Hà Nội vẫn cứ thế, trầm mặc và lạnh lẽo khi mùa đông về. Cái rét cứ thế len lỏi vào từng con phố, từng ngóc ngách, quấn lấy những người đi đường bằng vòng tay vô hình của nó. Sau lưng Mai Chi, Lê Ngân vẫn bước đi, những suy nghĩ rối bời cứ thế bủa vây lấy cô, nặng trĩu hơn cả chiếc ba lô trên vai những sinh viên mới tan học. Cô biết Mai Chi lo lắng cho mình, nhưng có những điều, dù thân thiết đến mấy, cô cũng không thể thốt nên lời. Mùi hoa sữa cuối mùa, dẫu đã nhạt nhòa, vẫn như một lời nhắc nhở dai dẳng về những gì đang dần tan biến, về một giai đoạn chuyển giao đầy mong manh. Cô quay mặt đi, né tránh ánh mắt dò xét của bạn, như né tránh chính những nỗi bất an đang lớn dần trong lòng. Minh đã chọn con đường của cậu ấy, và cô, dẫu lòng có đau đáu đến mấy, cũng sẽ không cản trở. Cô chỉ lặng lẽ quan sát, lặng lẽ cảm nhận cái khoảng cách vô hình đang hình thành, và lặng lẽ chờ đợi.
***
Trong không gian đặc quánh mùi hóa chất và cồn, Hoàng Minh cặm cụi bên chiếc kính hiển vi đã cũ kỹ, ánh đèn vàng vọt từ chụp đèn hắt xuống, phủ lên gương mặt anh một mảng sáng trắng. Chiều muộn, bên ngoài cửa sổ phòng thí nghiệm, gió mùa đông bắc rít lên từng hồi, lùa qua khe cửa sổ đã cũ kỹ, mang theo cái lạnh cắt da thịt của Hà Nội. Tiếng máy móc chuyên dụng rì rì hoạt động không ngừng nghỉ, tiếng đo đạc lách cách khô khan và tiếng các sinh viên khác thảo luận về những công thức phức tạp, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và căng thẳng. Một chồng sách chuyên ngành dày cộp, những trang giấy chi chít công thức và biểu đồ, nằm ngổn ngang trên bàn, bên cạnh là cốc cà phê đã nguội ngắt từ lâu, hơi nước bốc lên từ chiếc cốc đã tan biến vào không khí ẩm lạnh.
Hoàng Minh, với dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe, cúi đầu sát xuống ống kính, đôi mắt anh toát lên vẻ mệt mỏi nhưng lại ánh lên sự quyết tâm cháy bỏng. Những đường gân xanh mờ trên trán anh ẩn hiện khi anh tập trung cao độ vào những chi tiết siêu nhỏ dưới lớp kính phóng đại. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của anh đã rối bù, nhưng anh dường như không hề để ý. Chiếc áo sơ mi màu xám đã sờn vai, nhưng vẫn sạch sẽ và chỉn chu, như một phần tính cách của anh, luôn giữ gìn sự ngăn nắp dù trong hoàn cảnh nào. Anh đưa tay điều chỉnh tiêu cự, những ngón tay thon dài, đã chai sạn vì cầm chuột máy tính và bút viết, di chuyển một cách thuần thục.
Trong đầu anh, những con số, những giả thuyết, những phương trình cứ thế xoay vần không ngừng. Áp lực từ cuộc thi học bổng, từ kỳ vọng của gia đình, đặc biệt là mong muốn của mẹ anh, Bà Hoa, về một tương lai tươi sáng ở một chân trời mới, tất cả đè nặng lên đôi vai gầy của chàng trai tỉnh lẻ. Anh biết, đây là cơ hội duy nhất để anh đổi đời, để anh chứng minh giá trị của mình, để anh không còn là "thằng nhà quê" bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn này nữa. “Chỉ còn một chút nữa thôi… mình phải cố gắng,” anh tự nhủ, giọng nói vô thanh vang vọng trong tâm trí. “Không thể dừng lại. Không được phép dừng lại.”
