Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 185

Chân Trời Mới, Khoảng Cách Vô Hình

3456 từ
Mục tiêu: Hoàng Minh nhận được thông báo chính thức về cơ hội học bổng/công việc lớn ở xa, là sự kiện milestone của chương.,Khắc họa rõ nét xung đột nội tâm của Hoàng Minh giữa niềm vui cơ hội và nỗi lo mất đi Lê Ngân.,Lê Ngân cảm nhận được sự thay đổi lớn trong Hoàng Minh, bắt đầu đối mặt với nỗi sợ hãi và bất an cụ thể hơn về mối quan hệ.,Thiết lập căng thẳng ban đầu và những rạn nứt đầu tiên do sự kiện lớn này gây ra, đẩy hai nhân vật vào tình thế đối mặt với lựa chọn quan trọng.,Gieo mầm 'mùi hoa sữa cuối mùa' như một biểu tượng của sự chuyển giao và những quyết định sắp tới.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Anh Khoa, Mai Chi
Mood: Trầm lắng, bâng khuâng, căng thẳng nội tâm, có chút u buồn nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Màn đêm Hà Nội rụt rè lùi bước, nhường chỗ cho ánh sáng yếu ớt của một buổi sáng mùa đông. Cái lạnh vẫn còn lảng vảng, thấm vào từng ngóc ngách của thành phố, khiến hơi thở của Hoàng Minh mỗi khi thoát ra đều hóa thành một làn khói trắng mờ ảo, tan biến vào không khí. Trong căn phòng trọ nhỏ hẹp trên gác mái, nơi mùi ẩm mốc và mùi sách vở cũ kỹ quyện lẫn vào nhau, cậu cựa mình tỉnh giấc sau một đêm trằn trọc. Giấc ngủ không yên, xen lẫn những giấc mơ chắp vá về giảng đường, những con số khô khan, và cả một hình bóng quen thuộc lướt qua trong màn sương mờ ảo của hồ Gươm.

Mắt Minh dáo dác nhìn quanh căn phòng vốn đã quá quen thuộc. Bức tường vôi đã ngả màu, chồng sách giáo trình cao ngất ngưởng trên chiếc bàn gỗ ép ọp ẹp, và chiếc ba lô cũ kỹ nằm chỏng chơ dưới đất. Tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận bắt đầu vọng vào, tiếng lách cách của bát đũa, tiếng nước chảy róc rách từ nhà tắm chung, tiếng xe máy nổ lách cách từ dưới ngõ, tất cả như một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị nghèo khó, nơi cậu đã gắn bó suốt mấy năm đại học. Cậu với tay lấy chiếc điện thoại đặt cạnh gối, màn hình sáng lên, và một thông báo email mới lập tức đập vào mắt. Là từ phòng đào tạo quốc tế của trường.

Một cảm giác hồi hộp, xen lẫn chút sợ hãi vô cớ, chạy dọc sống lưng Minh. Cậu đã chờ đợi email này suốt mấy tuần nay, nhưng khi nó thực sự xuất hiện, tim cậu lại đập loạn xạ, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu bấm mở email, từng dòng chữ hiện ra, rõ ràng và dứt khoát: “Chúc mừng Hoàng Minh đã trúng tuyển chương trình học bổng toàn phần dành cho sinh viên xuất sắc, khóa học Thạc sĩ tại Đại học XXX, Vương quốc Anh.”

Đầu óc Minh trống rỗng. Mấy từ "trúng tuyển", "toàn phần", "Thạc sĩ", "Vương quốc Anh" cứ xoay tròn trong tâm trí cậu, tạo thành một cơn lốc hỗn độn. Cậu đọc đi đọc lại email, không phải một lần, mà là ba, bốn lần, như thể muốn chắc chắn rằng mình không đọc nhầm, không nhìn nhầm. Cánh tay cậu run rẩy, chiếc điện thoại suýt chút nữa đã rơi khỏi tay. Một niềm vui sướng vỡ òa, bùng nổ trong lồng ngực cậu, lan tỏa khắp cơ thể, khiến khóe mắt cậu cay xè. Cậu đã làm được! Cậu đã thực hiện được giấc mơ của mình, giấc mơ vươn ra biển lớn, giấc mơ mà cậu đã ấp ủ từ những ngày đầu đặt chân lên Hà Nội, với hai bàn tay trắng và một khát vọng cháy bỏng. Niềm tự hào dâng lên ngập tràn, như một dòng sông cuộn chảy, cuốn trôi đi bao nỗi lo toan, bao đêm mất ngủ. Cậu tự hào về bản thân, về những nỗ lực không ngừng nghỉ, về những hy sinh thầm lặng mà không ai biết. Cậu đã chứng minh được rằng, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ cũng có thể chạm tới những vì sao.

