Chiếc xe buýt số 32 chầm chậm rẽ vào con phố lớn, mang theo Hoàng Minh xa dần khỏi ánh đèn vàng vọt nơi Lê Ngân vẫn đứng. Cảm giác trống rỗng nơi lồng ngực anh không hề vơi đi, trái lại, nó còn lan rộng, thấm đẫm vào từng mạch máu, từng suy nghĩ. Anh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi màn đêm Hà Nội đã buông xuống dày đặc, nuốt chửng cả những con đường quen thuộc, những hàng cây, và cả bóng hình mảnh mai vừa rồi. Hơi thở anh phả ra thành làn khói trắng, tan biến nhanh chóng vào không khí lạnh buốt, như chính những cảm xúc anh đang cố kìm nén. Anh siết chặt chiếc khăn len quanh cổ, cảm nhận sự ấm áp của sợi chỉ dệt tay, nhưng không còn là hơi ấm của tình yêu, mà là hơi ấm của một lời nhắc nhở đau đáu về những điều đang dần rời xa. Con đường anh chọn, con đường của khát vọng và nỗ lực, giờ đây dường như trải dài vô tận, và anh tự hỏi, liệu cuối con đường ấy, anh có còn tìm thấy điều mình đã bỏ lại phía sau?
Lê Ngân đứng đó, mặc cho cái rét đầu đông len lỏi qua từng lớp áo, cào cấu vào da thịt. Cô không nhìn theo chiếc xe buýt, không một cái vẫy tay tiễn biệt. Chỉ có đôi mắt trầm mặc của cô dõi vào hư vô, như đang tìm kiếm một câu trả lời mà cô biết mình sẽ không bao giờ nhận được. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù đã nhạt nhòa đến mức gần như không còn cảm nhận được, vẫn cứ ám ảnh khứu giác cô, như một lời nhắc nhở lặng lẽ về sự chuyển giao, về những điều đẹp đẽ có thể dần phai mờ nếu không được giữ gìn. Lòng cô nặng trĩu, một nỗi buồn bã, thất vọng không tên cứ thế dâng lên, hòa vào màn đêm u tịch của Hà Nội. Cô hiểu, hay ít nhất là cô cố gắng hiểu, rằng Minh đang theo đuổi ước mơ của cậu ấy, và cô không có quyền cản trở. Nhưng cảm giác bị bỏ lại phía sau, cảm giác cô đơn khi chứng kiến cậu ấy ngày càng xa mình, thật khó để diễn tả thành lời. Khoảng cách này, cô biết, sẽ ngày càng tăng lên, đẩy họ đến bờ vực của những hiểu lầm và quyết định khó khăn. Cô sẽ không cản trở cậu. Cô sẽ chỉ giữ lại những cảm xúc chưa nói, những nỗi buồn man mác, như một phần của Hà Nội, của những mùa mưa phùn, và lặng lẽ chờ đợi. Chờ đợi một điều gì đó, dù chỉ là một hy vọng mong manh, rằng có lẽ, một ngày nào đó, mùi hoa sữa sẽ lại nồng nàn, và khoảng cách này sẽ được lấp đầy. Nhưng giờ đây, cô chỉ thấy một sự trống rỗng, và một tương lai mịt mờ, như màn đêm đang bao trùm lấy Hà Nội.
***
Đã quá nửa đêm, nhưng phòng thí nghiệm của khoa Hóa vẫn sáng đèn. Ánh sáng huỳnh quang trắng lạnh lẽo chiếu xuống, phản chiếu trên những bề mặt kim loại sáng bóng của máy móc chuyên dụng, trên những chiếc tủ đựng hóa chất xếp ngay ngắn, và trên cả cặp kính hiển vi đã được lau chùi cẩn thận. Không gian nơi đây phảng phất mùi cồn và hóa chất nhẹ, một thứ mùi đặc trưng mà Hoàng Minh đã quá quen thuộc trong suốt mấy tháng qua. Tiếng máy li tâm quay đều đều, tiếng máy đo phổ phát ra những âm thanh điện tử nhỏ, và tiếng gõ bàn phím lách cách của Hoàng Minh là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự tập trung và nghiêm túc. Có đôi khi, một vài tiếng trò chuyện khoa học nhỏ xíu từ một góc khác vọng lại, nơi một vài sinh viên năm cuối khác cũng đang miệt mài với công trình của mình, nhưng ngay lập tức chìm nghỉm trong bầu không khí căng thẳng và cô lập.
