Tiếng mưa phùn vẫn rơi đều đều, lất phất chạm vào mặt hồ Gươm, tạo nên những gợn sóng li ti rồi tan vào màn đêm tĩnh mịch. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội dường như đã ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng hơi thở trắng khói lơ lửng rồi tan biến trong không khí. Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn bước đi trong im lặng, một sự im lặng không gượng gạo, mà chất chứa quá nhiều điều chưa nói. Chiếc khăn len mềm mại quấn quanh cổ Hoàng Minh, mang theo hơi ấm dịu dàng, như một lời thì thầm của Ngân, một sự hiện diện không cần phải cất lời. Cậu biết, con đường phía trước sẽ đầy thử thách, và có thể sẽ đưa cậu rời xa Hà Nội, rời xa Lê Ngân. Nhưng cậu tin rằng, dù có đi đến đâu, hình bóng cô, cùng với mùi hoa sữa nồng nàn và những mùa mưa phùn Hà Nội, sẽ mãi là một phần không thể phai mờ trong thanh xuân của cậu, là nguồn động lực để cậu không ngừng vươn lên. Và Lê Ngân cũng vậy, cô sẽ giữ lại những ký ức này, những cảm xúc chưa nói này, như một báu vật riêng của mình, chờ đợi một ngày nào đó, khi "nút thắt của mưa" này được gỡ bỏ, khi những bông hoa sữa lại nở rộ, mang theo một câu chuyện tình yêu trưởng thành lặng lẽ giữa lòng thành phố cổ kính.
***
Mấy ngày sau đêm mưa Hồ Gươm ấy, nhịp sống của Hoàng Minh đột ngột tăng tốc. Thư viện Quốc gia Việt Nam, với kiến trúc Pháp cổ kính sừng sững giữa lòng Hà Nội, trở thành ngôi nhà thứ hai của cậu. Những cột đá vĩ đại, cầu thang rộng lớn dẫn lên sảnh chính cao vút, cùng những phòng đọc mênh mông chất đầy kệ sách gỗ cao ngút, tất cả dường như tạo nên một bức tường vô hình, bao bọc cậu khỏi thế giới bên ngoài. Chiều muộn, ánh nắng đã tắt hẳn, chỉ còn lại chút vàng vọt hắt qua những ô cửa sổ lớn, trộn lẫn với ánh đèn vàng dịu, tạo nên một không khí trang nghiêm, tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, mùi mực in, mùi gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian quẩn quanh trong không gian, mang theo một vẻ thâm trầm của tri thức.
Hoàng Minh ngồi ở một góc quen thuộc, nơi chiếc bàn gỗ đã in hằn những vết xước của thời gian. Xung quanh cậu là một chồng sách vở, tài liệu dày cộp liên quan đến cuộc thi học bổng mà cậu vừa đăng ký. Khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi sau những ngày dài học hành và làm thêm, nhưng đôi mắt cậu vẫn ánh lên sự quyết tâm cao độ. Ánh mắt ấy không còn vẻ ngơ ngác của chàng trai tỉnh lẻ mới chân ướt chân ráo ra Hà Nội, mà đã nhuốm màu của sự tập trung, của khát vọng vươn lên. Chiếc khăn len dệt tay màu xám nhạt vẫn quấn quanh cổ cậu, mang theo chút hơi ấm quen thuộc, một mùi hương thoang thoảng của Ngân, như một lời nhắc nhở không lời. Nó không chỉ xua đi cái rét se sắt của Hà Nội đầu mùa, mà còn là một điểm tựa tinh thần, một sợi dây vô hình níu giữ cậu với những điều thân thuộc.
Cậu cặm cụi ghi chép, tra cứu từng dòng chữ nhỏ trên màn hình máy tính cũ. Tiếng lật trang sách khe khẽ của những người xung quanh, tiếng gõ bàn phím lách cách nhẹ nhàng, tiếng bút sột soạt trên giấy, tất cả hòa vào nhau, tạo thành bản giao hưởng của sự học. Thỉnh thoảng, cậu day nhẹ trán, thở dài một tiếng thật khẽ. Áp lực là có thật, và nó đè nặng lên đôi vai cậu. Cậu hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc thi để giành học bổng, mà là cơ hội để cậu chứng minh bản thân, để thoát khỏi cái bóng của sự tự ti, để vươn lên một tầm cao mới. Cậu muốn một tương lai tốt đẹp hơn, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả gia đình, cho những người cậu yêu thương. Và trong sâu thẳm trái tim, cậu muốn xứng đáng với những gì Ngân đã tin tưởng ở cậu.
