Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 193

Áp Lực Từ Phố Cũ

3668 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự đấu tranh nội tâm của Lê Ngân sau cuộc nói chuyện với Hoàng Minh, làm sâu sắc thêm nỗi lo lắng và sự bất an của cô về tương lai mối quan hệ.,Giới thiệu hoặc làm rõ áp lực từ gia đình Lê Ngân (Ông Hùng) về định hướng sự nghiệp của cô, tạo ra một gánh nặng ngoại cảnh song song với cơ hội của Hoàng Minh.,Cho thấy Lê Ngân có xu hướng khép mình, không dễ dàng chia sẻ cảm xúc, ngay cả với gia đình, khiến cô càng cô độc trong suy nghĩ.,Tiếp tục gieo mầm cho những hiểu lầm và khoảng cách giữa hai nhân vật do sự thiếu giao tiếp và sự tự ti của cả hai.
Nhân vật: Lê Ngân, Ông Hùng, Bà Lan
Mood: Trầm lắng, bâng khuâng, lo lắng, có chút u buồn nhẹ nhàng
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh của gió luồn qua lớp áo khoác khi họ bước ra khỏi quán, hòa lẫn với hơi ẩm của Hà Nội về đêm, làm Minh rùng mình. Hơi thở anh hóa khói, tan biến trong không khí lạnh lẽo. Anh biết, cuộc đối thoại này mới chỉ là khởi đầu. Những "điều chưa nói" vẫn còn đó, chất chứa, nặng nề, và sẽ cần thêm nhiều đêm đông nữa, nhiều cơn mưa phùn nữa, để cuối cùng, chúng được cất lên thành lời. Anh nhìn Ngân, nhìn bóng lưng mảnh mai của cô bước đi trước anh, và anh biết, mình không thể để mất cô. Dù phải đối mặt với bao nhiêu thử thách, anh cũng sẽ tìm cách giữ gìn mối liên kết này, giữ gìn những gì anh đã tìm thấy giữa lòng Hà Nội cổ kính, những gì đã nở rộ như hoa sữa trong những ngày tươi trẻ của họ.

***

Lê Ngân không về nhà ngay sau khi rời quán cà phê. Cô không muốn mang bầu không khí nặng nề từ cuộc nói chuyện với Hoàng Minh về căn hộ vốn ấm cúng của mình. Thay vào đó, cô chọn cách thả bộ dọc Hồ Gươm, hy vọng những làn gió se lạnh của buổi chiều tà có thể thổi bay đi chút hỗn loạn trong tâm trí.

Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên mặt hồ, phản chiếu lung linh trên những phiến lá cây cổ thụ đã ngả màu cuối thu. Tháp Rùa giữa hồ vẫn trầm mặc đứng đó, in bóng lên mặt nước tĩnh lặng, như một nhân chứng muôn đời của Hà Nội. Ngân thả bộ chậm rãi, từng bước chân như muốn níu kéo thời gian, níu kéo cái khoảnh khắc thanh bình hiếm hoi này. Gió từ mặt hồ thổi lên, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi bùn đất thoang thoảng, trộn lẫn với mùi cây xanh quen thuộc của con phố. Cô hít sâu một hơi, cố gắng lấp đầy lồng ngực bằng thứ không khí trong lành, để xua đi cái cảm giác ngột ngạt đang đè nén.

Nhưng những lời của Minh cứ vương vấn trong đầu cô, như những hạt mưa phùn dai dẳng bám vào cửa kính. "Anh sợ... mất em." Giọng anh trầm hẳn xuống, mang theo một nỗi tuyệt vọng mà cô cảm nhận rõ. Ngân siết chặt quai túi xách, những ngón tay trắng bệch hằn lên lớp da mềm mại. Cô muốn nói với anh, muốn ôm lấy anh và nói rằng cô cũng sợ hãi, sợ hãi không kém. Nhưng những lời ấy lại nghẹn lại nơi cổ họng, không thể nào bật ra được. Từ bé, Ngân đã không giỏi trong việc bộc lộ cảm xúc. Cô giống như một cái bình phong được chạm khắc tinh xảo, bên ngoài trầm tĩnh, đôi khi có chút lạnh lùng, nhưng bên trong lại chứa đựng cả một thế giới cảm xúc phức tạp, những rung động tinh tế mà chỉ riêng cô mới cảm nhận được. Cô sợ, sợ rằng nếu cô nói ra, mọi thứ sẽ trở nên thật hơn, nặng nề hơn, và cô không biết mình có thể chịu đựng được gánh nặng ấy hay không.

