Ngân nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Mai Chi. Một giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên gò má, nhưng cô nhanh chóng lau đi, không muốn Mai Chi nhìn thấy. Trong sâu thẳm, cô muốn được chia sẻ, muốn được giải tỏa những gánh nặng đang đè nén. Nhưng thói quen kìm nén cảm xúc đã ăn sâu vào cô quá lâu. Cô vẫn giữ im lặng, không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt cô, dù cố gắng che giấu, vẫn lộ ra sự yếu đuối và nỗi sợ hãi. Cô sợ rằng nếu cô bắt đầu nói, cô sẽ không thể dừng lại được, và tất cả những cảm xúc bị chôn vùi sẽ vỡ òa.
Ngoài trời, gió vẫn thổi mạnh, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông Hà Nội. Không có mùi hoa sữa nào nữa, chỉ còn mùi ẩm ướt của đất trời và mùi giấy cũ trong hiệu sách. Cả Minh và Ngân, hai con người đang đứng giữa những ngã ba đường của cuộc đời, đều đang tìm kiếm một lối thoát cho nỗi lòng mình, một lời giải đáp cho những câu hỏi chưa có lời đáp. Họ đều cảm thấy cô đơn, dù một người đang được Anh Khoa lắng nghe, một người đang được Mai Chi quan tâm. Những điều chưa nói, những lo lắng về tương lai, về tình yêu, cứ thế chất chồng, biến thành những bức tường vô hình, ngăn cách họ với nhau, và đẩy họ vào một mê cung cảm xúc không lối thoát. Họ vẫn chưa biết rằng, mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến day dứt, sắp sửa trở lại, báo hiệu cho một đêm đông quyết định, nơi cả hai sẽ không thể tiếp tục giữ im lặng.
***
Đêm đã về khuya, hơn mười giờ tối, khi phần lớn Hà Nội chìm vào giấc ngủ yên bình, hoặc ít nhất là giảm bớt nhịp độ hối hả thường ngày. Hoàng Minh vẫn không ngủ được. Nỗi bồn chồn trong lòng cứ thúc giục nó, khiến nó phải rời khỏi căn phòng trọ chật hẹp, tìm đến nơi cao nhất của khu chung cư cũ kỹ nơi nó đang sống – sân thượng.
Sân thượng bê tông rộng rãi, chỉ có vài chậu cây cảnh đã héo úa vì thiếu chăm sóc, vài sợi dây phơi quần áo giăng mắc vô định trong bóng đêm, và một vài thiết bị cũ kỹ nằm chỏng chơ. Gió trên cao lồng lộng, rít qua những khe hở, mang theo cái lạnh cắt da, cứa vào da thịt Minh dù nó đã khoác chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao. Hơi thở của nó trắng xóa trong không khí, tan biến nhanh chóng như những suy nghĩ vụn vặt đang lướt qua tâm trí. Từ đây, nó có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố Hà Nội lung linh ánh đèn. Những ánh sáng vàng, trắng, đỏ cứ đan xen, trải dài vô tận, tạo nên một tấm thảm rực rỡ dưới chân trời đen thẫm. Tiếng ồn ào đô thị vẫn vọng lên từ xa, nhưng ở độ cao này, nó đã trở thành một thứ âm thanh nền mờ nhạt, không còn quá rõ ràng để làm phiền. Thỉnh thoảng, một làn gió mang theo mùi ẩm mốc, mùi bụi đường, nhưng cũng có lúc, một thoáng hương quen thuộc, mùi hoa sữa vương vấn từ đâu đó xa xăm, chợt len lỏi vào khứu giác, khiến lòng Minh se lại. Mùi hương ấy, dẫu không còn nồng nàn như giữa mùa, vẫn đủ để gợi nhắc về những kỷ niệm, về một mối tình đang đứng trước ngã rẽ.
Minh ngồi bệt xuống nền bê tông lạnh lẽo, ôm chặt lấy mình. Nó ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, nhưng tâm trí nó lại không hề thanh thản như vẻ đẹp của đêm đông. Lời của Anh Khoa vẫn văng vẳng bên tai: "Hãy tìm hiểu điều gì thực sự có ý nghĩa đối với cậu, Minh à." Nó đã suy nghĩ rất nhiều, cố gắng sắp xếp lại mớ bòng bong trong đầu. Và rồi, một cái tên hiện lên rõ ràng, không thể chối cãi: Lê Ngân. Cô ấy, với vẻ ngoài trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một tâm hồn sâu sắc, với nụ cười hiếm hoi nhưng lại rạng rỡ như ánh nắng đầu tiên của một ngày đông ấm áp, với cái cách cô ấy nhìn Hà Nội như thể thành phố này là một phần của chính mình. Đúng vậy, Ngân chính là điều có ý nghĩa nhất đối với Minh lúc này. Tình cảm của nó dành cho cô ấy đã vượt qua cả những khát vọng cá nhân, những định hướng tương lai mà nó từng vạch ra cho bản thân.
Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng đơn giản như những phép toán Minh vẫn giải trên giảng đường. Cơ hội lớn kia, cái mà nó vẫn chưa dám kể rõ cho ai nghe ngoài một vài gợi ý cho Anh Khoa, đang đến gần. Đó là một con đường rộng mở, một cánh cửa hứa hẹn một tương lai xán lạn hơn, một cơ hội để nó thoát khỏi cái mác "thằng nhà quê bỡ ngỡ" và vươn lên, khẳng định bản thân giữa lòng thành phố lớn. Nó đã từng khát khao điều đó, đã từng coi đó là mục tiêu duy nhất. Nhưng giờ đây, cái cơ hội ấy lại giống như một lưỡi dao sắc bén, chĩa thẳng vào mối quan hệ của nó và Ngân. Nó sợ hãi. Sợ rằng nếu nó nắm lấy cơ hội, nó sẽ phải rời xa Ngân. Sợ rằng Ngân sẽ rời đi vì những áp lực của riêng cô ấy. Sợ rằng tình yêu của họ, vốn đã mong manh và đầy những "điều chưa nói", sẽ không thể chịu đựng được khoảng cách và thời gian.
"Liệu có cách nào để có cả hai không? Hay mình sẽ phải đánh đổi?" Minh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng trong gió. Bàn tay nó nắm chặt lại, siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nó muốn níu giữ một điều gì đó vô hình, một tương lai mà nó không thể hình dung rõ ràng. Nỗi sợ mất mát, sợ Ngân rời đi, trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết. Mỗi khi nghĩ đến hình ảnh Ngân không còn bên cạnh, lòng nó lại quặn thắt. Nó đã quá quen với sự hiện diện của cô ấy, với những buổi đi chung xe buýt, những giờ học trong thư viện, những chiều tan học trú mưa dưới mái hiên cũ. Hà Nội đã trở thành một phần của tình yêu ấy, và Ngân chính là linh hồn của Hà Nội trong mắt nó.
Nó gục đầu vào gối, cảm nhận cái lạnh buốt từ nền bê tông thấm qua lớp vải dày. Mùi hoa sữa lại thoảng qua, lần này có vẻ rõ hơn, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy day dứt. Mùi hương ấy thường mang theo những kỷ niệm đẹp, nhưng đêm nay, nó chỉ khiến Minh thêm nặng lòng. Nó cảm thấy mình thật nhỏ bé trước những quyết định lớn lao của cuộc đời. Nó là một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè, bỡ ngỡ, và giờ đây, nó phải đối mặt với một lựa chọn có thể thay đổi tất cả. Nó không muốn Ngân phải chịu áp lực, không muốn cô ấy phải vì nó mà từ bỏ bất cứ điều gì. Nhưng đồng thời, nó cũng không muốn từ bỏ Ngân. Cái cảm giác bất lực này, cái sự trăn trở không lối thoát này, cứ bủa vây lấy nó, khiến nó kiệt sức. Nó chỉ mong có thể ôm lấy Ngân, nói hết những điều trong lòng, để cả hai cùng nhau tìm ra một lối đi. Nhưng dường như, giữa họ vẫn tồn tại một bức tường vô hình, được xây nên từ những ngại ngùng, những lo lắng và những "điều chưa nói". Đêm đông Hà Nội cứ thế trôi đi, mang theo hơi thở của Minh, hơi thở của những nỗi lo âu, những câu hỏi không lời đáp.
***
Trong căn hộ của Lan Anh, không khí buổi tối có vẻ ấm cúng hơn nhiều so với cái lạnh cắt da bên ngoài. Căn hộ nằm trong một khu chung cư cũ, nhưng đã được tân trang lại cẩn thận, mang một vẻ đẹp hiện đại pha lẫn nét truyền thống. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn treo tường, đèn bàn hắt lên những bức tranh nhỏ và kệ sách đầy ắp, tạo cảm giác thân mật, dễ chịu. Từ phòng khách, tiếng tivi vọng lại đều đều, xen lẫn tiếng lách cách của bát đĩa khi Bà Lan dọn dẹp trong bếp. Mùi thức ăn mẹ nấu vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi nước xả vải dịu nhẹ từ mẻ giặt đồ mới khô, tạo nên một sự ấm áp quen thuộc của gia đình Hà Nội.
