Đêm dần buông, mang theo cái rét ngọt của Hà Nội len lỏi qua từng con phố, từng mái nhà. Trong quán cà phê quen thuộc, lời của Mai Chi vẫn văng vẳng bên tai Lê Ngân, như một lời tiên tri về những gì sắp xảy ra. Nỗi day dứt, sự mâu thuẫn trong lòng cô gái Hà Nội gốc ấy, vẫn còn nguyên vẹn, chẳng khác nào những hạt mưa phùn dai dẳng không ngừng rơi, cứ thế thấm đẫm vào tâm hồn, không tạo thành bão tố nhưng đủ để khiến mọi thứ trở nên ẩm ướt và nặng nề.
***
Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính sáng trưng, ánh sáng lạnh lẽo hắt lên khuôn mặt gầy gò, in hằn sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên nghị. Chiều muộn ở Đại học Ngoại Thương, không khí vẫn còn vương vấn chút nắng nhạt yếu ớt cố gắng xuyên qua ô cửa kính lớn, nhưng bên trong phòng nghiên cứu, mọi thứ đã chìm trong sự tập trung cao độ. Xung quanh cậu là một mớ hỗn độn của sách vở chuyên ngành dày cộp, những bản in sơ đồ phức tạp, và những ghi chú viết vội vàng trên giấy nháp. Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn của cậu hòa lẫn với tiếng lật trang sách sột soạt, tạo nên một bản giao hưởng của sự học hành miệt mài. Mùi giấy mới, mùi mực in, và cả mùi cà phê đã nguội lạnh trong cốc bên cạnh, tất cả quyện vào nhau, thấm đẫm không gian, tựa như mùi vị của khát vọng.
Minh đang vật lộn với một thuật toán phức tạp, một phần quan trọng trong dự án nghiên cứu quốc tế mà Giáo sư Trần đã giao. Mỗi dòng code, mỗi công thức đều đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, không cho phép một chút sai sót nào. Đầu óc cậu quay cuồng, những con số và ký hiệu nhảy múa trước mắt, đôi khi khiến cậu muốn gục xuống. Cậu hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại dòng suy nghĩ đang rối bời, ép mình phải tập trung. Cậu nhớ đến ánh mắt của Ngân hôm trước, ánh mắt vừa thấu hiểu, vừa có chút bâng khuâng. Cậu nhớ đến lời Giáo sư Trần nói về cơ hội này, về việc nó có thể mở ra những cánh cửa lớn lao cho tương lai. Và cậu cũng nhớ đến Quang Huy.
Quang Huy, với vẻ ngoài điển trai, tự tin và phong thái chuyên nghiệp, đang ngồi ở một bàn khác, cách đó không xa. Cậu ta đang sôi nổi trao đổi với nhóm của mình, những thuật ngữ chuyên ngành được thốt ra một cách lưu loát, kèm theo những nụ cười rạng rỡ. Đôi khi, Huy liếc nhìn sang phía Minh, ánh mắt thoáng qua một cái nhìn đánh giá, thậm chí là có chút thách thức. Minh cảm nhận được điều đó, như một mũi kim châm vào lòng tự trọng của mình. Cậu biết, Huy là một đối thủ đáng gờm, một người dường như đã được định sẵn để thành công. Gia thế, học thức, kỹ năng giao tiếp, tất cả những thứ đó Huy đều có thừa, trong khi Minh chỉ có sự cố gắng và ý chí.
“Phải cố gắng, không thể thua được…” Hoàng Minh tự nhủ trong đầu, giọng nói vang vọng như một lời thề. Hơi thở cậu hóa thành một làn khói mờ ảo trong không khí se lạnh của phòng điều hòa. Cậu siết chặt tay, quyết tâm đẩy lùi mọi suy nghĩ tiêu cực. Cậu không thể để nỗi tự ti của một chàng trai tỉnh lẻ lấn át khát vọng vươn lên. Hà Nội rộng lớn là thế, nhưng cũng là nơi cậu muốn chứng tỏ bản thân, muốn tìm thấy chỗ đứng cho riêng mình. Cậu không muốn Ngân nhìn thấy một Hoàng Minh yếu đuối, luôn lùi bước trước khó khăn. Cậu muốn cô nhìn thấy một Hoàng Minh kiên cường, dám đối mặt với thử thách, dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên, và Giáo sư Trần xuất hiện bên cạnh bàn của Minh. Ông là một người đàn ông tóc bạc, đeo kính lão, phong thái điềm đạm nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc sảo. Ông nhìn vào màn hình máy tính của Minh, rồi khẽ gật đầu.
