Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 160

Mùa Đông Nín Thở

3341 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 159 bằng việc Hoàng Minh mở email thông báo kết quả hồ sơ học bổng/dự án.,Tiết lộ kết quả của hồ sơ học bổng/dự án của Hoàng Minh, tạo ra một bước ngoặt quan trọng (ví dụ: được chọn vào vòng phỏng vấn, yêu cầu chuẩn bị cho chuyến đi xa).,Khắc họa rõ nét sự đấu tranh nội tâm của Hoàng Minh giữa cơ hội mới và tình cảm sâu sắc dành cho Lê Ngân, cùng với nỗi lo về việc phải rời xa Hà Nội.,Làm sâu sắc thêm nỗi bất an và linh cảm của Lê Ngân về 'sự thay đổi lớn' thông qua những quan sát tinh tế và nội tâm cô.,Đẩy cao trào cảm xúc bị nén chặt giữa hai nhân vật chính thông qua một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, đầy ẩn ý, không lời.,Gieo mầm cho những quyết định lớn hơn và sự kiện sắp tới liên quan đến tương lai của Hoàng Minh và mối quan hệ của cả hai.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Anh Khoa
Mood: Tense, emotional, reflective, melancholic, uncertain
Kết chương: [object Object]

Đêm đã về khuya, gió đông rít qua khe cửa sổ phòng trọ Gác Mái, mang theo hơi lạnh buốt giá luồn lách vào từng ngóc ngách. Ngoài kia, tiếng còi xe đêm vọng lại từ con ngõ nhỏ, rồi nhanh chóng chìm vào khoảng lặng đặc quánh của thành phố đang ngủ. Hoàng Minh ngồi trước chiếc laptop cũ kỹ, ánh sáng xanh mờ từ màn hình hắt lên khuôn mặt gầy gò, in rõ nét sự căng thẳng. Ngón tay nó run run lướt trên trackpad, dừng lại ngay dòng tiêu đề email vừa hiện lên: "Thông báo kết quả hồ sơ học bổng/dự án".

Trái tim nó đập thình thịch, mạnh đến nỗi nó tưởng chừng có thể nghe thấy tiếng tim mình vọng lại trong không gian tĩnh mịch. Hơi thở trắng xóa mỗi khi nó thở ra, rồi tan biến trong không khí lạnh lẽo của căn phòng, giống như những hy vọng mong manh cứ đến rồi đi trong lòng nó. Nó hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng bàn tay vẫn không ngừng run rẩy. Bao nhiêu ngày chờ đợi, bao nhiêu đêm trằn trọc, bao nhiêu băn khoăn về tương lai, tất cả đều gói gọn trong một cái nhấp chuột. Nó nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí: khuôn mặt Lê Ngân trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn nó với vẻ lo lắng mơ hồ. Hình ảnh ấy khiến nó vừa thấy ấm áp, vừa thấy nặng trĩu.

Cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ miên man, Hoàng Minh khẽ nhấp chuột. Màn hình chuyển sang một trang mới, dòng chữ đen in trên nền trắng hiện ra rõ ràng. Nó đọc lướt qua, rồi đọc lại từng chữ, từng câu. Thoạt tiên, một cảm giác nhẹ nhõm đến bất ngờ, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. "Chúc mừng Hoàng Minh... hồ sơ của bạn đã được đánh giá cao... mời tham gia vòng phỏng vấn..." Nó được chọn! Một cơ hội thực sự, một cánh cửa mở ra cho tương lai mà nó hằng mơ ước, một bước ngoặt để thoát khỏi cái bóng của sự tự ti và lo lắng về xuất thân. Khuôn mặt nó bỗng chốc bừng sáng, đôi mắt ngơ ngác thường ngày giờ ánh lên vẻ phấn khích, mừng rỡ khó tả. Nó siết chặt tay, một nụ cười nở trên môi.

Nhưng rồi, khi đọc đến những dòng chữ tiếp theo, nụ cười ấy chợt tắt. "Vòng phỏng vấn sẽ diễn ra trực tuyến, sau đó là chương trình đào tạo tại... [một địa điểm ở nước ngoài] trong sáu tháng...". Sáu tháng? Nước ngoài? Cả thế giới dường như quay cuồng trước mắt nó. Niềm vui vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt bởi một nỗi lo lắng to lớn hơn. Nó sẽ phải rời Hà Nội, rời xa mọi thứ quen thuộc, rời xa... Lê Ngân.

