Cái lạnh đầu đông vẫn còn vương vấn trong không khí, dù đã sang tháng Ba, Hà Nội vẫn giữ riêng cho mình một vẻ trầm mặc, ướt át. Sau lưng Hoàng Minh, tiếng cà phê lách cách, tiếng máy xay vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ góc quán. Những hạt mưa phùn vẫn giăng mắc ngoài ô cửa kính, và trong lòng cậu, những hạt mưa suy tư cũng chẳng ngừng rơi. Lời nói của Anh Khoa, dù chân thành và ấm áp, cũng chỉ làm dịu đi phần nào những ngổn ngang trong tâm trí cậu. Cậu biết, cuộc sống không phải lúc nào cũng ồn ào mới đáng nhớ, nhưng đôi khi, chính những lặng lẽ, những băn khoăn không thể nói thành lời lại càng khắc sâu, càng nặng nề.
Cậu đã chọn không nhắn tin cho Ngân. Không phải vì cậu không muốn, mà là vì cậu không dám. Cậu sợ sự yếu đuối của mình sẽ hiện rõ qua từng con chữ, sợ cô sẽ thấy cậu thật nhỏ bé, thật tầm thường khi phải đối mặt với những áp lực tưởng chừng như vô tận. Cậu cần thời gian, cần một chút gì đó để chứng tỏ bản thân, để cảm thấy mình xứng đáng hơn, trước khi dám chạm vào những cảm xúc phức tạp mà cô gái ấy mang lại. Hà Nội vẫn chìm trong màn mưa phùn, và trong lòng Hoàng Minh, ngọn lửa của khát vọng và nỗi sợ hãi vẫn âm ỉ cháy, chờ đợi một ngày được bùng lên, hoặc tan chảy vào sự mịt mờ của những điều chưa nói.
***
Chiều muộn, Đại học Ngoại Thương chìm trong một màu xám bạc của bầu trời. Những tòa nhà hiện đại, với nhiều tấm kính lớn, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của một ngày sắp tàn. Gió thổi nhẹ qua hàng cây xanh rì trong khuôn viên, mang theo hơi ẩm và chút se lạnh đặc trưng của Hà Nội. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, hàng trăm sinh viên ùa ra khỏi các giảng đường, tạo nên một dòng chảy náo nhiệt. Tiếng cười nói, tiếng xe cộ từ ngoài đường vọng vào, tiếng nhạc từ câu lạc bộ guitar ở xa xa, tất cả như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của tuổi trẻ. Nhưng trong một góc khuất của thư viện khoa Kinh tế Quốc tế, Hoàng Minh lại đang chìm đắm trong một thế giới khác, một thế giới của những con số, biểu đồ và thuật toán phức tạp.
Cậu ngồi đối diện với màn hình máy tính, xung quanh là chồng sách dày cộp và những tờ giấy nháp chằng chịt các công thức gạch xóa. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo trên trần hắt xuống, làm nổi bật quầng thâm dưới đôi mắt cậu. Đã gần một tuần nay, cậu gần như không rời khỏi thư viện sau mỗi giờ học. Dự án nghiên cứu về "Tác động của biến động lãi suất quốc tế đến thị trường tài chính Việt Nam" mà Giáo sư Trần giao cho, phức tạp hơn cậu tưởng rất nhiều. Mỗi thuật ngữ, mỗi mô hình kinh tế đều đòi hỏi sự tập trung cao độ và khả năng phân tích sâu sắc. Minh, với xuất thân từ một trường tỉnh lẻ, dù có nền tảng kiến thức vững chắc nhưng vẫn cảm thấy mình còn non nớt trước sự bao la của học thuật. Cậu đã dành rất nhiều đêm để đọc, để hiểu, để cố gắng theo kịp các bạn trong nhóm, đặc biệt là Quang Huy.
Trán cậu nhăn lại, đôi mắt dán chặt vào một biểu đồ phức tạp trên màn hình, cố gắng tìm ra mối liên hệ giữa các biến số. Một công thức mà cậu vừa áp dụng lại cho ra kết quả không hợp lý. Cậu thở dài, vò đầu bứt tai, một cảm giác bất lực len lỏi.
“Tại sao mình lại chậm chạp đến thế?” Cậu tự hỏi thầm, giọng nói nội tâm đầy mệt mỏi. “Huy làm mọi thứ có vẻ dễ dàng hơn nhiều.”
