Gió heo may thổi lùa qua sân thượng chung cư cũ, mang theo cái lạnh se sắt của Hà Nội cuối thu. Hoàng Minh đứng lặng lẽ bên lan can, nhìn xuống thành phố vẫn còn đang lờ mờ trong sương sớm. Đêm qua, nó đã không ngủ. Cái ý nghĩ "điên rồ" nhen nhóm bên bờ Hồ Gươm đã theo nó về, gặm nhấm tâm trí nó suốt đêm dài, rồi dần dần kết tinh thành một quyết định cứng rắn như thép. Nó đã thức trắng, viết đi viết lại lá thư, cố gắng gói ghém tất cả những gì nó muốn nói, những điều bấy lâu nay vẫn kẹt lại trong cổ họng, trong ánh mắt, trong những tin nhắn vô vọng. Giờ đây, tờ giấy mỏng manh ấy chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc, cả nỗi sợ hãi tột cùng và hy vọng mong manh.
Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng sớm xuyên qua những đám mây xám xịt, nhuộm một màu vàng nhợt nhạt lên những mái nhà rêu phong và những tán cây khẳng khiu. Tiếng còi xe từ xa vọng lên thành phố đang dần tỉnh giấc, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua những khe cửa sổ cũ kỹ. Trên sân thượng, chỉ có tiếng gió lùa qua những dây phơi quần áo trống không, và tiếng lá cây trong vài chậu cảnh héo úa xào xạc. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những góc khuất đô thị cũ kỹ xen lẫn mùi bụi đường, nhưng đâu đó, vẫn còn thoang thoảng một chút hương hoa sữa đã phai nhạt, như một ký ức cố chấp không chịu rời đi.
Minh đưa tay vào túi áo khoác dày cộp, chạm vào lá thư đã gấp cẩn thận. Lòng bàn tay nó ướt đẫm mồ hôi dù trời rất lạnh. Nó nhớ lại lời Anh Khoa: "Phải nói ra thôi... Nếu em không nói, em sẽ không bao giờ biết được. Và nếu em không nói, em sẽ hối hận." Nó đã thử nói ra, bằng tin nhắn, bằng cách tìm kiếm Ngân ở khắp nơi, nhưng tất cả đều chỉ đổi lại sự im lặng. Vậy thì đây là cách cuối cùng. Một cách không cần đối thoại trực tiếp, nhưng lại nói lên tất cả.
"Có lẽ đây là cơ hội cuối cùng để em biết anh nghĩ gì," nó thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió. Nó không biết Ngân sẽ phản ứng thế nào. Sẽ giận dữ? Sẽ bối rối? Hay sẽ vẫn giữ im lặng, coi như chưa hề có gì? Nỗi sợ hãi bị từ chối, bị tổn thương thêm một lần nữa vẫn bủa vây nó. Nhưng cái khao khát được thấu hiểu, được bày tỏ những cảm xúc chân thật nhất của mình còn lớn hơn tất cả. Nó không thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa trong cái vòng luẩn quẩn của sự chờ đợi và tuyệt vọng.
Đôi mắt Minh quét qua những mái nhà, những con hẻm nhỏ của Hà Nội, tìm kiếm một dấu hiệu, một lời động viên vô hình nào đó. Nhưng tất cả chỉ là sự tĩnh lặng của buổi sớm, và sự vô định của tương lai. Nó thở dài, một làn khói trắng xóa bay lên rồi tan vào không khí lạnh. Tay nó siết chặt bó hoa sữa cuối mùa mà nó đã cố gắng gom góp được. Những cánh hoa đã ngả màu úa vàng, không còn tươi thắm như những ngày đầu mùa, nhưng mùi hương của chúng, dù nhạt nhòa, vẫn đủ để gợi nhắc về những kỷ niệm, về những rung động đầu tiên. Mùi hương ấy đã từng là sợi dây kết nối vô hình giữa nó và Ngân, là chất xúc tác cho tình yêu của hai đứa. Giờ đây, bó hoa này không chỉ là một biểu tượng, mà còn là một lời cầu xin, một dấu vết cuối mùa cho một tình yêu đang đứng trước bờ vực.