Khuôn mặt Hoàng Minh từ rạng rỡ chuyển sang trắng bệch, rồi lại xám xịt. Nó gục đầu xuống bàn, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng rối bời. Chiếc laptop vẫn phát ra ánh sáng lạnh lẽo, hắt lên bóng lưng gầy gò của nó. Căn phòng trọ chật chội bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Mùi ẩm mốc và mùi sách vở cũ kỹ dường như càng thêm nồng nặc, bủa vây lấy nó. Ngoài cửa sổ, tiếng gió rít mỗi lúc một mạnh, như tiếng lòng nó đang gào thét.

"Mình... mình phải đi sao?" Nó tự hỏi, giọng thì thầm đến mức ngay cả nó cũng khó nghe rõ. "Mình đã luôn mơ về ngày này, một cơ hội để thay đổi cuộc đời, để chứng minh bản thân. Nhưng tại sao... tại sao nó lại đến vào lúc này?" Nó nhắm chặt mắt, cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Niềm khao khát vươn lên, cái khát vọng thoát khỏi cảnh nghèo khó, khỏi sự rụt rè của một chàng trai tỉnh lẻ, bấy lâu nay vẫn cháy âm ỉ trong nó, giờ đây bỗng bùng lên mạnh mẽ. Đây là cơ hội vàng, là con đường duy nhất để nó có thể thực sự đứng vững trên đôi chân mình, để nó có thể ngẩng cao đầu đối diện với bất cứ ai.

Nhưng rồi, hình ảnh Lê Ngân lại hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết. Đôi mắt trầm tĩnh, ninh khiết ấy, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ sức làm ấm cả một mùa đông Hà Nội, và cả cái khăn len dệt tay mà cô ấy đã tặng nó vào cái rét ngọt đầu mùa năm ngoái. Chiếc khăn len vẫn vắt trên ghế, màu xanh than giản dị, mềm mại, như một lời nhắc nhở về những khoảnh khắc dịu dàng, về những điều chưa nói, về một sợi dây vô hình đã buộc chặt nó với thành phố này, với cô gái Hà Nội gốc trầm tĩnh ấy.

Nó đưa tay chạm nhẹ vào chiếc khăn, cảm nhận sự mềm mại của từng sợi len. Mùi hương vải thoang thoảng, một chút của gió lạnh và một chút gì đó rất riêng của Ngân, dường như vẫn còn vương vấn. "Nếu mình đi, liệu mọi thứ có còn như trước không?" Câu hỏi này cứ vang vọng trong tâm trí nó, một nỗi sợ hãi len lỏi. Nó sợ phải rời xa Hà Nội, không phải vì nó đã quá quen thuộc với sự ồn ào, tấp nập của phố phường, mà vì Hà Nội đã trở thành nơi lưu giữ những kỷ niệm quý giá nhất của nó, nơi có những cơn mưa phùn dai dẳng, cái rét cắt da, và cả mùi hoa sữa nồng nàn mỗi độ thu về – tất cả đều gắn liền với Lê Ngân.

Nó nhớ lại ánh mắt của Ngân trong buổi họp nhóm hôm nay, cái nhìn thoáng qua đầy ưu tư, cái cách nó vội vàng lảng tránh ánh mắt ấy. Nó biết Ngân đã cảm nhận được điều gì đó không ổn. Nó muốn giải thích, muốn nói ra tất cả, nhưng những lời lẽ cứ mắc kẹt trong cổ họng. Sự rụt rè cố hữu của nó lại một lần nữa trỗi dậy, biến mọi lời muốn nói thành sự im lặng đáng sợ.

Nó tự nhủ: "Đây là cơ hội của mình, cơ hội duy nhất để mình trở nên tốt hơn, xứng đáng hơn." Nhưng xứng đáng hơn để làm gì? Để rồi rời xa người mình muốn xứng đáng nhất sao? Mâu thuẫn ấy giằng xé nó, tạo thành một cơn bão trong lòng. Nó cảm thấy mình thật ích kỷ khi nghĩ đến tương lai cá nhân, nhưng cũng thật yếu đuối khi không thể dứt khoát. Cứ thế, Hoàng Minh gục đầu xuống bàn, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang bùng nổ. Đêm đông Hà Nội vẫn cứ lạnh lẽo, gió vẫn cứ rít qua khe cửa, và trong căn phòng trọ nhỏ, một chàng trai đang đối mặt với ngã ba đường lớn nhất của cuộc đời mình, giữa khát vọng và tình yêu, giữa tương lai và hiện tại, giữa sự nghiệp và những điều chưa nói.

