Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 162

Ngân Ngại Trước Ngã Rẽ

3082 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa sự giằng xé nội tâm của Hoàng Minh khi chuẩn bị cho cơ hội mới, đồng thời cảm nhận rõ ràng hơn khoảng cách với Lê Ngân.,Làm sâu sắc thêm nỗi bất an và sự đấu tranh nội tâm của Lê Ngân về mối quan hệ, khiến cô bắt đầu suy nghĩ về việc phải hành động.,Cho thấy sự quan tâm và lo lắng của bạn bè (Đức Anh, Thảo Vy) đối với cả Hoàng Minh và Lê Ngân, nhưng họ vẫn bất lực trước sự im lặng của hai người.,Duy trì không khí trầm lắng, lãng mạn nhưng đầy căng thẳng, dẫn dắt người đọc đến một bước ngoặt cảm xúc lớn trong các chương sau.,Foreshadowing một hành động cụ thể từ Lê Ngân hoặc một cuộc đối thoại quan trọng giữa hai nhân vật chính.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, căng thẳng, bâng khuâng, nội tâm.
Kết chương: [object Object]

Nỗi buồn, nỗi sợ hãi, và cả sự tiếc nuối về những điều chưa nói, cứ thế đè nặng lên tâm hồn cô. Cô biết, một chương mới đang sắp mở ra, một chương mà cả cô và Hoàng Minh đều phải đối mặt, dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu. Và có lẽ, đây chính là lúc những điều chưa nói sẽ trở thành những kỷ niệm mãi mãi không thể nào phai nhòa.

***

Sáng hôm sau, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn, luồn lách qua từng con phố, từng kẽ lá. Hoàng Minh thức dậy sau một đêm dài trằn trọc, đôi mắt hơi thâm quầng. Anh khoác vội chiếc áo khoác dày cộp, chiếc khăn len dệt tay màu xám tro vẫn ôm lấy cổ, mang theo hơi ấm quen thuộc như một lời nhắc nhở dịu dàng giữa bộn bề lo toan. Bước chân anh hướng về Thư viện Quốc gia Việt Nam, nơi những giá sách cao vút và không khí tĩnh lặng dường như có thể xoa dịu đi chút nào đó sự hỗn loạn trong tâm trí.

Thư viện Quốc gia, với kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ, luôn mang trong mình một vẻ uy nghi, trầm mặc. Những cột đá lớn vững chãi vươn lên đỡ lấy mái vòm cao vút, gợi nhớ về một thời vàng son của tri thức. Sảnh chính rộng lớn, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua những ô cửa sổ kính cổ điển, chiếu rọi xuống những hàng ghế đọc bằng gỗ đã sờn màu thời gian. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian đặc trưng quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa gần gũi, nơi mỗi hơi thở đều như thấm đẫm tri thức và sự chiêm nghiệm. Hoàng Minh chọn một góc quen thuộc, nơi anh có thể nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những hàng cây đang rụng lá trơ trụi trước gió đông.

Anh mở laptop, cố gắng tập trung vào việc nghiên cứu thông tin về cơ hội học bổng/dự án mà anh đã chấp nhận lời mời phỏng vấn. Hàng chục trang tài liệu, báo cáo, và các nghiên cứu khoa học liên quan được mở ra trên màn hình. Đây là tất cả những gì anh đã từng khao khát, là mục tiêu anh đã cố gắng vun đắp kể từ ngày đặt chân lên Hà Nội. Một cơ hội để vươn lên, để chứng tỏ bản thân, để thoát khỏi cái bóng của một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè. Nhưng càng đọc, càng tìm hiểu, một cảm giác nặng trĩu lại đè nặng lên lồng ngực anh. Anh gõ bàn phím vài dòng, rồi lại xóa đi. Những con chữ khô khan không thể nào lấp đầy được khoảng trống trong lòng.