Nó nén lại nỗi sợ hãi, hít thở thật sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Từng bước chân của nó xuống những bậc cầu thang cũ kỹ vang vọng trong không gian vắng lặng. Mỗi bước đi là một sự quyết tâm, một bước tiến về phía một tương lai không thể đoán định. Nó sẽ không lùi bước. Nó sẽ không buông xuôi. Hà Nội không vội được đâu, nhưng trái tim nó thì đang vội vã chạy đua với thời gian, với những cơ hội sắp đến và những lời chưa nói. Chiếc khăn len dệt tay mà Ngân đã tặng nó trong một lần trời trở gió, vẫn nằm trong ngăn tủ, là một lời nhắc nhở về sự ấm áp, về những khoảnh khắc dịu dàng mà giờ đây có thể chỉ còn là ký ức. Nó đã không dám mang theo, sợ rằng hơi ấm của nó sẽ không còn ý nghĩa.
***
Buổi chiều muộn, một màn mây âm u lại bao phủ bầu trời Hà Nội, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu, đầu đông. Ánh đèn đường đã bật sáng từ sớm, hắt xuống những con phố ướt át sau một cơn mưa phùn lất phất. Thư viện Quốc gia Việt Nam vẫn giữ vẻ uy nghiêm, cổ kính quen thuộc, những cột đá lớn sừng sững vươn lên giữa không gian xám xịt. Bên trong, không khí tĩnh lặng và nghiêm túc bao trùm, chỉ có tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ và tiếng bước chân khẽ khàng của vài sinh viên đi lại giữa các kệ sách cao ngút. Mùi giấy cũ, mùi gỗ sồi và mùi bụi thời gian quẩn quanh trong không khí, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức.
Hoàng Minh đã lén lút vào thư viện từ lúc chiều tà, khi Ngân và Mai Chi chưa đến. Trái tim nó đập như trống bỏi khi nó tìm đến góc bàn quen thuộc nơi Ngân thường ngồi. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn bàn hắt xuống, làm những chồng sách cao ngút trở nên ấm áp hơn. Nó nhanh chóng đặt bó hoa sữa nhỏ đã nhạt màu và lá thư đã được gấp làm tư vào khe sách Ngân thường dùng để đánh dấu trang, rồi gần như chạy trốn khỏi đó. Nó không dám nán lại, sợ rằng sẽ bị phát hiện, sợ rằng sự hiện diện của nó sẽ làm mọi chuyện trở nên phức tạp hơn. Nó chỉ muốn gửi đi thông điệp của mình, để mọi thứ được phó mặc cho số phận.
Khoảng nửa tiếng sau, Lê Ngân và Mai Chi bước vào thư viện. Ngân vẫn khoác chiếc áo khoác màu trung tính thường ngày, dáng người mảnh mai, bước đi nhẹ nhàng. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ những đường nét tinh tế trên khuôn mặt trái xoan. Đôi mắt sâu và trầm tĩnh của cô lướt qua những dãy kệ sách quen thuộc, như đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc đơn giản chỉ là đang đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Mai Chi đi bên cạnh, mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua các gương mặt sinh viên.
Họ đến góc quen thuộc, nơi có chiếc bàn gỗ sồi đã cũ kỹ nhưng vững chãi. Ngân nhẹ nhàng đặt túi xách xuống, chuẩn bị lấy sách ra. Ánh mắt cô chợt dừng lại, thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy một vật lạ đặt ngay ngắn trên cuốn sách mà cô đang đọc dở. Đó là một bó hoa sữa nhỏ, những cánh hoa đã ngả vàng, không còn tươi tắn nhưng vẫn tỏa ra một mùi hương rất đặc trưng, dù đã nhạt nhòa. Bên cạnh bó hoa là một lá thư gấp cẩn thận.
Mai Chi, đang định với tay lấy cuốn sách giáo trình, nhận ra sự bất thường trong hành động của bạn. "Này Ngân, lại suy tư gì nữa đấy?" Mai Chi nói, giọng điệu tự nhiên, pha chút trêu chọc. "Mày cứ như người mất hồn mấy hôm nay. Cả Minh nữa, cứ lảng vảng như ma trơi ngoài hành lang." Cô dừng lại, nhận ra bó hoa và lá thư. "Ô, gì đây? Thư tình à? Ai mà lãng mạn vậy?"