Hoàng Minh ngồi đó, dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe, cúi mình trên bàn thí nghiệm đầy ắp tài liệu và chiếc laptop đang mở. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của cậu hơi rối, và đôi mắt anh, vốn đã toát lên vẻ ngơ ngác, giờ lại đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng vẫn ánh lên sự tập trung cao độ. Trán anh nhăn lại, những nếp nhăn hằn sâu như thể đang chứa đựng cả một kho tàng tri thức và những lo toan chưa được giải tỏa. Anh đã ở đây từ sáng sớm, và dự định sẽ ở lại cho đến khi hoàn thành xong phần cuối cùng của báo cáo nghiên cứu, một phần quan trọng quyết định kết quả của 'Chương trình phát triển tài năng trẻ' mà anh đã ứng tuyển.
Mỗi phím bấm là một nhát dao nhỏ cứa vào tâm trí anh, nhắc nhở anh về thời gian, về áp lực, về những kỳ vọng. Anh biết mình đang chạy đua với thời gian, không chỉ với thời hạn nộp báo cáo, mà còn với chính bản thân mình, với mong muốn cháy bỏng được vươn lên, được chứng tỏ. Nỗi lo hòa nhập vào thành phố lớn, nỗi sợ mình sẽ mãi chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, đã thôi thúc anh không ngừng. Anh nhớ đến lời mẹ anh qua điện thoại, giọng bà đầy tự hào và cả sự lo lắng: "Con ăn uống có đầy đủ không? Có thiếu thốn gì không? Cố gắng lên con nhé, mẹ và cả nhà đều trông chờ vào con đấy." Lời nói ấy, vừa là động lực, vừa là một gánh nặng vô hình đè lên vai anh. Anh không muốn làm mẹ thất vọng, không muốn làm những người yêu thương anh thất vọng. Và anh cũng không muốn làm Lê Ngân thất vọng.
Nghĩ đến Ngân, lòng anh lại dấy lên một cảm giác day dứt quen thuộc. Hình ảnh cô bé nhỏ nhắn, cô độc dưới ánh đèn đường đêm qua lại hiện về rõ mồn một. Anh biết mình đang dần lơ là cô, đang bỏ mặc cô giữa bộn bề của những lựa chọn. Chiếc khăn len dệt tay vẫn quấn quanh cổ anh, giờ đây không còn chỉ là vật giữ ấm, mà còn là một sợi dây vô hình níu kéo anh về phía cô, về phía những điều anh đang tạm gác lại. Anh biết Anh Khoa đã đúng, khi nói rằng cuộc sống còn nhiều điều quan trọng khác cần được vun đắp. Nhưng anh không thể dừng lại. Anh phải đi đến cùng. Anh phải thành công. Chỉ khi đó, anh mới có thể đường hoàng đứng trước cô, và nói ra những điều anh giữ kín.
Một tiếng "ting" nhỏ từ chiếc laptop kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Một email mới. Anh nhấp chuột, màn hình hiển thị nội dung:
"Kính gửi Hoàng Minh,
Chúc mừng bạn đã xuất sắc vượt qua vòng sơ loại của Chương trình Phát triển Tài năng trẻ năm nay. Hội đồng tuyển chọn đã đánh giá cao hồ sơ và báo cáo nghiên cứu sơ bộ của bạn.
Chúng tôi trân trọng mời bạn đến tham gia buổi đánh giá cuối cùng vào lúc 9h00, thứ Sáu tuần tới, tại Phòng Hội thảo A, Tòa nhà Hành chính của trường. Đây sẽ là cơ hội để bạn trình bày sâu hơn về đề tài nghiên cứu của mình và trao đổi trực tiếp với Hội đồng.
Sự hiện diện của bạn là vô cùng quan trọng để chúng tôi có thể đưa ra quyết định cuối cùng.
Trân trọng,
Ban Tổ chức Chương trình Phát triển Tài năng trẻ."
