Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 161

Ngã Rẽ Đầu Đông

3389 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 160 bằng việc Hoàng Minh đưa ra quyết định cuối cùng về cơ hội học bổng/dự án.,Khắc họa sâu sắc cuộc đấu tranh nội tâm của Hoàng Minh khi đứng trước ngã rẽ quan trọng, cân nhắc giữa cơ hội tương lai và tình cảm ở hiện tại.,Làm nổi bật sự thay đổi trong tâm trạng và hành vi của Hoàng Minh, khiến Lê Ngân và những người bạn nhận thấy một cách tinh tế.,Đẩy mạnh nỗi bất an và linh cảm của Lê Ngân về một sự chia ly hoặc thay đổi lớn sắp xảy ra, mặc dù cô chưa biết chi tiết.,Tiếp tục duy trì và tăng cường khoảng cách 'không lời' giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, nhưng với cảm xúc dồn nén hơn, báo hiệu một bước ngoặt sắp tới.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Quang Huy
Mood: Trầm lắng, bâng khuâng, tinh tế, có chút u buồn nhẹ nhàng, hồi hộp (do quyết định)
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh của đêm đông Hà Nội dường như đã ngưng đọng lại trong căn phòng trọ nhỏ trên "Gác Mái" của Hoàng Minh, không chịu tan đi dù những tia nắng đầu tiên đã cố gắng len lỏi qua ô cửa sổ mờ sương. Nó ngồi đó, bên chiếc bàn học cũ kỹ, trước màn hình laptop vẫn còn bật email thông báo kết quả. Thời gian cứ thế trôi đi, từng giây, từng phút, đong đầy trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt của căn phòng, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ và tiếng cành cây khô đập vào mái tôn lạch cạch thi thoảng mới phá vỡ. Minh không nhớ mình đã ngồi như thế bao lâu, cũng không rõ mình đã chìm đắm trong suy nghĩ đến mức nào. Đầu óc nó quay cuồng, mờ mịt bởi sự thiếu ngủ và nỗi giằng xé cứ lớn dần theo từng khoảnh khắc.

Trên cổ nó, chiếc khăn len dệt tay mà Lê Ngân đã tặng vẫn quấn chặt. Nó mang một hơi ấm dịu dàng, quen thuộc, như một lời nhắc nhở không lời về cô ấy, về những buổi chiều tan học cùng đi xe buýt, về những lần trú mưa dưới mái hiên cũ, về cả những mùa hoa sữa nồng nàn mà họ đã cùng nhau trải qua. Chiếc khăn như một sợi dây vô hình níu giữ nó lại với Hà Nội, với những kỷ niệm đã dệt nên một phần tươi đẹp nhất của tuổi trẻ. Nhưng chính hơi ấm ấy, trong thời khắc này, lại trở thành một gánh nặng, một sự giằng xé đến tận tâm can.

Màn hình laptop vẫn hiển thị dòng chữ "Chúc mừng bạn đã vượt qua vòng sơ loại..." và lời mời tham gia phỏng vấn cuối cùng. Một cơ hội lớn, một cánh cửa mở ra tương lai rạng rỡ mà nó hằng mơ ước, một tấm vé để nó thoát khỏi cái mặc cảm về xuất thân, để nó có thể vươn lên, chứng tỏ bản thân. Cả một đêm qua, nó đã nhìn chằm chằm vào những dòng chữ ấy, rồi lại nhìn ra khung cửa sổ mờ ảo, nơi bóng đêm đang ôm trọn lấy Hà Nội. Nó đã tưởng tượng ra viễn cảnh rời xa, một cuộc sống mới ở một thành phố khác, xa lạ hơn, nơi mà những mùi hương hoa sữa sẽ chỉ còn là ký ức, nơi mà những con phố cổ kính sẽ được thay thế bằng những đại lộ hiện đại.

"Mình phải làm gì đây?" nó tự thì thầm, giọng khản đặc, như thể đã hàng giờ không nói chuyện. "Cơ hội này... Ngân... Hà Nội..." Ba điều ấy cứ xoay vần trong tâm trí, không ngừng va đập vào nhau. Nó biết mình đã luôn có một khát vọng cháy bỏng là thay đổi cuộc đời, là không phụ lòng bố mẹ ở quê nhà, là không để những cố gắng của bản thân trở thành vô nghĩa. Cơ hội này chính là chiếc cầu nối, là con đường mà nó đã tìm kiếm bấy lâu. Nhưng Lê Ngân thì sao? Cô ấy, người đã lặng lẽ bước vào cuộc đời nó, người đã mang đến cho nó những cảm xúc chưa từng có, những bình yên giản dị giữa dòng đời xô bồ. Ánh mắt trầm tĩnh của cô ấy, nụ cười nhẹ nhàng, cách cô ấy quan tâm đến nó qua những cử chỉ nhỏ nhặt... tất cả đều hiện lên rõ ràng, như một thước phim quay chậm.