“Minh, phần này cần đào sâu hơn nữa,” Giáo sư nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền. “Đừng ngại thử thách bản thân. Tôi biết em có tiềm năng, nhưng tiềm năng cần được khai phá một cách triệt để.”
Lời nói của Giáo sư Trần vừa là sự khích lệ, vừa là một áp lực vô hình đè nặng lên vai Minh. Cậu biết, Giáo sư đặt nhiều kỳ vọng vào mình, và cậu không muốn làm ông thất vọng. Cậu càng không muốn làm thất vọng chính bản thân mình, và cả… Ngân.
“Dạ, em hiểu ạ,” Minh đáp, giọng hơi ngập ngừng. Cậu quay lại màn hình, cố gắng tập trung vào từng dòng code, từng con số. Cậu cảm thấy ánh mắt của Giáo sư Trần vẫn đang dõi theo mình một lúc, trước khi ông rời đi, tiến về phía nhóm của Quang Huy.
Từ phía bên kia, Minh nghe rõ giọng của Quang Huy, vang lên đầy tự tin và rõ ràng. “Dự án này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, không thể qua loa được. Chúng ta phải đảm bảo mọi thứ hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ nhất.” Dù Huy nói với đồng đội, nhưng mỗi lời của cậu ta đều như nhắm thẳng vào Minh, như một lời nhắc nhở về tiêu chuẩn cao nhất mà dự án này yêu cầu. Minh không nói gì, chỉ cúi gằm mặt xuống màn hình, nhưng trong lòng, ngọn lửa quyết tâm càng cháy dữ dội hơn. Cậu sẽ không lùi bước. Cậu sẽ chứng minh rằng, dù xuất phát điểm có khác biệt, nhưng ý chí và nỗ lực có thể tạo nên kỳ tích. Cậu muốn Ngân nhìn thấy điều đó, muốn cô hiểu rằng cậu không hề kém cỏi, và cô không cần phải lo lắng cho cậu quá nhiều. Cậu muốn cô tự hào về cậu, dù chỉ là một chút thôi.
Cậu lại tiếp tục gõ, tiếp tục tra cứu, mặc cho đầu óc đã muốn nổ tung. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng đang lan tỏa trong từng thớ thịt, nhưng đồng thời, một cảm giác hưng phấn kỳ lạ cũng len lỏi. Đó là cảm giác của một người đang đứng trước ngưỡng cửa của một thử thách lớn, một cơ hội để thay đổi cuộc đời. Cậu hình dung ra viễn cảnh mình sẽ thành công, sẽ vượt qua được Quang Huy, sẽ giành được học bổng, sẽ có một tương lai tươi sáng hơn. Và trong viễn cảnh ấy, luôn có hình bóng của Ngân, mỉm cười nhẹ nhàng bên cạnh cậu, không còn ánh mắt băn khoăn hay lo lắng nữa. Đó là động lực để cậu tiếp tục, tiếp tục tiến lên, dù cho con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Cậu không biết liệu Ngân có thực sự quan tâm đến những gì cậu đang làm hay không, liệu cô có hiểu được những áp lực mà cậu đang gánh vác hay không. Nhưng cậu vẫn muốn cố gắng, vì chính cậu, và vì một tương lai mà cậu tin rằng có cô ở đó.
***
Cuối giờ chiều, khi những tia nắng cuối cùng đã nhường chỗ cho ánh hoàng hôn dịu nhẹ, tô điểm cho bầu trời Hà Nội một màu cam hồng rực rỡ, Lê Ngân đang bước đi cùng Mai Chi và Đức Anh trên con đường nội bộ của Đại học Ngoại Thương. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi se lạnh và mùi cỏ cây thoang thoảng từ những bãi cỏ xanh mướt trong khuôn viên trường. Tiếng chuông báo giờ vừa vang lên, báo hiệu kết thúc một ngày học. Sinh viên ùa ra từ các giảng đường, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cười đùa vang vọng khắp nơi, tạo nên một bầu không khí trẻ trung, năng động và đầy sức sống.