Những cặp đôi đang nắm tay đi dạo ven hồ, những gia đình nhỏ ríu rít tiếng cười, những gánh hàng rong với tiếng rao lảnh lót... tất cả đều lướt qua mắt Ngân như những thước phim quay chậm. Cô cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng người hối hả ấy. Sự cô độc bỗng chốc bao trùm lấy cô, một nỗi cô độc không phải vì không có ai bên cạnh, mà là vì không thể chia sẻ những gánh nặng chất chứa trong lòng. Tháp Rùa kia, Đền Ngọc Sơn kia, Cầu Thê Húc đỏ son kia, chúng vẫn ở đó, không thay đổi, vẫn là những biểu tượng quen thuộc của Hà Nội. Nhưng bản thân cô, cô có giữ được sự ổn định ấy không, khi mọi thứ xung quanh dường như đang chuyển động quá nhanh?

Hà Nội trong mắt Ngân không chỉ là nơi cô sinh ra và lớn lên, mà còn là một phần máu thịt của cô. Từ những con phố cổ rêu phong, những mái ngói thâm nâu, đến những hàng cây sấu già trải bóng mát, những quán cà phê nhỏ ẩn mình trong ngõ hẻm... tất cả đều là một phần của tâm hồn cô. Cô yêu cái không khí trầm mặc của Hồ Gươm mỗi sớm mai, yêu cái vẻ đẹp lãng mạn của những cơn mưa phùn giăng mắc, yêu cả cái rét cắt da đầu đông. Và cô yêu Hoàng Minh, một phần cũng vì anh đã đến và cùng cô dệt nên những kỷ niệm đẹp đẽ giữa lòng thành phố này. Anh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác an yên, một sự kết nối sâu sắc mà trước đây cô chưa từng biết đến.

Cơ hội của Minh, dù là học bổng hay công việc, đều đồng nghĩa với việc anh sẽ phải rời xa Hà Nội. Và điều đó, đối với Ngân, là một viễn cảnh đáng sợ. Không phải cô không muốn anh có một tương lai tốt đẹp, không phải cô không muốn anh vươn lên. Cô hiểu, hơn ai hết, khát vọng của anh. Nhưng cô sợ, sợ rằng khi anh đi, cái sợi dây vô hình đã kết nối hai người giữa lòng Hà Nội này sẽ đứt đoạn. Sợ rằng những kỷ niệm, những thói quen thân thuộc sẽ chỉ còn là quá khứ. Cô sợ phải đối mặt với một Hà Nội không có Minh, một Hà Nội mà cô đã quá quen thuộc với sự hiện diện của anh bên cạnh.

Cô dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, khẽ chạm tay vào lớp vỏ sần sùi, lạnh ngắt. Hơi thở cô thoát ra thành làn khói trắng, tan nhanh vào không khí. Cái rét ngọt của Hà Nội cuối thu đầu đông đã bắt đầu thấm vào da thịt, nhưng không lạnh bằng cái rét trong lòng cô. Ngân nhớ lại những lần hai người cùng đi dạo quanh Hồ Gươm, những lần ngồi cạnh nhau trên ghế đá, cùng ngắm Tháp Rùa, cùng chia sẻ những câu chuyện vu vơ. Những khoảnh khắc giản dị ấy, giờ đây bỗng trở nên vô cùng quý giá và xa vời.

