Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 171

Lời Thì Thầm Giữa Mưa Phùn

3301 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger của Chương 170, xác nhận cuộc gặp gỡ giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.,Khắc họa một cuộc trò chuyện sâu sắc giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, nơi họ chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc thầm kín và nỗi sợ hãi, nhưng không phải là một lời tỏ tình rõ ràng.,Đẩy mạnh sự thấu hiểu lẫn nhau giữa hai nhân vật, nhưng vẫn duy trì trạng thái 'mưa phùn kéo dài không dứt' của mối quan hệ.,Làm nổi bật xung đột nội tâm của cả hai: sự tự ti của Hoàng Minh và nỗi sợ tổn thương của Lê Ngân.,Chuẩn bị tâm lý cho những rào cản và lựa chọn lớn hơn trong arc tiếp theo.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và day dứt
Kết chương: [object Object]

Lê Ngân vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi dòng tin nhắn từ Hoàng Minh hiện hữu như một lời thách thức, một cánh cửa đột ngột mở ra giữa không gian im ắng của căn phòng. Cô biết, cô hiểu rằng đây là điều cô đã mong chờ, một tín hiệu, một lời mời phá vỡ sự kìm nén bấy lâu. Nhưng giờ đây, khi nó thực sự đến, một cảm giác bàng hoàng đến lạ lùng lại vây lấy cô. Trái tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà là một sự pha trộn phức tạp giữa lo lắng, hồi hộp và một tia hy vọng mỏng manh. Cô có nên đối mặt không? Hay cứ để mọi thứ trôi đi, để sự im lặng lại che phủ như lớp bụi thời gian?

Ngoài cửa sổ, màn mưa phùn vẫn giăng mắc, lất phất trên ô kính, tạo nên những vệt dài mờ ảo. Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe rõ tiếng nhịp đập trong lồng ngực mình. Cô vuốt nhẹ màn hình điện thoại, lòng bàn tay hơi ẩm ướt. Những ký ức vụn vặt bỗng ùa về: ánh mắt chạm nhau ở quán cà phê, những buổi chiều tan học cùng trú mưa, những lần vô tình gặp gỡ ở thư viện. Tất cả đều là những mảnh ghép rời rạc, nhưng giờ đây, chúng dường như đang kết nối lại, tạo thành một bức tranh rõ nét hơn về một thứ tình cảm mà cô và Minh đã cố tình né tránh, cố tình phớt lờ.

“Ngân, em có thể gặp anh một lát được không? Anh có chuyện muốn nói.” Dòng chữ ấy như có ma lực, níu giữ ánh mắt cô. "Chuyện gì?" Cô tự hỏi, giọng nói thầm thì trong tâm trí. Liệu có phải là lời giải đáp cho tất cả những điều chưa nói? Hay chỉ là một lời chào tạm biệt, một sự kết thúc cho những rung động mơ hồ? Nỗi sợ bị tổn thương, nỗi sợ làm hỏng đi cái đẹp mong manh của mối quan hệ hiện tại, nỗi sợ phải đối mặt với những cảm xúc chân thật nhất của mình, tất cả dâng lên, quấn lấy cô như những sợi tơ vô hình. Cô đã quen với việc sống một mình, tự do tự tại với những suy nghĩ và cảm nhận riêng. Liệu việc mở lòng có khiến cô mất đi một phần nào đó của chính mình?

Cô thở dài, một hơi thở dài mang theo chút mệt mỏi, chút do dự. Mùi ẩm mốc đặc trưng của Hà Nội mùa mưa, mùi của những cuốn sách cũ trên kệ, mùi của cốc trà gừng mẹ cô pha từ sáng vẫn còn vương vấn trong không khí, tất cả như đang cố gắng xoa dịu tâm hồn cô. Cô bước đến bên cửa sổ, áp mặt vào tấm kính lạnh buốt. Hơi thở cô làm mờ một khoảng nhỏ trên kính, và cô đưa ngón tay vẽ lên đó một hình trái tim nhỏ xíu, rồi lại vội vàng xóa đi. Hành động vô thức ấy nói lên sự giằng xé trong lòng cô. Cô muốn, nhưng cô sợ. Cô mong, nhưng cô dè dặt.

