Minh giật mình thức giấc khi ánh sáng leo lét của buổi bình minh còn đang chật vật len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, mang theo cái lạnh thấu xương của một sáng đầu đông. Nó nằm yên, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng quạt trần cũ kĩ kẽo kẹt đâu đó ở phòng bên, và cả tiếng xe máy nổ lạch cạch từ con ngõ dưới chân. Căn phòng trọ nhỏ bé, với những bức tường đã ngả màu và mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cũ ở Hà Nội, giờ đây như một cái lồng xiềng xích, giam hãm lấy tâm trí nó. Đêm qua, nó đã vật vã với những ý nghĩ ngổn ngang, lời khuyên của Giáo sư Trần về việc phải biết "giữ lấy cả hai", và giọng điệu dứt khoát của Anh Khoa: "Phải nói ra thôi".
Chiếc điện thoại đặt trên đầu giường vẫn im lìm, màn hình đen kịt. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ nào từ Ngân. Sự im lặng ấy không phải là khoảng trống, mà là một bức tường vô hình, dày đặc và lạnh lẽo, đang từ từ chôn vùi Minh. Nó siết chặt chăn, cảm nhận cái rét ngọt của Hà Nội đang thấm vào từng thớ thịt. Cái rét này, ngày thường mang theo vẻ lãng mạn, giờ đây lại như lưỡi dao cắt cứa vào nỗi lo lắng của nó. Hơi thở nó phả ra thành từng làn khói trắng mờ ảo, tan biến nhanh chóng trong không khí lạnh buốt.
"Không thể chần chừ thêm nữa," nó thầm nhủ, giọng khô khốc. Sự tuyệt vọng đã lên đến đỉnh điểm, nhưng bên trong nó, một ngọn lửa nhỏ của quyết tâm đã được Anh Khoa nhen nhóm, giờ đang bùng lên, yếu ớt nhưng kiên định. Nó không thể cứ ngồi đây, chờ đợi một điều không chắc chắn, trong khi mọi thứ đang dần tuột khỏi tầm tay. Nó nhớ lại lời của Giáo sư Trần, rằng cơ hội lớn thường đi kèm với những thử thách lớn, và quan trọng là mình phải biết cách cân bằng. Nhưng làm sao để cân bằng khi một bên là tương lai rạng rỡ, còn một bên là tình cảm đang đứng trước bờ vực? Và làm sao để cân bằng khi đối phương hoàn toàn im lặng?
Minh bật dậy, không chút do dự. Đầu óc nó vẫn còn quay cuồng vì thiếu ngủ, nhưng cơ thể nó đã được một dòng năng lượng mới thúc đẩy. Nó không còn rụt rè, không còn bối rối như mấy ngày qua. Sự sợ hãi vẫn còn đó, quẩn quanh trong từng hơi thở, từng bước chân, nhưng nó đã chấp nhận nó như một phần của cuộc chiến. Nó biết, Ngân là cô gái Hà Nội gốc, kín đáo và tinh tế, nhưng cũng vô cùng kiên định. Một khi cô đã quyết định tránh mặt, việc tiếp cận cô sẽ khó khăn bội phần. Nhưng Minh không thể bỏ cuộc. Nó không thể để mùi hoa sữa cuối mùa này trôi đi mà không làm gì cả, không thể để mối tình đầu trong sáng của nó tan biến như làn khói trắng nó vừa phả ra.
Nó sửa soạn vội vàng. Chiếc áo len dày, chiếc áo khoác gió đã sờn vai, tất cả đều được Minh mặc lên người một cách máy móc. Từng cử chỉ của nó đều mang theo một sự căng thẳng, một sự chuẩn bị cho một cuộc đối đầu mà nó không biết sẽ dẫn đến đâu. Nó nhìn vào gương, khuôn mặt hơi xanh xao, đôi mắt thâm quầng nhưng ẩn chứa một tia sáng lạ. Đó là tia sáng của sự tuyệt vọng bị đẩy đến cùng cực, và cũng là tia sáng của một quyết định táo bạo.
