Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 18

Mồ Hôi, Xi Măng Và Ánh Mắt Không Lạnh Lùng

2926 từ
Mục tiêu: Hoàng Minh tự mình vượt qua một khó khăn lớn trong cuộc sống hoặc công việc làm thêm, cho thấy sự trưởng thành ban đầu và sự kiên cường.,Tiếp tục phát triển mối liên hệ tinh tế giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua những tương tác nhỏ, ánh mắt và tin nhắn, củng cố 'những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng sắp trở thành thói quen'.,Giới thiệu nhân vật mới Cô Mai (bán hàng rong) và địa điểm mới Công trường xây dựng chung cư mới một cách tự nhiên.,Làm sâu sắc hơn hình ảnh Hoàng Minh là chàng trai tỉnh lẻ nỗ lực vươn lên, giảm bớt sự rụt rè ban đầu nhưng vẫn giữ sự tự ti.,Tiếp tục cho thấy Lê Ngân chú ý đến Hoàng Minh hơn, đôi khi lộ ra những cảm xúc tinh tế ẩn sau vẻ ngoài trầm tĩnh.,Củng cố tình bạn giữa nhóm bốn người (Minh, Ngân, Đức Anh, Thảo Vy).
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Cô Mai (bán hàng rong)
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, kiên cường, có chút bâng khuâng và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Hà Nội đêm đông lạnh buốt, mưa phùn vẫn lất phất bay. Cảm giác ấm áp vừa chợt đến từ nụ cười hiếm hoi của Lê Ngân như một đốm lửa nhỏ, sưởi ấm Hoàng Minh giữa làn gió se sắt. Cậu nhìn theo bóng lưng khuất dần của Đức Anh và Thảo Vy, rồi quay sang Ngân. Cô ấy vẫn đứng đó, đôi mắt trầm tĩnh nhìn vào khoảng không, nhưng trên môi vẫn còn vương vấn nụ cười khẽ khàng. Cậu biết, những "điều chưa nói" giữa cậu và Ngân vẫn còn rất nhiều, nhưng giờ đây, chúng không còn là khoảng cách xa xôi, mà là những trang sách chờ được lật mở. Từ một tin nhắn hỏi thăm, đến buổi tìm sách ở hiệu sách cũ, và giờ là lời mời tham gia câu lạc bộ, những thói quen mới đang dần hình thành, những sợi dây vô hình đang ngày càng thắt chặt, bền bỉ và sâu lắng, như chính sức sống của mảnh đất và con người nơi đây.

Hoàng Minh và Lê Ngân không nói thêm gì nhiều khi bước chung những bước cuối cùng trên vỉa hè quen thuộc. Chỉ là những bước chân đều đều, tiếng giày khẽ khàng trên mặt đường ẩm ướt, xen lẫn tiếng còi xe vọng lại từ xa. Đến ngã rẽ quen thuộc dẫn về dãy trọ của Minh, Ngân chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng lướt qua cậu rồi quay đi, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Minh cảm nhận được sự quan tâm vô hình. "Về cẩn thận nhé," cô nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ, nhưng đủ khiến cậu thấy ấm lòng. Minh cũng gật đầu đáp lại, rồi đứng đó nhìn theo bóng cô khuất dần vào con hẻm nhỏ, mang theo chút hương hoa sữa còn sót lại trong gió. Cái lạnh đêm Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong lòng cậu, một cảm giác ấm áp, hy vọng đang lan tỏa. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu, và những ngày đông Hà Nội còn dài, những mùa mưa phùn giăng mắc sẽ còn chứng kiến nhiều hơn nữa những khoảnh khắc lặng lẽ, tinh tế, và những rung động đầu đời của họ. Cậu tin, những trang sách mới, những câu chuyện mới, và những "điều chưa nói" sẽ còn chờ đợi họ ở phía trước, giữa lòng thành phố cổ kính này.

