Hơi thở của Lê Ngân hóa thành làn khói trắng mờ ảo trong không khí, tan biến nhanh chóng như chính những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng. Cô siết chặt cuốn sổ tay, những dòng chữ và bức phác thảo dường như đang cháy bỏng dưới đầu ngón tay cô, một lời hỏi không lời, một nỗi sợ hãi đang dần hình thành. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn và bâng khuâng, chợt thoảng qua, như một lời thì thầm của Hà Nội, nhắc nhở cô về những điều chưa nói, về một ngã rẽ quan trọng đang chờ đợi.
***
Sáng hôm sau, Lê Ngân hẹn Mai Chi ở quán cà phê "Hoa Sữa" quen thuộc. Bước chân cô nặng trĩu, mỗi nhịp đều mang theo sự bâng khuâng từ tối qua. Nàng cần một người để giãi bày, một người có thể nhìn thấu những điều nàng đang cố gắng che giấu, và Mai Chi chính là người đó. Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động, đã ngồi sẵn ở một góc khuất, đối diện với ban công có giàn hoa giấy rủ xuống, nơi ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn lồng nhỏ bắt đầu lan tỏa. Bộ đồ thoải mái, có chút phong cách nghệ thuật khiến Mai Chi trông thật tự do, đối lập với vẻ ngoài trầm tĩnh, có phần khép kín của Ngân.
Quán cà phê "Hoa Sữa" vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ, ấm cúng của nó. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính khẽ rung lên mỗi khi có khách ra vào. Bên trong, nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản được sắp xếp tinh tế, trên tường treo đầy tranh ảnh cũ kỹ về Hà Nội những năm tháng xa xưa và những kệ sách cao ngút chất đầy các tác phẩm văn học. Âm thanh nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương như một dòng suối nhỏ chảy qua không gian. Tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng thì thầm trò chuyện của những vị khách khác, tiếng lật trang sách khe khẽ, và đôi khi là tiếng leng keng của chiếc chuông gió treo ở cửa, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện lẫn với hương trà thảo mộc thoang thoảng và mùi bánh ngọt mới ra lò, khiến tâm hồn như được xoa dịu. Dù đã qua mùa hoa sữa rộ, nhưng đâu đó trong không khí vẫn còn vương vấn chút hương nồng nàn đặc trưng của loài hoa ấy, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đã qua.
Lê Ngân chọn chiếc ghế đối diện Mai Chi, khẽ đặt cuốn sổ tay bìa da cũ sờn màu lên mặt bàn gỗ sẫm. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng treo trên trần hắt xuống, làm nổi bật vẻ mặt đầy suy tư của nàng. Đôi mắt sâu và trầm của Ngân nhìn xa xăm, lướt qua những giàn hoa giấy đang đung đưa nhẹ ngoài ban công, rồi lại trở về ánh mắt đầy thấu hiểu của Mai Chi.
"Mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy, Ngân?" Mai Chi lên tiếng trước, giọng điệu vừa quan tâm vừa có chút thúc giục, như thể đã đọc được một phần tâm tư của bạn mình. Cô ấy nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Ngân. "Từ hôm qua đến giờ, mặt mày cứ như người mất hồn."
Ngân khẽ thở dài, tựa lưng vào thành ghế. "Tao... tao không biết nữa, Chi à." Nàng lấy tay vuốt nhẹ lên bìa cuốn sổ tay, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa vô hình. "Mày nghĩ... có phải anh ấy sắp đi thật không?" Giọng nàng thì thầm, nhỏ đến mức gần như bị tiếng nhạc acoustic nuốt chửng.
Mai Chi không trả lời ngay, chỉ khẽ nhướn mày. Cô biết Ngân đang nói về ai. Tình cảm giữa Ngân và Hoàng Minh, dẫu chưa một lời xác nhận, nhưng lại rõ ràng như ánh nắng ban mai với những người xung quanh. Cái cách họ nhìn nhau, cái cách họ lặng lẽ quan tâm nhau, không cần nói ra cũng đủ để nhận thấy. "Ai cơ?" Mai Chi cố tình hỏi vặn, dù trong lòng đã rõ.
