Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn trong không khí sáng sớm, dù màn mưa phùn đêm qua đã ngớt đi phần nào, chỉ còn lại những hạt li ti giăng mắc như một tấm màn lụa mỏng tang. Trong căn phòng trọ sinh viên "Gác Mái" nhỏ bé, Hoàng Minh trở mình. Cậu khẽ khàng mở mắt, để ánh sáng lờ mờ từ khung cửa sổ cũ kỹ rọi vào. Đầu óc cậu vẫn còn mông lung những dư âm của đêm qua, của sự mệt mỏi đã tan biến nhường chỗ cho một cảm giác là lạ, ấm áp. Cậu đưa tay lên cổ, chạm vào thứ mềm mại vẫn còn quấn quanh, như một lời nhắc nhở dịu dàng. Chiếc khăn len màu xám tro.
Cậu ngồi dậy trên chiếc giường đơn sơ, tiếng cọt kẹt khe khẽ phá vỡ sự tĩnh lặng. Phòng trọ của cậu nằm trên tầng cao nhất của một dãy nhà tập thể cũ kỹ trong con ngõ nhỏ của Hà Nội, nơi mỗi sớm mai đều vang vọng tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng xe máy xình xịch từ đầu ngõ vọng vào, và đôi khi là tiếng cười đùa của lũ trẻ hàng xóm. Cậu nhìn quanh căn phòng quen thuộc, bốn bức tường đã ngả màu vôi, chiếc bàn học đầy sách vở và những ghi chú chi chít, chiếc giá sách tự chế từ mấy tấm ván gỗ. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ Hà Nội, hòa lẫn với mùi giấy sách cũ và chút hương cà phê còn sót lại từ cốc uống vội đêm qua, tạo nên một không gian chật chội nhưng đã trở thành nơi trú ngụ quen thuộc của cậu.
Hoàng Minh đưa chiếc khăn len xuống khỏi cổ, đặt nó lên lòng bàn tay. Cậu cảm nhận sự mềm mại của sợi len, dường như vẫn còn vương vấn hơi ấm từ đêm qua. Mùi hoa cúc thoang thoảng dịu nhẹ, không quá nồng, như một làn gió nhẹ mơn man qua khứu giác. Nó không phải là mùi hương mà cậu thường thấy ở những cô gái thành thị sành điệu, mà là một mùi hương tinh tế, gợi nhớ đến những gì thật nhẹ nhàng, thanh khiết. Mùi hương ấy khiến hình ảnh Lê Ngân lại hiện về trong tâm trí cậu, rõ nét đến lạ. Ánh mắt cô ấy đêm qua, cái nhìn lo lắng, xót xa, và cả sự e dè, như những hạt mưa phùn cứ giăng mắc mãi không dứt trong lòng cậu.
Cậu nhớ lại khoảnh khắc phát hiện ra chiếc khăn. Sự bất ngờ, rồi bối rối, sau đó là một tia hy vọng nhỏ nhoi, mong manh như sợi tơ nhện. Cậu đã cố gắng xua đi, tự nhủ rằng không thể nào. Ngân là cô gái Hà Nội gốc, trầm tĩnh, tinh tế, và luôn giữ một khoảng cách nhất định với mọi người. Cô ấy làm sao có thể... làm một điều như vậy? Nhưng rồi, cái ấm áp mà chiếc khăn mang lại, sự dịu dàng của mùi hương, và ánh mắt không thể phai mờ của Ngân, tất cả cứ quẩn quanh trong đầu cậu.
"Cô ấy... liệu có phải chỉ vì thấy mình quá thảm hại?" Hoàng Minh thầm thì với chính mình, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo chút ngập ngừng cố hữu. Nỗi tự ti vốn đã ăn sâu vào tâm trí cậu, như một cái bóng không thể nào rũ bỏ. Cậu là chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, mang trong mình khát vọng vươn lên nhưng cũng chất chứa nỗi lo hòa nhập. Cậu luôn cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng trước sự thanh lịch, tinh tế của những người con Hà Nội như Lê Ngân. Sự quan tâm âm thầm này, dù ấm áp đến mấy, cũng khiến cậu hoài nghi. Liệu có phải là sự thương hại, hay là một tín hiệu khác mà cậu không dám, không thể nào tin tưởng?
Cậu đưa chiếc khăn lên mũi, hít một hơi thật sâu. Hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng thấm vào cơ thể. "Nhưng... nếu là thương hại, thì sao lại ấm áp đến vậy?" Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận từng sợi len mềm mại. Cậu đã trải qua quá nhiều ngày tháng cô đơn, vật lộn với những dự án, những ca làm thêm, những kỳ thi chất chồng. Sự kiệt sức đã trở thành một phần của cuộc sống. Cậu đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả, nhưng rồi, một hành động nhỏ bé này lại khiến bức tường kiên cường trong lòng cậu khẽ lung lay.