Quang Huy, đúng như cậu nghĩ, đang ngồi cách đó không xa, với phong thái tự tin và ung dung quen thuộc. Cậu ta không cần đến những chồng sách cao ngút ngàn như Minh, chỉ với một chiếc laptop mỏng nhẹ và vài cuốn sổ tay, Huy đã giải quyết xong phần việc của mình từ khá sớm. Lâu lâu, Huy lại ngẩng đầu lên, nở nụ cười rạng rỡ với một bạn nữ trong nhóm, hoặc trao đổi nhanh gọn vài câu bằng tiếng Anh lưu loát. Minh nghe loáng thoáng tiếng Huy nói với một bạn khác: “Phần dữ liệu này tôi đã xử lý xong. Khá đơn giản. Cậu kiểm tra lại một lượt rồi gửi cho Giáo sư Trần nhé.”
Minh thoáng liếc nhìn, một cảm giác tự ti len lỏi. Huy không hề cố ý khoe khoang, nhưng chính sự dễ dàng, sự tự tin toát ra từ cậu ta lại vô tình tạo thành một gánh nặng vô hình đè lên vai Minh. Cậu cảm thấy mình như một con ốc sên đang cố gắng bò lên đỉnh núi, trong khi người khác đã ung dung đứng trên đó ngắm cảnh.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn dừng lại bên bàn cậu. Giáo sư Trần. Mái tóc bạc của ông sáng lên dưới ánh đèn, đôi kính lão trễ xuống sống mũi, và gương mặt hiền từ nhưng nghiêm nghị của ông luôn mang một vẻ tri thức sâu sắc.
“Minh à, cậu đang gặp khó khăn ở chỗ nào sao?” Giọng ông trầm ấm, nhưng cũng có chút nghiêm khắc.
Minh giật mình, vội vàng đứng dậy. “Dạ, em… em đang cố gắng phân tích mối tương quan giữa chỉ số PMI và tỷ giá hối đoái ạ. Em thấy có vẻ chưa được hợp lý lắm.” Cậu nói, giọng hơi ngập ngừng.
Giáo sư Trần cúi xuống, nhìn vào màn hình của Minh, rồi lại lướt mắt qua những tờ giấy nháp của cậu. “Minh à, phần này cần logic chặt chẽ hơn. Đừng ngại thử những góc nhìn mới. Đôi khi, việc đi theo lối mòn có thể khiến chúng ta bỏ lỡ những phát hiện thú vị.” Ông dừng lại một chút, khẽ vỗ vai cậu. “Tôi biết cậu là người rất chăm chỉ. Nhưng chăm chỉ thôi là chưa đủ. Cần phải có sự sáng tạo, dám nghĩ khác nữa.”
Minh gật đầu, lòng nặng trĩu. Cậu hiểu ý Giáo sư Trần, nhưng sự sáng tạo, cái khả năng nhìn vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau, dường như là một thứ gì đó xa xỉ đối với cậu lúc này, khi mà đầu óc cậu chỉ tràn ngập những áp lực và nỗi lo lắng.
“Cứ cố gắng lên. Tôi tin cậu sẽ làm được.” Giáo sư Trần động viên thêm, rồi bước đi, để lại Minh trong sự hỗn độn của những suy nghĩ.
“Cố gắng lên…” Lời nói ấy vang vọng trong đầu cậu. Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Cậu đã làm thêm ca tối ở quán cà phê, rồi về ký túc xá lại vùi đầu vào sách vở đến khuya. Thức dậy sớm, đi học, rồi lại đến thư viện. Cậu gạch xóa liên tục trên giấy nháp, rồi lại thở dài. Cảm giác mệt mỏi thấm tháp, không chỉ là thể xác mà còn là tinh thần, đang kéo cậu xuống. Cậu cảm thấy như mình đang chạy đua với thời gian, với những người giỏi giang hơn, và quan trọng nhất là với chính nỗi sợ hãi của bản thân. Sợ không đủ tốt, sợ không thể vươn lên, sợ không thể xứng đáng.
Huy liếc nhìn về phía Minh một lần nữa, đôi môi nhoẻn một nụ cười nhẹ, không rõ ý nghĩa, rồi quay đi, tiếp tục tập trung vào công việc của mình. Minh cảm thấy ánh mắt đó, dù chỉ là thoáng qua, cũng đủ để cào xé sự tự tin mỏng manh của cậu. Cậu lại nghĩ đến Ngân, đến ánh mắt lo lắng của cô khi thấy cậu ở thư viện hôm trước. Liệu cô có thấy cậu yếu đuối như thế này không? Liệu cô có thất vọng không? Những câu hỏi cứ quẩn quanh, không có lời giải đáp. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung lại vào màn hình máy tính, nhưng những con số và biểu đồ dường như đang nhảy múa, trêu ngươi sự mệt mỏi của cậu. Ngoài kia, bầu trời đã tối hẳn, và Hà Nội chuẩn bị đón những hạt mưa phùn đầu tiên của buổi tối.
