Cái lạnh của Hà Nội cuối mùa đông, giờ đây đã ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, không còn là cái rét ngọt lãng mạn nữa, mà là cái lạnh buốt thấu xương của một tâm hồn đang tan vỡ. Hoàng Minh đứng đó, giữa mênh mông sân trường đại học, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối chập chờn của những ngọn đèn đường vừa bật sáng. Gió heo may lùa qua những tán bàng đã trơ trụi lá, mang theo hơi ẩm và chút mùi khói bếp xa xăm, nhưng tuyệt nhiên không còn chút dấu vết nào của mùi hoa sữa. Có lẽ, mùi hương ấy đã thực sự tan biến cùng với hy vọng mong manh trong lòng cậu.
Minh dõi theo bóng Ngân cho đến khi cô khuất hẳn sau hàng cây cổ thụ già cỗi. Một nỗi trống rỗng đến tột cùng xâm chiếm lấy cậu, như thể một phần nào đó trong cậu cũng vừa biến mất theo bóng dáng mảnh mai ấy. Cậu tự hỏi, liệu có phải chính cậu đã đẩy cô ấy đi xa, hay vốn dĩ giữa hai người đã có một khoảng cách mà cậu không thể nào lấp đầy? Chiếc khăn len quàng trên cổ, món quà sinh nhật năm ngoái Ngân tặng, bỗng trở nên nặng trĩu. Nó không còn mang hơi ấm của Ngân, không còn là sợi dây kết nối vô hình giữa hai người, mà chỉ là một vật vô tri, lạnh lẽo, hằn sâu thêm cảm giác lạc lõng trong cậu. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào chất len mềm mại, tưởng như còn vương vấn chút hương thơm của cô, nhưng rồi chỉ thấy sự trống rỗng đến hụt hẫng.
"Mình đã làm gì sai?" Minh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong gió. "Hay là... cô ấy không quan tâm?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí cậu, như một mũi khoan vô hình, khoét rộng thêm vết thương lòng. Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho rất nhiều phản ứng: một cái ôm thật chặt, một giọt nước mắt, một lời trách móc, hay thậm chí là một cuộc cãi vã nảy lửa. Nhưng không, Lê Ngân chỉ đơn giản là chúc mừng cậu, rồi quay lưng bước đi, để lại một khoảng trống hoác trong trái tim cậu. Sự bình thản đến đáng sợ của cô khiến cậu hoang mang hơn bất cứ giận dữ nào. Nó giống như một bức tường vô hình, cao vợi và không thể xuyên thủng, được dựng lên ngay giữa hai người. Cậu cảm thấy mình thật bất lực, nhỏ bé trước bức tường ấy, không có cách nào để phá vỡ, không có cách nào để chạm tới cô.
Minh siết chặt tay, những móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cậu nhìn xuống đất, nơi những chiếc lá bàng khô héo nằm la liệt, nhuộm một màu nâu đỏ thẫm dưới ánh đèn đường vàng vọt. Chúng như những mảnh vỡ của một mùa thu đã qua, một quá khứ êm đềm đã không còn. Cậu rảo bước vô định, từng bước chân nặng nề như thể đang kéo lê cả một tảng đá. Khuôn viên trường đại học, nơi từng chứng kiến biết bao khoảnh khắc lãng mạn của hai người, giờ đây trở nên rộng lớn và xa lạ đến đáng sợ. Cậu đi qua hàng ghế đá quen thuộc nơi họ từng ngồi đọc sách cùng nhau, qua con đường nhỏ dẫn đến thư viện nơi họ thường vô tình chạm mắt. Mỗi góc cây, mỗi hàng ghế, mỗi vạt cỏ đều như đang cười nhạo sự ngây thơ của cậu, sự mù quáng của cậu khi tin rằng tình yêu có thể vượt qua mọi rào cản.
Tiếng chuông báo giờ tan học từ giảng đường xa xa vọng lại, mang theo tiếng cười nói rộn ràng của những sinh viên khác. Họ trông thật vô tư, thật hạnh phúc, hoàn toàn đối lập với nỗi đau đang giằng xé trong lòng cậu. Cậu cảm thấy mình là một kẻ lạc loài giữa dòng người hối hả ấy. Hà Nội, thành phố mà cậu từng xem là giấc mơ, là nơi ươm mầm cho tình yêu đầu đời, giờ đây bỗng trở nên lạnh lẽo và vô cảm. Cái rét cắt da của buổi tối Hà Nội không còn là chất xúc tác lãng mạn mà là một sự giày vò, nhắc nhở cậu về sự cô đơn. Hơi thở cậu hóa thành những làn khói trắng xóa trong không khí, rồi nhanh chóng tan biến vào hư vô, giống như những hy vọng, những lời chưa nói của cậu.