Trước khi rời đi, nó nhìn quanh căn phòng trọ thân thuộc. Đây là nơi nó đã sống, học tập, và mơ ước suốt mấy năm qua. Nơi đây đã chứng kiến nó từ một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè trở thành một sinh viên đầy khát vọng. Và nơi đây cũng đã chứng kiến nó yêu, một tình yêu nhẹ nhàng như cơn mưa phùn, nhưng sâu sắc như rễ cây cổ thụ bám sâu vào lòng đất Hà Nội. Nó không thể để mất tất cả. Dù thế nào đi nữa, nó cũng phải đối mặt. Nó phải tìm Ngân.
Minh mở cửa, một luồng gió lạnh buốt táp vào mặt, mang theo mùi ẩm của đất, mùi khói xe và một chút thoang thoảng của hoa sữa cuối mùa. Nó hít thật sâu, rồi bước ra khỏi căn phòng trọ, khóa cửa lại một cách dứt khoát. Bước chân nó vững vàng hơn, dù trong lòng vẫn là một mớ hỗn độn của lo lắng và bất an. Hà Nội hôm nay, trong mắt nó, không còn là thành phố của những giấc mơ lãng mạn, mà là một mê cung rộng lớn, nơi nó phải tìm thấy lối ra, tìm thấy người con gái nó yêu, trước khi quá muộn. Nó sẽ không buông xuôi, không bao giờ.
***
Buổi trưa hôm ấy, cái lạnh vẫn còn vương vấn nhưng mặt trời đã hửng nắng nhẹ, tô điểm cho những mái ngói rêu phong của Đại học Ngoại Thương một vẻ đẹp cổ kính mà quen thuộc. Hoàng Minh lang thang qua các hành lang, các phòng học, phòng thí nghiệm mà Ngân thường lui tới. Bước chân nó nhẹ như một bóng ma, cố gắng hòa vào dòng người hối hả của sinh viên mà không gây chú ý. Nhưng ánh mắt nó lại sắc như dao, quét qua từng gương mặt, từng dáng người, tìm kiếm hình bóng quen thuộc ấy. Mùi sách vở cũ, mùi giấy mới từ phòng thư viện, và cả mùi xà phòng thơm nhẹ từ những bộ quần áo sinh viên, tất cả đều không thể làm nó phân tâm khỏi mục tiêu duy nhất.
Nó đi qua khu nhà D, nơi có những phòng thí nghiệm hiện đại, nhớ những lần Ngân say sưa với các dự án khoa học. Nó dừng lại trước cửa phòng hội thảo, nhớ những buổi Ngân thuyết trình với vẻ tự tin, trầm tĩnh. Trong đầu nó, hình ảnh Ngân hiện lên rõ nét: mái tóc đen dài buông xõa, gương mặt trái xoan với đôi mắt sâu và trầm, và cái cách cô ấy khẽ nhíu mày khi tập trung vào điều gì đó. Nó khao khát được nhìn thấy những điều ấy một lần nữa, được nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô ấy, dù chỉ là một câu nói ngắn gọn, kiệm lời.
"Ngân ơi, cậu ở đâu?" Nó thầm gọi, một lời cầu xin yếu ớt vang vọng trong tâm trí.
Minh thấy những nhóm sinh viên tụ tập, cười đùa, bàn tán. Chúng nó nói về bài vở, về dự định cuối tuần, về những chuyện tình cảm tuổi trẻ. Tiếng cười trong trẻo ấy như một nhát dao cứa vào lòng Minh. Nó cảm thấy mình lạc lõng giữa sự sôi động này, như một người ngoài cuộc đang cố gắng tìm kiếm một thứ đã biến mất. Nỗi lo lắng càng lúc càng lớn, đè nặng lên lồng ngực. Nó đã dành cả buổi sáng để đi khắp các tòa nhà, dò hỏi những người bạn chung, nhưng không ai biết Ngân đang ở đâu. Có người nói thấy cô ấy ở thư viện, có người bảo cô ấy có tiết học ở khoa khác. Thông tin mơ hồ, khiến nó càng thêm bất an.
