Tiếng mưa phùn tí tách vẫn lẩn quất đâu đó trong tâm trí Lê Ngân, dù giờ đây, bầu trời Hà Nội đã ngưng trút những hạt li ti. Nhưng cái lạnh thì vẫn còn, luồn lách qua từng khe cửa, len lỏi vào từng ngóc ngách của không khí, mang theo hơi ẩm ướt đặc trưng của những ngày cuối đông. Cô ngồi trong thư viện, cố gắng tập trung vào cuốn sách đang mở, nhưng đôi mắt cứ vô thức lướt qua Hoàng Minh, người đang ngồi đối diện, cách cô vài dãy bàn. Cậu vẫn miệt mài với chồng tài liệu dày cộp, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi với quầng thâm dưới mắt, nhưng sự tập trung thì không hề suy giảm. Chiếc khăn len màu xám tro vẫn choàng trên cổ cậu, như một điểm nhấn dịu dàng giữa không gian tĩnh lặng của thư viện. Ngân biết đó là chiếc khăn cô đã đan, và mỗi khi nhìn thấy nó, một cảm giác ấm áp lại dâng lên trong lòng cô, nhưng cũng đi kèm với một nỗi bâng khuâng khó tả.
Cái khoảnh khắc chạm mắt hôm trước cứ lởn vởn trong đầu Ngân. Ánh mắt cậu, đầy sự day dứt và cả một chút biết ơn. Ánh mắt cô, chất chứa sự lo lắng và một nỗi xót xa vô hạn. Không lời nào được nói ra, nhưng cô cảm giác như cả vũ trụ đang ngưng đọng, chỉ còn lại hai tâm hồn đang giao thoa trong im lặng. Cô đã tránh đi, bởi cô sợ. Sợ những cảm xúc bùng lên, sợ những điều chưa nói sẽ vô tình thoát ra khỏi sự kiểm soát của lý trí. Cô sợ hãi việc phải đối mặt với chúng, đối mặt với sự thật rằng trái tim cô đã từ lâu không còn trầm tĩnh như vẻ ngoài của nó nữa. Hoàng Minh đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, một cơ hội có thể thay đổi cả cuộc đời cậu. Cô biết cậu đang nỗ lực hết mình, và cô tôn trọng điều đó. Nhưng đồng thời, một nỗi sợ hãi mơ hồ lại len lỏi vào tâm trí Ngân. Nếu cậu ấy thành công, nếu cậu ấy rời Hà Nội... Cô không muốn nghĩ đến viễn cảnh đó. Hà Nội sẽ ra sao nếu thiếu vắng cậu? Những buổi chiều tan học cùng đi xe buýt, những lần vô tình chạm mắt trong thư viện, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi dưới mái hiên cũ, tất cả sẽ trở thành ký ức, thành những mảnh ghép của một thanh xuân đã qua. Cô yêu Hà Nội, yêu sự bình dị, quen thuộc nơi đây, và một phần nào đó, Hoàng Minh đã trở thành một phần không thể thiếu của cái Hà Nội trong tâm hồn cô. Sự gắn bó ấy, giờ đây, lại trở thành một gánh nặng.
"Mà này," Mai Chi đột nhiên nói, giọng trầm xuống, không còn vẻ trêu chọc nữa. "Tao nghe nói là có cái học bổng toàn phần cho chương trình nghiên cứu ở nước ngoài đấy. Nghe bảo khó lắm, nhưng nếu được thì là đổi đời luôn. Mày có định thử không?"
Lê Ngân lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây trụi lá đang run rẩy trong gió lạnh. "Chắc không đâu. Tao cũng không có ý định đi xa như vậy." Cô thích Hà Nội, thích cuộc sống bình dị, quen thuộc nơi đây. Cô không muốn rời xa những con phố cổ, những quán cà phê quen thuộc, những mùa hoa sữa nồng nàn. Cô có một sự gắn bó sâu sắc với thành phố này, một thứ gắn bó mà đôi khi cô cảm thấy Hoàng Minh, với khát vọng vươn lên của mình, sẽ không bao giờ hiểu được trọn vẹn. Hoặc có thể, cô sợ rằng cậu sẽ hiểu, nhưng vẫn chọn một con đường khác.
"Thế thằng Minh thì sao?" Mai Chi hỏi, ánh mắt lại hướng về phía Hoàng Minh. "Tao thấy nó cũng đang mày mò về cái đó đấy."