Nhưng rồi, niềm vui ấy chỉ tồn tại được trong chốc lát, như một đốm lửa nhỏ vụt sáng rồi vụt tắt trong đêm tối. Một nỗi sợ hãi mơ hồ, lạnh lẽo hơn cả cái rét ngọt của Hà Nội, bắt đầu len lỏi vào tâm trí cậu, từ từ chiếm lấy từng ngóc ngách. Cậu nhìn quanh căn phòng trọ nhỏ bé, bức tường vôi đã ngả màu, ánh nắng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ mờ sương, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Đây là nơi cậu đã bắt đầu tất cả, là nơi cậu đã học cách sống tự lập, học cách đối diện với sự cô đơn. Và đây cũng là nơi cậu đã gặp Lê Ngân.

"Mình đã làm được..." Cậu thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã đánh mất đi một phần hơi thở. "...nhưng... Ngân thì sao?"

Câu hỏi ấy, như một nhát dao sắc lẹm, cứa vào trái tim cậu. Niềm vui sướng lập tức nhường chỗ cho sự bối rối và hoang mang tột độ. Cơ hội này, nó quá lớn, quá tuyệt vời, nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc cậu sẽ phải rời xa Hà Nội, rời xa Ngân. Xa Hà Nội, xa những con phố quen thuộc, xa những quán xá nhỏ xinh, xa cái mùi hoa sữa nồng nàn mỗi độ thu về. Nhưng quan trọng hơn cả, là xa Ngân. Cô ấy, cô gái Hà Nội trầm tĩnh, với đôi mắt sâu và tâm hồn tinh tế, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu. Cô ấy là nguồn động lực, là ánh sáng dẫn lối trong những ngày tháng khó khăn nhất. Liệu cô ấy có hiểu không? Liệu cô ấy có chấp nhận được không?

Hoàng Minh đứng dậy, đi lại quanh phòng một cách bồn chồn. Từng bước chân cậu tạo ra những tiếng động khô khốc trên sàn gỗ. Cậu đưa tay vuốt mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Cậu nhìn ra khung cửa sổ mờ sương, nơi có thể nhìn thấy một góc phố nhỏ, những mái nhà rêu phong và bầu trời xám xịt. Hà Nội, thành phố này đã ôm ấp cậu, đã cho cậu cơ hội để vươn lên. Nhưng giờ đây, chính Hà Nội lại trở thành một rào cản vô hình, chia cắt cậu khỏi tương lai rộng mở, hay chia cắt cậu khỏi người cậu yêu thương nhất?

Cậu nhớ lại những lời mẹ cậu đã nói qua điện thoại ở chương trước, ánh mắt mẹ đầy tự hào, chất chứa bao hy vọng vào cậu. "Con cố gắng học hành, sau này làm rạng danh gia đình, đừng phụ lòng bố mẹ." Lời nói ấy, giờ đây vang vọng trong tai cậu, trở thành một áp lực nặng nề. Cậu không thể phụ lòng mẹ, không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này. Nhưng đồng thời, cậu cũng không thể bỏ mặc Ngân, không thể để mối tình đầu của mình tan vỡ chỉ vì những khát vọng cá nhân.

Chiếc khăn len dệt tay của Ngân, vật kỷ niệm duy nhất mà cậu luôn giữ gìn cẩn thận, nằm trên đầu giường. Cậu đưa tay chạm vào nó, cảm nhận từng sợi len mềm mại, hơi ấm của nó dường như vẫn còn vương vấn. Chiếc khăn này không chỉ là một món quà, mà còn là biểu tượng của tình yêu, của sự quan tâm, của những hy vọng mà Ngân đã đặt vào cậu. Liệu cậu có đang phản bội lại những hy vọng ấy không? Cậu thở hắt ra một hơi, làn khói trắng lại tan biến vào không khí lạnh buốt. Cậu biết, đây là một quyết định sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời cậu, và có thể, cả cuộc đời của Ngân nữa. Câu hỏi lớn nhất lúc này không phải là có đi hay không, mà là làm thế nào để nói với Ngân, và liệu cô ấy có thể đi cùng cậu, hay họ sẽ phải chấp nhận một khoảng cách vô hình, kéo dài đến vô tận? Cậu lại nhìn vào chiếc điện thoại, ánh mắt đầy phân vân. Một tin nhắn, một cuộc gọi, liệu có đủ sức để giải tỏa đi gánh nặng ngàn cân này không? Cậu biết, sự im lặng này không thể kéo dài mãi, và mùi hoa sữa cuối mùa, nay đã nhạt nhòa, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều có thể phai tàn, nếu không được giữ gìn cẩn thận.

