Hà Nội vẫn chìm trong đêm, cái rét ngọt cuối thu đầu đông cứ thế bao trùm lấy từng ngõ ngách, từng hàng cây, len lỏi vào cả những tâm hồn đang chìm đắm trong suy tư. Lê Ngân đã rời thư viện từ lúc nào, nhưng những băn khoăn trong lòng cô thì vẫn còn đó, âm ỉ cháy, như một ngọn lửa nhỏ giữa màn đêm lạnh giá. Cô biết, mình sẽ phải đối mặt với những lựa chọn quan trọng, không chỉ cho tương lai của cô, mà còn cho cả mối quan hệ mong manh này, như một lời thì thầm giữa phố xá, giữa những điều chưa nói.
Sáng hôm sau, một ngày mới bắt đầu, mang theo một chút nắng hanh hao và sự hối hả thường nhật của sinh viên. Trong không gian rộng lớn của thư viện Đại học Ngoại Thương, nơi những kệ sách cao vút trải dài như mê cung và mùi giấy cũ hòa lẫn với hương cà phê thoang thoảng từ quầy tự phục vụ, Hoàng Minh đang ngồi lặng lẽ ở một góc khuất. Ánh nắng chiều dịu dàng xuyên qua khung cửa kính lớn, vẽ thành những vệt sáng vàng óng trên nền gạch hoa cổ điển, chiếu rọi lên trang sách đang mở của cậu. Dáng người hơi gầy của Minh gập xuống bàn, cắm cúi vào những con số, những ký hiệu phức tạp của một bài toán kinh tế lượng. Đôi mắt cậu, thường ngày toát lên vẻ ngơ ngác, giờ đây lại ánh lên sự tập trung cao độ, xen lẫn chút mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm.
Cậu gạch chân, ghi chú chi chít vào cuốn sổ tay đã sờn mép, những nét chữ đôi khi vội vàng, đôi khi lại chậm rãi, như thể đang cố gắng nắm bắt từng ý tưởng nhỏ nhất. Lời nói của Ngân hôm qua, về Hà Nội, về nỗi sợ hãi sự thay đổi, về tình yêu của cô với những giá trị đã cũ, cứ văng vẳng trong đầu Minh. Cậu hiểu nỗi băn khoăn của cô, hiểu cả sự dè dặt của một tâm hồn tinh tế, sâu sắc. Nhưng lời nói của Ngân cũng đồng thời thắp lên trong cậu một ngọn lửa, một khao khát cháy bỏng phải vươn lên, phải chứng tỏ bản thân. Cậu không muốn là gánh nặng, không muốn là sự lo lắng trong tâm trí cô. Cậu muốn trở thành một điểm tựa, một người có thể cùng cô chia sẻ những lo toan, chứ không phải là nguyên nhân của chúng.
Rồi hình ảnh Quang Huy lại hiện lên. Vẻ tự tin, hoạt bát, sự lịch thiệp và vẻ ngoài thành công của Huy cứ như một cái bóng lớn, đè nặng lên sự tự ti cố hữu của Minh. Cậu biết, Huy không cố ý gây áp lực, nhưng sự hiện diện của anh ta, cùng với những ưu thế sẵn có, đã vô tình khơi gợi lên nỗi lo lắng trong Minh: Liệu mình có đủ tốt? Liệu mình có thể xứng đáng với một cô gái như Ngân, một cô gái Hà Nội gốc mang vẻ đẹp trầm tĩnh và chiều sâu như thế? Cuộc sống ở Hà Nội, với những cơ hội và thách thức lớn, luôn đòi hỏi cậu phải nỗ lực gấp đôi, gấp ba lần so với những người sinh ra và lớn lên ở đây. Cậu không chỉ học để lấy bằng cấp, cậu học để tồn tại, để vươn lên, để không bị bỏ lại phía sau trong cái guồng quay hối hả của thành phố.
"Mình phải cố gắng hơn nữa. Phải xứng đáng..." Cậu lẩm bẩm trong miệng, nét mặt căng thẳng. Mùi sách cũ quyện với mùi gỗ bàn, mùi mực mới, tất cả tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức, nơi cậu tìm thấy sự an ủi và động lực. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh nhẹ từ máy điều hòa phả vào, làm tỉnh táo hơn đôi mắt đã có phần mỏi mệt. Cậu không biết, một bóng dáng quen thuộc đã dừng lại phía ngoài cửa thư viện, ánh mắt lướt qua hàng trăm sinh viên đang cặm cụi, rồi dừng lại ở cậu.