Ngân ngước nhìn lên bầu trời, những vệt mây xám xịt đang trôi lững lờ. Có lẽ trời sẽ mưa. Mưa phùn. Cô không ghét mưa phùn. Ngược lại, mưa phùn Hà Nội luôn mang một vẻ đẹp riêng, một sự lãng mạn buồn bã. Nhưng hôm nay, cô chỉ thấy nó càng làm tăng thêm sự bế tắc trong lòng. Cô biết, mình không thể cứ mãi tránh né. Cuộc đời không phải lúc nào cũng tĩnh lặng như mặt hồ này. Sẽ có những cơn sóng lớn, những biến động đòi hỏi cô phải đưa ra lựa chọn, phải đối mặt. Và cô, với tính cách trầm tĩnh, vốn không thích sự thay đổi, lại càng cảm thấy bất an hơn bao giờ hết.

Một làn gió mạnh chợt thổi qua, làm những mái tóc đen dài của Ngân bay phấp phới. Cô khẽ rùng mình, quấn chặt chiếc khăn len quanh cổ. Đã đến lúc về nhà. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong những suy nghĩ mông lung này. Nhưng cô biết, dù có về nhà, dù có cố gắng tỏ ra bình thản, những "điều chưa nói" ấy vẫn sẽ lẩn khuất trong tâm trí cô, như mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó, nồng nàn mà day dứt, báo hiệu cho một đêm đông quyết định sắp đến, khi sự im lặng sẽ không còn là một lựa chọn cho bất cứ ai.

***

Bữa cơm tối tại căn hộ của Ngân diễn ra trong không khí ấm cúng quen thuộc, nhưng Lê Ngân lại cảm thấy khó hòa nhập. Căn hộ của gia đình cô, nằm trong một khu chung cư cũ nhưng đã được tân trang cẩn thận, luôn toát lên vẻ thanh lịch và gọn gàng, đúng như phong cách của bà Lan. Hôm nay, mùi canh sườn nấu măng thơm lừng tỏa khắp gian bếp, tiếng tivi phát ra một chương trình thời sự buổi tối, và tiếng lách cách của bát đũa tạo nên một bản hòa tấu rất đỗi đời thường. Nhưng với Ngân, tất cả chỉ như một bức màn che phủ lên những suy nghĩ đang vần vũ trong đầu cô.

Cô cố gắng duy trì vẻ bình thản, gắp thức ăn một cách từ tốn, chậm rãi, nhưng ánh mắt cô thường xuyên tránh né ánh nhìn của bố mẹ. Ông Hùng, ngồi đối diện cô, với dáng người cao, đeo kính, phong thái nho nhã thường ngày, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Bà Lan, dịu dàng và thanh lịch trong bộ đồ mặc ở nhà, luôn để ý từng cử chỉ nhỏ của con gái.

"Ngân này," Ông Hùng cất tiếng, đặt đôi đũa xuống một cách dứt khoát, "con đã nghiên cứu kỹ về chương trình liên kết ở Singapore chưa?" Giọng ông trầm ấm nhưng mang theo một sự kiên định, không cho phép sự lơ là. "Đó là cơ hội lớn, bố thấy con rất hợp đấy, lại có thể phát triển sự nghiệp sau này."

Ngân giật mình, chiếc đũa trong tay khẽ chạm vào thành bát. Cô ngước mắt lên nhìn bố, rồi lại cúi xuống, cố gắng nuốt miếng cơm đang nghẹn lại trong cổ họng. Cô đã biết đến chương trình này từ lâu, một chương trình thạc sĩ liên kết với một trường đại học danh tiếng ở Singapore, mà bố cô đã dành rất nhiều tâm huyết để tìm hiểu và khuyến khích cô tham gia. Nhưng từ khi quen Minh, từ khi tình cảm của họ dần sâu đậm, viễn cảnh rời xa Hà Nội, rời xa anh, đã trở thành một nỗi sợ hãi mơ hồ mà cô không dám đối mặt.

