Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 168

Giữa Những Khoảng Lặng Khôn Cùng

4244 từ
Mục tiêu: Đẩy các xung đột nội tâm của Hoàng Minh và Lê Ngân về việc bày tỏ tình cảm lên đến đỉnh điểm, làm rõ sự giằng xé giữa mong muốn và nỗi sợ hãi.,Khắc họa sự xa cách tạm thời và suy tư sâu sắc của cả hai, nhấn mạnh nỗi đau và sự trống rỗng mà sự im lặng mang lại.,Tạo một khoảnh khắc 'suýt chạm mặt' hoặc 'nhìn thấy nhưng không thể đến gần' để củng cố rào cản giao tiếp và sự dè dặt của cả hai, đồng thời làm tăng sự day dứt trong lòng người đọc.,Duy trì không khí trầm lắng, lãng mạn, và bâng khuâng của Hà Nội, sử dụng cảnh vật để phản ánh tâm trạng nhân vật và chuẩn bị cho một bước ngoặt cần thiết.,Gieo mầm cho một sự kiện sắp tới sẽ buộc họ phải đối mặt trực tiếp với cảm xúc của mình.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Anh Khoa
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, bâng khuâng, day dứt, tinh tế, u buồn nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh khẽ thở dài, tiếng thở mang theo hơi lạnh của những buổi chiều đông. Anh nhìn ra ngoài khung cửa kính lớn của Quán Cà phê “Hoa Sữa”, nơi những hạt mưa phùn vẫn lất phất giăng mắc, đậu lại trên tán lá bàng đã ngả màu đỏ úa. Từng giọt nước nhỏ li ti trượt dài trên mặt kính, hệt như những giọt nước mắt vô hình đang chảy trong lòng anh. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những câu hỏi không lời từ đêm qua, khi anh đứng lặng trên Cầu Long Biên, tay nắm chặt chiếc điện thoại nhưng không đủ dũng khí để gõ một dòng tin nhắn gửi cho Lê Ngân. Nỗi sợ hãi đã thắng thế, như nó vẫn thường làm. Anh lại cất điện thoại vào túi, và những điều chưa nói lại chất chồng thêm.

Quán cà phê chiều muộn vắng khách, chỉ còn lác đác vài người ngồi đọc sách hoặc làm việc trên máy tính xách tay. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách của Anh Khoa ở quầy bar. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu. Nhưng không khí ấy không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy tâm hồn Minh. Anh vẫn miệt mài lau những chiếc bàn gỗ mộc, động tác máy móc, ánh mắt vô thức dõi theo những chuyển động bên ngoài. Từng thớ gỗ, từng vết xước trên mặt bàn như kể lại những câu chuyện cũ, nhưng tâm trí anh lại bận rộn với câu chuyện của riêng mình, câu chuyện mà anh chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Anh Khoa, với dáng người trầm tĩnh và mái tóc hơi dài, đặt ly cà phê xuống quầy, nhận thấy sự bất an hiển hiện trên khuôn mặt hiền lành của Minh. Anh nhẹ nhàng bước tới, nở nụ cười điềm đạm. Ánh mắt anh Khoa chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu, tựa như có thể nhìn xuyên thấu những lớp vỏ bọc mà Minh đang cố gắng che giấu.

“Gần đây em có vẻ suy tư nhiều, Minh à,” Anh Khoa cất giọng nhỏ nhẹ, trầm ấm, “Chuyện gì vậy?” Anh không hỏi thẳng, không thúc ép, chỉ đơn giản là một lời gợi mở, một cánh cửa nhỏ cho Minh có thể bước qua nếu cậu muốn.