Lê Ngân, với dáng người mảnh mai, thanh thoát, đứng lặng giữa dòng người qua lại. Cô vừa đi qua khu vực sân trường, nơi tiếng cười nói của sinh viên, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu ồn ã của tuổi trẻ. Cô đến thư viện chỉ để trả một cuốn sách, nhưng khi thoáng thấy Hoàng Minh qua ô cửa kính, cô đã khẽ dừng bước. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng, che đi một phần khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu xám tro, đơn giản nhưng có gu, toát lên vẻ thanh lịch đặc trưng của người Hà Nội. Đôi mắt sâu và trầm của cô dõi theo cậu, dõi theo dáng vẻ miệt mài, cố gắng của Hoàng Minh.
Cô thấy cậu đang cau mày suy nghĩ, đôi khi lại khẽ lắc đầu, rồi lại tiếp tục cắm cúi. Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng, sự tập trung tỏa ra từ cậu, ngay cả khi đứng từ xa. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng Ngân. Đó là sự ngưỡng mộ, nhưng cũng là một nỗi bâng khuâng khó tả. Cậu ấy đang cố gắng vì điều gì? Vì tương lai của bản thân, hay vì những điều cậu ấy chưa nói với cô? Cô nhớ lại cuộc trò chuyện hôm mưa phùn, những lời cậu chia sẻ về nỗi lo, về gánh nặng. Cô hiểu rằng, Hoàng Minh không phải là một người dễ dàng nói ra cảm xúc, nhưng khi đã nói, đó là những điều chân thật nhất.
Ngân khẽ nhíu mày, một cử chỉ rất nhỏ mà chỉ những người thân thiết mới nhận ra. Cô tự hỏi, liệu những nỗ lực không ngừng của Hoàng Minh có phải cũng là một cách để cậu ấy vượt qua những rào cản vô hình, để cậu ấy có thể tự tin hơn khi đứng cạnh cô? Hay đó chỉ là một phần tất yếu của cuộc sống mà bất kỳ sinh viên tỉnh lẻ nào cũng phải đối mặt ở Hà Nội? Dù là gì đi nữa, cô biết rằng, cậu đang chiến đấu một trận chiến của riêng mình, và cậu đang chiến đấu rất kiên cường.
Một thoáng thôi, rồi Ngân lại khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như không. Cô không muốn làm phiền cậu, cũng không muốn bản thân mình trở thành một sự xao nhãng trong khoảnh khắc cậu đang tập trung như vậy. Cô biết, đôi khi, sự im lặng và tôn trọng không gian riêng tư lại là cách thể hiện sự quan tâm tốt nhất. Cô khẽ bước đi, tiếng giày cao gót gõ nhẹ trên nền hành lang, dần tan vào những âm thanh ồn ào khác của trường đại học. Nhưng trong lòng cô, hình ảnh Hoàng Minh cắm cúi bên trang sách, cùng với nỗi băn khoăn về những điều chưa nói, vẫn cứ lẩn khuất, như một giai điệu buồn nhưng đầy hy vọng.
Sáng hôm sau, ánh nắng ấm áp của một ngày đông Hà Nội tràn ngập khắp khuôn viên Đại học Ngoại Thương, xua đi chút ẩm ướt và lạnh giá của đêm qua. Tiếng chuông báo giờ reo vang, giục giã những bước chân vội vã của sinh viên đổ về các giảng đường. Tại bảng tin khoa Kinh tế Quốc tế, một nhóm sinh viên đang xúm xít lại, xôn xao bàn tán. Hoàng Minh cũng đứng lẫn trong đám đông, lắng nghe từng lời nói, từng câu chuyện phiếm. Cậu đã đến sớm, đứng chờ đợi từ nãy giờ, cố gắng không để lộ vẻ sốt ruột của mình.