Bà Lan khẽ lay tay ông Hùng, ánh mắt bà dịu dàng nhưng cũng đầy lo lắng nhìn con gái. "Ông để con bé ăn uống đã, mới về mà ông đã nói chuyện công việc rồi." Bà nói, giọng bà nhỏ nhẹ, cố gắng xoa dịu bầu không khí đang trở nên căng thẳng. Bà hiểu con gái mình, hiểu rằng Ngân không phải là đứa trẻ bốc đồng, nhưng bà cũng cảm nhận được sự bất an đang ẩn sâu trong ánh mắt trầm tĩnh của con.

Ngân mỉm cười gượng gạo, một nụ cười không thể che giấu sự mệt mỏi. "Con sẽ xem xét kỹ ạ, bố mẹ đừng lo." Cô nói, giọng cô hơi khàn, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Nhưng trong lòng cô, những lời của bố cứ vang vọng, đan xen với những lời của Hoàng Minh buổi chiều. Hai cánh cửa, hai con đường, cùng mở ra những cơ hội lớn, nhưng lại đẩy cô và anh đến những ngã rẽ khác nhau. Áp lực từ gia đình, đặc biệt là từ ông Hùng, không phải là sự ép buộc thô bạo, mà là một sự định hướng nhẹ nhàng, nhưng lại nặng trĩu. Ông Hùng là người Hà Nội gốc, rất coi trọng sự nghiệp và địa vị xã hội. Ông luôn mong muốn con gái mình có một tương lai rộng mở, một công việc ổn định, danh giá, đúng như kỳ vọng của một gia đình gia giáo.

Ngân gắp một miếng măng, nhai chậm rãi. Cô nhìn sang mẹ, thấy ánh mắt bà Lan vẫn dõi theo mình đầy âu lo. Cô biết mẹ yêu thương và thấu hiểu cô, nhưng mẹ cũng không thể giúp cô giải quyết mớ bòng bong này. Ngân luôn có xu hướng tự mình giải quyết mọi vấn đề, tự mình chịu đựng mọi áp lực. Cô hiếm khi chia sẻ những điều sâu kín nhất trong lòng, ngay cả với mẹ mình, người mà cô luôn cảm thấy gần gũi nhất. Điều này khiến cô càng cô độc hơn trong suy nghĩ, trong những đấu tranh nội tâm.

Ông Hùng, không để ý đến lời nhắc nhở của vợ, tiếp tục. "Bố đã nói chuyện với chú An, bên bộ phận tuyển sinh của trường đó. Họ rất ấn tượng với hồ sơ của con. Con chỉ cần chuẩn bị thêm một chút, đặc biệt là tiếng Anh, là có thể nộp hồ sơ được rồi." Ông nói, vẻ mặt rạng rỡ, đầy hy vọng. Ông không hề biết rằng mỗi lời ông nói ra lại như thêm một gánh nặng vô hình đặt lên vai con gái.

"Vâng, con sẽ cố gắng ạ." Ngân đáp lại một cách máy móc. Cô cảm thấy mệt mỏi với những lời động viên, những kỳ vọng mà cô không biết liệu mình có thể đáp ứng hay không, hay có thực sự muốn đáp ứng hay không. Cô muốn nói, muốn hét lên rằng cô không muốn đi, cô muốn ở lại Hà Nội, ở lại bên Minh. Nhưng những lời ấy lại bị chặn lại bởi cái tính cách khép kín cố hữu của cô, bởi nỗi sợ làm bố mẹ thất vọng, và bởi cả sự tự ti rằng liệu tình yêu của cô và Minh có đủ lớn để vượt qua mọi thử thách hay không.

