Màn mưa phùn vẫn giăng mắc khắp các con phố Hà Nội, dai dẳng và không ngừng nghỉ tựa như một bản tình ca buồn rớt giữa lòng thành phố. Gió lạnh bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo cái ẩm ướt và se sắt đặc trưng của mùa đông len lỏi vào từng ngõ ngách, từng con hẻm nhỏ. Trên vỉa hè, dòng người hối hả lướt qua dưới những tán cây xào xạc, mỗi người một chiếc ô, một chiếc áo mưa, như những chấm màu đơn độc giữa bức tranh xám xịt của thành phố. Hoàng Minh đã lên chiếc xe buýt số 32, mang theo dáng vẻ tiều tụy và nỗi tự ti âm ỉ trong lòng. Lê Ngân vẫn đứng đó, dưới mái che bến xe buýt đối diện, ánh mắt cô dõi theo chiếc xe dần khuất dạng, trái tim cô nặng trĩu những điều chưa nói. Nỗi băn khoăn day dứt không ngừng cuộn trào, như những đợt sóng ngầm trong lòng biển sâu. Cô biết, Minh đang trên con đường vươn lên, con đường ấy đầy chông gai và thử thách. Cô ngưỡng mộ cậu, nhưng cũng lo sợ cho cậu. Và nỗi sợ hãi lớn nhất, chính là khoảng cách giữa hai người sẽ ngày càng lớn, đến mức không thể nào san lấp được nữa. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt, những lời hứa thầm lặng với chính mình, tất cả vẫn còn ở đó, âm ỉ cháy, giữa cái rét ngọt của Hà Nội và làn mưa phùn giăng mắc.
***
Đêm đã về khuya, những hạt mưa phùn vẫn tí tách gõ cửa kính quán cà phê "Hoa Sữa", tạo nên một bản nhạc nền trầm buồn, ru ngủ. Quán vẫn ấm cúng với ánh đèn vàng dịu, nhưng không khí đã vãn khách hơn nhiều. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, một sự pha trộn quen thuộc mà giờ đây Hoàng Minh khó lòng cảm nhận trọn vẹn. Cậu đang đứng sau quầy bar, cố gắng tập trung pha chế một ly latte cho vị khách cuối cùng. Đôi tay cậu run nhẹ, những ngón tay dài, gầy gò khẽ lóng ngóng cầm chiếc ca đánh sữa. Hơi lạnh từ chiếc điều hòa cũ kỹ trong quán dường như chẳng thấm vào đâu so với cái rét thấm vào xương từ bên ngoài, hay có lẽ là cái rét trong lòng cậu. Cậu khẽ rùng mình, một cơn ho khan bật ra từ lồng ngực gầy.
"Minh này, em ổn chứ? Trông em mệt mỏi quá."
Giọng Anh Khoa trầm ấm, vang lên phía sau, mang theo sự quan tâm chân thành. Hoàng Minh giật mình, vội vàng quay lại. Ánh mắt Anh Khoa nhìn cậu đầy lo lắng, chiếc kính cận trên sống mũi hơi trễ xuống, càng làm rõ vẻ điềm đạm, từng trải của anh. Hoàng Minh cố nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy nhợt nhạt và méo mó, không giấu được sự mệt mỏi cùng cực đã hằn sâu trên gương mặt cậu. Đôi mắt thâm quầng sâu hoắm, hằn rõ những đêm dài thức trắng, giờ đây lại càng thêm trũng sâu dưới ánh đèn vàng.
"Em... em không sao ạ," cậu đáp, giọng nhỏ và khàn, như thể mỗi từ thốt ra đều cần một nỗ lực lớn lao. "Chỉ hơi thiếu ngủ chút thôi." Cậu cúi đầu, tránh né ánh mắt của anh Khoa. Sự yếu đuối của bản thân luôn là điều cậu muốn che giấu, đặc biệt là trước những người cậu quý trọng. Cậu không muốn ai phải lo lắng cho mình, không muốn gánh nặng của cậu trở thành gánh nặng của người khác.
Anh Khoa nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, khẽ đặt tay lên vai Hoàng Minh. Sức nặng từ bàn tay anh không lớn, nhưng đủ để Minh cảm nhận được sự ấm áp và sẻ chia. "Thiếu ngủ hay là không ngủ mấy đêm rồi?" Anh Khoa hỏi, giọng điệu không phải chất vấn, mà là thấu hiểu. "Anh thấy em dạo này gầy đi nhiều, làm việc thì cứ lơ đãng. Có chuyện gì cứ nói, đừng cố chịu đựng một mình."