"Cô ấy... liệu có hiểu không?" Hoàng Minh tự hỏi mình trong thầm lặng. Hình ảnh Lê Ngân hiện lên trong tâm trí cậu, đôi mắt trầm tĩnh, nụ cười buồn nhưng ấm áp. Cái đêm Hồ Gươm, ánh mắt cô đã nói lên tất cả. Sự thấu hiểu, sự ủng hộ, nhưng cũng cả một nỗi buồn man mác. Cậu biết, quyết định này của cậu có thể tạo ra một khoảng cách, một sự xa cách không mong muốn. Cậu sợ, sợ rằng sự tập trung tuyệt đối này, sự bận rộn đến quên cả thời gian này, sẽ khiến cậu bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá bên cô. Chiếc khăn len trên cổ dường như trở nên nặng trĩu hơn. Nó không chỉ là hơi ấm, mà còn là một gánh nặng vô hình của 'lời hứa không lời'. Cậu đã chấp nhận nó, và đồng thời, cậu cũng chấp nhận trách nhiệm phải giữ gìn nó, phải làm cho nó có ý nghĩa. Cậu phải thành công, để không phụ lòng tin của cô, không phụ những cảm xúc mà cả hai đã cất giữ trong im lặng. Nhưng con đường đến thành công ấy, liệu có phải đánh đổi bằng sự xa cách? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong tâm trí cậu, như một con gió lạnh len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo nỗi bâng khuâng khó tả. Cậu lại cúi xuống, vùi mình vào những trang tài liệu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ miên man. Cậu không thể để bất cứ điều gì làm xao nhãng mình lúc này. Đây là thời điểm để tập trung, để chiến đấu.
***
Trong khi Hoàng Minh vùi đầu vào sách vở, Lê Ngân lại tìm về không gian quen thuộc của Quán Cà phê "Hoa Sữa". Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, và ban công nhỏ có giàn hoa giấy leo, tất cả đều mang một vẻ đẹp hoài cổ, dịu dàng. Bên trong, nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản nhưng tinh tế, những bức tranh cũ và kệ sách chất đầy. Ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng và đèn dây treo lơ lửng, cùng với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, trà thảo mộc, và bánh ngọt mới ra lò quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Chiều hoàng hôn, gió bắt đầu nổi, trời se lạnh hơn, tiếng mưa phùn đã tạnh nhưng không khí vẫn ẩm ướt, mang theo hơi lạnh len lỏi.
Lê Ngân và Mai Chi ngồi cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố đã lên đèn. Ngân chậm rãi khuấy cốc cà phê sữa nóng, đôi mắt không rời khỏi khung cửa kính, ánh nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó vô định trong màn đêm dần buông. Mai Chi, cô bạn thân thẳng thắn và bộc trực, không khỏi nhận ra sự trầm ngâm bất thường của Ngân. Dạo này, Ngân ít nói hơn hẳn, dù bình thường cô cũng đã kiệm lời rồi.
"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi hỏi, giọng điệu có chút trêu chọc nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Cô đặt chiếc điện thoại xuống bàn, quay hẳn người về phía Ngân. "Dạo này thấy mày cứ mơ màng thế nào ấy, như người mất hồn."
Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, không đáp thẳng vào câu hỏi. "Không có gì... Chỉ là, thấy mọi thứ thay đổi nhanh quá." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng phảng phất một nỗi bâng khuâng. Cô biết Mai Chi đang ám chỉ Hoàng Minh, và cô không muốn nói dối bạn. Đúng là mọi thứ đang thay đổi, nhanh đến mức cô đôi khi không theo kịp. Hoàng Minh, với quyết định theo đuổi cơ hội học bổng, đã bước sang một trang mới trong cuộc đời cậu. Cô cảm nhận được sự tập trung mãnh liệt của cậu, và cả cái áp lực vô hình đang đè nặng lên cậu.