***

Sáng hôm sau, Hà Nội đón chào một ngày mới với bầu trời âm u, những đám mây xám nặng trĩu giăng mắc, báo hiệu một đợt mưa phùn nữa sắp đến. Cái se lạnh đặc trưng của mùa đông len lỏi vào từng con phố, khiến người đi đường phải co mình trong những chiếc áo khoác dày cộp. Hoàng Minh, với vẻ mặt phờ phạc sau một đêm dài không ngủ, tìm đến quán Cà phê Hoa Sữa. Nó cần một lời khuyên, một sự định hướng, và Anh Khoa, với sự điềm tĩnh và thấu hiểu của mình, là người đầu tiên nó nghĩ đến.

Quán Hoa Sữa sáng nay vẫn mang một vẻ ấm cúng, dịu dàng đến lạ. Ngôi nhà ống cũ kỹ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, ban công nhỏ có giàn hoa giấy khô héo trong gió đông, tất cả tạo nên một bức tranh hoài cổ, yên bình. Bên trong, nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách quen. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, xen lẫn chút hương trà thảo mộc và bánh ngọt mới ra lò, xua đi phần nào cái lạnh buốt của buổi sáng. Hoàng Minh chọn một góc khuất, đối diện với Anh Khoa. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ và đèn dây lấp lánh trên tường khiến không gian càng thêm phần ấm áp.

Anh Khoa, với mái tóc hơi dài và chiếc kính cận trên sống mũi, nhìn Hoàng Minh với ánh mắt quan tâm. “Sao vậy Minh? Trông em có vẻ không ổn.” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng.

Hoàng Minh đưa hai tay ra giữ lấy cốc cà phê nóng hổi, hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa qua lòng bàn tay, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh giá trong lòng nó. Nó ngước nhìn Anh Khoa, ánh mắt xa xăm. “Em... em được mời phỏng vấn cho dự án đó rồi, Khoa ạ.” Nó nói, giọng nhỏ nhẹ, ngập ngừng, như thể sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của quán.

Anh Khoa khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. “Vậy thì tốt quá chứ. Chúc mừng em.”

“Vâng... nhưng mà...” Hoàng Minh do dự, rồi hít một hơi sâu. “Nó... nó ở xa quá, Khoa ạ. Nếu được nhận, em sẽ phải đi sáu tháng, ở nước ngoài.”

Anh Khoa vẫn điềm tĩnh, nhấp một ngụm cà phê. “Cơ hội tốt mà, sao em lại đắn đo? Đây chẳng phải là điều em đã ấp ủ bấy lâu sao? Điều gì khiến em băn khoăn nhất?”

Hoàng Minh mân mê miệng cốc, ánh mắt lảng tránh ánh nhìn của Anh Khoa. Nó không muốn nói thẳng ra tên Lê Ngân, không muốn thừa nhận sự yếu đuối của mình. “Em... em chỉ sợ, nếu mình đi, thì mọi thứ ở đây sẽ khác đi mất.” Nó nói, giọng trầm xuống, chất chứa đầy nỗi lo lắng. “Hà Nội... và mọi người ở đây, những thứ đã gắn bó với em suốt mấy năm qua...”

Anh Khoa đặt cốc cà phê xuống, ánh mắt anh chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. “Minh này, cuộc sống là những lựa chọn. Không phải lúc nào chúng ta cũng có thể có được mọi thứ mình muốn mà không phải đánh đổi. Em sợ ‘mọi thứ ở đây sẽ khác đi’... Vậy thì ‘mọi thứ ở đây’ đối với em là gì? Là những con phố quen thuộc, những quán ăn vỉa hè, hay là một điều gì đó sâu sắc hơn, một người nào đó quan trọng hơn?”

Câu hỏi của Anh Khoa như chạm đúng vào nỗi lòng của Hoàng Minh. Nó im lặng, không nói gì, chỉ cúi gằm mặt. Nó biết Anh Khoa đang ám chỉ điều gì. Những con phố, quán xá, mùi hoa sữa, cái rét ngọt của Hà Nội... tất cả những thứ đó đều trở nên có ý nghĩa đặc biệt đối với nó từ khi có Lê Ngân. Cô ấy không chỉ là một người bạn, mà là một phần không thể thiếu của cái Hà Nội mà nó đã dần yêu mến.

