Gió bên ngoài cửa sổ chợt thổi mạnh hơn, làm rèm cửa bay phần phật, mang theo một đợt không khí lạnh buốt. Mùi hoa sữa lại nồng nàn hơn một chút, như muốn len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng, của tâm hồn cô. Ngân nhắm mắt lại, cố gắng hít thật sâu, để mùi hương ấy lấp đầy phổi. Nó không còn là mùi hương lãng mạn của mùa thu nữa, mà là một mùi hương của sự chia ly, của những quyết định khó khăn, của một "đêm đông quyết định" đang đến gần.
Cô biết, sự im lặng và khả năng giấu kín cảm xúc của mình sẽ khiến Hoàng Minh càng thêm hiểu lầm và cảm thấy bị bỏ rơi. Anh sẽ nghĩ cô lạnh lùng, vô tâm, không quan tâm đến tương lai của anh. Nhưng cô không thể khác được. Từ bé đến lớn, cô đã quen với việc giữ mọi thứ trong lòng. Đó là cách cô bảo vệ bản thân, cũng là cách cô đối diện với thế giới. Áp lực từ gia đình về sự nghiệp của cô, kết hợp với cơ hội của Hoàng Minh, báo hiệu một tình huống "cả hai đều có lý do để rời đi", làm tăng tính phức tạp của quyết định cuối cùng. Liệu có còn một con đường nào đó, một lựa chọn nào đó để họ có thể giữ gìn tất cả?
Ngân mở mắt, nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng. Cô đặt bút xuống, không viết gì cả. Có lẽ, những điều chưa nói, những cảm xúc chưa thành lời, sẽ vẫn cứ ở đó, chất chứa, nặng nề, cho đến khi không thể kìm nén được nữa. Cho đến khi, một khoảnh khắc nào đó, một áp lực nào đó, buộc cô phải phá vỡ sự im lặng của chính mình. Nhưng đêm nay, trong căn phòng lạnh lẽo của mình, giữa mùi hoa sữa cuối mùa và những trăn trở không dứt, cô chỉ có thể giữ chặt cuốn sổ tay, như giữ chặt một phần tâm hồn đang lạc lối giữa những lựa chọn của cuộc đời.
***
Trong khi Lê Ngân đang gặm nhấm nỗi niềm riêng trong căn phòng nhỏ, thì Hoàng Minh cũng đang chìm trong một mớ bòng bong cảm xúc không kém. Chiều muộn ở Thư viện Quốc gia Việt Nam, những vạt nắng vàng nhạt cuối cùng còn sót lại của ngày đông cố gắng len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ lên sàn nhà những mảng sáng tối mơ hồ. Kiến trúc Pháp cổ kính của thư viện, với những cột đá lớn uy nghi, cầu thang rộng mở ra những tầng tri thức, và sảnh chính cao vút, thường ngày vẫn khiến Minh cảm thấy choáng ngợp và đầy cảm hứng. Nhưng hôm nay, vẻ tráng lệ ấy dường như chỉ làm tăng thêm sự nhỏ bé, lạc lõng của cậu.
Minh ngồi ở một góc quen thuộc trong phòng đọc, cạnh cửa sổ nhìn ra hàng cây cổ thụ đang trút lá. Anh cố gắng tập trung vào cuốn sách chuyên ngành đang mở trước mặt, nhưng từng dòng chữ cứ nhảy múa, mờ đi trước mắt. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm đóng bởi hình ảnh của Lê Ngân, bởi ánh mắt trầm tư của cô trong quán cà phê hôm trước, và hơn hết, là sự im lặng đầy khó hiểu của cô suốt mấy ngày qua. Sự im lặng ấy nặng nề hơn bất cứ lời nói trách móc nào, nó như một bức tường vô hình, chặn đứng mọi nỗ lực tiếp cận của anh, đồng thời dội ngược vào anh một cảm giác bất lực đến nghẹt thở.
