Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 17

Góc Sách Cũ, Vẻ Đẹp Lặng Lẽ Và Lời Mời Bất Ngờ

4334 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ kết thúc chương 16, phát triển mối liên hệ tinh tế giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua một tương tác ý nghĩa về sách và văn học.,Giới thiệu địa điểm mới 'Phòng thí nghiệm trường Đại học' một cách tự nhiên, tạo sự tương phản trong bối cảnh và trải nghiệm của nhân vật.,Khắc họa sự trưởng thành của Hoàng Minh, thể hiện khả năng vượt qua sự rụt rè ban đầu để chia sẻ suy nghĩ sâu sắc hơn.,Tiếp tục bộc lộ nội tâm tinh tế, ấm áp của Lê Ngân, cho thấy cô dần mở lòng và quan tâm đến Hoàng Minh một cách chân thành.,Củng cố mối quan hệ bạn bè trong nhóm bốn người (Minh, Ngân, Đức Anh, Vy) và tạo cơ hội cho những tương tác sâu sắc hơn.,Duy trì tông trầm lắng, lãng mạn, tinh tế và chất thơ của truyện, sử dụng Hà Nội và các chi tiết mùa đông làm chất xúc tác cảm xúc.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Ông Phúc
Mood: Lãng mạn, trầm lắng, tinh tế, có chút bâng khuâng và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt của Hà Nội mùa đông còn đang rụt rè len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ trên gác mái, Hoàng Minh đã thức dậy. Cái lạnh vẫn len lỏi qua từng kẽ hở của khung cửa gỗ cũ kỹ, khiến hơi thở cậu phả ra thành từng làn khói trắng mờ ảo trong không khí. Cậu nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông cũ, cố gắng xua đi cái rét ngọt đang bám riết lấy cơ thể. Nhưng trong lòng cậu, không phải chỉ có mỗi cái lạnh. Một cảm giác ấm áp lạ thường vẫn còn vương vấn từ đêm qua, từ những ánh mắt chạm nhau, từ những nụ cười thầm lặng của Lê Ngân bên quán ốc vỉa hè ồn ào.

Cậu với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường. Màn hình sáng lên, và tin nhắn của Lê Ngân từ đêm qua vẫn hiện rõ mồn một. “Cuốn sách cậu nhắc đến, tựa đề là gì vậy? Tớ muốn tìm đọc thử.” Một câu hỏi đơn giản, nhưng lại khiến trái tim Hoàng Minh đập lỗi nhịp. Cậu đọc đi đọc lại tin nhắn đó, từng chữ như thấm vào tâm trí. Đây không phải là tin nhắn hỏi han xã giao, mà là một sự gợi mở, một dấu hiệu cho thấy Ngân đang thực sự quan tâm đến những điều cậu chia sẻ, đến thế giới nội tâm mà cậu vẫn luôn giấu kín. Nó là một sợi dây vô hình, nhẹ nhàng nhưng bền chắc, đang kéo họ lại gần nhau hơn.

Hoàng Minh ngồi dậy, vươn vai. Căn phòng trọ nhỏ bé, chật chội nhưng ấm cúng của cậu vẫn ngập tràn mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cũ ở Hà Nội, pha lẫn với mùi sách vở cũ và chút hương cà phê gói từ buổi sáng. Tiếng nước chảy rì rầm từ nhà tắm chung dưới tầng một, tiếng xe máy nổ lách tách từ con ngõ nhỏ đã bắt đầu một ngày mới, và tiếng rao hàng của một bà lão bán xôi từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống đô thị đang dần đi vào nhịp điệu thường ngày. Cậu bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men lạnh buốt. Cậu đưa tay xoa xoa cánh tay bị thương, vết đau đã dịu đi nhiều, nhưng mỗi khi chạm vào, ký ức về khoảnh khắc Ngân chăm sóc cậu trong bệnh viện lại ùa về, khiến lòng cậu dâng lên một cảm xúc khó tả.

