Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 19

Sắc Màu Tĩnh Lặng và Lời Mời Không Lời

4225 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ kết thúc chương 18, củng cố cảm giác 'thỏa mãn và trưởng thành' của Hoàng Minh sau khi vượt qua khó khăn.,Làm sâu sắc hơn mối quan hệ giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua một trải nghiệm chung về nghệ thuật, thể hiện sự kết nối tinh thần.,Giới thiệu địa điểm mới 'Phòng trưng bày nghệ thuật đương đại' và khai thác bầu không khí đặc trưng của nó để làm nổi bật nội tâm nhân vật.,Tiếp tục khắc họa sự thay đổi của Hoàng Minh, từ rụt rè sang cởi mở hơn, đặc biệt khi chia sẻ về cuộc sống và công việc làm thêm.,Cho thấy Lê Ngân dần mở lòng hơn, bộc lộ tâm hồn tinh tế và niềm đam mê nghệ thuật, đồng thời thể hiện sự quan tâm tinh tế đến Hoàng Minh.,Củng cố mối quan hệ bạn bè trong nhóm bốn người (Minh, Ngân, Đức Anh, Vy), tạo tiền đề cho những tương tác phức tạp hơn trong tương lai.,Duy trì tông trầm lắng, lãng mạn, tinh tế và chất thơ của truyện, sử dụng bối cảnh Hà Nội đầu đông làm chất xúc tác cảm xúc.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và chất thơ, ấm áp.
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm hôm ấy, khi vầng dương còn e ấp giấu mình sau những tán cây bàng cổ thụ, Hoàng Minh tỉnh giấc. Toàn thân cậu như một khối xi măng vừa đông kết, cứng nhắc và ê ẩm đến từng thớ thịt. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội vẫn còn vương vấn trong căn phòng nhỏ trên tầng cao của “Gác Mái”, luồn lách qua khe cửa sổ cũ kỹ, thổi vào không khí một hơi sương mỏng tang. Cậu vươn vai, một tiếng “rắc” nhẹ từ các khớp xương vọng lại, như một lời nhắc nhở về ca làm việc đêm qua tại công trường. Mùi xi măng, bụi bẩn và mồ hôi dường như vẫn phảng phất đâu đây, dù cậu đã tắm rửa qua loa trước khi đổ vật xuống giường.

Đôi mắt Minh khẽ mở, nhìn trần nhà đã ngả màu ố vàng theo năm tháng. Cậu không bật đèn, chỉ có ánh sáng xám xịt của buổi sớm chui qua khung cửa sổ, đủ để cậu nhận ra những mảng tường bong tróc và chiếc tủ quần áo cũ kỹ ở góc phòng. Bình thường, sự mệt mỏi này sẽ nhấn chìm cậu trong một sự uể oải dai dẳng, khiến cậu chỉ muốn cuộn tròn trong chăn đến trưa. Nhưng hôm nay, có một điều gì đó khác. Một dòng tin nhắn ngắn ngủi từ đêm qua, tựa như một tia nắng nhỏ giữa cái rét cắt da, vẫn còn vương vấn trong tâm trí cậu, sưởi ấm trái tim đang căng cứng vì mệt mỏi.

Cậu với tay lấy chiếc điện thoại đặt cạnh gối. Màn hình sáng lên, và dòng tin nhắn của Lê Ngân hiện rõ: “Về đến phòng chưa? Đừng quên giữ ấm nhé.” Cậu đọc lại từng chữ, không biết đã bao nhiêu lần rồi. Nó không hoa mỹ, không biểu cảm, nhưng lại chứa đựng một sự quan tâm tinh tế mà cậu chưa từng nghĩ mình sẽ nhận được ở nơi thành phố xa lạ này. “Chỉ một tin nhắn ngắn vậy thôi mà cũng khiến mình thấy ấm lòng hơn cả chăn bông dày cộp,” cậu thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Sự ấm áp không đến từ nhiệt độ vật lý, mà là từ một cảm giác được quan tâm, được nhìn thấy, được nhắc nhở rằng cậu không hoàn toàn đơn độc giữa Hà Nội rộng lớn này.