***

Buổi chiều muộn, khi bầu trời Hà Nội chuyển sang một màu âm u, xám xịt, Hoàng Minh có mặt tại Quán Cà phê "Hoa Sữa". Những cơn gió se lạnh thổi qua đường phố, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi lá khô mục. Quán vẫn ấm cúng như mọi khi, với ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn và dây đèn trang trí, làm bừng sáng không gian nội thất gỗ mộc mạc. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của khách hàng và tiếng lật trang sách của một vài sinh viên đang miệt mài học bài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện lẫn với mùi trà thảo mộc và bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không khí thư thái, lãng mạn thường thấy. Nhưng hôm nay, không khí ấy dường như không thể xoa dịu được sự bồn chồn trong lòng Hoàng Minh.

Cậu đang làm việc sau quầy bar, nhưng tâm trí cậu hoàn toàn không tập trung. Cậu liên tục nhìn vào chiếc điện thoại đặt bên cạnh máy pha cà phê, màn hình cứ chốc chốc lại sáng lên vô nghĩa. Cậu muốn gọi cho Ngân, muốn nhắn tin cho cô ấy, muốn nói tất cả mọi chuyện, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Những từ ngữ cứ mắc kẹt trong cổ họng, nặng trĩu như chì. Làm sao để mở lời, làm sao để giải thích, làm sao để cô ấy hiểu được niềm vui sướng và nỗi lo sợ đang giằng xé cậu?

"Hôm nay có vẻ Minh hơi mất tập trung nhỉ? Có chuyện gì à em?" Giọng nói trầm ấm của Anh Khoa vang lên, kéo Hoàng Minh trở về thực tại. Anh Khoa, với phong thái điềm đạm thường thấy, mái tóc hơi dài và đôi mắt ẩn chứa sự thấu hiểu, đang đứng cạnh cậu, nở một nụ cười nhẹ.

Hoàng Minh giật mình, vội vàng quay lại. Cậu gượng cười, nụ cười méo xệch, không tự nhiên chút nào. "À... dạ không có gì đâu anh, em hơi mệt thôi ạ." Cậu nói dối một cách vụng về, giọng nói hơi ngập ngừng.

Anh Khoa khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc sảo của anh như xuyên thấu qua vẻ ngoài cố gắng che giấu của Minh. Anh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng quan sát cậu. Từ đầu ca làm đến giờ, Minh đã làm rơi hai cái thìa, nhầm lẫn đơn hàng của khách đến ba lần, và thậm chí còn suýt đổ cà phê vào máy tính tiền. Điều này hoàn toàn không giống với một Hoàng Minh tỉ mỉ, cẩn thận mà anh vẫn biết.

"Em cứ bình tĩnh lại đi, làm việc vội vàng dễ sai sót lắm." Anh Khoa nhẹ nhàng nhắc nhở, rồi đặt tay lên vai Hoàng Minh, một cử chỉ an ủi quen thuộc. "Đôi khi cơ hội lớn cũng đi kèm với những đánh đổi không nhỏ, nhưng quan trọng là mình phải biết rõ mình muốn gì và ưu tiên điều gì. Đừng để nó chiếm hết mọi thứ."

Lời nói của Anh Khoa như chạm đúng vào nỗi lòng của Hoàng Minh. Cậu ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối. Anh Khoa không nói thẳng, nhưng dường như anh đã phần nào đoán được những gì đang diễn ra trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc đối với người anh này, người luôn lặng lẽ quan tâm và cho cậu những lời khuyên đúng lúc. Nhưng đồng thời, cậu cũng cảm thấy áp lực nặng nề hơn. Anh Khoa nói đúng, cơ hội này quá lớn, và nó đang đòi hỏi cậu phải đánh đổi một điều gì đó. Điều đó, chính là Lê Ngân.

