Gió đêm Hà Nội vẫn rít lên những hồi dài, mang theo cái rét ngọt len lỏi vào từng con ngõ, từng ô cửa. Cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt mà dường như còn lẩn khuất đâu đó trong tâm hồn của những người trẻ đang lạc bước giữa những ngã rẽ cuộc đời. Lê Ngân đã trở về nhà, nơi có sự ấm áp của gia đình, nhưng nỗi bất an trong cô vẫn không tan biến. Những lời nói của ba cô, Ông Hùng, về “cơ hội không đến nhiều lần” vẫn ám ảnh, trở thành một vòng xoáy xiết chặt lấy trái tim cô, kéo cô lún sâu vào mê cung của những điều chưa nói. Nơi căn hộ ấm cúng ấy, cô cảm thấy mình vẫn cô độc.
Cũng vào cái chiều muộn se lạnh ấy, Hoàng Minh, với tấm áo khoác dày cộp và chiếc khăn choàng cổ quen thuộc, đang ngồi trong Quán Cà phê “Hoa Sữa”. Quán nằm trên một con phố cũ, lọt thỏm giữa những ngôi nhà ống đã bạc màu thời gian. Mặt tiền quán sơn màu xanh ngọc bích nhạt, đã hơi phai theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ cổ kính, dịu dàng. Cửa gỗ kính khép hờ, cho phép ánh sáng vàng dịu từ bên trong hắt ra, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên vỉa hè ẩm ướt. Bên trên, một ban công nhỏ với giàn hoa giấy khô héo trong gió đông, gợi nhớ về những mùa hoa rực rỡ đã qua.
Minh ngồi nép mình trong một góc khuất, bàn tay ghì chặt ly cà phê đã nguội ngắt từ bao giờ. Hơi nóng từ tách cà phê lẽ ra phải sưởi ấm lòng bàn tay anh, nhưng nó chỉ càng làm nổi bật lên cái lạnh lẽo trong tâm hồn. Anh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những ánh đèn đường đầu tiên bắt đầu thắp sáng, như những đốm lửa nhỏ le lói giữa màn đêm sắp buông. Tâm trí anh nặng trĩu, lẩn quẩn với những suy nghĩ không tên, những hình ảnh về Lê Ngân, về ánh mắt xa cách của cô trong lần chạm mặt tình cờ hôm trước, và cả những lời ám chỉ của mẹ về một tương lai tươi sáng ở một nơi xa xăm.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cổ trong quán vang lên, một bản tình ca buồn không lời, như đang hòa điệu cùng nỗi lòng của Minh. Tiếng lách cách của tách cà phê chạm vào đĩa từ quầy pha chế, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách khác, tất cả đều trở nên mơ hồ, không thể lọt vào tai anh. Anh cảm thấy mình như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông của những âm thanh và cuộc sống. Dáng người anh hơi gầy, đôi vai có chút gù xuống, nhưng vẫn toát lên vẻ chắc khỏe của một chàng trai tỉnh lẻ quen với lao động. Đôi mắt anh, vốn toát lên vẻ ngơ ngác nhưng luôn ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ, giờ đây lại mang một nỗi ưu tư sâu thẳm, nhìn vào khoảng không vô định như thể đang tìm kiếm một câu trả lời nào đó.
Anh Khoa bước vào quán, không vội vàng. Dáng người anh trầm tĩnh, mái tóc hơi dài lòa xòa trên vầng trán rộng, và cặp kính gọng kim loại càng làm tăng thêm vẻ tri thức. Anh nở một nụ cười nhẹ khi nhìn thấy Minh, nụ cười ấy như xua tan đi một phần cái lạnh lẽo đang bao trùm căn quán. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ gọi một tách trà gừng nóng rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Minh. Anh đặt tay lên mặt bàn gỗ mộc mạc, nhìn thẳng vào Minh với ánh mắt đầy thấu hiểu, như thể đã đọc được hết những ngổn ngang trong lòng chàng trai trẻ.