Đến khoảng giữa trưa, khi dòng người đổ ra khỏi các giảng đường để đi ăn trưa, Minh quyết định ghé qua căn tin trường. Nó biết Ngân ít khi ăn ở căn tin, nhưng đó là một nơi đông đúc, có thể sẽ tình cờ thấy được cô ấy. Nó ngồi xuống một góc khuất, gọi một suất cơm thập cẩm mà nó không hề có hứng thú ăn, chỉ để có cớ ngồi lại quan sát. Hàng trăm gương mặt lướt qua, nhưng không có gương mặt nào là của Ngân.
Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc lướt qua tầm mắt nó. Mái tóc đen dài, dáng người mảnh mai, thanh thoát. Lê Ngân! Cô ấy đang đi cùng Mai Chi, bạn thân của cô ấy. Ngân mặc một chiếc áo khoác màu ghi xám, thiết kế đơn giản nhưng có gu, thể hiện sự thanh lịch đặc trưng của cô gái Hà Nội. Khuôn mặt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt có vẻ hơi mệt mỏi, như Mai Chi đang nói điều gì đó và cô chỉ khẽ gật đầu.
Một tia hy vọng bùng lên trong lòng Minh, nóng bỏng như ngọn lửa giữa mùa đông giá rét. Nó định đứng dậy, gọi tên Ngân, bất chấp mọi ánh mắt tò mò. Nhưng rồi, trước khi nó kịp làm gì, Ngân và Mai Chi đã rẽ vào một góc khuất của hành lang, hướng về phía khu nhà A, nơi có khoa Ngôn ngữ. Chúng nó biến mất nhanh như một cái chớp mắt.
"Ngân!" Minh chỉ kịp thốt lên một tiếng nhỏ, yếu ớt, rồi lại ngồi sụp xuống ghế. Nó cảm thấy như vừa chạy một quãng đường dài không nghỉ, mồ hôi vã ra dù trời vẫn lạnh. Cô ấy như một cái bóng, luôn hiện hữu nhưng không thể chạm tới. Cảm giác này thật khó chịu, giống như khi nó cố gắng nắm bắt một làn sương mờ trong không khí lạnh. Càng cố gắng, sương càng tan biến, để lại chỉ là hư không.
Nó nhìn chằm chằm vào đĩa cơm trước mặt, không động đũa. Mấy ngày nay, nó sống trong sự chờ đợi và tìm kiếm vô vọng. Lời khuyên của Anh Khoa về sự dũng cảm, lời nhắc nhở của Giáo sư Trần về việc phải chiến đấu để giữ lấy cả hai, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi nó không thể tìm thấy người nó muốn chiến đấu cùng. Sự né tránh của Ngân không chỉ làm nó đau khổ, mà còn đẩy nó vào một trạng thái tuyệt vọng cùng cực. Nó không biết phải làm gì tiếp theo. Ngân đã cố tình tránh mặt nó, hay cô ấy thực sự bận rộn đến mức không nhận ra sự có mặt của nó? Hay, tệ hơn, cô ấy không muốn nhận ra? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu, không có lời giải đáp. Minh thở dài, một hơi thở dài mang theo cả sự thất vọng và bất lực. Con đường phía trước vẫn mịt mờ, và nó vẫn đang đi trên những bước chân vô vọng giữa phố đông Hà Nội.