“Em... em không biết nữa, Khoa ạ,” Hoàng Minh thì thầm. “Em luôn nghĩ rằng mình phải cố gắng, phải vươn lên. Cơ hội này là một giấc mơ. Nhưng khi nó đến, em lại thấy sợ. Sợ phải bỏ lại những điều mình đang có, sợ rằng mình sẽ đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá mà có thể sẽ không bao giờ tìm lại được nữa.” Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt ngơ ngác thường ngày giờ lại hiện rõ vẻ giằng xé. “Em sợ rằng khi em quay về, mọi thứ sẽ không còn như trước. Rằng... rằng sẽ có những điều em không kịp nói ra, không kịp làm.”

Anh Khoa im lặng lắng nghe, rồi anh khẽ thở dài. “Minh này, anh hiểu cảm giác của em. Tuổi trẻ là vậy, luôn đứng giữa những lựa chọn lớn. Nhưng em cần phải tự hỏi bản thân một cách chân thật nhất: ‘Điều mình thực sự muốn là gì?’ Em muốn một tương lai rạng rỡ về sự nghiệp, hay em muốn bảo vệ những điều em đang trân quý ở hiện tại? Và liệu hai điều đó có nhất thiết phải loại trừ lẫn nhau không?”

Anh Khoa dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh. “Nếu em thực sự quý trọng ‘mọi thứ ở đây’, thì em phải cho nó biết điều đó. Sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn cả lời nói chia ly. Cơ hội thì có thể đến rồi đi, nhưng những mối quan hệ chân thành, nếu không được vun đắp, sẽ rất khó để giữ lại.”

Hoàng Minh cúi đầu, lời nói của Anh Khoa như tiếng chuông cảnh tỉnh. “Những điều chưa nói” – cụm từ ấy cứ vang vọng trong tâm trí nó. Nó đã kìm nén quá lâu, đã rụt rè quá nhiều. Giờ đây, đứng trước một quyết định trọng đại, nó mới nhận ra rằng sự im lặng của mình có thể phải trả giá quá đắt. Tiếng nhạc acoustic vẫn đều đều vang lên, tiếng mưa phùn bắt đầu rơi tí tách trên mái hiên, phủ một lớp màn mờ ảo lên khung cửa kính. Mùi cà phê ấm áp hòa quyện với cái se lạnh bên ngoài, tạo nên một không khí trầm mặc, nặng trĩu. Hoàng Minh biết, nó không thể trốn tránh mãi được nữa. Quyết định không chỉ ảnh hưởng đến tương lai của nó, mà còn ảnh hưởng đến một người khác, một người mà nó đã và đang để tâm hơn bất kỳ ai khác ở Hà Nội này. Nó phải đối mặt, phải nói ra, dù có thể mọi chuyện sẽ không như nó mong muốn.

***

Cùng lúc đó, cách quán Cà phê Hoa Sữa không xa, Lê Ngân đang dạo bước bên Hồ Gươm. Buổi sáng muộn, cái lạnh se lòng của Hà Nội vẫn còn vương vấn, nhưng những tia nắng nhạt đã cố gắng xuyên qua lớp mây xám, rải xuống mặt hồ gợn sóng những vệt sáng lấp lánh, yếu ớt. Cô khoác một chiếc áo khoác màu trung tính, dáng người mảnh mai, thanh thoát hòa mình vào dòng người đi bộ thưa thớt quanh hồ.

Mùi nước hồ thoang thoảng, xen lẫn chút hương cây xanh và mùi trầm nhẹ từ Đền Ngọc Sơn, tạo nên một không gian thanh bình, tĩnh tại. Nhưng trong lòng Ngân, sự bình yên ấy lại không hề hiện hữu. Cô cảm thấy một nỗi bất an len lỏi, một linh cảm mơ hồ về một sự thay đổi lớn sắp đến, tựa như những đám mây nặng trĩu trên bầu trời đang báo hiệu một cơn mưa lớn. Nỗi bất an ấy đã đeo bám cô từ hôm trước, khi ánh mắt của Hoàng Minh lảng tránh cô một cách vội vàng, đầy những điều không nói.