Minh giật mình, hơi lúng túng. Anh dừng tay lau bàn, siết chặt chiếc khăn trong lòng bàn tay. Đôi mắt anh ngước lên, chạm vào ánh nhìn của Anh Khoa, rồi vội vã cụp xuống, nhìn vào những vân gỗ trên mặt bàn. Anh cảm thấy một sự ngượng ngùng dâng lên, một nỗi khó xử khi phải chia sẻ những điều riêng tư, đặc biệt là những cảm xúc mà anh còn chưa dám gọi tên. Anh là một chàng trai tỉnh lẻ, quen với việc giữ mọi thứ cho riêng mình, quen với sự rụt rè và bẽn lẽn. Đối với anh, việc bày tỏ cảm xúc, đặc biệt là những cảm xúc mềm yếu, là một điều xa xỉ, thậm chí là một gánh nặng.

“Em… em không biết nữa, anh Khoa ạ,” Minh ngập ngừng, giọng nói nhỏ nhẹ đến nỗi gần như tan biến vào tiếng nhạc acoustic. Anh hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại mớ bòng bong trong tâm trí. “Có những điều… mình muốn nói mà lại không dám.” Anh cảm thấy như mình đang mắc kẹt trong một mớ tơ vò, mỗi sợi tơ là một nỗi sợ, một nỗi lo, một sự tự ti. Anh muốn phá vỡ sự im lặng, nhưng lại sợ hãi những hậu quả có thể xảy ra. Sợ bị từ chối, sợ làm hỏng mối quan hệ mong manh hiện tại, sợ rằng mình không đủ tốt, không đủ xứng đáng với một cô gái tinh tế như Lê Ngân. Nỗi tự ti về xuất thân, về những gánh nặng mà anh mang theo, lại một lần nữa siết chặt lấy anh, bóp nghẹt những khao khát được bày tỏ.

Anh Khoa mỉm cười nhẹ, đặt tay lên vai Minh. Bàn tay anh Khoa ấm áp và vững chãi, truyền cho Minh một chút sự an ủi. “Đôi khi, điều hối tiếc nhất không phải là nói ra, mà là không nói gì cả, để rồi mất đi cơ hội.” Lời nói của Anh Khoa không phải là một lời khuyên trực tiếp, mà là một sự chiêm nghiệm, một sự chia sẻ từ kinh nghiệm sống. Nó không mang tính phán xét, mà chỉ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị của những khoảnh khắc, của những cơ hội.

Minh cúi đầu, lòng nặng trĩu. Lời của Anh Khoa như một mũi kim châm vào vết thương lòng của anh. Anh biết chứ, anh biết rất rõ. Anh đã từng hối tiếc bao nhiêu lần vì sự rụt rè của mình. Những lần anh lén lút nhìn cô từ xa trong thư viện, những lần anh cố gắng đi cùng cô trên chuyến xe buýt quen thuộc, nhưng lại không dám bắt chuyện, chỉ im lặng để rồi nhìn bóng cô khuất dần. Anh nhớ những lần Lê Ngân nhìn anh, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy ẩn ý, như đang chờ đợi một điều gì đó từ anh. Nhưng anh, một chàng trai tỉnh lẻ bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, luôn chọn cách rút lui, chọn cách ẩn mình vào vỏ bọc của sự im lặng.

Cái rét cắt da của Hà Nội những ngày cuối năm như thấm sâu vào từng tế bào của anh, nhưng cái lạnh trong tâm hồn anh còn buốt giá hơn nhiều. Anh nhớ mùi hoa sữa nồng nàn của mùa thu, nhớ những buổi chiều họ cùng nhau tản bộ dưới hàng cây, không nói gì nhưng lại cảm thấy sự bình yên lạ kỳ. Giờ đây, mùa hoa sữa đã qua, chỉ còn lại những cơn mưa phùn dai dẳng và cái rét ngọt len lỏi vào từng con phố. Và mối quan hệ của họ cũng vậy, tựa như những ngày đông âm u, ẩn chứa một khoảng lặng đến đáng sợ.