Hoàng Minh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ cũ kỹ. Cậu vén tấm rèm mỏng, nhìn ra ngoài. Mưa phùn vẫn giăng mắc. Những giọt nước li ti đọng trên khung cửa kính, làm mờ đi cảnh vật bên ngoài. Những mái nhà rêu phong, những con hẻm nhỏ chìm trong màn sương mờ. Hà Nội không vội được đâu, cái nhịp sống chậm rãi, trầm lắng ấy dường như cũng đang len lỏi vào tâm hồn cậu. Cậu cảm thấy bối rối, day dứt, xen lẫn một chút xúc động không thể gọi thành tên.
Cậu đặt chiếc khăn len cẩn thận lên chiếc gối. Nó nằm đó, như một vật phẩm vô giá, chứa đựng những điều chưa nói, những cảm xúc âm thầm. Cậu không dám giữ nó trên cổ nữa, vì sợ sự ấm áp đó sẽ làm cậu lơ đãng, khiến cậu chìm đắm vào những suy nghĩ không tên. Cậu cần phải tỉnh táo, cần phải tập trung. Áp lực học tập, định hướng tương lai, tất cả vẫn đang đè nặng lên đôi vai cậu. Một học bổng, một dự án thành công, đó mới là những gì cậu cần phải theo đuổi. Tình cảm, sự rung động này, có lẽ là một thứ xa xỉ mà cậu chưa đủ khả năng để đón nhận.
Cậu pha một cốc cà phê nóng, mùi cà phê rang xay thơm lừng xua đi chút ẩm mốc trong phòng. Hơi ấm từ cốc cà phê truyền vào tay, nhưng không thể sánh bằng hơi ấm từ chiếc khăn len. Cậu ngồi vào bàn học, lướt qua những trang sách dày đặc kiến thức. Những con chữ nhảy múa trước mắt cậu, nhưng tâm trí cậu lại trôi dạt về những điều không liên quan. Lần đầu tiên cậu gặp Ngân dưới mái hiên cũ kỹ, cái chạm tay vội vàng, những lần vô tình chạm mắt trong thư viện... Những ký ức thanh xuân giản dị, nhẹ nhàng cứ ùa về, như những hạt mưa phùn dai dẳng không ngừng.
Cậu thở dài, một hơi thở hóa khói trắng mờ trong không khí se lạnh. Cậu tự nhủ mình phải mạnh mẽ, phải tập trung. Cậu không thể để những cảm xúc bâng khuâng này làm mình xao nhãng. Cậu phải xứng đáng với sự kỳ vọng của gia đình, với những nỗ lực mà cậu đã bỏ ra để đến được Hà Nội này. Chiếc khăn len là một món quà, một sự quan tâm, nhưng nó không thể là lý do để cậu chùn bước. Hay nó chính là động lực? Cậu không biết. Cậu chỉ biết rằng, trong lòng cậu, giờ đây không chỉ còn là nỗi lo âu và áp lực, mà còn có thêm một chút ấm áp, một chút bối rối, và rất nhiều những điều chưa nói.
***
Giữa buổi sáng, Đại học Ngoại Thương chìm trong màn mưa phùn giăng mắc. Những tòa nhà hiện đại, với kiến trúc vững chãi, nhiều kính, vẫn sừng sững uy nghi. Khuôn viên rộng rãi, những hàng cây xanh mướt vẫn còn ướt đẫm hơi sương. Tiếng chuông báo giờ reo vang, giục giã sinh viên hối hả vào lớp. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bước chân vội vã, tiếng xe cộ vút qua từ con đường lớn bên ngoài, tất cả tạo nên một bản hòa tấu năng động, trẻ trung, đặc trưng của một môi trường đại học.
Hoàng Minh bước đi trên hành lang lát gạch, giữa dòng người hối hả. Cậu vẫn khoác chiếc áo khoác đã sờn màu, cổ dựng cao, và trên cổ, chiếc khăn len màu xám tro vẫn được quàng gọn gàng. Nó không quá nổi bật, nhưng lại là điểm nhấn duy nhất trên bộ trang phục đơn giản, thực dụng của cậu. Cậu cố gắng tập trung vào bài giảng sắp tới, vào những kiến thức khô khan của môn kinh tế vĩ mô, nhưng chiếc khăn len mềm mại trên cổ cứ như một lời nhắc nhở không ngừng về đêm qua, về Lê Ngân.