Anh lật giở trang sách một cách vô thức, ánh mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá khô vàng úa đang chao lượn theo làn gió heo may, rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất ẩm ướt. Tiếng lật trang sách khe khẽ của anh lạc lõng giữa không gian tĩnh lặng, nơi chỉ có tiếng gõ bàn phím máy tính đều đều, tiếng bút viết sột soạt và những tiếng thì thầm nhỏ đủ để không phá vỡ bầu không khí nghiêm túc, trí tuệ. Mùi giấy cũ, mùi mực in, mùi gỗ từ những kệ sách cao ngút ngàn và cả mùi bụi thời gian thoang thoảng trong không khí, tất cả hòa quyện tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức, nhưng hôm nay, Minh không thể cảm nhận được chút bình yên nào từ nó. Cậu chỉ thấy một sự nặng nề, trì trệ đang bám riết lấy tâm hồn mình.
"Ngân đang nghĩ gì? Cô ấy có đang thất vọng về mình không? Hay cô ấy thật sự muốn mình đi?" – Những câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Minh, như một vòng xoáy không lối thoát. Anh nhớ lại từng cử chỉ nhỏ của Ngân trong cuộc trò chuyện hôm đó, cái cách cô tránh ánh mắt anh, cách cô siết chặt ly cà phê, và sự ngập ngừng đến đáng sợ khi anh nhắc đến "cơ hội lớn". Phải chăng, cơ hội của anh, niềm hy vọng bấy lâu nay, lại chính là nguyên nhân đẩy cô ấy ra xa? Anh sợ hãi cái ý nghĩ đó, sợ hãi rằng sự nghiệp anh hằng mơ ước lại phải đánh đổi bằng tình yêu anh trân quý.
Cậu khẽ đưa tay vào túi áo khoác dày cộp, lấy ra chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện ra khung chat với Ngân. Lần cuối cùng anh gửi tin nhắn là hôm qua, một câu hỏi thăm vu vơ về bài tập, và nhận lại... sự im lặng. Không một dấu hiệu đã xem, không một lời hồi đáp. Nó không giống Ngân thường ngày. Dù kiệm lời, cô ấy vẫn luôn lịch sự, luôn phản hồi tin nhắn của anh, dù chỉ là những câu ngắn gọn. Sự im lặng này, nó khác biệt. Nó mang theo một thông điệp vô hình, một rào cản vô hình mà Minh không thể lý giải nổi.
Anh gõ từng chữ, rồi lại xóa. "Em có khỏe không?" – quá đơn giản. "Em nghĩ gì về chuyện đó?" – quá trực tiếp, sợ rằng sẽ khiến cô ấy càng khép mình hơn. "Anh nhớ em." – quá đường đột, anh sợ sẽ làm cô ấy khó xử. Anh loay hoay mãi, cuối cùng chỉ còn lại một tin nhắn đã được soạn đi soạn lại nhiều lần: "Mai em có tiết ở thư viện không? Anh có tài liệu muốn hỏi." Anh biết, đó là một cái cớ vụng về, nhưng là tất cả những gì anh có thể nghĩ ra lúc này. Ngón tay anh lướt trên màn hình, lưỡng lự. Một cảm giác sợ hãi len lỏi, sợ rằng câu trả lời (nếu có) sẽ càng làm anh thêm đau lòng, hoặc tệ hơn, lại là một sự im lặng nữa. Cuối cùng, anh vẫn không đủ dũng khí để gửi đi. Tin nhắn lại bị xóa.