Bữa cơm kết thúc trong sự trầm mặc của Ngân và những lời dặn dò đầy quan tâm của bố mẹ. Bà Lan dọn dẹp bát đĩa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Ngân, như muốn nói một điều gì đó nhưng lại thôi. Ông Hùng thì vui vẻ kể về một vài tấm gương thành đạt của những người bạn con cái đã đi du học, mà không nhận ra rằng những câu chuyện đó chỉ làm tăng thêm sự nặng nề trong lòng con gái. Hà Nội bên ngoài cửa sổ vẫn lạnh lẽo, và trong căn hộ ấm cúng này, Ngân lại cảm thấy một sự lạnh lẽo khác, một sự cô đơn sâu thẳm trong chính tâm hồn mình. Cô biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài, với những trăn trở không ngừng, và những "điều chưa nói" vẫn cứ lơ lửng, chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp, hoặc một áp lực đủ lớn, để được bộc lộ.

***

Trong căn phòng riêng, Lê Ngân không thể chợp mắt. Kim đồng hồ đã chỉ sang con số hai, nhưng tâm trí cô vẫn tỉnh táo một cách đáng sợ. Ngoài cửa sổ, màn đêm Hà Nội tĩnh mịch bao trùm, chỉ còn lại những ánh đèn vàng dịu của đường phố xa xa và tiếng gió khẽ rít qua khe cửa. Gió đêm mang theo chút hơi lạnh đặc trưng của Hà Nội cuối mùa, và thoảng trong không khí một mùi hương quen thuộc, nồng nàn đến day dứt: mùi hoa sữa. Dù đã cuối mùa, nhưng vẫn có vài cây còn vương vấn chút hương thơm, đủ để gợi nhắc về một Hà Nội đặc trưng, về những kỷ niệm, và về một "đêm đông quyết định" sắp đến, nơi sự im lặng sẽ không còn là lựa chọn.

Ngân ngồi bên cửa sổ, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, nhìn ra khoảng không vô định. Đầu cô nặng trĩu những suy nghĩ. Những lời của Hoàng Minh về cơ hội của anh, cùng với áp lực từ bố cô về sự nghiệp của chính mình, đan xen tạo thành một mớ bòng bong trong tâm trí. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một ngã ba đường, mỗi con đường đều dẫn đến một tương lai xa lạ, một tương lai mà cô không chắc mình có thể chấp nhận được.

Cô nhớ lại ánh mắt đầy lo lắng của Minh khi anh nói "Anh sợ mất em." Cái nỗi sợ ấy của anh cũng chính là nỗi sợ của cô. Cô sợ mất anh. Sợ mất đi cái cảm giác bình yên khi có anh bên cạnh, sợ mất đi những buổi chiều tan học cùng nhau, những lần trú mưa dưới mái hiên cũ, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng đã trở thành thói quen. Tình yêu của họ không ồn ào, không kịch tính, mà lặng lẽ nảy nở, thấm dần vào cuộc sống của cả hai, như rễ cây bám sâu vào lòng đất. Giờ đây, chỉ nghĩ đến việc phải nhổ bật những gốc rễ ấy, lòng cô lại quặn thắt.

Nhưng rồi, lời nói của bố lại vang vọng: "Đó là cơ hội lớn, bố thấy con rất hợp đấy, lại có thể phát triển sự nghiệp sau này." Ông Hùng không muốn cô phải chịu thiệt thòi, ông muốn cô có một tương lai xán lạn. Cô biết, ông yêu thương cô theo cách riêng của ông, một cách nghiêm khắc nhưng đầy trách nhiệm. Cô không muốn làm ông thất vọng. Trọng trách về sự nghiệp, về việc làm rạng danh gia đình, luôn là một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai cô từ rất lâu rồi. Nó càng trở nên rõ ràng hơn khi cô trưởng thành, khi cô bắt đầu phải đối mặt với những lựa chọn quan trọng của cuộc đời.

Ngân thở dài, hơi thở hóa khói mờ ảo trong không khí lạnh. Cô cảm thấy mệt mỏi, không chỉ vì thức khuya, mà còn vì sự giằng xé không ngừng trong lòng. Cô muốn chia sẻ, muốn tìm kiếm lời khuyên, nhưng lại không biết phải nói với ai. Với Minh ư? Cô đã không thể nói ra những gì mình nghĩ khi đối diện với anh. Với bố mẹ ư? Cô sợ rằng lời nói của cô sẽ chỉ làm tăng thêm sự lo lắng của họ, hoặc sẽ bị bác bỏ bởi những lý lẽ thực tế về tương lai và sự nghiệp.

