Mưa phùn vẫn giăng mắc ngoài khung cửa sổ quán cà phê, những hạt li ti đọng lại rồi lăn dài, vẽ nên những vệt mờ ảo trên tấm kính. Hoàng Minh vẫn đứng đó, bên quầy bar, cảm giác lạnh buốt từ bên ngoài như luồn lách vào tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng nỗi cô đơn đang gặm nhấm trong lòng anh. Lời nói của Anh Khoa, về việc đối mặt, về việc đừng tự dằn vặt mình, cứ vang vọng mãi. Anh biết, anh phải đối mặt. Nhưng đối mặt bằng cách nào, khi trái tim anh vẫn còn nặng trĩu những điều chưa nói, những nỗi sợ hãi chôn chặt? Anh thở dài, hơi thở hóa khói trắng xóa trong không khí se lạnh, rồi tan biến, như chính những hy vọng mong manh của anh. Anh nhớ về Ngân, về mùi hoa sữa cuối mùa đã phai nhạt, về những ánh mắt vô tình chạm nhau. Anh biết, một bước ngoặt đã đến rất gần.
Buổi chiều hôm ấy, cái rét ngọt của Hà Nội dường như trở nên buốt giá hơn bao giờ hết, len lỏi qua từng lớp áo, xuyên thẳng vào da thịt. Gió heo may thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá vàng cuối cùng của mùa thu, xoay tròn rồi rơi rụng trên vỉa hè ẩm ướt. Hoàng Minh ngồi giữa Đức Anh và Thảo Vy tại một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc, bên con phố nhỏ vẫn còn vương vấn chút hơi ẩm sau trận mưa phùn buổi sáng. Bàn ghế nhựa thấp, đã bạc màu theo năm tháng, xếp san sát nhau. Khói bếp từ nồi nước lèo bốc lên nghi ngút, mang theo mùi mắm tôm nồng nàn và dầu mỡ chiên xào, hòa quyện vào không khí đặc quánh mùi ẩm ướt của đất trời. Tiếng xe cộ vội vã qua lại, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người bán hàng rao lanh lảnh, tiếng nhạc pop xập xình từ một cửa hàng đối diện, tất cả tạo nên một bản hợp xướng ồn ào, quen thuộc của một chiều Hà Nội.
Hoàng Minh gắp miếng nem chua rán vàng ruộm, nhúng vội vào chén tương ớt rồi đưa lên miệng. Anh nhai một cách máy móc, vị chua, cay, mặn, ngọt cứ thế trôi tuột xuống cổ họng mà không đọng lại bất cứ cảm giác gì rõ rệt. Đôi mắt anh lạc đi đâu đó, không thực sự tập trung vào câu chuyện mà Đức Anh và Thảo Vy đang huyên thuyên. Chiếc áo khoác dày cộp màu xám tro, có phần hơi cũ kỹ mà anh vẫn mặc từ hồi mới lên Hà Nội, cứ thế siết chặt lấy thân hình hơi gầy của anh, như một lớp vỏ bọc bảo vệ anh khỏi cái lạnh, và khỏi cả những ánh mắt dò xét. Anh biết, mình đang cố gắng hòa nhập, nhưng tâm trí anh lại bơi lơ lửng ở một nơi rất xa, nơi có hình bóng của một người con gái, nơi có những cảm xúc anh không dám gọi tên.
Đức Anh, với vẻ ngoài năng động và đôi mắt tinh nghịch, vỗ vai Hoàng Minh một cái rõ kêu. "Này Minh, hồn mày đang ở đâu thế? Lại tương tư ai rồi à?" Cậu ta cười phá lên, để lộ hàm răng trắng đều, rồi quay sang Thảo Vy, nháy mắt. "Chắc là nhớ người yêu ở quê rồi, chứ ở Hà Nội thì ai mà khiến thằng Minh nhà mình thất thần được cơ chứ?"
Thảo Vy, với mái tóc nâu hạt dẻ uốn xoăn nhẹ và nụ cười dịu dàng, nhìn Hoàng Minh với ánh mắt quan tâm. "Minh có vẻ hơi mệt nhỉ? Hay dạo này học nhiều quá? Thấy cậu cứ trầm tính hơn mọi khi." Giọng cô trong trẻo, nhỏ nhẹ, như một lời an ủi giữa cái ồn ào của phố xá. Cô biết Hoàng Minh không phải là người quá hướng ngoại, nhưng dạo này, sự trầm mặc của cậu dường như đã vượt quá mức bình thường.