Minh thở dài thườn thượt, một hơi thở hóa khói mờ ảo trong không khí se lạnh. Anh gục đầu xuống bàn, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng rũ xuống, che đi khuôn mặt đầy ưu tư. Cảm giác nặng nề, cô đơn bao trùm lấy anh. Anh, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ với Hà Nội, đã từng tìm thấy một bến đỗ bình yên trong ánh mắt và sự trầm tĩnh của Ngân. Giờ đây, bến đỗ ấy dường như đang xa dần, mờ dần, khiến anh hoang mang giữa dòng chảy hối hả của thành phố mà anh vẫn chưa hoàn toàn thuộc về. Anh tự hỏi, liệu có phải mình đã quá tự mãn, quá vội vàng khi nghĩ rằng cơ hội này sẽ là một bước đệm vững chắc cho tương lai của cả hai? Hay anh đã sai khi nghĩ rằng Ngân sẽ hiểu, sẽ chia sẻ niềm vui và nỗi lo của anh?
Cái rét ngọt của Hà Nội bắt đầu thấm sâu vào da thịt, nhưng trong lòng Minh, nó còn lạnh hơn gấp bội. Những chiếc đèn vàng dịu trong thư viện đã bắt đầu thắp sáng, hắt lên những bóng hình tĩnh lặng của những người đang miệt mài học tập. Chỉ có Minh, giữa không gian tri thức ấy, cảm thấy mình lạc lối, cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ mà anh không biết phải chọn con đường nào. Anh khẽ nhắm mắt, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn, nhưng chúng cứ bám riết lấy, như mùi giấy cũ thoảng mãi không tan. Anh cần một lời khuyên, một sự định hướng, một điểm tựa để anh có thể thoát ra khỏi mớ bòng bong này. Và trong tâm trí anh, chỉ có một người mà anh tin tưởng có thể cho anh lời khuyên chân thành nhất.
***
Đêm đã về khuya, gió lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của một cơn mưa phùn có thể sắp đến. Hoàng Minh đứng trước cửa văn phòng khoa của Giáo sư Trần tại Đại học Ngoại Thương. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn của Giáo sư hắt ra ngoài qua tấm kính mờ, tạo nên một vầng sáng ấm áp giữa hành lang vắng lặng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe của anh khẽ run lên vì cái rét, chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, dường như cũng không đủ để xua đi cái lạnh đang len lỏi vào từng thớ thịt. Khuôn mặt hiền lành của anh, với đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác thường thấy, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc.
Cậu gõ cửa nhẹ nhàng, hai tiếng "cốc cốc" vang lên rõ ràng trong tĩnh lặng.
"Vào đi, Minh." – Giọng Giáo sư Trần điềm đạm, ấm áp vang lên từ bên trong.
Minh khẽ đẩy cửa bước vào. Văn phòng của Giáo sư Trần luôn ngăn nắp và ấm cúng. Những kệ sách gỗ cao chất đầy tài liệu, một vài bức ảnh kỷ niệm được đặt trên bàn làm việc, và mùi trà nóng thoang thoảng trong không khí. Giáo sư Trần, với mái tóc bạc phơ được vuốt gọn gàng và cặp kính lão trên sống mũi, đang ngồi đọc một tập hồ sơ dưới ánh đèn bàn. Ông ngẩng đầu lên, gương mặt toát lên vẻ tri thức và sự nhân hậu, nở một nụ cười nhẹ khi thấy Minh.
"Sao giờ này cậu còn chưa về, Minh? Có chuyện gì sao?" – Giáo sư hỏi, giọng nói vẫn điềm đạm, thấu hiểu.
Minh rụt rè bước đến, ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của Giáo sư. Cậu cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau, ngón tay miết nhẹ vào nhau một cách bồn chồn.
"Thưa thầy, em... em có một chuyện muốn hỏi thầy ạ." – Giọng anh nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, đúng như cách nói chuyện thường ngày của cậu, đặc biệt là khi bày tỏ những cảm xúc phức tạp.
Giáo sư Trần khẽ nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc cốc sứ đơn giản, rồi đặt xuống bàn. Ông nhìn Minh với ánh mắt đầy cảm thông, như thể đã đoán được phần nào những gì cậu đang phải trải qua.