Chiếc điện thoại đặt cạnh chồng tài liệu chợt rung lên bần bật, màn hình sáng lên một tin nhắn từ nhóm học tập. Đó là thông báo về một cuộc họp gấp rút của nhóm nghiên cứu vào tối nay, mà anh đã hoàn toàn quên bẵng. Anh chỉ liếc nhìn qua một cách vội vã, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn không rời khỏi màn hình máy tính. Anh thở dài khẽ, một làn hơi trắng mỏng manh thoát ra rồi tan biến vào không khí lạnh. Anh biết mình không thể tham gia. Mọi thứ anh đang làm ở đây quan trọng hơn. Anh gõ vài dòng tin nhắn xin lỗi vội vã, giải thích rằng mình đang bận việc ở phòng thí nghiệm, rồi lại cắm mặt vào những con số, những báo cáo. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng nhanh chóng bị sự quyết tâm lấn át.
Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy cô đơn vô cùng. Cô đơn giữa những tiếng máy móc ồn ào, giữa những khuôn mặt xa lạ của các sinh viên khác, giữa những con số lạnh lùng trên màn hình. Anh nhớ về Lê Ngân, về những buổi tối họ cùng nhau ngồi ở thư viện, về những câu chuyện không đầu không cuối trên xe buýt. Anh nhớ mùi hoa sữa thoang thoảng mỗi khi họ đi ngang qua con phố cổ, nhớ cái lạnh se se mỗi khi cô rụt tay vào túi áo, và nhớ cả ánh mắt trầm tĩnh của cô mỗi khi nhìn anh. Chiếc khăn len dệt tay mà cô đã tặng anh, giờ vẫn đang quấn trên cổ anh, mang theo hơi ấm quen thuộc và mùi hương dịu nhẹ của cô. Nó như một lời hứa không lời, một sợi dây kết nối vô hình giữa hai người. Nhưng giờ đây, sợi dây ấy dường như đang kéo căng đến cực hạn, và đôi khi, anh cảm thấy nó nặng trĩu như một gánh nặng, dù anh biết, Ngân không hề muốn nó là như vậy. Anh đã quá tập trung vào mục tiêu của mình, đến mức anh quên mất cách để cân bằng mọi thứ, quên mất cách để giữ gìn những điều quan trọng khác trong cuộc sống. Anh siết chặt quai chiếc ba lô đã nặng trĩu trên ghế, tự nhủ rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, khi anh đạt được điều mình muốn, anh sẽ có nhiều thời gian hơn cho Ngân, cho những điều mà anh đã bỏ lỡ. Nhưng liệu khi đó, mọi thứ có còn như cũ? Liệu khoảng cách này có biến mất, hay sẽ trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy? Hoàng Minh không biết, và anh cũng không dám nghĩ quá nhiều về điều đó. Tất cả những gì anh có thể làm lúc này, là tiếp tục, tiếp tục đi về phía trước, dù lòng có nặng trĩu đến đâu.
***
Tối đó, cái lạnh của Hà Nội càng trở nên rõ rệt hơn, như thấm vào tận xương tủy. Nhưng bên trong quán cà phê "Hoa Sữa", không khí lại ấm cúng và dịu dàng đến lạ. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo khéo léo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, và ban công nhỏ treo giàn hoa giấy khô héo trong gió đông, mang theo một vẻ đẹp hoài cổ. Bên trong, nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản được sắp xếp tinh tế, trên tường treo đầy những bức tranh cũ kỹ của Hà Nội xưa, và những kệ sách đầy ắp đủ loại tác phẩm văn học. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây giăng mắc khắp nơi, tạo nên một không gian lãng mạn, thư thái. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ vang lên, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, và tiếng lật trang sách khô khan. Thỉnh thoảng, một cơn gió lùa qua khe cửa, mang theo thoang thoảng mùi hoa sữa cuối mùa, đã không còn nồng nàn như đầu mùa, nhưng vẫn đủ để gợi lên chút bâng khuâng trong lòng.
Lê Ngân ngồi ở một góc khuất, bên cạnh cửa sổ nhìn ra con phố đã lên đèn. Dáng người mảnh mai của cô chìm trong chiếc áo len màu be, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng. Khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế của cô giờ đây lại ánh lên vẻ trầm tư, đôi mắt sâu và trầm của cô nhìn xa xăm, như đang lạc vào một thế giới riêng. Cô khuấy nhẹ ly trà sữa đã gần cạn, đôi khi đưa lên môi nhấp một ngụm, nhưng dường như không cảm nhận được vị ngọt ngào của nó. Cái lạnh từ bên ngoài cứ thế len lỏi qua lớp kính, khiến cô rụt vai, và khẽ chạm tay vào chiếc cuốn sổ tay ghi chép chung mà cô vẫn luôn mang theo trong túi xách. Cuốn sổ ấy, từng là cầu nối giữa cô và Hoàng Minh, giờ đây lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng.
Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động, ngồi đối diện, ánh mắt sắc sảo đầy vẻ lo lắng. Cô đã quan sát Ngân suốt cả buổi tối, và nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trong tâm trạng của bạn mình. Ngân của những ngày đầu yêu, tuy vẫn trầm tĩnh nhưng ánh mắt luôn lấp lánh niềm vui, giờ đây lại mang một nỗi buồn man mác, một sự bất an không thể giấu.
“Này Ngân, mày cứ trầm tư thế. Có chuyện gì à?” Mai Chi khẽ hỏi, giọng nói đầy vẻ quan tâm, khác hẳn với sự bộc trực thường ngày của cô. Cô sợ sẽ làm Ngân khó chịu, nhưng cô cũng không thể chịu được khi thấy bạn mình cứ chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực.
Lê Ngân khẽ giật mình, như thoát ra khỏi dòng suy tưởng của chính mình. Cô nhìn Mai Chi, rồi lại quay đi, ánh mắt lại nhìn về phía những ánh đèn lấp lánh ngoài kia. “Không có gì đâu…” cô nói, giọng nhỏ nhẹ, chậm rãi, “Chỉ là cảm thấy mọi thứ đang thay đổi quá nhanh.” Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh luồn qua kẽ cửa. “Có những chuyện mình không thể nắm giữ được, không thể kiểm soát được.”
Mai Chi nhíu mày. Cô biết Ngân đang nói về điều gì. Mặc dù Ngân không bao giờ trực tiếp nhắc đến Hoàng Minh, nhưng Mai Chi vẫn đủ tinh ý để hiểu. “Là chuyện học hành, hay… chuyện gì khác?” Mai Chi cố gắng khơi gợi một cách tinh tế nhất có thể. Cô biết tính Ngân, càng ép, Ngân càng lùi.
Ngân khẽ thở dài, một hơi thở mang theo chút buồn bã, rồi lại tan biến vào không khí. “Có lẽ cả hai,” cô nói, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn về phía xa xăm. “Đôi khi tao tự hỏi, những nỗ lực của mình có thực sự đáng giá không, khi mà… mọi thứ xung quanh cứ xa dần.” Giọng cô nhỏ dần, như đang thì thầm với chính mình. Cô biết, Hoàng Minh đang nỗ lực hết mình vì tương lai, vì những khát vọng của cậu ấy. Cô không muốn trở thành gánh nặng, không muốn trở thành rào cản. Nhưng cảm giác bị bỏ lại phía sau, bị lãng quên, cứ thế gặm nhấm tâm hồn cô từng chút một. Những tin nhắn thưa dần, những buổi gặp gỡ thưa thớt, những ánh mắt lướt qua nhau vội vã như những người xa lạ… tất cả như đang khẳng định một khoảng cách vô hình, một rạn nứt đang hình thành.
Mai Chi lặng lẽ đặt tay lên tay Ngân, bàn tay cô ấm áp, nhưng Ngân vẫn cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả từ sâu bên trong. Cô vuốt ve nhẹ nhàng chiếc cuốn sổ tay ghi chép chung, cảm nhận từng đường chỉ may, từng nét chữ đã phai mờ. Cuốn sổ này từng chứa đựng những ước mơ, những kế hoạch, những dòng cảm xúc mà họ từng chia sẻ. Giờ đây, nó chỉ là một kỷ vật, một biểu tượng của những gì đã từng rất gần gũi, nhưng đang dần trở nên xa xôi. Ngân nhớ đến những buổi tối cô và Minh cùng nhau giải bài tập, cùng nhau ghi chép những ý tưởng mới vào cuốn sổ này. Nhớ đến những nụ cười, những ánh mắt trao nhau đầy tình cảm. Giờ đây, những khoảnh khắc ấy dường như đã trở thành một phần của ký ức, xa vời và khó chạm tới.
