Ngân khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi nhanh chóng được cô lau đi, nhưng không thể giấu được sự yếu đuối đang hiện rõ trong đôi mắt vốn trầm tĩnh. Ngân đặt lá thư xuống, tay cô vẫn run rẩy, khẽ chạm vào bó hoa sữa. Mọi thứ đã thay đổi.
***
Cái lạnh chiều muộn len lỏi qua ô cửa kính lớn của Thư viện Quốc gia, mang theo những hạt mưa phùn li ti mờ ảo. Ngân vẫn ngồi đó, bất động, như một bức tượng được chạm khắc từ nỗi bối rối và đau khổ. Bó hoa sữa nhỏ, những cánh hoa đã ngả màu úa vàng, nằm lặng lẽ trên mặt bàn gỗ sồi đã cũ, nhưng mùi hương của nó vẫn quấn quýt, len lỏi vào từng hơi thở của Ngân, nhắc nhở cô về sự hiện diện không thể chối từ của Hoàng Minh. Lá thư, giờ đã được gập lại cẩn thận, nằm gọn trong lòng bàn tay cô, ấm nóng như một viên than hồng đang âm ỉ đốt cháy tâm can.
Mai Chi, ngồi đối diện, chứng kiến toàn bộ sự thay đổi trên gương mặt Ngân. Vẻ trầm tĩnh, có chút lạnh lùng thường ngày của cô bạn đã tan biến, nhường chỗ cho một biểu cảm trống rỗng, đầy yếu đuối mà Mai Chi hiếm khi thấy. Tiếng lật trang sách lạo xạo từ các bàn bên cạnh, tiếng gõ phím máy tính lách cách xa xăm, tất cả như bị nuốt chửng bởi sự im lặng căng thẳng bao trùm lấy hai cô gái. Thư viện Quốc gia, với kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ, những hàng kệ sách gỗ cao ngút và mùi giấy cũ, mực in đặc trưng, thường là nơi Ngân tìm thấy sự bình yên, nhưng giờ đây, nó như một lồng kính khổng lồ đang giam giữ nỗi giằng xé của cô. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn trần, hòa với ánh sáng tự nhiên mờ nhạt hắt qua cửa sổ lớn, càng làm nổi bật vẻ tái nhợt trên gương mặt Ngân.
"Ngân, mày sao vậy?" Mai Chi phá vỡ sự im lặng, giọng cô trầm hơn bình thường, pha lẫn sự lo lắng rõ rệt. "Ai gửi hoa cho mày? Có chuyện gì thế?" Cô cố gắng vươn tay chạm vào vai Ngân, nhưng Ngân khẽ rụt lại, như một phản xạ tự nhiên.
Ngân không trả lời, chỉ lắc đầu nhẹ, mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo động tác. Giọng cô khàn đặc, yếu ớt đến bất ngờ: "Không... không có gì..." Cô cố gắng nén lại cảm xúc, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ hoảng loạn, như thể đang cố gắng chống chọi với một cơn bão dữ dội bên trong.
"Không có gì mà mặt mày tái mét, mắt đỏ hoe vậy à?" Mai Chi kiên nhẫn hơn, ngữ điệu không còn vẻ bông đùa thường thấy. "Ngân, mày không ổn chút nào. Bức thư này... nó nói gì mà khiến mày ra nông nỗi này?" Mai Chi đã nhìn thấy giọt nước mắt lướt qua má Ngân, dù cô cố gắng lau đi rất nhanh. Cô biết, với Ngân, nước mắt là thứ xa xỉ, chỉ xuất hiện khi mọi thứ đã vượt quá sức chịu đựng.