Hoàng Minh giật mình, vội vàng nở một nụ cười gượng gạo. Anh cảm thấy má mình hơi nóng lên, một phần vì cái lạnh, một phần vì những câu hỏi của bạn bè. "À, không có gì đâu, tao đang nghĩ bài tập thôi." Anh nói, giọng có chút ngập ngừng. Lời nói dối quen thuộc này đã trở thành một tấm bình phong vững chắc, che chắn anh khỏi những câu hỏi sâu hơn. Anh không thể nói với họ về Ngân, về những nỗi niềm giằng xé trong lòng anh. Anh sợ họ sẽ không hiểu, hoặc tệ hơn, sẽ nhìn anh với ánh mắt thương hại. Nỗi tự ti về xuất thân, về sự khác biệt giữa anh và Ngân, lại một lần nữa trỗi dậy, siết chặt lấy anh. Anh cúi đầu, tiếp tục gắp miếng nem, cố gắng tránh ánh mắt dò xét của bạn bè.
Đức Anh vẫn không ngừng trêu chọc. "Bài tập gì mà khiến mày thất thần vậy? Hay là bài tập về 'sự phát triển của loài hoa sữa' à?" Cậu ta cười khành khạch, không hề nhận ra sự khó xử của Minh. "Thôi được rồi, tao biết mày học giỏi mà, không cần phải lo lắng quá đâu. Quan trọng là ăn uống cho no nê vào, cái rét Hà Nội này đâu phải chuyện đùa. Nhìn mày gầy xọp đi rồi đấy."
Thảo Vy nhẹ nhàng gắp cho Hoàng Minh một miếng chả ốc. "Đức Anh nói đúng đấy, Minh. Cậu nên ăn nhiều vào. Học hành quan trọng thật, nhưng sức khỏe mới là nhất. Dạo này nhìn cậu xanh xao quá." Cô bé nhìn anh với ánh mắt lo lắng, một sự quan tâm chân thành mà Hoàng Minh cảm nhận được.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nhìn Thảo Vy, rồi lại nhìn Đức Anh. Anh cảm thấy một chút ấm áp len lỏi qua cái lạnh. Anh có những người bạn tốt, luôn quan tâm đến anh. Nhưng chính vì thế, anh lại càng không muốn chia sẻ gánh nặng của mình với họ. Anh không muốn họ phải lo lắng, không muốn họ phải chứng kiến sự yếu đuối của anh. Anh chỉ muốn mọi người thấy anh là một Hoàng Minh mạnh mẽ, kiên cường, đang cố gắng vươn lên. Anh lại liếc nhìn ra con phố đông đúc, nơi những dòng người hối hả lướt qua nhau. Anh không mong chờ nhìn thấy Ngân ở đây, giữa cái ồn ào này, nhưng một phần trong anh vẫn vô thức tìm kiếm một bóng hình quen thuộc, một ánh mắt trầm tĩnh, một mái tóc đen dài. Sự cô đơn của anh, giữa những người bạn thân thiết, lại càng trở nên sâu sắc hơn. Nó không phải là nỗi cô đơn vì không có ai bên cạnh, mà là nỗi cô đơn của những điều chưa nói, của những cảm xúc bị nén chặt. Anh chỉ muốn được một lần thôi, nói ra tất cả, giải thoát khỏi gánh nặng này. Nhưng rồi, cái rụt rè cố hữu, nỗi sợ hãi bị từ chối, lại thắng thế. Anh lại cúi đầu, lẳng lặng ăn, để tiếng cười nói của bạn bè, tiếng ồn ào của phố xá, và cả cái rét ngọt của Hà Nội, cứ thế bao trùm lấy anh. Khoảng lặng giữa họ, không phải vì cãi vã, mà vì những điều không thể nói, cứ thế lớn dần, như một bức tường vô hình, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài.