Lê Ngân không đáp. Cô lại nhìn về phía Hoàng Minh. Nếu cậu ấy thực sự đang cố gắng cho cơ hội đó, thì nó sẽ là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời cậu. Nhưng nếu cậu ấy thành công, liệu cậu ấy có rời Hà Nội không? Câu hỏi đó như một mũi kim châm vào trái tim Ngân. Cô không muốn nghĩ đến viễn cảnh đó. Hà Nội sẽ ra sao nếu thiếu vắng cậu? Những buổi chiều tan học cùng đi xe buýt, những lần vô tình chạm mắt trong thư viện, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi dưới mái hiên cũ, tất cả sẽ trở thành ký ức.
Đúng lúc đó, như có một sợi dây vô hình kết nối, Hoàng Minh ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu lướt qua những dãy bàn, rồi dừng lại ở chỗ Lê Ngân. Hai người vô tình chạm mắt nhau.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Ánh mắt của Hoàng Minh mang theo sự mệt mỏi, sự căng thẳng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi bối rối, một sự biết ơn thầm kín. Còn ánh mắt của Lê Ngân, vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng lại chất chứa sự lo lắng, sự xót xa, và cả một nỗi bâng khuâng khó tả. Không một lời nói nào được thốt ra, nhưng cả hai đều cảm nhận được một luồng cảm xúc mạnh mẽ đang chảy giữa họ, một sự thấu hiểu không cần đến ngôn ngữ. Đó là sự thấu hiểu về những gánh nặng, những khát vọng, và cả những điều chưa nói.
Lê Ngân là người đầu tiên khẽ cúi đầu, tránh đi ánh mắt của cậu. Má cô ửng hồng một cách vô thức. Cô vờ như đang chăm chú đọc lại cuốn sách, nhưng trái tim cô lại đập liên hồi. Hoàng Minh cũng nhanh chóng quay lại với đống tài liệu của mình, siết chặt cây bút trong tay. Cậu cảm thấy một dòng điện nhẹ chạy qua cơ thể khi ánh mắt họ chạm nhau. Ánh mắt của Ngân, dù chỉ thoáng qua, nhưng lại như một lời động viên, một sự an ủi. Cậu biết cô ấy hiểu, cô ấy quan tâm. Điều đó khiến cậu cảm thấy ấm lòng, nhưng cũng đồng thời khiến nỗi sợ hãi về sự "không xứng đáng" của cậu càng trở nên day dứt. Cậu tự hỏi, liệu mình có đang quá tham lam không khi vừa muốn vươn tới những ước mơ xa vời, lại vừa muốn giữ chặt lấy những gì bình dị và quý giá đang hiện hữu ngay trước mắt? Liệu Lê Ngân có hiểu được những giằng xé trong lòng cậu, hay cô chỉ thấy một chàng trai tỉnh lẻ đang cố gắng bám trụ giữa lòng Hà Nội rộng lớn?
Mai Chi nhìn Ngân, rồi lại nhìn Hoàng Minh, khẽ lắc đầu. Cô biết, mối quan hệ của hai người bạn này không thể diễn tả bằng lời. Nó giống như những cơn mưa phùn dai dẳng của Hà Nội, không ồn ào, không dữ dội, nhưng lại thấm đẫm vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Ánh sáng vàng dịu trong thư viện, tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài, và những cảm xúc chất chứa trong lòng hai người trẻ, tất cả tạo nên một bức tranh tĩnh lặng, lãng mạn, nhưng cũng đầy những điều chưa nói. Họ vẫn ở đây, trong lòng Hà Nội, đối mặt với những ngã rẽ của tuổi trẻ, và mối quan hệ của họ, giống như một nút thắt của mưa, cứ thế siết chặt lại, chờ đợi một ngày nào đó được tháo gỡ.
***
Bầu trời Đại học Ngoại Thương vào chiều muộn vẫn âm u, gió nhẹ lùa qua những hàng cây bàng lá đỏ, mang theo chút hơi lạnh se sắt. Không mưa, nhưng không khí ẩm ướt và nặng nề, như sắp trút xuống những hạt phùn li ti bất cứ lúc nào. Hoàng Minh ngồi một mình ở một góc sân trường, nơi ít người qua lại, tay mân mê tờ thông báo về chương trình học bổng nghiên cứu. Những con chữ in trên giấy cứ nhảy múa trước mắt cậu, ẩn chứa một tương lai đầy hứa hẹn nhưng cũng chất chứa biết bao lo lắng. Chiếc khăn len màu xám tro vẫn choàng trên cổ, hơi ấm của nó dường như là thứ duy nhất níu giữ cậu lại với thực tại, với những cảm xúc phức tạp đang dâng trào trong lòng. Cậu vuốt nhẹ từng sợi len mềm mại, nhớ về ánh mắt trầm tĩnh của Lê Ngân, nhớ về cái khoảnh khắc chạm mắt không lời trong thư viện. Ánh mắt ấy, có lẽ đã tiếp thêm cho cậu động lực, nhưng cũng đồng thời khiến nỗi sợ hãi bị mất mát càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Minh, mày đây rồi! Tìm mãi."