“Mày không nói thì làm sao tao biết mà giúp mày được?” Mai Chi thì thầm, giọng nói đầy sự chân thành. “Mày cứ giữ mãi trong lòng thế này thì có ngày lại bị nghẹn mất thôi.” Mai Chi biết Ngân đang giấu giếm nỗi bất an về Hoàng Minh, và điều đó khiến cô lo lắng. Sự dồn nén này, cô biết, sẽ không thể kéo dài mãi. Nó sẽ chỉ tích tụ, và một ngày nào đó, sẽ bùng nổ thành một cơn bão lớn hơn. Lê Ngân chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, không chạm tới đáy mắt. Cô không muốn Mai Chi phải lo lắng, không muốn chia sẻ gánh nặng của mình lên vai bạn. Hơn nữa, những cảm xúc này quá đỗi phức tạp, quá đỗi mơ hồ, đến nỗi chính cô cũng không thể gọi tên rõ ràng. Cô sợ, nếu cô nói ra, mọi thứ sẽ trở nên thật hơn, và sự thật ấy có thể sẽ đau đớn hơn rất nhiều. Cô chỉ muốn giữ lại những nỗi buồn man mác ấy, như một phần của Hà Nội, của những mùa mưa phùn, và chờ đợi. Chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra, hoặc sẽ không bao giờ xảy ra.
***
Đêm đã về khuya, những con phố Hà Nội chìm trong cái rét ngọt cắt da, gió lùa từng cơn, mang theo chút hơi ẩm và mùi khói xe đặc trưng của thành phố. Hoàng Minh, vai đeo chiếc ba lô nặng trĩu, bước vội ra khỏi cổng trường Đại học Ngoại Thương. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống con đường đã lốm đốm nước mưa phùn ban chiều, tạo nên những vệt sáng dài. Anh trông có vẻ mệt mỏi hơn bao giờ hết, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định, pha lẫn chút u hoài. Anh Khoa, sinh viên khóa trên, người anh đáng tin cậy đã đồng hành cùng anh trong suốt thời gian qua, đi cùng anh một đoạn. Anh Khoa với dáng vẻ trầm tĩnh, mái tóc hơi dài và chiếc kính cận, nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu.
“Cố gắng giữ sức nhé Minh. Đừng để quá sức… và đừng quên những điều quan trọng khác trong cuộc sống,” Anh Khoa nói, giọng trầm ấm, đầy vẻ quan tâm. Anh vỗ nhẹ lên vai Hoàng Minh, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Anh Khoa biết Hoàng Minh đang dốc hết sức mình cho cơ hội này, nhưng anh cũng nhìn thấy sự cô đơn và áp lực đang đè nặng lên chàng trai trẻ. Anh đã chứng kiến nhiều người thành công, nhưng cũng không ít người đã đánh mất những giá trị quý giá trên con đường tìm kiếm vinh quang.
Hoàng Minh gượng cười, nụ cười nhạt nhòa trong ánh đèn đêm. “Em biết rồi anh. Cảm ơn anh.” Giọng anh nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, nhưng vẫn thể hiện sự chân thành. Anh siết chặt chiếc khăn len dệt tay trên cổ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của nó. Chiếc khăn ấy, từng là biểu tượng của tình yêu và sự quan tâm của Lê Ngân, giờ đây lại mang theo một chút nặng nề, một chút day dứt. Anh biết Anh Khoa đang ám chỉ điều gì, và anh cũng biết mình đang dần lơ là những điều đó. Nhưng anh không thể dừng lại. Anh phải đi đến cùng.
Đúng lúc đó, từ một con hẻm nhỏ gần đó, Lê Ngân cũng vừa bước ra. Cô cũng mang vẻ mệt mỏi không kém, dáng người mảnh mai chìm trong chiếc áo khoác màu trung tính. Cô không ngờ lại gặp Hoàng Minh ở đây, vào giờ này. Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau trong khoảnh khắc. Một thoáng ngập ngừng, một chút bối rối hiện lên trong đôi mắt Ngân, rồi nhanh chóng vụt tắt. Cô chỉ khẽ gật đầu chào anh một cách vội vã, ánh mắt tránh né, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của anh. Hoàng Minh cũng chỉ gật đầu đáp lại, một cử chỉ khô khan, vội vã, như thể họ chỉ là hai người xa lạ lướt qua nhau giữa dòng đời hối hả. Mùi hoa sữa cuối mùa thoang thoảng trong gió lạnh, nhưng đã nhạt nhòa đến mức gần như không còn cảm nhận được, như một lời nhắc nhở lặng lẽ về những gì đang dần phai mờ.