Nó nhớ lại ánh mắt của Ngân qua tấm kính cửa sổ quán cà phê hôm qua, ánh mắt mang theo nỗi bất an sâu thẳm, một sự chấp nhận lặng lẽ mà nó không thể nào quên. Ánh mắt ấy đã đâm sâu vào lòng nó, khiến nó càng thêm day dứt. Liệu nó có quyền ích kỷ để theo đuổi ước mơ của riêng mình, mà không màng đến những cảm xúc đang lớn dần giữa họ? Hay nó nên từ bỏ cơ hội quý giá này để ở lại, để tiếp tục dệt nên những "khoảnh khắc đời thường, giản dị" bên cô ấy, giữa lòng Hà Nội thân thương?

Một cơn gió mạnh bất chợt ùa vào qua khe cửa, khiến tấm rèm cửa sổ bay phần phật, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Nó rùng mình, kéo chặt chiếc khăn len trên cổ. Sợi len mềm mại, ấm áp, nhưng không thể xua đi được cái lạnh giá đang lan tỏa trong lòng. Nó đưa tay chạm nhẹ vào bàn phím, ngón tay run rẩy di chuyển con trỏ chuột. Nút "Chấp nhận" hay "Xác nhận tham gia phỏng vấn" hiện lên rõ ràng, như một lời thách thức, một cánh cửa định mệnh.

Nó hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí lạnh buốt. Mắt nó nhắm nghiền lại, cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc rối bời, chỉ để lại một khoảng trống, một sự tĩnh lặng đến tuyệt đối. Rồi, như một hành động vô thức, ngón tay nó nhẹ nhàng ấn xuống. Một tiếng "click" nhỏ vang lên, khô khan, nhưng lại vọng mãi trong không gian tĩnh mịch của căn phòng.

Nó mở mắt. Màn hình laptop đã thay đổi. Dòng chữ "Bạn đã xác nhận tham gia phỏng vấn. Chúng tôi sẽ gửi thông tin chi tiết trong vòng 24 giờ tới." hiện ra. Một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ, một quyết định đã được đưa ra, nhưng đồng thời, một gánh nặng khác, còn lớn hơn, còn mơ hồ hơn, lại đè lên đôi vai nó. Nó biết, kể từ giây phút này, cuộc đời nó, và có thể cả cuộc đời của Ngân, sẽ không còn như trước nữa. Cánh cửa tương lai đã mở ra, nhưng phía sau nó, là một sự đánh đổi, một khoảng trống mà nó chưa thể lường trước được.

***

Sáng hôm đó, tiết học ở Đại học Ngoại Thương dường như trôi qua chậm hơn thường lệ. Hoàng Minh đi dọc hành lang quen thuộc, từng bước chân nặng trĩu. Khác với vẻ năng động, tươi tắn thường thấy của sinh viên Ngoại Thương, nó trông phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì một đêm thức trắng. Khuôn mặt nó nhợt nhạt, những đường nét vốn hiền lành giờ đây lại toát lên vẻ mệt mỏi, trầm tư, như thể mang trong mình cả một bầu trời suy nghĩ. Chiếc áo khoác dày cộp của nó, vốn là để che chắn cái rét ngọt của Hà Nội, giờ đây lại như một vỏ bọc, cố gắng che giấu đi sự rã rời bên trong. Chiếc khăn len dệt tay của Ngân vẫn quấn chặt trên cổ, mang theo một mùi hương quen thuộc, dịu nhẹ, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá đang luồn lách trong tâm hồn nó.

Đức Anh và Thảo Vy đã đứng đợi ở cửa lớp. Đức Anh, với vóc dáng cao ráo, năng động và nụ cười tươi tắn thường trực, nhanh chóng nhận ra sự khác lạ ở bạn mình. Thảo Vy, xinh xắn và nhạy cảm, cũng không khỏi lo lắng khi nhìn thấy Minh.