Khuôn mặt Hoàng Minh thoáng nét vui mừng. Một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi. Vậy là anh đã thành công bước đầu. Vậy là những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh đã được đền đáp. Nhưng niềm vui ấy chỉ tồn tại trong khoảnh khắc. Ngay sau đó, vẻ lo lắng, đăm chiêu lại trở về, thậm chí còn sâu sắc hơn. Buổi đánh giá cuối cùng. Áp lực lại tăng thêm một bậc. Anh phải chuẩn bị thật tốt. Không được phép sai sót. Anh thở dài, vươn tay lấy cốc cà phê đã nguội ngắt trên bàn, nhấp một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, xua đi chút mệt mỏi nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang cào xé tâm can. Anh lại cúi xuống màn hình, những ngón tay gầy gò tiếp tục gõ phím, trong ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo và mùi hóa chất đặc trưng của phòng thí nghiệm.
***
Buổi chiều muộn, gió heo may se lạnh thổi lướt qua những hàng cây bàng lá đỏ trên con đường quen thuộc của Đại học Ngoại Thương. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, hắt lên những bức tường gạch cũ kỹ của khu giảng đường, tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính. Sinh viên lục tục ra về sau giờ học, từng nhóm bạn ríu rít trò chuyện, tiếng cười nói giòn tan hòa vào tiếng còi xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên một bức tranh sống động nhưng cũng đầy bâng khuâng của tuổi trẻ.
Lê Ngân bước đi cạnh Mai Chi, dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô hơi chùng xuống. Chiếc áo khoác màu trung tính ôm lấy thân hình cô, nhưng dường như không đủ để xua đi cái lạnh đang len lỏi vào tâm hồn. Đôi mắt sâu và trầm của Ngân vẫn nhìn xa xăm, có chút mệt mỏi và nỗi buồn ẩn chứa từ đêm qua. Cô đã cố gắng che giấu cảm xúc của mình, nhưng Mai Chi, người bạn thân thiết, có lẽ đã nhận ra sự khác lạ.
"Ngân, lát nữa bọn mình đi ăn gì đó nhé? Mày có muốn thử quán bún đậu mắm tôm mới mở gần trường không? Nghe nói ngon lắm đấy!" Mai Chi nói, giọng điệu năng động và đầy sức sống, mái tóc cắt ngắn ngang vai khẽ đung đưa theo từng bước chân.
Ngân khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Không... mình không đói lắm. Mai Chi cứ đi đi, mình muốn về phòng một lát." Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự lảng tránh rõ rệt.
Mai Chi nhìn Ngân đầy lo lắng. "Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Từ hôm qua đến giờ mày cứ thơ thẩn thế nào ấy. Có chuyện gì thì nói với mình đi chứ?"
Ngân chỉ thở dài, ánh mắt vẫn lơ đãng nhìn về phía trước. Cô không thể nói ra những cảm xúc hỗn độn trong lòng, không thể diễn tả cái cảm giác trống rỗng khi nhìn thấy Hoàng Minh ngày càng xa vời, ngày càng chìm đắm vào thế giới riêng của cậu ấy. Cô không muốn Mai Chi phải lo lắng, và hơn hết, cô không muốn phải đối mặt với sự thật rằng mối quan hệ của họ đang dần rạn nứt. Những điều chưa nói, cứ thế chất chồng trong lòng cô, nặng trĩu.
Khi hai cô gái rẽ vào một hành lang rộng hơn, nơi có một nhóm sinh viên đang đứng tụ tập, tiếng trò chuyện của họ bỗng lọt vào tai Ngân.
"Ê, nghe nói Minh khoa mình cũng nộp hồ sơ chương trình 'Phát triển Tài năng trẻ' đấy! Cái chương trình mà khó lắm ý!" Một giọng nam hào hứng nói.
"Thật á? Ghê vậy! Nghe nói nếu mà được thì tương lai rộng mở vô cùng luôn, cơ hội du học nước ngoài hay làm ở mấy tập đoàn lớn là chuyện nhỏ ấy chứ." Một cô gái khác đáp lời, giọng đầy ngưỡng mộ.