***
Chiều muộn, một cơn mưa phùn lất phất bắt đầu trút xuống Hà Nội. Những hạt mưa li ti, trong suốt, đậu trên tóc, trên vai áo, thấm vào từng lớp vải, mang theo cái ẩm ướt và se lạnh đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Hoàng Minh ngồi nép vào một góc quán Cà phê "Hoa Sữa", nơi có cửa sổ nhìn ra con phố nhỏ. Ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng và đèn dây tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với cái lạnh bên ngoài. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ loa, tiếng guitar trầm bổng như vỗ về những tâm hồn cô đơn. Tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, những nhóm bạn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, nhưng Minh không thể nào cảm nhận được sự bình yên ấy.
Nó đã gọi một ly cà phê đen nóng, nhưng giờ đây nó đã nguội lạnh tự bao giờ. Hơi ấm duy nhất mà nó cảm nhận được là từ đôi bàn tay đang siết chặt cốc cà phê, cố gắng tìm kiếm một chút an ủi. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn đang đậu trên tán lá cây, phản chiếu ánh đèn đường lờ mờ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò, và thoang thoảng, rất thoang thoảng, mùi hoa sữa cuối mùa từ cây bên đường len lỏi vào quán. Mùi hương ấy, từng là biểu tượng của tình yêu chớm nở, của những buổi hẹn hò đầu tiên, giờ đây lại mang theo một nỗi bâng khuâng, một sự khắc khoải đến nao lòng. Nó không còn là mùi của lãng mạn, mà là mùi của một "đêm đông quyết định" đang đến gần, khi cả hai sẽ buộc phải đối mặt với sự thật, khi sự im lặng không còn là lựa chọn nữa.
Minh ngồi đó, để mặc dòng suy nghĩ miên man trôi. Nó nghĩ về những kỷ niệm đã qua ở chính quán cà phê này, những buổi Ngân tỉ mỉ ghi chép vào cuốn sổ tay chung của hai đứa, những lần nó vụng về kể chuyện quê, Ngân chỉ mỉm cười nhẹ. Tất cả đều quá đẹp, quá trong sáng, để rồi giờ đây, nó phải đối mặt với nguy cơ mất đi tất cả.
Đột nhiên, cánh cửa quán khẽ mở, một luồng gió lạnh ùa vào, mang theo mùi ẩm ướt của mưa. Hoàng Minh ngước mắt lên, và tim nó như ngừng đập. Lê Ngân và Mai Chi bước vào. Ngân vẫn mặc chiếc áo khoác ghi xám ban sáng, tóc búi cao gọn gàng, để lộ những đường nét thanh tú trên gương mặt. Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai và phong cách năng động, đang nói gì đó với vẻ mặt hơi lo lắng. Ngân chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn trầm tĩnh nhưng Minh có thể thấy rõ một sự mệt mỏi, một nỗi bối rối ẩn sâu bên trong.
Chúng nó tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, không xa chỗ Minh là mấy. Minh nín thở, cố gắng giấu mình vào góc khuất. Nó không muốn Ngân thấy nó, không muốn cô ấy lại né tránh nó một lần nữa. Nhưng một phần trong nó lại khao khát được nhìn thấy cô, được nghe giọng nói của cô, dù chỉ là từ xa.
Mai Chi đặt túi xách xuống, nhìn Ngân với vẻ mặt đầy quan ngại. "Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Mấy hôm nay tao thấy mày cứ thẫn thờ. Có chuyện gì thì nói với tao chứ?" Giọng Mai Chi dù nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự sốt ruột.
Ngân khẽ lắc đầu, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc. "Không có gì đâu. Chỉ là hơi mệt chút thôi." Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng có chút gì đó nghẹn ngào, không tự nhiên như mọi khi.
"Không có gì mà mặt mày cứ như mất hồn. Tao biết mày đang có chuyện, liên quan đến thằng Minh đúng không?" Mai Chi không bỏ cuộc, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Ngân. "Mày cứ im lặng thế này, cả mày và nó đều khổ đấy."
