Cái lạnh của Hồ Gươm đêm ấy đã xuyên thẳng vào lồng ngực Hoàng Minh, buốt giá hơn bất kỳ cơn gió đông nào mà anh từng trải qua. Mỗi bước chân rời khỏi bóng dáng mảnh mai dưới tán bàng cổ thụ đều nặng trĩu như mang theo hàng tấn chì. Anh không dám ngoảnh lại, không dám đối mặt với ánh mắt mà anh tin rằng sẽ là sự thất vọng, hoặc tệ hơn, là sự thờ ơ. Hơi thở hóa khói trắng xóa trong màn đêm, cứ thế tan vào hư vô, tựa như những lời anh muốn nói nhưng không bao giờ thoát ra khỏi lồng ngực. Anh biết, cô biết, rằng khoảng lặng này, sự xa cách vô hình này, không thể kéo dài mãi. Một bước ngoặt là điều không thể tránh khỏi, và có lẽ, nó đã đến rất gần rồi.
Mấy ngày sau đó, Đại học Ngoại Thương vẫn ồn ào và tấp nập như thường lệ, nhưng trong mắt Hoàng Minh, mọi thứ dường như đều chậm lại, nhạt nhòa đi. Chiều muộn, cái gió heo may đầu đông bắt đầu thổi mạnh hơn, luồn lách qua từng hàng cây, mang theo hơi lạnh se sắt. Anh ngồi tại một góc hành lang vắng người, nơi ánh nắng chiều vàng vọt còn sót lại cố gắng len lỏi qua ô cửa kính lớn, hắt lên những bức tường bê tông xám lạnh. Xung quanh anh là tiếng chuông báo giờ vang vọng, tiếng sinh viên hối hả bước ra từ các giảng đường, tiếng cười nói giòn tan của những nhóm bạn trẻ đang hẹn nhau đi chơi. Mùi cà phê thoang thoảng từ quán tự phục vụ, mùi sách vở mới và cả mùi cỏ cây xanh mát từ khuôn viên trường cứ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trẻ trung, năng động đến ngột ngạt. Anh cúi gằm mặt xuống chiếc laptop cá nhân, cố gắng hoàn thành bài tiểu luận kinh tế vĩ mô đang đến hạn. Những con số, những đồ thị cứ nhảy múa trước mắt anh, nhưng tâm trí anh lại như một thước phim quay chậm, tua đi tua lại hình ảnh Lê Ngân đêm hôm đó, mái tóc dài khẽ bay trong gió, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Tháp Rùa.
Anh gạch xóa những dòng ghi chú trong cuốn sổ tay bìa da đã sờn cũ, thở dài thườn thượt. Từng câu chữ anh viết ra đều vô hồn, rỗng tuếch, chẳng có chút sức sống nào. Anh thấy mình lạc lõng giữa dòng chảy sinh viên hối hả ấy, như một chiếc lá khô bị cuốn đi trong cơn gió lốc. Anh nhớ lại lời Anh Khoa, về việc đối mặt, nhưng đối mặt bằng cách nào khi chính anh còn chẳng dám đối mặt với nỗi sợ hãi của bản thân? Nỗi sợ hãi ấy cứ lớn dần, biến thành một con quái vật vô hình, nuốt chửng mọi dũng khí trong anh. Anh sợ Ngân sẽ nhận ra sự yếu kém của anh, sự tự ti về xuất thân của một chàng trai tỉnh lẻ, khao khát vươn lên nhưng lại chật vật từng chút một. Anh đã từng mơ ước sẽ xây dựng một tương lai vững chắc ở Hà Nội, để có thể đường đường chính chính đứng bên cạnh cô, nhưng giờ đây, ngay cả việc đối mặt với bài tiểu luận này cũng khiến anh cảm thấy bất lực.
Đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy, một bàn tay chợt đặt mạnh lên vai anh. “Này Minh! Mày lại ngồi đây làm thơ à? Hay là đang tương tư ai rồi?” Giọng nói lanh lảnh của Đức Anh vang lên, kéo anh về thực tại. Đức Anh, với mái tóc cắt theo kiểu thời trang, chiếc áo phông cá tính và quần jeans năng động, luôn toát lên vẻ tự tin, dễ gần. Cậu bạn ngồi phịch xuống chiếc ghế đá bên cạnh anh, đôi mắt tinh nghịch quét qua màn hình laptop. “Tiểu luận kinh tế vĩ mô? Sao nhìn mặt mày cứ như đang giải phương trình lượng tử thế? Cần tao trợ giúp không?”
Hoàng Minh chỉ cười nhạt, nụ cười gượng gạo, đôi mắt hơi cụp xuống. “Không có gì đâu, Đức Anh. Chỉ là dạo này bài vở nhiều quá, áp lực ghê. Đầu óc cứ quay cuồng thôi.” Anh cố gắng xoa dịu giọng điệu, nhưng sự mệt mỏi đã hằn rõ trên khuôn mặt. Anh biết, Đức Anh là một người bạn tốt, luôn quan tâm đến anh, nhưng anh không muốn kể lể về những tâm tư thầm kín của mình. Anh sợ những lời nói ra sẽ trở thành gánh nặng cho người khác, hoặc tệ hơn, sẽ bị coi là những lời than vãn yếu đuối.
Đức Anh nheo mắt nhìn anh, vẻ mặt từ tinh nghịch chuyển sang lo lắng. “Áp lực học tập thì tao biết. Nhưng mà mày cứ như người mất hồn mấy hôm nay rồi đấy, Minh. Từ hôm đi Hồ Gươm về là mày cứ lầm lũi một mình. Có chuyện gì cứ nói với tao chứ? Bọn mình là bạn bè mà. Hay là... liên quan đến cô ấy?” Đức Anh khẽ nháy mắt, ám chỉ đến Lê Ngân. Cậu đã nhận ra sự thay đổi của Minh từ rất lâu rồi, nhưng Minh luôn né tránh mọi câu hỏi trực diện.
Hoàng Minh giật mình, vội vàng lắc đầu. “Đâu có. Mày nghĩ linh tinh gì vậy. Tao... tao chỉ đang cố gắng tập trung học hành thôi. Cuộc thi học bổng sắp tới, tao không thể lơ là được.” Anh viện cớ, giọng nói nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng như mọi khi. Tay anh vô thức siết chặt con chuột máy tính. Nỗi ám ảnh về việc phải vươn lên, phải chứng tỏ bản thân luôn thường trực trong tâm trí anh, giờ đây lại trở thành một cái cớ hoàn hảo để che giấu cảm xúc thật.
Đức Anh không nói gì thêm, chỉ thở dài một tiếng. Cậu biết Minh là người kín đáo, và việc ép buộc cậu ấy nói ra cũng không có ích gì. Cậu nhìn Hoàng Minh, nhìn đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác nhưng luôn ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ, nhìn khuôn mặt hiền lành đang cố gắng che giấu nỗi buồn. “Thôi được rồi. Nếu mày không muốn nói thì thôi. Nhưng mà nhớ đấy, có chuyện gì cứ tìm tao. Đừng ôm một mình mãi.” Cậu vỗ nhẹ vai Minh, rồi đứng dậy. “Tao đi mua ly cà phê đây. Mày có uống gì không?”
Hoàng Minh khẽ lắc đầu. “Không, mày cứ đi đi.”
Đức Anh rời đi, để lại Hoàng Minh một mình trong góc hành lang vắng. Anh lại thở dài, mắt lướt qua những dòng chữ vô nghĩa trên màn hình. Anh mở điện thoại, cuộn qua thư viện ảnh. Đó là những bức ảnh Hà Nội được anh chụp trong những ngày đầu đông, những con phố cổ kính chìm trong màn sương mờ, những mái nhà rêu phong dưới ánh nắng yếu ớt. Rồi anh dừng lại ở một bức ảnh chụp lén Lê Ngân. Cô ấy đang ngồi ở một quán cà phê quen thuộc, say sưa phác họa điều gì đó vào cuốn sổ tay. Ánh nắng hắt nghiêng qua ô cửa sổ, làm nổi bật đường nét thanh thoát trên khuôn mặt cô, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng. Trông cô thật bình yên, thật đẹp, tựa như một bức tranh thủy mặc của Hà Nội. Anh nhớ cái cảm giác khi vô tình chạm mắt cô, nhớ sự dè dặt của cả hai, và cả cái cảm giác hụt hẫng khi anh quay lưng đi đêm hôm đó. Một nỗi thất vọng về bản thân lại dâng trào trong anh. Anh không xứng đáng, anh nghĩ. Anh không thể mang lại cho cô sự bình yên mà cô xứng đáng có được.
