Cơn gió heo may đầu mùa đông vẫn còn vương vấn đâu đó, mang theo cái ẩm ướt đặc trưng của Hà Nội những ngày chuyển mình. Sau cái đêm hồ Gươm đầy suy tư và những bước chân lướt qua nhau trong vô thức, Hoàng Minh trở lại với guồng quay công việc và học tập, nhưng tâm trí anh không thể nào yên tĩnh được. Cái cảm giác trống rỗng và nỗi nhớ cồn cào từ khoảnh khắc ấy cứ bám riết lấy anh, như một lời nhắc nhở dai dẳng về những điều anh đã không dám nói ra. Mỗi khi nhìn ra ngoài cửa sổ, anh lại thấy hình ảnh Lê Ngân, mờ ảo như bóng sương đêm trên mặt Hồ Gươm, và câu hỏi “Nếu như… mình đủ dũng cảm để nói ra?” cứ xoáy sâu trong tâm can.
Mưa phùn bắt đầu rơi vào buổi chiều muộn, những hạt li ti giăng mắc khắp không gian, vẽ nên một bức tranh Hà Nội buồn bã nhưng cũng đầy chất thơ. Tại quán cà phê "Hoa Sữa", Hoàng Minh đang làm ca. Quán vẫn giữ nguyên vẻ ấm cúng, lãng mạn với ánh đèn vàng dịu, những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc và mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ một góc quán, những giai điệu du dương càng làm tăng thêm vẻ trầm lắng cho buổi chiều mưa. Hoàng Minh, với dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, đang lau dọn quầy bar. Đôi mắt anh, thường ngày toát lên vẻ ngơ ngác, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi u hoài khó tả. Anh mặc chiếc áo sơ mi đồng phục màu nâu đất, bên ngoài là chiếc áo khoác len mỏng, đủ giữ ấm trong tiết trời se lạnh.
Anh lướt khăn qua mặt kính quầy bar một cách máy móc, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Những hạt mưa phùn đầu tiên lất phất đậu trên tấm kính, rồi từ từ trượt xuống, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Phố xá bên ngoài dần trở nên mờ nhòa, chỉ còn những ánh đèn giao thông lập lòe trong màn mưa. Anh thở dài, hơi thở hóa thành làn khói trắng mong manh rồi tan biến vào không khí. Anh Khoa, sau khi kết thúc ca làm của mình, không vội về mà ngồi lại một góc bàn gần cửa sổ, nhâm nhi ly trà gừng nóng. Anh vẫn giữ phong thái điềm đạm, mái tóc hơi dài rủ xuống trán, đôi mắt qua cặp kính hiện rõ vẻ từng trải và thấu hiểu. Anh Khoa quan sát Hoàng Minh một lúc lâu, thấy rõ sự lơ đãng và nặng trĩu trong từng cử chỉ của cậu thanh niên.
“Còn ngồi đó mà thở dài à, Minh?” Anh Khoa khẽ gọi, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng.
Hoàng Minh giật mình, quay đầu lại. Anh nở một nụ cười gượng gạo. “Dạ, em… em đang suy nghĩ một chút, anh Khoa ạ.”
Anh Khoa mỉm cười nhẹ. “Anh biết. Mấy ngày nay, cái mặt chú cứ như tàu lá héo, làm anh em trong quán ai cũng lo.” Anh Khoa nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ cốc trà lan tỏa trong lòng bàn tay. “Chuyện tình cảm phải không?”
Hoàng Minh cúi đầu, hai má ửng hồng. Anh không đáp, nhưng sự im lặng ấy đã là một lời xác nhận. Anh siết chặt chiếc khăn lau trong tay, cảm giác nóng ran. Nỗi sợ hãi và sự tự ti lại dấy lên trong lòng anh. Anh sợ phải đối diện với những cảm xúc của mình, sợ phải nói ra chúng, và sợ nhất là phải nghe câu trả lời mà anh không muốn nghe.
Anh Khoa đặt cốc trà xuống bàn, tiếng cốc chạm mặt bàn gỗ khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán. “Anh đã từng như chú, hồi sinh viên ấy. Cứ nghĩ nhiều, cứ lo sợ, rồi bỏ lỡ bao nhiêu thứ.” Anh Khoa nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đã bắt đầu dày hơn, tạo thành một bức rèm bạc mỏng manh. “Cái tuổi trẻ này, nó trôi nhanh lắm, Minh ạ. Giống như những cơn mưa phùn này vậy, lất phất đó, nhưng nếu không biết giữ mình, sẽ dễ dàng bị cảm lạnh, bị ốm. Mà có những cái cảm lạnh, cả đời không khỏi được đâu.”