Ngân không trả lời. Cả người cô như đơ ra, đôi mắt trầm tĩnh thường ngày giờ lay động dữ dội. Cô chậm rãi đưa tay ra, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào bó hoa sữa. Mùi hương dù đã nhạt nhòa nhưng vẫn đủ để làm cô giật mình, một cảm giác quen thuộc, ám ảnh bỗng ùa về. Rồi cô cầm lấy lá thư, cảm nhận được độ dày của nó, và dường như cả sức nặng của những điều chưa nói mà nó ẩn chứa.
"Của ai vậy?" Mai Chi hỏi, giọng nói bớt đi vẻ bông đùa, thay vào đó là sự tò mò và một chút lo lắng. Cô đã nhận ra sự căng thẳng trong không khí, và vẻ mặt biến sắc của Ngân. Mai Chi hiểu Ngân hơn ai hết, và cô biết rằng chỉ có những điều thực sự quan trọng mới có thể khiến Ngân lộ rõ vẻ yếu đuối như vậy.
Ngân không nói gì, chỉ từ từ mở lá thư. Đôi mắt cô lướt nhanh qua từng dòng chữ, từng nét bút quen thuộc. Đôi môi cô mím chặt, hai hàng lông mày khẽ chau lại. Khuôn mặt thanh tú của cô dần dần thay đổi, từ ngạc nhiên ban đầu đến bối rối, rồi đấu tranh nội tâm dữ dội. Ánh mắt cô chớp chớp, như cố gắng ngăn lại một dòng cảm xúc đang trào dâng. Những tưởng cô sẽ giữ được vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng lá thư này dường như đã chạm đến một nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô.
Mai Chi ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát. Cô thấy rõ sự run rẩy nhẹ nơi bàn tay Ngân khi cô cầm lá thư, thấy ánh mắt cô tối lại, rồi lại sáng lên một cách lạ thường. Sự tĩnh lặng của thư viện lúc này càng làm nổi bật sự căng thẳng giữa hai cô gái. Tiếng lật trang sách, tiếng gõ bàn phím bỗng trở nên xa xăm, nhường chỗ cho sự im lặng căng thẳng giữa Ngân và Mai Chi.
Ngân đọc hết lá thư, rồi lại đọc lại, từng dòng, từng chữ như khắc sâu vào tâm trí cô. Hơi thở cô trở nên nặng nề hơn, lồng ngực phập phồng. Chiếc khăn len dệt tay mà cô đang quàng trên cổ, màu xanh xám nhạt, dường như cũng không đủ để sưởi ấm tâm hồn đang giá lạnh của cô. Mùi hoa sữa cuối mùa, quấn quýt trong không khí se lạnh, giờ đây không còn là hoài niệm lãng mạn, mà trở thành một lời nhắc nhở đau đáu về những điều đã qua và những quyết định sắp tới.
Những gì Minh viết trong thư đã phá vỡ hoàn toàn bức tường kiên cố mà Ngân đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay. Nó không chỉ là lời tỏ tình, mà còn là một lời cầu xin, một sự tuyệt vọng được thấu hiểu, một sự đối mặt với cơ hội lớn đang chờ đợi Minh. Cô đã cố gắng giữ khoảng cách, cố gắng bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương có thể xảy đến, nhưng lá thư này đã buộc cô phải đối diện với tình cảm thật của mình, và với những lựa chọn khó khăn đang chờ đợi.
Ánh mắt Ngân dán chặt vào lá thư, như thể muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một con đường thoát khỏi mớ bòng bong cảm xúc đang quấn lấy cô. Mai Chi nhìn Ngân, lòng đầy lo lắng. Cô biết rằng tình hình đã trở nên nghiêm trọng, và Ngân không thể tiếp tục im lặng được nữa. Bó hoa sữa cuối mùa và lá thư, những "dấu vết cuối mùa" của sự e dè, đã báo hiệu rằng thời gian cho những lời nói chưa thành lời đã hết. Một "đêm đông quyết định" đang đến rất gần, và không ai trong số họ có thể né tránh được. Ngân khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi nhanh chóng được cô lau đi, nhưng không thể giấu được sự yếu đuối đang hiện rõ trong đôi mắt vốn trầm tĩnh. Ngân đặt lá thư xuống, tay cô vẫn run rẩy, khẽ chạm vào bó hoa sữa. Mọi thứ đã thay đổi.