***
Trong khi Hoàng Minh đang vật lộn với những suy tư của riêng mình giữa sự ồn ào của giảng đường, thì Lê Ngân lại đang tìm kiếm một khoảng lặng riêng tại căn hộ ấm cúng của cô, nơi mưa phùn lất phất ngoài ô cửa kính. Chiều tối, những hạt mưa li ti bắt đầu giăng mắc, đậu trên mặt kính cửa sổ ban công, tạo thành những vệt nước mờ ảo. Cái lạnh se sắt của Hà Nội đã len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến cô phải khoác thêm chiếc áo len màu be nhạt, chiếc áo mà Hoàng Minh đã từng vô tình khen là rất hợp với cô. Căn hộ của Ngân nằm trong một khu chung cư cũ nhưng đã được tân trang lại, có ban công nhỏ nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn. Nội thất bên trong mang một vẻ đẹp tinh tế, hiện đại nhưng vẫn pha lẫn những món đồ trang trí handmade, những cuốn sách cũ xếp chồng lên nhau và những chậu cây cảnh nhỏ xanh tốt. Tiếng tivi từ phòng khách phát ra những âm thanh rì rầm, tiếng nấu ăn từ bếp của mẹ cô thoang thoảng mùi thơm ấm áp, tạo nên một bầu không khí gia đình quen thuộc.
Ngân ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng dịu hắt xuống làm nổi bật cuốn sổ phác thảo đang mở dở. Cô đang cố gắng vẽ một góc phố cổ, nơi có những mái ngói rêu phong và những cửa hàng nhỏ nép mình trong con hẻm sâu. Nhưng nét bút của cô có vẻ chần chừ, không dứt khoát. Từng đường nét đều thiếu đi sự sống động, thiếu đi cái hồn mà cô thường gửi gắm vào mỗi tác phẩm của mình. Cô biết, tâm trí cô không ở đây. Nó đang ở đâu đó rất xa, nơi có một chàng trai tỉnh lẻ với đôi mắt ngơ ngác nhưng đầy sự quan sát tỉ mỉ, nơi có những kỷ niệm về chiếc ô bị gió lật, về những buổi tan học cùng trú mưa, về những dòng tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng đã trở thành thói quen.
Mai Chi ngồi đối diện, trên chiếc ghế bành êm ái, với mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động. Cô bạn đã quan sát Ngân đủ lâu để nhận ra sự bất thường. Vẻ trầm tĩnh bên ngoài của Ngân có thể che giấu được nhiều người, nhưng không thể qua mắt Mai Chi, người bạn thân đã gắn bó với cô từ thuở nhỏ. Mai Chi là một cô gái thẳng thắn, bộc trực, không ngại nói thẳng những gì mình nghĩ. Sau một hồi im lặng, khi tiếng mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ dường như càng làm tăng thêm sự nặng nề trong căn phòng, Mai Chi không thể chịu đựng được nữa.
“Này Ngân,” Mai Chi cất tiếng, giọng nói có chút nghiêm túc nhưng vẫn đầy sự quan tâm. “Mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Dạo này mày cứ như người mất hồn vậy. Cứ ngồi vẽ mà nét bút cứ lửng lơ như mây trời. Có phải chuyện của Hoàng Minh không?” Mai Chi không vòng vo, cô ấy nhìn thẳng vào mắt Ngân, đôi mắt sắc sảo ẩn chứa sự lo lắng.