"Cứ nói đi, thầy nghe đây. Có phải chuyện liên quan đến cái học bổng mà thầy đã giới thiệu cho cậu không?"
Minh gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự bối rối.
"Vâng, thưa thầy. Đúng là chuyện đó ạ. Em... em nhận được thông báo trúng tuyển rồi ạ. Đây là một cơ hội rất lớn, như thầy đã nói. Em rất biết ơn thầy." – Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm. – "Nhưng em cũng đang rất bối rối, thưa thầy. Em không biết mình nên chọn điều gì."
Giáo sư Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Ông chỉ khẽ gật đầu, khuyến khích Minh tiếp tục.
"Em biết, đây là con đường mà em hằng mơ ước. Được sang nước ngoài học tập, nghiên cứu chuyên sâu về lĩnh vực mình yêu thích... Đó là một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của em. Em là người tỉnh lẻ, thầy biết đấy, em luôn muốn vươn lên, muốn chứng tỏ bản thân." – Minh nói, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn về một tương lai mịt mờ. – "Nhưng... em cũng đang có một điều rất quan trọng ở Hà Nội. Một điều mà em sợ rằng nếu em đi, em sẽ mất đi mãi mãi."
Anh không trực tiếp nhắc đến Lê Ngân, nhưng Giáo sư Trần đủ tinh tế để hiểu. Ánh mắt ông dừng lại trên khuôn mặt đầy ưu tư của Minh, rồi ông mỉm cười nhẹ.
"Minh này," – Giáo sư bắt đầu, giọng nói trầm ấm, – "cuộc sống không phải lúc nào cũng ồn ào mới đáng nhớ, đôi khi chính những lặng lẽ mới khắc sâu. Một người trẻ cần có ước mơ, Minh ạ. Thầy luôn tin vào tài năng và ý chí vươn lên của cậu. Cơ hội này không chỉ là một tấm vé ra nước ngoài, mà còn là sự công nhận cho những nỗ lực bấy lâu của cậu."
Ông dừng lại một chút, đặt tay lên chồng hồ sơ.
"Nhưng đôi khi, điều quý giá nhất lại nằm ở những thứ ta đã có, ở nơi ta thuộc về. Tình cảm, những mối quan hệ chân thành, những giá trị cốt lõi mà ta đã xây dựng... Chúng cũng là một phần không thể thiếu của cuộc sống, của sự trưởng thành."
Minh ngước nhìn Giáo sư Trần, đôi mắt lộ rõ sự khao khát được giải đáp.
"Vậy... vậy em phải làm sao, thưa thầy? Em không muốn từ bỏ ước mơ, nhưng em cũng không muốn mất đi điều quan trọng đó. Nó... nó khiến em rất khó xử."
Giáo sư Trần gật đầu, hiểu rõ sự giằng xé trong lòng cậu sinh viên trẻ.
"Lựa chọn không phải là từ bỏ, Minh ạ. Mà là tìm cách để giữ lấy cả hai, nếu ta đủ bản lĩnh và yêu thương. Đôi khi, người ta nghĩ rằng phải chọn một trong hai, nhưng thực ra, cuộc sống luôn có những con đường dung hòa, chỉ là ta có đủ dũng khí để tìm kiếm và đủ kiên nhẫn để xây dựng nó hay không."
Ông nhìn thẳng vào mắt Minh, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cậu.
"Cậu có nghĩ rằng cậu có thể giữ lấy cả hai không? Giữ lấy ước mơ và giữ lấy điều quan trọng đó?"
