Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 191

Lời Mở Đầu Vụng Về

3329 từ
Mục tiêu: Khắc họa bước đi đầu tiên của Hoàng Minh trong việc đối mặt với Lê Ngân về tương lai, dù còn vụng về và gián tiếp.,Làm nổi bật sự giằng xé nội tâm của Lê Ngân khi phải đối diện với áp lực gia đình và sự bất an về một thay đổi lớn, khiến cô càng khép mình hơn.,Thiết lập bối cảnh cho cuộc đối thoại trực tiếp và căng thẳng hơn ở chương sau bằng cách phơi bày sự khó khăn trong giao tiếp giữa hai nhân vật.,Duy trì nhịp độ 'setup' của Arc 4, nhấn mạnh sự căng thẳng âm ỉ và những hiểu lầm chưa được giải tỏa.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Tense, reflective, melancholic, hesitant, frustrating.
Kết chương: [object Object]

Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí se lạnh của quán cà phê, len lỏi qua từng kẽ lá, từng ô cửa kính, như một lời thì thầm của Hà Nội về những điều sắp đến. Lê Ngân vẫn ngồi đó, bàn tay lạnh ngắt siết chặt cuốn sổ tay, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Mai Chi, nhưng trong lòng cô, bão tố vẫn chưa ngừng. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với sự thật, với chính cảm xúc của mình, vẫn lớn hơn bất cứ khao khát được giải tỏa nào. Cô biết, Mai Chi hiểu cô, nhưng để mở lòng, để tháo gỡ từng nút thắt đã chằng chịt trong tim, cần một sự dũng cảm mà giờ đây cô cảm thấy mình không có. Màn đêm buông xuống Hà Nội, và những hạt mưa phùn li ti bắt đầu lất phất rơi, bám vào mặt kính, làm nhòe đi ánh đèn đường. Cái rét ngọt đầu đông đã chuyển mình thành cái rét cắt da thịt, báo hiệu một đêm đông dài và đầy suy tư. Cuốn sổ tay nằm trong lòng Ngân, tựa như một vật chứng cho tất cả những "điều chưa nói", những gánh nặng mà cô và Minh đang cùng nhau gánh chịu, dù cho mỗi người một cách riêng. Mai Chi nhìn Ngân, ánh mắt đầy suy tư, và một tia thấu hiểu lóe lên. Cô biết, bạn mình cần không gian, và hơn thế, cần chính Minh để tự gỡ bỏ rào cản ấy.

***

Hoàng Minh bước đi trên vỉa hè Hà Nội, từng bước chân như nặng trĩu hơn dưới cái lạnh cắt da của buổi cuối chiều. Gió heo may từ Hồ Tây thổi về, mang theo hơi ẩm ướt của mùa đông, tạt vào mặt anh, khiến những suy nghĩ càng thêm miên man. Anh nắm chặt quai cặp, bên trong là những cuốn sách giáo trình, nhưng trong đầu anh, những lời khuyên của Anh Khoa, những băn khoăn của chính mình cứ tua đi tua lại như một thước phim quay chậm. "Điều gì thực sự có ý nghĩa với em, Minh?" – câu hỏi ấy cứ vang vọng. Và anh đã biết câu trả lời. Lê Ngân. Cô ấy là điều có ý nghĩa. Cô ấy, và cái tình cảm chôn giấu bao lâu nay, những kỷ niệm đã dệt nên một phần thanh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy khắc khoải của anh.

Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời Hà Nội, một màu xám chì ảm đạm, như tâm trạng của chính anh lúc này. Những hàng cây khẳng khiu ven đường, trơ trụi lá, run rẩy trong gió. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng gió rít qua những khe nhà, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đô thị. Thoang thoảng, rất khẽ thôi, một mùi hương quen thuộc chợt len lỏi vào khứu giác anh. Mùi hoa sữa. Dù đã cuối mùa, những cánh hoa cuối cùng vẫn cố gắng níu giữ chút hương nồng, như một lời nhắc nhở dai dẳng về những gì đã qua, và những gì sắp đến. Anh biết, cái mùi hương ấy, với Ngân, cũng mang một ý nghĩa đặc biệt. Nó là sợi dây vô hình kết nối hai người, là chứng nhân cho những khoảnh khắc đầu tiên, những rung động đầu tiên.