Ngân ngước mắt nhìn bạn, vẻ mặt pha lẫn sự lo lắng và một chút bối rối. "Thì... Hoàng Minh ấy." Nàng khẽ đẩy cuốn sổ về phía Mai Chi, lật đến trang có bức phác thảo và dòng chữ "Anh sẽ đi thật ư, Minh? Hà Nội này... có còn giữ được anh không?". Những nét chì mềm mại, đầy cảm xúc đã khắc họa rõ nét dáng vẻ trầm tư của Minh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nỗi lo toan mà Ngân đã cảm nhận được.
Mai Chi nhìn bức vẽ, rồi lại nhìn Ngân. Đôi mắt cô ấy ánh lên vẻ thấu hiểu, nhưng cũng không giấu được sự thúc giục. "Nếu lo thì hỏi thẳng đi. Sao mày cứ vòng vo thế?" Mai Chi đặt tách trà xuống, hơi nghiêng người về phía trước, giọng nói trở nên kiên quyết hơn. "Mày không hỏi thì làm sao biết được câu trả lời? Cứ để mọi thứ lơ lửng như thế này, mày không mệt mỏi à?"
Ngân lại thở dài, một hơi thở dài mang theo tất cả những nỗi niềm chất chứa. "Nhưng mà... có gì để hỏi đâu chứ?" Nàng lảng tránh ánh mắt của Mai Chi, ngón tay mân mê thành ly cà phê sữa đá đang tan dần. "Làm sao tao có thể hỏi anh ấy chuyện đó được? Mày biết mà, tao đâu phải kiểu người có thể thẳng thắn như thế." Nàng biết đó là một lời bao biện, một tấm lá chắn tự vệ mà nàng đã dựng lên bao năm qua. Nàng sợ phải đối mặt với sự thật, sợ phải nghe một câu trả lời không như ý, sợ phải thừa nhận những cảm xúc sâu kín đang lớn dần trong lòng. Nỗi sợ hãi tổn thương khi mở lòng, nỗi sợ hãi phải đối mặt với một sự thật không mong muốn, khiến nàng chần chừ.
Mai Chi lắc đầu nhẹ, nhưng trong ánh mắt không có vẻ trách móc, chỉ có sự sốt ruột. "Đó là vấn đề của mày đấy, Ngân. Cứ giấu mãi thì ai hiểu được? Mày cứ ôm hết mọi thứ vào lòng, rồi lại tự mình suy diễn, tự mình dằn vặt. Minh cũng là con người, đâu phải là thần thánh mà có thể đọc được suy nghĩ của mày." Giọng Mai Chi dịu xuống một chút, nhưng vẫn giữ sự thẳng thắn vốn có. "Nhìn cái bức vẽ này của mày, nhìn cái câu hỏi này, tao biết mày đang lo lắng đến mức nào. Nhưng lo lắng mà không hành động thì có ích gì chứ?"
Ngân im lặng, lời của Mai Chi như những mũi kim châm thẳng vào nỗi băn khoăn của nàng. Nàng biết Mai Chi nói đúng. Nàng luôn sống trong một thế giới nội tâm phong phú, nơi những suy nghĩ và cảm xúc được chôn giấu kỹ càng, hiếm khi được bộc lộ ra ngoài. Ngay cả với Mai Chi, người bạn thân nhất, nàng cũng không thể hoàn toàn mở lòng mình. Đặc biệt là những chuyện liên quan đến tình cảm, nàng càng trở nên dè dặt và thận trọng hơn bao giờ hết. Sự trầm tĩnh của một cô gái Hà Nội gốc, cái vẻ ngoài có chút lạnh lùng, đã trở thành một phần bản năng, một bức tường vô hình ngăn cách nàng với thế giới bên ngoài.