***

Cuối tuần, sau một buổi học căng thẳng và đầy ắp những ghi chú về kinh tế vĩ mô, bốn người bạn lại hẹn nhau tại một quán bún đậu mắm tôm quen thuộc nằm sâu trong một con ngõ nhỏ gần trường. Quán ăn vỉa hè ấy, với những bộ bàn ghế nhựa thấp màu xanh đỏ cũ kỹ, những tấm bạt che nắng mưa đã ngả màu, luôn tấp nập người qua lại. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ vù vù ngoài ngõ, tiếng lách cách của bát đĩa va vào nhau, cùng tiếng rao hàng của một bà lão bán chè đỗ đen vọng lại từ cuối ngõ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng thân mật, đặc trưng của Hà Nội. Hương mắm tôm nồng nàn, mùi đậu phụ chiên giòn tan trong dầu nóng, mùi rau thơm thoang thoảng quyện với khói bếp than hồng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng lạ thường, xua đi cái se lạnh của chiều đông.

"Này Minh, dạo này mày bận gì mà ít thấy mày lên thư viện thế?" Đức Anh, với vẻ mặt hớn hở thường ngày, gắp một miếng nem chua rán vàng rụm bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói. Cậu ta luôn tràn đầy năng lượng, như thể không có gì có thể làm cậu mệt mỏi. "Mày có biết là Ngân nó nhớ mày lắm không đấy?" Đức Anh nháy mắt tinh nghịch, cố tình trêu chọc.

Hoàng Minh đang cẩn thận gắp từng miếng đậu phụ vào bát, nghe vậy thì giật mình, mặt hơi đỏ lên. Cậu ngẩng đầu nhìn Đức Anh, rồi vội vàng liếc sang Lê Ngân đang ngồi đối diện. Cô ấy vẫn trầm tĩnh, đôi mắt đen láy lướt qua cậu một cách thờ ơ, nhưng vành tai lại hơi ửng hồng. Minh vội cúi xuống, cố gắng che giấu sự bối rối của mình.

Thảo Vy, ngồi cạnh Ngân, liền phụ họa: "Chắc Minh có hẹn hò bí mật rồi chứ gì! Hay là có cô bạn nào xinh xinh ở thư viện lôi kéo rồi?" Cô nàng cười khúc khích, ánh mắt trong trẻo, đáng yêu nhìn Minh đầy vẻ tò mò. Thảo Vy luôn là người tạo không khí vui vẻ, và đôi khi cũng là người thẳng thắn nhất trong nhóm.

Hoàng Minh ngập ngừng, đưa tay gãi đầu. Cậu vốn không giỏi nói dối, và cũng không muốn giấu giếm bạn bè. Hơn nữa, cậu biết mình không có "hẹn hò bí mật" nào hết. "À... mình... mình đang tìm thêm việc làm ấy mà," cậu nói, giọng nhỏ dần, có chút ngượng ngùng. "Cuộc sống ở Hà Nội cũng nhiều thứ phải lo... Bố mẹ ở nhà cũng không khá giả gì, mình muốn đỡ đần một phần." Cậu dừng lại, nhìn vào bát bún đậu của mình, cảm thấy một chút tự ti len lỏi. Những công việc làm thêm cậu tìm được không phải là những việc "đàng hoàng" như gia sư hay phục vụ quán cà phê mà nhiều sinh viên khác thường làm. Đó là những công việc đòi hỏi sức lao động, và đôi khi, cậu cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận điều đó trước mặt bạn bè.

Lê Ngân, từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát Minh, lúc này mới lên tiếng. Giọng cô nhẹ nhàng, trầm lắng, nhưng mỗi từ đều rõ ràng và có sức nặng riêng. "Cẩn thận sức khỏe nhé." Cô không nói nhiều, chỉ một câu ngắn gọn, nhưng trong ánh mắt cô, Minh thấy được một sự quan tâm tinh tế, không hề lạnh lùng như vẻ ngoài. Ánh mắt ấy khiến cậu cảm thấy ấm áp lạ thường, như thể cô hiểu được những gánh nặng mà cậu đang mang. Ngân khẽ nhấp một ngụm trà đá, rồi lại lướt nhìn xung quanh, như thể câu nói vừa rồi chỉ là một lời nhắc nhở bâng quơ. Nhưng Hoàng Minh biết, nó không phải vậy.