Hoàng Minh ngước mắt nhìn Anh Khoa, đôi mắt toát lên sự hoang mang. “Nhưng mà… em sợ. Sợ nói ra rồi mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Sợ cô ấy… không chấp nhận em.” Giọng anh nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, đúng như cách nói chuyện thường ngày của anh khi bày tỏ cảm xúc.
Anh Khoa thở ra một hơi dài, khẽ lắc đầu. “Đôi khi, điều khó nhất không phải là bắt đầu, mà là duy trì và chấp nhận rằng mọi thứ đều có thể thay đổi. Nhưng nếu không thử, sao biết được?” Anh Khoa chống tay lên cằm, nhìn thẳng vào Minh, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. “Sự im lặng, đôi khi còn đáng sợ hơn cả lời từ chối. Lời từ chối ít ra còn cho ta một đáp án, để ta biết đường mà đi tiếp. Còn sự im lặng… nó cứ gặm nhấm ta mãi, biến ta thành một cái bóng của chính mình, rồi một ngày nào đó, ta sẽ hối tiếc vì những điều chưa nói, vì những cơ hội đã để tuột mất.”
Những lời của Anh Khoa như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh. “Sự im lặng này... nó đang ăn mòn mình.” Anh thầm nhủ. Anh nhớ lại cảm giác trống rỗng khi lướt qua Ngân tại Hồ Gươm, cái mùi hương thoang thoảng mà anh không thể gọi tên, cái lạnh lẽo bất chợt lướt qua người. Phải chăng đó là một điềm báo? Một sự tiếc nuối đang chực chờ? Anh đã quá mệt mỏi với sự giằng xé nội tâm này, mệt mỏi với nỗi sợ hãi và tự ti đang gặm nhấm anh mỗi ngày. Anh cần một sự thay đổi, một động lực để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của suy nghĩ.
Anh Khoa đứng dậy, đặt tay lên vai Hoàng Minh, khẽ vỗ nhẹ. “Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Nhưng nhớ nhé, Minh. Có những thứ, nếu không nói ra, sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai đâu.” Anh mỉm cười, nụ cười ấy như một tia nắng ấm áp xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong lòng Minh. “Anh về trước đây. Cố gắng lên!”
Hoàng Minh gật đầu, cố gắng nở một nụ cười đáp lại. Anh nhìn theo bóng lưng Anh Khoa khuất dần sau cánh cửa. Quán cà phê lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nhạc acoustic và tiếng mưa rơi đều đều. Anh đưa mắt ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Mưa phùn đã nặng hạt hơn, trút xuống từng đợt, làm mờ đi cả những tòa nhà cao tầng phía xa. Trời đã tối hẳn, và ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo thành những vệt sáng dài, loang lổ trên mặt đường ướt át. Một cảm giác cấp bách dấy lên trong lòng Hoàng Minh. Anh không muốn hối tiếc. Anh không muốn để mất đi cơ hội của mình, không muốn để những điều chưa nói trở thành gánh nặng đeo đẳng anh suốt cuộc đời. Một tia quyết tâm nhỏ bé, nhưng mạnh mẽ, bắt đầu le lói trong đôi mắt ngơ ngác thường trực của anh.
***
Cơn mưa phùn cứ thế trút xuống, không ngớt. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, trên những tán cây xanh, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm nhưng cũng đầy khắc khoải. Trời đã tối hẳn, và cái rét ngọt của Hà Nội càng trở nên rõ rệt hơn, len lỏi qua từng lớp áo.
Bỗng, cánh cửa kính của quán cà phê khẽ mở, và hai bóng người bước vào, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm ướt của màn mưa. Đó là Lê Ngân và Mai Chi. Lê Ngân, với dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài xõa nhẹ nhàng trên vai, mặc một chiếc áo khoác dạ màu be trầm. Gương mặt trái xoan của cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc, nhưng đôi mắt sâu và trầm của cô lại ẩn chứa một nỗi buồn miên man. Cô khẽ rùng mình khi hơi lạnh từ ngoài cửa ùa vào, vội vàng khép chặt áo khoác. Mai Chi, với vẻ ngoài năng động, cá tính, mái tóc cắt ngắn ngang vai và chiếc áo khoác jean bụi bặm, nhanh chóng kéo Ngân tìm một bàn trống gần cửa sổ, nơi họ có thể vừa ngắm mưa, vừa giữ được sự riêng tư.
