Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 195

Lời Gọi Giữa Khoảng Cách

3625 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét những nỗ lực tiếp cận của Hoàng Minh sau cuộc nói chuyện với Giáo sư Trần, cho thấy anh đang cố gắng chủ động hơn trong mối quan hệ.,Làm sâu sắc thêm sự tránh né và đấu tranh nội tâm của Lê Ngân khi đối mặt với những tin nhắn/cuộc gọi của Hoàng Minh, đồng thời chịu áp lực từ gia đình và cơ hội của bản thân.,Tiếp tục làm nổi bật khoảng cách giao tiếp và những hiểu lầm đang lớn dần giữa hai nhân vật, đẩy mối quan hệ vào tình thế mong manh hơn.,Củng cố vai trò hỗ trợ của Anh Khoa đối với Hoàng Minh, cung cấp một góc nhìn khác về tình hình.,Duy trì nhịp độ chậm rãi, tập trung vào nội tâm, phù hợp với giai đoạn 'setup' của Arc 4.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Anh Khoa, Mai Chi
Mood: Trầm lắng, lo lắng, bâng khuâng, có chút u buồn nhẹ nhàng
Kết chương: [object Object]

Minh ngồi trong góc quen thuộc của quán cà phê “Hoa Sữa”, nơi ánh đèn vàng dịu hắt lên những bức tranh cũ kỹ và kệ sách gỗ đầy ắp. Ngoài kia, trời đã nhá nhem tối, cái rét đầu đông len lỏi qua từng kẽ cửa, mang theo những đợt gió heo may se lạnh. Cà phê trong chiếc cốc men sứ đã nguội lạnh từ lâu, nhưng nó vẫn chưa động đến một giọt. Toàn bộ tâm trí nó đều dồn vào chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn gỗ sẫm màu, màn hình sáng lên dòng tin nhắn vừa gửi đi, nhưng không có bất kỳ hồi đáp nào.

"Ngân, em ổn không? Anh lo cho em. Mình nói chuyện một chút được không?"

Minh đã đọc đi đọc lại câu chữ ấy không biết bao nhiêu lần, mỗi lần một nỗi lo lắng mới lại trỗi dậy, quặn thắt trong lồng ngực. Kể từ buổi nói chuyện với Giáo sư Trần, một luồng suy nghĩ mới đã mở ra trong tâm trí nó, một con đường dung hòa giữa ước mơ và tình yêu. Thầy Trần đã nói đúng, không có gì là tuyệt đối, không có gì là không thể. Nhưng điều đó đòi hỏi sự dũng cảm, sự đối mặt, và quan trọng nhất, sự thấu hiểu từ cả hai phía. Và giờ đây, sự im lặng của Ngân lại trở thành bức tường vô hình, ngăn cản mọi nỗ lực của nó.

Nó thở dài, hơi thở hóa khói trắng mờ nhạt trong không khí lạnh lẽo của quán. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ vang lên, một bản tình ca buồn về Hà Nội, càng làm tăng thêm sự bâng khuâng trong lòng Minh. Nó cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, đứng dậy sắp xếp lại mấy chiếc ghế xiêu vẹo ở góc quán. Tay nó mân mê mép bàn gỗ, cảm nhận từng vết xước thời gian, từng thớ gỗ sần sùi. Quán cà phê này, với nó, không chỉ là nơi làm thêm, mà còn là một phần của Hà Nội, nơi nó tìm thấy sự yên bình hiếm hoi giữa bộn bề lo toan. Nhưng giờ đây, cả sự yên bình ấy cũng trở nên xa xỉ.