Cậu ngồi vào chỗ quen thuộc trong giảng đường lớn, tiếng giảng bài của Giáo sư Trần vang vọng khắp căn phòng, trầm bổng và đầy lôi cuốn. Hoàng Minh cố gắng ghi chép, từng nét chữ ngay ngắn trên cuốn sổ tay. Nhưng thi thoảng, ánh mắt cậu lại vô thức lướt qua chiếc khăn. Mỗi khi như vậy, hình ảnh Lê Ngân lại hiện lên, đôi mắt trầm tĩnh, sâu sắc, và những điều chưa nói. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có đang nghĩ về cậu không? Liệu cô ấy có hối hận vì hành động của mình, hay là cô ấy hoàn toàn không bận tâm đến việc cậu có nhận ra hay không?
Sự bối rối và tự ti lại dấy lên trong lòng cậu. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, không có nhiều thứ để khoe khoang, không có vẻ ngoài bóng bẩy hay tài ăn nói hoạt bát. Cậu chỉ có sự cần cù, chăm chỉ, và khát vọng vươn lên mãnh liệt. Liệu một cô gái như Ngân, với vẻ ngoài thanh lịch, tinh tế và một tâm hồn sâu sắc, có thể thực sự quan tâm đến một người như cậu không? Hay chỉ là sự thương hại thoáng qua, một chút động lòng trước sự kiệt sức của một người bạn? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh, gặm nhấm tâm trí cậu, khiến cậu khó lòng tập trung.
Giờ giải lao, hành lang trở nên ồn ào. Sinh viên túm tụm trò chuyện, cười đùa. Hoàng Minh đứng tựa vào bức tường, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa phùn vẫn giăng mắc. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cỏ cây xanh mát hòa lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ căng-tin. Cái lạnh se của Hà Nội luồn lách qua lớp áo, nhưng chiếc khăn len lại mang đến một cảm giác ấm áp, an ủi lạ kỳ.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh cậu. "Minh, dạo này em sao rồi? Thấy em có vẻ bận rộn quá."
Hoàng Minh giật mình quay lại. Anh Khoa, mentor của cậu ở Quán Cà phê 'Hoa Sữa', đang đứng đó, nở một nụ cười nhẹ. Anh Khoa vẫn phong thái điềm đạm, đôi mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Anh mặc chiếc áo sơ mi đơn giản bên trong áo khoác mỏng, mái tóc hơi dài rũ xuống trán. Ánh mắt anh khẽ lướt qua chiếc khăn len trên cổ Hoàng Minh, rồi lại quay về nhìn cậu, đầy ẩn ý.
Hoàng Minh hơi bối rối, khẽ cúi đầu chào. "Em vẫn ổn ạ, Anh Khoa. Chỉ là... có chút việc ạ." Giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ và có phần ngập ngừng, đặc biệt khi phải đối diện với sự tinh tế của Anh Khoa.
Anh Khoa gật đầu, nụ cười vẫn không tắt. "Anh thấy em hơi xanh xao đấy. Cố gắng giữ sức khỏe nhé. Mà... có vẻ như ai đó đã được quan tâm đặc biệt rồi nhỉ?" Anh Khoa khẽ gật đầu về phía chiếc khăn len.
Hoàng Minh đỏ mặt, vội vàng đưa tay chạm vào chiếc khăn, như thể muốn che giấu nó đi. "Chỉ là... bạn bè thôi ạ. Thấy em lạnh nên cho em mượn thôi." Cậu nói dối, nhưng giọng điệu không thể che giấu được sự lúng túng.
Anh Khoa vẫn cười nhẹ, ánh mắt tinh tế như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ của cậu. "Bạn bè mà khiến người ta suy tư thế này thì cũng lạ đấy." Anh nói, giọng điệu không có chút châm chọc, mà ngược lại, đầy vẻ thông cảm. "Đôi khi, những điều nhỏ bé lại có sức mạnh lớn lao hơn những lời nói hoa mỹ nhiều, Minh ạ. Em cứ suy nghĩ kỹ đi, đừng để bỏ lỡ những điều quan trọng."
Anh Khoa vỗ nhẹ vai Hoàng Minh, rồi khẽ nháy mắt. "Thôi được rồi, anh đi đây. Nhớ giữ sức khỏe nhé. Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi." Anh Khoa nói xong, quay lưng bước đi, hòa vào dòng người sinh viên.
