Màn mưa phùn vẫn giăng mắc, ôm trọn lấy Hà Nội trong một vẻ trầm mặc, cổ kính. Những hạt mưa li ti rơi mãi không dứt, như những giọt nước mắt của thành phố, hay của chính những tâm hồn đang chìm trong day dứt. Nhưng dưới cơn mưa phùn ấy, một điều gì đó đã được gieo mầm, một quyết định thầm lặng đã được hình thành trong lòng Hoàng Minh và Lê Ngân. Dường như, cơn mưa ấy không chỉ rửa trôi bụi bặm của phố phường, mà còn đang rửa trôi đi sự dè dặt, sự sợ hãi trong lòng họ. Một cơn mưa cảm xúc sắp trút xuống, và Hà Nội, với tất cả sự lãng mạn và trầm mặc của mình, đang chờ đợi để chứng kiến một sự thay đổi.
Hoàng Minh đứng lặng như pho tượng, tay vẫn giữ chặt chiếc khăn lau ẩm ướt, khớp tay trắng bệch. Ánh mắt anh dõi theo nơi bóng Lê Ngân vừa khuất dạng, tan vào màn mưa phùn lất phất. Tiếng đóng cửa kính vang lên khe khẽ, như một lời kết thúc cho khoảnh khắc chạm mắt kéo dài vô tận vừa rồi. Anh nhìn ra cửa kính, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, vẽ nên những bức tranh mờ ảo trên lớp kính mờ hơi nước. Đèn đường hắt ánh sáng vàng vọt qua màn mưa, tạo nên một quầng sáng lung linh, huyền ảo, nhưng trong lòng anh, một sự trống rỗng đến lạ lùng đang lan tỏa. Nó không phải là cảm giác mất mát hoàn toàn, mà là một khoảng lặng đầy ám ảnh, như khi một bản nhạc vừa kết thúc, để lại dư âm day dứt. Anh cảm thấy như vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng, một cơ hội mong manh để níu giữ điều gì đó đã ở rất gần.
Nhưng cũng chính trong cái trống rỗng ấy, một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong lồng ngực anh. Anh đã nhìn thấy cô ấy. Anh đã nhìn thấy sự bất an trong đôi mắt sâu thẳm của cô ấy, ẩn sau vẻ trầm tĩnh thường ngày. Anh đã nghe thấy những lời Mai Chi nói, dù chỉ là một thoáng, nhưng nó đã vọng lại trong tâm trí anh như một lời nhắc nhở. "Đừng để đến lúc hối hận..." Anh Khoa đã nói "Đừng để những điều chưa nói trở thành tiếc nuối." Và giờ đây, ánh mắt của Ngân, cái nhìn ngoái lại đầy do dự của cô, đã khẳng định tất cả. Cô ấy cũng đang đấu tranh. Cô ấy cũng đang cảm thấy điều gì đó. Anh không thể tiếp tục im lặng nữa. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm lấy quán, hơi thở của anh hóa thành làn khói trắng mỗi khi anh thở ra, nhưng trong lòng anh, một sự cấp bách đã thay thế sự dè dặt cố hữu.
Quán Cà phê "Hoa Sữa" tối nay yên ắng hơn thường lệ, có lẽ vì cơn mưa phùn dai dẳng đã khiến ít người ra đường. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn du dương, tiếng guitar mộc mạc hòa cùng giọng hát trầm ấm, như một bản tình ca buồn không lời. Tiếng lách cách của ly tách, tiếng máy pha cà phê hoạt động đều đều, tất cả đều trở thành phông nền cho những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu Hoàng Minh. Anh chậm rãi đặt chiếc khăn lau xuống, hít một hơi thật sâu, lấp đầy lồng ngực bằng mùi cà phê rang xay thơm lừng và một chút mùi ẩm đặc trưng của không khí sau mưa. Thoảng đâu đó, anh vẫn cảm nhận được một chút mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn, có lẽ là từ cây cổ thụ lớn ngoài phố, hay chỉ là hương vị của ký ức, bởi quán cà phê này, với cái tên "Hoa Sữa", luôn mang trong mình một hơi thở của mùa thu Hà Nội, dù là giữa những ngày đông rét buốt.