Cậu mở laptop, gõ tìm kiếm về cuốn sách mà Ngân đã hỏi. Đó là một tác phẩm văn học kinh điển, một cuốn tiểu thuyết mà cậu vô cùng yêu thích từ thuở nhỏ. Cậu đã từng nghĩ, với vẻ ngoài trầm tĩnh và có phần lạnh lùng của Ngân, cô ấy sẽ không mấy hứng thú với những tác phẩm mang đậm chất trữ tình và triết lý sâu sắc như vậy. Nhưng không, cô ấy đã hỏi, và điều đó khiến cậu vui đến lạ. Niềm vui len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, xua tan đi cái cảm giác rụt rè, tự ti thường trực trong lòng cậu. Cậu muốn tìm thấy cuốn sách đó, không chỉ để trả lời câu hỏi của Ngân, mà còn để kéo dài cuộc trò chuyện, để có thêm lý do để gặp gỡ cô ấy.

Hoàng Minh bắt đầu hình dung ra cảnh mình và Ngân ngồi cùng nhau, lật từng trang sách, trao đổi về những câu chuyện, những triết lý ẩn chứa trong đó. Cậu chưa từng có một người bạn nào có thể chia sẻ niềm đam mê văn học một cách sâu sắc như vậy. Ở quê, bạn bè của cậu thường chỉ quan tâm đến những câu chuyện đời thường, những trò chơi điện tử, hay những buổi tụ tập ồn ào. Còn Ngân, cô ấy lại khác. Cô ấy có một tâm hồn tinh tế, một khả năng cảm nhận cái đẹp rất riêng, giống như cái cách cô ấy nhìn Hà Nội, nhìn những cơn mưa phùn hay những cánh hoa sữa.

Cậu lướt qua các trang web tìm sách cũ, nhưng không có nhiều thông tin về cuốn sách này. Đây là một tác phẩm không quá phổ biến, nhưng lại mang một giá trị đặc biệt đối với những người yêu văn chương chân chính. Cậu nhớ rằng, ở Hà Nội có một hiệu sách cũ rất nổi tiếng, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, nơi ông chủ già với mái tóc bạc phơ thường giữ những cuốn sách hiếm có. Cậu từng vô tình ghé qua đó một lần, và ấn tượng với không khí cổ kính, trầm mặc của nơi ấy. Có lẽ, đó là nơi duy nhất cậu có thể tìm thấy cuốn sách mà Ngân đang tìm.

Cậu gập laptop lại, lòng đầy quyết tâm. Hôm nay, cậu sẽ đi tìm cuốn sách đó. Không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một cuộc phiêu lưu nhỏ, một cách để cậu chủ động hơn trong mối quan hệ đang dần hé mở này. Cậu mặc chiếc áo khoác dày cộp, chiếc áo đã theo cậu từ những ngày đầu đặt chân đến Hà Nội, chiếc áo mang theo hơi ấm và cả những nỗi lo của một chàng trai tỉnh lẻ. Nhưng hôm nay, khi khoác nó lên, cậu cảm thấy một sự tự tin mới mẻ. Cậu sẽ đi, sẽ tìm, và sẽ mang về cuốn sách ấy, như một lời đáp cho câu hỏi của Ngân, và cũng là một lời mời thầm lặng cho những "điều chưa nói" giữa hai người. Cái lạnh đầu đông vẫn còn, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa ấm áp đã được thắp lên. Cậu bước ra khỏi phòng trọ, hòa mình vào dòng người hối hả của Hà Nội, với một mục tiêu rõ ràng và một trái tim đang dần mở rộng.

***

Buổi chiều cùng ngày, khi những đám mây xám nặng trĩu bắt đầu giăng mắc khắp bầu trời Hà Nội, báo hiệu một cơn mưa phùn sắp tới, Hoàng Minh đã tìm thấy con hẻm nhỏ dẫn vào Hiệu sách cũ "Góc Sách". Con hẻm sâu hun hút, lát gạch nghiêng ngả, hai bên là những bức tường rêu phong cũ kỹ. Không gian như chậm lại, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của phố phường bên ngoài. Một làn gió nhẹ luồn qua, mang theo cái lạnh se sắt của đầu đông và mùi ẩm đặc trưng của Hà Nội.