Cậu lại đưa tay chạm vào chiếc điện thoại, ngón cái lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên "Lê Ngân". Cậu nhớ lại buổi tối hôm qua, khi Ngân và Mai Chi nói chuyện ở Hồ Gươm. Ngân đã nói rằng mọi thứ thay đổi quá nhanh, rằng có một khoảng trống vô hình đang lớn dần giữa họ. Cậu biết, cô ấy đang cảm nhận được sự xa cách của cậu, sự bận rộn của cậu, những điều mà cậu đã cố gắng che giấu để cô ấy không phải lo lắng. Nhưng giờ đây, khi một cơ hội lớn như vậy xuất hiện, liệu khoảng trống ấy có biến thành một vực sâu không đáy không?

"Anh Khoa này," Hoàng Minh khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, "nếu... nếu có một cơ hội mà nó có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình, nhưng nó lại đòi hỏi mình phải rời xa những điều quan trọng nhất... thì mình phải làm sao ạ?"

Anh Khoa nhìn Minh, đôi mắt anh ánh lên một vẻ thấu hiểu. Anh mỉm cười nhẹ. "Đó là một câu hỏi khó, và chỉ có em mới có thể trả lời được. Cuộc đời là một chuỗi những lựa chọn và đánh đổi. Điều quan trọng là em phải lắng nghe trái tim mình, và xem điều gì thực sự có ý nghĩa với em. Đừng để những áp lực bên ngoài chi phối. Và quan trọng hơn cả, đừng quên những người đã luôn ở bên cạnh em, nhất là những người em yêu thương."

Những lời của Anh Khoa như một làn gió lạnh thổi qua tâm hồn Hoàng Minh, nhưng đồng thời cũng như một tia sáng le lói trong màn đêm u tối. Cậu biết mình phải làm gì. Cậu phải nói chuyện với Ngân. Dù kết quả có thế nào, cậu cũng không thể để cô ấy một mình đối mặt với những suy đoán, những nỗi lo sợ.

Ngoài cửa sổ, những cơn mưa phùn bắt đầu lất phất rơi, chạm nhẹ vào mái hiên cũ kỹ, tạo nên những âm thanh tí tách nhỏ bé. Mùi hoa sữa cuối mùa, nay đã nhạt nhòa đến mức gần như không còn mùi, chỉ còn thoang thoảng một chút hương vị hoài niệm, như một lời tiên tri về một giai đoạn sắp kết thúc, và một mùa đông đầy thử thách đang đến gần. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt thấm vào phổi. Cậu biết, mình không thể trốn tránh mãi được.

***

Cùng lúc đó, trong khuôn viên Đại học Ngoại Thương, Lê Ngân và Mai Chi đang đi dạo trên con đường lát gạch ẩm ướt. Trời chiều đã ngả về tối, bầu trời u ám, gió lạnh thổi từng đợt, khiến Ngân phải siết chặt hơn chiếc khăn len trên cổ mình. Chiếc khăn mà cô đã cẩn thận dệt từng mũi kim, với tất cả tình yêu thương và hy vọng, nay lại mang theo một cảm giác nặng trĩu khó tả. Tiếng chuông báo giờ từ giảng đường xa xa vọng lại, hòa cùng tiếng sinh viên trò chuyện râm ran, tiếng xe cộ vội vã từ bên ngoài cổng trường. Mùi sách vở, cà phê từ căng-tin, và mùi cỏ cây xanh mát sau cơn mưa phùn nhẹ, tất cả tạo nên một không khí quen thuộc của trường đại học, trẻ trung và năng động.

Nhưng trong lòng Ngân, mọi thứ lại chìm trong một sự u ám lạ thường. Nỗi bất an mà cô đã cảm nhận từ buổi tối hôm qua, khi ngồi bên hồ Gươm, không những không tan biến mà còn trở nên rõ ràng hơn, như một đám mây đen đang dần che phủ lấy tâm trí cô.

"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi hỏi, giọng nói đầy quan tâm. Cô bạn thân năng động với mái tóc cắt ngắn ngang vai luôn có một sự nhạy bén đặc biệt với cảm xúc của Ngân. Mai Chi dừng lại, quay sang nhìn Ngân, ánh mắt sắc sảo của cô bạn như muốn đọc thấu tâm can Ngân.