"Cơ hội này là tất cả những gì mình phấn đấu," anh tự nhủ, giọng nói thầm thì trong tâm trí, hòa lẫn vào tiếng lật trang sách khe khẽ của những người xung quanh, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ và tiếng bước chân khẽ khàng. "Nhưng liệu có đáng để đánh đổi những điều đang có ở đây không? Liệu có đáng để rời xa Hà Nội, rời xa Ngân?" Câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm can, khiến anh không tài nào tập trung nổi. Anh biết, cơ hội này đòi hỏi anh phải xa Hà Nội, ít nhất là một thời gian. Và đó là điều anh lo sợ nhất.

Hoàng Minh đưa tay sờ nhẹ chiếc khăn len trên cổ. Chiếc khăn này, do chính tay Lê Ngân tặng trong một buổi chiều đông mưa phùn, mang theo hơi ấm không chỉ của sợi len mà còn của một tình cảm thầm kín. Nó đã trở thành một phần không thể thiếu của anh trong cái rét cắt da của Hà Nội. Hơi ấm từ chiếc khăn len không thể xua đi được cái lạnh giá trong lòng anh lúc này. Anh nhớ lại ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy suy tư của Ngân, cái cách cô ấy im lặng nhưng lại cảm nhận được mọi thứ. Anh biết Ngân đã nhận ra sự thay đổi ở anh, cái vẻ mặt mệt mỏi và lo lắng mà anh cố gắng che giấu. Anh cảm thấy có lỗi, một nỗi lỗi lầm câm lặng vì đã không thể chia sẻ thẳng thắn với cô ấy.

Một cảm giác xa cách vô hình đang lớn dần giữa họ, tựa như những khoảng trống trong lời nói mà cả hai đều không dám lấp đầy. Hoàng Minh thở dài, tiếng thở nhẹ nhưng nặng trĩu trong không gian tĩnh lặng của thư viện. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Lê Ngân hiện lên rõ nét trong tâm trí anh: khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt sâu và trầm, mái tóc đen dài thường được buộc gọn gàng. Anh nhớ những lần họ cùng nhau ngồi bên hồ Gươm, cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, cùng chia sẻ những bữa ăn đơn giản. Những khoảnh khắc đời thường, giản dị ấy, giờ đây lại trở nên quý giá đến lạ lùng. Anh chưa từng nói ra, nhưng anh biết, Lê Ngân đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, một phần của Hà Nội mà anh đã yêu.

"Mình phải làm sao để nói với Ngân?" Anh tự hỏi. Anh biết cô gái Hà Nội gốc ấy không thích sự ồn ào, không thích những lời nói hoa mỹ. Cô ấy tinh tế, sâu sắc, và có khả năng cảm nhận cái đẹp rất riêng của thành phố này. Liệu cô ấy có hiểu cho khát vọng của anh? Liệu cô ấy có chấp nhận sự lựa chọn của anh, một lựa chọn có thể đưa anh rời xa cô? Nỗi lo sợ mất đi cô, mất đi những ngày tháng tươi trẻ bên nhau, lại càng khiến anh giằng xé. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng muộn vẫn cố gắng len lỏi qua những tán cây khẳng khiu, nhưng không đủ để xua đi sự u ám trong lòng anh. Anh đứng dậy, cất laptop vào cặp. Dù chưa tìm được câu trả lời, anh biết mình cần một khoảng lặng, một không gian khác để suy nghĩ. Thư viện, với tất cả sự trang nghiêm của nó, giờ đây lại trở nên quá ngột ngạt đối với tâm hồn đầy bão tố của anh. Anh cần thoát ra, dù chỉ là tạm thời, khỏi cái vòng luẩn quẩn của những suy nghĩ không lời.

