tất cả đều trở thành phông nền cho màn kịch nội tâm đang diễn ra trong lòng hai người.

Hoàng Minh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn đèn đường tạo thành một vệt sáng dài trên con đường ẩm ướt. Hơi thở nó hóa thành khói trắng trong không khí lạnh lẽo, tan biến nhanh chóng. Nó không biết mình đang đứng ở đâu trên con đường này, và liệu phía trước có phải là hạnh phúc hay không. Ngân cũng vậy, cô ấy nhìn xa xăm, lòng nặng trĩu. Cả hai đều không biết, rằng ngay lúc này, một email đã được gửi đến hộp thư của Hoàng Minh, mang theo một lời hồi đáp, một bước ngoặt mới, và có thể là cả một sự chia ly. Con đường phía trước, dù là con đường nào, cũng sẽ không còn giống như trước nữa. Hà Nội, những cơn mưa phùn, cái rét đầu đông và mùi hoa sữa sẽ mãi mãi là chứng nhân cho những điều chưa nói, những ký ức đẹp đẽ nhưng đầy day dứt của tuổi trẻ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