Nàng nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ của cà phê sữa đá lan tỏa trong khoang miệng, hòa cùng chút ngọt ngào tan chảy. Ánh mắt nàng lại xa xăm, nhìn ra con phố đã bắt đầu lên đèn. "Nếu anh ấy có gì muốn nói, anh ấy sẽ tự nói thôi, phải không?" Ngân gần như hỏi chính mình, giọng nói yếu ớt. Nàng vẫn ôm ấp một chút hy vọng mong manh, rằng Hoàng Minh sẽ chủ động chia sẻ, rằng nàng không cần phải là người phá vỡ sự im lặng này.
Mai Chi thở dài. "Chuyện tình cảm đâu phải lúc nào cũng đơn giản như thế, Ngân. Đôi khi, cả hai đều cần một cú hích, một sự chủ động từ một phía. Mày biết Minh mà, nó rụt rè, bỡ ngỡ trước cái thành phố này đến mức nào. Có thể nó cũng đang giằng xé, cũng đang không biết phải làm gì." Mai Chi nói, ánh mắt nhìn Ngân đầy vẻ động viên. "Mày không cần phải hỏi thẳng tuột 'Anh có đi không?', nhưng mày có thể hỏi 'Dạo này anh có chuyện gì buồn à?', 'Anh có cần chia sẻ không?'. Những câu hỏi nhỏ như thế cũng đủ để mở cánh cửa rồi."
Ngân vẫn im lặng, những lời Mai Chi nói như một làn gió nhẹ, làm xao động mặt hồ tĩnh lặng trong lòng nàng. Nàng muốn, nàng thật sự muốn nói chuyện với Minh, muốn biết những gì đang diễn ra trong đầu anh. Nhưng một nỗi sợ hãi vô hình vẫn níu giữ nàng lại. Nàng sợ sự thay đổi, sợ phải đối mặt với một tương lai không có Minh ở Hà Nội. Nàng sợ cả việc phải thừa nhận rằng sự hiện diện của Minh đã trở nên quan trọng đến nhường nào trong cuộc sống của nàng. Cái thói quen kìm nén cảm xúc từ lâu đã trở thành một lớp vỏ bọc quá dày, khiến nàng khó lòng thoát ra. Nàng cảm thấy một sự bế tắc, một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Cuốn sổ tay nằm trên bàn như một minh chứng cho sự bất lực của nàng, một lời kêu cầu không thành tiếng, lạc lõng giữa những hương cà phê và tiếng nhạc acoustic du dương.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại Thư viện Quốc gia Việt Nam cổ kính, Hoàng Minh đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình, nhưng tâm trí anh lại không hề tập trung vào những trang sách. Kiến trúc Pháp tráng lệ với những cột đá lớn, cầu thang rộng và sảnh chính cao vút thường ngày mang lại cho anh sự tĩnh lặng và cảm hứng, nay chỉ càng làm nổi bật thêm sự xao nhãng trong lòng. Các phòng đọc rộng lớn, những kệ sách gỗ cao ngút và bàn ghế đọc bằng gỗ chắc chắn, tất cả đều toát lên vẻ nghiêm túc, trí tuệ. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt và tiếng bước chân khẽ khàng của các sinh viên khác, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của tri thức, nhưng Minh lại không thể cảm nhận được điều đó. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian đặc trưng của thư viện cũng không thể kéo anh trở lại thực tại.
Anh ngồi ở một bàn học khuất trong góc, trước mặt là một chồng sách và tài liệu dày cộp về chuyên ngành của mình, cùng với những cuốn sách luyện thi tiếng Anh. Anh cố gắng đọc, cố gắng ghi chú những thông tin quan trọng, nhưng từng dòng chữ cứ nhòe đi trước mắt anh. Đầu óc anh cứ luẩn quẩn với những suy nghĩ không tên, những nỗi lo lắng chồng chất. Áp lực từ cơ hội học bổng và dự án nghiên cứu đang đè nặng lên vai anh. Đó là cơ hội đổi đời mà anh hằng mơ ước, là con đường để anh vươn lên, chứng tỏ bản thân giữa thành phố lớn này, để không phụ lòng mong mỏi của gia đình ở quê nhà.