Hoàng Minh đứng đó, lòng ngổn ngang suy nghĩ. Lời nói của Anh Khoa như một tia sáng nhỏ, soi rọi vào mớ bòng bong trong tâm trí cậu. "Bạn bè mà khiến người ta suy tư thế này thì cũng lạ đấy." Cậu nhìn chiếc khăn len, rồi lại nhìn theo bóng lưng Anh Khoa. Liệu có thật sự là như vậy không? Hay cậu đang tự huyễn hoặc mình?
Đúng lúc đó, một nhóm sinh viên gần đó đang trò chuyện rôm rả, vô tình lọt vào tai Hoàng Minh. "Mày nghe tin gì chưa? Viện vừa thông báo về cuộc thi 'Đổi mới Sáng tạo Toàn cầu' đấy. Giải thưởng lớn lắm, còn có cơ hội đi du học nữa!" Một cô bạn hào hứng nói.
"Thật á? Tao nghe nói năm nay giáo sư khách mời là một chuyên gia bên Silicon Valley về. Cơ hội tốt để học hỏi và tìm kiếm học bổng đấy!" Một chàng trai khác tiếp lời.
Hoàng Minh khựng lại. "Cuộc thi 'Đổi mới Sáng tạo Toàn cầu'... học bổng... du học..." Những từ khóa ấy như những tiếng chuông vang vọng trong đầu cậu. Đó chính là con đường, là mục tiêu mà cậu đã luôn theo đuổi. Một cơ hội để vươn lên, để khẳng định bản thân, để thoát khỏi nỗi lo hòa nhập và sự tự ti. Ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn, nhưng khi chạm vào chiếc khăn len trên cổ, sự bối rối lại dâng lên. Liệu cậu có thể vừa theo đuổi hoài bão, vừa đón nhận những cảm xúc dịu dàng này không? Hay một trong hai sẽ phải nhường chỗ cho cái còn lại? Câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ, lơ lửng trong không khí se lạnh của Hà Nội.
***
Buổi chiều, Quán Cà phê "Hoa Sữa" vẫn ấm cúng và lãng mạn như mọi khi, bất chấp màn mưa phùn dai dẳng bên ngoài. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và dây đèn lấp lánh, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt khỏi sự hối hả của phố phường. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương, hòa cùng tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, và tiếng pha chế cà phê lách cách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, xen lẫn chút hương bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bản giao hưởng của mùi vị.
Lê Ngân ngồi bên cửa sổ, tay khuấy nhẹ ly cà phê nóng hổi. Cô mặc chiếc áo len màu be nhạt, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng đôi mắt sâu và trầm của cô lại ẩn chứa một nỗi bâng khuâng khó tả. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những hạt mưa vẫn rơi đều đều, làm mờ đi những cảnh vật quen thuộc của Hà Nội. Cô không biết Minh có nhận ra chiếc khăn không, hay cậu có hiểu được ẩn ý đằng sau hành động của cô không. Nhưng từ sâu thẳm trong lòng, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm, như thể đã trút bỏ được một phần gánh nặng.
Mai Chi ngồi đối diện, mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động, đôi mắt sắc sảo và biểu cảm của cô bạn thân luôn quan sát Ngân một cách tinh tế. Mai Chi nhấp một ngụm trà thảo mộc, khẽ nhíu mày. "Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Trông cứ như người mất hồn." Giọng Mai Chi tự nhiên, pha chút trêu chọc, nhưng cũng đầy sự quan tâm. Cô biết rõ Ngân, biết cô bạn mình không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhưng những dấu hiệu nhỏ nhặt thì không thể qua mắt cô.
Lê Ngân khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa trên môi. "Không có gì đâu. Chỉ là... dạo này thấy mọi người ai cũng vất vả. Áp lực nhiều quá." Cô nói, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi, vẫn giữ cái vẻ thờ ơ thường thấy. Cô không muốn nhắc thẳng đến Hoàng Minh, không muốn thừa nhận cái tên đó đang chiếm giữ tâm trí mình. Cô nói chung chung, nhưng trong lòng lại rõ mồn một hình ảnh một Hoàng Minh kiệt sức, xanh xao đêm qua.
Mai Chi nhìn thẳng vào mắt Ngân, ánh mắt sắc sảo như muốn xuyên thấu tâm can cô bạn. "Mọi người? Hay là chỉ có một người làm mày vất vả thôi?" Mai Chi nói, giọng điệu có chút mỉa mai, nhưng cũng chất chứa sự thấu hiểu. Cô đã chứng kiến sự thay đổi của Ngân, từ những ánh mắt lén lút nhìn Minh, đến nỗi lo lắng không thể che giấu khi nghe tin Minh gặp chuyện. Và đêm qua, cái cách Ngân đột ngột rời đi sau khi để lại chiếc khăn, tất cả đều không thể thoát khỏi tầm nhìn của Mai Chi.