Giọng Đức Anh vang lên, kéo Hoàng Minh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cậu ngẩng đầu lên, thấy Đức Anh và Anh Khoa đang tiến lại gần. Đức Anh, với vẻ năng động thường thấy, vỗ vai cậu bộp bộp, trong khi Anh Khoa, điềm tĩnh hơn, chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ.
"Sao ngồi đây một mình thế? Lạnh muốn chết," Đức Anh nói, xoa xoa hai bàn tay vào nhau. "Đã quyết định xong chưa, ông bạn?"
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào lồng ngực. "Em... em đăng ký rồi." Giọng cậu nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự kiên định, pha lẫn một chút bâng khuâng, day dứt. Đã nhiều đêm cậu trằn trọc, cân nhắc giữa khát vọng vươn lên, thay đổi số phận, và nỗi lo sợ phải rời xa những điều thân thuộc, đặc biệt là Lê Ngân. Nỗi tự ti về xuất thân, về hoàn cảnh của mình vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một quyết tâm mạnh mẽ hơn. Cậu muốn chứng tỏ bản thân, muốn vươn tới những chân trời mới, không chỉ vì mình mà còn vì một lời hứa thầm kín nào đó với chính mình, và với cả những người đã tin tưởng cậu. Cậu nhớ lời của Anh Khoa, rằng đây không chỉ là một cơ hội cho bản thân, mà còn là một bước ngoặt lớn. Điều đó càng thôi thúc cậu tiến bước.
Đức Anh nghe vậy thì mắt sáng lên, vỗ vai cậu thêm cái nữa. "Ghê thật! Thằng Minh của chúng ta cuối cùng cũng chịu làm lớn rồi! Cố gắng lên nhé mày! Tao với Khoa sẽ luôn ủng hộ mày."
Anh Khoa đặt tay lên vai Hoàng Minh, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Quyết định này không chỉ là cho bản thân em, mà còn là một bước ngoặt lớn. Quan trọng là em vững tin vào con đường mình chọn." Giọng Anh Khoa trầm ấm, mang đến một sự an tâm kỳ lạ. "Dù là con đường nào, sẽ luôn có những khó khăn, nhưng chỉ cần em không ngừng cố gắng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Hoàng Minh nhìn Anh Khoa, rồi lại nhìn Đức Anh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Cậu cúi đầu, khẽ nói. "Em... em chỉ muốn thử sức mình. Và để... không phụ lòng ai đó." Cậu vô thức vuốt nhẹ chiếc khăn len trên cổ, ánh mắt nhìn xa xăm, lướt qua những tán cây bàng đang nghiêng mình trong gió. "Em biết con đường này sẽ khó khăn, nhưng em muốn nắm lấy nó." Cậu không nói rõ "ai đó" là ai, nhưng trong thâm tâm, hình bóng Lê Ngân hiện lên rõ nét. Cô ấy là nguồn động lực, là ánh sáng dịu dàng trong những ngày cậu chênh vênh nhất. Cô ấy đã tin tưởng cậu, đã quan tâm cậu bằng những cử chỉ nhỏ nhặt nhất, và cậu không muốn làm cô ấy thất vọng, không muốn làm chính mình thất vọng. Cậu muốn trở nên tốt hơn, xứng đáng hơn với những gì cô đã dành cho cậu, dù là trong im lặng. Nhưng đồng thời, nỗi lo về tương lai, về khoảng cách địa lý nếu cậu thành công, vẫn cứ luẩn quẩn trong tâm trí, tựa như làn sương mỏng giăng mắc quanh Hồ Tây những sáng đầu đông. Liệu tình cảm của họ, thứ tình cảm "mưa phùn kéo dài không dứt" này, có đủ sức vượt qua những thử thách ấy không?
Anh Khoa gật đầu, như đã đọc được những suy nghĩ trong lòng cậu. "Mọi quyết định đều có cái giá của nó, Minh ạ. Nhưng quan trọng là em phải thật sự muốn điều đó. Và khi đã muốn, hãy nỗ lực hết mình."