Đôi mắt Minh, vốn toát lên vẻ ngơ ngác nhưng luôn ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ, nay lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và xa xăm. Anh vuốt nhẹ mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, cảm thấy một cơn đau nhức nhẹ ở thái dương. Anh mặc một chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao để chống chọi với cái rét se lạnh của Hà Nội, nhưng dường như cái lạnh bên trong tâm hồn anh còn lớn hơn gấp bội. Chiếc áo đơn giản, thực dụng, có phần hơi lỗi thời so với sinh viên Hà Nội, nhưng luôn sạch sẽ và chỉn chu, phản ánh phần nào con người anh: chân thành, giản dị, nhưng đầy kiên cường.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên bần bật, phá vỡ sự tĩnh lặng trong lòng anh. Anh nhìn màn hình, là số của mẹ anh – Bà Hoa. Một cảm giác vừa ấm áp vừa nặng trĩu dâng lên trong lòng. Anh biết mẹ sẽ nói gì. Anh hít một hơi thật sâu, rồi nhấn nút nghe.
"Minh đấy à con?" Giọng Bà Hoa vang lên qua điện thoại, dù hơi rè nhưng vẫn tràn đầy sự lo lắng và yêu thương, xen lẫn niềm hy vọng. "Con ăn uống có đầy đủ không? Dạo này Hà Nội lạnh lắm, con nhớ mặc ấm vào nhé."
"Con vẫn khỏe mẹ ạ. Con ăn uống đầy đủ." Minh trả lời, cố gắng giữ giọng mình thật bình thường, không để mẹ nhận ra sự mệt mỏi trong anh. Anh nhớ về gương mặt khắc khổ, dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt luôn ánh lên sự lo lắng của mẹ. Anh biết, tất cả những gì mẹ làm, mẹ nói, đều vì anh, vì tương lai của anh.
"Nghe nói cái cơ hội học bổng lần này tốt lắm phải không con?" Bà Hoa tiếp lời, giọng bà phấn chấn hơn một chút. "Mấy đứa em họ con ở nhà cứ hỏi mãi. Con phải cố gắng hết sức đó nha con. Đó là cơ hội ngàn vàng đó, con trai mẹ giỏi giang, nhất định sẽ làm được."
Minh nuốt khan, cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên ngực. "Con biết rồi mẹ. Con sẽ cố gắng." Anh thều thào, lời nói như bị mắc kẹt lại trong cổ họng. Anh muốn nói với mẹ về những gì anh đang trải qua, về sự giằng xé giữa khát vọng vươn lên và nỗi nhớ Hà Nội, về một bóng hình luôn hiện hữu trong tâm trí anh. Nhưng anh không thể. Anh không muốn mẹ phải lo lắng thêm.
"Thôi, mẹ không làm phiền con học nữa." Bà Hoa nói, giọng vẫn còn chút luyến tiếc. "Con nhớ giữ gìn sức khỏe. Có thiếu thốn gì cứ nói với mẹ nhé. Mẹ tin con sẽ thành công."
"Vâng, con chào mẹ." Minh nói, rồi khẽ ngắt điện thoại. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, cảm giác áp lực dường như nhân lên gấp bội. Kỳ vọng của gia đình, khát vọng của bản thân, tất cả như những ngọn núi lớn đang đè nén anh. Anh day thái dương, cố gắng tập trung vào tài liệu nhưng những dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt anh.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của thư viện. Trời đã tối hẳn, thành phố Hà Nội lung linh ánh đèn, những ánh đèn vàng dịu của phố phường, những ánh đèn trắng từ các tòa nhà cao tầng. Hà Nội, thành phố mà anh từng bỡ ngỡ, rụt rè khi mới đặt chân đến, nay đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm hồn anh. Những con phố nhỏ, những ngõ ngách thân quen, những quán ăn vỉa hè, và đặc biệt là những mùa hoa sữa nồng nàn. Tất cả đã in sâu vào tâm trí anh, cùng với một bóng hình mảnh mai, trầm tĩnh.
