“Cậu ấy nhìn lạ quá, Mai Chi ạ. Cứ như có chuyện gì đó rất lớn đang xảy ra.”
Lời Ngân thốt ra tựa làn khói mỏng manh, tan vào không khí lạnh se của buổi chiều cuối năm, nhưng nỗi lo lắng trong lòng cô thì đặc quánh lại, không thể nào tan biến. Mai Chi nhìn Ngân, rồi lại nhìn về phía Hoàng Minh vừa khuất bóng. Cô bạn thân, với mái tóc cắt ngắn ngang vai luôn biểu cảm sinh động, giờ đây cũng khẽ chau mày. Ánh mắt Mai Chi sắc sảo, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô cũng không tài nào đọc được hết những gì đang ẩn sâu trong đôi mắt tĩnh lặng của Ngân. Một sự bất an vô hình đang bao trùm lấy không gian xung quanh hai cô gái, nặng nề đến lạ.
Ngân vẫn đứng đó, ngón tay miết nhẹ vào lớp vải len của chiếc khăn quàng cổ. Cái lạnh của buổi chiều đông không chỉ thấm vào da thịt mà còn len lỏi vào từng tế bào, khiến cô rùng mình. Nhưng cái rùng mình ấy không hoàn toàn do gió rét, mà còn là linh cảm về một điều gì đó sắp vỡ tan. Cô biết Hoàng Minh xứng đáng với mọi cơ hội, mọi thành công, và cô luôn muốn nhìn thấy cậu ấy bay cao, bay xa. Thế nhưng, trong cái hình dung về một "tương lai rộng mở" ấy, cô lại thấy mình ngày càng nhỏ bé, mờ nhạt, thậm chí là không còn tồn tại. Cái ý nghĩ ấy như một nhát dao cứa nhẹ vào lồng ngực, không đau đớn dữ dội nhưng âm ỉ, dai dẳng.
Mai Chi không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng siết lấy bàn tay lạnh buốt của Ngân. Cô hiểu, Ngân không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhất là những cảm xúc yếu mềm, sợ hãi. Ngân luôn cố gắng giữ cho mình một vẻ ngoài điềm tĩnh, mạnh mẽ, như chính sự kiên cường của cô gái Hà Nội gốc, nhưng sâu thẳm bên trong, Mai Chi biết, Ngân đang phải vật lộn với những cơn sóng dữ. Mùi hoa sữa cuối mùa, nay đã nhạt nhòa đến mức gần như không còn mùi, chỉ còn thoang thoảng một chút hương vị hoài niệm, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều có thể phai tàn, nếu không được giữ gìn cẩn thận. Ngân cảm nhận cái rét cắt da, nhưng cái lạnh trong lòng cô còn sâu hơn gấp bội. Cô biết, sự im lặng này không thể kéo dài mãi. Khoảng cách này, những điều chưa nói này, rồi sẽ đẩy họ đến một giới hạn. Một mùa đông đầy thử thách đang đến gần, và cô cảm thấy mình chưa bao giờ cô đơn đến thế. Cô tự hỏi, liệu đã đến lúc, cô phải đối mặt với sự thật, dù sự thật ấy có đau lòng đến mấy? Và liệu, Hoàng Minh, cậu ấy có bao giờ nhận ra, những điều cậu ấy đang bỏ lỡ, trong hành trình đi tìm những vì sao xa xôi? Câu nói bâng quơ của Anh Khoa về việc "đôi khi cơ hội lớn cũng đi kèm với những đánh đổi không nhỏ" bỗng hiện lên trong tâm trí cô, như một lời cảnh báo về những gì đang chờ đợi họ ở phía trước. Ngân đứng đó, mặc cho gió thổi tung mái tóc, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời đang dần ngả màu tím sẫm, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu nhấp nháy, lấp lánh như những hy vọng và cả những nỗi sợ hãi chực chờ.