Giáo sư Trần, với mái tóc bạc phơ được chải gọn gàng, chiếc kính lão đặt ngay ngắn trên sống mũi và phong thái điềm đạm, uyên bác, bước ra từ văn phòng. Cả người cậu tỏa ra vẻ tri thức và sự nhân hậu, như một cây cổ thụ đã chứng kiến bao mùa thay lá ở Hà Nội. Cậu cầm trên tay một xấp tài liệu, mỉm cười nhẹ khi nhìn thấy sự háo hức của các sinh viên. Tiếng ồn ào nhỏ dần, nhường chỗ cho sự im lặng đầy mong đợi.
"Chào các em," Giáo sư Trần nói, giọng nói ấm áp, chậm rãi nhưng rõ ràng, khiến mọi người đều phải chú ý. "Hôm nay, tôi có một thông báo quan trọng muốn gửi đến các sinh viên tiềm năng của khoa chúng ta." Cậu dừng lại một chút, đảo mắt qua lượt các gương mặt trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết. "Nhà trường, cùng với đối tác quốc tế, sẽ tổ chức một dự án nghiên cứu hợp tác quốc tế về phát triển bền vững cho các nền kinh tế mới nổi. Đây là một cơ hội tuyệt vời để các em thử thách bản thân, mở rộng kiến thức, và có thể là bước đệm quan trọng cho sự nghiệp học thuật hoặc công việc của mình sau này."
Tiếng xôn xao lại nổi lên, nhưng lần này là những tiếng bàn tán đầy hào hứng, xen lẫn sự ngạc nhiên và cả chút lo lắng. Một dự án quốc tế, đó không phải là điều mà sinh viên nào cũng có cơ hội chạm tới. Hoàng Minh đứng im lặng, hai tay siết chặt tập tài liệu và bút trong túi áo khoác. Chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, khiến cậu trông càng thêm rụt rè giữa đám đông. Nhưng ánh mắt cậu lại sáng lên, không bỏ sót một chi tiết nào trong lời nói của Giáo sư Trần. Cậu biết, đây chính là cơ hội mà cậu cần để khẳng định bản thân, để vượt qua cái cảm giác "không đủ tốt" mà cậu luôn mang trong mình. Đó là con đường để cậu rút ngắn khoảng cách, không chỉ về mặt kiến thức, mà còn về địa vị, về sự tự tin, để có thể xứng đáng hơn với Ngân.
Đứng cách đó không xa, Quang Huy cũng đang lắng nghe. Cậu ta cao ráo, điển trai, với nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi. Hôm nay, Huy mặc một chiếc áo sơ mi caro thời trang, khoác ngoài là chiếc áo khoác da sành điệu, toát lên vẻ năng động, tự tin. Cậu ta nhanh chóng quay sang thì thầm với một vài người bạn đứng cạnh, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích. "Dự án này chắc chắn sẽ rất thú vị, tớ sẽ đăng ký. Nghe nói có cơ hội đi thực địa nước ngoài đấy." Giọng Huy vang lên vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy, mang theo chút tự hào và cả sự thách thức ngầm. "Có gì khó khăn cứ để Huy lo!" Cậu ta nói thêm, vỗ vai một người bạn, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm tay.
Lê Ngân, cũng tình cờ có mặt ở đó sau giờ học, đứng nép mình ở một góc, quan sát toàn bộ khung cảnh. Cô mặc một chiếc áo khoác dạ dáng dài màu be, giữ ấm cho dáng người mảnh mai của cô giữa cái nắng hanh hao nhưng vẫn se lạnh của Hà Nội. Đôi mắt cô, vẫn mang vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng lại ẩn chứa sự quan sát tinh tế. Cô nhìn Hoàng Minh, thấy được sự căng thẳng và quyết tâm trong từng cử chỉ nhỏ của cậu. Rồi cô lại nhìn Quang Huy, thấy được sự tự tin đến mức có phần phô trương của cậu ta. Hai người, hai thái cực khác biệt, cùng đứng trước một cơ hội lớn, và cả hai đều đang hướng về nó với những tâm thế rất riêng.
Giáo sư Trần tiếp tục giải thích về yêu cầu của dự án, về quy trình tuyển chọn và những lợi ích mà nó mang lại. Cậu nhấn mạnh rằng đây là một thử thách lớn, đòi hỏi không chỉ kiến thức chuyên môn mà còn cả tinh thần làm việc nhóm, khả năng thích nghi và sự kiên trì. "Những trải nghiệm như thế này sẽ là hành trang quý giá cho các em, dù con đường các em chọn sau này là gì. Đừng ngại thử sức, đừng ngại thất bại." Cậu nói, nụ cười hiền hậu.