Ngân khẽ dừng bước, ánh mắt lơ đãng bỗng trở nên sắc nét. Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng cô, không phải do gió heo may, mà là do những lời nói vừa lọt vào tai. "Minh khoa mình", "chương trình phát triển tài năng trẻ", "tương lai rộng mở vô cùng". Những từ ngữ ấy như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào nỗi bất an âm ỉ bấy lâu trong lòng cô. Cô biết Hoàng Minh vẫn luôn có khát vọng, vẫn luôn muốn vươn lên. Cô cũng biết cậu ấy tài giỏi và chăm chỉ. Nhưng việc cậu ấy đang theo đuổi một cơ hội lớn đến mức "tương lai rộng mở vô cùng" lại khiến cô cảm thấy một sự xa cách đáng sợ.
Bàn tay Ngân vô thức siết chặt quai túi xách, những ngón tay cô bấu chặt vào lớp vải, như thể muốn níu giữ một điều gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay. Mai Chi nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt Ngân, đôi mắt cô bạn bỗng trở nên trầm tư hơn, và sắc mặt cũng tái đi một chút.
"Ngân, mày sao thế?" Mai Chi khẽ hỏi, giọng điệu đầy quan tâm.
Ngân không trả lời ngay. Cô chỉ đứng đó, lắng nghe những lời bàn tán xa xăm về một tương lai tươi sáng mà Hoàng Minh đang hướng tới, một tương lai dường như không có chỗ cho những buổi chiều tan học cùng đi ăn quán quen, không có chỗ cho những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện, và có lẽ, cũng không có chỗ cho cả những mùa hoa sữa nồng nàn của Hà Nội. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một ngã ba đường, một bên là con đường quen thuộc với những kỷ niệm êm đềm, một bên là con đường rộng lớn, chói lọi mà Minh đang bước đi, và khoảng cách giữa hai con đường ấy ngày càng lớn. Nỗi bất an trong lòng cô không còn mơ hồ nữa, nó đang dần trở nên cụ thể, rõ ràng, như một đám mây đen kéo đến che phủ cả bầu trời thanh xuân của cô.
Cô thở nhẹ, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, rồi khẽ lắc đầu với Mai Chi. "Không có gì đâu. Mình chỉ hơi mệt một chút." Cô gượng cười, nhưng nụ cười ấy không thể che giấu được nỗi lo lắng đang cồn cào trong đáy mắt. Cô tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân dường như nặng nề hơn, như đang cố gắng kéo lê cả những suy tư, những bất an về một tương lai mịt mờ, nơi mùi hoa sữa cuối mùa vẫn cứ thoang thoảng, nhưng đã nhạt nhòa đến mức khó có thể nhận ra.
***
Quán Cà phê "Hoa Sữa" tối nay vẫn ấm cúng và lãng mạn như mọi khi, một góc nhỏ bình yên giữa lòng Hà Nội ồn ã. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo thời gian, cửa gỗ kính khép hờ để gió mùa đông lùa vào chút hơi lạnh se sắt. Ban công nhỏ trên tầng hai có giàn hoa giấy đã rụng hết lá, chỉ còn trơ lại những cành khô khẳng khiu. Bên trong, nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản nhưng có gu, được sắp xếp khéo léo. Những bức tranh ảnh cũ treo trên tường, những kệ sách đầy ắp, cùng ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng và đèn dây tạo nên một bầu không khí hoài cổ, thư thái. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, tiếng lật trang sách xào xạc của những người đọc sách, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của quán. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ mang theo mùi hoa sữa nhạt nhòa từ cây bên đường, như một lời nhắc nhở rằng mùa hoa đã gần tàn, nhưng vẫn còn vương vấn đâu đó, bám víu vào những ký ức.
Hoàng Minh ngồi đối diện Anh Khoa ở một góc quán yên tĩnh. Anh Khoa, với dáng vẻ trầm tĩnh, đeo cặp kính gọng tròn và mái tóc hơi dài, vẫn giữ phong thái điềm đạm thường thấy. Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê, rồi nhìn Hoàng Minh với ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Minh, vẫn với chiếc áo khoác dày cộp và khăn len quấn quanh cổ, trông có vẻ mệt mỏi hơn so với thường lệ. Đôi mắt anh trũng sâu, và một vệt lo âu hằn rõ trên vầng trán. Anh đặt ly cà phê sữa đá đã nguội ngắt xuống bàn, tiếng cốc chạm mặt bàn gỗ khô khan.