Mỗi bước chân của Minh là một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Một bên là nỗi sợ hãi. Sợ rằng khi anh nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi. Sợ rằng cơ hội lớn kia, cái con đường mà anh đã cố gắng rất nhiều để chạm tới, sẽ trở thành một bức tường ngăn cách giữa anh và Ngân. Sợ rằng cô sẽ không hiểu, hoặc tệ hơn, sẽ xa lánh anh. Sự rụt rè, bỡ ngỡ của một chàng trai tỉnh lẻ trước sự rộng lớn và phức tạp của Hà Nội, trước những mối quan hệ phức tạp của con người, lại càng khiến anh ngần ngại. Anh lo lắng không biết phải bắt đầu từ đâu, phải nói như thế nào để Ngân hiểu hết được nỗi lòng anh, hiểu hết được tầm quan trọng của cô trong quyết định lớn lao này. Anh đã nghĩ rất nhiều, đã chuẩn bị rất nhiều câu chữ trong đầu, nhưng mỗi khi định hình lại, chúng lại tan biến như khói sương trong gió lạnh.

"Phải nói thôi. Không thể cứ thế này mãi được." Anh tự nhủ, giọng nói thầm thì đến nỗi chính anh cũng khó nghe rõ. Đó không chỉ là một quyết tâm, mà còn là một sự thúc ép từ sâu thẳm trái tim. Anh không muốn những hiểu lầm, những khoảng cách cứ thế lớn dần lên, nuốt chửng cái tình cảm mà họ đã cố gắng vun đắp bấy lâu. Anh không muốn để cái "điều chưa nói" ấy trở thành một hối tiếc mãi mãi. Anh nhớ đến ánh mắt trầm tư của Ngân, vẻ mặt cô đơn của cô ở quán cà phê hôm trước khi anh vô tình nhìn thấy từ xa. Anh biết, cô cũng đang có những gánh nặng của riêng mình, những áp lực từ gia đình, từ tương lai. Cả hai đều đang lạc lối trong một mê cung của những lựa chọn và cảm xúc, và cần lắm một ngọn đèn soi đường, một tiếng nói để phá tan sự im lặng.

Anh đi bộ nhanh hơn, ánh mắt kiên định nhưng vẫn thấp thoáng nét lo âu, liên tục nhìn đồng hồ đeo tay. Thời gian cứ trôi đi, và anh biết, mình không thể trì hoãn thêm nữa. Anh cần tìm Ngân, cần đối mặt với cô, dù cho cuộc đối thoại ấy có thể sẽ khó khăn, có thể sẽ khiến cả hai tổn thương. Hà Nội cuối chiều, với những ánh đèn đường bắt đầu le lói, những cửa hàng dần lên đèn, và dòng người hối hả vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc, học tập. Mọi thứ dường như đều đang chuyển động, chỉ có tình cảm của anh và Ngân, dường như đang đứng yên, mắc kẹt giữa những ngần ngại và lo sợ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt tràn vào lồng ngực, rồi tiếp tục bước đi, hướng về nơi anh nghĩ Ngân sẽ có mặt vào giờ này: Thư viện Quốc gia. Anh hy vọng, trong không gian yên tĩnh ấy, họ có thể tìm thấy một khoảnh khắc để nói ra những điều cần nói, những điều đã bị kìm nén quá lâu.

***

Khi Hoàng Minh đặt chân đến Thư viện Quốc gia Việt Nam, màn đêm đã gần như bao trùm toàn bộ thành phố, chỉ còn những vệt sáng yếu ớt của buổi hoàng hôn còn vương lại trên bầu trời phía Tây. Kiến trúc Pháp cổ kính của thư viện hiện lên uy nghi, tráng lệ dưới ánh đèn vàng dịu, với những cột đá lớn sừng sững, cầu thang rộng lớn dẫn lên sảnh chính cao vút. Một vẻ đẹp vượt thời gian, tĩnh lặng và đầy tri thức, như một ốc đảo bình yên giữa lòng Hà Nội ồn ào. Minh cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi bước qua cánh cửa lớn, như thể không gian này có thể giúp anh tìm thấy sự tĩnh tâm cần thiết cho cuộc nói chuyện sắp tới.