Hoàng Minh nắm chặt tờ thông báo mà Giáo sư Trần vừa phát, cảm nhận độ trơn nhẵn của tờ giấy in. Từng câu chữ về dự án, về cơ hội, như thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu của cậu. Cậu biết, đây là một cuộc chiến, không chỉ với các đối thủ khác, mà còn với chính bản thân mình. Cậu phải chiến thắng, không chỉ vì một suất tham gia dự án, mà còn vì một lời hứa thầm lặng mà cậu đã tự đặt ra trong lòng. Cậu khẽ liếc nhìn về phía Ngân, nhưng cô đã quay đi, hòa vào dòng người đang dần tản ra. Một chút hụt hẫng thoáng qua, nhưng rồi lại nhanh chóng bị thay thế bằng ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu biết, cô ấy đang quan sát cậu, và cậu không muốn làm cô ấy thất vọng.
Chiều tối hôm đó, tại Quán Cà phê "Hoa Sữa", không gian vẫn trầm lắng và lãng mạn như mọi khi. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn nhỏ và đèn dây giăng mắc khắp nơi, tạo nên một cảm giác ấm cúng, xua đi cái se lạnh bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương trà thảo mộc dịu nhẹ, lấp đầy không khí. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương, như một dòng suối nhỏ chảy qua, xoa dịu những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên. Lê Ngân ngồi một mình ở chiếc bàn quen thuộc gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố đã lên đèn. Bàn tay cô khẽ chạm vào thành cốc trà nóng, hơi ấm lan tỏa qua từng ngón tay, xua đi cái rét ngọt đã ngấm vào người từ sáng.
Cô vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt cô lại xa xăm, ẩn chứa nhiều suy tư. Cuộc gặp gỡ với Hoàng Minh ở thư viện chiều hôm qua, và rồi thông báo của Giáo sư Trần sáng nay, tất cả như những mảnh ghép đang dần tạo nên một bức tranh phức tạp trong tâm trí cô. Cô biết, Hoàng Minh đang nỗ lực, đang cố gắng vượt qua chính mình. Cô đã nhìn thấy điều đó trong ánh mắt cậu, trong từng cử chỉ miệt mài bên trang sách. Cô cũng đã nhìn thấy sự tự tin đến mức có phần kiêu ngạo của Quang Huy, và cô hiểu rằng, đây sẽ là một cuộc cạnh tranh thực sự.
"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Mấy hôm nay thấy mày cứ lơ đãng thế nào ấy." Giọng nói quen thuộc của Mai Chi vang lên, kéo Lê Ngân trở về thực tại. Mai Chi xuất hiện, mái tóc ngắn ngang vai cá tính, đôi mắt sắc sảo của nó dò xét Ngân với vẻ lo lắng. Nó đặt túi xách xuống ghế, rồi ngồi đối diện với Ngân, gọi một ly bạc xỉu nóng.
Lê Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười gượng gạo. "Không có gì đâu, chỉ là... mấy chuyện ở trường." Cô nói, giọng vẫn giữ vẻ bình thản thường ngày, nhưng trong lòng lại đầy sóng gió. Làm sao cô có thể giải thích được những cảm xúc mâu thuẫn này? Sự ấm áp khi nghĩ về Minh, nỗi lo lắng khi thấy cậu đối mặt với thử thách, và cả nỗi sợ hãi cố hữu về việc phải mở lòng, phải đón nhận một mối quan hệ có quá nhiều rào cản.
Mai Chi nhấp một ngụm bạc xỉu, rồi nhìn thẳng vào mắt Ngân. "Mày đừng giấu tao. Tao biết mày đang bận tâm chuyện gì đó." Nó dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng hơi hạ thấp, như thể sợ người khác nghe thấy. "À mà này, mày biết tin gì chưa? Thằng Minh đăng ký tham gia cái dự án nghiên cứu quốc tế của Giáo sư Trần đấy. Cái dự án mà sáng nay ổng thông báo ấy."
Ngân khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn xa xăm. "Tao biết rồi."