Anh Khoa nhận thấy sự gượng gạo giữa hai người, nhưng anh không nói gì. Anh chỉ khẽ thở dài, rồi vỗ vai Hoàng Minh thêm một lần nữa trước khi rẽ lối, đi về phía khu giảng đường vẫn còn sáng đèn.
Hoàng Minh bước nhanh hơn về phía bến xe buýt. Anh nhìn thấy Lê Ngân vẫn đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, dáng người cô bé nhỏ và cô độc. Lòng anh chợt dấy lên một cảm giác day dứt, một nỗi nhớ nhung khôn tả. Anh muốn quay lại, muốn nói với cô điều gì đó, nhưng rồi anh lại chần chừ. Anh sợ. Sợ rằng những lời nói của anh sẽ chỉ làm cô thêm lo lắng, sợ rằng anh không có gì chắc chắn để hứa hẹn. Anh chỉ biết rằng mình phải thành công, phải có một tương lai vững chắc, rồi khi đó anh mới có thể đường hoàng đứng trước cô, và nói ra những điều bấy lâu nay anh giữ kín.
Chiếc xe buýt số 32 từ từ lăn bánh đến. Hoàng Minh bước lên xe, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Anh nhìn ra ngoài, qua lớp kính mờ hơi nước, nhìn thấy Lê Ngân vẫn đứng đó, dáng người cô đơn dưới ánh đèn đường. Cô không nhìn theo chiếc xe, mà quay mặt đi, nhìn về phía những con phố đã chìm vào màn đêm. Khoảng cách địa lý giữa họ đang kéo dài ra, và khoảng cách trong tâm hồn cũng ngày càng lớn. Chiếc xe buýt chầm chậm tăng tốc, mang Hoàng Minh đi xa dần khỏi Lê Ngân, xa dần khỏi những con phố quen thuộc, xa dần khỏi những kỷ niệm. Anh biết, đây là con đường anh đã chọn, con đường của khát vọng và nỗ lực. Nhưng anh cũng không thể phủ nhận, lòng anh đang nặng trĩu, và một nỗi cô đơn trống trải cứ thế bao trùm lấy anh. Anh siết chặt chiếc khăn len trên cổ, cảm nhận hơi ấm cuối cùng của nó, như níu giữ một chút gì đó đã từng rất đỗi thân thương, nhưng giờ đây, dường như đang vụt khỏi tầm tay.
Lê Ngân đứng đó, cho đến khi chiếc xe buýt mang Hoàng Minh đi khuất hẳn vào màn đêm. Cô không quay đầu nhìn theo, không vẫy tay chào tạm biệt. Cô chỉ đứng lặng lẽ, cảm nhận cái lạnh buốt của gió mùa đông len lỏi qua từng lớp áo. Lòng cô nặng trĩu, một nỗi buồn bã, thất vọng không tên cứ thế dâng lên. Cô biết, Minh đang theo đuổi ước mơ của cậu ấy, và cô không có quyền cản trở. Nhưng cảm giác bị bỏ lại phía sau, cảm giác cô đơn khi chứng kiến cậu ấy ngày càng xa mình, thật khó để diễn tả thành lời. Khoảng cách này, cô biết, sẽ ngày càng tăng lên, đẩy họ đến bờ vực của những hiểu lầm và quyết định khó khăn. Cô sẽ không cản trở cậu. Cô sẽ chỉ giữ lại những cảm xúc chưa nói, những nỗi buồn man mác, như một phần của Hà Nội, của những mùa mưa phùn, và lặng lẽ chờ đợi. Chờ đợi một điều gì đó, dù chỉ là một hy vọng mong manh, rằng có lẽ, một ngày nào đó, mùi hoa sữa sẽ lại nồng nàn, và khoảng cách này sẽ được lấp đầy. Nhưng giờ đây, cô chỉ thấy một sự trống rỗng, và một tương lai mịt mờ, như màn đêm đang bao trùm lấy Hà Nội.