Ngọn lửa ấm áp từ buổi gặp mặt vỉa hè đêm trước vẫn còn vương vấn trong lòng Hoàng Minh, xua đi phần nào cái lạnh ngọt của Hà Nội. Sáng nay thức dậy, cậu thấy mình nhẹ nhõm hơn, không còn quá nặng trĩu bởi những lo toan cơm áo. Lời nói của Ngân, "Cẩn thận nhé," cứ lảng vảng mãi trong tâm trí, tựa như một làn gió thơm lành xoa dịu những mệt mỏi. Cậu biết, đó không phải là sự thương hại, mà là một sự quan tâm chân thành, tinh tế, len lỏi qua lớp vỏ bọc trầm tĩnh của cô. Điều đó khiến cậu có thêm động lực, thêm niềm tin vào con đường mình đang đi.
Chiều muộn, khi những tia nắng cuối ngày bắt đầu chếch nghiêng, nhuộm vàng mái ngói rêu phong của thủ đô, Hoàng Minh cùng Đức Anh và Thảo Vy có buổi học nhóm tại Thư viện Quốc gia Việt Nam. Cái rét đầu đông đã bắt đầu thấm sâu hơn vào da thịt, nhưng bước vào trong thư viện, một cảm giác ấm áp và tĩnh lặng bao trùm lấy không gian. Kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn vươn cao, cầu thang rộng uốn lượn và sảnh chính cao vút mang đến một vẻ uy nghi, cổ kính. Hương giấy cũ, mực in và mùi gỗ thoang thoảng, hòa quyện với mùi bụi thời gian, tạo nên một không khí đặc trưng của tri thức. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt trên giấy và tiếng bước chân khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh, nhưng lại không hề gây ồn ào, trái lại, càng làm nổi bật thêm sự tôn kính dành cho tri thức nơi đây.
Hoàng Minh tìm một bàn trống gần khu vực sách văn học, nơi ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn vẫn còn rọi vào, đủ để đọc mà không cần bật đèn. Cậu đặt chồng sách vở xuống, lòng vẫn còn bâng khuâng. Đức Anh đã nhanh chóng lôi ra một gói bim bim và bắt đầu lật giở những trang sách chuyên ngành, cố gắng nhồi nhét kiến thức. Thảo Vy thì cẩn thận ghi chép, thỉnh thoảng lại lén nhìn Đức Anh với vẻ mặt nửa bực mình nửa buồn cười.
"Thằng Minh hôm nay sao cứ lơ đễnh thế?" Đức Anh khẽ cằn nhằn, gõ nhẹ cây bút vào đầu Minh. "Hay lại tương tư ai rồi mà hồn bay phách lạc vậy?"
Hoàng Minh giật mình, khẽ lắc đầu. "Đâu có. Chỉ là... đang nghĩ về bài tập thôi." Cậu cúi xuống giả vờ xem sách, nhưng ánh mắt lại vô tình lướt qua những dãy bàn gần đó. Và rồi, cậu dừng lại.
Ở một chiếc bàn cách đó không xa, nơi ánh đèn vàng dịu đã bắt đầu được bật lên, Lê Ngân đang ngồi. Cô mặc chiếc áo len màu xám tro, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, tạo nên một vẻ đẹp trầm tĩnh và thanh thoát. Đối diện Ngân là một cô gái khác, với gương mặt thông minh, đeo kính cận, đang cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ tay. Đó là Thùy Linh, Hoàng Minh nhận ra, cô bạn cùng nhóm học với Ngân mà cậu đã từng gặp thoáng qua.
Thùy Linh nói với Ngân, giọng cô ấy nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng: "Ngân xem lại chỗ này. Cậu ghi ý chính vào sổ đi, lát nữa mình tổng hợp lại."
Lê Ngân khẽ gật đầu, không nói gì nhiều. Cô ấy lật giở một cuốn sổ tay bìa da màu nâu, cũ kỹ nhưng được giữ gìn cẩn thận. Bằng những nét bút thanh thoát, cô bắt đầu phác thảo những ghi chú, những ý tưởng. Hoàng Minh quan sát cách Ngân cúi đầu viết, đôi lúc cô ấy đưa tay vuốt nhẹ bìa cuốn sổ, như thể đó là một vật phẩm quen thuộc và quý giá, chứa đựng cả một thế giới riêng. Anh cảm nhận được sự tỉ mỉ, tinh tế của cô qua từng cử chỉ nhỏ đó. Cuốn sổ tay ấy, với những dòng chữ và phác thảo tinh tế, dường như không chỉ là một công cụ học tập, mà còn là một phần mở rộng của tâm hồn Ngân. Nó báo hiệu rằng đây sẽ là một vật phẩm quan trọng, một cầu nối giao tiếp thầm lặng giữa cô và Hoàng Minh sau này.