Mai Chi nhíu mày, nhìn sâu vào mắt Ngân. "Thay đổi cái gì? Hay là cái thằng Minh nhà mày lại làm mày buồn à?" Mai Chi luôn gọi Hoàng Minh là "thằng Minh nhà mày" một cách rất tự nhiên, như một cách thừa nhận mối quan hệ đặc biệt giữa hai người, dù Ngân chưa bao giờ chính thức xác nhận điều gì. "Nói thật đi, có phải nó bận quá không để ý đến mày nữa không? Chứ dạo này thấy nó cứ như con ong chăm chỉ ấy, toàn vùi đầu vào thư viện, rồi lại quán cà phê. Nhìn mà phát sốt ruột thay."
Ngân lắc đầu, hơi thở dài. "Không phải vậy đâu. Cậu ấy đang cố gắng mà. Em hiểu mà." Cô nói, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi trống trải. "Chỉ là... cảm thấy hơi lạ. Như thể có một bức tường vô hình đang dần dựng lên vậy." Bức tường ấy không phải do sự lạnh nhạt, mà do sự bận rộn, do những mục tiêu và khát vọng mà Hoàng Minh đang theo đuổi. Cô biết, đây là con đường mà cậu phải đi, là điều cậu cần làm để trưởng thành. Nhưng cô vẫn không khỏi cảm thấy cô đơn. Cô nhớ cái cảm giác cùng cậu đi xe buýt về, cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng. Giờ đây, những khoảnh khắc ấy trở nên hiếm hoi hơn.
Mai Chi thở dài. "Thế là mày đang lo lắng đúng không? Tao nói thật, con gái mình cứ im ỉm thế này thì khổ lắm. Có gì thì phải nói ra chứ. Mày với nó cứ kiểu 'những điều chưa nói' này thì biết đến bao giờ mới tới đâu." Mai Chi thẳng thắn nói, ánh mắt đầy vẻ sốt ruột. Cô biết Ngân là người trầm tính, nội tâm, nhưng đôi khi sự trầm tính ấy lại trở thành rào cản.
Ngân khẽ nhấp một ngụm cà phê, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng nhưng không xua đi được cái se sắt trong lòng. "Tao biết. Nhưng... có những chuyện đâu thể nói ra dễ dàng như vậy." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã thắp sáng cả một góc phố. Hà Nội về đêm, đẹp và lãng mạn, nhưng cũng ẩn chứa những nỗi niềm riêng. "Cậu ấy có ước mơ của cậu ấy. Tao không muốn trở thành gánh nặng."
"Gánh nặng cái gì mà gánh nặng!" Mai Chi phản đối. "Tình yêu là động lực chứ. Mày cứ giữ khư khư trong lòng thế này thì ai mà biết được. Thằng Minh nó cũng có phải thánh đâu mà đọc được suy nghĩ của mày." Cô dừng lại, rồi nói nhẹ nhàng hơn. "Nhưng tao cũng hiểu. Giờ nó đang tập trung cho cái vụ học bổng ấy mà. Mày cứ để nó yên một thời gian. Nhưng mà nhớ đấy, khoảng cách nó cứ lớn dần lên thì khó hàn gắn lắm."
Ngân gật đầu, không nói gì thêm. Cô biết Mai Chi nói đúng. Nhưng cô không thể ép mình phải nói ra những lời lẽ hoa mỹ, phải đòi hỏi sự chú ý. Cô chỉ có thể dõi theo cậu, ủng hộ cậu từ xa, và giữ lại nỗi lo lắng cho riêng mình. Cô tin vào Hoàng Minh, tin vào sự cố gắng của cậu. Nhưng cô cũng không thể ngừng cảm thấy bất an. Mùi hoa sữa, thứ mùi nồng nàn đặc trưng của Hà Nội, dường như đã phai dần trong gió lạnh, báo hiệu một giai đoạn chuyển giao, một sự mất mát tiềm ẩn. Cô sẽ giữ lại những cảm xúc này, những ký ức này, chờ đợi một ngày nào đó, khi mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, khi "nút thắt của mưa" được gỡ bỏ.
***
Tối muộn, Quán Cà phê "Hoa Sữa" đã vãn khách, chỉ còn lại Hoàng Minh đang dọn dẹp sau ca làm. Cậu di chuyển chậm rãi, cơ thể thấm mệt sau một ngày dài học hành và làm thêm. Ánh đèn vàng dịu của quán chiếu rọi, làm nổi bật dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe của cậu. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi ẩm ướt của đêm tối, và cái lạnh đã len lỏi sâu hơn vào từng ngóc ngách của quán.