Cậu ngồi dậy, đưa hai tay ôm lấy đầu gối, nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, trời vẫn âm u, gió se lạnh đầu đông thổi bay những chiếc lá khô còn sót lại trên cành cây khẳng khiu. Tiếng sinh hoạt lạch cạch từ các phòng trọ lân cận bắt đầu vang lên, tiếng xe máy thỉnh thoảng vụt qua con ngõ nhỏ, và tiếng rao hàng xa xa của một gánh xôi buổi sáng. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sớm Hà Nội, một bản giao hưởng mà Minh đã dần quen, và đôi khi, còn tìm thấy trong đó một sự bình yên lạ kỳ.

Cậu đứng dậy, bước đến bàn học, rót một cốc nước lọc đã để sẵn từ đêm qua. Nước lạnh buốt, nhưng lại khiến cậu tỉnh táo hơn. Mùi ẩm mốc nhẹ từ những chồng sách vở cũ, mùi giấy đã ngả màu, tất cả là những mùi hương quen thuộc của căn phòng này. Cậu uống cạn cốc nước, cảm thấy cổ họng dịu đi. Dù mệt mỏi, nhưng trong lòng cậu, một ngọn lửa nhỏ vẫn đang cháy, âm ỉ và kiên cường. Cậu đã vượt qua được một thử thách, và tin nhắn của Ngân đã xác nhận rằng, cậu không hề đơn độc trong hành trình đó.

Đúng lúc ấy, điện thoại lại rung lên. Không phải tin nhắn cá nhân, mà là thông báo từ nhóm chat lớp. Cậu mở ra, và thấy một tin nhắn dài, được ghim ở đầu nhóm, có vẻ như do Lê Ngân gửi. “Chào các bạn, mình thấy có một triển lãm nghệ thuật đương đại khá thú vị về Hà Nội tại Phòng trưng bày X. Triển lãm kéo dài đến cuối tuần này. Nếu bạn nào có hứng thú, chúng ta có thể đi cùng nhau vào chiều mai hoặc cuối tuần. Ai muốn đi thì nhắn mình nhé.”

Hoàng Minh ngạc nhiên. Triển lãm nghệ thuật? Cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đặt chân vào một nơi như vậy. Thế giới của cậu là những con số khô khan, những công thức phức tạp trong sách vở, và giờ là những viên gạch, bao xi măng nặng trịch. Nghệ thuật dường như là một thứ xa xỉ, phù phiếm, nằm ngoài tầm với của cậu. Nhưng Lê Ngân lại là người giới thiệu. Cô ấy, với vẻ ngoài trầm tĩnh và có chút lạnh lùng, lại ẩn chứa một tâm hồn tinh tế đến vậy. Tin nhắn của cô ấy, dù chỉ là một lời mời chung cho cả lớp, nhưng lại khiến cậu tò mò một cách lạ lùng. Có lẽ, đây là cơ hội để cậu hiểu thêm về cô ấy, về những khía cạnh mà cậu chưa từng thấy. Cậu nhìn ra cửa sổ, trời vẫn xám xịt, nhưng trong lòng cậu, một ý nghĩ đã nhen nhóm. Có lẽ, cậu nên đi. Có lẽ, những điều chưa nói, những khía cạnh chưa biết, sẽ dần được hé lộ.

***

Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng yếu ớt của Hà Nội cố gắng xuyên qua lớp mây mỏng, rải những vệt sáng nhạt nhòa xuống sân trường Đại học Ngoại Thương. Gió vẫn se lạnh, cái "rét ngọt" đặc trưng của đầu đông luồn lách qua từng hàng cây, thổi bay những chiếc lá vàng còn sót lại trên sân gạch. Tiếng chuông báo giờ vừa vang lên, báo hiệu kết thúc tiết học. Sinh viên ùa ra khỏi các giảng đường, tạo nên một dòng người sôi động, tràn đầy sức sống. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười đùa hòa lẫn với tiếng xe cộ từ bên ngoài cổng trường, tạo nên một không khí trẻ trung, náo nhiệt.