***
Quán Cà phê "Hoa Sữa" chiều nay vắng hơn thường lệ. Có lẽ vì cái rét ngọt của Hà Nội đã bắt đầu thấm sâu vào từng ngõ ngách, khiến người ta chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấm, hoặc tìm đến những góc quán yên tĩnh để tránh đi cái lạnh buốt xương. Quán là một ngôi nhà ống cũ kỹ, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã phai màu theo năm tháng, cửa gỗ kính cũ kỹ nhưng vẫn sáng bóng, và trên ban công nhỏ hẹp có một giàn hoa giấy khô khốc những cành lá trơ trụi, chờ đợi một mùa xuân mới để đâm chồi nảy lộc. Bên trong, không gian vẫn giữ được sự ấm cúng quen thuộc với nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản nhưng chắc chắn, cùng với vô số tranh ảnh cũ được đóng khung cẩn thận và những kệ sách cao chất đầy những cuốn sách đủ thể loại, từ văn học kinh điển đến sách khoa học kỹ thuật, được sắp xếp một cách có trật tự nhưng cũng đầy ngẫu hứng.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ vang lên, hòa cùng tiếng lách cách của tách cà phê đang được pha chế, tiếng thì thầm của vài ba vị khách ngồi rải rác và tiếng lật trang sách khe khẽ. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương trà thảo mộc dịu nhẹ, đôi khi còn thoang thoảng mùi bánh ngọt mới ra lò từ phía bếp, len lỏi trong không khí ấm áp. Nhưng hôm nay, dường như mùi hoa sữa từ cây bên đường, dù đã vào cuối mùa, cũng không còn nồng nàn như mọi khi, chỉ còn vương vấn một chút hương mơ hồ, như một dấu vết của ký ức xa xăm.
Hoàng Minh ngồi đối diện Anh Khoa, nhưng ánh mắt cậu lại lạc ra ngoài khung cửa sổ kính, nơi những chiếc lá vàng cuối cùng của cây bàng cổ thụ đang chao nghiêng trong cơn gió heo may. Chúng rụng xuống, xoay tròn vài vòng rồi nằm lại trên vỉa hè ẩm ướt, tựa như những mảnh vỡ của một mùa thu đã qua, và cả những điều đang dần mất đi. Cậu cầm trên tay cốc cà phê nóng hổi, hơi ấm tỏa ra từ miệng cốc phả vào lòng bàn tay cậu, nhưng cậu không uống. Vẻ mặt cậu đầy suy tư và lo lắng, đôi mắt thường ngày toát lên vẻ ngơ ngác và hiền lành giờ đây lại ẩn chứa một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Chiếc khăn len dệt tay mà Ngân tặng vẫn còn quấn quanh cổ cậu, màu xanh xám trầm mặc của len như ôm ấp lấy hơi ấm cuối cùng của một tình cảm cậu đang cố níu giữ. Chiếc khăn mang theo hơi ấm quen thuộc, hơi ấm từ bàn tay Ngân, nhưng không thể nào sưởi ấm được lòng cậu, trái tim cậu đang lạnh giá vì nỗi sợ hãi.
Anh Khoa, với vẻ ngoài điềm đạm thường thấy, mái tóc hơi dài rủ xuống trán, chiếc kính gọng kim loại phản chiếu ánh đèn vàng dịu của quán, lặng lẽ quan sát Hoàng Minh. Anh chậm rãi nhấp một ngụm cà phê, rồi đặt cốc xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu trong không gian yên tĩnh. Ánh mắt anh chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu, không cần Minh phải nói ra, anh cũng phần nào cảm nhận được gánh nặng đang đè lên vai cậu học trò.
"Em có vẻ có chuyện. Mọi thứ ổn chứ, Minh?" Anh Khoa hỏi, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng, không một chút thúc ép. Anh luôn là như vậy, một người anh, một người thầy không chỉ dạy Minh kiến thức mà còn chỉ đường Minh trong những ngã rẽ cuộc đời.