"Ngân với Thùy Linh học nhóm đấy," Thảo Vy khẽ nói, ánh mắt dõi theo hai cô gái. "Thùy Linh học giỏi lắm, tỉ mỉ kinh khủng. Còn Ngân thì khỏi nói rồi, đầu óc toàn kiến thức ấy. Hai đứa nó mà làm việc nhóm thì điểm cao chót vót."
Hoàng Minh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lê Ngân. Cậu thấy Thùy Linh đưa Ngân một tờ giấy có in sẵn các mục cần ghi chép, có lẽ là một dàn ý chi tiết cho bài tập. Ngân đón lấy, đọc lướt qua rồi lại cúi xuống cuốn sổ. Có một sự chuyên nghiệp và nghiêm túc toát ra từ họ, một sự tập trung mà đôi khi Minh cảm thấy mình còn thiếu sót. Cậu nghĩ về những đêm làm thêm ở công trường, về những buổi vác xi măng nặng nhọc, về mồ hôi và bụi bẩn. Rồi cậu nhìn Ngân, cô gái Hà Nội gốc, với vẻ ngoài thanh lịch và tri thức. Một thoáng tự ti nhẹ dâng lên trong lòng cậu, một cảm giác về khoảng cách vô hình giữa hai thế giới mà họ đang sống.
Tuy nhiên, sự tự ti ấy nhanh chóng được thay thế bằng một niềm ngưỡng mộ thầm kín. Cậu ngưỡng mộ sự chăm chỉ, sự tinh tế và khả năng tập trung của Ngân. Cậu nhận ra rằng, dù cuộc sống của cô có vẻ an nhàn hơn, nhưng cô cũng có những áp lực, những nỗ lực riêng để vươn tới sự hoàn hảo. Giữa không gian thư viện tĩnh lặng, Minh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với Ngân, không phải bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện, bằng những rung động tinh tế len lỏi trong không khí.
Đức Anh cuối cùng cũng từ bỏ việc cố gắng hiểu nội dung cuốn sách khó nhằn, ngẩng đầu lên thở dài. "Ê Minh, mày đã nghĩ ra phần kết của bài tiểu luận chưa? Tao thấy bế tắc quá rồi."
Hoàng Minh quay lại với thực tại, cố gắng gạt bỏ hình ảnh Ngân và cuốn sổ tay ra khỏi tâm trí. "À... tao đang nghĩ đến một góc nhìn mới, về ảnh hưởng của đô thị hóa đến văn học hiện đại ấy mà." Cậu bắt đầu trình bày ý tưởng của mình, nhưng trong sâu thẳm, hình ảnh Lê Ngân cúi đầu viết, với đôi bàn tay thon dài khẽ vuốt ve cuốn sổ bìa da, vẫn in đậm trong tâm trí cậu. Cậu tự hỏi, Ngân đang viết gì? Có phải chỉ là những công thức khô khan, hay còn là những suy nghĩ, những cảm xúc mà cô giấu kín? Cuốn sổ tay ấy, đối với cậu, bỗng trở thành một vật phẩm mang đầy bí ẩn và sức hấp dẫn.
Buổi học nhóm kết thúc khi trời đã nhá nhem tối. Mùi giấy cũ và gỗ vẫn vương vấn, theo chân Hoàng Minh bước ra khỏi thư viện. Cái lạnh ngọt của Hà Nội lúc này đã trở nên rõ rệt hơn, len lỏi qua từng lớp áo khoác. Cậu chào tạm biệt Đức Anh và Thảo Vy, rồi một mình rảo bước trên con phố đã lên đèn. Trong đầu cậu vẫn là hình ảnh Ngân và cuốn sổ tay, cùng với những suy nghĩ về sự tinh tế, về những điều chưa nói mà cô gái Hà Nội ấy ẩn chứa. Cậu biết, mình đang dần bước vào một thế giới mới, một thế giới mà trước đây cậu chưa từng nghĩ tới, một thế giới đầy những sắc màu tĩnh lặng và những rung động tinh tế.