Đức Anh và Thảo Vy nhìn nhau, rồi cũng không trêu chọc Minh nữa. Họ hiểu, đằng sau vẻ rụt rè của cậu bạn là một ý chí kiên cường và một gánh nặng mà không phải ai cũng có thể thấu hiểu. "Đúng rồi đấy Minh, phải giữ gìn sức khỏe. Hà Nội rét ngọt thế này dễ ốm lắm," Đức Anh nói, giọng bỗng trở nên nghiêm túc hơn. "Nếu có gì khó khăn thì cứ nói với bọn này nhé. Anh em trong nhà cả."

Đúng lúc đó, một người phụ nữ gầy gò, làn da ngăm đen, đội chiếc nón lá đã bạc màu, gánh trên vai một gánh hàng rong đầy những thức quà vặt, đi ngang qua bàn họ. Đó là cô Mai, người thường bán hàng ở con ngõ này, với nụ cười móm mém nhưng rất thân thiện. "Hai cháu ăn gì nào? Bún đậu nóng hổi đây, nem chua rán giòn tan đây!" cô Mai cất giọng mời chào, ánh mắt hiền từ nhìn nhóm bạn.

"Chào cô Mai ạ!" Thảo Vy nhanh nhảu chào lại, rồi quay sang Ngân. "Ngân, hay mình gọi thêm ít chè đỗ đen của cô đi, ngon lắm đó."

Lê Ngân gật đầu, "Cũng được ạ."

Hoàng Minh cảm thấy biết ơn sự chuyển hướng câu chuyện này. Cậu mỉm cười nhẹ với cô Mai, rồi lại cúi xuống ăn. Mùi vị đậm đà của bún đậu mắm tôm, vị bùi của đậu phụ, vị giòn của nem chua rán, tất cả như xua tan đi phần nào nỗi lo toan trong lòng cậu. Cậu nhìn những người xung quanh, những sinh viên, những người lao động, những cặp đôi đang hẹn hò, tất cả đều đang tận hưởng những khoảnh khắc đời thường, giản dị. Hà Nội không vội được đâu, câu nói ấy bỗng vang vọng trong tâm trí cậu. Thành phố này có thể rộng lớn và bon chen, nhưng nó cũng có những góc nhỏ ấm cúng, nơi con người có thể tìm thấy sự bình yên và sẻ chia. Và cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, đang dần tìm thấy vị trí của mình trong những góc nhỏ ấy, với những người bạn chân thành, và cả một cô gái trầm tĩnh nhưng tinh tế.

***

Đồng hồ đã điểm quá mười một giờ đêm. Cái rét của Hà Nội đã trở nên cắt da cắt thịt, len lỏi qua từng lớp áo khoác dày cộp. Gió thổi mạnh, mang theo bụi và hơi lạnh buốt từ sông Hồng, khiến những thân cây khẳng khiu bên đường phải oằn mình. Trong một góc khuất của thành phố, tại một công trường xây dựng chung cư mới đang mọc lên, Hoàng Minh đang vật lộn với công việc ca đêm của mình.

Công trường rộng lớn, ngổn ngang những khối bê tông thô kệch, những đống cát đá cao như núi nhỏ, và những giàn giáo thép cao vút, chọc thủng bầu trời đêm mịt mùng. Dưới ánh đèn pha yếu ớt, mờ ảo, mọi thứ hiện lên như một mê cung khổng lồ, đầy những bóng tối và âm thanh lạ lẫm. Tiếng máy móc rì rầm không ngớt, tiếng búa đập khô khốc từ xa vọng lại, tiếng xe tải chở vật liệu ì ạch lăn bánh, và tiếng công nhân nói chuyện oang oang vọng qua gió. Mùi xi măng nồng gắt, mùi sắt han gỉ, mùi bụi đất và dầu mỡ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng, khắc nghiệt.