Cái lạnh của chiều đông Hà Nội càng thêm se sắt, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên, sưởi ấm những băn khoăn, thay thế bằng một niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đã chọn. Cậu biết, đây sẽ là một hành trình dài, nhưng cậu đã sẵn sàng.
***
Mưa phùn bắt đầu rơi trở lại, không khí càng thêm se lạnh, bao trùm lên Hà Nội một vẻ trầm mặc, ảm đạm. Từng hạt mưa li ti đọng trên khung cửa kính của quán cà phê "Hoa Sữa", tạo nên những vệt dài mờ ảo. Bên trong quán, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, hòa cùng tiếng lách cách của những chiếc cốc, tiếng trò chuyện thì thầm và mùi cà phê rang xay thơm lừng. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao càng làm cho không gian thêm ấm cúng, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo bên ngoài.
Lê Ngân ngồi đối diện Mai Chi, tay khẽ nhấp một ngụm cà phê nóng. Hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa trong lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh đang len lỏi trong lòng cô. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa phùn đang giăng mắc, phủ lên mọi thứ một lớp sương mỏng, khiến những con phố trở nên huyền ảo và xa xăm.
"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi lên tiếng, giọng nói có chút sốt ruột. Cô đã nhận ra sự trầm tư của Ngân từ lúc bước vào quán. "Nghe nói thằng Minh đăng ký thi/ứng tuyển rồi đấy." Mai Chi vừa nói vừa khẽ nhún vai, ánh mắt thăm dò. Cô biết Ngân sẽ không dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhưng cô vẫn muốn thử.
Lê Ngân khẽ chớp mắt, quay đầu lại nhìn Mai Chi, rồi lại hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ. "Cậu ấy... có khát vọng. Điều đó tốt thôi." Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Cô biết Hoàng Minh đã phải đấu tranh nhiều như thế nào để đi đến quyết định này. Cậu là một người có ý chí, có hoài bão, và cô không muốn là người kìm hãm cậu. Nhưng chấp nhận điều đó không có nghĩa là trái tim cô không đau. Mỗi khi nghĩ đến viễn cảnh cậu rời đi, một nỗi trống trải lại dâng lên, như thể một phần của Hà Nội trong cô cũng sẽ rời đi cùng cậu. Cô yêu cái cách cậu bỡ ngỡ giữa lòng thành phố rộng lớn này, yêu cái cách cậu rụt rè nhưng đầy cố gắng. Cậu đã trở thành một phần của những mùa mưa phùn, của những con đường quen thuộc.
Mai Chi thở dài, đặt cốc cà phê xuống bàn. "Nhưng còn mày thì sao? Mày cứ thế này mãi à?" Mai Chi biết Ngân đang cố kìm nén, nhưng cô không muốn thấy bạn mình phải chịu đựng một mình. "Mày có nghĩ đến chuyện của mày và thằng Minh không? Nó mà đi thật thì sao?"
Lê Ngân khẽ cười nhạt, một nụ cười buồn nhưng ấm áp, không trả lời trực tiếp câu hỏi của Mai Chi. "Mưa phùn... kéo dài thật." Cô nói, giọng thì thầm, như thể đang nói với chính mình. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn hòa lẫn với mùi ẩm ướt của đất trời. Mưa phùn, đó là hình ảnh ẩn dụ cho mối quan hệ của cô và Hoàng Minh. Không ồn ào, không dữ dội, nhưng dai dẳng, thấm đẫm vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Nó tạo nên một không khí lãng mạn, nhưng cũng đầy những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt. Cô không biết làm thế nào để tháo gỡ nút thắt này, hay liệu có cần tháo gỡ nó ra không. Có lẽ, việc giữ nguyên nút thắt ấy, để nó cứ thế siết chặt lại, chờ đợi một ngày nào đó được gỡ ra một cách tự nhiên, lại là cách tốt nhất.
Mai Chi nhìn Ngân, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mưa phùn vẫn tí tách rơi. Cô hiểu rằng Ngân không muốn nói thêm, và cô cũng không thể ép buộc. Tính cách của Ngân là vậy, trầm tĩnh và kín đáo. Mọi cảm xúc đều được giấu sâu bên trong, chỉ thể hiện qua ánh mắt, qua những cử chỉ nhỏ nhặt. Mai Chi biết, nỗi buồn của Ngân không phải là sự yếu đuối, mà là một sự chấp nhận đầy kiên cường. Ngân không tìm cách níu kéo, không tìm cách thay đổi quyết định của Hoàng Minh, mà chỉ im lặng thấu hiểu và ủng hộ. Đó là một cách yêu của riêng cô, một tình yêu không cần lời nói, không cần sự phô trương.