"Đấy, thấy chưa?" Mai Chi nói, hơi nhún vai. "Thằng Huy cũng đang nhăm nhe rồi. Thậm chí còn nghe nói nó đã bắt đầu rủ rê vài đứa trong lớp thành lập nhóm rồi. Căng phết đấy! Hai thằng đó mà đối đầu nhau thì không biết ai sẽ thắng nhỉ?"
Lời của Mai Chi như một nhát dao khẽ cứa vào lòng Ngân. Cô biết điều đó sẽ xảy ra, nhưng khi nghe từ miệng Mai Chi, cảm giác lo lắng lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Một bên là Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, nhưng mang trong mình một ý chí sắt đá và khao khát vươn lên mãnh liệt. Một bên là Quang Huy, điển trai, tự tin, thông minh, với mọi thứ dường như đã được trải sẵn dưới chân. Cuộc đối đầu này không chỉ là về một dự án, mà nó còn là biểu tượng cho những rào cản vô hình mà Hoàng Minh phải vượt qua.
Cô khẽ chạm vào cuốn sổ tay ghi chép chung trên bàn, nơi vẫn còn những dòng chữ của Minh, những ghi chú nguệch ngoạc nhưng đầy tâm huyết. Đó là cuốn sổ mà họ vẫn dùng để ghi lại những điều cần nhớ trong các buổi học nhóm, những ý tưởng bất chợt nảy ra. Mỗi khi nhìn thấy nó, Ngân lại nhớ về những buổi chiều mưa phùn, những khoảnh khắc họ cùng nhau trú dưới mái hiên cũ, cùng chia sẻ những suy nghĩ, những ước mơ. Cuốn sổ ấy, giờ đây, dường như trở thành minh chứng cho một kết nối mong manh nhưng sâu sắc giữa cô và Minh.
"Minh... cậu ấy thực sự đang cố gắng đến vậy sao?" Ngân tự hỏi trong lòng, nhưng không nói thành lời. Cô cảm thấy một sự ngưỡng mộ chân thành dành cho Minh, nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng khác lại xuất hiện. Sự vươn lên của Minh, nếu thành công, có thể sẽ tạo ra một khoảng cách mới giữa họ. Một khoảng cách về môi trường, về những mối quan hệ, về những định hướng tương lai. Liệu cô có thể theo kịp cậu ấy? Liệu cô có sẵn sàng thay đổi, để không bị bỏ lại phía sau, để có thể tiếp tục sánh bước cùng cậu ấy trên con đường phía trước?
Nỗi sợ hãi tổn thương, sợ mất đi sự tự chủ khi mở lòng, lại một lần nữa bủa vây lấy Ngân. Cô yêu Hà Nội, yêu sự bình yên và tự do mà nó mang lại. Cô sợ rằng, khi cô yêu một ai đó, cô sẽ phải thay đổi quá nhiều, phải từ bỏ những giá trị của riêng mình, và rồi mất đi cả chính bản thân cô. Mối quan hệ với Hoàng Minh, càng ngày càng trở nên sâu sắc, càng đòi hỏi cô phải đối mặt với những nỗi sợ hãi đó.
Mai Chi nhìn Ngân, ánh mắt đầy lo lắng. "Này Ngân, mày không sao chứ? Mày cứ im lặng thế này, tao thấy lo quá."
Ngân khẽ lắc đầu, đưa tay vuốt nhẹ bìa cuốn sổ tay, cảm nhận sự sần sùi của nó dưới đầu ngón tay. "Tao ổn mà. Chỉ là... nghĩ nhiều quá thôi." Cô nói, giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng trong lòng lại là một cơn bão đang cuộn xoáy. Mối quan hệ của họ, vẫn như những hạt mưa phùn kéo dài không dứt, không ồn ào, không vội vã, nhưng đã thấm đẫm vào tâm hồn cô, mang theo những cảm xúc bị nén chặt, những điều chưa nói, và một nỗi băn khoăn day dứt về tương lai. Ngoài kia, đêm đã xuống sâu hơn, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, và trong lòng Lê Ngân, những ngọn lửa của sự thấu hiểu, của khát vọng và của nỗi sợ hãi vẫn âm ỉ cháy, chờ đợi một ngày được bùng lên, hay sẽ lặng lẽ lụi tàn.