Nó nhớ lại lời thầy Trần, "giữ lấy cả hai". Nhưng giữ bằng cách nào khi một người cứ khư khư giấu kín lòng mình? Ngân luôn là thế, trầm tĩnh, kín đáo, ít khi bộc lộ cảm xúc. Điều đó từng khiến nó say đắm, một vẻ đẹp tinh tế, sâu sắc. Nhưng giờ đây, chính sự kín đáo ấy lại trở thành rào cản lớn nhất. Nó sợ, sợ rằng Ngân đang nghĩ gì, sợ rằng sự im lặng của cô ấy là một lời từ chối khéo léo, một cách để đẩy nó ra xa. Hay cô ấy đang bận rộn với những áp lực riêng, những suy tính về tương lai mà nó không hề hay biết?

Minh đưa tay vuốt mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, cảm thấy mệt mỏi. Nó, một chàng trai tỉnh lẻ, mang theo khát vọng vươn lên giữa thành phố rộng lớn này, luôn cố gắng hết sức mình. Từ những ngày đầu bỡ ngỡ, nó đã dần hòa nhập, tìm được vị trí của mình. Hà Nội đã không còn quá xa lạ, mà đã trở thành một phần máu thịt. Và Ngân, cô gái Hà Nội gốc với đôi mắt trầm tĩnh, chính là người đã giúp nó cảm nhận được những giá trị sâu sắc nhất của mảnh đất này. Cô ấy không chỉ là tình yêu, mà còn là ánh sáng dẫn lối nó đi qua những ngày tháng chông chênh của tuổi trẻ.

Bên ngoài cửa kính, từng cơn gió thổi qua, cuốn theo những chiếc lá vàng cuối cùng của mùa thu. Đèn đường đã lên, hắt ánh sáng vàng vọt xuống vỉa hè ẩm ướt. Một vài hạt mưa phùn lất phất chạm nhẹ vào mặt kính, tạo nên những vệt dài mờ ảo. Mùi hoa sữa cuối mùa, dẫu đã vơi đi nhiều phần nồng nàn, nhưng vẫn vấn vít trong không khí lạnh, nhắc nhở nó về những buổi tối cùng Ngân đi dạo trên phố, dưới tán hoa ngát hương. Những kỷ niệm ngọt ngào ấy giờ đây lại trở thành một nỗi khắc khoải, một sự tiếc nuối cho những điều có thể sắp mất đi.

"Mình phải làm gì đó. Không thể cứ im lặng mãi được," Minh tự nhủ lần nữa, lần này với một chút quyết tâm hơn. Nhưng quyết tâm ấy lại lẫn với một sự bối rối tột cùng. Nó không biết bắt đầu từ đâu, nói như thế nào, hay liệu Ngân có muốn nghe nó nói không. Sự im lặng của cô ấy, đôi khi còn đáng sợ hơn cả những lời nói cay nghiệt. Nó sợ rằng mình sẽ làm phiền, sợ rằng mình sẽ trở thành gánh nặng trong những suy tư của cô. Nhưng nếu không làm gì, nó sẽ hối hận. Nó biết điều đó.

Minh lại nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại. Màn hình vẫn tối, không một thông báo mới. Cảm giác trống rỗng dâng lên, như một hố sâu thăm thẳm trong lòng. Nó cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu đuối trước những cảm xúc phức tạp này. Nỗi sợ hãi không đủ tốt để giữ Ngân lại, nỗi sợ hãi rằng anh sẽ không thể dung hòa giữa ước mơ và tình yêu, tất cả đều đè nặng lên nó, khiến nó chìm sâu vào sự hoang mang. Nó lại thở dài, nặng nề hơn lúc trước. Có lẽ, nó cần thêm thời gian để suy nghĩ, để tìm ra cách phá vỡ bức tường im lặng ấy. Nhưng thời gian có vẻ như đang không còn nhiều. Hà Nội không vội được đâu, nhưng tình yêu thì có. Và "đêm đông quyết định" đang đến gần, khi cả hai sẽ buộc phải đối mặt với sự thật, khi sự im lặng không còn là lựa chọn nữa. Nó chỉ có thể tiếp tục bước đi, bước đi trong màn đêm của những điều chưa nói, của những cảm xúc chưa thành lời, của một tình yêu đang đứng trước ngưỡng cửa của định mệnh.