Hoàng Minh giật mình, khẽ quay đầu lại, đôi mắt thoáng chút bối rối, nhưng rồi cậu lại cúi xuống nhìn cốc cà phê, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong làn khói bốc lên. Cậu vuốt nhẹ chiếc khăn len trên cổ, cảm nhận từng sợi len mềm mại, rồi thở dài một tiếng, một tiếng thở dài nặng trĩu.
"Em... em vừa nhận được một cơ hội, anh Khoa ạ." Hoàng Minh bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, ngập ngừng, đúng như phong cách của cậu mỗi khi phải bày tỏ những điều quan trọng. "Một học bổng nghiên cứu toàn phần ở nước ngoài... một trường đại học rất danh tiếng." Cậu ngước mắt lên nhìn Anh Khoa, trong ánh mắt đó vừa có niềm tự hào, niềm vui sướng, nhưng ngay lập tức bị che mờ bởi một nỗi lo lắng đến tột cùng. "Nhưng... em không biết phải làm sao." Cậu lại cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt cốc cà phê đến trắng bệch. Sự giằng xé nội tâm của cậu hiển hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt hiền lành.
Anh Khoa gật đầu nhẹ, không tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh đã đoán được phần nào khi thấy Minh cứ liên tục nhìn điện thoại, rồi lại trầm tư. "Anh biết là em đã cố gắng rất nhiều cho cơ hội này." Anh Khoa nói, giọng điềm tĩnh, "Và anh cũng tin em hoàn toàn xứng đáng." Anh dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Hoàng Minh, "Cơ hội lớn thường đi kèm với những lựa chọn khó khăn, Minh à. Đôi khi là những đánh đổi không nhỏ." Câu nói của Anh Khoa không phải là một lời phán xét, mà là một sự thật hiển nhiên mà Minh đã và đang phải đối mặt.
Hoàng Minh không đáp lời, chỉ lặng lẽ gật đầu. Cậu biết Anh Khoa đang nói đúng. Cái giá của cơ hội này không chỉ là những tháng ngày miệt mài trong thư viện, những đêm trắng bên máy tính, mà còn là một cái giá mà cậu không dám nghĩ tới, một cái giá có thể phải trả bằng mối quan hệ cậu trân trọng nhất. Mùi hoa sữa bên ngoài, giờ đây đã thực sự tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại mùi ẩm ướt của đất và gió lạnh. Cậu cảm thấy một khoảng trống rỗng lớn trong lòng. Cậu tưởng tượng đến viễn cảnh mình phải xa Hà Nội, xa những con phố quen thuộc, xa những người thân yêu, và xa Ngân. Hà Nội không vội được đâu, câu nói ấy vẫn thường được Ngân khẽ nhắc, nhưng giờ đây, chính cậu lại đang đứng trước một lựa chọn buộc cậu phải vội vàng, phải quyết định. Cậu không muốn phải đánh đổi, không muốn phải từ bỏ bất cứ điều gì, nhưng cuộc đời dường như đang đẩy cậu vào một ngã rẽ mà ở đó, cậu buộc phải chọn. Cậu thở dài, ánh mắt đầy sự giằng xé, vuốt nhẹ chiếc khăn len một lần nữa, như thể đang níu giữ một điều gì đó sắp vuột khỏi tầm tay. Anh Khoa lặng lẽ pha thêm một cốc cà phê nữa, tiếng nước chảy róc rách, tiếng thìa khuấy nhẹ nhàng, như một âm thanh xoa dịu cho tâm hồn đang rối bời của Hoàng Minh. Anh không cần phải nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện và sự thấu hiểu của anh cũng đủ để Minh cảm thấy bớt cô đơn hơn phần nào trong những lựa chọn khó khăn này. Minh cảm nhận được cái rét ngọt của Hà Nội đã bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng cái lạnh trong lòng cậu còn sâu hơn gấp bội.