Hoàng Minh đang lúi húi sắp xếp lại mấy chiếc cốc ở quầy bar, anh không để ý thấy hai cô gái vừa bước vào. Chỉ đến khi nghe thấy tiếng Mai Chi gọi tên người bạn, anh mới chợt khựng lại.
“Ngân, ngồi đây đi. Mưa thế này mà vẫn muốn ra ngoài, đúng là điên thật!” Mai Chi vừa nói vừa cởi chiếc khăn quàng cổ.
Hoàng Minh nghe thấy cái tên quen thuộc, tim anh chợt lỡ nhịp. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vô tình lướt qua Mai Chi và dừng lại ngay trên bóng dáng mảnh mai của Lê Ngân. Cô đang tháo chiếc ô xanh cũ, những giọt nước mưa còn đọng lại trên vải dù, lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Một cảm giác vừa ngạc nhiên, vừa bối rối, vừa vui mừng xen lẫn lo sợ dấy lên trong lòng anh. Anh vội cúi xuống, giả vờ tiếp tục công việc của mình, nhưng đôi tai anh thì dỏng lên, cố gắng lắng nghe cuộc trò chuyện của hai cô gái.
Mai Chi gọi hai ly cà phê nóng và một đĩa bánh ngọt. Khi nhân viên phục vụ mang đồ ra, Mai Chi nhìn thẳng vào Ngân, ánh mắt sắc sảo của cô chứa đựng sự quan tâm và một chút bực bội. “Ngân, mày cứ như thế này mãi à? Từ hôm nọ đến giờ, mày cứ lầm lì như khúc gỗ. Có chuyện gì thì nói ra đi, đừng để đến lúc hối hận.” Giọng Mai Chi thẳng thắn, không chút vòng vo, khác hẳn với sự dè dặt của Ngân.
Lê Ngân khẽ nhấp một ngụm cà phê, hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa trong lòng bàn tay cô. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn miệt mài rơi, vẽ nên những vệt dài trên tấm kính. “Tao… không biết nữa, Chi à.” Giọng cô nhỏ nhẹ, trầm lắng, mang chút thờ ơ thường thấy, nhưng Hoàng Minh, từ quầy bar, có thể cảm nhận được sự bất an ẩn chứa trong đó. “Tao sợ…”
“Sợ gì?” Mai Chi cắt ngang, đầy vẻ sốt ruột. “Sợ mất đi cái gì đó, hay sợ không được nhận lại? Hay sợ phải đối mặt với cảm xúc của chính mình?” Mai Chi đặt tay lên tay Ngân, khẽ siết chặt. “Tao biết mày khó mở lòng. Nhưng mà, Ngân ơi, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ giữ khư khư mọi thứ trong lòng như vậy? Mày có nghĩ đến cảm giác của người kia không? Mày có nghĩ đến việc mày đang làm tổn thương chính mình không?”
Lê Ngân cúi đầu, dùng ngón tay vuốt nhẹ thành cốc cà phê, cảm nhận hơi ấm từ đó. Cô không đáp lời Mai Chi ngay. Trong tâm trí cô, hình ảnh Hoàng Minh lại hiện lên rõ nét. Cái cảm giác lạnh lẽo khi lướt qua một bóng người quen thuộc ở Hồ Gươm đêm ấy, cái cảm giác vừa gần gũi, vừa xa lạ, giờ đây lại càng khiến cô thêm day dứt. Cô sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi việc phải mở lòng và đối mặt với một mối quan hệ có thể mang lại tổn thương. Cô đã quen với sự độc lập của mình, quen với việc tự mình kiểm soát mọi cảm xúc.
“Tao chỉ… không muốn mọi thứ trở nên phức tạp.” Ngân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói gần như thì thầm. “Tao sợ nếu nói ra, nếu đối diện, mọi thứ sẽ không còn như trước. Rồi lỡ… lỡ không đi đến đâu, thì sao? Có phải sẽ còn tệ hơn không?”