"Anh Khoa này, em vừa nhận được email phản hồi về cái Chương trình Phát triển Tài năng trẻ mà em đã ứng tuyển ấy." Giọng Minh nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, nhưng vẫn không giấu được sự phấn khích xen lẫn lo lắng. "Họ mời em đến buổi đánh giá cuối cùng vào tuần tới."
Anh Khoa mỉm cười nhẹ. "Chúc mừng cậu, Minh. Đó là một tin rất tốt. Tôi biết cậu đã nỗ lực rất nhiều cho chuyện này."
Minh thở dài, khuấy nhẹ ly cà phê đã nguội. "Em cảm thấy như mình đang chạy đua với thời gian, với chính bản thân mình, anh ạ. Từ khi có cơ hội này, mọi thứ cứ dồn dập đến. Em không dám lơ là một chút nào. Mẹ em cũng rất vui khi em có cơ hội này, bà gọi điện hỏi thăm suốt, dặn dò em phải cố gắng. Em không muốn làm bà thất vọng." Ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những chiếc lá hoa sữa cuối cùng đang rơi lả tả trong gió lạnh, vẽ nên những vệt xoáy buồn bã trên mặt đất. "Và cả những người khác nữa... em cũng không muốn làm họ thất vọng."
Anh Khoa lắng nghe Minh nói một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Khi Minh dừng lại, anh mới khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm và nhẹ nhàng, như tiếng nhạc acoustic đang vang vọng trong quán. "Cơ hội tốt là điều đáng mừng, Minh ạ. Rất ít người có được những cơ hội như thế này. Nhưng đừng để nó chiếm hết mọi thứ. Cuộc sống còn nhiều điều quan trọng khác cần được vun đắp." Anh khẽ đặt tay lên vai Minh, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy sự thấu hiểu. Ánh mắt anh nhìn Minh đầy chân thành. "Tôi biết cậu đang phải chịu nhiều áp lực, từ bản thân, từ gia đình, và cả từ những kỳ vọng vô hình xung quanh. Nhưng đôi khi, chúng ta cần phải chậm lại một chút, nhìn lại những gì mình đang có, và trân trọng nó. Đừng để khi đạt được điều mình muốn rồi, lại hối tiếc vì đã đánh mất những thứ quý giá khác trên đường đi."
Hoàng Minh ngẩng đầu nhìn Anh Khoa, đôi mắt chứa chan một sự bối rối và cả nỗi day dứt. Anh biết Anh Khoa đang ám chỉ điều gì. Anh biết mình đang lơ là Lê Ngân. Nhưng anh không biết phải làm sao. Anh cảm thấy mình như đang đứng giữa hai dòng nước, một bên là khát vọng mãnh liệt vươn lên, một bên là tình cảm sâu nặng mà anh dành cho cô. Anh sợ. Sợ rằng nếu anh không nắm bắt cơ hội này, anh sẽ không bao giờ có thể mang lại một tương lai tốt đẹp cho cô. Sợ rằng anh sẽ mãi chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, không đủ tự tin để đứng cạnh một cô gái Hà Nội tinh tế, sâu sắc như Ngân. Nhưng anh cũng sợ, rất sợ, rằng trên con đường đi tìm thành công ấy, anh sẽ đánh mất cô.
"Em hiểu... em hiểu ý anh nói." Minh nói khẽ, giọng anh lạc đi một chút. Anh siết chặt chiếc khăn len quanh cổ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của nó, như níu giữ lấy một chút gì đó đã từng rất đỗi thân thương. "Nhưng em... em không biết phải làm sao nữa." Anh thở dài một hơi thật sâu, dường như muốn trút bỏ đi một phần gánh nặng trong lòng. "Em mệt mỏi quá, anh Khoa ạ. Cả thể xác lẫn tinh thần."
Anh Khoa khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dịu dàng. "Ai trong đời cũng có những lúc như vậy, Minh. Quan trọng là cách mình đối diện và vượt qua nó. Cậu có thể không nói ra, nhưng tôi biết cậu đang rất lo lắng về Ngân. Tôi thấy hai người mấy lần rồi. Cô ấy cũng không vui đâu." Anh nhìn Minh, rồi khẽ nói thêm. "Đừng để những điều chưa nói trở thành những khoảng cách không thể hàn gắn, Minh ạ. Mùi hoa sữa cuối mùa rồi cũng sẽ tàn. Đôi khi, chỉ một lời nói thôi, cũng đủ để giữ lại một điều gì đó."