Lê Ngân giật mình, nét vẽ trên giấy chợt ngưng lại. Cô khẽ lắc đầu, cố gắng giữ vẻ bình thản trên khuôn mặt. “Không có gì... Chỉ là áp lực học tập thôi. Đồ án cuối kỳ, rồi còn triển lãm sắp tới, nhiều thứ phải lo quá.” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, chậm rãi như thường lệ, nhưng có một chút gì đó cố gắng che giấu. Cô tránh ánh mắt của Mai Chi, đôi mắt sâu và trầm của cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn đang kiên nhẫn rơi.
Mai Chi thở dài. Cô biết Ngân đang nói dối. “Áp lực? Hay là mày đang sợ điều gì đó, Ngân? Tao thấy Hoàng Minh cũng lạ lắm, cứ lầm lũi một mình. Tao gặp Đức Anh hôm trước, nó cũng bảo Minh dạo này cứ như người trên mây. Chẳng lẽ hai đứa mày lại đang chơi trò ‘chúng ta không thuộc về nhau’ phiên bản mới à?” Mai Chi cố gắng dùng giọng điệu bông đùa, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Ngân, đầy vẻ dò xét. “Tao thấy mày cứ giữ khư khư mọi thứ trong lòng. Chuyện gì cũng tự mình chịu đựng. Mày không mệt à?”
Ngân im lặng. Lời Mai Chi đã chạm vào nỗi sợ sâu kín nhất của cô: nỗi sợ tổn thương, nỗi sợ mất đi sự tự chủ. Cô luôn tự nhủ rằng mình đủ mạnh mẽ để tự mình vượt qua mọi thứ, rằng cô không cần dựa dẫm vào ai. Nhưng sâu thẳm bên trong, cô khao khát được chia sẻ, được gần gũi. Cái cảm giác trống vắng từ đêm Hồ Gươm, khi cô cảm nhận được bóng dáng Hoàng Minh nhưng cả hai lại chọn cách lướt qua nhau, vẫn còn ám ảnh cô. Nó như một vết cứa nhẹ, nhưng dai dẳng, khiến lòng cô nhói đau mỗi khi nghĩ đến.
Mai Chi thấy Ngân vẫn im lặng, không chịu hé răng nửa lời. Cô biết cách của Ngân là thế. Không ai có thể ép buộc cô ấy. Cô đặt tay lên vai Ngân, cố gắng nhìn vào mắt cô một lần nữa. “Ngân, nếu mày không nói ra, không ai có thể hiểu được mày đang nghĩ gì đâu. Mày không muốn chia sẻ với tao, với bất cứ ai, thì ít nhất, hãy thử nói chuyện với cậu ấy đi. Cứ im lặng mãi thì mọi chuyện sẽ đi đến đâu?”
Lê Ngân khẽ lắc đầu, bàn tay cô đặt bút chì xuống, nét vẽ dang dở vẫn còn đó. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn đang thi nhau đọng lại trên mặt kính, rồi trượt dài xuống, như những giọt nước mắt vô hình. Hà Nội, những ngày mưa phùn lất phất thế này, càng khiến lòng người thêm bâng khuâng, thêm nặng trĩu.
***
Trong khi Lê Ngân đang đấu tranh với nội tâm mình dưới màn mưa phùn của Hà Nội, Hoàng Minh lại tìm đến một nơi khác để gặm nhấm nỗi cô đơn: Cầu Long Biên. Chiều tà, ánh hoàng hôn vàng vọt nhuộm đỏ cả một góc trời, hắt xuống dòng sông Hồng đang chảy lững lờ dưới chân cầu. Cái lạnh buốt của Hà Nội đầu đông dường như càng trở nên gay gắt hơn khi anh đứng trên cây cầu sắt cổ kính, nơi gió lộng từ sông thổi lên từng đợt, rít qua những thanh thép cũ kỹ. Mùi sắt cũ, mùi bụi đường, và cả mùi nước sông đặc trưng cứ quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí vừa trầm mặc, vừa hoài niệm.