Mai Chi thở dài. “Tệ hơn cái gì mà tệ hơn? Tệ hơn cái cảnh mày cứ mãi suy nghĩ, day dứt, rồi nhìn người ta từ xa à? Ngân, mày có biết Minh cậu ta cũng đang vật vã không? Tao nghe nói dạo này cậu ta cũng buồn bã lắm. Cậu ta cũng đang chờ mày đấy.”
Lời nói của Mai Chi như một tia sét đánh ngang tai Hoàng Minh. Anh đang đứng sau quầy bar, tay vẫn cầm chiếc khăn lau nhưng mắt thì dán chặt vào hai cô gái. Tim anh thắt lại. “Cô ấy… cũng đang nghĩ về mình?” Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng anh, xua đi phần nào sự tự ti và sợ hãi. Nhưng rồi, nỗi lo lắng lại dâng lên. Liệu Mai Chi có nói quá lên không? Liệu Ngân có thật sự có tình cảm với anh như anh vẫn hằng mơ ước?
Lê Ngân im lặng, đôi mắt cô vẫn dán vào những giọt mưa trên cửa kính. Những lời của Mai Chi, dù thẳng thắn đến mức có chút gay gắt, lại chạm đúng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của cô. Cô sợ mất đi sự độc lập, sợ mất đi sự kiểm soát, nhưng cô cũng sợ hãi việc đánh mất một điều gì đó quý giá mà cô đã vô thức giữ gìn bấy lâu. Hà Nội ngoài kia vẫn cổ kính, vẫn trầm mặc, nhưng dòng thời gian thì không ngừng trôi. Tuổi trẻ của cô và Minh có giới hạn. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén, giờ đây đã trở thành một gánh nặng không thể chịu đựng thêm.
“Sợ gì? Sợ mất đi cái gì đó, hay sợ không được nhận lại?” Câu hỏi của Mai Chi cứ lặp đi lặp lại trong đầu Ngân. Cô không biết câu trả lời. Cô chỉ biết rằng, sự im lặng này đang tạo nên một vực thẳm khó lấp đầy giữa cô và Hoàng Minh.
***
Tiếng nhạc acoustic vẫn đều đều vang lên trong quán, nhẹ nhàng và du dương. Ngoài trời, mưa phùn không ngớt, gió nhẹ lướt qua, mang theo cái lạnh cắt da, khiến nhiệt độ càng giảm sâu. Hoàng Minh vẫn đứng ở quầy bar, tay anh vẫn giữ chặt chiếc khăn lau, nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn bị thu hút bởi bàn của Lê Ngân. Anh cố gắng tỏ ra bình thường, làm những công việc lặt vặt, nhưng đôi tai anh thì không bỏ sót một âm thanh nào từ phía bàn của cô. Từng lời Mai Chi nói, từng câu Ngân đáp lại, đều xoáy sâu vào tâm can anh, khuấy động những cảm xúc hỗn độn.
“Cô ấy cũng sợ… cũng đang nghĩ về mình.” Suy nghĩ ấy cứ lặp đi lặp lại, mang theo cả niềm hy vọng lẫn nỗi sợ hãi. Hy vọng rằng tình cảm của anh không phải là đơn phương, nhưng sợ hãi liệu cô có đủ dũng cảm để vượt qua nỗi sợ của chính mình không. Và anh, liệu anh có đủ dũng cảm để làm điều đó trước không?
Một lúc sau, Mai Chi nhìn đồng hồ. “Thôi, muộn rồi. Tao đưa mày về. Mưa thế này không taxi là ốm đấy.”
Lê Ngân gật đầu. Cô uống cạn ly cà phê, hơi ấm còn vương lại trên môi, nhưng trong lòng lại thấy một sự lạnh lẽo vô cớ. Cô đứng dậy, Mai Chi trả tiền và họ bước ra khỏi bàn. Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, như tiếng trống dồn dập. Anh biết rằng khoảnh khắc này sẽ đến, khoảnh khắc anh phải đối mặt với Ngân, sau cái đêm Hồ Gươm đầy day dứt đó.
Lê Ngân và Mai Chi bước ngang qua quầy bar nơi Hoàng Minh đang đứng. Mai Chi đi trước, cô khẽ gật đầu chào Hoàng Minh một cách xã giao. Hoàng Minh cũng gật đầu đáp lại, mắt anh không dám nhìn thẳng. Rồi đến lượt Lê Ngân. Cô bước đi chậm rãi, đôi mắt sâu và trầm của cô vô tình lướt qua Hoàng Minh.