Ngân mặc một chiếc áo khoác mỏng màu trung tính, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường ngày, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa nhiều suy tư hơn bình thường. Cô lắng nghe Mai Chi và Đức Anh trò chuyện rôm rả về những chuyện trên lớp, về kế hoạch cuối tuần, nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi xa xăm nào đó.
Khi họ đi ngang qua khu vực dành cho các dự án nghiên cứu, một khung cảnh quen thuộc đập vào mắt Ngân. Qua ô cửa kính lớn, cô thấy Hoàng Minh vẫn đang miệt mài làm việc bên chiếc máy tính, xung quanh là tài liệu ngổn ngang. Bên cạnh cậu, Quang Huy cũng đang trao đổi sôi nổi với nhóm của mình, nụ cười tươi tắn và phong thái tự tin như thường lệ. Ngân bất giác dừng lại, ánh mắt dõi theo bóng dáng Minh. Trái tim cô khẽ thắt lại. Cậu ấy... thực sự đang cố gắng đến vậy.
“Kìa, thằng Minh với thằng Huy lại đang ‘chiến’ nhau rồi,” Mai Chi nói, giọng điệu có chút thích thú nhưng cũng không kém phần lo lắng khi nhìn thấy biểu cảm của Ngân. “Nhìn Minh có vẻ căng thẳng nhỉ?”
Đức Anh, với vẻ mặt vui vẻ thường thấy, cũng gật gù đồng tình. “Thằng Minh mà đã quyết tâm thì ghê lắm đấy. Nhưng cũng lo cho nó, dự án này khó thật. Giáo sư Trần nổi tiếng nghiêm khắc mà.” Cậu nhìn sang Ngân, thấy cô vẫn im lặng, ánh mắt không rời khỏi Hoàng Minh. “Ngân, mày nghĩ sao? Thằng Minh có cơ hội không?”
Ngân không trả lời ngay. Cô chỉ khẽ lẩm bẩm, như nói với chính mình, không phải với Mai Chi hay Đức Anh. “Cậu ấy… cố gắng thật.” Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như tan vào trong gió, nhưng đủ để hai người bạn thân thiết nghe thấy. Trong lòng cô, những con sóng cảm xúc đang cuộn trào. Cô ngưỡng mộ sự kiên trì, ý chí mạnh mẽ của Hoàng Minh. Cậu ấy, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè ngày nào, giờ đây đang nỗ lực hết mình để vươn lên, để chứng tỏ bản thân giữa lòng Hà Nội rộng lớn này. Nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng mơ hồ lại trỗi dậy, len lỏi vào tâm trí cô.
‘Cậu ấy càng vươn lên, mình có theo kịp không?’ Ngân tự hỏi. ‘Hay rồi sẽ lại xa cách?’
Nỗi sợ hãi ấy không phải là mới mẻ. Nó đã âm ỉ trong lòng Ngân từ lâu, từ khi cô nhận ra tình cảm của mình dành cho Minh ngày càng sâu sắc. Cô yêu Hà Nội, yêu sự bình yên, tĩnh lặng và cả sự độc lập mà nó mang lại cho cô. Cô sợ rằng, khi cô thực sự mở lòng, cô sẽ phải thay đổi quá nhiều, phải từ bỏ những giá trị của riêng mình, và rồi mất đi cả chính bản thân cô. Giờ đây, khi chứng kiến Hoàng Minh đang từng bước tiến về phía trước, đối mặt với những thử thách lớn hơn, nỗi sợ hãi ấy càng trở nên rõ ràng. Một khoảng cách mới có thể xuất hiện, không phải khoảng cách về xuất thân hay tính cách, mà là khoảng cách về môi trường, về những mối quan hệ, về những định hướng tương lai.
Mai Chi và Đức Anh trao đổi ánh mắt. Họ đã quá quen với vẻ mặt trầm tư của Ngân, nhưng lần này, có vẻ như cô đang bận tâm một điều gì đó sâu sắc hơn bình thường. Mai Chi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Ngân. “Này Ngân, mày cứ như người mất hồn ấy. Thằng Minh nó có làm gì mày đâu mà phải lo lắng thế?”