Anh Khoa, với phong thái điềm đạm thường ngày, bước đến bên quầy, trên tay là một tách trà thảo mộc nghi ngút khói. Anh đeo kính, mái tóc hơi dài rủ xuống trán, và nụ cười nhẹ luôn thường trực trên môi. Ánh mắt anh chứa đựng sự từng trải, một cái nhìn thấu hiểu mà Hoàng Minh vẫn thường tìm thấy sự an ủi. Anh Khoa không nói gì ngay, chỉ nhấp một ngụm trà, rồi khẽ đặt tách xuống bàn, để hơi ấm của nó lan tỏa trong không khí se lạnh.
"Hôm nay trông cậu có vẻ khác, Minh," Anh Khoa khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm, tự nhiên như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự quan tâm đặc biệt. "Chuyện gì vậy?"
Hoàng Minh giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Anh nhìn Anh Khoa, đôi mắt hơi ngơ ngác, rồi lại cúi xuống nhìn những vết cà phê đọng lại trên quầy. Anh vẫn rụt rè, vẫn ngập ngừng, như thể việc bày tỏ cảm xúc là một điều gì đó vượt quá khả năng của mình. "Em... em chỉ đang nghĩ về một số chuyện," anh thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như chìm nghỉm trong tiếng nhạc. Anh không biết nên bắt đầu từ đâu, không biết có nên kể cho Anh Khoa nghe về khoảnh khắc định mệnh vừa rồi không. Tất cả những điều chưa nói cứ mắc kẹt trong cổ họng anh.
Anh Khoa mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không chút phán xét. "Chuyện gì khiến cậu trầm tư đến vậy? Chắc hẳn là chuyện lớn lắm, mới khiến một người luôn chăm chỉ như cậu cũng phải lơ đãng." Anh Khoa khẽ nhấp một ngụm trà nữa, rồi chậm rãi nói tiếp, như thể mỗi lời anh nói ra đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng, thấm đẫm trải nghiệm. "Đừng để những điều chưa nói trở thành tiếc nuối, cậu biết đấy. Đôi khi, một chút dũng khí có thể thay đổi cả một bầu trời."
Câu nói của Anh Khoa như một tiếng chuông đánh thức trong tâm trí Hoàng Minh. Nó không phải là một lời ép buộc, mà là một sự động viên tinh tế, một cái đẩy nhẹ nhàng vào đúng thời điểm anh cần nhất. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Anh Khoa. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, và Anh Khoa đang chỉ cho anh con đường đúng đắn. "Dũng khí..." anh lẩm bẩm trong đầu. Phải, anh cần dũng khí. Dũng khí để phá vỡ sự im lặng bấy lâu nay, dũng khí để đối mặt với cảm xúc của chính mình, và dũng khí để đối mặt với cô ấy.
Ánh mắt Hoàng Minh vô tình lướt qua góc quán, nơi chiếc ô xanh cũ của Lê Ngân vẫn còn nằm đó, tựa vào bức tường gạch cổ. Chiếc ô, bị gió lật trong buổi gặp gỡ đầu tiên của họ, nay lại trở thành một biểu tượng, một lời nhắc nhở về sự khởi đầu, về những rung động đầu tiên. Nó nhắc anh nhớ về những cơn mưa phùn dai dẳng, về những buổi chiều tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, về những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng đã dần trở thành thói quen. Tất cả những kỷ niệm ấy, giờ đây, đều trở nên sống động hơn bao giờ hết, như một dòng chảy xiết đang thúc giục anh phải hành động.