Sau bữa tối, Ông Hùng ngồi lại phòng khách, trên chiếc ghế bành bọc da quen thuộc, tay cầm tờ báo nhưng ánh mắt lại hướng về phía Lê Ngân. Ngân đang ngồi trên chiếc sofa đối diện, cố gắng lật dở một cuốn sách, nhưng rõ ràng tâm trí cô không hề đặt vào những con chữ. Dáng người cô mảnh mai, thanh thoát như thường lệ, nhưng đôi vai cô hơi trĩu xuống, đôi mắt sâu và trầm của cô có vẻ mệt mỏi hơn ngày thường.
Ông Hùng hạ tờ báo xuống, hắng giọng, khiến Ngân giật mình ngước lên. "Ngân à, con ngồi xuống đây, bố muốn nói chuyện một chút." Giọng ông Hùng trầm ấm nhưng mang theo một sự nghiêm nghị, quyết đoán đặc trưng.
Ngân khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống bàn. Cô biết, đây không phải là một cuộc trò chuyện bình thường. Cô cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai mình.
Ông Hùng nhìn thẳng vào mắt con gái, ánh mắt kiên định nhưng cũng đầy sự quan tâm. Ông đưa tay đặt nhẹ lên vai Ngân, cái chạm ấy vừa là động viên, vừa là một lời nhắc nhở. "Chuyện cơ hội du học, hoặc làm việc ở tập đoàn nước ngoài mà bố đã nói với con, con đã suy nghĩ đến đâu rồi?"
Ngân hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình thật bình tĩnh. "Con... con vẫn đang cân nhắc, bố ạ."
Ông Hùng khẽ lắc đầu. "Cân nhắc là tốt, nhưng con cần quyết đoán hơn. Cơ hội này không phải lúc nào cũng có, con gái. Đây là một cơ hội vàng để con phát triển bản thân, để con có một tương lai rộng mở hơn rất nhiều. Bố biết con yêu Hà Nội, yêu cuộc sống ở đây, nhưng con cần nhìn xa hơn, con hiểu không? Con cần nhìn thấy bức tranh lớn hơn."
Ngân cúi đầu, dùng đũa khuấy nhẹ trong bát chè đã nguội. Cô cảm thấy như bị dồn vào chân tường. Hà Nội, đối với cô, không chỉ là một thành phố. Đó là những con phố cổ kính, những góc quán quen, là mùi hoa sữa nồng nàn mỗi độ thu về, là những cơn mưa phùn dai dẳng của mùa đông, và hơn hết, là những kỷ niệm, những rung động đầu đời với Hoàng Minh. Làm sao cô có thể nói với bố rằng, cái "bức tranh lớn hơn" mà bố nói, trong tâm trí cô, lại chính là sự hiện diện của Minh, là sự bình yên mà cô tìm thấy khi ở bên cậu ấy?
"Con hiểu, bố ạ," Ngân trả lời, giọng nói trầm và có chút miễn cưỡng. Cô không muốn làm bố thất vọng, nhưng cô cũng không muốn phản bội cảm xúc của chính mình. Những lời của bố, dù là vì muốn tốt cho cô, lại càng khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
Từ trong bếp, Bà Lan lặng lẽ bước ra, trên tay cầm một ấm trà nóng. Bà đặt ấm trà xuống bàn, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy lo âu lướt qua cả chồng và con gái. Bà hiểu rõ tâm trạng của Ngân hơn ai hết. Bà biết con bé trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng chính vì thế mà những áp lực nó gánh chịu lại càng nặng nề hơn. "Anh Hùng, để con bé nghỉ ngơi một chút đi. Chuyện quan trọng thế này, cần có thời gian để suy nghĩ kỹ càng." Bà Lan nhẹ nhàng nói, cố gắng xoa dịu không khí căng thẳng. Bà biết, con gái bà đang chịu áp lực quá lớn rồi. Đôi mắt Ngân thâm quầng, vẻ mặt mệt mỏi, dẫu cô đã cố gắng che giấu.