Lê Ngân khẽ giật mình, vội vàng tránh ánh mắt của Mai Chi. Cô cúi xuống nhìn ly cà phê, hơi nóng bốc lên làm mờ đi khuôn mặt cô. "Mày lại nói linh tinh." Cô đáp, giọng có chút bực dọc, nhưng đó chỉ là cách cô che giấu sự bối rối của mình. Cô luôn kiệm lời, ít khi bộc lộ cảm xúc trực tiếp, và việc bị Mai Chi "đọc vị" khiến cô cảm thấy khó chịu.
Mai Chi cười nhẹ, không nói gì thêm. Cô biết Ngân sẽ không thừa nhận, nhưng cô cũng không cần Ngân phải nói ra. Sự im lặng của Ngân, sự né tránh của cô, đã nói lên tất cả. Mai Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa phùn vẫn giăng mắc. Cô hiểu rằng mối quan hệ của Ngân và Hoàng Minh giống như những cơn mưa phùn này, dai dẳng, âm thầm, không quá dữ dội nhưng lại thấm đẫm vào lòng người.
"Nhưng mà... mày nói đúng thật. Ai cũng có áp lực riêng." Mai Chi nói tiếp, giọng trầm xuống, như thể đang suy nghĩ về chính mình và những người xung quanh. "Nhưng quan trọng là cách mình đối mặt với nó thôi. Và đôi khi, có ai đó bên cạnh để chia sẻ, dù chỉ là một hành động nhỏ, cũng đủ làm mình thấy ấm lòng hơn nhiều." Mai Chi vừa nói vừa khẽ liếc nhìn Ngân, như muốn nhấn mạnh ý của mình.
Lê Ngân vẫn không nhìn Mai Chi, nhưng cô đã nghe rõ từng lời. Cô biết Mai Chi đang nói về ai, và về điều gì. Trái tim cô khẽ thắt lại. Cô đã làm đúng phải không? Hành động của cô, liệu có thực sự mang lại sự ấm áp cho Minh, hay chỉ khiến cậu thêm bối rối? Cô sợ rằng sự quan tâm của mình sẽ trở thành gánh nặng cho cậu, hoặc sẽ bị hiểu lầm. Lê Ngân luôn sợ hãi những điều chưa nói, những cảm xúc không được bày tỏ rõ ràng. Nhưng đồng thời, cô cũng sợ hãi việc phải nói ra, phải đối mặt với chúng.
Cô nhớ lại buổi chiều hôm qua, khi cô nhìn thấy Hoàng Minh kiệt sức tại Quán Cà phê 'Hoa Sữa'. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô muốn chạy đến, muốn làm điều gì đó, nhưng sự dè dặt và tính cách trầm tĩnh của cô lại kìm hãm. Chỉ đến khi chiếc khăn len mềm mại kia vô tình lọt vào mắt, một ý nghĩ chợt lóe lên. Đó là cách cô có thể bày tỏ sự quan tâm của mình, một cách âm thầm, kín đáo, đúng với phong cách của một cô gái Hà Nội, và cũng đúng với cái cách mà cô vẫn thường che giấu cảm xúc.
Giờ đây, ngồi trong quán cà phê ấm áp, nghe tiếng mưa rơi đều đều, Lê Ngân vẫn không ngừng trăn trở. Mối quan hệ của họ, cứ thế này, liệu có thể đi đến đâu? Cô lo lắng cho tương lai của Minh, cho những áp lực mà cậu đang phải đối mặt. Và cô cũng lo lắng cho chính mình, cho những cảm xúc đang dần lớn lên trong lòng, những cảm xúc mà cô chưa bao giờ dám gọi tên. Cái lạnh của mưa phùn bên ngoài, và sự ấm áp từ ly cà phê trong tay, cứ đan xen vào nhau, như chính những giằng xé trong tâm hồn cô.
Mai Chi nhìn Ngân, thấy cô vẫn chìm trong suy nghĩ. Cô thở dài, không cố gắng thúc ép bạn mình nữa. Cô biết, có những điều cần thời gian, và có những cảm xúc cần phải tự mình khám phá. "Hà Nội không vội được đâu," cô nghĩ thầm. Mưa phùn vẫn giăng mắc, và câu chuyện tình yêu của hai người bạn của cô, cũng như cái rét ngọt của Hà Nội, vẫn cứ âm thầm, dai dẳng, và đầy những điều chưa nói.