Cô lại cầm điện thoại lên, ngón cái lướt qua lướt lại trên bàn phím ảo. Gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ. Cô muốn một câu trả lời thật bình tĩnh, thật tự nhiên, không để lộ ra sự bối rối của mình. Cô không muốn anh nghĩ rằng cô đã chờ đợi tin nhắn này. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, cô đã chờ đợi. Chờ đợi một tín hiệu, một lời dẫn lối ra khỏi mê cung của những suy nghĩ.

Cuối cùng, cô gõ một dòng ngắn gọn, cố gắng giữ vẻ thờ ơ nhất có thể, dù tim cô vẫn đập liên hồi: "Mấy giờ? Ở đâu?" Cô không hỏi "có chuyện gì", bởi cô biết, hoặc cô hy vọng mình biết, chuyện đó là gì. Cô cũng không thêm bất kỳ biểu tượng cảm xúc nào. Chỉ là những từ ngữ trần trụi, như một tấm lá chắn mỏng manh che giấu đi cảm xúc thật. Nhưng ngay cả khi cô nhấn nút "Gửi", bàn tay cô vẫn run lên bần bật. Ngay lập tức, điện thoại cô rung lên báo tin nhắn đến. Là Minh. Anh đã trả lời nhanh hơn cô nghĩ. "Sáu giờ tối nay. Quán Cà phê 'Hoa Sữa'. Anh đợi."

Lê Ngân đọc dòng tin nhắn, một cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa nặng nề ập đến. Quán Cà phê "Hoa Sữa", nơi họ đã có những kỷ niệm đầu tiên, nơi mùi hoa sữa nồng nàn mùa thu năm ấy đã se duyên cho những rung động đầu đời. Và giờ đây, khi mùa hoa sữa đã qua, chỉ còn lại cái rét ngọt và mưa phùn của Hà Nội, họ lại trở về nơi đó để đối mặt với những điều chưa nói. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Màn mưa phùn vẫn rơi, không vội vàng, không dứt. Có lẽ, giống như những giọt mưa kia, những cảm xúc của cô cũng cần thời gian để thấm đẫm, để được gột rửa, và để cuối cùng, tìm thấy hướng đi của riêng mình. Cô thở dài, đứng dậy, bước về phía tủ quần áo. Tối nay, cô cần một bộ trang phục thật bình thường, thật giản dị, nhưng vẫn đủ để che giấu đi sự bối rối đang dâng trào trong lòng cô.

***

Hoàng Minh đến Quán Cà phê "Hoa Sữa" sớm hơn giờ hẹn gần một tiếng đồng hồ. Anh chọn cái bàn nhỏ ở góc quán, nơi anh và Ngân đã từng ngồi không biết bao nhiêu lần, nơi có thể nhìn thẳng ra cửa chính. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách, nhưng không còn cái rét cắt da đầu đông nữa. Thay vào đó là cái ẩm ướt, cái se lạnh đặc trưng của những ngày mưa phùn. Mưa đã ngớt từ lúc chiều tà, nhưng không khí vẫn mang theo hơi nước, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Hoàng Minh ngồi đó, lòng ngực như có một trái bóng đang nảy liên tục, mỗi nhịp đập đều mang theo một sự hồi hộp đến nghẹt thở. Anh đã làm điều mà Anh Khoa khuyên, điều mà trái tim anh mách bảo. Anh đã gửi tin nhắn đó. Và cô đã đồng ý.

Anh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, hắt qua những vũng nước đọng trên vỉa hè. Thành phố dần chìm vào bóng đêm, nhưng không khí thì vẫn nhộn nhịp, dù là một sự nhộn nhịp trầm lắng, chậm rãi của Hà Nội. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ loa quán vẫn vang vọng, một giai điệu quen thuộc mà anh không biết tên, nhưng nó lại xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong anh. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò từ phía quầy pha chế, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo bên ngoài.