Cô nhớ lại ánh mắt của Minh hôm ấy. Nó không còn là vẻ ngơ ngác, rụt rè thường thấy, mà là một sự nặng trĩu, một vẻ giằng xé nội tâm mà cô cảm nhận được rất rõ. Cô biết Minh đang có điều gì đó giấu giếm, điều gì đó mà cô sợ sẽ làm thay đổi mọi thứ giữa họ. Lê Ngân, vốn là một cô gái Hà Nội gốc trầm tĩnh, ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng tâm hồn cô lại tinh tế và sâu sắc, đủ để cảm nhận được những rung động nhỏ nhất trong không khí, những thay đổi dù là nhỏ bé nhất trong lòng người đối diện.

Cô đi chậm rãi trên vỉa hè lát gạch rộng, dưới hàng cây cổ thụ trơ trụi lá trong gió đông. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng chuông chùa vọng lại từ xa, tiếng rao hàng của một bà lão bán bánh rán, tất cả đều trở thành phông nền cho những suy nghĩ miên man trong lòng cô. Cô tự hỏi, liệu có phải là cái “cơ hội” mà Quang Huy đã nhắc đến hôm qua? Liệu Minh có đang đứng trước một lựa chọn nào đó mà cô không hề hay biết? Và nếu như vậy, liệu cô có đủ dũng khí để đối mặt với nó không?

Lê Ngân không phải là người ích kỷ. Cô luôn mong Hoàng Minh có được những điều tốt đẹp nhất, thành công trên con đường mình đã chọn. Cô biết Minh là một chàng trai tỉnh lẻ, mang trong mình khát vọng vươn lên mãnh liệt. Nhưng khi nghĩ đến việc Minh có thể rời xa Hà Nội, rời xa cô, một nỗi buồn mơ hồ bỗng xâm chiếm lấy lòng cô. Cô sợ sự cô đơn, sợ những khoảng trống mà Minh sẽ để lại. Cô sợ rằng những "khoảnh khắc đời thường, giản dị" đã dệt nên tình yêu thanh xuân của họ sẽ chỉ còn là kỷ niệm.

Khi đi ngang qua một góc phố quen thuộc gần quán Cà phê Hoa Sữa, cô bỗng dừng lại. Mưa phùn bắt đầu lất phất rơi, từng hạt nhỏ li ti đọng trên tóc và vai áo cô. Cô đưa tay chạm nhẹ vào chúng, cảm nhận cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của Hà Nội. Qua tấm kính cửa sổ lấp lánh hơi nước, cô thoáng thấy bóng dáng Hoàng Minh. Nó đang ngồi ở một góc quán, đối diện với Anh Khoa. Khuôn mặt nó đầy lo lắng, giằng xé, khác hẳn với vẻ rụt rè thường ngày.

Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng Minh, như cảm nhận được điều gì đó, bất chợt ngẩng đầu lên. Ánh mắt nó vô tình chạm vào ánh mắt của Lê Ngân qua tấm kính cửa sổ mờ ảo. Một khoảnh khắc tĩnh lặng đến kỳ lạ giữa dòng người qua lại, giữa tiếng xe cộ hối hả và tiếng mưa phùn lất phất. Ánh mắt Minh mang theo một nỗi niềm không thể gọi tên, một sự bối rối và cả một chút đau đớn. Ánh mắt Ngân đáp lại, vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận lặng lẽ.

Chỉ là một cái chạm mắt thoáng qua, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được sự kết nối vô hình, và cả khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa họ. Hoàng Minh nhìn thấy sự bất an trong đôi mắt sâu thẳm của Ngân, và Ngân nhìn thấy sự giằng xé trong đôi mắt của Minh. Không một lời nói nào được thốt ra, nhưng cả hai đều hiểu rằng, một bước ngoặt lớn đang đến. Con đường phía trước, dù là con đường nào, cũng sẽ không còn giống như trước nữa. Hà Nội, những cơn mưa phùn, cái rét đầu đông và mùi hoa sữa sẽ mãi mãi là chứng nhân cho những điều chưa nói, những ký ức đẹp đẽ nhưng đầy day dứt của tuổi trẻ. Lê Ngân quay đi, tiếp tục bước đi trong màn mưa phùn, cảm giác lạnh buốt của Hà Nội thấm sâu vào tận cùng tâm hồn. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với những gì sắp xảy ra, dù cho đó có là một cuộc chia ly, hay một khởi đầu mới đầy chông gai.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