Minh giật mình, hơi lúng túng. Anh cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy thật gượng gạo. Anh dùng ngón tay vẽ những đường vô thức trên mặt bàn, tránh ánh nhìn của Anh Khoa. Anh cảm thấy xấu hổ khi để người khác nhìn thấy sự yếu đuối của mình, nhất là khi anh luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, độc lập. Anh biết, Anh Khoa là người mà anh có thể tin tưởng, nhưng việc mở lòng lại là một điều vô cùng khó khăn đối với một người rụt rè như anh.
"Em... em đang có một cơ hội," Minh bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, ngập ngừng, như thể mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. "Có thể là rất tốt cho tương lai của em. Một chương trình trao đổi... ở nước ngoài." Anh không dám nhìn thẳng vào Anh Khoa, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào những đường vân gỗ trên mặt bàn. Anh không nói rõ là cơ hội gì, cũng không nói rõ là ở đâu, chỉ một từ "nước ngoài" đã đủ để gói gọn tất cả những nỗi sợ hãi và kỳ vọng. Anh biết, đó là một cơ hội mà nhiều người mơ ước, là con đường để anh vươn lên, để không phụ lòng mẹ và những người đã đặt niềm tin vào anh. Nhưng trái tim anh lại không ngừng thắt lại.
Anh Khoa vẫn giữ vẻ bình tĩnh, kiên nhẫn lắng nghe. Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà gừng nóng, hương thơm cay nồng lan tỏa trong không khí, xua đi chút lạnh giá. "Cơ hội tốt thì nên nắm lấy chứ?" Anh Khoa nói, giọng trầm ấm, không chút phán xét. "Nhưng nếu nó khiến em phải đánh đổi một điều gì đó quan trọng, thì đó mới là lúc cần suy nghĩ kỹ." Lời nói của Anh Khoa như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm can Minh, bởi đó chính là điều mà anh đang trăn trở. Anh không chỉ lo lắng về việc rời xa Hà Nội, mà còn về việc phải rời xa Ngân, rời xa những kỷ niệm mà anh đã vun đắp.
Minh ngước mắt lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào Anh Khoa. Trong ánh mắt của người anh lớn, anh tìm thấy sự đồng cảm và thấu hiểu. "Em sợ... sợ mình sẽ hối hận, dù chọn thế nào đi nữa," anh thú nhận, giọng nói gần như thì thầm, như thể đang nói với chính mình. Nỗi sợ hãi ấy lớn đến mức anh cảm thấy mình đang bị mắc kẹt. Nếu anh chọn cơ hội, anh sợ sẽ mất Ngân, mất đi tình yêu mà anh trân trọng. Nếu anh chọn ở lại, anh sợ sẽ bỏ lỡ một tương lai tốt đẹp hơn, phụ lòng kỳ vọng của gia đình và rồi sẽ hối hận vì đã không đủ dũng khí để bước ra khỏi vùng an toàn. Cả hai lựa chọn đều mang theo một nỗi đau, một sự mất mát tiềm tàng.
Anh Khoa khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng và động viên. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Minh, cái chạm ấm áp và vững chãi. "Cứ bình tĩnh, Minh à. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi." Anh Khoa nói, ánh mắt vẫn giữ vẻ thấu hiểu. "Điều quan trọng là em phải hiểu rõ điều gì thực sự có ý nghĩa với em lúc này. Đó không phải là một lựa chọn giữa đúng và sai, mà là một lựa chọn giữa những giá trị mà em đặt lên hàng đầu." Lời khuyên của Anh Khoa không phải là một câu trả lời trực tiếp, mà là một gợi mở, một cánh cửa để Minh tự mình tìm ra đáp án. Anh muốn Minh tự mình đối diện với nội tâm, với những khát khao sâu thẳm nhất của bản thân.
Minh cúi đầu, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Anh Khoa. Anh biết, Anh Khoa nói đúng. Anh cần phải nhìn sâu vào bên trong, để biết điều gì mới thật sự quan trọng với mình. Nhưng điều đó lại quá khó khăn. Trong đầu anh, những hình ảnh của Ngân cứ hiện lên, nụ cười trầm tĩnh của cô, ánh mắt tinh tế của cô, và cả mùi hoa sữa nồng nàn mỗi khi họ sánh bước cùng nhau trên phố. Hà Nội, đối với anh, không chỉ là thành phố của những cơ hội, mà còn là nơi lưu giữ tình yêu đầu tiên của anh. Rời xa nơi này, liệu anh có thể mang theo tất cả những ký ức ấy, hay chúng sẽ tan biến như hơi thở hóa khói trong cái rét ngọt của mùa đông? Anh vẫn còn bối rối, nhưng ít nhất, lời khuyên của Anh Khoa đã gieo vào lòng anh một tia sáng nhỏ, một định hướng mơ hồ cho những bước đi tiếp theo.