Ngân giật mình, vội vàng giấu lá thư vào lòng, như thể nó là một bí mật thiêng liêng mà cô không muốn bất cứ ai chạm vào, dù chỉ là bằng ánh mắt. "Đừng hỏi nữa, Mai Chi. Mình... muốn ở một mình." Giọng cô vẫn nhỏ, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết, một mong muốn được rút sâu vào vỏ ốc của chính mình. Cô biết Mai Chi quan tâm, biết cô bạn thân đang lo lắng, nhưng lúc này, Ngân cần không gian để tự đối diện với mớ bòng bong cảm xúc đang quấn lấy cô. Lá thư của Minh đã mở ra một vết nứt lớn trong bức tường cô cố gắng xây dựng, và cô cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm. Những lời lẽ chân thành, đầy tuyệt vọng của Minh không chỉ là một lời tỏ tình, mà còn là một gánh nặng, một trách nhiệm mà cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Nó buộc cô phải đối mặt với một tương lai mà cô từng cho là đã được định sẵn.
Mai Chi nhìn Ngân, thở dài một tiếng. Cô hiểu Ngân, hiểu rằng khi Ngân đã nói "muốn ở một mình" thì có gặng hỏi cũng vô ích. Cô bạn thân của cô luôn như vậy, giấu mọi thứ vào sâu bên trong, tự mình gặm nhấm, tự mình tìm cách giải quyết. Mai Chi chỉ lặng lẽ vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay Ngân, truyền cho cô một chút hơi ấm, một sự đồng cảm không lời. Cô biết, Ngân đang phải trải qua điều gì đó rất lớn, rất quan trọng. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù đã nhạt nhòa, nhưng vẫn đủ nồng nàn để Mai Chi cảm nhận được sự u hoài, day dứt mà nó mang lại. Cô nhìn bó hoa, rồi lại nhìn Ngân, lòng tràn đầy lo lắng.
Ngân siết chặt lá thư trong tay, những ngón tay thon dài run rẩy, khẽ chạm vào những cánh hoa sữa đã úa màu. Cô cảm nhận được sự mềm mại, mỏng manh của chúng, giống như chính tâm hồn cô lúc này. Mùi hương quen thuộc, từng là biểu tượng của sự lãng mạn, của những kỷ niệm đầu tiên giữa cô và Minh, giờ đây lại mang một vị đắng chát, một sự ám ảnh không thể gọi tên. Nó không chỉ là mùi hương, mà là cả một bầu trời ký ức, là lời nhắc nhở về những tháng ngày tươi trẻ, về những rung động đầu tiên mà cô đã cố gắng chôn giấu.
Cô khẽ đứng dậy, động tác vội vã, gần như hốt hoảng. Chiếc ghế gỗ sồi khẽ kêu cót két, tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng sắc lạnh trong sự tĩnh lặng của thư viện. Mai Chi ngước nhìn, ánh mắt đầy ngạc nhiên. Ngân không nói thêm lời nào, chỉ ôm chặt lá thư và bó hoa sữa vào lòng, rồi quay lưng bước đi. Dáng người mảnh mai của cô khuất dần sau những giá sách cao ngút, từng bước chân như đang cố gắng chạy trốn khỏi chính cảm xúc của mình. Mai Chi chỉ có thể dõi theo, lòng đầy băn khoăn và lo lắng. Cô biết, những điều chưa nói giữa Ngân và Hoàng Minh đã không còn là những cơn mưa phùn nhẹ nhàng nữa, mà đã biến thành một cơn bão tố đang sắp sửa đổ ập xuống.
***
Đêm về, cơn mưa phùn dai dẳng của Hà Nội càng lúc càng nặng hạt, gõ tí tách trên khung cửa kính căn hộ của Ngân. Căn phòng quen thuộc, nơi cô tìm thấy sự bình yên giữa bộn bề cuộc sống, giờ đây lại trở nên ngột ngạt, bí bách lạ thường. Ngân đặt bó hoa sữa lên bàn học, bên cạnh chồng sách vở chất cao, những cánh hoa trắng ngà như những lời thì thầm của một quá khứ không thể chối bỏ. Mùi hương dù đã yếu ớt, vẫn đủ để ám ảnh cô, quấn quýt lấy từng tế bào, gợi lên những ký ức mà cô đã cố gắng chôn vùi.