Hoàng Minh, với chiếc áo khoác dày cộp và ba lô sách vở nặng trĩu, bước ra từ giảng đường. Cậu cố gắng hòa mình vào dòng người, nhưng vẫn giữ vẻ rụt rè, quen thuộc. Đôi mắt cậu lướt qua đám đông, tìm kiếm những gương mặt quen thuộc. Không mất quá lâu, cậu đã thấy Đức Anh và Thảo Vy đang đứng đợi cậu ở một góc sân trường, cạnh hàng ghế đá phủ đầy lá khô. Đức Anh, cao ráo, năng động với mái tóc cắt theo kiểu thời trang, đang hào hứng kể chuyện gì đó cho Thảo Vy. Cô bạn Thảo Vy xinh xắn, đáng yêu với mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ, đang chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại che miệng cười khúc khích.

“Ê Minh! Thằng đầu đất kia!” Đức Anh vẫy tay gọi, giọng nói vang vọng giữa sân trường. “Lề mề mãi. Tưởng mày lại ngủ gật trong lớp chứ.”

Hoàng Minh cười nhẹ, bước nhanh hơn về phía hai người bạn. “Mày nói gì đấy, tao vừa làm bài kiểm tra xong mà.”

“À, bài kiểm tra khó như quỷ ấy hả? Thôi quên đi, hôm nay có chuyện vui hơn nhiều.” Đức Anh nháy mắt. “Mày có thấy tin nhắn của Ngân trong nhóm lớp không? Về cái triển lãm tranh ấy.”

“À, có thấy,” Minh đáp, hơi ngập ngừng. “Cô ấy bảo là triển lãm nghệ thuật đương đại…”

“Đương đại cái gì mà đương đại, nghe đã thấy đau đầu rồi,” Đức Anh bĩu môi. “Trông có vẻ 'nghệ' quá, không hợp thằng đầu đất như tao lắm. Nhưng mà Ngân nó rủ, chắc cũng phải đi cho cô ấy vui.” Cậu quay sang Thảo Vy. “Thế Vy, mày có đi không?”

Thảo Vy gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ háo hức. “Em thấy hay mà. Ngân bảo có mấy bức về Hà Nội đẹp lắm. Em thích mấy cái tranh vẽ phố cổ, vẽ hồ Gươm buổi sáng ấy. Với lại, lâu rồi nhóm mình cũng chưa đi đâu chơi chung cả.”

“Thế là chắc chắn đi rồi. Mày thì lúc nào chẳng hùa theo Ngân,” Đức Anh trêu chọc. Cậu quay sang Minh. “Thế còn mày, Minh? Mày tính sao? Nghệ sĩ của chúng ta có hứng thú với nghệ thuật không?”

Hoàng Minh hơi đỏ mặt. Cậu chưa bao giờ tự nhận mình là nghệ sĩ, nhưng những buổi trò chuyện với Ngân về sách, về văn học đã ít nhiều khơi gợi trong cậu một sự tò mò. “Em… em cũng chưa biết. Em cũng muốn đi xem thử.”

Đúng lúc đó, Lê Ngân bước tới. Cô ấy vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh, thanh lịch quen thuộc. Dáng người mảnh mai, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, và chiếc áo khoác len màu be đơn giản nhưng tinh tế. Đôi mắt sâu thẳm của cô lướt qua ba người, dừng lại ở Hoàng Minh một thoáng, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy rất nhẹ, chỉ đủ làm khóe môi cong lên một chút, nhưng lại khiến không khí xung quanh dường như ấm áp hơn.

“Các cậu đang nói chuyện triển lãm à?” Ngân hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, mang chút ngữ điệu đặc trưng của người Hà Nội gốc.

“Đúng rồi đó Ngân ơi,” Thảo Vy nhanh nhảu đáp. “Em với Đức Anh đang rủ Minh đi cùng nè. Ngân có muốn đi với bọn em không?”