Hoàng Minh chỉ biết lắc đầu, cổ họng nghẹn lại. Cậu muốn nói, muốn trút hết những áp lực đang đè nặng lên vai mình: những con số khô khan trong dự án, những thuật toán phức tạp, những đêm dài vật lộn với code, rồi cả những ca làm thêm ở quán để đủ tiền trang trải sinh hoạt phí. Cậu là chàng trai tỉnh lẻ, không có ai ở Hà Nội để nương tựa, mọi thứ đều phải tự mình gánh vác. Mỗi khi nhìn thấy sự thanh lịch, tự tin của Lê Ngân, hay sự thành đạt của Quang Huy, cậu lại cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu kém. Nỗi tự ti ấy, nó âm ỉ cháy, thúc đẩy cậu phải cố gắng hơn nữa, nhưng đồng thời cũng bào mòn sức lực và tinh thần cậu. Cậu sợ, sợ rằng nếu cậu dừng lại, cậu sẽ bị bỏ lại phía sau, sẽ không bao giờ vươn tới được những điều mình hằng mơ ước.
Trong lúc suy nghĩ miên man, đôi tay cậu vô tình trượt khỏi chiếc thìa inox. "Keng!" Tiếng thìa rơi xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo, vang lên khô khốc trong không gian vắng lặng. Hoàng Minh giật mình cúi xuống nhặt, nhưng cả người cậu dường như không còn sức lực. Đôi chân cậu lảo đảo, đầu óc quay cuồng. Một cảm giác choáng váng ập đến, khiến cậu phải vịn vào quầy bar để giữ thăng bằng.
Anh Khoa nhanh chóng đỡ lấy cậu. "Thôi thôi, để anh nhặt cho. Em cứ đứng đây đi." Anh cúi xuống, nhặt chiếc thìa lên một cách dễ dàng, rồi đặt vào bồn rửa. "Minh, anh biết em có chí, muốn vươn lên. Nhưng sức khỏe là vàng, em cứ thế này thì sao mà làm được việc lớn? Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Đừng ép mình quá."
Giọng nói của Anh Khoa như một liều thuốc an ủi, nhưng cũng khiến Hoàng Minh cảm thấy tủi thân đến lạ. Nước mắt cậu chực trào ra, nhưng cậu cố gắng nuốt ngược vào trong. Cậu không thể khóc, không thể yếu đuối. Cậu là người đàn ông, là trụ cột của chính mình. Cậu chỉ có thể gật đầu một cách nặng nề, cảm nhận sự mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào. Cái lạnh của Hà Nội, của đêm muộn, của sự cô đơn dường như đã ngấm sâu vào tận xương tủy. Cậu nhớ căn phòng trọ nhỏ bé của mình, nhớ chiếc giường đơn sơ, nhớ những bữa cơm vội vàng. Tất cả những điều đó, giờ đây, dường như chỉ là một giấc mơ xa vời. Cậu thở dài, hơi thở hóa thành những làn khói trắng mờ ảo, tan nhanh vào không khí lạnh buốt của quán. Cậu nhìn ra ngoài cửa kính, màn mưa phùn vẫn giăng mắc, mịt mờ, giống như tương lai bất định của chính cậu.
***
Trong căn hộ nhỏ của mình, Lê Ngân ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn dai dẳng gõ lên tấm kính. Ánh đèn đường hắt vào, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Căn phòng ấm cúng, gọn gàng, mang đậm dấu ấn của cô gái Hà Nội tinh tế: giá sách chất đầy những cuốn tiểu thuyết và sách chuyên ngành, một vài chậu cây xanh nhỏ đặt trên bệ cửa sổ, và chiếc đàn guitar cũ nằm im lìm trong góc. Mùi hương dịu nhẹ của tinh dầu hoa oải hương thoang thoảng trong không khí, nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang cuộn trào trong lòng Ngân.
Cô gái Hà Nội gốc với vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng ấy đang giữ chặt cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người – cuốn sổ từng chứng kiến những buổi học nhóm, những ý tưởng được phác thảo vội vàng, những dòng chữ viết tay của cả cô và Hoàng Minh. Lật từng trang giấy, hình ảnh Hoàng Minh mệt mỏi, tiều tụy dưới làn mưa phùn chiều nay lại hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Đôi mắt thâm quầng, nụ cười nhợt nhạt, dáng vẻ co ro dưới mái che bến xe buýt… tất cả như một vết cứa sâu vào trái tim cô.