Cậu đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, phát ra một tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng. Một tiếng chuông gió nhỏ gắn trên khung cửa khẽ rung lên, tạo ra âm thanh trong trẻo, như một lời chào đón khách. Không gian bên trong hiệu sách tĩnh lặng đến lạ. Mùi giấy cũ, mực in và bụi thời gian bao trùm lấy không khí, một mùi hương đặc trưng mà những người yêu sách cũ thường hoài niệm. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ treo lơ lửng trên trần nhà rọi xuống, làm nổi bật những kệ sách gỗ cao chất đầy sách cũ, ngả màu thời gian. Những cuốn sách đủ mọi thể loại, từ văn học, lịch sử, triết học đến khoa học, được xếp chồng lên nhau, nghiêng ngả, tạo nên một mê cung tri thức đầy mê hoặc.

Hoàng Minh bước đi giữa các lối đi hẹp, đôi mắt chăm chú lướt qua từng gáy sách. Cậu cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác, một thế giới mà thời gian dường như đã ngừng lại. Mỗi cuốn sách ở đây đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một quá khứ riêng, giống như những con người đã từng sở hữu chúng. Cậu tìm đến khu vực văn học Việt Nam, nơi cậu hy vọng sẽ tìm thấy cuốn sách mà Lê Ngân đã hỏi.

Ông Phúc, chủ hiệu sách, một ông lão râu tóc bạc phơ, đeo kính lão, đang ngồi phía sau quầy thu ngân, chăm chú đọc một cuốn sách bìa da đã sờn cũ. Ông ngẩng đầu lên khi nghe tiếng chuông gió, đôi mắt tinh anh sau cặp kính mỉm cười hiền hậu. "Chào cháu, cháu tìm sách gì thế?" Giọng ông trầm ấm, chậm rãi.

Hoàng Minh tiến lại gần, hơi bối rối. "Dạ, cháu tìm một cuốn tiểu thuyết... của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ạ. Cuốn 'Mắt biếc' ạ." Cậu nói, dù không chắc liệu Ngân có muốn tìm cuốn này hay không, nhưng đó là cuốn cậu đã nghĩ đến khi cô ấy hỏi.

Ông Phúc khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống. "À, 'Mắt biếc' ư? Một cuốn sách hay đấy, cháu. Vẻ đẹp của tuổi trẻ, những rung động đầu đời, và cả những tiếc nuối. Cháu có thể tìm thấy nó ở kệ bên kia, góc cuối cùng, bên cạnh những tác phẩm của Nguyễn Công Hoan." Ông chỉ tay về phía một góc khuất.

Hoàng Minh cảm ơn ông và bước về phía đó. Khi cậu đến gần, một hình bóng quen thuộc lọt vào tầm mắt cậu. Lê Ngân! Cô ấy đang đứng ở góc khuất đó, tay cầm một cuốn sách bìa cũ kỹ, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, che khuất một phần khuôn mặt thanh tú. Cô ấy mặc một chiếc áo len màu be, giản dị nhưng thanh lịch, hoàn toàn hài hòa với không gian cổ kính của hiệu sách. Trông cô ấy thật trầm tĩnh, thanh thoát, như một phần của bức tranh tĩnh vật nơi đây.

Hoàng Minh đứng sững lại, trái tim lại đập lỗi nhịp. Cậu không ngờ lại gặp Ngân ở đây, ở một nơi xa xôi và đặc biệt như thế này. Có vẻ như cô ấy cũng có cùng sở thích với cậu, hoặc ít nhất là cô ấy đã có mặt ở đây trước cậu, để tìm kiếm một điều gì đó. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, rồi bước đến gần.

"Chào Ngân," cậu khẽ nói.

Lê Ngân hơi giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt sâu và trầm của cô ấy mở to một chút khi nhìn thấy Hoàng Minh. Một nụ cười rất khẽ, gần như chỉ là một nét cong trên môi, xuất hiện. "Chào Minh. Cậu cũng đến đây sao?" Giọng cô ấy nhẹ nhàng, có chút bất ngờ.