Hoàng Minh, mặc một chiếc áo khoác cũ đã sờn vai, đội mũ len che kín tai, đang còng lưng vác một kiện vật liệu xây dựng nặng trịch. Đó là những thanh sắt dài, lạnh lẽo và thô ráp, cứa vào vai cậu qua lớp áo. Mồ hôi vã ra trên trán, chảy dọc sống lưng, nhưng lạ thay, nó lại lạnh buốt vì cái rét đang xiên từng nhát vào da thịt. Cậu thở dốc, từng hơi thở hóa khói trắng bốc lên trong không khí lạnh giá. "Kiện hàng này sao mà nặng thế..." cậu nghĩ thầm, cơ bắp đau mỏi đến rã rời, tưởng chừng như sắp không thể nhấc nổi chân lên.

Cậu phải vác kiện hàng này từ góc này của công trường đến một vị trí khác, cách đó không xa nhưng trên một đoạn đường gồ ghề, đầy đá dăm và vũng nước. Mỗi bước đi là một sự cố gắng, đôi chân như muốn khuỵu xuống. Hoàng Minh trượt chân trên một viên đá lỏng lẻo, cả người chao đảo. Tim cậu đập thình thịch, một cảm giác hoảng loạn thoáng qua. Cậu suýt ngã, nhưng bằng một ý chí mạnh mẽ, cậu cố gắng trụ vững, gồng mình lại, giữ cho kiện hàng không rơi xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh mẹ già ở quê nhà, hình ảnh cô em gái nhỏ đang tuổi ăn học, hiện lên rõ ràng trong tâm trí cậu. Cậu nhớ đến những lời hứa với bản thân, rằng cậu sẽ cố gắng học tập thật giỏi, sẽ không phụ lòng bố mẹ, sẽ vươn lên giữa thành phố này. "Không thể bỏ cuộc được. Còn mẹ, còn em gái ở nhà..." Những lời ấy như một tiếng vọng, tiếp thêm sức mạnh cho cậu.

Cậu dồn hết sức lực còn lại, những thớ cơ trên cánh tay và vai căng cứng đến tận cùng. Hàm răng cắn chặt, đôi mắt nheo lại vì mệt mỏi và bụi bẩn. Từng bước chân nặng nhọc, chậm rãi, nhưng kiên định. Cậu đi qua những đống gạch ngổn ngang, những vũng nước đọng, tiếng thở dốc của cậu hòa vào tiếng gió rít. Cuối cùng, sau những giây phút tưởng chừng như vô tận, cậu cũng đặt được kiện hàng xuống vị trí được chỉ định.

Một tiếng "thịch" nặng nề vang lên khi kiện sắt chạm đất. Hoàng Minh đứng thẳng người dậy, thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác ê ẩm, đau nhức lan tỏa khắp cơ thể, từ đầu đến chân, nhưng xen lẫn vào đó là một sự tự hào thầm lặng. Cậu đã làm được. Cậu đã vượt qua được một thử thách, dù chỉ là một thử thách nhỏ trong vô vàn những thử thách của cuộc sống này. Cậu nhìn lên bầu trời đêm Hà Nội, những vì sao lấp lánh ẩn hiện sau lớp mây mỏng, và một cảm giác bình yên nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng. Cái lạnh vẫn buốt giá, nhưng trong lòng cậu đã nhóm lên một ngọn lửa nhỏ, ấm áp và kiên cường.

***

Rạng sáng, khi ánh bình minh còn đang e ấp giấu mình sau những tòa nhà cao tầng, Hoàng Minh đã lê bước về đến phòng trọ "Gác Mái". Con ngõ nhỏ vẫn chìm trong màn sương mỏng và cái lạnh buốt giá của đêm đông chưa tan. Tiếng xe máy thỉnh thoảng vụt qua, tiếng gà gáy xa xa, và tiếng sinh hoạt lạch cạch từ vài căn phòng trọ đã thức giấc, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh quen thuộc của buổi sớm Hà Nội.

Căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ đón cậu bằng sự tĩnh lặng và hơi ấm quen thuộc, dù chỉ là chút hơi ấm từ chiếc chăn mỏng còn vương lại. Cậu cởi chiếc áo khoác dày, mùi xi măng, bụi bẩn và mồ hôi dường như vẫn còn vương vấn trên quần áo cậu. Mệt mỏi rã rời, cậu không kịp bật đèn lớn, chỉ với tay bật chiếc đèn bàn nhỏ, ánh sáng vàng yếu ớt chiếu rọi lên chồng sách vở và chiếc giường đơn giản. Ánh sáng ấy, yếu ớt nhưng đủ để làm dịu đi sự mệt mỏi trong đôi mắt cậu.

Hoàng Minh rót vội một cốc nước lọc từ chiếc bình đã để sẵn trên bàn. Nước lạnh buốt, nhưng lại làm dịu đi cơn khát và cảm giác khô khan trong cổ họng. Cậu uống cạn, rồi đổ vật xuống chiếc giường đơn, cơ thể như chìm vào tấm nệm đã quen thuộc. Từng thớ thịt, từng khớp xương đều kêu gào vì đau nhức, nhưng trong lòng cậu, lại có một sự bình yên lạ thường. Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp thở đều đều của chính mình, cảm nhận sự sống vẫn đang chảy trong từng mạch máu. Cậu đã vượt qua. Cậu đã làm được.

"Thật không ngờ mình có thể làm được..." cậu nghĩ thầm, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Một chút nữa thôi, cố gắng thêm chút nữa." Cậu biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều khó khăn, nhưng đêm nay, cậu đã chứng minh được cho chính mình thấy rằng cậu có đủ sức mạnh để đối mặt.

Bỗng, chiếc điện thoại đặt cạnh gối rung lên nhè nhẹ. Hoàng Minh mở mắt, uể oải đưa tay cầm lấy. Màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn. Là Lê Ngân.

"Về đến phòng chưa? Đừng quên giữ ấm nhé."

Dòng tin nhắn ngắn gọn, không một biểu tượng cảm xúc nào, nhưng lại khiến trái tim Hoàng Minh ấm lên lạ thường. Giữa cái lạnh buốt của Hà Nội, giữa sự mệt mỏi rã rời sau một ca làm việc khắc nghiệt, dòng tin nhắn ấy như một tia nắng nhỏ, xua đi phần nào cái giá lạnh và sự cô đơn. Cậu đọc đi đọc lại tin nhắn, từng chữ như thấm vào lòng. Cô ấy vẫn quan tâm, vẫn để ý đến cậu, dù chỉ bằng một cách rất đỗi tinh tế và kiệm lời.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi Hoàng Minh, không còn là nụ cười ngượng nghịu hay bối rối nữa, mà là một nụ cười chân thành, đầy hy vọng. Cậu cầm điện thoại, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, rồi gõ những dòng chữ trả lời. "Mình về rồi. Cảm ơn Ngân."

Cậu không nói thêm gì nhiều. Nhưng trong lòng, cậu biết, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng này, những ánh mắt chạm nhau vô tình, và cả những "điều chưa nói" giữa cậu và Lê Ngân, đang dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu. Hà Nội vẫn rét ngọt, sương vẫn giăng nhẹ ngoài cửa sổ, nhưng trong căn phòng nhỏ trên gác mái ấy, một sự ấm áp diệu kỳ đang lan tỏa, như hương hoa sữa đầu mùa, nhẹ nhàng mà sâu lắng, báo hiệu cho những điều đẹp đẽ sắp đến. Cậu biết, sự kiên cường của cậu đã được nhìn thấy, và sự quan tâm của cô ấy, dù tinh tế đến mấy, cũng đã sưởi ấm trái tim cậu. Đây chính là khởi đầu cho một điều gì đó đặc biệt, giữa lòng thành phố cổ kính này, giữa những ngày tháng tươi trẻ của họ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