Cô ngồi xuống chiếc ghế, ánh đèn vàng dịu hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật vẻ mệt mỏi và sự giằng xé nội tâm. Lá thư của Minh được trải ra trước mắt cô, từng nét chữ quen thuộc, từng câu từ chân thành như xoáy sâu vào tâm can. "Ngân, anh không biết em đang nghĩ gì, nhưng anh không thể chấp nhận việc em rời đi mà không một lời giải thích. Anh cần em. Hà Nội cần em. Anh biết anh không có nhiều thứ, nhưng anh có một trái tim chân thành, và anh tin vào tình yêu của chúng ta. Đừng trốn tránh nữa, Ngân. Xin em, hãy cho anh một cơ hội để nói..." Những dòng chữ ấy, không chỉ là một lời tỏ tình, mà là một lời cầu xin, một sự tuyệt vọng được thấu hiểu, một sự đối mặt với cơ hội lớn đang chờ đợi Minh. Nó buộc cô phải nhìn thẳng vào những cảm xúc mà cô đã cố gắng kìm nén bấy lâu.
Tiếng tivi từ phòng khách vọng vào, tiếng trò chuyện của bố mẹ, tiếng lạch cạch của chén đĩa, tất cả đều trở nên xa xăm, mờ ảo. Ngân như lạc vào một thế giới riêng, nơi chỉ có cô, bó hoa sữa, lá thư và mớ cảm xúc hỗn độn đang gào thét. Cô đặt tay lên chiếc khăn len dệt tay mà cô đang quàng trên cổ, cảm nhận hơi ấm từ nó, một hơi ấm quen thuộc, tựa như một sợi dây vô hình kết nối cô với những kỷ niệm, với Minh. Chiếc khăn màu xanh xám nhạt, tưởng chừng vô tri, lại như một vật cứu sinh đang níu giữ cô giữa dòng xoáy cảm xúc.
Cánh cửa khẽ mở, Ông Hùng, bố Ngân, bước vào phòng. Dáng người cao, trầm tư, ông đeo chiếc kính lão và trên gương mặt nho nhã hiện rõ nét ưu tư. "Con gái, con vẫn chưa ngủ à?" Giọng ông trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự nghiêm nghị thường thấy. Ông nhìn bó hoa sữa trên bàn, rồi nhìn Ngân, ánh mắt dừng lại ở vẻ mặt mệt mỏi của cô. "Con đã suy nghĩ kỹ về chuyện du học chưa? Cơ hội này không phải lúc nào cũng có. Con phải biết nắm lấy, vì tương lai của con."
Những lời của bố như một tảng đá đè nặng lên trái tim Ngân. Cô biết, bố mẹ luôn kỳ vọng vào cô, mong muốn cô có một tương lai rộng mở, thành công. Họ đã hy sinh rất nhiều để cô có được ngày hôm nay, và cơ hội du học ấy, trong mắt họ, là đỉnh cao của sự cố gắng. Nó là con đường sáng lạn, là cánh cửa dẫn đến một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng, "nắm lấy" cơ hội này, liệu có phải là "buông bỏ" một điều gì đó quý giá hơn không? Nước mắt Ngân lại chực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén, chỉ khẽ gật đầu.
"Con biết rồi, bố." Giọng Ngân nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, yếu ớt đến đáng thương. Cô không dám ngước nhìn vào mắt bố, sợ rằng ánh mắt ông sẽ nhìn thấu sự giằng xé, sự bất an đang ẩn sâu bên trong cô. Cô biết, bố đang muốn những điều tốt đẹp nhất cho cô, nhưng ông không hiểu được những gì đang diễn ra trong tâm hồn cô. Ông Hùng nhìn Ngân một lúc, thấy cô chỉ cúi gằm mặt, ông thở dài, không nói thêm lời nào, khẽ đóng cửa phòng lại.
Ngân lại một mình, trong căn phòng chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng lòng đang thổn thức. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa phùn giăng mắc, thấy những ánh đèn đường mờ ảo nhòe đi trong làn hơi nước. Cái lạnh từ bên ngoài thấm qua lớp kính, len lỏi vào da thịt, nhưng không thể sánh bằng cái lạnh đang bao trùm lấy tâm hồn cô. Cô đặt tay lên chiếc khăn len dệt tay, cảm nhận hơi ấm từ nó, rồi nhắm mắt lại, như thể đang cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn, những áp lực đang đè nặng.