Lê Ngân gật đầu. “Mình cũng định đi. Đây là một triển lãm khá thú vị về Hà Nội qua góc nhìn đương đại. Có nhiều góc nhìn mới lạ về thành phố mình. Nếu các cậu rảnh thì đi cùng. Tối nay mình có việc, nhưng chiều nay thì được.” Cô ấy giơ ra một tờ rơi nhỏ được in màu, với hình ảnh một bức tranh trừu tượng nhưng vẫn phảng phất hình bóng của phố cổ Hà Nội. “Mình đã tìm hiểu một chút, có vẻ như sẽ rất đáng để xem.”

Hoàng Minh nhìn vào tờ rơi, rồi nhìn sang Ngân. Ánh mắt cô ấy không còn vẻ thờ ơ thường thấy, mà có chút háo hức, lấp lánh khi nói về nghệ thuật. Sự say mê ấy khiến cậu tò mò hơn bao giờ hết. Cậu chưa bao giờ thấy Ngân bộc lộ nhiều cảm xúc đến vậy, dù chỉ là những cảm xúc nhỏ nhặt ẩn sau vẻ ngoài trầm tĩnh.

“Thế thì đi thôi! Chờ gì nữa!” Đức Anh hào hứng nói, phá vỡ bầu không khí hơi trầm lắng giữa Minh và Ngân. “Đi cho biết, biết đâu sau này tao cũng thành họa sĩ ‘trừu tượng’ như Minh thì sao!” Cậu ta trêu chọc Minh, rồi đẩy nhẹ vai cậu.

Hoàng Minh khẽ cười, không phản bác. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa. Từ chỗ chỉ là một lời mời chung chung, giờ đây đã trở thành một buổi đi chơi của cả nhóm. Những người bạn thân thiết này, dù Đức Anh có trêu chọc, Thảo Vy có mơ mộng, nhưng luôn mang lại cho cậu cảm giác ấm áp và được chấp nhận.

Cả nhóm quyết định đi ngay chiều hôm đó. Họ cùng nhau bước ra khỏi cổng trường, hòa vào dòng người hối hả của Hà Nội. Gió vẫn se lạnh, thổi tung mái tóc của Thảo Vy và Lê Ngân. Hoàng Minh khoác chặt chiếc áo khoác dày, cảm nhận cái rét ngọt của Hà Nội vẫn đang mơn man trên da thịt. Nhưng trong lòng cậu, không còn là sự cô đơn như những ngày đầu nữa. Có những người bạn bên cạnh, và một lời mời đi xem triển lãm, một thế giới mới đang chờ đợi cậu khám phá.

***

Phòng trưng bày nghệ thuật đương đại nằm trong một con phố nhỏ yên tĩnh, tách biệt khỏi sự ồn ào náo nhiệt của phố thị. Khi bốn người bước vào, một cảm giác yên tĩnh đến lạ thường bao trùm lấy họ. Không gian mở, với những bức tường trắng tinh khôi và ánh sáng dịu nhẹ tập trung vào từng tác phẩm, khiến mọi thứ trở nên trang trọng và có phần xa cách. Nhạc nền nhẹ nhàng, du dương vang lên khe khẽ, tiếng bước chân của vài vị khách khác cũng trở nên nhỏ nhẹ, thì thầm. Mùi sơn dầu, gỗ và giấy mới phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí nghệ thuật rất riêng.

Hoàng Minh ban đầu cảm thấy lạc lõng. Cậu chưa từng đến một nơi như thế này. Những bức tranh treo trên tường, với những gam màu táo bạo, những đường nét trừu tượng và những hình khối khó hiểu, khiến cậu cảm thấy mình như một kẻ ngoại đạo. Cậu cố gắng hiểu, cố gắng cảm nhận, nhưng dường như tâm hồn cậu vẫn còn quá xa lạ với thế giới này. Trong khi Đức Anh và Thảo Vy thì thầm bình phẩm, có chút ngạc nhiên và cả chút... “không hiểu gì,” thì Hoàng Minh lại lặng lẽ quan sát Lê Ngân.