***
Cùng lúc đó, trong một con hẻm nhỏ, lấp mình giữa những ngôi nhà cổ kính đã bạc màu thời gian, Lê Ngân bước vào hiệu sách cũ "Góc Sách". Trời chiều muộn, những hạt mưa phùn vẫn lất phất bay, đậu trên mái ngói rêu phong, trên những tán cây xanh mướt, và trên cả những chồng sách cũ kỹ bày la liệt trước hiên. Không gian hiệu sách nhỏ, ấm cúng, thoang thoảng mùi giấy cũ, mực in và một chút ẩm mốc đặc trưng của sách lâu ngày, như một lời mời gọi những tâm hồn hoài cổ. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng chuông gió rung rinh mỗi khi có khách ra vào, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của ông chủ tiệm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng yên bình, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài.
Lê Ngân, với dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng, lướt qua những kệ sách cao ngút, chạm tay nhẹ nhàng vào gáy những cuốn sách cũ. Trang phục của cô hôm nay là một chiếc áo len màu be đơn giản nhưng tinh tế, kết hợp với quần jeans và đôi giày thể thao, toát lên vẻ thanh lịch nhưng vẫn đầy năng động. Đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua từng tựa sách, tìm kiếm một cuốn sách về kiến trúc Hà Nội cổ, nhưng tâm trí cô lại không ngừng nghĩ về những điều khác.
Cô dừng lại trước một kệ sách cũ kỹ, nơi chất đầy những cuốn tiểu thuyết Pháp lãng mạn và những tập thơ cũ. Một hình ảnh của Hoàng Minh chợt hiện lên trong tâm trí cô. Anh ấy luôn có cái nhìn đặc biệt về những điều cũ kỹ, những giá trị ẩn mình trong sự giản dị. Anh ấy sẽ thích cuốn này, cô nghĩ, khi tay cô vô thức chạm vào một cuốn sách ảnh về những con phố Hà Nội xưa. Anh ấy sẽ trầm trồ trước những mái hiên cổ kính, những bức tường rêu phong, những ô cửa sổ đã bạc màu sơn. Cô tự hỏi, liệu bây giờ anh ấy đang làm gì? Anh ấy có đang cảm thấy cái lạnh này không? Anh ấy có đang suy nghĩ về mình không? Một nỗi bâng khuâng khó tả len lỏi trong lòng cô.
Bỗng, ánh mắt Ngân dừng lại ở một góc khuất, nơi có một chồng album ảnh cũ. Cô tò mò rút ra một cuốn, bìa da đã sờn, chữ viết tay đã phai mờ. Cô lật từng trang, những bức ảnh đen trắng, ảnh màu sepia về một Hà Nội cổ kính hiện ra. Những con phố Hàng Bông, Hàng Gai với những gánh hàng rong, những chiếc xe đạp cũ kỹ, những tà áo dài thướt tha. Rồi cô dừng lại ở một bức ảnh chụp một mái hiên cổ kính, mái ngói rêu phong, dưới đó là một khoảng sân nhỏ với những chậu cây cảnh. Một khung cảnh bình dị, thân thuộc đến lạ.
Kỷ niệm chợt ùa về, rõ ràng như thể mới xảy ra ngày hôm qua. Đó là một buổi chiều mưa phùn dai dẳng, cái rét đầu đông cắt da cắt thịt. Cô và Hoàng Minh, sau buổi học, đã cùng trú mưa dưới một mái hiên cũ kỹ như thế. Hai người đứng cạnh nhau, vai kề vai, không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn những hạt mưa rơi. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù đã phai nhạt, vẫn vương vấn đâu đó trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi nước. Lúc đó, cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một sự ấm áp lan tỏa từ hơi ấm cơ thể anh. Anh đã khẽ hỏi cô có lạnh không, và cô chỉ lắc đầu, cảm thấy tim mình khẽ rung lên.
Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Ngân, rồi nhanh chóng vụt tắt. Cô nhớ cái cảm giác đó, cái cảm giác được che chở, được quan tâm. Cô nhớ ánh mắt rụt rè nhưng đầy chân thành của Hoàng Minh. Cô nhớ những buổi tan học cùng đi xe buýt, những lần anh cố gắng kể cho cô nghe về những điều thú vị ở quê anh, dù giọng anh vẫn còn ngập ngừng. Những kỷ niệm đó, giờ đây, lại như những mũi kim châm vào trái tim cô, nhắc nhở cô về khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa hai người.