Bên trong thư viện, không khí ấm áp hơn hẳn so với cái lạnh cắt da bên ngoài. Mùi giấy cũ, mực in, và gỗ từ những kệ sách cao ngút, những bàn ghế đọc bằng gỗ chắc chắn, hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng, dễ chịu. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ xa, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và tiếng bước chân khẽ khàng của những người đọc sách, tất cả tạo nên một bản hòa âm của sự tĩnh lặng, của trí tuệ. Minh bước đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng hàng ghế, từng góc phòng, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của Lê Ngân. Anh biết Ngân thường có một góc riêng, gần cửa sổ lớn nhìn ra đường phố, nơi cô có thể vừa học, vừa thả hồn vào dòng suy nghĩ của mình.

Và rồi, anh tìm thấy cô. Lê Ngân ngồi ở một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh sáng từ chiếc đèn bàn nhỏ hắt xuống trang sách, nhưng ánh mắt cô lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đang buông xuống. Vẻ mặt cô trầm tư, đôi mắt sâu và trầm ấy dường như đang chứa đựng cả một thế giới nội tâm hỗn loạn, dù bên ngoài cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng, phủ xuống một phần vai áo, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát nhưng cũng đầy u buồn. Cuốn sách cũ trên tay cô, dường như chỉ là một vật che chắn cho những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí. Cuốn sổ tay ghi chép chung của cô và Minh, với những ghi chú nguệch ngoạc và nét vẽ phác thảo, nằm ngay bên cạnh, như một vật nhắc nhở về những sợi dây liên kết vô hình giữa hai người.

Minh hít thở thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. Anh tiến lại gần bàn của Ngân, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình. Khi chỉ còn cách cô một vài bước, anh dừng lại, ánh mắt anh nhìn chăm chú vào bóng lưng quen thuộc ấy. Có lẽ, cô đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, không hề hay biết về sự hiện diện của anh. Anh do dự một thoáng, rồi khẽ đặt tay lên vai cô một cách rụt rè. Cái chạm nhẹ nhàng ấy, lại khiến Ngân giật mình. Cô quay phắt lại, ánh mắt ngạc nhiên pha chút đề phòng lướt qua anh, rồi lại nhanh chóng cụp xuống trang sách, như thể không muốn anh nhìn thấy bất cứ điều gì trong đôi mắt cô.

"Ngân," Minh thì thầm, giọng anh khẽ khàng đến mức gần như tan biến trong không gian tĩnh lặng của thư viện. Anh muốn nói to hơn, muốn bày tỏ hết nỗi lòng, nhưng dường như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ họng anh. Anh cảm thấy một sự bối rối dâng lên trong lòng khi nhìn thấy vẻ mặt của Ngân. Cô không mỉm cười, không hỏi han, chỉ đơn thuần là một cái giật mình và ánh mắt lảng tránh. Sự lạnh lùng quen thuộc của cô, giờ đây lại càng khiến anh cảm thấy khó tiếp cận hơn bao giờ hết, như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa hai người.

"Minh?" Ngân khẽ đáp, giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng cũng đầy sự xa cách. Cô không ngẩng đầu lên, vẫn giữ ánh mắt dán chặt vào cuốn sách, như thể đó là điều quan trọng nhất lúc này. Cô siết chặt cuốn sổ tay ghi chép chung đang nằm cạnh mình, một hành động vô thức để che giấu sự bất an. Anh có thể cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình giữa hai người. Cái không khí ấm áp của thư viện bỗng chốc trở nên ngột ngạt, như có một điều gì đó đang đè nặng lên không gian nhỏ bé quanh họ. Minh biết, đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Anh đã cố ý tìm đến cô, và cô, dường như cũng đang chờ đợi một điều gì đó, dù cho cô cố gắng che giấu nó bằng vẻ ngoài trầm tĩnh và thờ ơ. Anh đứng đó, lúng túng, không biết phải bắt đầu từ đâu, khi mà ánh mắt cô không hề cho anh một tín hiệu nào để tiếp tục.