Hoàng Minh gật đầu, đưa mắt nhìn cuốn sách trong tay Ngân. Đó là một tuyển tập truyện ngắn của Thạch Lam, cuốn "Gió đầu mùa". "Tớ... tớ đến tìm một cuốn sách." Cậu nói, rồi chợt nhớ ra mục đích chính của mình. "Mà... cậu hỏi tớ về cuốn sách gì vậy? Tớ đoán là 'Mắt biếc'?"

Lê Ngân khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi cô ấy chợt trở nên rõ ràng hơn một chút. "Không phải. Tớ hỏi cuốn 'Một mình trong đêm Hà Nội'. Đó là một tuyển tập thơ mà cậu từng nhắc đến khi mình nói chuyện về Hà Nội ở thư viện."

Hoàng Minh ngạc nhiên. Cậu đã từng nhắc đến tuyển tập thơ đó trong một lần nói chuyện bâng quơ với Ngân ở thư viện, khi cả hai đang trao đổi về những tác phẩm văn học lấy bối cảnh Hà Nội. Cậu không ngờ cô ấy lại nhớ, và còn chủ động đi tìm. Điều này khiến cậu càng thêm cảm kích và cảm thấy có một sự kết nối sâu sắc hơn giữa hai người. "À... tớ quên mất. Tớ cứ nghĩ cậu hỏi 'Mắt biếc' cơ." Cậu cười ngượng. "Cậu đang tìm cuốn đó sao?"

"Ừm," Ngân đáp, khẽ lật giở những trang sách của Thạch Lam. "Ông Phúc nói ở đây có bản in cũ. Tớ thích đọc những cuốn sách cũ như thế này. Chúng có một cái hồn rất riêng, một mùi hương rất riêng, giống như Hà Nội vậy."

Hoàng Minh nhìn cô ấy, cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc. "Tớ cũng nghĩ vậy. Mỗi cuốn sách cũ đều có câu chuyện của nó. Giống như... mỗi góc phố Hà Nội đều có kỷ niệm vậy." Cậu chợt cảm thấy tự tin hơn, như thể đang nói chuyện với một người bạn tri kỷ. "Cậu thích 'Gió đầu mùa' của Thạch Lam à? Tớ cũng rất thích. Những truyện ngắn của ông ấy... nó có một vẻ đẹp lặng lẽ, tinh tế, khắc họa chân thực cuộc sống của người Hà Nội xưa, cái vẻ đẹp trầm mặc mà tớ cảm nhận được khi mới đến đây."

Lê Ngân nhìn Hoàng Minh, đôi mắt cô ấy ánh lên một tia sáng lạ. "Cậu cũng cảm nhận được điều đó sao?" Cô nói, giọng cô ấy có chút ngạc nhiên, và cả một chút vui vẻ. "Nhiều người chỉ thấy Hà Nội ồn ào, vội vã. Nhưng tớ luôn tìm thấy sự bình yên, sự sâu lắng trong những con ngõ nhỏ, trong những mái nhà rêu phong, hay trong những trang sách cũ." Cô ấy quay lại nhìn những kệ sách, ánh mắt xa xăm. "Tớ thích cách Thạch Lam viết về những cơn mưa phùn, về cái rét ngọt của Hà Nội. Nó không chỉ là thời tiết, mà là một phần tâm hồn của thành phố này."

Hoàng Minh gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Cái rét cắt da, hơi thở hóa khói... nhưng lại có một vẻ đẹp rất riêng. Nó khiến người ta muốn xích lại gần nhau hơn, muốn tìm một nơi ấm áp để trú ẩn, và để đọc một cuốn sách hay."

Cả hai cùng im lặng một lúc, chìm đắm trong không gian yên tĩnh và mùi hương của sách cũ. Sự dè dặt ban đầu giữa họ dường như đã tan biến, thay vào đó là một sự thoải mái, một sự thấu hiểu ngầm. Hoàng Minh cảm thấy mình có thể trò chuyện với Ngân về những điều sâu sắc hơn, về những suy nghĩ mà cậu ít khi chia sẻ với ai. Cậu cảm thấy cô ấy đang nhìn cậu dưới một góc độ khác, không còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, mà là một người có tâm hồn đồng điệu.