Anh đặt ly cà phê sữa đá đã gọi từ trước xuống bàn. Lâu lắm rồi anh mới uống cà phê đá vào mùa này, nhưng anh cần một thứ gì đó đủ mạnh để giữ cho mình tỉnh táo, đủ lạnh để dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực. Anh đưa tay sờ vào túi áo khoác, nơi có chiếc điện thoại di động. Anh đã đọc đi đọc lại tin nhắn của Ngân không biết bao nhiêu lần. "Mấy giờ? Ở đâu?" Ngắn gọn, súc tích, đúng như phong cách của cô. Không một lời hỏi han thêm, không một biểu tượng cảm xúc. Cô vẫn là cô, trầm tĩnh và khó đoán. Nhưng ít nhất, cô đã chấp nhận. Điều đó đã đủ để anh có thêm dũng khí.

Anh nhìn đồng hồ đeo tay. Năm giờ ba mươi lăm phút. Còn hơn hai mươi phút nữa. Mỗi phút trôi qua đều dài như cả thế kỷ. Anh cố gắng sắp xếp lại những điều mình muốn nói. Anh không muốn vội vàng, không muốn hấp tấp. Anh muốn mọi thứ thật rõ ràng, thật chân thành. Anh đã suy nghĩ rất nhiều về những gì Anh Khoa đã nói, về "những điều chưa nói" và "nỗi ân hận". Anh không muốn hối tiếc. Anh muốn đối mặt, dù kết quả có ra sao.

Tiếng chuông gió ở cửa khẽ leng keng. Anh giật mình quay lại, nhưng đó chỉ là một nhóm sinh viên khác bước vào quán. Anh thở phào nhẹ nhõm, rồi lại thấy thất vọng. Anh biết cô sẽ đến, nhưng sự chờ đợi vẫn là một thử thách. Anh lại nhìn ra ngoài cửa. Mưa đã ngừng hẳn, nhưng những hạt nước vẫn đọng trên tán lá cây bàng trước quán, lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Một chiếc xe máy vừa đi qua, hắt những tia nước từ vũng lầy lên vỉa hè. Hà Nội, nó vẫn vậy, luôn có những điều giản dị mà đẹp đẽ, luôn có những khoảnh khắc khiến người ta phải chậm lại, suy ngẫm.

Sáu giờ kém năm phút. Anh bắt đầu cảm thấy nóng ran. Anh cởi chiếc áo khoác dày, đặt lên ghế bên cạnh. Hơi thở anh vẫn hóa thành làn khói trắng mỗi khi anh thở mạnh. Anh lại nhìn ra cửa. Lần này, không phải là một nhóm sinh viên. Một bóng dáng mảnh mai, quen thuộc đang bước đến. Cô ấy mặc chiếc áo len màu be, khoác ngoài là chiếc măng tô màu xám nhạt, mái tóc đen dài buông xõa. Lê Ngân. Cô ấy đã đến.

Hoàng Minh đứng dậy, trái tim anh đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh nhìn cô, ánh mắt cô cũng chạm vào anh. Một khoảnh khắc chạm mắt đầy cảm xúc, giống như lần cuối cùng họ gặp nhau ở quán, nhưng lần này, nó còn mãnh liệt hơn, trực diện hơn. Không còn sự né tránh, không còn sự e dè. Chỉ có sự đối diện. Cô bước vào quán, mang theo một làn hương nhẹ nhàng, mùi nước hoa dịu mát hòa lẫn với mùi ẩm của không khí.

"Em đến rồi à?" Hoàng Minh nói, giọng anh hơi khàn, khô khốc.

Lê Ngân khẽ gật đầu, nở một nụ cười mỏng manh. "Chào Minh."

Cô bước đến bàn, ánh mắt lướt qua ly cà phê đã nguội của anh. Hoàng Minh nhanh chóng kéo ghế cho cô, một cử chỉ lịch thiệp mà anh đã học được từ Anh Khoa. Ngân ngồi xuống, đặt chiếc túi xách nhỏ lên bàn, rồi khẽ vuốt nhẹ mái tóc. Cả hai chìm vào một khoảng lặng ngắn ngủi, một khoảng lặng mà cả hai đều cảm thấy dài vô tận. Nhưng lần này, nó không phải là sự im lặng của sự né tránh, mà là sự im lặng của sự chờ đợi, của sự chuẩn bị cho những điều sắp được nói ra. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê hắt lên gương mặt Ngân, khiến cô trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.