Tiếng mưa rơi trên mái hiên, tiếng nhạc acoustic dịu dàng, và mùi cà phê thơm lừng tạo nên một không gian tĩnh lặng, lãng mạn. Lê Ngân khẽ đặt tay lên má, cảm nhận hơi lạnh từ cửa kính truyền sang. Cô tự hỏi, liệu Hoàng Minh có cảm nhận được những gì cô đang nghĩ, đang cảm nhận không? Liệu cậu có biết rằng, dù cậu đi đến đâu, trái tim cô vẫn sẽ luôn hướng về cậu, như những con phố Hà Nội luôn hướng về Hồ Gươm? Cô không biết. Nhưng cô tin rằng, giữa họ có một sợi dây vô hình, một sự kết nối sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào. Và cô sẽ giữ vững niềm tin ấy, giữa những ngày mưa phùn dai dẳng của Hà Nội.
***
Hà Nội về đêm, trong màn mưa phùn không ngớt, trở nên huyền ảo và lãng mạn một cách lạ thường. Gió lạnh luồn lách qua từng con phố, mang theo hơi ẩm ướt của nước và đất. Những ánh đèn đường hắt xuống mặt đường ướt át, tạo thành những vệt sáng dài lấp lánh, phản chiếu bóng dáng những người đi bộ vội vã. Nhiệt độ xuống thấp, khiến hơi thở của mỗi người hóa thành những làn khói trắng mờ ảo. Tiếng mưa phùn tí tách không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng trầm mặc, da diết. Hồ Gươm, trong màn sương mỏng, hiện lên mờ ảo, Tháp Rùa ẩn hiện như một bức tranh thủy mặc.
Hoàng Minh, với chiếc khăn len trên cổ, đang đi bộ dọc bờ Hồ. Cái lạnh cắt da, nhưng trong lòng cậu lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Cậu đã quyết định, đã đặt cược vào tương lai, và giờ đây, chỉ còn là những bước đi phía trước. Nhưng bên cạnh niềm tin và quyết tâm, một nỗi bâng khuâng vẫn còn đó, quấn lấy tâm trí cậu như những làn sương đêm. Cậu nhớ về Lê Ngân, về ánh mắt của cô trong thư viện, về sự thấu hiểu không lời mà cô dành cho cậu. Cậu tự hỏi, liệu cô có chấp nhận con đường cậu đã chọn không? Liệu cô có buồn không, nếu một ngày cậu phải rời xa Hà Nội?
Bất chợt, một bóng dáng quen thuộc hiện ra từ phía đối diện, bước đi chậm rãi dọc theo bờ hồ. Mái tóc đen dài khẽ bay trong gió, chiếc áo khoác màu trung tính ôm lấy dáng người mảnh mai, thanh thoát. Là Lê Ngân. Cô ấy cũng đang đi dạo một mình, ánh mắt trầm tĩnh nhìn về phía Tháp Rùa ẩn hiện.
Hoàng Minh dừng lại. Lê Ngân cũng dừng lại. Hai người nhìn nhau, trong khoảnh khắc. Không một lời nói nào được thốt ra, nhưng ánh mắt của họ đã nói lên tất cả. Ánh mắt của Hoàng Minh chứa đựng sự mệt mỏi sau những ngày dài suy nghĩ, sự quyết tâm pha lẫn chút lo lắng, và cả một nỗi biết ơn sâu sắc. Ánh mắt của Lê Ngân vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu, sự xót xa, và một nỗi buồn man mác. Không có sự bất ngờ, không có sự ngượng nghịu, chỉ là một sự chấp nhận tĩnh lặng, như thể cả hai đã biết rằng họ sẽ gặp nhau ở đây, vào khoảnh khắc này.
Họ bắt đầu sánh bước bên nhau, bước đi chậm rãi dọc bờ hồ, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền gạch ướt át. Cả hai đều không nói gì, nhưng sự im lặng ấy không hề gượng gạo, mà ngược lại, nó mang đến một cảm giác bình yên đến lạ. Hoàng Minh cảm nhận được sự hiện diện của Lê Ngân bên cạnh, một sự hiện diện dịu dàng, trầm tĩnh, như một phần không thể thiếu của Hà Nội, của những mùa mưa phùn. Cậu vô thức siết nhẹ chiếc khăn len trên cổ. Hơi ấm từ chiếc khăn, từ sự hiện diện của Ngân, xua đi phần nào cái lạnh buốt của đêm đông.