Ông Phúc khẽ ho một tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Hai đứa cháu nói chuyện hay quá. 'Mỗi cuốn sách đều có một câu chuyện riêng của nó', và mỗi người đọc cũng vậy." Ông mỉm cười. "Nếu cháu tìm 'Một mình trong đêm Hà Nội', thì hình như ông có một bản in cũ ở kho. Cháu chờ ông một lát nhé." Ông đứng dậy, từ từ bước vào phía trong.

Lê Ngân quay sang Hoàng Minh, đôi mắt cô ấy vẫn còn vương vấn sự bất ngờ và thích thú. "Cậu thật sự hiểu về những điều đó. Tớ cứ nghĩ..." Cô ấy ngập ngừng, rồi khẽ lắc đầu. "Không sao. Cảm ơn cậu đã gợi ý những cuốn sách hay."

Hoàng Minh đỏ mặt, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui khó tả. "Tớ... tớ cũng chỉ là đọc qua thôi. Nhưng tớ nghĩ... những điều cậu nói về Hà Nội, về sách cũ, tớ cũng cảm nhận được." Cậu nhìn xuống cuốn sổ tay nhỏ trong túi áo của mình. Đó là cuốn sổ mà cậu dùng để ghi lại những câu thơ, những đoạn văn hay mà cậu tâm đắc. Cậu đã từng định khoe với Ngân, nhưng lại sợ cô ấy thấy cậu quá... văn vẻ. Nhưng giờ thì cậu nghĩ, có lẽ cô ấy sẽ hiểu.

Ông Phúc quay lại, tay cầm một cuốn sách bìa cứng đã ngả màu, gáy sách bong tróc một chút. "Đây rồi. 'Một mình trong đêm Hà Nội'. Bản in từ năm 1970." Ông đưa cuốn sách cho Ngân. "Chắc chắn cháu sẽ thích."

Lê Ngân đón lấy cuốn sách, đôi mắt cô ấy ánh lên sự trân trọng. "Cảm ơn ông, ông Phúc." Cô ấy khẽ vuốt ve bìa sách. "Vậy là tớ đã tìm được cuốn sách mình muốn rồi." Cô ấy quay sang Hoàng Minh, nụ cười trên môi rạng rỡ hơn bao giờ hết. "Cảm ơn cậu nhé, Minh. Nếu không có cậu, có lẽ tớ đã không nhớ ra nó."

Hoàng Minh cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể. "Không có gì đâu, Ngân. Tớ cũng vui khi thấy cậu thích."

Họ cùng nhau đi ra khỏi hiệu sách. Bên ngoài, trời đã bắt đầu lất phất mưa phùn. Những hạt mưa li ti bay trong gió, đọng trên tóc và vai áo, mang theo cái lạnh ẩm đặc trưng của Hà Nội. Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, phản chiếu xuống mặt đường ướt át, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, lãng mạn. Hoàng Minh và Lê Ngân bước đi cạnh nhau, không nói nhiều, nhưng giữa họ dường như có một sự thấu hiểu ngầm, một sự kết nối đã được thắt chặt hơn qua những trang sách cũ. Những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng, những buổi cùng nhau học tập, và cả những lần gặp gỡ "tình cờ" như thế này, tất cả đang dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của họ, lặng lẽ và tinh tế, như chính cái hồn của Hà Nội.

***

Khi Minh và Ngân đi ngang qua khu vực các phòng thí nghiệm của trường đại học, ánh đèn huỳnh quang từ bên trong hắt ra những vệt sáng trắng lạnh lẽo. Mùi hóa chất thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm của mưa phùn và cái lạnh ngày càng cắt da của gió mùa đông. Tiếng máy móc hoạt động đều đều, tiếng đo đạc lách cách và tiếng trò chuyện khoa học nhỏ nhẹ từ phía sau những cánh cửa kính mờ, tạo nên một không khí hoàn toàn khác biệt so với sự tĩnh lặng hoài cổ của hiệu sách cũ. Đó là một thế giới của logic, của con số, của những khám phá khoa học, đối lập hoàn toàn với thế giới của văn chương, của cảm xúc mà họ vừa rời khỏi.