***
Cùng lúc đó, tại hiệu sách cũ "Góc Sách", Lê Ngân đang cuộn tròn trong một chiếc ghế bành bọc vải cũ kỹ, đặt ở góc khuất nhất của quán. Hiệu sách nằm trong một con hẻm nhỏ, lùi sâu vào bên trong, tránh xa sự ồn ào của phố xá. Mặt tiền hiệu sách giản dị, với những giá sách gỗ đã sờn cũ bày đầy sách từ trong ra ngoài, tạo nên một bức tường tri thức đầy mê hoặc. Tiếng chuông gió khẽ rung lên mỗi khi có khách bước vào, âm thanh trong trẻo nhưng không phá vỡ bầu không khí yên tĩnh và hoài cổ. Mùi giấy cũ, mực in và chút bụi thời gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng mà chỉ những người yêu sách mới có thể cảm nhận.
Ngân cầm một cuốn sách bìa cứng dày cộp, ngón tay cô lướt trên từng trang giấy ố vàng. Nhưng ánh mắt cô lại không hề tập trung vào những dòng chữ in nghiêng mà dán vào khoảng không vô định trước mặt. Vẻ mặt cô hiện rõ sự mệt mỏi và nỗi buồn cố gắng che giấu. Đôi mắt sâu và trầm của cô, vốn luôn mang một vẻ tinh tế, giờ đây lại lộ rõ những quầng thâm do thiếu ngủ. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng trên vai, tạo nên một vầng hào quang u buồn. Trang phục cô mặc là một chiếc áo len màu ghi trung tính, thiết kế đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch kín đáo, đúng với phong cách của một cô gái Hà Nội gốc. Cô cố gắng tìm kiếm sự yên tĩnh giữa những chồng sách cao ngất, nhưng nỗi bất an trong lòng cô lại quá lớn, át đi mọi thanh âm và mùi hương xung quanh.
Nội tâm Ngân là một mớ bòng bong. Những lời của ba cô về học bổng ở Pháp, về "cơ hội không đến nhiều lần" cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Cô biết ba cô yêu thương cô, muốn cô có một tương lai rộng mở. Nhưng cô cũng biết, ba cô không hiểu được cảm xúc của cô, không hiểu được "chuyện nhỏ nhặt" mà ông nhắc đến lại là cả thế giới của cô. Cô sợ hãi. Sợ hãi phải đưa ra một lựa chọn, sợ hãi phải đối mặt với Minh, sợ hãi phải đối mặt với chính mình. Cô đã quen với việc che giấu cảm xúc, xây nên một bức tường vững chắc xung quanh trái tim mình. Nhưng giờ đây, bức tường ấy đang lung lay dữ dội. Cô cảm thấy kiệt sức.
Đột nhiên, một bóng người năng động xuất hiện trước mặt Ngân, chắn đi chút ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ. Ngân giật mình, ngước nhìn lên. Đó là Mai Chi, cô bạn thân nhất của Ngân, với mái tóc cắt ngắn ngang vai cá tính và đôi mắt sắc sảo, đầy biểu cảm. Mai Chi mặc một chiếc áo khoác jeans rộng rãi, phong cách thoải mái nhưng không kém phần nghệ thuật. Nét mặt Mai Chi lộ rõ vẻ lo lắng và một chút bực bội.
"Định trốn ở đây đến bao giờ nữa, Ngân?" Mai Chi nói, giọng nói tuy thẳng thắn nhưng chứa đầy sự quan tâm. Cô đứng chống nạnh, nhìn Ngân với ánh mắt không thể nào lừa dối. Mai Chi đã quá quen thuộc với những lần Ngân tìm đến những nơi yên tĩnh để trốn tránh, để tự mình gặm nhấm nỗi buồn.