Anh đứng tựa vào lan can cầu, đôi tay siết chặt lấy những thanh sắt lạnh ngắt. Dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe của anh như hòa vào bức tranh chiều tà xám xịt. Đôi mắt anh, vốn đã toát lên vẻ ngơ ngác, giờ đây lại càng thêm xa xăm, dõi theo dòng nước đỏ quạch dưới ánh nắng cuối ngày. Nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ về những cánh đồng lúa xanh mướt và những con đường làng quen thuộc ở quê cứ dâng lên trong lòng anh. Anh nhớ về những lời cha mẹ dặn dò, về kỳ vọng của cả gia đình đặt lên vai anh khi anh đặt chân đến Hà Nội. Áp lực về tương lai, về việc phải thành công ở thành phố lớn này cứ đè nặng lên vai anh, khiến anh cảm thấy như mình đang gánh vác một tảng đá khổng lồ.
“Mình đang làm gì ở đây?” Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, hòa lẫn vào tiếng gió rít. “Có đáng không? Liệu cô ấy có hiểu không? Hay mình chỉ đang tự huyễn hoặc bản thân?” Lời của Đức Anh, về việc anh “tương tư ai”, cứ vang vọng trong đầu anh, xen lẫn với những câu hỏi về tương lai không rõ ràng. Anh đã đến Hà Nội với khát vọng vươn lên, với ước mơ được hòa nhập, nhưng giờ đây anh lại cảm thấy mình ngày càng lạc lõng, ngày càng cô đơn. Anh không biết mình có đủ mạnh mẽ để giữ vững những ước mơ ấy, khi mà ngay cả việc đối mặt với cảm xúc của chính mình cũng khiến anh run sợ.
Anh nhớ lại hình ảnh Lê Ngân dưới chiếc ô xanh cũ, trong một ngày đông mưa phùn ảm đạm, tại trạm xe buýt. Cái chạm tay vội vàng giữa dòng người hối hả ấy đã khơi mào cho tất cả. Anh nhớ những lần họ cùng đi trên chuyến xe buýt, cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng dần trở thành thói quen không thể thiếu. Tất cả những kỷ niệm ấy giờ đây như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết, nhưng lại xa vời vợi, như thể chúng thuộc về một cuộc đời khác, một Hoàng Minh khác.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái không khí lạnh buốt lùa vào phổi, rồi từ từ thở ra, hơi thở hóa khói trắng xóa trong không gian. Anh rút điện thoại ra từ túi áo khoác dày cộp, cổ dựng cao. Màn hình điện thoại hiện lên mục tin nhắn của Lê Ngân. Đã bao nhiêu ngày rồi anh không gửi cho cô một tin nhắn nào? Đã bao nhiêu ngày rồi anh chỉ dám lén lút nhìn cô từ xa, hoặc vội vàng quay lưng đi khi cô xuất hiện? Anh muốn gõ một dòng chữ, bất cứ dòng chữ nào, để phá vỡ sự im lặng này. Nhưng rồi, nỗi sợ hãi lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh sợ cô sẽ không trả lời, sợ cô sẽ chỉ xem những tin nhắn của anh là sự làm phiền, hoặc tệ hơn, là sự yếu đuối. Anh sợ mình không đủ tốt, không đủ xứng đáng với một cô gái Hà Nội gốc tinh tế như cô. Nỗi tự ti về xuất thân, về những gánh nặng mà anh mang theo, lại một lần nữa siết chặt lấy anh. Anh không muốn cô nhìn thấy anh trong bộ dạng yếu lòng này.
Cuối cùng, anh lại cất điện thoại vào túi, không dám gõ bất cứ điều gì. Những điều chưa nói cứ thế chất chồng trong lòng, nặng trĩu. Dòng sông Hồng vẫn chảy, ánh hoàng hôn vẫn vàng vọt, và Cầu Long Biên vẫn trầm mặc đứng đó, chứng kiến nỗi lòng của một chàng trai tỉnh lẻ đang lạc lối giữa thành phố rộng lớn.
***
Đêm đó, sau cuộc trò chuyện với Mai Chi, Lê Ngân không thể ngủ được. Lời của Mai Chi, những câu hỏi thẳng thắn của cô bạn, cứ vang vọng trong đầu Ngân như một bản nhạc buồn không lời. “Mày sợ gì? Sợ mất đi sự tự do? Hay sợ anh ấy sẽ không giống như mình tưởng tượng?” Những câu hỏi ấy đã chạm vào nỗi sợ sâu kín nhất của cô: nỗi sợ tổn thương, nỗi sợ mất đi sự độc lập mà cô luôn trân trọng.