Hoàng Minh cảm thấy một luồng năng lượng mới chạy dọc sống lưng. Anh không còn run rẩy nữa. Tay anh chậm rãi rút chiếc điện thoại từ túi quần ra. Màn hình điện thoại sáng lên, phản chiếu gương mặt anh, vẫn còn chút rụt rè nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia quyết tâm. Anh mở ứng dụng tin nhắn, kéo danh bạ, tìm tên "Lê Ngân". Ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ từng chữ một, chậm rãi, cẩn trọng, như thể mỗi từ ngữ đều mang một sức nặng riêng. Anh gõ rồi xóa, gõ rồi xóa, không phải vì anh không biết nói gì, mà vì anh muốn những lời anh gửi đi phải thật sự chân thành, thật sự chạm đến trái tim cô ấy, mà không quá hoa mỹ hay phô trương. Cuối cùng, sau vài phút đấu tranh nội tâm, anh gõ một dòng tin nhắn ngắn gọn, súc tích, nhưng chứa đựng tất cả những điều anh muốn nói. Anh nhìn dòng chữ trên màn hình, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mưa vẫn tí tách rơi. Một hơi thở dài thoát ra từ lồng ngực anh, mang theo cả nỗi lo âu và niềm hy vọng.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong căn hộ ấm cúng của mình, Lê Ngân đang chìm trong một mớ bòng bong cảm xúc. Mưa phùn vẫn rơi lất phất bên ngoài cửa sổ, tạo nên một bản nhạc nền trầm buồn cho tâm trạng cô. Căn hộ của cô nằm trong một khu chung cư cũ đã được tân trang lại, có một ban công nhỏ xinh nhìn ra thành phố. Nội thất hiện đại pha lẫn những món đồ trang trí handmade tinh tế, những kệ sách chất đầy và những chậu cây cảnh nhỏ xanh tươi, tất cả đều phản ánh một tâm hồn yêu cái đẹp và sự yên bình.
Cô ngồi bên cửa sổ, cuốn sách đang đọc bị đặt úp trên đùi, hoàn toàn bị lãng quên. Mọi nỗ lực để tập trung vào những dòng chữ đều vô ích. Hình ảnh Hoàng Minh, ánh mắt đầy cảm xúc của anh khi họ chạm mắt ở Quán Cà phê "Hoa Sữa" cứ lởn vởn trong tâm trí cô, không thể nào xua đi được. Cái nhìn ấy, cái nhìn chất chứa quá nhiều điều chưa nói, đã khuấy động mọi cảm xúc bị chôn giấu sâu thẳm trong lòng cô. Cô nhớ lại cảm giác bàng hoàng, cái giật mình khi ánh mắt họ giao nhau, như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nó không phải là một cái chạm mắt thông thường, mà là một sự giao tiếp không lời, một lời thổ lộ mà không cần bất kỳ âm thanh nào.
Cô cảm thấy một sự bồn chồn, day dứt không ngừng. Cô đứng dậy, bước đi loanh quanh trong phòng, tay khẽ chạm vào từng vật dụng quen thuộc. Tiếng tivi từ phòng khách vọng vào, tiếng nấu ăn của mẹ từ bếp cũng vọng đến, tiếng mưa gõ tí tách trên cửa kính, tất cả đều trở nên xa xăm, mờ nhạt trước những suy nghĩ đang chiếm lĩnh tâm trí cô. Cô bước đến chỗ bức tranh phác thảo phố cổ chưa hoàn thành đang đặt trên giá vẽ. Đó là một góc phố cũ kỹ với những mái ngói rêu phong, những ban công nhỏ với giàn hoa giấy, được cô phác họa bằng những nét chì mềm mại, tinh tế. Nó phản ánh một phần tâm hồn cô, sự yêu mến cái đẹp cổ kính của Hà Nội, và cả những điều chưa hoàn thiện, những khoảng trống cần được lấp đầy.