***
Hoàng hôn buông xuống, phủ lên Hà Nội một lớp màn tím than huyền ảo. Quán cà phê "Hoa Sữa" nằm nép mình trong một con phố nhỏ, ánh đèn vàng dịu đã bắt đầu thắp sáng, hắt ra ngoài khung cửa kính. Mưa phùn bắt đầu lất phất rơi, tạo nên những âm thanh tí tách nhẹ nhàng trên mái hiên và những giọt nước lấp lánh trên mặt kính. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện vào hơi ẩm của mưa, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa lãng mạn, đôi chút hoài cổ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc guitar thùng vang lên, những bản tình ca cũ kỹ, trầm buồn.
Trong một góc quán, nơi có ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng giấy, Lê Ngân đang ngồi đối diện với Mai Chi. Mai Chi đang thao thao bất tuyệt về buổi học chiều nay, về ông thầy giáo mới với những câu chuyện hài hước, nhưng Ngân dường như chẳng nghe lọt tai được mấy. Ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn li ti bắt đầu giăng mắc, tạo thành một tấm màn mờ ảo. Không khí se lạnh của Hà Nội lùa qua khe cửa, khiến cô rụt người lại một chút.
“Này Ngân, mày có nghe tao nói không đấy?” Mai Chi khẽ đẩy tay Ngân, giọng có chút trách móc. “Sao cứ thẫn thờ thế? Từ chiều đến giờ mày cứ như người mất hồn ấy.”
Ngân giật mình, quay lại nhìn cô bạn thân. “À… không có gì. Chỉ là… tự nhiên thấy lạnh.” Cô khẽ nói, rồi đưa tay xoa xoa cánh tay mình.
Mai Chi nhíu mày, nhìn xoáy vào Ngân. “Lạnh gì mà mặt mày cứ như đang nghĩ chuyện trăm năm. Hay lại tơ tưởng ai rồi?” Mai Chi nửa đùa nửa thật, đôi mắt tinh quái của cô bạn lướt qua một lượt quanh quán, rồi dừng lại ở cánh cửa vừa mở.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán cà phê khẽ kêu cót két rồi mở ra. Một làn gió lạnh luồn vào, mang theo hơi ẩm của mưa. Hoàng Minh bước vào, trong bộ đồng phục quen thuộc của quán – chiếc tạp dề màu nâu cà phê. Vẻ mặt cậu lộ rõ sự mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt hiện lên rõ ràng hơn cả buổi chiều ở thư viện. Cậu cúi chào khách hàng một cách lịch sự, rồi nhanh chóng lướt qua các bàn, hướng thẳng vào quầy pha chế.
Ánh mắt Ngân khẽ giật mình, cô như bị một lực hút vô hình nào đó kéo lại, không rời khỏi bóng lưng của Minh. Cô nhìn cậu bước đi, dáng người hơi gầy nhưng vẫn toát lên một sự kiên cường đến lạ. Mỗi bước chân của cậu đều như đang mang theo một gánh nặng vô hình. Từ lúc nhìn thấy cậu ở thư viện chiều nay, với vẻ mặt nhăn nhó, chật vật bên đống tài liệu, nỗi lo lắng trong lòng Ngân lại càng lớn hơn. Cô hiểu, Minh đang cố gắng rất nhiều, đang nỗ lực hết sức mình để vươn lên. Nhưng chính sự nỗ lực ấy, sự mệt mỏi hằn lên trên gương mặt cậu, lại càng khiến cô cảm thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa hai người. Cậu đang bước đi trên một con đường đầy chông gai, và cô, dường như chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
Mai Chi nhìn Ngân, rồi lại nhìn theo ánh mắt của Ngân, và cô bạn tinh quái chợt hiểu ra vấn đề. “À ha! Hóa ra là vậy!” Mai Chi cười khúc khích, “Tưởng ai, hóa ra là Hoàng Minh. Mày lại tơ tưởng đến cậu ta rồi chứ gì? Từ bao giờ mà mày lại ra dáng ‘nữ sinh tương tư’ thế này hả Lê Ngân?”