Ông Hùng nhìn vợ, rồi lại nhìn Ngân. "Bố chỉ muốn con bé có một tương lai tốt đẹp nhất. Con là đứa thông minh, có năng lực, không nên để những chuyện nhỏ nhặt làm ảnh hưởng đến quyết định lớn của cuộc đời. Đừng để sau này phải hối tiếc." Ông nhấn mạnh, giọng điệu vẫn giữ sự kiên định, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc của người cha.
Ngân không nói gì, chỉ khẽ cắn môi. Cô biết bố không cố ý tạo áp lực, nhưng những lời nói ấy cứa vào lòng cô như một lưỡi dao. "Chuyện nhỏ nhặt" ư? Tình cảm của cô và Minh, những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp ở Hà Nội, làm sao có thể là "chuyện nhỏ nhặt" được? Cô cảm thấy một nỗi tủi thân trào dâng, nhưng vẫn cố gắng kìm nén. Cô không muốn bố mẹ phải lo lắng thêm. Cô chỉ muốn trốn đi đâu đó, một nơi thật xa, để không phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn này.
Bà Lan đặt tay lên vai Ngân, nhẹ nhàng xoa. "Con gái có chuyện gì thì cứ nói với mẹ. Mẹ luôn ở đây để lắng nghe con." Ánh mắt bà đầy tình thương, như muốn truyền thêm sức mạnh cho Ngân. Bà biết, Ngân đang đứng giữa những ngã ba đường của cuộc đời, và dù vẻ ngoài có vẻ kiên cường đến đâu, bên trong cô vẫn là một cô gái trẻ đầy bỡ ngỡ.
Ngân khẽ nhìn mẹ, một tia biết ơn thoáng qua trong đôi mắt mệt mỏi. Cô muốn nói, muốn chia sẻ tất cả những gì đang giằng xé trong lòng. Nhưng rồi, thói quen kìm nén cảm xúc lại thắng thế. Cô chỉ khẽ lắc đầu, nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Con không sao đâu, mẹ ạ. Con sẽ suy nghĩ kỹ."
Ngoài cửa sổ, gió vẫn rít lên từng hồi, mang theo cái lạnh tê tái của mùa đông Hà Nội. Không có mùi hoa sữa nào ở đây, chỉ có mùi ấm áp của gia đình, nhưng lại khiến Ngân cảm thấy càng thêm cô đơn và lạc lõng trong chính những suy nghĩ của mình. Cô biết, quyết định này sẽ không chỉ ảnh hưởng đến riêng cô, mà còn đến cả Minh. Và cô sợ hãi, sợ hãi cái khoảnh khắc cô phải đưa ra lựa chọn, sợ hãi cái kết cục mà nó có thể mang lại.
***
Tối muộn, Quán Cà phê "Hoa Sữa" vẫn sáng đèn, với ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây, tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ giữa cái se lạnh của Hà Nội. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo khéo léo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính khép hờ, để lộ ban công nhỏ có giàn hoa giấy đã rụng hết lá. Bên trong, nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy trôi như dòng nước, tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách còn nán lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc, mùi bánh ngọt mới ra lò, khiến mọi giác quan như được vỗ về.
Lê Ngân ngồi một mình tại góc quen thuộc của quán, nơi có một chiếc ghế sofa bọc vải cũ kỹ và một kệ sách nhỏ bên cạnh. Cô đang cố gắng đọc một cuốn tiểu thuyết, nhưng đôi mắt cô cứ lướt qua từng dòng chữ mà chẳng đọng lại chút ý nghĩa nào. Tâm trí cô hỗn loạn, những lời của bố, những lo lắng về tương lai, và cả hình ảnh Hoàng Minh cứ luẩn quẩn trong đầu. Cô siết chặt cuốn sổ tay ghi chép chung của cô và Minh đang nằm trong lòng. Cuốn sổ ấy, với những ghi chú nguệch ngoạc, những nét vẽ phác thảo, những dòng thơ chép vội, giờ đây lại mang một sức nặng vô hình, như thể nó đang nắm giữ tất cả những "điều chưa nói" giữa hai người.
Đột nhiên, một bóng người quen thuộc đổ xuống bàn, cùng với mùi nước hoa nhẹ nhàng và chút hơi lạnh từ bên ngoài. Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai cá tính và ánh mắt sắc sảo, ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện Ngân. Cô mặc một chiếc áo khoác jeans rộng rãi, phong cách thoải mái nhưng không kém phần nghệ thuật, khiến cô trông năng động và tràn đầy sức sống, đối lập hoàn toàn với vẻ tiều tụy của Ngân.