Minh tự hỏi, liệu Lê Ngân có đang nghĩ về anh không? Cô ấy có cảm thấy sự trống vắng này, sự xa cách vô hình này giống như anh không? Anh khao khát được biết, khao khát được nghe một lời từ cô, dù chỉ là một lời trách móc, một lời giận hờn. Ít ra, điều đó còn hơn là sự im lặng đáng sợ này. Anh nhớ lại hình ảnh cô gái Hà Nội gốc với vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng, nhưng ẩn chứa tâm hồn tinh tế, sâu sắc. Cô ấy là định nghĩa của vẻ đẹp Hà Nội trong mắt anh, một vẻ đẹp không phô trương mà thấm đẫm chiều sâu. Anh đã luôn ngưỡng mộ sự độc lập, sự kiên định trong cô. Nhưng chính sự kiên định ấy, sự khó đoán ấy lại khiến anh càng thêm rụt rè.

Anh Khoa vỗ nhẹ vai Minh một lần nữa, rồi quay trở lại quầy bar, để lại cho Minh một khoảng không gian riêng tư với những suy nghĩ của mình. Minh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa đã ngớt dần, chỉ còn những hạt li ti đọng lại trên mặt kính, phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt. Anh ước gì mình có thể mạnh mẽ như dòng sông Hồng vẫn chảy xiết dưới Cầu Long Biên, hay kiên cường như Tháp Rùa vẫn đứng vững giữa lòng Hồ Gươm. Nhưng anh chỉ là một chàng trai trẻ, mang trong mình khát vọng vươn lên nhưng cũng đầy rẫy nỗi lo hòa nhập, đầy rẫy những nỗi sợ hãi vô hình. Nỗi sợ hãi lớn nhất, có lẽ là nỗi sợ mất đi Lê Ngân, mất đi một phần thanh xuân tươi đẹp nhất của anh. Cái cảm giác bâng khuâng, day dứt này đã kéo dài quá lâu, và anh biết, mình không thể cứ thế mà để mọi thứ trôi đi trong sự tiếc nuối. Nhưng liệu anh có đủ dũng khí để thay đổi không? Câu hỏi đó vẫn lơ lửng trong tâm trí anh, không có lời đáp.

***

Đêm đó, sau cuộc trò chuyện với Mai Chi, Lê Ngân không thể ngủ được. Lời của Mai Chi, những câu hỏi thẳng thắn của cô bạn, cứ vang vọng trong đầu Ngân như một bản nhạc buồn không lời. “Mày sợ gì? Sợ mất đi sự tự do? Hay sợ anh ấy sẽ không giống như mình tưởng tượng?” Những câu hỏi ấy đã chạm vào nỗi sợ sâu kín nhất của cô: nỗi sợ tổn thương, nỗi sợ mất đi sự độc lập mà cô luôn trân trọng. Cô đã luôn sống trong vỏ bọc của sự trầm tĩnh, của vẻ ngoài lạnh lùng, để tự bảo vệ mình khỏi những sóng gió của cuộc đời. Nhưng giờ đây, vỏ bọc ấy dường như đang dần nứt vỡ.

Cô lang thang không định hướng, và rồi, như một sự sắp đặt của định mệnh, những bước chân cô lại đưa cô đến Hồ Gươm. Đêm tối, Hồ Gươm chìm trong một màn sương mờ nhẹ, những hạt mưa phùn li ti vẫn lất phất rơi, khiến không khí càng thêm lạnh giá. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt hồ gợn sóng, tạo nên những vệt sáng lung linh, huyền ảo. Tháp Rùa ẩn hiện trong màn đêm, như một biểu tượng của sự tĩnh lặng và trường tồn giữa lòng Hà Nội không vội được đâu.