"Hà Nội... Ngân... mình có đang bỏ lỡ điều gì không?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu Minh, không ngừng giày vò anh. Anh biết, quyết định của anh không chỉ ảnh hưởng đến tương lai của riêng anh, mà còn ảnh hưởng đến một điều gì đó vô hình nhưng vô cùng quan trọng đối với anh. Anh muốn có được tất cả, muốn vươn lên, muốn chứng tỏ mình, nhưng anh cũng không muốn đánh mất những gì đã gắn bó sâu sắc với tâm hồn anh ở đây. Sự tự ti về xuất thân, về điều kiện của bản thân lại trỗi dậy, khiến anh càng khó lòng đối mặt với cảm xúc thật của mình. Anh sợ rằng, anh không đủ tốt để giữ lại những điều quý giá đó.
Anh khẽ cất điện thoại vào túi áo, rồi lại nhìn về phía cửa thư viện, nơi dòng người vẫn ra vào tấp nập. Anh cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Anh muốn chạy trốn khỏi tất cả những áp lực này, muốn tìm một nơi yên bình để suy nghĩ. Nhưng anh biết, anh không thể.
***
Lê Ngân rời quán cà phê "Hoa Sữa" với lòng nặng trĩu. Lời khuyên của Mai Chi vẫn văng vẳng bên tai, thúc giục nàng hành động. Nàng biết mình không thể cứ mãi chần chừ, không thể cứ mãi trốn tránh. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đầu nàng: Hoàng Minh thường dành buổi tối ở thư viện. Có lẽ, nàng có thể đến đó, tìm kiếm một cơ hội, một khoảnh khắc để bắt đầu cuộc trò chuyện.
Cái rét ngọt của Hà Nội về đêm thấm vào da thịt nàng khi nàng bước đi trên những con phố đã lên đèn. Gió nhẹ thổi qua, làm những sợi tóc đen dài của nàng bay bay. Nàng đến Thư viện Quốc gia, kiến trúc Pháp cổ kính hiện lên sừng sững dưới ánh đèn đêm, mang vẻ đẹp uy nghi và trầm mặc. Nàng bước vào, không gian tĩnh lặng bên trong gần như ngay lập tức bao trùm lấy nàng, chỉ còn tiếng lật sách khe khẽ và tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ quen thuộc mang lại cho nàng một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ.
Nàng đi dọc theo các kệ sách cao ngút, ánh mắt lướt qua từng hàng bàn học, hy vọng tìm thấy bóng dáng quen thuộc. Trái tim nàng đập nhanh hơn một chút, một sự hồi hộp khó tả len lỏi trong lòng. Nàng biết, cơ hội này có thể là duy nhất. Nàng phải nắm lấy nó, dù cho nàng vẫn chưa biết mình sẽ nói gì.
Và rồi, ở một góc khuất, tại chiếc bàn mà Hoàng Minh thường ngồi, nàng nhìn thấy anh. Anh đang đứng dậy, thu dọn sách vở, chuẩn bị ra về. Dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe của anh hiện lên dưới ánh đèn vàng dịu của thư viện, toát lên vẻ mệt mỏi và trầm tư. Đôi mắt nàng chạm ngay vào anh, một khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ giữa sự ồn ào của thư viện. Mọi âm thanh dường như ngừng lại, chỉ còn lại ánh mắt của hai người giao nhau trong không trung.
Hoàng Minh cũng nhìn thấy Ngân. Một thoáng bất ngờ lướt qua trên khuôn mặt anh, rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ mệt mỏi và có chút lảng tránh. Anh không nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt anh cứ lướt qua vai nàng, nhìn về phía hành lang.