"Mày không ổn đúng không, Ngân?" Mai Chi hỏi thẳng, giọng cô không chút vòng vo nhưng lại đầy sự quan tâm. Cô chăm chú nhìn Ngân, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào trên gương mặt bạn mình. "Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa. Mày không lừa được tao đâu."
Ngân giật mình, cố gắng mỉm cười. "Tao ổn mà, Chi. Chỉ là... hơi mệt chút thôi." Giọng cô yếu ớt, không đủ sức để che giấu sự thật. Cô muốn lảng tránh ánh mắt của Mai Chi, nhưng không thể. Cô biết, Mai Chi hiểu cô quá rõ, đến mức cô không cần phải giải thích nhiều.
Mai Chi thở dài, ánh mắt đầy sự cảm thông. Cô nhìn xuống cuốn sổ tay Ngân đang ôm chặt, rồi lại nhìn lên đôi mắt thâm quầng của bạn. "Mệt mỏi vì bài vở, hay mệt mỏi vì những chuyện khác?" Cô nhẹ nhàng gợi mở. "Chuyện học bổng hay công việc đó có làm mày bận tâm nhiều không? Hay còn chuyện gì khác, liên quan đến thằng Minh chẳng hạn?"
Ngân khẽ nắm chặt cuốn sổ tay hơn nữa, như thể muốn truyền sức nặng của những suy tư vào nó. "Cũng... cũng một phần." Cô thừa nhận, nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Mai Chi. Trong sâu thẳm, cô muốn được giải tỏa, muốn được kể hết mọi chuyện, nhưng một phần trong cô lại sợ hãi. Sợ rằng khi nói ra, mọi thứ sẽ trở nên thật hơn, đáng sợ hơn. Sợ rằng Mai Chi sẽ nhìn thấy sự yếu đuối của cô, sự mâu thuẫn trong lòng cô.
Mai Chi không thúc ép. Cô chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên tay Ngân, cái chạm ấy như một lời an ủi thầm lặng. Bàn tay Ngân lạnh ngắt, run rẩy khẽ. "Ngân, mày không cần phải tự mình gánh vác tất cả đâu. Tao ở đây mà. Mày có thể nói với tao bất cứ điều gì." Giọng Mai Chi dịu lại, chứa đựng sự kiên nhẫn vô bờ. Cô biết Ngân cần thời gian, và cô sẵn sàng chờ đợi.
Ngân nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Mai Chi. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi, nhưng cũng đi kèm với một nỗi sợ hãi mới. Nếu cô mở lòng, liệu có phải cô sẽ vỡ òa? Những giọt nước mắt nóng hổi chực trào, nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén. Cô không muốn khóc ở đây, không muốn mọi người nhìn thấy sự yếu đuối của cô.
Một làn gió thoảng qua, mang theo cái se lạnh của đêm đông. Và rồi, một mùi hương quen thuộc, nồng nàn đến day dứt, chợt len lỏi vào không khí của quán cà phê. Mùi hoa sữa. Dù đã cuối mùa, nhưng vẫn có vài cây còn vương vấn chút hương thơm, đủ để gợi nhắc về một Hà Nội đặc trưng, về những kỷ niệm, và về một "đêm đông quyết định" sắp đến. Cả Ngân và Mai Chi đều cảm nhận được mùi hương ấy, như một lời thì thầm của thành phố.
Mai Chi nhìn Ngân, ánh mắt đầy suy tư. Cô nhận thấy rõ sự mệt mỏi và nặng trĩu trong lòng bạn mình, và cô biết, Ngân sẽ không thể giữ im lặng lâu hơn nữa. Có lẽ, chỉ là vấn đề thời gian.
Ngân vẫn giữ im lặng, nhưng trong sâu thẳm, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn li ti bắt đầu lất phất rơi, bám vào mặt kính, làm nhòe đi ánh đèn đường. Mùa đông Hà Nội, những cơn mưa phùn, và mùi hoa sữa cuối mùa, tất cả đang hòa quyện lại, tạo nên một bản nhạc buồn bã nhưng cũng đầy chất thơ, báo hiệu cho một giai đoạn mới, đầy thử thách. Cô biết, mình không thể cứ mãi trốn tránh. Cô và Minh, hai con người với những nỗi lo lắng, những "điều chưa nói", sẽ phải đối mặt với nhau, với những quyết định lớn lao đang chờ đợi. Và cái đêm đông này, với mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn, có lẽ chính là khúc dạo đầu cho một cuộc đối thoại không thể tránh khỏi.