Anh Khoa, người anh cả trầm tĩnh của quán, vẫn ngồi ở quầy bar, nhâm nhi một tách trà gừng nóng. Anh đeo kính, mái tóc hơi dài rủ xuống trán, phong thái điềm đạm thường thấy. Đôi mắt anh chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu, quan sát Hoàng Minh một cách kỹ lưỡng. Anh nhận ra sự thay đổi trong cậu em mình. Hoàng Minh giờ đây không chỉ rụt rè, bỡ ngỡ nữa, mà đã có thêm một vẻ trưởng thành, chín chắn, nhưng cũng đi kèm với một nỗi lo âu tiềm ẩn.
"Dạo này chú em bận rộn quá nhỉ? Học hành, làm thêm, rồi còn... những dự định lớn nữa." Anh Khoa khẽ lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng đầy sự quan tâm. Anh đặt cốc trà xuống, nhìn thẳng vào Minh.
Hoàng Minh đang lau bàn, nghe vậy thì dừng tay, khẽ gật đầu. "Dạ... cũng hơi căng ạ. Nhưng em nghĩ, đây là cơ hội để mình chứng minh bản thân." Cậu nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ, có chút ngập ngừng như thường lệ. Cậu không nói thẳng về học bổng, cũng không nói về Ngân, nhưng những lời nói ấy chứa đựng ý nghĩa sâu xa hơn, ám chỉ khát vọng mãnh liệt của cậu. Cậu muốn vươn lên, muốn khẳng định giá trị của mình. Đó là con đường duy nhất mà cậu thấy để có thể giữ lại những điều quý giá trong cuộc đời mình.
Anh Khoa mỉm cười nhẹ. "Anh biết chú em là người có chí. Nhưng cuộc sống này, đôi khi không phải cứ cố gắng là được tất cả đâu." Anh nhấp một ngụm trà. "Cứ bình tĩnh, nhưng đừng để mình bị cuốn đi quá, mất đi những điều quan trọng xung quanh." Anh nói, ánh mắt lướt qua chiếc khăn len trên cổ Hoàng Minh, như một lời nhắc nhở tinh tế. Anh Khoa là người tinh ý, anh biết chiếc khăn đó có ý nghĩa gì đối với Minh, và anh cũng cảm nhận được những "điều chưa nói" đang tồn tại giữa Minh và Ngân.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, lắng nghe từng lời của Anh Khoa. Cậu hiểu ý anh. Cậu biết anh đang lo lắng cho cậu, và cũng có lẽ là cho mối quan hệ của cậu với Ngân. "Dạ, em biết ạ. Em sẽ cố gắng cân bằng." Cậu nói, giọng có chút mệt mỏi. Cân bằng giữa khát vọng cá nhân và tình cảm, giữa tương lai rộng lớn và hiện tại ấm áp, đó là một bài toán khó mà cậu đang phải giải. Cậu vừa muốn nắm bắt cơ hội, vừa sợ hãi đánh mất những điều mình đang có.
Anh Khoa đứng dậy, đặt tay lên vai Hoàng Minh. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua lớp áo, mang theo một sự trấn an. "Chú em cứ làm những gì mình cho là đúng. Nhưng nhớ, đừng quên những giá trị cốt lõi, những người luôn ở bên cạnh mình." Anh nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, cứ tin anh đi."
Hoàng Minh ngước nhìn Anh Khoa, lòng cậu dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc. Anh Khoa không chỉ là người chủ quán, mà còn là một người anh, một người thầy đã chỉ dẫn cậu rất nhiều điều trong cuộc sống. Cậu khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành nhưng vẫn ẩn chứa nỗi ưu tư. Cậu biết con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng có những lời động viên như thế này, cậu cảm thấy mình không hề đơn độc. Cái lạnh của đêm đông vẫn len lỏi qua từng con phố, không khí khô và se, nhưng trong quán cà phê ấm áp này, một tia hy vọng vẫn le lói, về một tương lai tươi sáng hơn, dù nó có thể yêu cầu những sự đánh đổi.