“Không có gì đâu,” Ngân khẽ lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười nhẹ. Nhưng nụ cười ấy không giấu được vẻ u buồn trong đôi mắt cô. Cô quay đi, không muốn bạn bè nhìn thấy quá rõ sự giằng xé trong lòng mình. Cô biết, Mai Chi và Đức Anh luôn quan tâm đến cô, nhưng có những điều, cô không thể nói ra thành lời. Những cảm xúc phức tạp ấy, cứ như những sợi tơ vương vấn, quấn chặt lấy trái tim cô, khiến cô vừa muốn tiến lại gần Minh, vừa muốn lùi lại, giữ cho mình một khoảng cách an toàn.
Cô nhớ về cuốn sổ tay ghi chép chung, nơi vẫn còn những dòng chữ của Minh, những ghi chú nguệch ngoạc nhưng đầy tâm huyết. Cuốn sổ ấy, đã trở thành một kỷ vật, một minh chứng cho những buổi chiều mưa phùn, những khoảnh khắc họ cùng nhau trú dưới mái hiên cũ, cùng chia sẻ những suy nghĩ, những ước mơ. Giờ đây, những khoảnh khắc giản dị ấy dường như đang dần lùi xa, nhường chỗ cho những áp lực và thử thách lớn hơn. Liệu họ có thể giữ được sự kết nối mong manh nhưng sâu sắc ấy không, khi mỗi người đều phải đối mặt với con đường riêng của mình?
“Thôi nào, về thôi Ngân,” Đức Anh nói, cố gắng phá vỡ bầu không khí trầm lắng. “Về phòng trọ của tao chơi game đi, hay là tụi mình đi ăn gì đó giải khuây?”
Ngân chỉ khẽ gật đầu, bước chân nặng nề hơn một chút. Cô vẫn ngoái nhìn lại khu vực dự án, nơi ánh đèn vẫn sáng, nơi Hoàng Minh vẫn đang miệt mài. Hình ảnh cậu cứ thế khắc sâu vào tâm trí cô, cùng với nỗi băn khoăn day dứt về tương lai. Hà Nội vẫn thế, vẫn đẹp, vẫn bình yên, nhưng trong lòng cô, một cơn bão cảm xúc đang âm ỉ, chờ đợi một ngày được bùng lên, hay sẽ lặng lẽ lụi tàn. Cô không biết. Cô chỉ biết, mỗi bước đi của Hoàng Minh trên con đường vươn lên, lại càng khiến cô phải đối mặt với chính nỗi sợ hãi của mình.
***
Đêm đã xuống sâu, bao trùm lên Hà Nội bằng một màn sương mờ ảo và những hạt mưa phùn li ti, giăng mắc không ngừng. Cái rét ngọt của mùa đông Hà Nội thấm vào da thịt, khiến hơi thở ai cũng hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí. Trong Quán Cà phê "Hoa Sữa", ánh đèn vàng dịu hắt ra từ những chiếc lồng đèn cổ kính, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh giá bên ngoài. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, tiếng guitar réo rắt xen lẫn tiếng hát trầm bổng, như muốn ôm ấp lấy mọi nỗi niềm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện vào mùi bánh ngọt mới ra lò, khiến lòng người bỗng trở nên dịu lại.
Hoàng Minh đang làm thêm ca tối. Cậu cẩn thận pha một ly cappuccino, lớp bọt sữa trắng mịn được tạo hình trái tim một cách khéo léo. Dù đầu óc vẫn còn vương vấn những thuật toán phức tạp từ dự án, nhưng đôi tay cậu vẫn thuần thục, chính xác đến từng chi tiết nhỏ. Cậu đã quen với công việc này, quen với những buổi tối miệt mài, vừa học vừa làm, để trang trải cuộc sống và theo đuổi ước mơ. Cậu biết mình không thể ngừng cố gắng, dù chỉ một giây phút.
Trong một khoảnh khắc rảnh rỗi hiếm hoi, khi quán tạm vắng khách, Minh nhìn ra ngoài cửa sổ. Những hạt mưa phùn li ti đậu trên mặt kính, tạo thành những vệt nước mờ ảo, phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm của mưa, mùi cà phê, và đâu đó, một chút mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí, dù đã qua mùa từ lâu. Tâm trí cậu lại quay về với dự án, với hình ảnh Quang Huy đầy tự tin, và đặc biệt là với hình ảnh Lê Ngân.