Minh im lặng, những lời của Giáo sư Trần như một tia sáng le lói trong màn đêm hỗn độn của anh. "Giữ lấy cả hai? Liệu có thể không?" – Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí anh. Từ trước đến nay, anh luôn nghĩ mình phải hy sinh một thứ để có được thứ kia. Nhưng Giáo sư Trần lại mở ra một viễn cảnh khác, một con đường mà anh chưa từng dám nghĩ đến. Tuy nhiên, để làm được điều đó, anh phải đối mặt với những khó khăn lớn hơn, đòi hỏi sự dũng cảm và bản lĩnh mà anh không chắc mình có đủ. Đặc biệt, là sự dũng cảm để đối diện với người con gái mà anh yêu, để phá v vỡ bức tường im lặng mà cô đang dựng lên.
Minh cúi đầu, cảm ơn Giáo sư Trần. Cậu đứng dậy, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn đôi chút, nhưng vẫn còn đó một nỗi băn khoăn lớn. Lời khuyên của Giáo sư Trần như một gợi ý rằng có một con đường dung hòa cho anh, nhưng nó đòi hỏi sự dũng cảm và giao tiếp. Và điều đó, với một người rụt rè như Minh, lại là thử thách khó khăn nhất. Cậu chào Giáo sư, bước ra khỏi văn phòng ấm áp, trở lại hành lang lạnh lẽo, mang theo những suy nghĩ mới mẻ nhưng cũng đầy trăn trở. Ngoài kia, gió đã rít mạnh hơn, và anh có thể cảm nhận được những hạt mưa phùn đầu tiên đang lất phất bay trong không khí. Cái rét đã chuyển sang một tầng ý nghĩa khác, không còn chỉ là cái lạnh của thời tiết, mà còn là cái lạnh của sự cô đơn, của những điều chưa nói.
***
Sau cuộc gặp gỡ với Giáo sư Trần, Hoàng Minh không về thẳng ký túc xá. Những lời của Giáo sư cứ lởn vởn trong đầu anh, mở ra một hướng đi mới nhưng cũng đặt ra vô vàn câu hỏi. "Giữ lấy cả hai..." Anh muốn tin vào điều đó, muốn tìm một con đường để vừa theo đuổi ước mơ, vừa giữ được Lê Ngân. Nhưng làm thế nào đây, khi Ngân vẫn im lặng như tờ, khi anh còn không thể hiểu nổi cô ấy đang nghĩ gì?
Cái lạnh của đêm đông Hà Nội đã trở nên cắt da cắt thịt, không còn là cái rét ngọt của những ngày đầu mùa nữa. Gió lộng thổi từng đợt, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đường. Minh bước đi chậm rãi dọc bờ Hồ Gươm, hai tay đút sâu vào túi chiếc áo khoác dày cộp, cổ áo dựng cao che gần hết nửa khuôn mặt. Hơi thở anh hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh, tan biến vào hư vô ngay khi vừa rời khỏi môi. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu những suy tư, dường như cả sức nặng của thành phố này đang đè lên vai anh.
Minh ngước nhìn lên bầu trời đêm, một màu xám đục mịt mù, không một ánh sao. Ánh đèn lung linh từ các con phố, từ Tháp Rùa giữa hồ, từ Đền Ngọc Sơn và Cầu Thê Húc màu đỏ son, tất cả phản chiếu xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy u tịch. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tiếng chuông chùa thoảng qua trong gió, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền trầm lắng cho những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí anh.
"Cô ấy im lặng, có phải vì cô ấy không muốn mình đi? Hay cô ấy không muốn mình giữ lại?" – Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can Minh. Anh nhớ lại từng khoảnh khắc họ đã chia sẻ bên Hồ Gươm, những buổi chiều tà ngồi cạnh nhau trên ghế đá, nhìn ngắm Tháp Rùa, lắng nghe tiếng chim hót và những câu chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, lại trở thành một gánh nặng, một lời nhắc nhở về những điều anh có thể sẽ mất đi.