Cậu nhớ lại lời Anh Khoa: "đôi khi cơ hội lớn cũng đi kèm với những đánh đổi không nhỏ". Lúc đó, cậu chỉ nghĩ đến sự đánh đổi về thời gian, về khoảng cách địa lý. Nhưng bây giờ, cậu nhận ra, sự đánh đổi lớn nhất có lẽ là chính Lê Ngân, là mối tình đầu mà cậu đã nâng niu, gìn giữ. Cậu có thể từ bỏ cơ hội đó không? Từ bỏ ước mơ bấy lâu nay của mình? Nhưng nếu không đi, liệu cậu có hối hận? Và liệu Ngân có tôn trọng một người bạn trai không dám theo đuổi ước mơ? Những câu hỏi ấy cứ chồng chất, đè nặng lên tâm trí cậu, khiến cậu không thở nổi. Cậu muốn tìm một lý do, một lời giải thích cho sự lạnh lùng của Ngân, để rồi tự thuyết phục bản thân rằng có lẽ cô ấy cũng đau, cô ấy cũng buồn, nhưng cô ấy chọn cách che giấu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tiếng nói nhỏ thì thầm rằng, có lẽ, cô ấy chỉ đơn giản là không còn yêu cậu nhiều như cậu vẫn tưởng. Nỗi sợ hãi ấy còn đáng sợ hơn bất cứ sự thật đau lòng nào. Cậu cứ thế bước đi, bước đi mãi, cho đến khi đôi chân mỏi nhừ và tâm hồn kiệt quệ, tựa như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không có bến bờ để neo đậu. Ánh đèn đường mờ nhạt, phản chiếu trên vũng nước đọng sau cơn mưa phùn ban chiều, như những giọt nước mắt vô hình của chính Hà Nội, hay của chính cậu, đang rơi trong lặng lẽ.
***
Đêm đã về khuya, cái lạnh len lỏi sâu hơn vào từng ngõ ngách của Hà Nội, mang theo tiếng gió rít qua những khe cửa sổ. Hoàng Minh trở về căn phòng trọ nhỏ trên "Gác Mái", nơi ánh đèn học hắt lên khuôn mặt đầy suy tư của cậu. Cậu ngồi bên bàn, cuốn sách chuyên ngành vẫn mở ra ở một trang nào đó, nhưng tâm trí cậu hoàn toàn ở một nơi khác. Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc khăn len trên cổ, cảm nhận hơi ấm của nó, nhưng lòng cậu lại lạnh giá hơn bao giờ hết. Hơi ấm của chiếc khăn chỉ càng làm nổi bật lên cái lạnh lẽo trong tâm hồn cậu.
Một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên. "Minh ơi, mày về rồi à?" Tiếng Đức Anh vang lên từ bên ngoài.
Minh giật mình, cố gắng lấy lại vẻ bình thường. "Ừ, tao vừa về."
Đức Anh đẩy cửa bước vào, trên tay cầm hai cốc mì gói nóng hổi. "Thấy mày đi đâu mất tăm, gọi điện cũng không nghe. Tao sợ mày bỏ bữa, nên nấu mì cho cả hai đứa." Đức Anh, với khuôn mặt sáng sủa và đôi mắt tinh nghịch, thường mang đến một luồng sinh khí cho căn phòng trọ chật chội này. Nhưng hôm nay, nụ cười trên môi cậu bạn có vẻ gượng gạo hơn một chút khi nhìn thấy vẻ mặt phờ phạc của Minh. "Sao đấy? Trông mày như vừa đi đánh trận về không bằng. Mày lại cãi nhau với Ngân à?"
Minh khẽ lắc đầu, né tránh ánh mắt của Đức Anh. "Không có gì. Chỉ là... hơi mệt thôi." Cậu kéo chiếc khăn len trên cổ xuống, giấu nó vào ngăn kéo bàn học một cách vội vã, như thể đó là một bí mật không muốn ai nhìn thấy.