Cô đứng lặng bên bờ hồ, đôi mắt sâu và trầm của cô dõi theo Tháp Rùa. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô như hòa vào bức tranh đêm tĩnh mịch. Cô khẽ vuốt nhẹ mặt nước hồ gợn sóng, cảm nhận cái lạnh buốt thấm vào đầu ngón tay. Cái lạnh của Hà Nội, nó không chỉ là cái lạnh của thời tiết, mà còn là cái lạnh len lỏi vào tâm hồn, vào những khoảng trống mà cô cố gắng che giấu bấy lâu nay.

Lòng cô chợt cảm thấy một sự trống rỗng đến lạ. Hà Nội này rộng lớn thật, với những con phố tấp nập, những quán xá sáng đèn, những dòng người hối hả. Nhưng sao lại cô đơn đến thế? Cô nhớ về những lần vô tình chạm mắt với Hoàng Minh trong thư viện, những cử chỉ quan tâm vụng về của anh, những lần anh im lặng đi bên cạnh cô trên những con phố quen thuộc. Anh là một phần của Hà Nội mà cô yêu quý, là một phần của thanh xuân mà cô không thể nào quên.

“Mình sợ gì?” Cô lại tự hỏi, giọng nói thì thầm trong lòng. “Sợ rằng nếu mình mở lòng, mình sẽ không còn là chính mình nữa? Sợ rằng tình cảm này sẽ không đi đến đâu, và rồi mình sẽ lại một lần nữa chịu tổn thương?” Cô đã luôn sống trong vỏ bọc của sự trầm tĩnh, của vẻ ngoài lạnh lùng, để tự bảo vệ mình khỏi những sóng gió của cuộc đời. Nhưng giờ đây, vỏ bọc ấy dường như đang dần nứt vỡ.

Cái linh cảm mạnh mẽ từ đêm hôm trước, khi cô cảm thấy bóng dáng Hoàng Minh vụt qua nhưng không thể gọi tên anh, vẫn còn ám ảnh cô. Nó như một sợi dây vô hình, kéo cô về phía anh, về phía những điều chưa nói. Cô nhận ra, sự dè dặt của cả hai đã đạt đến đỉnh điểm. Khoảng lặng này, sự xa cách vô hình này, không thể kéo dài mãi. Cả Minh và cô đều đang bị mắc kẹt trong vòng xoáy của những suy tư, của những nỗi sợ hãi.

Lê Ngân ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những đám mây xám xịt trôi lững lờ. Một sự thôi thúc mạnh mẽ chợt trỗi dậy trong lòng cô. Một khao khát được phá vỡ sự im lặng này, được nói ra những điều cô đã giữ kín bấy lâu. Có lẽ, cô đã quá mệt mỏi với việc phải che giấu cảm xúc thật của mình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải đối mặt. Cô không biết kết quả sẽ ra sao, nhưng cô biết, cô không thể cứ thế mà để mọi thứ trôi đi trong sự tiếc nuối. Hà Nội sẽ không vội vàng với cô, nhưng tuổi trẻ của cô thì có giới hạn. Cô cần một câu trả lời, cho cả mình và cho anh. Những điều chưa nói, giờ đây, không thể đợi thêm nữa.

Hôm sau, Lê Ngân không về nhà ngay sau giờ học. Thay vào đó, cô tìm đến Thư viện Quốc gia Việt Nam, một nơi quen thuộc mà cô thường lui tới mỗi khi lòng bộn bề. Kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn, cầu thang rộng, sảnh chính cao vút, tất cả như ôm lấy cô vào một không gian tĩnh lặng, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố xá. Các phòng đọc rộng lớn với những kệ sách gỗ cao ngút, bàn ghế đọc bằng gỗ chắc chắn, tất cả đều gợi lên một cảm giác tôn kính tri thức. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn, kết hợp với ánh đèn vàng dịu, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, nhưng cũng đầy ấm áp.