***

Trong không gian tĩnh lặng và trang nghiêm của Thư viện Quốc gia Việt Nam, Lê Ngân ngồi ở một bàn đọc sách cuối phòng, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra con phố Trần Hưng Đạo. Những kệ sách gỗ cao ngút, chất đầy tri thức hàng trăm năm, bao quanh cô như một bức tường thành cổ kính. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn rọi xuống trang sách, nhưng dường như không thể xua đi vẻ âm u, nặng nề đang bao trùm tâm hồn Ngân. Trước mặt cô là một chồng sách dày và chiếc laptop đang mở dở một bài luận. Cô cố gắng tập trung vào công việc, cố gắng ép mình vào thế giới của những con chữ và số liệu khô khan, nhưng tâm trí cô lại trôi dạt về một nơi khác.

Ánh mắt cô thường xuyên liếc về phía chiếc điện thoại đặt úp trên bàn. Mỗi khi màn hình lóe sáng một thông báo, dù chỉ là một tin tức vu vơ hay một email học tập, tim cô lại đập thình thịch, một sự hồi hộp lẫn lộn với nỗi sợ hãi. Cô biết, tin nhắn của Hoàng Minh vẫn còn đó. Cô đã đọc nó, đã nhìn thấy những từ ngữ đầy lo lắng và quan tâm của cậu ấy. Nhưng cô không biết nên trả lời thế nào, hay liệu có nên trả lời hay không. Một dòng tin nhắn đơn giản, nhưng lại chất chứa cả một bầu trời cảm xúc và những lựa chọn khó khăn.

"Mình nên nói gì đây? Nói ra tất cả ư? Hay cứ để mọi chuyện thế này?" – Nội tâm Ngân giằng xé. Cô miết nhẹ ngón tay lên viền chiếc laptop, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Cô cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi không chỉ về thể chất mà còn cả về tinh thần. Áp lực từ bài vở, từ định hướng tương lai mà gia đình cô, đặc biệt là ông Hùng, đã khéo léo gợi mở, đang đè nặng lên vai cô. Ông Hùng không hề ép buộc, nhưng mỗi lời nói của ông về những cơ hội du học, về những con đường sự nghiệp rộng mở ở nước ngoài, lại như một tảng đá vô hình, chèn ép lên trái tim cô. Cô biết, đó là những điều tốt đẹp, là những điều mà bất kỳ bậc cha mẹ nào cũng mong muốn cho con cái mình. Nhưng nó lại đẩy cô vào một ngã ba đường, nơi một bên là tương lai rạng rỡ, một bên là tình yêu cô đang trân trọng.

Tiếng lật trang sách khe khẽ từ bàn bên cạnh, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, và cả mùi giấy cũ, mực in, gỗ của thư viện, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Nhưng ngay cả trong sự tĩnh lặng ấy, tâm trí Ngân vẫn không ngừng quay cuồng. Cô nghĩ về Hoàng Minh, về đôi mắt rụt rè nhưng kiên định của cậu ấy, về những nỗ lực thầm lặng của cậu để vươn lên. Cô nghĩ về cơ hội lớn đang đến với Minh, về ước mơ của cậu ấy. Cô không muốn trở thành gánh nặng, không muốn trở thành sợi dây níu chân cậu. Nhưng đồng thời, cô cũng sợ hãi, sợ hãi rằng nếu Minh rời đi, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Bóng chiều dần buông, ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn đã yếu dần, nhường chỗ cho ánh đèn điện. Ngoài trời, những cơn gió nhẹ vẫn thổi, mang theo một chút hơi ẩm của tiết trời âm u. Ngân gập chiếc laptop lại, lấy ra một cuốn sách cũ, giả vờ tập trung đọc. Cô lướt qua tin nhắn của Minh một lần nữa, rồi khóa màn hình điện thoại, đặt úp xuống bàn, như thể muốn che giấu nó khỏi chính mình.