"Anh ấy... đang cố gắng đến mức nào?" cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng mưa. Một nỗi đau thắt lại trong lồng ngực. Cô hiểu áp lực mà Hoàng Minh đang phải gánh chịu. Là một sinh viên đại học, cô cũng đối mặt với áp lực học tập, định hướng tương lai. Nhưng Minh, cậu còn phải lo toan nhiều hơn thế. Cậu phải vật lộn với gánh nặng tài chính, với nỗi lo hòa nhập, với khát vọng vươn lên từ hai bàn tay trắng. Cô ngưỡng mộ sự kiên cường của cậu, nhưng cũng xót xa cho sự cô đơn mà cậu đang chịu đựng.
Tối nay, sau khi về nhà, cô đã cố gắng giữ cho mình sự bình tĩnh vốn có. Cô ngồi ăn tối với gia đình, trò chuyện đôi ba câu về ngày học, rồi về phòng. Nhưng hình ảnh của Minh cứ ám ảnh cô, không ngừng thôi thúc, không ngừng day dứt. Cô đã luôn giữ một khoảng cách nhất định với cảm xúc của mình, luôn sợ hãi việc mở lòng. Cô sợ những phức tạp có thể nảy sinh, sợ rằng một lời quan tâm sẽ kéo theo những điều mà cô chưa sẵn sàng đón nhận. Sự độc lập, trầm tĩnh đã trở thành vỏ bọc vững chắc của cô bấy lâu nay. Nhưng giờ đây, vỏ bọc ấy đang dần rạn nứt.
Cô nhớ lại lời Mai Chi đã nói: "Cậu ấy không nói ra, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ấy không cần ai đó bên cạnh." Có lẽ, Mai Chi đã đúng. Hoàng Minh luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu cũng chỉ là một chàng trai trẻ đang vật lộn giữa bộn bề cuộc sống. Và cô, Ngân, lại là người chứng kiến rõ nhất sự vất vả ấy.
Một cuộc đấu tranh nội tâm diễn ra trong cô. Lý trí mách bảo cô nên giữ khoảng cách, nên để mọi thứ tự nhiên. Trái tim lại thôi thúc cô phải làm gì đó, dù chỉ là một hành động nhỏ nhoi để xoa dịu đi nỗi mệt mỏi của cậu. Cô không thể cứ đứng nhìn cậu kiệt sức như vậy. Cô không thể mãi giữ những cảm xúc này bị nén chặt bên trong.
"Không thể cứ để như vậy được," cô tự nhủ, giọng nói giờ đây có thêm chút quyết tâm. Đôi mắt trầm tĩnh của cô ánh lên một tia sáng lạ. Đó không phải là ánh sáng của sự bùng nổ cảm xúc, mà là sự tĩnh lặng của một quyết định đã được đưa ra sau bao ngày tháng đắn đo. Cô không muốn một lời nói hoa mỹ, một hành động phô trương. Cô muốn một điều gì đó tinh tế, một sự quan tâm âm thầm, đúng với cách cô đã từng thể hiện tình cảm của mình.
Lê Ngân đứng dậy, bước đến chiếc tủ quần áo. Cô mở tủ, đôi mắt lướt qua những bộ quần áo đơn giản, thanh lịch của mình. Rồi cô dừng lại ở một góc tủ, nơi có một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ. Bên trong chiếc hộp là một vật phẩm đặc biệt: chiếc khăn len dệt tay màu xám tro. Cô đã đan nó từ rất lâu, vào một mùa đông Hà Nội rét buốt, khi những cơn mưa phùn kéo dài không dứt. Cô đã từng nghĩ sẽ tặng nó cho một người đặc biệt, nhưng rồi lại cất đi, không biết để dành cho ai. Màu xám tro của chiếc khăn, trầm lắng và ấm áp, tựa như chính tâm hồn cô.
Cô nhẹ nhàng nhấc chiếc khăn lên, cảm nhận sự mềm mại của sợi len qua đầu ngón tay. Chiếc khăn này, cô đã tự tay dệt từng mũi kim, từng sợi chỉ, gửi gắm vào đó bao nhiêu tâm tư, bao nhiêu hơi ấm. Nó không phải là một món quà đắt tiền, nhưng nó chứa đựng sự chân thành và những cảm xúc mà cô đã cố gắng gìn giữ. Lê Ngân ngắm nhìn nó thật lâu, rồi khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, lướt qua khóe môi cô. Quyết định đã được đưa ra. Cô sẽ không để Hoàng Minh phải một mình gánh chịu cái lạnh của Hà Nội, cái lạnh của sự cô đơn. Dù chỉ là một chút hơi ấm nhỏ bé, cô cũng muốn trao cho cậu.