Cô ngồi xuống một chiếc bàn quen thuộc, nơi cô và Hoàng Minh đã từng ngồi học cạnh nhau không ít lần. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian như vương vấn trong không khí, khơi gợi trong cô bao nhiêu ký ức. Cô cố gắng tập trung vào chồng sách và bài luận đang dang dở, nhưng từng câu chữ dường như vô nghĩa, trôi tuột khỏi tâm trí cô. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, tiếng bút viết, tiếng bước chân khẽ khàng – tất cả đều trở thành một bản giao hưởng xoa dịu, nhưng không thể làm dịu đi sự bồn chồn trong lòng cô.

Hoàng hôn buông xuống, trời âm u. Mưa phùn đã ngớt nhưng không khí vẫn ẩm lạnh, và một chút sương mờ bắt đầu giăng mắc bên ngoài cửa sổ lớn. Cô vô tình lật đến một trang sách cũ, một tập thơ về tình yêu và nỗi nhớ. Ánh mắt cô dừng lại ở một câu thơ về nỗi nhớ và sự chờ đợi. Dòng chữ ấy như chạm vào tận sâu thẳm tâm hồn cô, một tâm hồn đang bối rối và cô đơn.

Cô đọc đi đọc lại câu thơ ấy, từng chữ như được viết riêng cho cô, cho tình cảnh của cô lúc này. Tâm hồn cô chìm vào những suy nghĩ về Hoàng Minh, về những lần họ ngồi cạnh nhau trong thư viện. Anh, với vẻ ngoài rụt rè, bẽn lẽn, nhưng đôi mắt lại luôn toát lên vẻ quan sát tỉ mỉ. Cô nhớ những lần anh vô tình làm rơi sách, cô cúi xuống nhặt giúp, và tay họ vô tình chạm vào nhau, một khoảnh khắc nhỏ nhưng lại để lại dư âm thật lâu. Cô nhớ những lần anh ngập ngừng, muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Và cô cũng vậy, cũng giữ kín những suy nghĩ của mình.

“Mình sợ hãi điều gì?” Cô lại tự hỏi, lời độc thoại nội tâm vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư viện. “Sợ anh ấy không hiểu? Hay sợ chính mình sẽ yếu đuối khi mở lòng?” Cô đã luôn tự hào về sự độc lập của mình, về khả năng tự mình vượt qua mọi khó khăn. Cô đã xây dựng một bức tường kiên cố xung quanh trái tim mình để bảo vệ nó khỏi những tổn thương. Nhưng giờ đây, bức tường ấy lại trở thành một rào cản, ngăn cách cô với một thứ tình cảm mà cô biết là có thật, là sâu sắc. Cô tự hỏi liệu sự độc lập mà cô luôn gìn giữ có phải là một bức tường đang ngăn cách cô với hạnh phúc hay không.

Cô khẽ vuốt ve trang sách, cảm nhận từng thớ giấy đã úa màu thời gian. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, thấm vào trang giấy. Nó không phải là giọt nước mắt của sự bi lụy, mà là giọt nước mắt của sự đấu tranh, của sự giằng xé giữa tình cảm và lý trí. Cô giằng xé giữa việc giữ vẻ ngoài trầm tĩnh và mong muốn được chia sẻ, được giải tỏa những cảm xúc đang đè nén trong lòng. Mai Chi đã đúng, cô đang sợ hãi. Sợ rằng nếu cô mở lòng, cô sẽ không còn là Lê Ngân mạnh mẽ, độc lập mà cô vẫn luôn tự hào nữa. Sợ rằng tình yêu sẽ khiến cô yếu đuối, dễ bị tổn thương.