Tương lai. Định hướng. Tình yêu. Gia đình. Những từ ngữ ấy cứ xoay vần trong đầu cô, tạo thành một mớ bòng bong không lối thoát. Cô đã cố gắng xây dựng một bức tường kiên cố bao quanh trái tim mình, để bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương, khỏi những lựa chọn khó khăn. Nhưng lá thư của Minh, bó hoa sữa cuối mùa, và cả những lời nói của bố, tất cả đã cùng nhau phá vỡ bức tường ấy. Cô không thể trốn tránh được nữa. Cô không thể tiếp tục giả vờ như không có gì xảy ra.
Một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí Ngân: hình ảnh Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ bước chân vào Hà Nội rộng lớn. Hình ảnh anh kiên trì chờ đợi cô ở trạm xe buýt mỗi chiều mưa, hình ảnh anh lóng ngóng che ô cho cô, hình ảnh anh cười hiền lành khi họ cùng đi ăn quán quen. Những ký ức ấy, tưởng chừng đã ngủ yên, giờ đây bỗng ùa về, sống động đến lạ thường, như những thước phim quay chậm. Chúng không chỉ là ký ức, mà là những sợi dây vô hình đang níu giữ cô, kéo cô lại gần hơn với một tương lai mà cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ chọn.
Ngân mở mắt. Ánh nhìn của cô không còn vẻ bối rối, đau khổ như lúc chiều nữa. Thay vào đó, nó ánh lên một sự kiên quyết lạ thường. Quyết định đã được đưa ra. Cô không thể tiếp tục im lặng. Cô không thể tiếp tục trốn chạy. Dù kết quả có ra sao, cô cũng phải đối mặt. Cái rét ngọt của Hà Nội đêm nay, mùi hoa sữa cuối mùa đang nồng nàn đến nghẹt thở, tất cả như đang thúc giục cô, báo hiệu rằng thời khắc quyết định cuối cùng đã cận kề. Cô đứng dậy, lấy chiếc khăn len dệt tay quàng chặt hơn quanh cổ, và bước ra khỏi căn phòng, hướng về một nơi mà cô biết chắc chắn, có một người đang chờ đợi.
***
Đêm Hà Nội. Cái rét ngọt của Hà Nội dường như thấm sâu hơn vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Gió lạnh rít qua những tán cây ven hồ, mang theo mùi hoa sữa cuối mùa nồng nàn đến nghẹt thở. Hoàng Minh, không thể ngủ yên, lang thang dọc Hồ Gươm, đôi mắt dõi tìm một bóng hình quen thuộc mà anh vẫn luôn khắc khoải. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu nỗi lo âu và hy vọng mong manh. Anh đã đặt cược tất cả vào lá thư và bó hoa sữa ấy, vào một hành động mà anh cho là "điên rồ" nhưng lại là cách duy nhất để phá vỡ bức tường im lặng của Ngân.
Ánh đèn đường vàng mờ ảo hắt xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những vệt sáng lung linh, huyền ảo. Minh dừng lại bên bờ hồ, nhìn mặt nước, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự cô đơn và khoảng cách giữa anh và Ngân. Hơi thở anh hóa thành khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh buốt, tan biến nhanh chóng như chính những hy vọng mong manh đang giằng xé trong lòng anh. Anh siết chặt tay, cố gắng giữ lại chút sức mạnh cuối cùng. "Ngân, em có nhận được không? Em sẽ làm gì? Đừng im lặng nữa mà Ngân..." Tiếng nói nội tâm của anh vang vọng, chất chứa sự tuyệt vọng. Anh biết, cơ hội du học, cơ hội thay đổi cuộc đời mình đang chờ đợi, nhưng nếu không có Ngân, tất cả những điều đó dường như chẳng còn ý nghĩa gì.