Mùi hoa sữa cuối mùa, dẫu đã vơi đi nhiều phần nồng nàn, nhưng vẫn vấn vít trong không khí lạnh, như một lời nhắc nhở không ngừng về Hà Nội, về những mùa thu đã qua, và về những điều còn dang dở. Mùi hương ấy, từng là chất xúc tác cho những rung động đầu tiên, giờ đây lại mang theo một nỗi bâng khuâng, một sự khắc khoải đến nao lòng. Nó không còn là mùi của lãng mạn, mà là mùi của một "đêm đông quyết định" đang đến gần, khi cả hai sẽ buộc phải đối mặt với sự thật, khi sự im lặng không còn là lựa chọn nữa.
"Lời thầy nói... giữ lấy cả hai. Nhưng phải làm thế nào khi cả hai đều không dám nói ra điều mình muốn?" – Minh tự nhủ. Anh biết, Ngân cũng là một người kiệm lời, một người có xu hướng giấu kín cảm xúc. Nhưng sự im lặng của cô lúc này lại khiến anh cảm thấy bị bỏ rơi, cảm thấy như cô đang đẩy anh ra xa. Anh sợ rằng, nếu anh cố gắng giữ, cô sẽ càng tránh né. Nhưng nếu anh buông, anh sẽ hối hận cả đời.
Anh dừng chân bên một góc hồ vắng người, nhìn chằm chằm vào mặt nước tối sẫm. Hình ảnh của Ngân, với khuôn mặt trái xoan tinh tế, đôi mắt sâu và trầm, mái tóc đen dài thường buông xõa nhẹ nhàng, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Cô ấy là cô gái Hà Nội gốc, là người đã giúp anh hòa nhập với nhịp sống của thành phố này, người đã cùng anh trải qua những mùa hoa sữa, những cơn mưa phùn dai dẳng. Cô ấy không chỉ là tình đầu, mà còn là một phần của Hà Nội trong trái tim anh.
Minh siết chặt tay trong túi áo, cảm giác cô đơn và nặng trĩu trong lồng ngực dường như càng lúc càng rõ ràng hơn. Anh, một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè và đầy khát vọng, luôn cố gắng vươn lên. Nhưng đứng trước tình yêu và những lựa chọn của cuộc đời, anh lại cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối. Nỗi sợ hãi không đủ tốt để giữ Ngân lại, nỗi sợ hãi rằng anh sẽ không thể dung hòa giữa ước mơ và tình yêu, tất cả đều đè nặng lên anh, khiến anh chìm sâu vào sự hoang mang.
Những hạt mưa phùn đã bắt đầu rơi lất phất, không đủ để ướt áo nhưng đủ để làm ướt khóe mắt, và đủ để làm cái lạnh thêm phần thấm thía. Hà Nội không vội được đâu, câu nói ấy vẫn thường được nghe, nhưng giờ đây, thời gian lại đang hối thúc anh, đang đẩy anh đến một quyết định. Minh ngước mắt lên bầu trời xám xịt, cảm nhận từng hạt mưa rơi trên khuôn mặt. Sự bối rối và nỗi sợ hãi của anh khi đối diện với sự im lặng của Ngân cho thấy một cuộc đối thoại căng thẳng hoặc sự bùng nổ cảm xúc là không thể tránh khỏi. Nhưng liệu khi nào, và bằng cách nào, họ mới có thể phá vỡ được bức tường vô hình này?
Minh không biết. Anh chỉ biết rằng, trong đêm đông rét buốt này, giữa mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn, lòng anh nặng trĩu. Anh cần phải tìm ra một con đường. Một con đường để không phải từ bỏ ước mơ, và cũng không phải mất đi điều quý giá nhất mà anh đã tìm thấy ở Hà Nội này. Nhưng trước mắt anh, con đường ấy vẫn còn quá mịt mờ, quá xa xôi, như một chân trời không hẹn ngày gặp lại. Anh chỉ có thể tiếp tục bước đi, bước đi trong màn đêm của những điều chưa nói, của những cảm xúc chưa thành lời, của một tình yêu đang đứng trước ngưỡng cửa của định mệnh.