"Thằng Minh hôm nay trông như 'xác sống' vậy?" Đức Anh lên tiếng, cố gắng pha trò để phá vỡ bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy Minh. Giọng cậu ta vẫn nhanh, nhiều, pha chút bông đùa thường thấy. "Tối qua lại 'cày' game à? Mày mà cứ thế này là sớm muộn cũng thành 'gấu trúc' mất thôi!" Cậu ta đưa tay vỗ bốp một cái vào vai Hoàng Minh, lực vừa đủ để thể hiện sự thân thiết, nhưng cũng đủ để Minh hơi giật mình.

Hoàng Minh chỉ khẽ lắc đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi, cố gắng che đi sự mệt mỏi và nỗi lo lắng đang hiện rõ trong đôi mắt. "Không có gì đâu Đức Anh, chỉ là hơi suy nghĩ một chút thôi." Giọng nó nhỏ nhẹ, khản đặc, còn có chút ngập ngừng. Ánh mắt nó xa xăm, lướt qua những gương mặt sinh viên đang cười nói rộn ràng, nhưng tâm trí lại trôi dạt về một nơi nào đó rất xa.

Thảo Vy nhìn Minh với ánh mắt đầy lo lắng. Cô bé vốn nhạy cảm, dễ dàng nhận thấy sự thay đổi dù nhỏ nhất trong cảm xúc của bạn bè. "Minh có vẻ không khỏe? Có chuyện gì à?" Giọng Thảo Vy trong trẻo, nhỏ nhẹ, nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành. Cô bé nhìn sang Đức Anh như muốn hỏi, muốn tìm kiếm một lời giải thích nào đó.

Hoàng Minh chỉ lắc đầu nhẹ, kéo chặt chiếc khăn trên cổ. Hơi ấm từ chiếc khăn như một lời an ủi thầm lặng, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về những điều nó đang phải đối mặt. "Không sao đâu, Vy. Cảm ơn cậu." Nó không muốn nói ra, không muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng, một phần vì sự rụt rè cố hữu, một phần vì nó biết, đây là một quyết định mà nó phải tự mình gánh chịu.

Đúng lúc đó, Quang Huy đi ngang qua. Cậu ta vẫn điển trai, cao ráo, ăn mặc lịch sự và phong thái tự tin. Huy đang nói chuyện điện thoại, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi, dường như đang bàn về một dự án nào đó rất sôi nổi. Ánh mắt cậu ta lướt qua nhóm Minh, khẽ gật đầu chào xã giao rồi đi thẳng, không hề để ý đến sự nặng nề đang bao trùm lấy Hoàng Minh. Sự xuất hiện thoáng qua của Quang Huy, dù không có chủ đích, lại như một mũi kim châm vào lòng Minh, nhắc nhở nó về thế giới rộng lớn ngoài kia, về những cơ hội, những cuộc đua mà nó buộc phải tham gia để không bị bỏ lại phía sau.

Đức Anh thấy không khí vẫn nặng nề, lại cố gắng kéo Minh vào một câu chuyện khác, về bài tập, về kế hoạch cuối tuần. Nhưng Minh chỉ đáp lại bằng những câu trả lời cụt lủn, ánh mắt vẫn xa xăm, lạc lõng. Thảo Vy vẫn nhìn Minh với vẻ mặt suy tư. Cô bé cảm nhận được sự thay đổi, một điều gì đó đang xảy ra với Minh, một điều mà Minh không muốn chia sẻ. Cô biết, đôi khi, sự im lặng còn nói lên nhiều điều hơn cả lời nói. Và trong khoảnh khắc đó, sự im lặng của Minh đã nói lên rất nhiều điều.

***

Buổi chiều hôm đó, Thư viện Quốc gia Việt Nam vẫn mang một vẻ tĩnh lặng, uy nghiêm thường thấy. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn trần hòa cùng ánh sáng tự nhiên yếu ớt hắt vào từ khung cửa sổ lớn, tạo nên một không gian trang trọng, ấm cúng. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với chút bụi thời gian, mang đến một cảm giác hoài cổ, bình yên. Lê Ngân ngồi ở một góc quen thuộc, nơi cô có thể nhìn ra khoảng sân nhỏ bên ngoài, nơi những hàng cây xanh đang trơ trụi lá trong gió đông. Cô đã cố gắng tập trung vào cuốn sách đang mở trước mặt, một cuốn tiểu thuyết kinh điển về Hà Nội, nhưng tâm trí cô lại không ngừng xao nhãng.