Mùi hoa sữa, thứ mùi hương đã gắn liền với họ từ những ngày đầu gặp gỡ, giờ đây lại trở nên quá đỗi nồng nàn, như một lời nhắc nhở không ngừng về những điều chưa nói, về một mối tình đang đứng trước ngưỡng cửa của sự tan vỡ hoặc một khởi đầu mới. Nó quấn quýt lấy anh, không chỉ là hương thơm mà còn là cả một gánh nặng của ký ức và nỗi day dứt. Anh nhớ lại những buổi chiều mưa phùn, anh và Ngân cùng trú dưới mái hiên cũ, mùi hoa sữa lảng bảng trong không khí, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện. Tất cả đều là "dấu vết cuối mùa" của sự e dè, của những cảm xúc được chôn giấu, và giờ đây, chúng đang đòi hỏi một sự đối mặt.
Minh ngước nhìn lên bầu trời đêm Hà Nội, những đám mây xám xịt giăng mắc, không một ánh sao. Cái lạnh cắt da cắt thịt, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự tê dại trong lòng. Anh thầm ước, giá như Ngân có thể hiểu được những gì anh đang trải qua, những nỗi sợ hãi và cả tình yêu chân thành mà anh dành cho cô. Anh sợ cô sẽ rời đi, sợ rằng mối tình đầu của anh, mối tình mà anh đã vun đắp bằng tất cả sự chân thành và ngây thơ của một chàng trai tỉnh lẻ, sẽ tan biến như làn khói trắng hơi thở của anh trong gió lạnh. "Hà Nội không vội được đâu," anh lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc, nhưng đêm nay, mọi thứ dường như đang vội vã đến nghẹt thở.
Đúng lúc đó, từ xa, một bóng hình mảnh mai, quen thuộc dần hiện ra dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Đó là một cô gái với mái tóc đen dài, dáng người thanh thoát, và chiếc khăn len màu xanh xám nhạt quàng quanh cổ. Trái tim Minh như ngừng đập. Anh dụi mắt, sợ rằng mình đang nhìn nhầm, sợ rằng đó chỉ là ảo ảnh của nỗi nhớ. Nhưng không, càng lúc, bóng hình ấy càng rõ nét hơn, từng bước chân như đang chống lại cái lạnh và sự do dự trong lòng.
Đó là Ngân.
Lê Ngân, sau khi đã đưa ra quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời mình, bước đi nhanh, mỗi bước chân như đang cố gắng xua tan đi sự chần chừ, sự sợ hãi vẫn còn len lỏi trong tâm trí. Chiếc khăn len dệt tay quen thuộc quấn quanh cổ cô, không chỉ sưởi ấm cơ thể mà còn như một điểm tựa tinh thần. Cô biết mình đang làm gì, và tại sao mình phải làm điều đó. "Mình không thể tiếp tục trốn tránh. Đã đến lúc phải đối mặt. Dù kết quả có ra sao..." Tiếng nói nội tâm của cô vang vọng, kiên quyết hơn bao giờ hết.
Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến nghẹt thở, quấn quýt lấy cô, không còn là lời nhắc nhở u hoài mà là một chất xúc tác mạnh mẽ, thôi thúc cô tiến về phía trước. Cái rét buốt của đêm đông bao trùm Hà Nội, nhấn mạnh sự khắc nghiệt của tình thế và tầm quan trọng, tính quyết định của cuộc đối thoại sắp tới. Nó có thể thay đổi hoàn toàn cục diện mối quan hệ của họ, hoặc chấm dứt tất cả.
Minh đứng lặng, không dám thở mạnh, sợ rằng một cử động nhỏ cũng sẽ khiến hình ảnh trước mắt tan biến. Ánh mắt anh dán chặt vào Ngân, không thể rời đi. Ngân cũng nhìn thấy anh. Hai ánh mắt giao nhau giữa không gian lạnh buốt, giữa mùi hoa sữa nồng nàn và màn mưa phùn lất phất. Khoảng cách giữa họ dần thu hẹp. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu, giờ đây như đang chờ đợi để được bung vỡ. Hà Nội, đêm đông này, sẽ là chứng nhân cho một cuộc đối mặt không thể tránh khỏi, một ngã ba của mùi hoa sữa, nơi tình yêu của họ sẽ tìm thấy lối đi, hoặc rẽ sang một hướng khác.