Ngân khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ đung đưa. Cô nhìn Mai Chi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi lo lắng khó giấu. "Không biết nữa, Mai Chi ạ... Tự nhiên thấy lòng không yên." Cô siết chặt tay hơn vào chiếc khăn len. Cái lạnh của buổi chiều đông dường như đang ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến cô cảm thấy rùng mình.

Đúng lúc đó, ánh mắt Ngân vô tình lướt qua một bóng người quen thuộc đang đi một mình phía xa. Là Hoàng Minh. Cậu ấy đang đi dọc theo con đường rợp bóng cây bàng, vai hơi chùng xuống, vẻ mặt trầm tư, khác hẳn thường ngày. Cậu ấy không còn vẻ hăng hái, quyết tâm như những ngày trước, mà thay vào đó là một sự suy tư, thậm chí là một nỗi buồn khó gọi tên. Mặc dù ở khá xa, nhưng Ngân vẫn cảm nhận được sự thay đổi lớn trong cậu ấy. Cậu ấy bước đi chậm rãi, ánh mắt nhìn xuống đất, như đang chìm đắm trong một thế giới riêng, không hề hay biết có người đang dõi theo mình.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Ngân, mạnh mẽ hơn cả cơn gió đang thổi qua. Linh cảm về điều chẳng lành bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng trong tâm trí cô. Không còn là những cảm xúc mơ hồ nữa, nỗi sợ hãi của cô giờ đây đã có một hình hài cụ thể. Cô nhớ lại những lời bàn tán xì xào về "chương trình phát triển tài năng trẻ", về "tương lai rộng mở" mà Hoàng Minh đang nhắm tới. Cô biết cậu ấy xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất, với những cơ hội lớn lao. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi len lỏi. Liệu cái "tương lai rộng mở" ấy có còn chỗ cho cô không?

"Cậu ấy..." Ngân khẽ thì thầm, giọng nói như bị gió cuốn đi. "Cậu ấy nhìn lạ quá, Mai Chi ạ. Cứ như có chuyện gì đó rất lớn đang xảy ra."

Mai Chi quay đầu nhìn theo hướng Ngân đang nhìn. Cô cũng thấy Hoàng Minh, và cô cũng nhận ra sự khác lạ trong phong thái của cậu ấy. "Có lẽ cậu ấy đang có chuyện gì thật đấy. Mày có định nói chuyện với cậu ấy không?" Mai Chi hỏi, ánh mắt đầy thăm dò.

Ngân lắc đầu. "Không... mình không biết phải nói gì. Mình chỉ... chỉ cảm thấy một nỗi lo lắng vô cớ. Cứ như có một tảng băng trôi khổng lồ đang dần hiện rõ giữa đại dương mênh mông của những cảm xúc chưa được gọi tên của mình." Cô khẽ nắm chặt lấy bàn tay Mai Chi, lòng bàn tay lạnh buốt. Ánh mắt cô vẫn dõi theo bóng Hoàng Minh cho đến khi cậu ấy khuất dạng sau một hàng cây cổ thụ, để lại một khoảng trống vô hình trong tầm mắt và trong lòng cô.

Mùi hoa sữa cuối mùa, nay đã nhạt nhòa đến mức gần như không còn mùi, chỉ còn thoang thoảng một chút hương vị hoài niệm, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều có thể phai tàn, nếu không được giữ gìn cẩn thận. Ngân cảm nhận cái rét cắt da, nhưng cái lạnh trong lòng cô còn sâu hơn gấp bội. Cô biết, sự im lặng này không thể kéo dài mãi. Khoảng cách này, những điều chưa nói này, rồi sẽ đẩy họ đến một giới hạn. Một mùa đông đầy thử thách đang đến gần, và cô cảm thấy mình chưa bao giờ cô đơn đến thế. Cô tự hỏi, liệu đã đến lúc, cô phải đối mặt với sự thật, dù sự thật ấy có đau lòng đến mấy? Và liệu, Hoàng Minh, cậu ấy có bao giờ nhận ra, những điều cậu ấy đang bỏ lỡ, trong hành trình đi tìm những vì sao xa xôi? Câu nói bâng quơ của Anh Khoa về việc "đôi khi cơ hội lớn cũng đi kèm với những đánh đổi không nhỏ" bỗng hiện lên trong tâm trí cô, như một lời cảnh báo về những gì đang chờ đợi họ ở phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