Cô ấy di chuyển chậm rãi, từng bước chân thanh thoát, như thể đang hòa mình vào không gian nghệ thuật xung quanh. Đôi mắt sâu thẳm của cô dừng lại ở từng bức tranh, từng nét cọ, từng mảng màu, như đang cố gắng thấu hiểu một câu chuyện ẩn sâu bên trong. Vẻ mặt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt ấy lại lấp lánh một niềm say mê, một sự tinh tế mà Minh chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Cậu cứ thế, lén nhìn cô ấy, cố gắng tìm hiểu thế giới nội tâm của cô qua cách cô chiêm nghiệm nghệ thuật.

Đức Anh, sau một hồi cố gắng “thẩm thấu” những bức tranh trừu tượng, cuối cùng cũng phải bỏ cuộc. “Ui giời, nhìn hoa mắt chóng mặt quá! Thôi, tao chịu! Chắc họa sĩ vẽ xong cũng chẳng hiểu mình vẽ gì đâu. Hay là mình đi tìm chỗ nào có cái gì dễ hiểu hơn đi, Ngân?”

Thảo Vy thì mơ màng hơn một chút. “Em thì thấy đẹp đấy, nhưng mà đúng là khó hiểu thật. Chắc phải là người có tâm hồn nghệ sĩ mới cảm nhận được hết.”

Lê Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười mà Minh cảm thấy hiếm hoi và chân thật. Cô không nói gì, chỉ tiếp tục bước đi, dẫn cả nhóm đến một khu vực khác. Ở đó, có một vài bức tranh mang hơi hướng hiện thực hơn, dù vẫn là nghệ thuật đương đại, nhưng đã có thể nhận ra những hình ảnh quen thuộc của Hà Nội.

Cô dừng lại trước một bức tranh lớn, vẽ một con phố cổ chìm trong màn mưa phùn, với những mái nhà rêu phong và những vệt sáng lờ mờ từ đèn đường. Bức tranh có tông màu xám chủ đạo, nhưng lại ẩn chứa những gam màu ấm áp đến lạ kỳ. Ngân quay sang Minh, ánh mắt cô ấy dường như tìm thấy một sự đồng điệu nào đó trong ánh mắt tò mò của cậu.

“Anh có thấy cái vệt sáng kia không?” Ngân khẽ nói, giọng cô ấy thì thầm, như không muốn phá vỡ sự yên tĩnh của không gian. Cô chỉ tay vào một điểm nhỏ trên bức tranh, nơi một vệt màu vàng cam len lỏi qua những mái ngói cũ. “Nó giống như vệt nắng cuối cùng của một ngày mưa phùn, cố gắng len lỏi qua những mái nhà cũ, trước khi màn đêm buông xuống hoàn toàn.”

Hoàng Minh ngước nhìn, đôi mắt cậu nheo lại cố gắng nắm bắt điều cô nói. Cậu đã nhìn bức tranh này nhiều lần, nhưng chưa bao giờ để ý đến chi tiết nhỏ bé ấy. Giờ đây, khi Ngân chỉ ra, cậu mới thấy nó thật sự đặc biệt. “Em… em nhìn sâu sắc thật,” cậu ngập ngừng. “Em… em thấy gì nữa trong đó?”

Lê Ngân quay lại nhìn Minh, đôi mắt cô ấy khẽ nheo lại, như đang tìm kiếm một điều gì đó trong ánh mắt cậu. “Sự tĩnh lặng. Và một chút hoài niệm,” cô đáp, giọng vẫn nhỏ nhẹ. “Hà Nội trong những ngày mưa phùn thường mang lại cảm giác đó. Mọi thứ chậm lại, yên bình hơn. Và dù trời có xám xịt đến mấy, thì vẫn luôn có một tia sáng nào đó, dù nhỏ nhoi, cố gắng len lỏi qua.”

Cậu gật đầu, cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Cô ấy đã nói lên chính những cảm xúc mà cậu thường cảm nhận được khi đi bộ dưới những cơn mưa phùn Hà Nội. Cái rét ngọt, cái tĩnh lặng, và cả những tia hy vọng nhỏ nhoi.