"Minh... Anh về à?" Lê Ngân khẽ cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, hơi ngập ngừng, như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc mong manh này. Nàng cố gắng giữ cho giọng mình thật tự nhiên, nhưng tim nàng vẫn đập thình thịch trong lồng ngực.
Hoàng Minh quay hẳn người về phía nàng, nhưng ánh mắt anh vẫn không dám nhìn thẳng vào nàng. "À, ừ. Ngân cũng mới đến à?" Giọng anh có vẻ mệt mỏi, xen lẫn chút ngập ngừng, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm từ ngữ thích hợp để trả lời. Anh không hề hỏi nàng đến đây làm gì, hay tại sao lại có mặt ở đây vào giờ này.
Sự né tránh của Minh khiến Lê Ngân cảm thấy một nỗi thất vọng nhẹ dâng lên. Nàng đã chuẩn bị tinh thần để nói chuyện, để hỏi han, nhưng thái độ của anh khiến nàng cảm thấy khó lòng bắt đầu. "Anh... dạo này anh có khỏe không?" Nàng cố gắng gợi chuyện, tìm kiếm một khe hở nhỏ để len lỏi vào thế giới của anh. Nàng nhớ đến lời Mai Chi, rằng nàng không cần phải hỏi thẳng, chỉ cần mở lời.
"Anh vẫn ổn." Hoàng Minh trả lời xã giao, giọng điệu khách sáo đến lạ, không giống như Minh mà nàng vẫn thường biết. Anh vẫn không nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt anh dường như đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát. "Ngân cũng vậy chứ?"
Câu trả lời của Minh như một gáo nước lạnh tạt vào sự mong chờ của Ngân. Anh không hề mở lòng, không hề cho nàng một cơ hội. Nàng cảm thấy một bức tường vô hình đang sừng sững dựng lên giữa họ, ngăn cách họ khỏi nhau. Những lời Mai Chi nói về việc "mở cánh cửa" dường như trở nên vô nghĩa. Nàng cảm thấy bất lực. Cái thói quen kìm nén cảm xúc, sự dè dặt của bản thân lại trỗi dậy, kìm kẹp tất cả những lời muốn nói.
"Anh... về cẩn thận." Cuối cùng, đó là tất cả những gì Lê Ngân có thể nói ra. Một lời chúc mang theo tất cả sự thất vọng, sự hụt hẫng và cả những điều chưa nói. Nàng muốn hỏi anh về cơ hội học bổng, về tương lai của anh, về lý do anh lại trầm tư đến thế, về cái câu hỏi lớn đang đè nặng trong lòng nàng. Nhưng nàng không thể.
Hoàng Minh gật đầu, một cái gật đầu nhanh chóng, gần như vội vàng. "Ừ. Tạm biệt Ngân." Anh nói, rồi nhanh chóng bước đi, hòa vào dòng người đang rời khỏi thư viện. Bóng lưng anh xa dần, khuất sau những kệ sách cao và những cột đá lớn. Anh không quay đầu lại.
Lê Ngân đứng đó, một mình giữa hành lang thư viện rộng lớn, cảm giác hụt hẫng và thất vọng tràn về như một làn sóng lạnh lẽo. Ánh đèn vàng dịu của thư viện, mùi giấy cũ và tiếng lật sách quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, lạnh lẽo đến lạ thường. Nàng cảm thấy một khoảng trống lớn trong lòng, như thể một phần của nàng vừa bị anh mang đi. Những điều chưa nói, những câu hỏi không lời, tất cả lại quay về, dày vò nàng trong sự im lặng. Nàng siết chặt bàn tay, cảm nhận hơi lạnh của gió cuối đông từ ngoài cửa sổ thấm vào da thịt, và một nỗi bâng khuâng, u buồn bao trùm lấy tâm hồn nàng, như mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, nhắc nhở nàng về một ngã rẽ quan trọng đang chờ đợi, và về một tình yêu đang đứng trước thử thách của những điều không thể nói thành lời.