"Minh có lẽ sẽ thích cuốn này..." Cô thầm thì trong lòng, ánh mắt vẫn dán chặt vào bức ảnh mái hiên. "Anh ấy luôn có cái nhìn đặc biệt về những điều cũ kỹ." Nhưng rồi, một nỗi đau nhói lên. Cô muốn nói gì đó với anh, muốn chia sẻ những suy nghĩ này. Nhưng nói gì đây? "Cứ thế này mãi sao?" Cô tự hỏi, giọng gần như không thành tiếng. Cô sợ hãi sự tổn thương, sợ hãi mất đi sự độc lập của bản thân. Bản tính khép kín của cô, cùng với nỗi sợ hãi bị từ chối, đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cản cô mở lòng.
Lê Ngân nhanh chóng khép lại cuốn sách, như khép lại cảm xúc của mình. Một nỗi nhớ cồn cào dâng lên, nhưng cô nhanh chóng dằn nó xuống. Cô đặt cuốn album trở lại vị trí cũ, rồi bước vội ra khỏi hiệu sách. Tiếng chuông gió kêu leng keng khi cô đẩy cánh cửa gỗ, hòa cùng tiếng mưa phùn lất phất ngoài trời. Cô cảm thấy một sự trống rỗng đến lạ lùng, dù vừa được đắm chìm trong thế giới nghệ thuật và hoài niệm. Hà Nội vẫn thế, vẫn trầm mặc và đẹp đẽ, nhưng tâm hồn cô lại như một mảnh đất khô cằn, khao khát một cơn mưa rào để tưới mát. Cô bước đi trên con hẻm nhỏ, bóng dáng mảnh mai của cô dần chìm vào màn mưa phùn lất phất, như một bức tranh buồn bã của mùa phố vắng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời Hà Nội. Gió heo may càng lúc càng se lạnh, thổi ào ạt qua những hàng cây cổ thụ bên Hồ Gươm, khiến lá cây xào xạc như những lời thì thầm. Hoàng Minh một mình đi dạo trên con đường lát gạch quen thuộc, cảm nhận từng cơn gió rít qua tai, mang theo hơi lạnh từ mặt hồ. Anh siết chặt chiếc khăn len dệt tay quanh cổ, hơi ấm từ sợi len thô mộc làm dịu đi chút ít cái buốt giá đang xâm chiếm. Chiếc khăn này đã theo anh từ những ngày đầu lên Hà Nội, một món quà từ mẹ, và giờ đây, nó như một biểu tượng của sự cô độc và nỗi nhớ nhà. Anh nhìn về phía Tháp Rùa cô độc giữa hồ, những ánh đèn đã bắt đầu le lói, hắt xuống mặt nước gợn sóng, tạo nên những vệt sáng lung linh, huyền ảo. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim hót đâu đó từ những tán cây, tiếng trò chuyện xa xăm của những đôi tình nhân, tất cả đều trở nên mờ nhạt trong tâm trí anh.
Anh bước đi chậm rãi, đôi mắt xa xăm, mải miết suy nghĩ. Lời khuyên của Anh Khoa, về việc đối mặt, vẫn còn vang vọng. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ anh đủ dũng khí để đối mặt với tất cả? Đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình, đối mặt với sự dè dặt của Ngân, đối mặt với những điều chưa nói? Anh biết, anh yêu Ngân, một tình yêu trong sáng và sâu sắc, nhưng nó lại bị vùi lấp dưới hàng ngàn lớp tự ti và sợ hãi. Anh sợ mình không xứng đáng với một cô gái Hà Nội gốc tinh tế như cô. Anh sợ cô sẽ không hiểu được những gánh nặng, những khát vọng, và cả những nỗi lo lắng của một chàng trai tỉnh lẻ như anh.