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cô, phá tan sự tĩnh lặng.

"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi, cô bạn thân với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt sắc sảo, đứng cạnh bàn cô, vẻ mặt vừa quan tâm vừa có chút bực bội. "Mày ổn không? Minh có vẻ lo lắng lắm đấy."

Ngân giật mình, ngước nhìn Mai Chi. "Không có gì đâu," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng có chút gượng gạo. "Chỉ là bài tập nhiều quá thôi."

Mai Chi nheo mắt nhìn Ngân, hiển nhiên không tin vào lời nói đó. "Bài tập gì mà khiến mày cứ như người mất hồn cả mấy ngày nay thế? Tao biết là mày đang giấu giếm gì đó. Minh nhắn tin cho mày mà mày không trả lời, nó lo sốt vó lên rồi đấy."

Ngân cúi đầu, miết nhẹ vào bìa cuốn sách đang cầm. Cô cảm thấy một nỗi khó chịu dâng lên. Cô biết Mai Chi lo cho mình, nhưng cô không muốn nói ra. Cô không muốn biến những suy tư phức tạp của mình thành gánh nặng cho người khác, cũng không muốn phải đối mặt với những lời khuyên hay sự dò hỏi. Cô luôn có xu hướng tự mình gánh chịu mọi thứ.

"Thật mà," Ngân cố gắng tỏ ra bình thản. "Chỉ là tao cần thêm thời gian để hoàn thành bài luận này thôi."

Mai Chi thở dài, kéo ghế ngồi xuống đối diện Ngân. "Ngân à, mày không cần phải giấu tao đâu. Mày và Minh... có chuyện gì đúng không? Từ hôm Minh nói về cái cơ hội kia, tao thấy mày cứ lạ lạ."

Ngân im lặng. Cô đưa tay vào ba lô, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da cũ sờn. Đó là cuốn sổ tay ghi chép chung mà cô và Minh đã dùng để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm của họ. Mỗi trang giấy, mỗi dòng chữ đều gợi nhắc về những ngày tháng tươi đẹp, về những rung động đầu tiên. Cô nhíu mày, miết nhẹ vào bìa cuốn sổ, cảm nhận sự thân thuộc, nhưng cũng đầy bối rối.

"Tao chỉ... không biết phải làm gì," Ngân cuối cùng cũng lí nhí nói, giọng nói nhỏ đến mức Mai Chi phải ghé tai lại mới nghe rõ. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt Mai Chi, ánh mắt dán chặt vào cuốn sổ. "Cơ hội của Minh là quá lớn. Tao không muốn vì tao mà cậu ấy phải từ bỏ."

"Nhưng đó là quyết định của Minh, không phải của mày," Mai Chi đáp lại, giọng điệu có chút gay gắt. "Mày có nghĩ đến cảm xúc của Minh không? Nó đang lo lắng cho mày, đang tìm cách nói chuyện với mày. Sự im lặng của mày chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ thôi."

Ngân nhắm mắt lại, một giọt nước mắt vô hình lăn dài trong tâm trí cô. Cô biết Mai Chi nói đúng. Nhưng cô không có đủ dũng khí để đối mặt, để nói ra những nỗi sợ hãi của mình. Nỗi sợ hãi rằng tình yêu này sẽ không thể vượt qua khoảng cách, nỗi sợ hãi rằng cô sẽ phải lựa chọn giữa tình yêu và sự nghiệp của chính mình. Áp lực từ gia đình, từ những lời gợi mở của ông Hùng, vẫn còn văng vẳng trong tai cô.

"Tao... tao cần suy nghĩ thêm," Ngân khẽ nói, mở mắt ra nhìn Mai Chi. Đôi mắt trầm tĩnh của cô giờ đây ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu sắc. "Cho tao thêm thời gian."