Cả hai đang nói chuyện dở về một đoạn văn trong cuốn "Gió đầu mùa" thì một giọng nói quen thuộc vang lên, phá vỡ bầu không khí trầm lắng.

"Ê! Minh! Ngân! Hai cậu đi đâu mà giờ mới về thế?"

Đức Anh và Thảo Vy đang đứng ở hành lang, gần một trong những phòng thí nghiệm, vẫy tay gọi họ. Đức Anh vẫn với vẻ mặt hớn hở, năng động, còn Thảo Vy thì xinh xắn, đáng yêu, khoác thêm một chiếc khăn len dày quàng cổ.

Hoàng Minh và Lê Ngân bước lại gần. "Chào Đức Anh, Thảo Vy," Ngân khẽ nói.

"Tớ đi tìm sách," Hoàng Minh đáp, tay khẽ xoa cánh tay bị thương, một thói quen vô thức mỗi khi cậu hơi bối rối.

Thảo Vy nháy mắt nhìn Ngân, rồi quay sang Minh. "Sách gì mà ghê vậy? Lại còn cùng nhau đi tìm nữa chứ. Có khi nào là sách tình yêu không ta?" Cô ấy cười khúc khích, trêu chọc.

Lê Ngân khẽ nhíu mày, nhưng không hề tỏ vẻ khó chịu. "Sách văn học thôi. Mà hai cậu làm gì ở đây giờ này vậy?"

Đức Anh nhanh nhảu giải thích, giọng điệu đầy hào hứng. "À, tớ với Vy đi tìm thằng Quân. Nó đang thực hiện cái dự án robot tự hành trong phòng thí nghiệm này. Sắp hoàn thành rồi đấy, ghê chưa? Tớ với Vy đến xem nó làm việc, tiện thể ăn ké đồ ăn vặt. Mà vừa nãy thấy hai cậu đi qua, tưởng hoa mắt chứ." Cậu ta chỉ tay vào cánh cửa kính, nơi có vài sinh viên đang cúi mình bên những thiết bị phức tạp, ánh đèn huỳnh quang chiếu thẳng vào từng chuyển động của họ, tạo ra những bóng đổ dài trên sàn nhà lạnh lẽo.

"Phòng thí nghiệm à?" Hoàng Minh ngạc nhiên nhìn vào bên trong. Cậu chưa từng có dịp tiếp xúc nhiều với môi trường khoa học kỹ thuật như thế này. Mùi hóa chất, cồn thoang thoảng từ bên trong càng làm cậu tò mò.

"Ừ, trông phức tạp phết nhỉ?" Thảo Vy nói, hơi rùng mình. "Tớ thấy mấy cái máy móc này đã thấy đau đầu rồi. Thôi, tớ với Ngân chỉ thích đọc sách, ngắm cảnh thôi."

Đức Anh cười lớn. "Đúng rồi, mỗi người một sở thích. Mà này, nhân tiện hai cậu ở đây, hay vào xem chút đi. Thằng Quân nó làm cũng hay lắm đấy." Cậu ta kéo tay Hoàng Minh, không đợi cậu trả lời. Thảo Vy cũng đẩy nhẹ Ngân vào theo.

Cả bốn người ghé vào phòng thí nghiệm trong vài phút ngắn ngủi. Mặc dù chỉ là đứng ở cửa, quan sát từ xa, nhưng Hoàng Minh cũng cảm thấy ấn tượng với sự nghiêm túc và tập trung của những sinh viên bên trong. Cậu nhìn thấy những chiếc bàn thí nghiệm đầy ắp dây điện, linh kiện điện tử, và những mô hình robot còn dang dở. Tiếng quạt tản nhiệt của máy tính, tiếng đo đạc của thiết bị, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sáng tạo và tri thức. Lê Ngân cũng đứng im lặng quan sát, đôi mắt trầm tĩnh của cô ấy lướt qua từng chi tiết, như đang cố gắng thấu hiểu một thế giới hoàn toàn khác.

"Thấy chưa? Tớ nói mà. Thằng Quân nó giỏi lắm đấy," Đức Anh tự hào nói. "Sau này chắc chắn sẽ là một nhà khoa học vĩ đại cho xem."