Bỗng, từ phía xa, ngay dưới tán cây bàng cổ thụ, anh thấy một bóng dáng mảnh mai quen thuộc. Mái tóc đen dài, dáng người thanh thoát, chiếc áo len màu be nhạt. Là Ngân. Cô cũng đang đi bộ một mình, ánh mắt nhìn xa xăm về phía mặt hồ, về phía những ánh đèn bắt đầu thắp sáng. Trái tim Hoàng Minh chợt đập mạnh một nhịp, như một tiếng trống dồn dập trong lồng ngực. Cả người anh như bị đóng băng, bàn chân anh không thể nhấc lên nổi. Định mệnh hay ngẫu nhiên? Anh không biết. Anh chỉ biết, trong khoảnh khắc đó, anh muốn chạy đến bên cô, muốn nói với cô tất cả những điều anh đã giữ kín bấy lâu.
Nhưng rồi, nỗi sợ hãi lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nỗi tự ti về xuất thân, nỗi ám ảnh rằng mình không đủ tốt, không đủ xứng đáng với Lê Ngân, lại một lần nữa siết chặt lấy anh. Anh nhớ lại những lời Đức Anh đã trêu chọc, về việc anh "tương tư ai". Anh nhớ lại cái cảm giác lạc lõng, cô đơn giữa những người bạn thân thiết. Anh không muốn Ngân nhìn thấy anh trong bộ dạng này, trong cái khoảnh khắc yếu lòng này. Anh sợ cô sẽ quay lưng đi, sợ cô sẽ nhìn anh với ánh mắt thương hại, hoặc tệ hơn, là thờ ơ.
Hoàng Minh lập tức quay lưng lại, vờ như đang ngắm cảnh khác, ánh mắt cố tình lảng tránh về phía Tháp Rùa, về những ánh đèn xa xăm. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt lùa vào phổi, rồi bước nhanh hơn, hòa vào đám đông thưa thớt đang đi dạo quanh hồ. Anh không dám quay đầu lại, không dám nhìn xem Ngân có nhận ra anh hay không. Anh chỉ muốn biến mất, muốn trốn chạy khỏi khoảnh khắc đối mặt này.
Lê Ngân vẫn đứng đó, dưới tán bàng cổ thụ, ánh mắt mải miết nhìn về phía xa. Một cơn gió mạnh thổi qua, khiến vài sợi tóc lòa xòa trước mặt cô. Bỗng nhiên, cô cảm thấy một ánh nhìn, một cảm giác quen thuộc đến lạ. Cô quay đầu lại, một cách vô thức, nhưng chỉ thấy một bóng người vừa khuất vào đám đông, một bóng dáng cao gầy, vội vã bước đi. Lòng cô khẽ hẫng đi một nhịp, như thể vừa đánh rơi một thứ gì đó quý giá. Có phải anh không? Cô tự hỏi. Có phải là Hoàng Minh không? Cô đứng đó một lúc lâu, ánh mắt đầy vẻ bâng khuâng và một nỗi buồn khó gọi tên. Cô không chắc chắn, nhưng một linh cảm mạnh mẽ mách bảo cô rằng đó chính là anh. Một sự tiếc nuối len lỏi trong lòng. Cô muốn gọi tên anh, muốn chạy theo anh, nhưng rồi, cái bản tính kìm nén cảm xúc, nỗi sợ hãi tổn thương, lại giữ chân cô lại.
Cả hai, chỉ cách nhau vài bước chân, lại chọn cách lướt qua nhau như những người xa lạ. Cái lạnh của mùa đông Hà Nội ngày càng buốt giá, tượng trưng cho sự lạnh lẽo trong mối quan hệ của họ. Những khoảnh khắc "suýt chạm mặt" nhưng lại tránh né như thế này, cho thấy sự dè dặt đã đạt đến đỉnh điểm. Nỗi trống vắng và nhớ mong không tên trong lòng cả hai vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là đang bị kìm nén, chờ đợi một cơ hội để bùng phát. Hoàng Minh tiếp tục bước đi, hơi thở hóa khói trắng xóa trong đêm đông. Lê Ngân vẫn đứng đó, nhìn về phía bóng người vừa khuất, những điều chưa nói cứ thế chất chồng, nặng trĩu trong lòng. Anh biết, cô biết, rằng khoảng lặng này, sự xa cách vô hình này, không thể kéo dài mãi. Một bước ngoặt là điều không thể tránh khỏi, và có lẽ, nó đã đến rất gần rồi.