Mai Chi nhìn Ngân, rồi thở dài, lắc đầu. "Thôi được rồi. Nhưng mày đừng để mọi chuyện đi quá xa. Đôi khi, những điều chưa nói lại là những thứ gây tổn thương nhất đấy."

Ngân không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Cô lại úp điện thoại xuống, tay vẫn miết nhẹ lên cuốn sổ tay ghi chép chung. Mùi giấy cũ, mùi bụi thời gian từ thư viện dường như càng lúc càng nồng nàn, bao bọc lấy cô, như muốn che chở cô khỏi những nỗi lo âu đang giày vò. Cô biết, mình không thể tiếp tục trốn tránh mãi được. Nhưng trước mắt cô, con đường ấy vẫn còn quá mịt mờ, quá xa xôi, như một chân trời không hẹn ngày gặp lại. Cô chỉ có thể tiếp tục bước đi, bước đi trong màn đêm của những điều chưa nói, của những cảm xúc chưa thành lời, của một tình yêu đang đứng trước ngưỡng cửa của định mệnh.

***

Tối muộn, quán cà phê “Hoa Sữa” đã vắng khách, chỉ còn lại Hoàng Minh và Anh Khoa đang dọn dẹp sau một ngày làm việc dài. Bên ngoài, cái rét cắt da của đêm đông Hà Nội đã trở nên thấu xương, gió lùa qua từng kẽ hở, mang theo hơi lạnh buốt và mùi hoa sữa cuối mùa vấn vít. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vang lên, nhưng giờ đây nó chỉ còn là tiếng nền cho sự tĩnh lặng và nặng trĩu trong lòng Minh.

Minh vừa lau dọn quầy pha chế, vừa thở dài thườn thượt. Vẻ mặt lo lắng của nó không thể giấu được, từng đường nét trên khuôn mặt hiền lành đều hiện rõ sự mệt mỏi và bối rối. Nó cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa kính, nơi những chiếc lá vàng cuối cùng đang bị gió cuốn đi, xoay tít rồi rơi rụng xuống nền đất ẩm ướt. Mỗi chiếc lá rơi, dường như lại mang theo một phần hy vọng nhỏ nhoi trong lòng nó.

Anh Khoa, với phong thái điềm đạm và nụ cười nhẹ thường trực, đã nhận ra sự khác lạ của Minh từ chiều. Anh đeo kính, mái tóc hơi dài rũ xuống thái dương, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Anh chậm rãi sắp xếp những chiếc cốc lên kệ, rồi quay sang nhìn Minh.

"Sao đấy, Minh? Thấy em cứ như người mất hồn cả buổi chiều nay. Chuyện tình cảm à?" Anh Khoa hỏi, giọng điệu trầm ấm, đầy quan tâm.

Minh giật mình, hơi đỏ mặt. Nó gãi đầu, rồi lại thở dài. "Anh Khoa, em không biết phải làm sao nữa... Em đã nhắn tin cho Ngân, nhưng em ấy không trả lời."

Anh Khoa đặt chiếc khăn lau xuống, tựa lưng vào quầy. "Chuyện tình cảm mà, đâu phải lúc nào cũng suôn sẻ. Có khi Ngân cần thời gian. Nhưng em đã nói rõ lòng mình chưa?"

Minh cúi gằm mặt, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy ngập ngừng. "Em... em cũng không biết nữa. Em chỉ sợ em ấy nghĩ em không quan tâm. Em sợ làm phiền, sợ em ấy có những suy nghĩ riêng mà em không hiểu được." Nó kể lại vắn tắt về cơ hội học bổng và phản ứng của Ngân. "Em sợ em ấy nghĩ em ham danh vọng mà bỏ rơi em ấy. Nhưng em cũng sợ nếu em cứ im lặng, em ấy sẽ nghĩ em không đủ quan tâm để níu kéo."

Anh Khoa nhìn Minh, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Minh à, đôi khi, sự im lặng lại là điều khó chịu nhất. Ngân là một cô gái tinh tế, nhưng cũng rất kín đáo. Có thể cô ấy cũng đang có những nỗi lo lắng riêng, những điều chưa nói ra được. Và có thể, cô ấy đang chờ em nói."