***
Khoảng mười lăm phút trước khi quán cà phê "Hoa Sữa" đóng cửa, khi những cơn mưa phùn đã chuyển thành mưa rào lất phất, Lê Ngân nhẹ nhàng bước vào. Cánh cửa gỗ khẽ kêu kẽo kẹt, tiếng chuông gió phía trên cửa vang lên leng keng, nhưng dường như không ai để ý. Quán đã vãn khách, chỉ còn vài ba người ngồi nép mình trong các góc khuất, đọc sách hoặc trò chuyện thì thầm. Nhạc acoustic vẫn vang lên nhẹ nhàng, nhưng không khí đã trở nên trầm lắng hơn, gần như tĩnh mịch, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên.
Lê Ngân tìm một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh đèn vàng dịu hắt lên những hạt mưa đọng trên kính, tạo thành một bức tranh mờ ảo. Cô ngồi xuống, dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô như hòa vào không gian hoài cổ của quán. Chiếc áo khoác mỏng màu xám tro mà cô mặc chiều nay giờ đây đã được thay bằng một chiếc áo khoác len dày hơn một chút, cùng gam màu trung tính, nhưng vẫn giữ được vẻ thanh lịch, kín đáo. Mái tóc đen dài của cô hơi ẩm ướt vì mưa, một vài sợi tóc con khẽ dính vào thái dương.
Từ vị trí ấy, cô lặng lẽ quan sát Hoàng Minh. Cậu đang lau dọn bàn ghế, bước chân nặng nề, từng cử động đều chậm chạp, như thể mỗi lần nhấc chân đều phải dốc hết sức lực. Đôi vai cậu trùng xuống, dáng người gầy gò càng thêm tiều tụy dưới ánh đèn. Thỉnh thoảng, cậu lại ho nhẹ, tiếng ho khô khốc như xé lòng cô. Cô nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu của cậu, và một nỗi xót xa dâng lên trong lòng. Cậu đã cố gắng quá sức rồi.
Ngân gọi một ly trà hoa cúc nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, giúp cô giữ được sự bình tĩnh. Cô nhấp từng ngụm trà, đôi mắt không rời khỏi Hoàng Minh. Cô không muốn cậu nhìn thấy cô, không muốn cậu cảm thấy bị áp lực hay khó xử. Cô chỉ muốn lặng lẽ làm điều mà cô tin là đúng. Cô chờ đợi, chờ một khoảnh khắc thích hợp.
Thời gian trôi qua chậm rãi, như dòng nước mùa đông. Hoàng Minh cuối cùng cũng lau dọn xong các bàn khách. Cậu quay lưng vào trong quầy bar, bắt đầu dọn dẹp quầy pha chế, tiếng lách cách của ly tách, thìa muỗng vang lên khe khẽ. Đó chính là khoảnh khắc cô chờ đợi.
Lê Ngân đứng dậy, nhẹ nhàng, gần như không gây ra tiếng động. Cô cầm chặt chiếc khăn len dệt tay màu xám tro trong lòng bàn tay. Chiếc khăn mềm mại, mang theo hơi ấm của cô, hơi ấm của sự quan tâm mà cô đã ấp ủ bấy lâu. Cô bước đến chỗ Hoàng Minh vừa lau dọn, nơi có một chiếc ghế gỗ mộc mà cậu thường ngồi nghỉ giữa ca.
Với động tác nhanh gọn, dứt khoát nhưng vô cùng tinh tế, Lê Ngân nhẹ nhàng đặt chiếc khăn len lên ghế. Cô không để lại lời nhắn, không một ký hiệu nào. Cô chỉ muốn nó ở đó, như một sự hiện diện âm thầm. Một khoảnh khắc, cô khẽ vuốt nhẹ bề mặt chiếc khăn, như muốn truyền thêm hơi ấm, thêm sức mạnh vào đó. Rồi cô quay gót, bước ra khỏi quán mà không một chút do dự, không một lần ngoái lại.
Tiếng chuông gió lại kêu leng keng khi cánh cửa khép lại, nhưng Hoàng Minh vẫn đang bận rộn với công việc của mình. Lê Ngân hòa mình vào màn mưa phùn dày đặc, cảm nhận những hạt mưa lạnh buốt chạm vào da thịt. Nhưng trong lòng cô, lại có một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Cô đã làm được điều mình muốn, một cách âm thầm và kín đáo, đúng với phong cách của một cô gái Hà Nội. Dù cô không biết liệu Minh có nhận ra hay không, liệu cậu có hiểu được ẩn ý đằng sau hành động ấy hay không, nhưng ít nhất, cô đã không còn phải day dứt với những điều chưa nói trong lòng. Cô biết, đó chỉ là một hành động nhỏ, nhưng đôi khi, những điều nhỏ bé nhất lại có sức mạnh lớn lao nhất.