***

Sau những lời chào hỏi xã giao ban đầu, một khoảng im lặng bao trùm lấy không gian nhỏ bé của họ, nặng trĩu những điều chưa nói. Lê Ngân khẽ nhấp một ngụm trà gừng nóng mà Hoàng Minh đã gọi giúp cô. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa trong lòng bàn tay cô, xoa dịu phần nào sự căng thẳng. Cô nhìn Minh, anh vẫn giữ vẻ trầm tư, ánh mắt anh dán vào ly cà phê sữa đá đã nguội ngắt của mình. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vang vọng, tiếng pha chế cà phê lách cách từ quầy bar xa xa, và tiếng trò chuyện thì thầm của những người khách khác, tất cả như hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng êm ái, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề giữa hai người.

"Em... có khỏe không?" Hoàng Minh khẽ nói, phá vỡ sự im lặng. Giọng anh vẫn nhỏ nhẹ, có chút ngập ngừng. Anh cảm thấy mình thật vụng về, thật ngốc nghếch khi không biết bắt đầu từ đâu.

Lê Ngân gật đầu. "Em khỏe. Cậu thì sao?"

"Anh... anh vẫn vậy." Minh mỉm cười nhẹ. Anh nhìn sâu vào đôi mắt Ngân, đôi mắt trầm tĩnh, sâu sắc, ẩn chứa nhiều điều mà anh luôn muốn khám phá. "Anh... anh gọi em đến đây..." Anh ngừng lại, như đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp. "Anh có chuyện muốn nói."

Ngân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho anh tiếp tục. Cô biết, đây là khoảnh khắc mà cô đã chờ đợi.

"Anh biết... dạo gần đây... chúng ta có vẻ hơi xa cách." Minh nói, giọng anh trầm xuống. "Anh... anh không biết phải làm sao để phá vỡ sự im lặng đó. Anh sợ... sợ làm phiền em. Sợ em không muốn nghe."

"Không phải vậy." Ngân ngắt lời, giọng cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. "Em cũng... cũng không biết phải làm sao."

Ánh mắt họ giao nhau, và trong khoảnh khắc đó, cả hai đều nhận ra rằng họ đã cùng mang một nỗi sợ hãi, một sự dè dặt giống nhau.

"Em có thấy... đôi khi em và anh... có quá nhiều khác biệt không?" Hoàng Minh hỏi, giọng anh chất chứa một sự tự ti mà anh luôn cố gắng che giấu. Anh là chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội, mang trong mình khát vọng vươn lên nhưng cũng đầy nỗi lo hòa nhập. Còn cô là cô gái Hà Nội gốc, tinh tế, sâu sắc, với một tâm hồn nghệ sĩ. Khoảng cách giữa họ, dường như là cả một thế giới. Anh nắm chặt tách cà phê đã nguội, lòng bàn tay anh lạnh buốt.

Lê Ngân nhìn anh, ánh mắt cô dịu dàng. "Khác biệt thì sao? Hà Nội cũng có những góc cũ và những tòa nhà mới mọc lên. Quan trọng là... cách mình nhìn nhận nó." Cô khẽ xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón tay áp út, một thói quen mỗi khi cô suy nghĩ. "Em nghĩ... sự khác biệt... không phải là rào cản. Nó có thể là... sự bổ sung."

Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ánh lên một tia hy vọng. "Anh chỉ sợ... anh không đủ tốt." Anh nói, giọng anh nhỏ lại, gần như thì thầm. Nỗi lo lắng về xuất thân, về tương lai bấp bênh, về những gánh nặng trên vai, tất cả đè nặng lên anh. Anh sợ mình không thể mang lại hạnh phúc cho một cô gái như Ngân, một cô gái xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất.

Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn. "Em cũng sợ... sự ràng buộc. Sợ mất đi cái tôi của mình." Cô nói, giọng cô trầm hơn. "Hà Nội... là nhà của em. Là nơi em đã gắn bó từ bé. Em yêu cái sự chậm rãi, cái cổ kính của nó. Yêu những con phố nhỏ, những quán cà phê quen thuộc, những mùa hoa sữa nồng nàn. Em sợ... một ngày nào đó... tất cả những điều đó sẽ thay đổi. Và em cũng sợ... khi mình yêu một ai đó, mình sẽ phải thay đổi quá nhiều, mất đi những giá trị của riêng mình." Nỗi sợ hãi của cô không phải là sự tự ti, mà là nỗi sợ mất đi sự độc lập, mất đi cái "tôi" đã được xây dựng vững chắc bấy lâu.

Hoàng Minh lắng nghe, lòng anh bỗng thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Anh hiểu nỗi sợ của cô, nỗi sợ về sự thay đổi, về việc phải từ bỏ những điều quen thuộc. Anh cũng từng trải qua cảm giác đó khi lần đầu đặt chân đến Hà Nội, khi mọi thứ đều xa lạ và anh phải cố gắng hòa nhập. "Anh hiểu." Anh nói khẽ. "Anh cũng... cũng sợ nhiều thứ. Sợ không đủ giỏi, không đủ khả năng để thực hiện ước mơ. Sợ không thể giữ được những điều mình yêu quý." Anh đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc.

Cả hai lại chìm vào im lặng. Lần này, sự im lặng không còn nặng nề nữa, mà là một sự thấu hiểu, một sự chia sẻ không cần lời nói. Họ nhìn nhau, trong ánh mắt đối phương, họ thấy được những nỗi niềm chất chứa, những trăn trở của tuổi trẻ. Họ đã nói ra những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mình, những điều mà họ chưa từng thổ lộ với bất kỳ ai.

"Minh này..." Ngân khẽ gọi, phá vỡ sự im lặng. "Anh nghĩ... chúng ta có thể... cùng nhau tìm hiểu không?" Giọng cô nhỏ dần, như một lời thì thầm. "Tìm hiểu về nhau. Về những điều chúng ta sợ hãi. Về những điều chúng ta mong muốn."

Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt anh mở to. Anh không nghĩ cô sẽ nói ra điều đó. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho một lời từ chối, hoặc ít nhất là một sự lảng tránh. Nhưng cô lại chủ động, một cách dè dặt, nhưng đầy chân thành. "Anh... anh nghĩ là... có thể." Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng thật sự ấm áp, xua tan đi cái lạnh lẽo của quán cà phê. "Anh... anh rất muốn."

Ngân cũng khẽ mỉm cười, nụ cười của cô lần này thật sự rạng rỡ, như ánh nắng yếu ớt xuyên qua màn mưa.

Ngoài cửa sổ, mưa phùn lại bắt đầu rơi lất phất, nhẹ nhàng như những giọt sương. Những hạt mưa li ti đọng trên mặt kính, phản chiếu ánh đèn vàng của quán cà phê, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Mùi ẩm mốc của đất, mùi của cây cỏ sau cơn mưa, thoang thoảng lẫn với mùi cà phê, tạo nên một hương vị đặc trưng của Hà Nội mùa này. Cái rét ngọt vẫn còn đó, nhưng không còn cảm giác cô đơn nữa.

Họ vẫn ngồi đó, không ai nói thêm lời nào. Nhưng trong không gian nhỏ bé ấy, một sự kết nối mới đã được hình thành, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Họ đã không thốt ra lời yêu, không có một lời tỏ tình rõ ràng, nhưng những gì họ đã chia sẻ còn ý nghĩa hơn thế. Họ đã mở lòng, đã cho phép đối phương nhìn thấy những góc khuất trong tâm hồn mình. Mối quan hệ của họ, vẫn như những hạt mưa phùn kéo dài không dứt, không ồn ào, không vội vã, nhưng thấm đẫm và sâu sắc. Nó không phải là một cái kết viên mãn, nhưng là một khởi đầu mới, một bước ngoặt quan trọng trên con đường tình cảm của họ. Cuộc trò chuyện này, như một cuốn sổ tay chung, ghi lại những dòng suy nghĩ đầu tiên, những trang đầu tiên của một chương mới trong câu chuyện của họ, mà cả hai sẽ cùng nhau viết tiếp, từng chút một, giữa lòng Hà Nội cổ kính và những mùa mưa phùn bất tận.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