***
Hoàng hôn buông xuống trên khuôn viên Đại học Ngoại Thương, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Những tòa nhà hiện đại, với những tấm kính lớn phản chiếu ánh mặt trời chiều tà, trông như những khối pha lê khổng lồ đang bừng cháy. Khuôn viên rộng rãi, với những hàng cây xanh mướt và những chiếc ghế đá nằm rải rác, giờ đây đã vãn dần sinh viên. Tiếng chuông báo giờ học cuối cùng đã vang lên từ lâu, chỉ còn lác đác vài bóng người vội vã rời đi, hoặc một nhóm bạn trẻ còn nán lại trò chuyện. Tiếng giảng bài từ các lớp học đã im bặt, nhường chỗ cho tiếng xe cộ vù vù từ con đường bên ngoài, và tiếng nhạc sôi động vọng ra từ các câu lạc bộ sinh viên đang bắt đầu những buổi sinh hoạt cuối tuần.
Gió heo may thổi nhẹ, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu đầu đông Hà Nội. Không khí hơi ẩm, và mùi hoa sữa, dù đã gần như tan biến, vẫn còn vương vấn một chút hương thoang thoảng mơ hồ trong gió, như một ký ức đẹp đẽ sắp sửa phai nhạt. Mùi sách vở, cà phê và thức ăn từ căng-tin, cùng mùi cỏ cây xanh mát sau cơn mưa phùn nhẹ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí quen thuộc của trường đại học, trẻ trung và năng động, nhưng hôm nay, lại mang một vẻ trầm mặc lạ thường.
Hoàng Minh và Lê Ngân đứng cách nhau vài bước chân, dưới tán cây bàng cổ thụ đã chuyển sang màu đỏ rực. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ không gian xung quanh, nhưng không làm tan đi sự lạnh lẽo đang bao trùm giữa hai người. Ngân giữ vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang lụi tàn. Ánh mắt cô vẫn ẩn chứa một nỗi bất an sâu sắc, nhưng cô cố gắng che giấu nó bằng một vẻ ngoài dửng dưng, lạnh lùng. Minh cố gắng nhìn vào mắt Ngân, muốn tìm kiếm một tia hy vọng, một sự thấu hiểu, nhưng cô tránh né, ánh mắt lướt qua vai cậu, rồi nhìn xuống những chiếc lá khô dưới chân. Bàn tay cô vô thức siết chặt quai túi xách, những khớp ngón tay trắng bệch, tựa như đang cố gắng níu giữ một thứ gì đó vô hình.
Không khí giữa hai người đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Cả hai đều cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng không ai dám phá vỡ sự im lặng đó. Cuối cùng, Hoàng Minh, với trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giọng cậu khẽ khàng, ngập ngừng, như sợ rằng chỉ một âm thanh lớn hơn cũng có thể làm tan vỡ khoảnh khắc mong manh này.
"Ngân... anh có chuyện muốn nói với em."
Lê Ngân không quay đầu lại, vẫn giữ nguyên tư thế nhìn xuống đất. Giọng cô đều đều, lạnh nhạt, như không mang chút cảm xúc nào, mặc dù bên trong cô, một cơn bão tố đang gào thét. "Em nghe rồi."
Hoàng Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu muốn nắm lấy tay cô, muốn kéo cô lại gần hơn, nhưng cô dường như đang dựng lên một bức tường vô hình giữa hai người. Cậu nuốt khan, cố gắng tìm kiếm những từ ngữ thích hợp, nhưng chúng cứ mắc nghẹn lại ở cổ họng.
"Anh... anh nhận được học bổng nghiên cứu ở nước ngoài." Cậu nói, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực. "Hai năm." Cậu chờ đợi một phản ứng nào đó từ Ngân, một ánh mắt, một cái nhíu mày, bất cứ điều gì. Nhưng cô vẫn đứng đó, bất động. Cậu không biết rằng, bên trong Ngân, một thế giới đang sụp đổ. Đôi mắt cô thoáng dao động, một tia đau đớn vụt qua, nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Cô đã linh cảm điều này từ lâu, đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi nghe chính miệng cậu nói ra, nỗi đau vẫn cứ sắc ngọt, cứa vào tim.