Lời khuyên của Anh Khoa như một nhát dao bén, cắt vào nỗi lòng Minh. Anh lặng người, nhìn những chiếc lá hoa sữa cuối cùng rơi xuống, như những giọt nước mắt của mùa đông. Mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió lạnh, không còn nồng nàn như những ngày đầu mùa, mà chỉ còn là một dư vị nhạt nhòa, bâng khuâng. Nó nhắc nhở anh về những buổi chiều tan học cùng Ngân, về những lần trú mưa dưới mái hiên cũ, về những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng đã trở thành thói quen. Tất cả những điều giản dị, bình yên ấy, giờ đây dường như đang dần lùi xa, nhường chỗ cho những lo toan, những áp lực vô hình. Hoàng Minh cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Anh biết Anh Khoa nói đúng. Anh biết mình đang đánh đổi quá nhiều. Nhưng liệu anh có thể dừng lại? Liệu anh có thể từ bỏ con đường mình đã chọn, khi cánh cửa của một tương lai rộng mở đang hé ra trước mắt? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ anh giữa cái rét ngọt của Hà Nội.
***
Đêm khuya, Hồ Gươm chìm trong một vẻ đẹp tĩnh mịch và huyền ảo. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt hồ gợn sóng lăn tăn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Những công trình kiến trúc Pháp cổ bao quanh hồ hiện lên mờ ảo trong màn đêm, mang theo vẻ đẹp trầm mặc của thời gian. Gió đêm thổi mạnh hơn, cái lạnh cắt da cắt thịt len lỏi qua từng kẽ lá của những hàng cây cổ thụ, tạo nên những tiếng xào xạc khô khốc. Từ xa, tiếng còi xe cộ vọng lại yếu ớt, hòa vào tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một bản nhạc đêm buồn bã, day dứt. Hơi thở phả ra thành làn khói trắng, tan biến nhanh chóng vào không khí.
Lê Ngân và Mai Chi đang đi dạo chậm rãi trên vỉa hè lát gạch quanh Hồ Gươm. Ngân, trong chiếc áo khoác màu trung tính và chiếc khăn len dệt tay quấn kín cổ, trông càng mảnh mai và nhỏ bé. Cô siết chặt chiếc khăn len quanh cổ, như thể muốn tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi từ vật kỷ niệm ấy. Đôi mắt cô dõi theo ánh đèn lung linh của Tháp Rùa giữa hồ, ánh mắt trầm tư và chất chứa nỗi buồn. Mai Chi bước đi bên cạnh, đôi mắt sắc sảo của cô bạn vẫn không rời khỏi Ngân, đầy lo lắng.
"Lạnh quá Ngân nhỉ?" Mai Chi nói, giọng cô khẽ run lên vì cái rét. "Mình về thôi, mày cứ thế này là ốm mất."
Ngân khẽ lắc đầu. "Mình muốn đi thêm một lát nữa." Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự kiên định. Cô nhìn mặt hồ tĩnh lặng, nơi những ánh đèn đường phản chiếu, tạo thành những dải lụa vàng lấp lánh. "Mình chỉ cảm thấy mọi thứ đang thay đổi quá nhanh, Mai Chi ạ. Cậu ấy... cậu ấy cứ như một người khác vậy. Cứ như có một khoảng trống vô hình đang lớn dần giữa mình và cậu ấy." Ngân nói, giọng cô nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình hơn là với Mai Chi. Cô không nhắc tên Hoàng Minh, nhưng Mai Chi biết cô đang nói về ai. Nỗi bất an mà Ngân đã cố gắng che giấu bấy lâu, giờ đây dường như đang trào dâng, không thể kìm nén được nữa.
Mai Chi dừng lại, quay sang nhìn Ngân. Cô nắm lấy bàn tay lạnh buốt của bạn mình. "Ngân, mày có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi. Mày cứ giữ trong lòng thì làm sao mà giải quyết được? Mình biết mày đang có chuyện, từ hôm qua đến giờ, mày cứ như người mất hồn vậy. Cái kiểu giấu giếm này của mày, mình là bạn thân mà còn thấy khó chịu huống chi là người khác."