***

Hoàng Minh, sau một thoáng ngập ngừng, kéo chiếc ghế trống đối diện Ngân và ngồi xuống. Cái ghế gỗ cũ kêu kẽo kẹt một tiếng nhỏ, phá vỡ sự tĩnh lặng nhưng không làm Ngân rời mắt khỏi cuốn sách. Anh cố gắng tìm một điểm tựa trong ánh mắt cô, nhưng cô vẫn kiên quyết lảng tránh, ánh mắt dán chặt vào những dòng chữ trên trang giấy. Không khí xung quanh họ bỗng trở nên căng thẳng một cách lạ lùng, dù âm thanh duy nhất vẫn chỉ là tiếng lật trang sách khe khẽ và tiếng bút viết từ xa. Mùi sách cũ vẫn nồng, nhưng giờ đây nó dường như cũng mang một chút vị ngột ngạt, khó thở.

"Anh... anh có chuyện này muốn nói với em," Minh bắt đầu, giọng anh khẽ khàng, rụt rè như thường lệ, nhưng lần này lại pha thêm một chút bối rối và sự kiên quyết. Anh gãi đầu, thói quen cũ mỗi khi căng thẳng. "Về tương lai... về những lựa chọn có thể thay đổi nhiều thứ." Anh dùng những từ ngữ chung chung, không dám nhắc thẳng đến cơ hội du học hay công việc mà Anh Khoa đã gợi mở, sợ rằng điều đó sẽ khiến Ngân thêm áp lực, hoặc đẩy cô ra xa hơn. Ánh mắt anh tràn đầy hy vọng và lo lắng, cố gắng truyền tải những điều anh chưa thể nói thành lời. Anh muốn Ngân hiểu, muốn cô chia sẻ gánh nặng này cùng anh.

Lê Ngân khẽ nhíu mày, nhưng vẫn không ngẩng đầu lên. Cô lật sang trang sách mới, một cử chỉ dứt khoát đến lạnh lùng. "Tương lai thì ai mà biết trước được, Minh?" Cô đáp lại, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lại mang một sự thờ ơ khó hiểu, như thể câu chuyện này không hề liên quan đến cô. "Em cũng đang có nhiều thứ phải lo. Luận văn, đồ án... sắp tới còn phải tập trung cho đợt thực tập nữa." Cô nói về những áp lực học hành, về những mục tiêu trước mắt, hoàn toàn né tránh chủ đề Minh đang muốn nói đến. Cô cố gắng tạo ra một bức tường vô hình bằng những lời lẽ hợp lý, để anh không thể đi sâu hơn vào nội tâm cô.

Minh cảm thấy một sự hụt hẫng dâng lên trong lòng. Anh đã chuẩn bị rất nhiều, đã gom góp hết can đảm để đến đây, vậy mà Ngân lại đáp lại bằng một sự né tránh rõ ràng đến vậy. "Nhưng đây là một cơ hội... một cơ hội lớn." Anh cố gắng tiếp tục, giọng anh có chút run rẩy. Anh muốn giải thích rõ hơn, muốn nói về những hoài bão, về khát vọng vươn lên của một chàng trai tỉnh lẻ như anh, nhưng anh lại sợ rằng những lời đó sẽ càng làm Ngân cảm thấy bị đe dọa. Anh nhớ đến ánh mắt cô Mai Chi nhìn Ngân ở quán cà phê, ánh mắt đầy sự quan tâm và lo lắng. Anh biết Ngân đang mệt mỏi, nhưng anh không biết cách nào để cô mở lòng.