***

Khi đồng hồ điểm giữa trưa, không khí tại Đại học Ngoại Thương trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Tiếng chuông báo giờ reo vang, báo hiệu giờ giải lao, và ngay lập tức, các hành lang ngập tràn tiếng sinh viên trò chuyện rôm rả, tiếng cười đùa vang vọng. Khuôn viên trường, với những tòa nhà lớn hiện đại, nhiều kính, và hàng cây xanh mát, bỗng trở nên sống động. Mùi sách vở, cà phê từ các quán nhỏ, và mùi thức ăn căng-tin quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống sinh viên. Hoàng Minh, với vẻ mặt vẫn còn đượm vẻ ưu tư, ngồi một mình tại một góc căng tin, lơ đãng khuấy đều bát mì còn nóng hổi. Anh chỉ ăn vài đũa rồi lại buông đũa xuống, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi gió heo may đang thổi bay những chiếc lá khô còn sót lại trên cây.

Đức Anh và Thảo Vy, sau giờ học, đang đi ngang qua căng tin để tìm chỗ ngồi. Đức Anh, với vóc dáng cao ráo, năng động, và mái tóc cắt theo kiểu thời trang, luôn toát lên vẻ tự tin, dễ gần. Cậu mặc chiếc áo phông đơn giản nhưng hợp mốt, quần jeans và giày thể thao, đúng chất sinh viên năng động. Thảo Vy đi cạnh, xinh xắn, đáng yêu với mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ và bộ trang phục thời trang, nữ tính. Đôi mắt to tròn của cô nhanh chóng nhận ra Hoàng Minh đang ngồi một mình ở góc kia.

"Ê Minh!" Đức Anh vỗ vai Hoàng Minh một cách mạnh mẽ, nhưng không quá đột ngột, khiến anh giật mình quay lại. "Dạo này mày làm gì mà mặt mày cứ như mất sổ gạo thế? Trông bơ phờ quá!" Giọng Đức Anh bông đùa, nhưng ánh mắt cậu lộ rõ vẻ quan tâm. Cậu nhận thấy sự khác lạ ở Minh từ mấy hôm nay. Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, thường ngày dù ít nói nhưng luôn giữ vẻ hiền lành, sáng sủa, nay lại mang một vẻ mệt mỏi, u uất thấy rõ.

Thảo Vy nhẹ nhàng hơn, đặt tay lên vai Minh. "Minh có vẻ mệt mỏi thật đấy. Có chuyện gì không? Bọn mình có giúp được gì không?" Giọng cô trong trẻo, nhỏ nhẹ, chứa đựng sự đồng cảm. Cô ấy nhạy cảm với không khí căng thẳng và dễ dàng nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của bạn bè.

Hoàng Minh giật mình, vội vàng nở một nụ cười gượng gạo. "À... không có gì đâu, Thảo Vy. Chỉ là bài vở cuối kỳ hơi nhiều thôi. Mấy cậu cứ lo xa." Anh cố gắng che giấu sự lo lắng, nhưng nụ cười của anh không thể che lấp được vẻ mệt mỏi trong đôi mắt. Anh đẩy bát mì sang một bên, như thể muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện này. Anh không muốn ai biết về quyết định của mình, đặc biệt là khi anh còn đang giằng xé nội tâm đến vậy. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với sự thật, nỗi sợ hãi khi phải giải thích, khiến anh chỉ muốn lảng tránh.

Đức Anh nheo mắt nhìn thẳng vào Minh. "Thật không? Hay là chuyện Ngân đấy?" Cậu hạ giọng, vẻ bông đùa đã mất đi, thay vào đó là sự nghiêm túc. "Dạo này thấy hai đứa cứ lạ lạ. Ngân thì cứ trầm tư hơn mọi khi, mày thì cứ lầm lì như khúc gỗ." Đức Anh và Thảo Vy đều đã nhận ra những tín hiệu bất thường trong mối quan hệ của hai người bạn. Họ đã cùng nhau đi ăn, cùng ngồi xe buýt về, cùng chứng kiến những khoảnh khắc dịu dàng và những ánh mắt vô tình chạm nhau giữa Minh và Ngân. Họ biết, giữa hai người có một điều gì đó đặc biệt, nhưng cũng cảm nhận được một khoảng cách vô hình đang lớn dần.