Ngân khẽ đưa tay chạm vào bức tranh, cảm nhận từng nét chì, từng thớ giấy. "Có phải mình đã quá khép kín?" cô tự hỏi bản thân, giọng nói nội tâm nhỏ nhẹ, đầy băn khoăn. "Liệu sự im lặng này có đang giết chết điều gì đó quý giá?" Cô đã luôn là một cô gái Hà Nội gốc, mang trong mình sự trầm tĩnh, kín đáo, có chút lạnh lùng mà nhiều người thường lầm tưởng là thờ ơ. Cô ít khi bộc lộ cảm xúc, ít khi nói ra những điều sâu kín trong lòng. Đó là một phần bản chất của cô, một phần của sự giáo dục, của cái "gu" của người Hà Nội. Nhưng giờ đây, sự kín đáo ấy lại trở thành một gánh nặng, một rào cản vô hình.
Cô nhớ lại cảm giác lạnh lẽo vô cớ khi đứng một mình bên Hồ Gươm đêm mưa phùn, cái cảm giác cô đơn giữa lòng thành phố quen thuộc. Và rồi, khoảnh khắc chạm mắt với Hoàng Minh đã làm tan chảy cái lạnh lẽo ấy, thay vào đó là một sự bùng cháy của cảm xúc. "Ánh mắt ấy... nó không thể là giả dối," cô tự nhủ, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng. Trong đôi mắt rụt rè của Hoàng Minh, cô đã nhìn thấy không chỉ sự chân thành, nỗi lo âu, mà còn là một tình cảm sâu sắc, một sự kiên nhẫn đã được anh giữ gìn bấy lâu.
Cô thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và bối rối. Mùi thức ăn mẹ nấu vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi nước xả vải dịu nhẹ từ quần áo mới giặt và mùi sách cũ từ kệ sách của cô. Tất cả những mùi hương quen thuộc ấy, giờ đây, lại không thể xoa dịu được tâm hồn đang dậy sóng của cô. Cô cầm chiếc điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình cảm ứng lạnh ngắt. Cô mở danh bạ, tìm đến tên Hoàng Minh. Tên anh hiện lên, rõ ràng, như một lời mời gọi.
Cô ngập ngừng. Lẽ ra cô nên là người chủ động? Hay anh ấy? Hay chẳng ai trong số họ nên chủ động? Sự dè dặt đã ăn sâu vào tâm trí cô, khiến cô do dự. Cô đặt điện thoại xuống bàn, thở dài một tiếng nữa, rồi lại cầm lên. Cô chỉ nhìn vào màn hình, không dám bấm gọi, không dám gõ tin nhắn. Cô mong chờ một điều gì đó, một tín hiệu, một lời nói, dù là nhỏ nhất, để cô có thể có một cái cớ để phá vỡ sự im lặng này. Cô biết rằng nếu cô không làm gì, mọi chuyện sẽ lại quay về như cũ, và cái cảm giác trống rỗng ấy sẽ lại bao trùm lấy cô, có lẽ còn nặng nề hơn trước. Nhưng làm sao để bắt đầu? Làm sao để nói ra những điều mà cả hai đã kìm nén quá lâu?
Cô lắng nghe tiếng mưa rơi đều đều ngoài cửa sổ. Tiếng nhạc phát ra từ tai nghe của cô, một bản hòa tấu piano nhẹ nhàng, như đang cố gắng xoa dịu tâm hồn cô. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra khuôn mặt Hoàng Minh, đôi mắt anh, và cảm giác khi họ chạm mắt nhau. Một sự thôi thúc mãnh liệt dâng trào trong lòng cô. Cô muốn phá vỡ rào cản này, muốn biết anh nghĩ gì, muốn biết cảm xúc của anh có giống cô không. Nhưng nỗi sợ hãi, nỗi sợ bị tổn thương, nỗi sợ làm hỏng mọi thứ, vẫn còn đó, giằng xé cô. Cô lại nhìn vào màn hình điện thoại, nơi tên Hoàng Minh vẫn sáng lên, một ngọn hải đăng giữa biển cảm xúc hỗn loạn.