Ngân không nói gì, chỉ cúi xuống nhìn tách trà thảo mộc đang bốc hơi nghi ngút. Cô đưa tay lên ôm lấy vai, như thể đang cố gắng giữ chặt lấy một điều gì đó đang lung lay trong lòng. Mai Chi thở dài, rồi lại nói thêm: "Thằng Minh nó tìm mày mấy hôm nay rồi đấy. Tao thấy nó cứ như người mất hồn. Mày có biết không?"
Ngân khẽ giật mình, nhưng vẫn không ngẩng mặt lên. Cô không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu một cách yếu ớt.
Hoàng Minh ngồi đó, nghe rõ từng lời nói của Mai Chi. Trái tim nó thắt lại. Thì ra, Ngân biết nó đang tìm kiếm cô. Và cô vẫn chọn cách né tránh. Một dòng nước lạnh buốt chạy dọc sống lưng nó, lạnh hơn cả cái rét cắt da của đêm đông Hà Nội. Nó cảm thấy như một kẻ theo dõi hèn hạ, một kẻ vô vọng đang cố gắng bám víu vào một sợi dây mong manh.
Minh định đứng dậy, bước đến chỗ Ngân, bất chấp mọi hậu quả. "Mình phải nói chuyện," nó tự nhủ. "Mình phải đối mặt." Nhưng đúng lúc đó, Ngân khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô vô tình quét qua góc quán, và chạm vào ánh mắt của Minh.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Ánh mắt họ giao nhau, chỉ trong một cái chớp mắt, nhưng đủ để Minh nhìn thấy sự bối rối, sự sợ hãi, và một chút gì đó đau khổ trong đôi mắt sâu thẳm của Ngân. Ngân giật mình, như bị điện giật, vội vàng quay đi, khuôn mặt tái nhợt. Mai Chi nhận ra điều gì đó bất thường, nhìn theo ánh mắt của Ngân, rồi cũng nhìn về phía Minh.
"Thôi, tao đi vệ sinh chút," Ngân nói vội, giọng hơi run. Cô gần như bật dậy, không chờ Mai Chi đáp lời, vội vã đi về phía cuối quán. Mai Chi nhìn theo Ngân với vẻ mặt khó hiểu, rồi quay sang nhìn Minh với ánh mắt đầy trách móc và lo lắng.
Minh ngồi sững, như một pho tượng. Cả người nó tê dại. Thì ra đây là sự né tránh, sự từ chối rõ ràng nhất. Ngân không muốn đối mặt. Cô ấy không muốn nói chuyện. Nỗi tuyệt vọng dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm lấy nó. Nó nhìn theo bóng lưng Ngân, rồi nhìn Mai Chi, người đang cố gắng đuổi theo bạn. Minh cảm thấy bất lực cùng cực. Mọi nỗ lực của nó đều trở nên vô nghĩa. Ly cà phê nguội ngắt trong tay nó như một minh chứng cho sự lạnh lẽo của mối quan hệ này. Hà Nội không vội được đâu, nhưng tình yêu của nó thì đang vội vã tan biến.
***
Đêm buông xuống Hà Nội, mang theo cái rét buốt hơn bao giờ hết. Gió lùa qua kẽ áo, rít lên từng hồi như than khóc. Những con phố bắt đầu vắng dần, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt lung linh phản chiếu trên mặt hồ Gươm tĩnh lặng. Hoàng Minh bước đi vô định dọc bờ hồ, hơi thở phả ra thành từng làn khói trắng xóa, tan biến nhanh chóng vào màn đêm. Nó không còn cảm thấy cái lạnh cắt da, hay tiếng gió rít bên tai. Cả cơ thể nó như đông cứng lại, tê dại trước nỗi đau và sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm hồn.
Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn hơn bao giờ hết trong không khí lạnh giá, quấn quýt lấy Minh. Nó không còn là mùi hương ngọt ngào của những kỷ niệm tình yêu đầu tiên, mà trở thành một lời nhắc nhở khắc nghiệt về sự chia ly, về những điều đã mất. Từng bước chân của nó dường như đều nặng trĩu, kéo lê một trái tim tan vỡ.