Ngân thoáng đỏ mặt, vội quay lại nhìn Mai Chi, cố gắng che giấu cảm xúc. “Mày nói linh tinh gì đấy! Tao… tao chỉ thấy cậu ấy có vẻ mệt mỏi thôi.” Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng tim cô lại đập mạnh hơn một nhịp.
Mai Chi nhìn Ngân đầy thấu hiểu. “Mày nghĩ tao không biết chắc? Ánh mắt của mày, nó không biết nói dối đâu.” Cô bạn thở dài. “Thôi được rồi, tao không trêu mày nữa. Nhưng mà, mày không thấy dạo này Hoàng Minh có vẻ áp lực lắm sao? Cậu ta cứ vùi đầu vào học hành, vào dự án. Trông cậu ta gầy đi nhiều ấy chứ.” Mai Chi nói, ánh mắt có chút lo lắng.
Ngân gật đầu, lòng nặng trĩu. Đó chính là điều cô đang lo lắng. Cô ngưỡng mộ sự quyết tâm của Minh, nhưng cũng sợ hãi cái giá mà cậu phải trả cho sự quyết tâm ấy. Cô sợ cậu sẽ kiệt sức, sợ cậu sẽ đánh mất đi sự hồn nhiên của tuổi trẻ. Và hơn hết, cô sợ rằng, khi cậu vươn lên quá cao, quá xa, khoảng cách giữa hai người sẽ trở thành một vực thẳm không thể vượt qua. Nỗi sợ hãi khi phải mở lòng, nỗi sợ hãi về sự thay đổi, về một tương lai không chắc chắn, tất cả đang vây lấy cô.
Từ quầy pha chế, Hoàng Minh cũng vô tình ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu lướt qua các bàn và chạm phải ánh mắt của Lê Ngân. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ vài giây, nhưng dường như thời gian trong quán cà phê bỗng ngừng lại. Ánh mắt Minh vẫn chứa đựng sự mệt mỏi, nhưng trong đó, Ngân đọc thấy một chút gì đó bối rối, và cả một chút… ấm áp. Còn ánh mắt của Ngân, trầm tĩnh như mặt hồ mùa đông, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu thẳm mà Minh không thể lý giải.
Cả hai đều nhanh chóng quay đi, như thể chưa từng có gì xảy ra. Minh cúi xuống, bắt đầu pha cà phê, tiếng lách cách của ly tách vang lên đều đặn. Ngân quay lại nhìn Mai Chi, cố gắng che giấu những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn, mùi mưa phùn và cả một chút mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí, như một kỷ niệm xa xăm.
Minh, bên quầy pha chế, đôi tay thuần thục tạo hình trái tim trên ly cappuccino, nhưng đầu óc cậu lại quay về với ánh mắt của Ngân. Cô ấy ở đây… trông cô ấy vẫn tinh tế, thanh thoát như vậy. Còn mình thì… cậu nhìn xuống đôi bàn tay mình, chai sần vì làm việc, rồi lại nghĩ đến vẻ mệt mỏi của mình, đến chiếc áo đồng phục quán cà phê. Một lần nữa, cảm giác tự ti lại trỗi dậy, bóp nghẹt lấy cậu. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật lạc lõng khi đứng trước cô.
“Sẽ đến một ngày, mình sẽ đủ tốt.” Cậu tự nhủ thầm, một lời hứa với chính mình, và với cả cô gái đang ngồi ở góc quán kia.
Ngoài kia, mưa phùn vẫn giăng mắc, không ngừng rơi. Hà Nội chìm trong cái rét ngọt, và trong lòng cả Hoàng Minh lẫn Lê Ngân, những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt, vẫn đang âm ỉ cháy, chờ đợi một ngày được bộc lộ, hay mãi mãi tan vào hư vô của những ngày tươi trẻ. Mối quan hệ của họ, vẫn như những hạt mưa phùn kéo dài không dứt, không ồn ào, không vội vã, nhưng đã thấm đẫm vào tâm hồn cả hai, mang theo những cảm xúc bị nén chặt, những điều chưa nói, và một nỗi băn khoăn day dứt về tương lai, về một cái kết không ai có thể đoán trước. Sự mệt mỏi và kiệt sức của Hoàng Minh, nỗi lo lắng và sự phức tạp trong cảm xúc của Lê Ngân, tất cả báo hiệu rằng họ đang tiến đến giới hạn của mình, và một bước ngoặt lớn đang đến gần, một bước ngoặt sẽ buộc cả hai phải đối mặt với chính mình, với tình cảm của mình, và với những cơ hội lớn đang chờ đợi ở phía trước.