***
Trở lại quán Cà phê "Hoa Sữa", Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, ngón tay anh lướt trên màn hình, rồi dứt khoát nhấn nút "Gửi". Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ ập đến, như thể một tảng đá nặng trịch vừa được nhấc khỏi lồng ngực anh. Nhưng ngay lập tức, cảm giác lo lắng, bồn chồn lại xâm chiếm. Tim anh đập thình thịch, mạnh đến nỗi anh có thể nghe thấy tiếng đập trong tai mình. Anh đặt điện thoại xuống quầy, rồi đi đi lại lại trong không gian nhỏ hẹp phía sau quầy pha chế, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hơi thở của anh vẫn hóa thành làn khói trắng mỗi khi thoát ra khỏi đôi môi khẽ mím chặt. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách của quán, nhưng anh không còn cảm thấy lạnh nữa. Cảm giác hồi hộp, chờ đợi đã lấn át tất cả.
Anh Khoa vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Anh không hỏi gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười đầy thấu hiểu. "Cậu đã làm điều cậu phải làm rồi," anh nói khẽ, giọng nói trầm ấm. "Phần còn lại, hãy để thời gian trả lời." Lời nói của Anh Khoa như một liều thuốc an thần, giúp Hoàng Minh bớt đi phần nào sự căng thẳng. Anh gật đầu, nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những hạt mưa phùn vẫn miệt mài rơi. "Hà Nội không vội được đâu," câu nói ấy chợt hiện lên trong đầu anh, nhưng lần này, nó không còn mang ý nghĩa của sự chậm rãi, mà là một lời nhắc nhở về sự kiên nhẫn, về việc mọi thứ đều có thời điểm của nó. Và anh tin rằng, thời điểm của anh và Ngân đã đến.
Cùng lúc đó, trong căn hộ của mình, Lê Ngân vẫn đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, lòng cô ngổn ngang những suy nghĩ. Đột nhiên, một tiếng rung nhẹ vang lên. Điện thoại cô rung lên, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm căn phòng. Cô giật mình, tim cô đập mạnh một cách bất thường. Cô vội vàng cầm điện thoại lên, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy tên người gửi: Hoàng Minh.
Ngón tay cô run rẩy mở tin nhắn. Dòng chữ hiện lên, ngắn gọn, nhưng như một tia sét đánh thẳng vào trái tim cô:
"Ngân, em có thể gặp anh một lát được không? Anh có chuyện muốn nói."
Lê Ngân đọc đi đọc lại tin nhắn, đôi mắt cô dán chặt vào từng con chữ. Lòng cô như có một luồng điện chạy qua, một cảm giác vừa bàng hoàng, vừa nhẹ nhõm, vừa lo sợ, lại vừa mong chờ. Anh đã làm thật. Anh đã phá vỡ sự im lặng. Tất cả những điều chưa nói, giờ đây, dường như đang được đặt lên bàn cân, chờ đợi một lời giải đáp.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn mưa phùn vẫn rơi lất phất, không ngừng nghỉ, như những giọt nước mắt của bầu trời, hay của chính những cảm xúc đang vỡ òa trong lòng cô. Ánh đèn đường hắt qua màn mưa, tạo nên những vệt sáng mờ ảo, lung linh. Cô không còn cảm thấy lạnh nữa. Thay vào đó, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy trong lồng ngực cô, xua tan đi cái rét ngọt của Hà Nội, xua tan đi sự dè dặt, sợ hãi bấy lâu nay. Cô cảm thấy một bước ngoặt lớn đang đến, một cánh cửa mới đang mở ra, và cô, với tất cả sự bối rối và mong chờ, đã sẵn sàng để bước qua. Ánh mắt cô ánh lên một sự kiên định lạ thường, như thể cô đã tìm thấy được hạt mưa mang tên dũng khí của riêng mình.