Hoàng Minh giật mình rõ rệt khi nghe nhắc đến tên Lê Ngân. Anh quay mặt đi, tránh ánh mắt dò xét của Đức Anh và Thảo Vy. "Không... không phải đâu. Mấy cậu đừng nghĩ nhiều. Thôi, mình ăn xong rồi, phải lên thư viện nữa." Anh vội vàng đứng dậy, cầm lấy cặp sách, bỏ lại bát mì còn dang dở. Anh biết mình đang lảng tránh, nhưng anh không biết phải nói gì. Cảm giác tội lỗi và sự bối rối khiến anh chỉ muốn chạy trốn.

Đức Anh và Thảo Vy nhìn theo bóng lưng Hoàng Minh vội vã rời đi. Họ trao đổi ánh mắt lo lắng. "Cậu ta cứ thế này mãi thì không ổn đâu," Thảo Vy nói, giọng đầy vẻ ưu tư. "Mình có cảm giác có chuyện gì đó rất lớn đang xảy ra." Đức Anh gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm. "Tớ cũng thấy vậy. Nhưng mà nó không chịu nói thì biết làm sao bây giờ? Cậu ấy lúc nào cũng rụt rè vậy mà." Cả hai đều cảm nhận được một điều gì đó không ổn, một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm lấy Minh và Ngân, nhưng họ bất lực trước sự im lặng của hai người bạn. Họ không biết cách tiếp cận, không biết làm thế nào để giúp đỡ, và điều đó càng khiến họ thêm lo lắng. Mùi thức ăn căng tin bỗng trở nên nhạt nhẽo, không còn hấp dẫn như mọi khi.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Hà Nội lại chìm vào cái rét ngọt đặc trưng của cuối đông. Gió se lạnh thổi vi vu qua những hàng cây cổ thụ trơ trụi lá, mang theo mùi nước hồ thoang thoảng. Mặt trời đang xuống, nhuộm hồng một góc trời phía Tây, phản chiếu lên mặt hồ Gươm những vệt màu đỏ cam buồn bã. Lê Ngân, với dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo khoác màu trung tính, chậm rãi bước đi trên con đường ven hồ. Mái tóc đen dài của cô, đôi khi được buộc gọn gàng, nay buông xõa nhẹ nhàng theo gió, càng làm tăng thêm vẻ trầm tư.

Nỗi bất an từ đêm hôm trước không những không tan biến mà còn lớn dần trong lòng cô, được củng cố thêm bởi những quan sát tinh tế của cô về Hoàng Minh, và có lẽ cả những lời bóng gió từ Thảo Vy mà cô đã nghe được đâu đó. Cô đã thấy Minh sáng nay, tại thư viện, với vẻ mặt mệt mỏi và ánh mắt xa xăm. Cô biết, có điều gì đó đang đè nặng lên tâm trí nó, một điều gì đó lớn lao hơn những bài vở cuối kỳ. Cô lại nhớ về buổi trưa hôm qua, khi cô tình cờ thấy Minh nói chuyện với Anh Khoa ở Quán Cà phê "Hoa Sữa", với vẻ mặt trầm tư khác lạ. Những mảnh ghép rời rạc cứ thế chắp nối lại, tạo nên một bức tranh mờ ảo về một sự thay đổi sắp đến.