Hoàng Minh có một việc cần làm khác trước khi về phòng trọ: ghé Ga Hà Nội để nhận một kiện hàng mẹ gửi từ quê lên. Chuyến tàu mang theo những món quà quê, những lời dặn dò của mẹ, và cả hơi ấm gia đình, luôn là một phần an ủi đối với cậu giữa lòng thành phố lớn.
Khi cậu đặt chân đến Ga Hà Nội, hoàng hôn đã buông xuống hẳn. Bầu trời chuyển sang một màu xanh thẫm, điểm xuyết những vệt cam đỏ cuối cùng của mặt trời đã lặn. Cái rét đầu đông càng trở nên khắc nghiệt hơn, những cơn gió heo may thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt giá. Ga Hà Nội, với kiến trúc Pháp cổ kính, sừng sững giữa lòng thành phố, nhưng bên trong lại là một thế giới hoàn toàn khác. Âm thanh còi tàu vang vọng, tiếng bánh xe nghiến trên ray tạo ra một điệu nhạc buồn bã, xen lẫn tiếng loa phát thanh thông báo những chuyến tàu đến và đi. Dòng người hối hả, vali kéo lạch cạch trên sân ga, những cuộc chia ly vội vã, những cuộc gặp gỡ đầy mong chờ. Mùi khói tàu, bụi, dầu mỡ và cả mùi thức ăn nhanh từ những quán ăn vặt vương vấn trong không khí, tạo nên một bức tranh sống động nhưng cũng đầy hỗn độn.
Hoàng Minh đứng giữa dòng người, cảm thấy mình nhỏ bé và bơ vơ. Anh nhìn những khuôn mặt xa lạ lướt qua, mỗi người mang theo một câu chuyện, một hành trình riêng. Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy nỗi nhớ nhà dâng trào, nỗi nhớ về một miền quê yên bình, xa xôi. Cậu đưa tay vào túi áo khoác dày, cố gắng giữ ấm cho mình, hơi thở hóa khói trắng mỗi khi cậu thở ra.
Đang lúc ấy, ánh mắt Hoàng Minh bất chợt dừng lại.
Ở khu vực chờ không quá xa, nơi ánh đèn vàng hắt xuống làm nổi bật một khoảng không gian nhỏ, Lê Ngân đang đứng. Cô ấy vẫn là Ngân của mọi khi, với vẻ ngoài trầm tĩnh và thanh lịch. Chiếc áo khoác dạ màu be ôm lấy dáng người mảnh mai, tôn lên vẻ đẹp tinh tế của cô. Cô đứng một mình, ánh mắt dõi ra phía đường ray, không vội vã, không ồn ào, như một nốt trầm giữa bản giao hưởng hối hả của nhà ga. Có vẻ cô đang chờ đón hoặc tiễn một ai đó.
Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cậu không ngờ lại gặp Ngân ở đây, một nơi xa lạ và ồn ào như ga tàu, khác hẳn với sự tĩnh lặng của thư viện hay sự ấm cúng của quán ăn vặt. Cậu ngập ngừng, lưỡng lự không biết có nên đến chào hỏi hay không. Cậu, một chàng trai tỉnh lẻ đến nhận đồ gia đình, với vẻ ngoài có phần mệt mỏi sau những ngày làm thêm, đối diện với cô, một cô gái Hà Nội gốc với thần thái thanh lịch và phong thái tự tin. Khoảng cách vô hình giữa họ dường như càng rõ rệt hơn trong bối cảnh này.
Tuy nhiên, một lực hút vô hình nào đó đã khiến cậu tiến lại gần.
"Ngân... bạn cũng ở đây à?" Hoàng Minh lên tiếng, giọng cậu nhỏ nhẹ và hơi ngập ngừng, gần như bị át bởi tiếng loa thông báo.
Lê Ngân quay lại, đôi mắt sâu và trầm của cô hơi mở to vì ngạc nhiên. Một thoáng giật mình lướt qua, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ trầm tĩnh vốn có. "Ừm... Minh à." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại rõ ràng đến lạ. "Trùng hợp quá nhỉ."