Đức Anh nhíu mày, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Mày đừng có giấu tao. Từ hôm mày bảo trúng học bổng là trông mày cứ lơ mơ kiểu gì ấy. Rồi hôm nay lại mất hút cả buổi tối. Có phải liên quan đến Ngân không?" Đức Anh gặng hỏi, giọng điệu có chút lo lắng. Cậu bạn đã quá quen với sự rụt rè của Minh, nhưng hiếm khi thấy Minh trầm tư và xa cách đến vậy.
Minh thở dài, ngón tay miết nhẹ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ. "Tao... tao đã nói với Ngân rồi."
"À, thế thì tốt rồi!" Đức Anh vỗ vai Minh. "Thế nào? Cô ấy vui chứ? Chắc Ngân cũng tự hào về mày lắm đúng không? Được đi nước ngoài học là cả một cơ hội lớn mà."
Minh lắc đầu, đôi mắt đượm buồn. "Cô ấy... chỉ chúc mừng tao thôi. Rồi quay lưng đi." Giọng cậu nhỏ dần, như sợ rằng nếu nói to hơn, sự thật sẽ trở nên đau đớn hơn gấp bội.
Đức Anh ngỡ ngàng, nụ cười trên môi tắt hẳn. "Gì cơ? Chỉ chúc mừng thôi á? Không nói gì thêm sao? Không... không hỏi mày định thế nào à?"
Minh nhún vai, một cử chỉ bất lực. "Không. Cô ấy nói... 'Anh đã có quyết định của mình rồi mà. Em có thể nói gì chứ?'" Cậu lặp lại từng lời của Ngân, mỗi từ ngữ như một nhát dao cứa vào lòng cậu một lần nữa.
Đức Anh im lặng một lúc, không biết nói gì. Cậu nhìn Minh, ánh mắt đầy sự thông cảm. "Tao... tao không biết phải nói gì nữa. Ngân cô ấy... có vẻ hơi khác nhỉ." Rồi cậu bạn cố gắng động viên. "Hay là cô ấy buồn quá nên không biết nói gì? Con gái đôi khi thế mà. Mày đừng nghĩ nhiều quá."
"Nhưng... sự lạnh nhạt đó, Đức Anh à. Nó đau hơn bất cứ lời trách móc nào." Minh thì thầm, khuôn mặt cậu vùi vào lòng bàn tay. "Tao cứ nghĩ là cô ấy sẽ cùng tao tìm cách. Sẽ cùng tao vượt qua. Nhưng cô ấy... cô ấy chỉ im lặng, rồi bỏ đi."
Đức Anh thở dài. "Tao hiểu. Nhưng mà Minh này, có khi cô ấy cũng đang rối bời như mày ấy. Đôi khi, những điều chưa nói lại là những điều quan trọng nhất. Mày không thể để cô ấy đi như thế được. Mày phải nói chuyện lại với cô ấy, nói hết những gì mày nghĩ, mày cảm thấy."
Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng. "Nói gì chứ? Cô ấy đã đóng sập cánh cửa rồi. Tao... tao không biết phải làm sao nữa." Cậu cảm thấy một nỗi sợ hãi bao trùm, sợ hãi rằng đây là dấu chấm hết cho tất cả.
Đức Anh lắc đầu, giọng nghiêm túc hơn. "Minh, mày không phải là người dễ dàng từ bỏ mà. Mày đã vất vả thế nào để có được học bổng này, mày cũng vất vả thế nào để có được Ngân. Đừng để một hiểu lầm nhỏ mà đánh mất tất cả. Dù thế nào, mày cũng phải đối mặt, phải nói chuyện rõ ràng. Đôi khi cần phải nói ra hết, dù kết quả có ra sao."
Đúng lúc đó, điện thoại của Minh reo lên. Đó là mẹ cậu, bà Hoa. Minh hít một hơi sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. "Alo, con nghe mẹ."
"Minh à, con ăn uống có đầy đủ không? Có thiếu thốn gì không?" Giọng bà Hoa vang lên qua điện thoại, đầy sự lo lắng và yêu thương, mang theo âm hưởng của vùng quê yên bình. "Mẹ nghe con báo tin con được học bổng đi nước ngoài, mẹ mừng quá. Cả làng ai cũng khen con giỏi giang. Em gái con nó cũng tự hào về anh nó lắm. Con cố gắng nắm bắt cơ hội này nhé. Mẹ và em gái luôn tin tưởng con."