Ánh đèn vàng dịu của thư viện không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn cô. Cô gấp cuốn sách lại, tựa đầu vào nó, cảm nhận mùi giấy cũ quen thuộc. Nỗi nhớ Hoàng Minh dâng lên mãnh liệt, một nỗi nhớ không tên, không hình hài, nhưng lại day dứt khôn nguôi. Anh là một phần của Hà Nội trong cô, là một phần của những ngày tháng tươi trẻ mà cô không thể nào quên. Cô biết, sự dè dặt của cả hai đã đạt đến đỉnh điểm. Khoảng lặng này, sự xa cách vô hình này, không thể kéo dài mãi. Cả Minh và cô đều đang bị mắc kẹt trong vòng xoáy của những suy tư, của những nỗi sợ hãi. Cô cảm thấy mệt mỏi với việc phải che giấu cảm xúc thật của mình. Cô cần một câu trả lời, cho cả mình và cho anh. Những điều chưa nói, giờ đây, không thể đợi thêm nữa.

***

Tối muộn, trời đã tạnh mưa, nhưng không khí vẫn se lạnh, và một màn sương mờ giăng nhẹ quanh Hồ Gươm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt hồ gợn sóng, tạo nên những vệt sáng lung linh huyền ảo. Tháp Rùa giữa hồ ẩn hiện trong sương đêm, tĩnh mịch và cổ kính, như một nhân chứng thầm lặng cho bao nhiêu câu chuyện đã và đang diễn ra tại nơi đây.

Lê Ngân rời thư viện, nhưng không về nhà ngay. Những bước chân vô thức lại đưa cô đến Hồ Gươm, nơi cô đã từng tìm đến đêm qua để giải tỏa những nỗi niềm. Cô bước đi chậm rãi trên con đường ven hồ lát gạch, tay vẫn siết chặt cuốn sách vừa đọc ở thư viện. Mùi nước hồ, cây xanh, và đôi khi là mùi hương trầm thoang thoảng từ Đền Ngọc Sơn quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của Hà Nội về đêm. Lòng cô vẫn ngổn ngang những suy nghĩ về Hoàng Minh, về những điều chưa nói, về khao khát được phá vỡ sự im lặng. Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những đám mây xám xịt trôi lững lờ. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được đối mặt với cảm xúc của chính mình.

Cùng lúc đó, Hoàng Minh, sau giờ làm thêm tại Quán Cà phê “Hoa Sữa”, cũng không về phòng trọ ngay. Lời của Anh Khoa vẫn văng vẳng bên tai anh: “Đôi khi, điều hối tiếc nhất không phải là nói ra, mà là không nói gì cả, để rồi mất đi cơ hội.” Những lời ấy như một nhát dao cứa vào nỗi sợ hãi của anh, nhưng cũng đồng thời thắp lên một tia hy vọng mong manh. Anh cảm thấy mệt mỏi với sự day dứt này, mệt mỏi với nỗi tự ti đang gặm nhấm anh mỗi ngày. Anh cần một khoảng lặng, một không gian để đối diện với chính mình. Và Hồ Gươm, với vẻ đẹp thanh bình và lãng mạn về đêm, luôn là nơi anh tìm thấy sự an ủi.

Anh bước đi trên con đường ven hồ, ánh mắt vô hồn dõi theo những ánh đèn phản chiếu trên mặt nước. Hơi thở của anh hóa thành làn khói trắng mờ ảo trong không khí se lạnh. Anh nhớ về những lần anh và Ngân đã từng đi bộ quanh Hồ Gươm, mỗi người một tâm sự, nhưng lại cảm thấy gắn kết một cách lạ kỳ. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở lại những khoảnh khắc ấy, để anh có thể đủ dũng cảm nói ra những điều anh đã giữ kín bấy lâu.

Lê Ngân vẫn bước đi chậm rãi, miên man trong dòng suy nghĩ của riêng mình. Cô ngước nhìn Tháp Rùa, thấy nó mờ ảo trong sương đêm, tựa như chính mối quan hệ của cô và Hoàng Minh – gần gũi đó, nhưng lại mơ hồ, không rõ ràng. Cô tự hỏi, liệu cô có đang bỏ lỡ một điều gì đó quý giá không? Liệu sự dè dặt của cô có phải là một cái giá quá đắt cho sự độc lập?