"Minh, anh cứ làm những gì anh thấy đúng đi," Ngân cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt cô vẫn không nhìn thẳng vào anh. Cô nhìn qua vai anh, ra phía cửa sổ lớn của thư viện, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, và những ánh đèn đường bắt đầu tạo nên một vầng sáng mờ ảo. "Em tin anh." Câu nói ấy, nghe có vẻ động viên, nhưng lại mang một ý nghĩa kết thúc, một lời đẩy đưa trách nhiệm, không hề giải quyết bất cứ điều gì. Giọng cô vẫn trầm tĩnh, không một chút cảm xúc dao động, như thể cô đang nói về một người xa lạ chứ không phải về người bạn thân thiết nhất của mình. Cái cách cô nói ra, khiến Minh cảm thấy mình bị từ chối một cách khéo léo, bị đẩy ra xa.

Anh nhìn cô, cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn sâu trong đôi mắt trầm ấy. Anh biết, cô không phải là người vô tâm. Anh biết, bên trong vẻ ngoài trầm tĩnh ấy là một tâm hồn tinh tế, sâu sắc. Vậy tại sao cô lại phản ứng như vậy? Phải chăng cô cũng đang sợ hãi? Sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi một tương lai không chắc chắn? Hay cô đang giận anh vì đã không nói rõ ràng hơn, vì đã để mọi chuyện đi đến bước đường này?

Minh gãi đầu lần nữa, cảm thấy bất lực. Anh muốn chạm vào tay cô, muốn nói rằng anh cũng sợ hãi, rằng anh cần cô bên cạnh. Nhưng anh lại không dám. Sự rụt rè cố hữu của anh lại trỗi dậy, ngăn cản anh làm bất cứ điều gì quá trực tiếp. Anh chỉ có thể nhìn cô, nhìn cuốn sổ tay ghi chép chung đang nằm trong lòng cô, như một minh chứng câm lặng cho những "điều chưa nói" giữa hai người.

Ngoài khung cửa sổ thư viện, một cơn gió lạnh chợt thổi qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của Hà Nội cuối đông. Và rồi, một mùi hương quen thuộc, nồng nàn đến day dứt, chợt thoảng qua, len lỏi vào không khí ấm áp của thư viện: mùi hoa sữa. Dù đã cuối mùa, nhưng vẫn có vài cây còn vương vấn chút hương thơm, đủ để gợi nhắc về một Hà Nội đặc trưng, về những kỷ niệm, và về một "đêm đông quyết định" sắp đến. Cả Minh và Ngân đều cảm nhận được mùi hương ấy, nhưng dường như nó chỉ làm tăng thêm sự căng thẳng giữa họ, như một lời nhắc nhở rằng thời gian không chờ đợi ai.

Ngân vẫn giữ im lặng, ánh mắt cô lại một lần nữa hướng về phía cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn li ti đã bắt đầu lất phất rơi, bám vào mặt kính, làm nhòe đi ánh đèn đường. Cô không nói gì thêm, không cho Minh một cơ hội nào để tiếp tục câu chuyện. Cái cách cô tránh né ánh mắt và chủ đề của anh báo hiệu rõ ràng rằng cuộc đối thoại thực sự, khó khăn hơn sẽ cần một bối cảnh khác, một áp lực lớn hơn để cô phá vỡ sự kìm nén.

Minh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao nỗi thất vọng và bối rối. Anh biết, cuộc nói chuyện này đã thất bại. Anh không thể khiến Ngân mở lòng, và cô cũng không cho anh cơ hội để bày tỏ hết những gì anh muốn nói. Hai người ngồi đó, giữa không gian tĩnh lặng của thư viện, nhưng lại cách xa nhau hàng ngàn dặm trong tâm hồn. Mùa đông Hà Nội, những cơn mưa phùn, và mùi hoa sữa cuối mùa, tất cả đang hòa quyện lại, tạo nên một bản nhạc buồn bã nhưng cũng đầy chất thơ, báo hiệu cho một giai đoạn mới, đầy thử thách. Anh biết, mình không thể cứ mãi trốn tránh, và cô cũng vậy. Cuộc đối thoại không thể tránh khỏi ấy, có lẽ, sẽ cần một đêm đông khác, một bối cảnh khác, một áp lực lớn hơn để cuối cùng, những "điều chưa nói" được cất lên thành lời. Anh đứng dậy, lặng lẽ, để lại Ngân một mình với cuốn sách và những suy tư của cô, cảm thấy nặng trĩu hơn bao giờ hết.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