Linh cảm bất an từ đêm qua, khi cô nhìn thấy ánh mắt giằng xé của Hoàng Minh qua tấm kính quán cà phê, và cả sự trầm tư khó hiểu của nó vào buổi sáng nay, cứ đeo bám cô như một bóng ma. Ngân vốn là người tinh tế, cô có khả năng cảm nhận được những rung động nhỏ nhất trong không khí, những thay đổi dù là nhỏ bé trong lòng người đối diện. Và bây giờ, cô cảm thấy một sự thay đổi lớn đang đến, một điều gì đó mơ hồ nhưng đầy sức nặng, đang lơ lửng giữa cô và Minh.

Cô lật từng trang sách một cách vô thức, đôi mắt lướt qua từng dòng chữ nhưng không hề đọng lại một ý nghĩa nào. Tâm trí cô liên tục tái hiện lại ánh mắt của Minh hôm trước, ánh mắt không còn vẻ ngơ ngác, rụt rè thường thấy, mà là sự nặng trĩu, đầy ẩn ý. Nó không nói gì, nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả. Cô tự hỏi, liệu có phải là cái “cơ hội” mà Quang Huy đã nhắc đến? Liệu Minh có đang đứng trước một lựa chọn nào đó mà cô không hề hay biết, một lựa chọn có thể thay đổi tất cả giữa họ?

Đột nhiên, cô vô tình ngước mắt lên. Và rồi, ánh mắt cô dừng lại. Hoàng Minh. Nó đang ngồi ở một bàn đối diện, cách cô vài dãy kệ sách cao ngút. Nó vẫn mặc chiếc áo khoác dày cộp và chiếc khăn len quen thuộc. Nó đang đọc sách, một cuốn sách về kinh tế, nhưng ánh mắt nó lại mơ hồ, không tập trung vào trang giấy. Đôi mắt nó trũng sâu, khuôn mặt có vẻ gầy hơn, và toàn thân nó toát lên một vẻ nặng trĩu suy tư, khác hẳn với Hoàng Minh mà cô vẫn thường thấy. Nó không còn vẻ bỡ ngỡ của một chàng trai tỉnh lẻ mới lên Hà Nội, mà là sự lo lắng, giằng xé của một người đang đứng trước một ngã rẽ lớn.

Lê Ngân lặng lẽ quan sát Hoàng Minh một lúc lâu, ánh mắt chất chứa nhiều suy nghĩ và nỗi niềm không tên. Cô cảm nhận được một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa họ, một bức tường câm lặng mà cô không biết làm thế nào để phá vỡ. Cô muốn hỏi, muốn biết điều gì đang giày vò nó, nhưng sự dè dặt, trầm tĩnh cố hữu của cô lại kìm nén tất cả. Cô sợ rằng việc hỏi sẽ đẩy nó đi xa hơn, hoặc sẽ làm lộ ra những cảm xúc mà cô vẫn luôn cố gắng che giấu.

Cô lại cúi xuống cuốn sách, nhưng không thể đọc thêm được chữ nào. Bàn tay cô bất giác cầm lấy chiếc bút chì, gạch nhẹ lên trang giấy trắng bên cạnh những dòng chữ in. Những đường nét nguệch ngoạc, không theo một quy tắc nào, cứ thế hiện ra, phản chiếu sự rối bời trong tâm trí cô. Tiếng lật trang sách khe khẽ của những người xung quanh, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tất cả đều trở thành một phông nền mờ ảo cho những suy nghĩ miên man trong lòng cô. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với những gì sắp xảy ra, dù cho đó có là một cuộc chia ly, hay một khởi đầu mới đầy chông gai. Cô chỉ ước, trong khoảnh khắc này, cô có đủ dũng khí để bước đến bên nó, để hỏi một câu, dù chỉ là một câu thăm hỏi bâng quơ. Nhưng rồi, sự im lặng lại thắng thế.

***

Khi những vệt nắng cuối cùng của buổi chiều đông dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Hà Nội bắt đầu chìm vào cái rét ngọt đặc trưng. Hoàng hôn nhuộm một màu đỏ cam buồn bã lên mặt hồ Gươm, phản chiếu xuống những gợn sóng lăn tăn, tạo nên một khung cảnh vừa lãng mạn vừa u hoài. Lê Ngân, một mình, chậm rãi bước đi trên con đường ven hồ. Gió lạnh luồn qua mái tóc dài của cô, thổi bay vài sợi lòa xòa trước mặt, nhưng cô không cảm thấy lạnh bằng nỗi bất an đang dâng trào trong lòng. Cô siết chặt hai bàn tay vào nhau, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm, chút bình yên giữa không gian rộng lớn và lạnh lẽo.