Minh ngước nhìn Anh Khoa, đôi mắt toát lên vẻ hoang mang. "Nhưng em sợ em ấy sẽ đẩy em ra xa hơn. Em sợ em ấy sẽ nói không, hoặc sẽ chọn con đường khác."

"Vậy thì phải nói ra thôi," Anh Khoa nói, giọng điệu dứt khoát hơn một chút. "Đàn ông con trai, đôi khi phải dũng cảm một chút, dù kết quả có thế nào đi nữa. Em không thể cứ mãi đoán mò, cứ mãi sợ hãi. Nếu em không nói, em sẽ không bao giờ biết được. Và nếu em không nói, em sẽ hối hận."

Anh Khoa tiến lại gần, vỗ vai Minh an ủi. "Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Nhưng ổn được hay không, nhiều khi cũng phụ thuộc vào cách mình đối mặt với nó. Em đã có cơ hội, em đã có tình cảm. Giờ là lúc em phải chiến đấu để giữ lấy cả hai, như lời thầy Trần đã nói."

Minh gật đầu, lời nói của Anh Khoa như một liều thuốc an ủi, nhưng cũng là một lời thúc giục mạnh mẽ. Nó nhìn ra ngoài cửa kính, nơi cơn mưa phùn lất phất đã ngớt, nhưng cái lạnh thì vẫn còn nguyên. Mùi hoa sữa cuối mùa, dẫu đã vơi đi nhiều phần nồng nàn, nhưng vẫn vấn vít trong không khí lạnh, như một lời nhắc nhở không ngừng về Hà Nội, về những mùa thu đã qua, và về những điều còn dang dở. Mùi hương ấy, từng là chất xúc tác cho những rung động đầu tiên, giờ đây lại mang theo một nỗi bâng khuâng, một sự khắc khoải đến nao lòng. Nó không còn là mùi của lãng mạn, mà là mùi của một "đêm đông quyết định" đang đến gần, khi cả hai sẽ buộc phải đối mặt với sự thật, khi sự im lặng không còn là lựa chọn nữa.

"Em hiểu rồi, Anh Khoa," Minh khẽ nói, giọng nói đã bớt đi phần nào sự ngập ngừng. Nó siết chặt tay, như thể đang nắm giữ một quyết tâm mong manh. Quyết tâm ấy chưa đủ lớn để xua tan hết nỗi sợ hãi, nhưng nó là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một hành trình mà nó biết sẽ không hề dễ dàng.

Anh Khoa mỉm cười nhẹ. "Tốt. Giờ thì dọn dẹp cho xong rồi về nghỉ ngơi đi. Mai là một ngày mới, và em sẽ cần nhiều năng lượng để đối mặt với những điều chưa nói."

Minh gật đầu, bắt đầu dọn dẹp quán với một tinh thần khác. Nó vẫn còn lo lắng, vẫn còn bối rối, nhưng trong lòng nó đã nhen nhóm một ngọn lửa nhỏ của sự dũng cảm. Nó biết, sự né tránh của Ngân, mặc dù xuất phát từ nội tâm phức tạp của cô, đang vô tình đẩy nó vào trạng thái tuyệt vọng. Và để phá vỡ bức tường im lặng ấy, để không phải mất đi điều quý giá nhất mà nó đã tìm thấy ở Hà Nội này, nó phải là người chủ động. Nó phải nói. Phải nói ra tất cả những điều chưa nói, những cảm xúc chưa thành lời, dù kết quả có thế nào đi nữa. Con đường phía trước vẫn mịt mờ, nhưng ít nhất, nó đã nhìn thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi, một hướng đi để không phải chìm sâu vào màn đêm của sự hoang mang. Nó sẽ không buông tay, không buông xuôi. Nó sẽ chiến đấu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