Sự trùng hợp này, giữa dòng đời hối hả, giữa hàng ngàn con người, lại khiến cả hai có chút bối rối. Hoàng Minh cảm thấy má mình hơi nóng lên. Cậu không biết phải nói gì tiếp theo.
"Bạn... đến tiễn người thân à?" Hoàng Minh hỏi, cố gắng phá vỡ sự im lặng gượng gạo.
Ngân khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi ra phía đường ray, nhưng có vẻ không còn thờ ơ như trước. "Mình đón cô họ." Cô ấy dừng lại một chút, rồi hỏi lại: "Còn cậu?"
"Mình nhận đồ gia đình gửi lên," Hoàng Minh trả lời, giọng cậu hơi thấp xuống, một chút ngượng ngùng khi phải nói về những món đồ quê mùa giữa không khí hiện đại của nhà ga.
Cả hai lại rơi vào im lặng. Hoàng Minh và Lê Ngân đứng đối diện nhau, giữa dòng người qua lại, tạo thành một khoảng lặng bất ngờ. Ánh mắt họ chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một thoáng ngượng ngùng rồi cả hai đều nhìn đi chỗ khác. Lê Ngân khẽ siết chặt chiếc túi xách đang cầm trên tay, một cử chỉ nhỏ nhưng lại tiết lộ sự bối rối bên trong cô. Hoàng Minh vô thức đưa tay vào túi áo khoác, cảm nhận sự lạnh giá của không khí và cả sự bồn chồn trong lòng.
Một tiếng còi tàu vang lên thật dài, xé toang không gian, phá vỡ sự yên tĩnh bất thường giữa hai người. Đoàn tàu từ từ tiến vào sân ga, mang theo hơi lạnh và một làn khói trắng mờ ảo. Hoàng Minh nhìn Ngân, ánh mắt cô ấy vẫn dõi theo đoàn tàu, nhưng trong đôi mắt trầm tĩnh ấy, cậu thấy một điều gì đó sâu sắc hơn, một sự bâng khuâng khó tả. Cậu tự hỏi, liệu cô có đang nghĩ về những chuyến đi, về những cuộc chia ly, hay về những điều chưa nói mà mỗi người đều cất giấu trong lòng?
Cuộc gặp gỡ tình cờ ở Ga Hà Nội này, một nơi biểu tượng cho những chuyến đi và sự chia ly, gợi ý về những bước ngoặt trong tương lai của mối quan hệ của họ, có thể liên quan đến các quyết định về định hướng cuộc sống và khoảng cách địa lý. Ánh mắt và cử chỉ nhỏ của Lê Ngân dành cho Hoàng Minh, cùng với sự quan sát tinh tế của Minh, củng cố 'những ánh mắt chạm nhau, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng sắp trở thành thói quen', dẫn đến những tương tác sâu sắc hơn.
Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến trái tim Hoàng Minh ấm lên lạ thường. "Thôi, mình phải đi đón cô rồi. Gặp lại cậu sau nhé."
"À... ừm," Hoàng Minh đáp lại, giọng hơi lắp bắp. "Cẩn thận nhé." Cậu nghe thấy chính mình lặp lại lời cô đã nói với cậu đêm qua.
Lê Ngân gật đầu, rồi quay lưng bước đi, hòa vào dòng người hối hả. Bóng dáng cô dần khuất sau những cột đèn pha tàu hỏa, nhưng hình ảnh cô đứng đó, thanh lịch và trầm tĩnh giữa sự ồn ào của nhà ga, vẫn đọng lại trong tâm trí Hoàng Minh. Cậu vẫn đứng đó một lúc lâu, cảm nhận cái rét cắt da của Hà Nội. Trong lòng cậu, một cảm giác bâng khuâng khó tả dâng lên. Sự tự ti về xuất thân, về cuộc sống vất vả của mình vẫn còn đó, nhưng đã hòa lẫn với một chút ấm áp, một chút hy vọng từ cuộc gặp gỡ bất ngờ này. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, đang chờ đợi để được hé lộ, nhẹ nhàng như hương hoa sữa cuối mùa, nhưng lại sâu lắng và khó phai, giữa lòng thành phố cổ kính mà họ đang cùng nhau khám phá, giữa những ngày tháng tươi trẻ và đầy những điều bất ngờ này.