Minh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, dù mẹ cậu không thể nhìn thấy. "Dạ, con vẫn ổn mẹ ạ. Con ăn uống đầy đủ. Mẹ đừng lo cho con. Con sẽ cố gắng." Những lời động viên của mẹ cậu, dù ấm áp, nhưng lại vô tình gieo thêm một gánh nặng vô hình lên vai cậu. Đó là gánh nặng của sự kỳ vọng, của niềm tự hào gia đình, của khát vọng vươn lên mà cậu luôn mang trong mình. Nó khiến cậu càng thêm bối rối, bởi giờ đây, việc từ bỏ cơ hội này không chỉ là từ bỏ ước mơ của riêng cậu, mà còn là phụ lòng mong mỏi của mẹ, của cả gia đình. Cậu cảm thấy mình đang bị kéo căng ra giữa hai thái cực: một bên là tương lai rạng rỡ, một bên là tình yêu sâu đậm.
Sau cuộc điện thoại, Minh tắt đèn, nằm vật xuống giường. Căn phòng trọ chật chội bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Cậu trằn trọc không ngủ được, những suy nghĩ cứ quẩn quanh trong đầu, tạo thành một mớ bòng bong không lối thoát. Đức Anh nhìn Minh với vẻ mặt lo lắng, rồi khẽ khàng rời đi, để lại Minh một mình trong bóng tối, với nỗi cô đơn và sự giằng xé nội tâm đang giày vò. Gió vẫn rít nhẹ ngoài cửa sổ, mang theo cái lạnh cắt da, như một lời nhắc nhở về một mùa đông đầy thử thách đang chờ đợi phía trước.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng của mình, Lê Ngân cũng đang trải qua một đêm không ngủ. Cô về nhà, cố gắng tỏ ra bình thường trong bữa cơm gia đình. Cô lắng nghe bố mẹ nói chuyện, mỉm cười xã giao khi mẹ hỏi về ngày học, nhưng tâm trí cô thì đang ở một nơi rất xa. Mùi thức ăn mẹ nấu, món canh chua cá riêu đồng mà cô yêu thích, bỗng trở nên vô vị.
Sau bữa ăn, Ngân vội vàng trốn vào phòng riêng, như thể muốn chạy trốn khỏi thế giới bên ngoài, chạy trốn khỏi chính bản thân mình. Cô khẽ đóng cửa, tựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt, rồi từ từ trượt xuống sàn nhà. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt lên khuôn mặt cô, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và đôi mắt đỏ hoe. Cô ôm lấy cuốn sổ tay mà cô thường dùng để ghi lại những cảm xúc, những suy nghĩ, và cả những nét vẽ về Hà Nội, về những góc phố thân quen, về những mùa hoa sữa nồng nàn. Đây là cuốn sổ mà cô đã vô tình để Hoàng Minh đọc được vài trang hồi giữa năm, và cậu đã mỉm cười trêu chọc cô là "nàng thơ Hà Nội". Ký ức ấy giờ đây lại càng khiến trái tim cô quặn thắt.
Một dòng tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại: "Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Đó là Mai Chi. Ngân đọc tin nhắn, nhưng không có sức để trả lời. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, để dòng chữ ấy lướt qua như một làn gió lạnh.
Cô vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang trào dâng trong lồng ngực. Nhưng những giọt nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn ra, làm ướt đẫm chiếc gối. Bên trong cô, một cơn bão tố đang gào thét. Cô giận bản thân vì đã không thể giữ được vẻ bình thản đến cùng. Cô giận Hoàng Minh vì đã mang đến cho cô một lựa chọn quá khó khăn, một sự chia ly không thể tránh khỏi. Cô ghét cái cảm giác bất lực này, cái cảm giác như đang đứng trước vực sâu mà không thể làm gì để níu kéo.
"Anh đã có quyết định của mình rồi mà." Cô thì thầm, lặp lại chính lời nói của mình. Lời nói ấy, khi thốt ra, tưởng chừng lạnh lùng và vô cảm, nhưng thực chất lại chứa đựng bao nhiêu nỗi đau, bao nhiêu sự tổn thương và cả nỗi sợ hãi. Cô không muốn mình trở thành gánh nặng, không muốn trở thành người cản đường ước mơ của Minh. Cô hiểu rõ, anh đã vất vả thế nào để có được cơ hội này, đã nỗ lực ra sao để vươn lên từ một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè. Cô biết anh xứng đáng với điều đó. Nhưng tại sao, trái tim cô lại đau đến thế? Tại sao lại có cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân cô?