Hồ Gươm buổi chiều tối mang một vẻ đẹp tĩnh mịch, huyền ảo. Tiếng chim hót líu lo trên những hàng cây cổ thụ trơ trụi lá đã dần lắng xuống, thay vào đó là tiếng xe cộ hối hả từ xa vọng lại, tiếng chuông chùa vọng lại từ đền Ngọc Sơn, và tiếng gió rít nhẹ qua những tán bàng lá đỏ. Mùi nước hồ thoang thoảng, xen lẫn chút hương cây xanh và mùi trầm nhẹ từ đền, tạo nên một không gian quen thuộc, nhưng hôm nay, nó lại khiến lòng cô càng thêm bâng khuâng.

Cô nhớ lại những khoảnh khắc bên Hoàng Minh, những buổi chiều họ cùng nhau đi dạo quanh hồ, cùng ngồi ghế đá trò chuyện những câu chuyện vu vơ, những lần nó rụt rè kể cho cô nghe về khát vọng vươn lên, về ước mơ được chứng tỏ bản thân giữa thành phố lớn này. Cô nhớ ánh mắt nó khi nói về tương lai, về những điều nó muốn đạt được. Cô biết, Minh là một chàng trai tỉnh lẻ, mang trong mình một trái tim đầy nhiệt huyết và một ý chí kiên cường. Cô luôn mong nó có được những điều tốt đẹp nhất, thành công trên con đường mình đã chọn.

Nhưng khi nghĩ đến việc Minh có thể rời xa Hà Nội, rời xa cô, một nỗi buồn mơ hồ bỗng xâm chiếm lấy lòng cô. Cô sợ sự cô đơn, sợ những khoảng trống mà Minh sẽ để lại. Cô sợ rằng những "khoảnh khắc đời thường, giản dị" đã dệt nên tình yêu thanh xuân của họ sẽ chỉ còn là kỷ niệm, là những hồi ức đẹp đẽ nhưng đầy day dứt. Cô cảm thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa họ, tựa như mặt hồ rộng lớn đang chia cắt hai bờ. Cô muốn hỏi, muốn biết rõ ràng mọi chuyện, nhưng sự dè dặt của bản thân, cái thói quen kìm nén cảm xúc từ lâu, lại kìm nén tất cả những lời muốn nói.

"Phải chăng anh ấy sẽ đi thật?" cô tự thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chính cô cũng gần như không nghe thấy. "Mình... mình phải làm gì đây? Sao mình lại không thể nói ra?" Nỗi sợ hãi len lỏi, không phải sợ mất đi một điều gì đó cụ thể, mà là sợ mất đi một phần của chính mình, một phần của những ngày tháng tươi trẻ đã gắn liền với sự hiện diện của Minh. Cô ước mình có thể dũng cảm hơn, có thể thẳng thắn đối diện với nó, với những cảm xúc đang bủa vây lấy cô.

Lê Ngân dừng lại bên bờ hồ, ánh mắt dõi theo những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước. Những gợn sóng ấy, cứ cuộn lên rồi lại tan đi, như chính những suy nghĩ trong lòng cô. Cô siết chặt tay, cảm nhận sự cô đơn và nỗi sợ hãi đang dần bủa vây lấy mình. Một cơn gió lạnh thấu xương bất chợt thổi qua, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng, nồng nàn. Mùi hương quen thuộc của Hà Nội, mùi hương của những mùa thu đã qua, của những kỷ niệm vẫn còn vương vấn. Nhưng trong khoảnh khắc này, mùi hoa sữa không còn lãng mạn như mọi khi, mà lại mang một chút gì đó u buồn, bâng khuâng, như một lời chia tay thầm lặng.

Nỗi buồn, nỗi sợ hãi, và cả sự tiếc nuối về những điều chưa nói, cứ thế đè nặng lên tâm hồn cô. Cô biết, một chương mới đang sắp mở ra, một chương mà cả cô và Hoàng Minh đều phải đối mặt, dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu. Và có lẽ, đây chính là lúc những điều chưa nói sẽ trở thành những kỷ niệm mãi mãi không thể nào phai nhòa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