"Nhìn mấy cái này tớ chóng mặt quá," Thảo Vy phàn nàn, nhưng trong giọng nói lại có chút ngưỡng mộ.

Chỉ ít phút sau, họ rời khỏi phòng thí nghiệm. Cái lạnh bên ngoài như ùa vào, xua đi mùi hóa chất còn vương vấn trong không khí. Gió mùa đông đã bắt đầu mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tít trên mặt đường. Bốn người bạn tiếp tục bước đi trên vỉa hè ướt át, ánh đèn đường đã bật sáng trưng, phủ lên con phố một vẻ đẹp huyền ảo rất riêng của Hà Nội đêm đông.

"Thôi, tớ với Vy phải đi rồi. Về thôi nào Vy!" Đức Anh nói, vỗ vai Minh. "Hai cậu về cẩn thận nhé. À mà tuần sau có buổi giao lưu câu lạc bộ sách đấy Ngân, Minh. Hai cậu có muốn tham gia không?"

Lê Ngân nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô ấy có chút gì đó bâng khuâng. Cô vẫn kiệm lời như thường lệ, nhưng lần này, thay vì chỉ gật đầu hoặc từ chối, cô lại quay sang Minh, như muốn tìm kiếm sự đồng thuận từ cậu. Điều đó khiến Hoàng Minh cảm thấy đặc biệt.

Hoàng Minh ngập ngừng một chút. Cậu chưa từng tham gia câu lạc bộ sách nào, và cậu vẫn còn chút e ngại khi hòa nhập vào những môi trường mới. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Ngân, cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ.

"Chắc là... cũng hay đấy," Hoàng Minh nói, giọng nhỏ dần. "Nếu Ngân đi thì tớ cũng đi."

Lê Ngân khẽ mỉm cười. Nụ cười rất khẽ, nhưng lại khiến Hoàng Minh cảm thấy ấm áp vô cùng giữa cái lạnh cắt da của Hà Nội. "Vậy thì tuần sau nhé. Tớ sẽ nhắn tin thông tin cho cậu." Cô nói, giọng nhẹ nhàng, nhưng lại đầy sự chủ động, một điều hiếm thấy ở cô.

"Tuyệt vời!" Đức Anh reo lên. "Thế thì hẹn gặp lại hai cậu ở câu lạc bộ sách nha. Cố gắng mà phát huy tình bạn văn chương vào đấy." Cậu ta nháy mắt, rồi cùng Thảo Vy vội vã rảo bước về phía trước, để lại Minh và Ngân phía sau.

Hoàng Minh nhìn theo bóng lưng của Đức Anh và Thảo Vy, rồi quay sang nhìn Ngân. Cô ấy vẫn đứng đó, đôi mắt trầm tĩnh nhìn vào khoảng không, nhưng trên môi vẫn còn vương vấn nụ cười. Cậu biết, những "điều chưa nói" giữa cậu và Ngân vẫn còn rất nhiều. Nhưng từ một tin nhắn hỏi thăm, đến buổi tìm sách ở hiệu sách cũ, và giờ là lời mời tham gia câu lạc bộ, những thói quen mới đang dần hình thành, những sợi dây vô hình đang ngày càng thắt chặt.

Hà Nội đêm đông lạnh buốt, mưa phùn vẫn lất phất bay. Nhưng trong lòng Hoàng Minh, một cảm giác ấm áp, hy vọng đang lan tỏa. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu, và những ngày đông Hà Nội còn dài, những mùa mưa phùn giăng mắc sẽ còn chứng kiến nhiều hơn nữa những khoảnh khắc lặng lẽ, tinh tế, và những rung động đầu đời của họ. Và cậu tin, cái kết nối này sẽ còn được thắt chặt hơn nữa, bền bỉ và sâu lắng, như chính sức sống của mảnh đất và con người nơi đây. Cậu nhìn Lê Ngân, người con gái Hà Nội gốc trầm tĩnh, tinh tế, và cảm thấy một sự biết ơn vô hạn vì những gì đang diễn ra. Cậu biết, những trang sách mới, những câu chuyện mới, và những "điều chưa nói" sẽ còn chờ đợi họ ở phía trước, giữa lòng thành phố cổ kính này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