"Chúc mừng anh." Lê Ngân nói, giọng cô vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. Cậu ấy đã có được điều cậu ấy muốn, điều cậu ấy xứng đáng. Cô nên vui cho cậu ấy. Nhưng tại sao, trái tim cô lại quặn thắt đến thế? Tại sao cái lời chúc mừng ấy lại chua chát đến vậy?
Hoàng Minh bàng hoàng. Cậu đã chuẩn bị cho vô vàn phản ứng, từ tức giận, thất vọng, đến buồn bã. Nhưng sự lạnh nhạt, sự thờ ơ này của Ngân là điều cậu không ngờ tới. Nó đau hơn bất cứ lời trách móc nào.
"Ngân, em... em không nói gì sao?" Giọng cậu mang theo một chút cầu xin, một chút tuyệt vọng. Cậu muốn cô nói điều gì đó, bất cứ điều gì, để cậu biết rằng cô vẫn còn quan tâm, vẫn còn cảm xúc.
Lê Ngân khẽ nhếch mép, một nụ cười buồn bã thoáng hiện rồi biến mất nhanh như cách những chiếc lá bàng rụng xuống. Cô quay đầu lại, đối mặt với Hoàng Minh, ánh mắt cô trống rỗng đến đáng sợ. "Anh đã có quyết định của mình rồi mà." Cô nói, giọng vẫn đều đều, nhưng trong đó ẩn chứa một sự chua xót sâu sắc. "Em có thể nói gì chứ?"
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Hoàng Minh. Cậu cảm thấy như tất cả những nỗ lực, những băn khoăn, những nỗi sợ hãi của cậu đều trở nên vô nghĩa. Cậu đã nghĩ rằng cô sẽ hiểu, cô sẽ chia sẻ, cô sẽ cùng cậu tìm ra cách. Nhưng không, cô đã đóng sập cánh cửa ngay trước mặt cậu.
Minh tiến lại gần hơn, muốn nắm lấy bàn tay lạnh giá của Ngân, muốn cảm nhận hơi ấm từ cô, muốn truyền cho cô sự trấn an. Nhưng Ngân lùi lại một bước nhỏ, rất khẽ, nhưng đủ để tạo ra một khoảng cách vô hình, một rào cản không thể vượt qua giữa hai người. Cái lạnh của buổi chiều đông bỗng trở nên cắt da cắt thịt hơn bao giờ hết.
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt tím than cuối cùng trên nền trời. Mùi hoa sữa cuối mùa đã thực sự tan biến, chỉ còn lại mùi ẩm của đất và gió lạnh. Lê Ngân quay lưng lại, đôi vai mảnh mai khẽ run lên. Cô không nhìn lại, không một lời từ biệt. Cô bước đi nhanh, từng bước chân giẫm lên những chiếc lá bàng khô rụng, tạo nên âm thanh xào xạc buồn bã. Bóng cô dần khuất sau những hàng cây cổ thụ, để lại Hoàng Minh đứng đó một mình, giữa không gian rộng lớn của trường đại học, trong màn đêm đang dần buông xuống. Cậu cảm thấy một nỗi cô đơn tột cùng, một cảm giác mất mát không thể gọi tên. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt, giờ đây như những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa vào lòng cậu. Câu nói bâng quơ của Anh Khoa về "những đánh đổi không nhỏ" vang vọng trong tâm trí cậu, như một lời cảnh báo về những gì cậu đã vô tình bỏ lỡ, và những gì cậu có thể sẽ mất đi mãi mãi. Cái lạnh của Hà Nội cuối mùa đông, giờ đây đã ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, không còn là cái rét ngọt lãng mạn nữa, mà là cái lạnh buốt thấu xương của một tâm hồn đang tan vỡ.