Ngân cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi mắt cô lại phản bội cảm xúc thật. "Mình... chỉ muốn yên tĩnh một chút thôi." Giọng cô nhỏ nhẹ, đầy mệt mỏi, như thể cô đã dùng hết sức lực để thốt ra từng lời. Cô lảng tránh ánh mắt của Mai Chi, cúi xuống nhìn cuốn sách trên tay, hy vọng Mai Chi sẽ bỏ qua. Cô muốn giữ lại chút riêng tư cuối cùng của mình, không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối bên trong.
Mai Chi không hề nao núng. Cô ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện Ngân, đặt nhẹ cuốn sách đang cầm trên tay lên bàn. Cô chăm chú nhìn Ngân, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt bạn mình. "Yên tĩnh để trốn tránh à? Mắt cậu thâm quầng rồi kìa. Cậu có biết là trông cậu tiều tụy thế nào không?" Mai Chi nói, giọng cô dịu lại, chứa đựng sự xót xa. "Lại nghĩ về chuyện đó đúng không? Chuyện của cậu và Minh ấy." Mai Chi biết rõ Ngân đang gặp vấn đề, và cô không muốn Ngân cứ mãi tự mình chịu đựng.
Ngân lại cúi đầu, cố gắng giả vờ lật trang sách. "Chuyện gì đâu... Chỉ là bài tập nhiều thôi." Cô cố gắng nói dối, nhưng giọng điệu của cô không thể che giấu được sự yếu ớt. Cô cảm thấy một nỗi tủi thân trào dâng, nhưng vẫn cố gắng kiềm nén. Cô biết, Mai Chi hiểu cô quá rõ, nhưng cô vẫn không thể mở lòng. Có lẽ, cô đã quen với việc tự mình giải quyết mọi thứ, hoặc cô sợ rằng nếu cô nói ra, nỗi đau sẽ trở nên thật hơn, lớn hơn.
Mai Chi thở dài, ánh mắt đầy sự cảm thông. Cô nhẹ nhàng chạm vào vai Ngân, cái chạm ấy như một lời an ủi thầm lặng, không cần phải nói thành lời. "Ngân, cậu có biết là cậu không thể mãi tự mình chịu đựng mọi thứ không?" Mai Chi nói, giọng cô đầy kiên nhẫn. "Cậu không phải là siêu nhân. Có mình ở đây mà. Cậu không cần phải một mình gánh vác tất cả." Mai Chi muốn Ngân biết rằng cô không đơn độc, rằng có một người bạn luôn sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ gánh nặng.
Ngân nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Mai Chi. Một giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên gò má, nhưng cô nhanh chóng lau đi, không muốn Mai Chi nhìn thấy. Trong sâu thẳm, cô muốn được chia sẻ, muốn được giải tỏa những gánh nặng đang đè nén. Nhưng thói quen kìm nén cảm xúc đã ăn sâu vào cô quá lâu. Cô vẫn giữ im lặng, không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt cô, dù cố gắng che giấu, vẫn lộ ra sự yếu đuối và nỗi sợ hãi. Cô sợ rằng nếu cô bắt đầu nói, cô sẽ không thể dừng lại được, và tất cả những cảm xúc bị chôn vùi sẽ vỡ òa.
Ngoài trời, gió vẫn thổi mạnh, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông Hà Nội. Không có mùi hoa sữa nào nữa, chỉ còn mùi ẩm ướt của đất trời và mùi giấy cũ trong hiệu sách. Cả Minh và Ngân, hai con người đang đứng giữa những ngã ba đường của cuộc đời, đều đang tìm kiếm một lối thoát cho nỗi lòng mình, một lời giải đáp cho những câu hỏi chưa có lời đáp. Họ đều cảm thấy cô đơn, dù một người đang được Anh Khoa lắng nghe, một người đang được Mai Chi quan tâm. Những điều chưa nói, những lo lắng về tương lai, về tình yêu, cứ thế chất chồng, biến thành những bức tường vô hình, ngăn cách họ với nhau, và đẩy họ vào một mê cung cảm xúc không lối thoát. Họ vẫn chưa biết rằng, mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến day dứt, sắp sửa trở lại, báo hiệu cho một đêm đông quyết định, nơi cả hai sẽ không thể tiếp tục giữ im lặng.