Tiếng tivi từ phòng khách vọng vào, tiếng bố cô, Ông Hùng, đang nói chuyện với mẹ về công việc, về những định hướng tương lai. "Con gái, con cần suy nghĩ thật kỹ về mọi quyết định." Giọng ông trầm ấm nhưng nghiêm nghị, vang vọng qua cánh cửa phòng. "Con cần phải phát triển bản thân, nắm bắt những cơ hội tốt. Sự nghiệp là quan trọng. Bố mẹ luôn muốn con có một tương lai tốt đẹp nhất." Những lời nói ấy, vốn là sự quan tâm và định hướng của một người cha yêu thương con gái, giờ đây lại trở thành một áp lực vô hình, đè nặng lên vai Ngân. Cô cảm thấy mình phải mạnh mẽ, phải độc lập, phải tự mình đưa ra những lựa chọn đúng đắn, không thể yếu lòng vì chuyện tình cảm.
Ngân mở cuốn sổ tay, lướt qua những nét vẽ về Hồ Gươm mùa thu, những hàng cây sưa nở trắng muốt, và cả những bức phác họa vội vàng về Hoàng Minh, với nụ cười hiền lành và ánh mắt ngơ ngác. Mỗi nét vẽ, mỗi dòng chữ đều gợi lại một ký ức, một khoảnh khắc của hai người. Cô nhớ về buổi đầu gặp gỡ dưới mưa phùn, nhớ về những lần cùng nhau ngồi xe buýt, nhớ về những buổi tan học trú mưa dưới mái hiên cũ. Hà Nội không chỉ là bối cảnh, mà là chứng nhân cho tình yêu của họ. Nhưng giờ đây, Hà Nội dường như cũng đang trở nên xa lạ.
Cô vội vàng gấp cuốn sổ lại, như sợ phải đối mặt với những cảm xúc đó, sợ phải đối mặt với sự thật rằng những ký ức đẹp đẽ ấy có thể sẽ chỉ còn là quá khứ. Ngân nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh của Minh, xua đi nỗi đau đang cuộn trào. Cô muốn mạnh mẽ, muốn độc lập, nhưng sâu thẳm bên trong, cô chỉ là một cô gái đang sợ hãi, đang tổn thương.
Một lúc sau, tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên. Lần này là Mai Chi. Ngân không nói gì, chỉ mở cửa. Mai Chi bước vào, ánh mắt sắc sảo của cô bạn nhanh chóng nhận ra sự bất ổn của Ngân. Đôi mắt Ngân sưng húp, khuôn mặt nhợt nhạt, hoàn toàn khác hẳn vẻ trầm tĩnh thường ngày.
"Ngân, mày... mày ổn không?" Mai Chi khẽ hỏi, giọng nói đầy lo lắng. Cô không hỏi nhiều, không gặng hỏi lý do, chỉ đơn giản là ngồi xuống bên cạnh Ngân, khẽ vỗ nhẹ lên vai cô bạn. Mai Chi hiểu Ngân, hiểu cái cách cô ấy che giấu cảm xúc, cái cách cô ấy cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.
Ngân khẽ lắc đầu, rồi dựa vào vai Mai Chi. Nước mắt lại trào ra, lần này không còn là những giọt nước mắt lặng lẽ mà là những tiếng nức nở nghẹn ngào, vỡ òa. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù đã tan biến, nhưng trong tâm trí Ngân, nó vẫn vương vấn đâu đó, như một lời nhắc nhở về một mùa thu đã qua, về một tình yêu đang đứng trước bờ vực của sự chia ly. Cái lạnh của Hà Nội, gió rít qua ô cửa sổ, như đang muốn cuốn phăng đi tất cả, cả những ký ức, cả những yêu thương, để lại một khoảng trống hoác trong lòng cô gái trẻ. Mai Chi chỉ im lặng ôm lấy Ngân, để cô bạn trút hết nỗi lòng mình, biết rằng đôi khi, sự im lặng và một cái ôm ấm áp còn hơn vạn lời an ủi.