“Anh có thấy không,” Ngân tiếp tục, chỉ vào một góc khác của bức tranh, nơi một quán cà phê nhỏ với vài chiếc ghế nhựa được vẽ một cách rất mờ nhạt. “Đó là nơi người ta tìm thấy chút ấm áp, chút sự gắn kết giữa cái lạnh giá của thành phố. Hà Nội, không chỉ là những con phố cổ kính hay những hàng cây xanh, mà còn là những cảm xúc, những câu chuyện được dệt nên từ những điều nhỏ nhặt nhất.”

Minh lắng nghe cô nói, không chỉ bằng tai, mà bằng cả tâm hồn. Mỗi lời Ngân nói ra đều như chạm đến một sợi dây cảm xúc nào đó trong cậu. Cậu cảm thấy như mình đang nhìn thấy Hà Nội qua đôi mắt của cô, một Hà Nội sâu sắc, tinh tế và đầy chất thơ hơn rất nhiều so với những gì cậu từng cảm nhận. Cô ấy không chỉ nhìn thấy bức tranh, cô ấy nhìn thấy cả linh hồn của thành phố, và cô ấy đang chia sẻ linh hồn đó với cậu.

“Em… em thật giỏi,” Minh nói, giọng cậu chân thành, không còn chút rụt rè nào. “Em có thể nhìn thấy những điều mà em chưa bao giờ để ý.”

Lê Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp hơn những lần trước. “Đôi khi, chúng ta chỉ cần chậm lại một chút, và nhìn bằng cả trái tim. Hà Nội sẽ kể cho chúng ta nghe rất nhiều câu chuyện.” Cô quay sang nhìn các bức tranh khác, nhưng Minh biết, có một điều gì đó đã thay đổi giữa họ. Một sợi dây vô hình đã được nối kết, không phải bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng sự thấu hiểu và chia sẻ những cảm xúc tinh tế nhất. Cậu cảm thấy mình đang dần hiểu thêm về Lê Ngân, và cũng hiểu thêm về chính mình, về khả năng cảm nhận cái đẹp mà cậu chưa từng nghĩ mình có.

***

Rời khỏi phòng trưng bày nghệ thuật, không khí bên ngoài đã se lạnh hơn rất nhiều. Đêm đầu đông, gió lùa qua từng con phố, mang theo hơi ẩm và cái rét ngọt đặc trưng của Hà Nội. Bốn người bạn quyết định ghé vào một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc, nơi những chiếc bàn ghế nhựa thấp lè tè được kê sát bên nhau, và khói từ nồi nước lẩu, nồi chè nghi ngút bốc lên, tạo nên một không khí ấm cúng và thân mật. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ qua lại, và tiếng lách cách của bát đĩa hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của phố phường Hà Nội về đêm.

Họ chọn một góc khuất, vừa đủ ấm áp. Hoàng Minh cởi chiếc áo khoác dày, cảm nhận hơi ấm từ bát chè nóng lan tỏa vào lòng bàn tay. Mùi thức ăn đường phố đặc trưng – mùi mắm tôm từ bún đậu, mùi dầu mỡ của nem chua rán, mùi béo ngậy của chè – tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

“Ôi, đúng là thiên đường!” Đức Anh xuýt xoa, chén sạch bát ốc luộc thơm lừng. “Mấy cái tranh trừu tượng kia đúng là làm tao đói bụng thêm. Thà ngồi đây ăn còn hơn ngồi suy nghĩ xem cái vệt màu đấy là cái gì.” Cậu quay sang Minh. “Thế thằng Minh, sau này mày có định làm họa sĩ không? Thấy mày chăm chú nghe Ngân giải thích lắm.”

Hoàng Minh khẽ cười. “Em… em thấy cũng hay, nhưng chắc không phải sở trường của em đâu. Em chỉ thấy Ngân nói đúng thôi, có những điều mình phải nhìn thật kỹ mới thấy được.”

Thảo Vy nhìn Minh với ánh mắt thông cảm. “Minh vất vả ghê. Hôm qua đi làm về muộn thế, sáng nay lại phải đi học luôn. Em thấy tội ghê.”