Cô lang thang không định hướng, và rồi, như một sự sắp đặt của định mệnh, những bước chân cô lại đưa cô đến Hồ Gươm. Đêm tối, Hồ Gươm chìm trong một màn sương mờ nhẹ, những hạt mưa phùn li ti vẫn lất phất rơi, khiến không khí càng thêm lạnh giá. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt hồ gợn sóng, tạo nên những vệt sáng lung linh, huyền ảo. Tháp Rùa ẩn hiện trong màn đêm, như một biểu tượng của sự tĩnh lặng và trường tồn giữa lòng Hà Nội không vội được đâu.
Cô đứng lặng bên bờ hồ, đôi mắt sâu và trầm của cô dõi theo Tháp Rùa. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô như hòa vào bức tranh đêm tĩnh mịch. Cô khẽ vuốt nhẹ mặt nước hồ gợn sóng, cảm nhận cái lạnh buốt thấm vào đầu ngón tay. Cái lạnh của Hà Nội, nó không chỉ là cái lạnh của thời tiết, mà còn là cái lạnh len lỏi vào tâm hồn, vào những khoảng trống mà cô cố gắng che giấu bấy lâu nay.
Lòng cô chợt cảm thấy một sự trống rỗng đến lạ. Hà Nội này rộng lớn thật, với những con phố tấp nập, những quán xá sáng đèn, những dòng người hối hả. Nhưng sao lại cô đơn đến thế? Cô nhớ về những lần vô tình chạm mắt với Hoàng Minh trong thư viện, những cử chỉ quan tâm vụng về của anh, những lần anh im lặng đi bên cạnh cô trên những con phố quen thuộc. Anh là một phần của Hà Nội mà cô yêu quý, là một phần của thanh xuân mà cô không thể nào quên.
“Mình sợ gì?” Cô lại tự hỏi, giọng nói thì thầm trong lòng. “Sợ rằng nếu mình mở lòng, mình sẽ không còn là chính mình nữa? Sợ rằng tình cảm này sẽ không đi đến đâu, và rồi mình sẽ lại một lần nữa chịu tổn thương?” Cô đã luôn sống trong vỏ bọc của sự trầm tĩnh, của vẻ ngoài lạnh lùng, để tự bảo vệ mình khỏi những sóng gió của cuộc đời. Nhưng giờ đây, vỏ bọc ấy dường như đang dần nứt vỡ.
Cái linh cảm mạnh mẽ từ đêm hôm trước, khi cô cảm thấy bóng dáng Hoàng Minh vụt qua nhưng không thể gọi tên anh, vẫn còn ám ảnh cô. Nó như một sợi dây vô hình, kéo cô về phía anh, về phía những điều chưa nói. Cô nhận ra, sự dè dặt của cả hai đã đạt đến đỉnh điểm. Khoảng lặng này, sự xa cách vô hình này, không thể kéo dài mãi. Cả Minh và cô đều đang bị mắc kẹt trong vòng xoáy của những suy tư, của những nỗi sợ hãi.
Lê Ngân ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những đám mây xám xịt trôi lững lờ. Một sự thôi thúc mạnh mẽ chợt trỗi dậy trong lòng cô. Một khao khát được phá vỡ sự im lặng này, được nói ra những điều cô đã giữ kín bấy lâu. Có lẽ, cô đã quá mệt mỏi với việc phải che giấu cảm xúc thật của mình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải đối mặt. Cô không biết kết quả sẽ ra sao, nhưng cô biết, cô không thể cứ thế mà để mọi thứ trôi đi trong sự tiếc nuối. Hà Nội sẽ không vội vàng với cô, nhưng tuổi trẻ của cô thì có giới hạn. Cô cần một câu trả lời, cho cả mình và cho anh. Những điều chưa nói, giờ đây, không thể đợi thêm nữa.