Cô khẽ vươn tay, mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra cuốn sổ tay nhỏ, bìa đã hơi sờn. Đó là cuốn sổ mà cô không bao giờ cho ai xem, nơi cô thường giãi bày những tâm tư sâu kín nhất, những nét vẽ ngẫu hứng về Hà Nội, về những góc phố quen thuộc, và đôi khi, cả những cảm xúc mơ hồ về Minh. Cô lật giở từng trang, ánh mắt lướt qua những nét chữ nhỏ nhắn, những hình vẽ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. Mùi giấy cũ thoảng lên, mang theo một chút hoài niệm, một chút bình yên giả tạo.

Cô dừng lại ở một trang trắng tinh, cầm chiếc bút bi trên tay. Đầu bút chạm nhẹ vào mặt giấy, nhưng cô không thể viết được gì. Tâm trí cô trống rỗng, nhưng cảm xúc lại hỗn độn. Cô muốn viết về nỗi sợ hãi của mình, muốn viết về tình yêu cô dành cho Minh, muốn viết về sự bế tắc khi phải lựa chọn giữa tình yêu và sự nghiệp, giữa Hà Nội và một chân trời mới. Nhưng tất cả những từ ngữ ấy dường như đều trở nên vô nghĩa, không đủ để diễn tả hết những gì cô đang cảm nhận. Cô vuốt ve những trang giấy như tìm kiếm một lời giải đáp, một sự an ủi từ chính những dòng chữ chưa thành hình.

Gió bên ngoài cửa sổ chợt thổi mạnh hơn, làm rèm cửa bay phần phật, mang theo một đợt không khí lạnh buốt. Mùi hoa sữa lại nồng nàn hơn một chút, như muốn len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng, của tâm hồn cô. Ngân nhắm mắt lại, cố gắng hít thật sâu, để mùi hương ấy lấp đầy phổi. Nó không còn là mùi hương lãng mạn của mùa thu nữa, mà là một mùi hương của sự chia ly, của những quyết định khó khăn, của một "đêm đông quyết định" đang đến gần.

Cô biết, sự im lặng và khả năng giấu kín cảm xúc của mình sẽ khiến Hoàng Minh càng thêm hiểu lầm và cảm thấy bị bỏ rơi. Anh sẽ nghĩ cô lạnh lùng, vô tâm, không quan tâm đến tương lai của anh. Nhưng cô không thể khác được. Từ bé đến lớn, cô đã quen với việc giữ mọi thứ trong lòng. Đó là cách cô bảo vệ bản thân, cũng là cách cô đối diện với thế giới. Áp lực từ gia đình về sự nghiệp của cô, kết hợp với cơ hội của Hoàng Minh, báo hiệu một tình huống "cả hai đều có lý do để rời đi", làm tăng tính phức tạp của quyết định cuối cùng. Liệu có còn một con đường nào đó, một lựa chọn nào đó để họ có thể giữ gìn tất cả?

Ngân mở mắt, nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng. Cô đặt bút xuống, không viết gì cả. Có lẽ, những điều chưa nói, những cảm xúc chưa thành lời, sẽ vẫn cứ ở đó, chất chứa, nặng nề, cho đến khi không thể kìm nén được nữa. Cho đến khi, một khoảnh khắc nào đó, một áp lực nào đó, buộc cô phải phá vỡ sự im lặng của chính mình. Nhưng đêm nay, trong căn phòng lạnh lẽo của mình, giữa mùi hoa sữa cuối mùa và những trăn trở không dứt, cô chỉ có thể giữ chặt cuốn sổ tay, như giữ chặt một phần tâm hồn đang lạc lối giữa những lựa chọn của cuộc đời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