Nó dừng lại bên bờ hồ, ngước nhìn lên bầu trời đêm. Mây đen giăng kín, không một vì sao, không một ánh trăng. Giống như tâm trạng nó lúc này, tối tăm và u ám. Nó nghĩ về cơ hội học bổng lớn mà Giáo sư Trần đã nói, về tương lai rạng rỡ đang chờ đợi nó. Nó nghĩ về những kỳ vọng của gia đình ở quê, về những ước mơ nó ấp ủ bấy lâu nay. Nhưng tất cả những điều ấy, giờ đây, đều trở nên vô nghĩa khi không có Ngân ở bên.
"Có đáng không?" Nó tự hỏi, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió. "Có đáng không khi phải đánh đổi tất cả?"
Nó nhớ lại lời của Anh Khoa: "Phải nói ra thôi... Nếu em không nói, em sẽ không bao giờ biết được. Và nếu em không nói, em sẽ hối hận." Nó nhớ lời Giáo sư Trần: "Hãy tìm cách giữ lấy cả hai." Nhưng làm sao để giữ lấy khi một người không muốn được giữ? Làm sao để nói ra khi đối phương không muốn nghe?
Những hình ảnh của Ngân cứ hiện lên trong đầu nó: ánh mắt trầm tĩnh, nụ cười nhẹ, dáng người mảnh mai, và cả sự né tránh đầy bối rối chiều nay. Cô ấy đang sợ hãi điều gì? Cô ấy đang che giấu điều gì? Hay đơn giản, cô ấy không còn muốn nó nữa?
Minh đưa tay vào túi áo khoác, chạm vào cuốn sổ tay ghi chép chung của hai đứa. Cuốn sổ đã cũ sờn, với những dòng chữ ngay ngắn của Ngân và những nét chữ vụng về của nó. Từng trang giấy là từng kỷ niệm, từng giấc mơ, từng lời hứa không thành lời. Nó siết chặt cuốn sổ, như thể đang cố gắng nắm giữ lấy những mảnh vỡ cuối cùng của tình yêu.
Một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đầu Minh. Nếu Ngân không muốn nói chuyện, không muốn đối mặt, vậy thì nó sẽ buộc cô ấy phải đối mặt. Không phải bằng lời nói, không phải bằng những tin nhắn vô vọng, mà bằng một hành động. Một hành động táo bạo hơn, liều lĩnh hơn, một hành động mà có thể sẽ kết thúc tất cả, hoặc sẽ mở ra một cánh cửa mới. Nó không biết kết quả sẽ ra sao, nhưng nó không thể tiếp tục chịu đựng sự im lặng này.
Nó hít một hơi thật sâu, cái lạnh buốt xuyên thẳng vào phổi, nhưng lần này, nó không còn cảm thấy tê dại nữa. Thay vào đó, một ngọn lửa nhỏ, lạnh lẽo nhưng đầy quyết tâm, bùng cháy trong lồng ngực nó. Ánh mắt nó, vốn đầy vẻ tuyệt vọng, giờ đây đã lóe lên một tia sáng kiên định. Đây là "đêm đông quyết định" mà Anh Khoa đã nói, mà mùi hoa sữa đã báo hiệu. Nó không thể để nó trôi qua một cách vô nghĩa. Nó sẽ chiến đấu, một lần cuối cùng. Ý tưởng "điên rồ" ấy, đang hình thành rõ nét hơn trong tâm trí nó, một ý tưởng mà chỉ có sự tuyệt vọng cùng cực mới có thể sản sinh ra. Nó sẽ không buông tay, không buông xuôi. Nó sẽ làm một điều gì đó mà nó chưa bao giờ dám làm. Và điều đó, nó biết, sẽ thay đổi tất cả.