Hồ Gươm chiều tà vẫn đẹp một cách huyền ảo, nhưng vẻ đẹp ấy lại mang một nỗi buồn man mác. Tiếng chim hót líu lo đã thay bằng tiếng chuông chùa vọng lại từ đền Ngọc Sơn, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ. Thỉnh thoảng, tiếng cười nói của trẻ em hoặc tiếng rao hàng của những gánh hàng rong lại vang lên, nhưng tất cả đều trở nên xa xôi, mờ nhạt trong tâm trí cô. Lê Ngân dừng lại bên gốc cây cổ thụ, nơi cô và Hoàng Minh từng ngồi ngắm Tháp Rùa, nơi những câu chuyện vu vơ và những ước mơ thầm kín đã từng được chia sẻ. Cô nhớ ánh mắt của Minh khi nó nói về khát vọng vươn lên, về ước mơ được chứng tỏ bản thân giữa thành phố lớn này. Cô luôn trân trọng ý chí kiên cường đó ở nó, một chàng trai tỉnh lẻ mang trong mình một trái tim đầy nhiệt huyết.

"Minh đang nghĩ gì?" cô tự hỏi, giọng nói thầm thì trong tâm trí, hòa lẫn vào tiếng gió vi vu. "Anh ấy đang giấu mình điều gì? Liệu có phải anh ấy sẽ rời đi thật?" Nỗi sợ hãi len lỏi, không phải sợ mất đi một điều gì đó cụ thể, mà là sợ mất đi một phần của chính mình, một phần của những ngày tháng tươi trẻ đã gắn liền với sự hiện diện của Minh. Cô cảm thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa họ, tựa như mặt hồ rộng lớn đang chia cắt hai bờ. Cô muốn hỏi, muốn biết rõ ràng mọi chuyện, nhưng sự dè dặt của bản thân, cái thói quen kìm nén cảm xúc từ lâu, lại kìm kẹp tất cả những lời muốn nói. Cô bối rối, không biết nên tiến tới để tìm hiểu hay lùi lại, chấp nhận sự im lặng.

Nỗi sợ hãi tổn thương khi mở lòng, nỗi sợ hãi phải đối mặt với một sự thật không mong muốn, khiến cô chần chừ. Cô sợ phải nghe rằng nó sẽ rời đi, sợ phải đối mặt với một tương lai không có nó bên cạnh. Nhưng đồng thời, cô cũng sợ phải sống mãi trong sự bấp bênh, trong những câu hỏi không lời. Cô siết chặt bàn tay, cảm nhận hơi lạnh của gió cuối đông thấm vào da thịt. Hơi thở của cô hóa thành làn khói trắng mờ ảo trong không khí, tan biến nhanh chóng như chính những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng.

Lê Ngân lấy trong túi xách ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da cũ sờn màu thời gian. Đây là cuốn sổ mà cô thường dùng để ghi chép những suy nghĩ, những cảm xúc mà cô không thể nói thành lời, những nét phác thảo về Hà Nội mà cô yêu. Ngón tay cô lướt nhẹ trên những trang giấy trắng tinh, cảm nhận bề mặt giấy hơi thô ráp. Cô lấy bút chì ra, hít một hơi thật sâu. Không nói thành lời, nhưng cô có thể vẽ. Cô bắt đầu phác thảo. Những nét chì đầu tiên mềm mại, chậm rãi, vẽ nên hình ảnh một chàng trai với dáng vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nỗi lo toan. Đó chính là Hoàng Minh, với tất cả những gì cô cảm nhận được từ anh trong những ngày gần đây. Bên cạnh bức phác thảo, cô ghi vội vài dòng chữ, những câu hỏi không lời mà cô khao khát được giải đáp: "Anh sẽ đi thật ư, Minh? Hà Nội này... có còn giữ được anh không?" Dù chỉ là những dòng chữ nguệch ngoạc trong sổ tay, nhưng đó là cách cô bắt đầu đối diện với nỗi sợ hãi của mình, là một bước nhỏ để tìm kiếm câu trả lời, dù cho cô vẫn chưa biết liệu cô có đủ dũng khí để nói ra tất cả hay không. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn và bâng khuâng, chợt thoảng qua, như một lời thì thầm của Hà Nội, nhắc nhở cô về những điều chưa nói, về một ngã rẽ quan trọng đang chờ đợi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