Sau một lúc im lặng, Hoàng Minh khẽ lên tiếng, giọng cậu nhỏ nhẹ, chỉ đủ để Lê Ngân nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng mưa phùn.
"Em... đăng ký rồi." Cậu nói, ánh mắt nhìn thẳng vào phía trước, không dám nhìn sang Ngân, sợ sẽ thấy một điều gì đó khiến cậu dao động.
Lê Ngân khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy sự thấu hiểu. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không chút e dè, không chút giận hờn. "Cố gắng lên." Giọng cô cũng nhẹ nhàng không kém, nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tâm đáng kinh ngạc. Cô không hỏi thêm bất cứ điều gì, không bày tỏ sự lo lắng hay buồn bã. Cô chỉ đơn giản là chấp nhận, và ủng hộ. Cô biết, đây là con đường mà cậu phải đi, là khát vọng mà cậu phải theo đuổi. Và cô, với tư cách là người hiểu cậu nhất, sẽ không cản trở. Dù trong lòng cô, một nỗi trống trải đã bắt đầu hình thành, như những chiếc lá bàng cuối cùng rụng xuống trong gió lạnh. Cô sẽ giữ lại nỗi trống trải đó cho riêng mình, để nó trở thành một phần của những cảm xúc chưa nói, của những mùa Hà Nội đã qua và sẽ đến.
Hoàng Minh quay sang nhìn Ngân, ánh mắt chạm vào ánh mắt cô. Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy như có một luồng điện nhẹ chạy khắp cơ thể. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt trầm tĩnh của Ngân, cố gắng đọc những điều ẩn chứa bên trong. Cậu thấy sự ủng hộ, sự thấu hiểu, nhưng cũng cả một nỗi buồn man mác. Cậu biết cô đang giấu đi cảm xúc thật của mình, và điều đó khiến cậu càng thêm trân trọng.
"Cảm ơn... vì tất cả." Hoàng Minh nói, giọng khẽ khàng, chứa đựng sự chân thành sâu sắc. Cậu không chỉ cảm ơn cô vì chiếc khăn len, vì sự quan tâm âm thầm, mà còn vì sự thấu hiểu, vì niềm tin mà cô đã dành cho cậu. Cậu khẽ chạm vào chiếc khăn trên cổ, như một lời nhắc nhở về hơi ấm mà cô đã mang đến cho cậu trong những ngày đông lạnh giá nhất.
Lê Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng ấm áp, như ánh đèn lồng dịu nhẹ trong đêm mưa. "Đừng lo lắng quá." Cô nói, giọng thì thầm. Cô không cần cậu phải nói lời yêu, không cần cậu phải hứa hẹn điều gì. Cô chỉ cần cậu biết rằng, cô luôn ở đây, luôn dõi theo cậu, và luôn mong cậu đạt được những gì cậu mong muốn.
Họ tiếp tục bước đi trong im lặng, tiếng mưa phùn vẫn rơi đều đều. Ánh đèn đường mờ ảo, Tháp Rùa ẩn hiện trong sương, mọi thứ dường như đang chứng kiến một "lời hứa không lời" giữa hai tâm hồn trẻ. Không một lời tỏ tình, không một lời hứa hẹn rõ ràng về tương lai, nhưng cả hai đều hiểu rằng, giữa họ đã có một điều gì đó được định hình, một sự chấp nhận thầm lặng cho con đường sắp tới, một sự ràng buộc vô hình nhưng mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào. Hoàng Minh biết, con đường phía trước sẽ đầy thử thách, và có thể sẽ đưa cậu rời xa Hà Nội, rời xa Lê Ngân. Nhưng cậu tin rằng, dù có đi đến đâu, hình bóng cô, cùng với mùi hoa sữa nồng nàn và những mùa mưa phùn Hà Nội, sẽ mãi là một phần không thể phai mờ trong thanh xuân của cậu, là nguồn động lực để cậu không ngừng vươn lên. Và Lê Ngân cũng vậy, cô sẽ giữ lại những ký ức này, những cảm xúc chưa nói này, như một báu vật riêng của mình, chờ đợi một ngày nào đó, khi "nút thắt của mưa" này được gỡ bỏ, khi những bông hoa sữa lại nở rộ, mang theo một câu chuyện tình yêu trưởng thành lặng lẽ giữa lòng thành phố cổ kính.