Trong khi đó, Hoàng Minh cũng đang chìm đắm trong thế giới nội tâm riêng. Anh tự hỏi, nếu như anh đủ dũng cảm để nói ra những lời chất chứa bấy lâu nay, liệu mọi chuyện có khác đi không? Liệu cô có chấp nhận một chàng trai tỉnh lẻ như anh, một người mang trong mình khát vọng vươn lên nhưng cũng đầy rẫy nỗi lo hòa nhập? Anh sợ hãi những điều chưa biết, nhưng anh còn sợ hãi hơn nếu phải sống trong sự tiếc nuối.

Cả hai, Hoàng Minh và Lê Ngân, đi ngược chiều nhau trên con đường ven hồ. Họ cách nhau chỉ vài bước chân. Hoàng Minh, với khuôn mặt hiền lành và đôi mắt ngơ ngác thường trực, đang cúi đầu, bàn tay đút sâu vào túi áo khoác dày cộp. Anh không ngước nhìn lên, tâm trí vẫn còn chìm đắm trong những dòng suy nghĩ hỗn độn. Lê Ngân, với dáng người mảnh mai, thanh thoát, ánh mắt sâu và trầm, đang nhìn xa xăm về phía Tháp Rùa, lòng cô tràn ngập những câu hỏi không lời. Cô cũng không hề để ý đến người đang đi ngược hướng mình.

Họ lướt qua nhau trong im lặng, một sự im lặng đau đớn. Không một cái chạm mắt, không một lời chào, thậm chí không một cái liếc nhìn vô thức. Cả hai đều chìm đắm trong thế giới riêng của mình, trong những nỗi niềm riêng, không hề biết rằng người kia đang ở rất gần. Hoặc có lẽ, họ đã nhận ra nhau, nhưng nỗi sợ hãi đã thắng thế, khiến họ cố tình lướt qua nhau, như hai con thuyền ngược chiều trên dòng sông đời. Lê Ngân cảm thấy một thoáng lạnh lẽo vô cớ len lỏi qua người, một cảm giác quen thuộc đến lạ, nhưng cô lại không thể định hình được. Hoàng Minh cũng cảm thấy một luồng gió lạnh bất chợt lướt qua, mang theo một mùi hương thoang thoảng quen thuộc, nhưng anh chỉ rùng mình, cho rằng đó là do cái rét của Hà Nội.

“Nếu như… mình đủ dũng cảm để nói ra?” Hoàng Minh tự hỏi trong lòng, khi bóng dáng một cô gái vừa lướt qua anh. Anh không hề biết đó là Lê Ngân. Anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng vô hình, một nỗi nhớ cồn cào dâng lên.

“Anh ấy có đang nghĩ về mình không? Hay mình chỉ là một cơn gió thoảng qua trong cuộc đời anh?” Lê Ngân thầm thì trong tâm trí, khi cô bước tiếp, xa dần bóng lưng của chàng trai vừa lướt qua mình. Cô không hề quay đầu lại, không hề biết rằng đó là Hoàng Minh. Cô chỉ cảm thấy một sự cô đơn sâu sắc, dù Hồ Gươm vẫn tấp nập những cặp tình nhân, những gia đình đi dạo.

Sự dè dặt của cả Hoàng Minh và Lê Ngân đã đạt đến đỉnh điểm. Khoảng lặng này không thể kéo dài mãi. Hà Nội vẫn đẹp, vẫn cổ kính, vẫn không vội vã. Nhưng tuổi trẻ của họ thì có giới hạn. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén, giờ đây, đã trở thành một gánh nặng không thể chịu đựng thêm. Một bước ngoặt cảm xúc là không thể tránh khỏi. Và có lẽ, Hà Nội, với tất cả sự lãng mạn và trầm mặc của mình, sẽ sớm chứng kiến một sự thay đổi trong mối quan hệ của họ, một sự thay đổi mà cả hai đều khao khát nhưng cũng sợ hãi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