Lời nói của Thảo Vy khiến Hoàng Minh hơi giật mình. Cậu không ngờ cô bạn lại để ý đến vậy. Ngân, ngồi đối diện, khẽ liếc nhìn cậu. Ánh mắt cô ấy vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu trong đó, Minh cảm nhận được một sự quan tâm chân thành. Điều đó khiến cậu cảm thấy cởi mở hơn một chút.

“Cũng không có gì đâu,” Minh nói, giọng nhỏ nhẹ hơn mọi khi. “Chỉ là kiếm thêm chút tiền để trang trải thôi. Công trường xây dựng gần trường mình ấy mà. Đêm qua cũng hơi lạnh, nhưng mà… cũng thấy mình trưởng thành hơn một chút.” Cậu dừng lại, nhìn vào bát chè đang bốc khói. “Lúc vác mấy bao xi măng nặng, lúc đứng giữa trời gió rít, em cứ nghĩ mãi, không biết mình có làm được không. Nhưng cuối cùng thì cũng làm được.”

Đức Anh, nghe xong, không còn trêu chọc nữa. Cậu ta vỗ vai Minh. “Thằng này được của nó đấy! Mày đúng là ‘người đàn ông của gia đình’ trong tương lai rồi. Thợ xây đại học, nghe oai phết!” Dù lời nói vẫn bông đùa, nhưng trong giọng điệu của Đức Anh có chút gì đó nghiêm túc và khâm phục.

Thảo Vy gật đầu lia lịa. “Đúng rồi đó Minh. Em thấy Minh giỏi thật đấy. Vừa học giỏi, lại còn biết tự lập nữa. Bạn trai em mà được như Minh thì tốt quá.” Cô nàng cười khúc khích, rồi lại nhìn sang Ngân, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.

Lê Ngân không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Ánh mắt cô ấy không còn vẻ thờ ơ thường thấy, mà lộ rõ sự quan tâm. Khi Minh nói về công việc, về những khó khăn mà cậu đã vượt qua, ánh mắt ấy dường như mềm mại hơn, ấm áp hơn. Khi Minh kết thúc câu chuyện, Ngân khẽ cất lời, giọng cô ấy nhẹ như gió thoảng nhưng lại rõ ràng đến lạ.

“Cẩn thận nhé.”

Chỉ hai từ ngắn gọn, không một biểu cảm khoa trương, nhưng lại khiến trái tim Hoàng Minh ấm lên lạ thường. Đó không phải là một lời động viên sáo rỗng, mà là một sự quan tâm chân thành, tinh tế, gói gọn trong một câu nói kiệm lời. Cậu ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Ngân. Trong khoảnh khắc đó, cậu thấy một điều gì đó sâu sắc hơn đang ẩn chứa trong đôi mắt ấy, một sự thấu hiểu và cả một chút lo lắng.

Cả nhóm tiếp tục trò chuyện rôm rả, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một cảm giác bình yên và ấm áp đã lan tỏa. Cậu biết, buổi triển lãm nghệ thuật này, những chia sẻ của Ngân về Hà Nội, và cả những lời quan tâm nhỏ nhặt của cô ấy, đã mở ra cho cậu một thế giới mới. Cậu không còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ nữa. Cậu đang dần trưởng thành, đang dần hòa nhập vào thành phố này, và quan trọng hơn, cậu đang dần tìm thấy một sự kết nối đặc biệt với một người con gái tinh tế giữa lòng Hà Nội.

Ngoài kia, gió vẫn thổi, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn vương vấn. Nhưng trong quán ăn vặt vỉa hè ấy, giữa tiếng cười nói của bạn bè, giữa hơi ấm của những món ăn và những lời quan tâm chân thành, một ngọn lửa nhỏ đã bùng lên trong lòng Hoàng Minh. Ngọn lửa của hy vọng, của sự kết nối, và của một tình cảm đang dần nảy nở, nhẹ nhàng như hương hoa sữa đầu mùa, nhưng lại sâu lắng và khó phai. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, đang chờ đợi để được hé lộ giữa những ngày tháng tươi trẻ này, giữa lòng thành phố cổ kính mà họ đang cùng nhau khám phá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