Cậu nhớ ánh mắt của Ngân khi cô đi ngang qua khu vực nghiên cứu chiều nay. Dù chỉ là một thoáng, nhưng cậu cảm nhận được sự quan tâm, và cả một chút gì đó… lo lắng. Liệu cô có đang lo lắng cho cậu không? Hay cô lo lắng về một điều gì khác? Cậu lại nhớ đến cuốn sổ tay ghi chép chung, vật phẩm mà cậu luôn giữ gìn cẩn thận. Cuốn sổ ấy, giờ đây, dường như trở thành cầu nối vô hình giữa cậu và Ngân, chứa đựng những kỷ niệm, những khoảnh khắc giản dị nhưng đầy ý nghĩa.
Cậu lấy điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình, dừng lại ở tên Ngân trong danh bạ. Cậu muốn nhắn tin cho cô, muốn hỏi xem cô có ổn không, muốn kể cho cô nghe về những áp lực mà cậu đang phải đối mặt. Nhưng rồi, một nỗi tự ti quen thuộc lại trỗi dậy, níu giữ cậu lại. Nói gì bây giờ? Kể lể về những khó khăn của mình ư? Liệu cô có thấy cậu yếu đuối không? Hay cô sẽ nghĩ cậu đang tìm kiếm sự thương hại?
‘Liệu Ngân có nghĩ mình quá tham vọng không?’ Cậu tự hỏi trong lòng. ‘Mình có nên nói gì đó với cô ấy không? Nhưng nói gì bây giờ…’
Nỗi sợ hãi không đủ tốt, cảm giác lạc lõng và tự ti về xuất thân lại bao trùm lấy Minh. Cậu sợ rằng, nếu cậu quá tập trung vào sự nghiệp, vào việc vươn lên, cậu sẽ bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng bên Ngân. Nhưng nếu cậu không cố gắng, cậu sợ rằng khoảng cách giữa họ sẽ ngày càng lớn, và cậu sẽ không đủ tư cách để sánh bước cùng cô. Đó là một vòng luẩn quẩn của những suy nghĩ, khiến cậu đứng giữa hai dòng nước, không biết nên tiến hay nên lùi.
“Hôm nay Minh có vẻ trầm tư nhỉ? Dự án áp lực lắm à?” Tiếng nói của Anh Khoa, chủ quán cà phê, vang lên sau lưng cậu, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh Khoa là một người đàn ông trung niên hiền lành, luôn quan tâm đến nhân viên của mình.
Minh quay lại, nở một nụ cười gượng gạo. “Dạ, cũng hơi ạ. Em… đang cố gắng.”
Anh Khoa đặt tay lên vai Minh, vỗ nhẹ. “Cứ cố gắng hết sức mình là được. Đừng quá căng thẳng. Cuộc sống mà, không phải lúc nào cũng ồn ào mới đáng nhớ, đôi khi chính những lặng lẽ mới khắc sâu.” Lời nói của Anh Khoa như một liều thuốc an ủi nhẹ nhàng, khiến lòng Minh dịu lại một chút. Nhưng sâu thẳm bên trong, những lo lắng vẫn còn đó.
Cậu nhìn lại chiếc điện thoại trong tay, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn đang giăng mắc, không ngừng rơi. Cậu lại đặt điện thoại xuống, quyết định không nhắn tin. Có lẽ, những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt, sẽ tốt hơn cho cả hai vào lúc này. Cậu cần thời gian để chứng tỏ bản thân, để vượt qua những thử thách. Và Ngân, cô ấy cũng cần thời gian để đối mặt với chính nỗi sợ hãi của mình. Mối quan hệ của họ, vẫn như những hạt mưa phùn kéo dài không dứt, không ồn ào, không vội vã, nhưng đã thấm đẫm vào tâm hồn cả hai, mang theo những cảm xúc bị nén chặt, những điều chưa nói, và một nỗi băn khoăn day dứt về tương lai, về một cái kết không ai có thể đoán trước.
Ngoài kia, Hà Nội vẫn chìm trong màn mưa phùn, và trong lòng Hoàng Minh, ngọn lửa của khát vọng và nỗi sợ hãi vẫn âm ỉ cháy, chờ đợi một ngày được bùng lên.