***
Quán cà phê "Hoa Sữa" cuối cùng cũng chìm vào sự tĩnh lặng hoàn toàn, chỉ còn lại tiếng mưa phùn rơi đều đều bên ngoài và tiếng nhạc acoustic vang vọng. Hoàng Minh đặt chiếc khăn lau cuối cùng xuống, cảm thấy toàn thân rã rời. Cậu lê bước về phía chiếc ghế gỗ mộc nơi mình thường ngồi nghỉ, nơi cậu để chiếc áo khoác đã sờn màu của mình.
Cậu với tay lấy áo khoác, nhưng rồi khựng lại. Trên ghế, không phải là chiếc áo khoác đơn độc, mà là một vật gì đó mềm mại, màu xám tro, nằm gọn gàng. Hoàng Minh khẽ chớp mắt, đôi mắt mệt mỏi cố gắng nhận diện. Đó là một chiếc khăn len. Một chiếc khăn len dệt tay, với những đường kim mũi chỉ đều đặn, tinh xảo.
Cậu tò mò nhặt chiếc khăn lên. Một cảm giác mềm mại, ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay. Chiếc khăn dường như vẫn còn vương vấn hơi ấm, như thể vừa được ai đó giữ trong tay. Mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc thoang thoảng từ chiếc khăn, hòa lẫn với mùi cà phê quen thuộc của quán, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng nhưng dễ chịu. Hoàng Minh khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự dễ chịu len lỏi vào buồng phổi khô khan của mình.
Cậu đảo mắt nhìn quanh quán. Quán đã hoàn toàn vắng khách, chỉ còn lại Anh Khoa đang khóa cửa chính. Không một lời nhắn, không một ai xung quanh. Chiếc khăn len này từ đâu ra? Ai đã để nó ở đây? Một câu hỏi lớn xuất hiện trong tâm trí Hoàng Minh, nhưng cậu không tìm thấy câu trả lời.
Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Lê Ngân chiều nay dưới làn mưa phùn bỗng hiện về rõ nét. Ánh mắt cô nhìn cậu, đầy lo lắng, xót xa, và cả một chút e dè. Ánh mắt ấy, những điều chưa nói ấy. Liệu có phải...? Một tia hy vọng nhỏ nhoi, mong manh như sợi tơ nhện, chợt lóe lên trong trái tim mệt mỏi của cậu. Nhưng rồi, cậu lại khẽ lắc đầu. Không thể nào. Sao cô ấy lại làm điều đó? Cô ấy luôn trầm tĩnh, luôn giữ khoảng cách.
Cậu siết chặt chiếc khăn trong tay, cảm nhận hơi ấm từ nó như một nguồn năng lượng nhỏ bé đang truyền vào cơ thể kiệt sức của mình. Trái tim cậu rung động nhẹ, một cảm giác lạ lẫm mà cậu đã lâu không được trải nghiệm – cảm giác được quan tâm, được sẻ chia. Nó không phải là một lời nói trực tiếp, không phải là một hành động lớn lao, nhưng nó lại chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn cậu, xua đi phần nào nỗi cô đơn, sự tự ti đã bủa vây cậu bấy lâu nay.
Hoàng Minh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi màn mưa phùn vẫn giăng mắc, mờ ảo. Những hạt mưa li ti bám đầy trên kính, làm mờ đi cảnh vật bên ngoài. Cái rét buốt vẫn còn đó, nhưng dường như, với chiếc khăn len trong tay, cậu cảm thấy bớt lạnh hơn một chút. Cậu không biết ai đã để lại chiếc khăn, nhưng một cách vô thức, cậu quàng nó lên cổ. Sợi len mềm mại ôm lấy làn da, mang theo hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Mùi hoa cúc dịu nhẹ thoang thoảng bên mũi, như một lời thì thầm an ủi.
Cậu đứng đó một lát, để hơi ấm của chiếc khăn len thấm sâu vào mình, để cảm giác được quan tâm len lỏi vào từng tế bào. Rồi, với một chút sức lực mới, một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa được nhóm lên, Hoàng Minh bước ra khỏi quán, hòa mình vào đêm mưa Hà Nội. Chiếc khăn len màu xám tro là thứ duy nhất cậu mang theo, nhưng nó lại là một vật phẩm vô giá, chứa đựng những điều chưa nói, những cảm xúc âm thầm, và một sự ấm áp bất ngờ giữa cái rét ngọt của Hà Nội. Cậu không còn cảm thấy quá cô đơn nữa, dù chỉ là trong khoảnh khắc.