Và rồi, ánh mắt họ chạm nhau.
Đó là một khoảnh khắc kéo dài vô tận. Thời gian dường như ngừng lại, không gian xung quanh bỗng trở nên mờ ảo. Hoàng Minh cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đôi mắt anh mở to, sự ngạc nhiên, bối rối và cả một niềm khao khát mãnh liệt hiện rõ trong đó. Anh giữ chặt chiếc khăn lau trong tay, khớp tay trắng bệch. Lê Ngân cũng khựng lại một nhịp, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cái cảm giác lạnh lẽo vô cớ mà cô đã cảm thấy ở Hồ Gươm đêm ấy, cái cảm giác quen thuộc đến lạ, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết khi đôi mắt cô chạm vào đôi mắt của Hoàng Minh.
Trong khoảnh khắc ấy, không một lời nào được thốt ra, nhưng dường như cả thế giới đã được nói lên. Hoàng Minh nhìn thấy trong mắt Ngân một nỗi buồn man mác, một sự dè dặt quen thuộc, nhưng cũng có một tia sáng lạ lẫm, một sự bất an ẩn chứa, một câu hỏi không lời. Lê Ngân nhìn thấy trong mắt Minh sự rụt rè, nỗi lo âu, nhưng cũng có một sự chân thành đến nao lòng, một tình cảm sâu sắc mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu.
Họ đứng đó, đối diện nhau, cách nhau chỉ một quầy bar, nhưng cảm giác như có cả một đại dương ngăn cách. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự im lặng đầy cảm xúc này. Những điều chưa nói, những gánh nặng cảm xúc, dường như đang được trao đổi qua ánh mắt. Cả hai đều cảm thấy một lực hút mãnh liệt, một sự thôi thúc muốn phá vỡ rào cản vô hình đang chia cắt họ.
Mai Chi, nhận thấy sự im lặng bất thường, khẽ quay đầu lại. Cô nhìn thấy Ngân đang đứng khựng lại, ánh mắt dán chặt vào Hoàng Minh. Cô thở dài một tiếng, nhưng không nói gì. Cô khẽ kéo nhẹ tay Ngân, nhắc nhở cô ấy bước đi.
Lê Ngân giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Cô quay đi, nhưng ánh mắt cô vẫn không thể rời khỏi Hoàng Minh. Cô bước từng bước chậm rãi, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, cho đến khi bóng dáng Hoàng Minh hoàn toàn khuất sau cánh cửa kính. Chiếc ô xanh cũ trên tay cô khẽ đung đưa, những giọt nước mưa cuối cùng rơi xuống nền gạch.
Hoàng Minh đứng lặng như pho tượng, nhìn theo bóng Ngân tan vào màn mưa phùn. Anh nhìn ra cửa kính, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, vẽ nên những bức tranh mờ ảo. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến lạ, như vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng, nhưng cũng đồng thời cảm thấy một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong lòng. Anh đã nhìn thấy cô ấy. Anh đã nhìn thấy sự bất an trong mắt cô ấy. Anh đã nghe thấy những lời Mai Chi nói. Anh không thể tiếp tục im lặng nữa. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm lấy quán, hơi thở của anh hóa thành làn khói trắng, nhưng trong lòng anh, một sự cấp bách đã thay thế sự dè dặt.
Ngoài kia, màn mưa phùn vẫn giăng mắc, ôm trọn lấy Hà Nội trong một vẻ trầm mặc, cổ kính. Những hạt mưa li ti rơi mãi không dứt, như những giọt nước mắt của thành phố, hay của chính những tâm hồn đang chìm trong day dứt. Nhưng dưới cơn mưa phùn ấy, một điều gì đó đã được gieo mầm, một quyết định thầm lặng đã được hình thành trong lòng Hoàng Minh và Lê Ngân. Dường như, cơn mưa ấy không chỉ rửa trôi bụi bặm của phố phường, mà còn đang rửa trôi đi sự dè dặt, sự sợ hãi trong lòng họ. Một cơn mưa cảm xúc sắp trút xuống, và Hà Nội, với tất cả sự lãng mạn và trầm mặc của mình, đang chờ đợi để chứng kiến một sự thay đổi.