***
Chiều muộn, gió thổi mạnh hơn, trời đã sẫm màu, báo hiệu một đêm đông rét buốt nữa sắp đến. Hoàng Minh bước nhanh ra khỏi cổng trường Đại học Ngoại Thương sau một buổi học căng thẳng. Đầu óc cậu còn vương vấn những công thức phức tạp, những lý thuyết kinh tế khô khan. Cậu đi vội vã, chiếc khăn len vẫn quấn chặt trên cổ, như một thói quen, một vật bất ly thân.
Lê Ngân cũng vừa ra khỏi một buổi seminar, đang đứng chờ Mai Chi ở sân trường. Dáng người mảnh mai của cô lọt thỏm giữa dòng người hối hả. Mái tóc đen dài khẽ bay trong gió lạnh. Cô mặc một chiếc áo khoác màu trung tính, đơn giản nhưng thanh lịch. Ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh như thường lệ, lướt qua đám đông sinh viên.
Bỗng, ánh mắt họ vô tình chạm nhau từ xa. Hoàng Minh đang bước xuống bậc tam cấp, và Lê Ngân đang đứng tựa vào gốc cây bàng cổ thụ. Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Ánh mắt của Minh có chút bối rối, một chút ngượng nghịu, như thể cậu bị bắt gặp khi đang suy nghĩ điều gì đó thầm kín. Cậu nhìn thấy Ngân, và trong lòng cậu dâng lên một sự thôi thúc muốn đến gần cô, muốn nói chuyện với cô, muốn hỏi xem cô có ổn không, có nhớ cậu không. Nhưng đồng thời, một cảm giác nặng nề cũng đè nén cậu. Cậu biết mình đang quá bận rộn, quá tập trung vào mục tiêu của mình, và cậu không biết phải nói gì, phải làm gì để giải thích cho sự xa cách đang dần hình thành.
Ánh mắt của Ngân cũng có chút phức tạp. Cô nhìn Minh, nhìn thấy vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm trên khuôn mặt cậu. Cô nhìn thấy chiếc khăn len trên cổ cậu, và một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng. Cô hiểu cậu, cô biết cậu đang phải đối mặt với những gì. Cô muốn ủng hộ cậu, nhưng cô cũng không thể ngừng cảm thấy cô đơn. Ánh mắt cô không có sự trách móc, chỉ có sự thấu hiểu, và một chút gì đó của sự chấp nhận lặng lẽ. Cô cũng không tiến lại gần, không nở nụ cười, chỉ là một cái nhìn kéo dài hơn bình thường một chút.
Rồi, như một sự đồng thuận không lời, cả hai đều khẽ quay đi, tiếp tục con đường của mình. Hoàng Minh khẽ gật đầu nhẹ, một cái gật đầu gần như vô thức, rồi lướt qua. Cậu bước đi nhanh hơn, như muốn chạy trốn khỏi khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, chạy trốn khỏi những cảm xúc hỗn độn đang dấy lên trong lòng. Chiếc khăn len dệt tay vẫn quấn trên cổ cậu, biểu tượng cho 'lời hứa không lời' và sự gắn kết, nhưng đồng thời nó cũng trở thành một gánh nặng vô hình trong bối cảnh mới. Cậu biết, mình không thể cứ mãi chìm đắm trong cảm xúc. Cậu phải tập trung.
Lê Ngân thoáng nhìn theo bóng Minh, rồi khẽ quay mặt đi, bước chân có chút chậm lại. Cô không muốn để Mai Chi nhìn thấy vẻ mặt của mình lúc này. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của gió lùa qua lớp áo. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn một thời, giờ đây đã phai dần trong gió lạnh, chỉ còn lại một chút hương thơm mờ nhạt, như một ký ức xa xăm. Nó báo hiệu cho một giai đoạn chuyển giao, và những điều đẹp đẽ có thể sẽ dần tan biến nếu không được giữ gìn. Cô biết, khoảng cách này sẽ ngày càng tăng lên, đẩy họ đến bờ vực của những hiểu lầm và quyết định khó khăn. Nhưng cô cũng biết, đó là một phần của hành trình trưởng thành. Cô sẽ không cản trở cậu. Cô sẽ chỉ giữ lại những cảm xúc chưa nói, những nỗi buồn man mác, như một phần của Hà Nội, của những mùa mưa phùn, và chờ đợi. Chờ đợi một ngày, khi những bông hoa sữa lại nở rộ, mang theo một câu chuyện tình yêu trưởng thành lặng lẽ giữa lòng thành phố cổ kính.