Ngân khẽ giật mình trước lời nói thẳng thắn của Mai Chi. Cô ngẩng đầu nhìn bạn, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả một bầu trời đầy mưa phùn. "Mình... mình không biết phải nói gì nữa, Mai Chi ạ. Mình chỉ thấy lo lắng. Lo lắng về mọi thứ. Về tương lai. Về cậu ấy. Về bọn mình." Cô thở hắt ra một hơi, làn khói trắng lại tan biến vào không khí lạnh buốt. "Cậu ấy cứ bận rộn suốt. Cứ như có một bức tường vô hình đang ngăn cách bọn mình. Mình không hiểu cậu ấy đang nghĩ gì, đang làm gì nữa. Mọi thứ cứ mơ hồ, mịt mờ quá."
Cô nhớ lại những lời bàn tán về "chương trình phát triển tài năng trẻ", về "tương lai rộng mở vô cùng" mà Hoàng Minh đang nhắm tới. Cô biết cậu ấy xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi len lỏi. Liệu cái "tương lai rộng mở" ấy có còn chỗ cho cô không? Liệu cậu ấy có còn nhớ đến những buổi chiều Hồ Gươm lộng gió, những quán cà phê cũ kỹ, hay mùi hoa sữa nồng nàn mà cả hai từng yêu thích không? Nỗi bất an của cô không còn là những cảm xúc mơ hồ, nó đang dần trở nên cụ thể hơn, như một tảng băng trôi khổng lồ, từ từ hiện rõ giữa đại dương mênh mông của những cảm xúc chưa được gọi tên.
"Ngân, mày phải nói chuyện với cậu ấy đi chứ." Mai Chi nói, giọng cô bạn đã trở nên kiên quyết hơn. "Mày cứ giữ trong lòng thế này thì ai mà hiểu được? Mày cứ tự dằn vặt mình, rồi lại tự tạo ra khoảng cách."
Ngân lắc đầu. "Mình... mình không biết phải nói gì. Mình sợ. Sợ rằng những gì mình nói ra sẽ chỉ làm cậu ấy thêm áp lực. Sợ rằng mình sẽ trở thành gánh nặng của cậu ấy." Cô nhìn chiếc khăn len trên cổ mình, chiếc khăn mà cô đã cẩn thận dệt từng mũi kim, với tất cả tình yêu thương và hy vọng. Giờ đây, nó lại trở thành một vật nặng trĩu, chứa đựng cả nỗi buồn và sự bất an. "Mùi hoa sữa cuối mùa rồi cũng tàn, Mai Chi nhỉ? Giống như những kỷ niệm đẹp đẽ, nếu không được giữ gìn, rồi cũng sẽ phai nhạt."
Mai Chi im lặng, nhìn Ngân với ánh mắt đầy xót xa. Cô biết Ngân là một người trầm tĩnh, ít khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Nhưng những gì Ngân đang trải qua, Mai Chi có thể cảm nhận được. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi cô đơn khi người mình yêu thương ngày càng xa cách, đó là những cảm xúc mà không ai muốn nếm trải. Cái lạnh của đêm Hà Nội càng lúc càng sâu, thấm vào từng thớ thịt. Gió rít qua những tán cây, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi nước hồ đặc trưng.
Ngân ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ. Cô biết, sự im lặng này không thể kéo dài mãi. Khoảng cách này, những điều chưa nói này, rồi sẽ đẩy họ đến một giới hạn. Một mùa đông đầy thử thách đang đến gần, và cô cảm thấy mình chưa bao giờ cô đơn đến thế. Mùi hoa sữa cuối mùa, nay đã gần như không còn mùi, như một lời tiên tri về những gì đang dần biến mất. Cô chỉ đứng đó, cảm nhận cái rét cắt da, và tự hỏi, liệu có phải đã đến lúc, cô phải đối mặt với sự thật, dù sự thật ấy có đau lòng đến mấy? Và liệu, Hoàng Minh, cậu ấy có bao giờ nhận ra, những điều cậu ấy đang bỏ lỡ, trong hành trình đi tìm những vì sao xa xôi?