Mùi hoa sữa cuối mùa, thứ mùi hương đã gắn liền với họ từ những ngày đầu gặp gỡ, giờ đây lại trở nên quá đỗi nồng nàn, như một lời nhắc nhở không ngừng về những điều chưa nói, về một mối tình đang đứng trước ngưỡng cửa của sự tan vỡ hoặc một khởi đầu mới. Nó quấn quýt lấy Hoàng Minh, không chỉ là hương thơm mà còn là cả một gánh nặng của ký ức và nỗi day dứt. Anh nhớ lại những buổi chiều mưa phùn, anh và Lê Ngân cùng trú dưới mái hiên cũ, mùi hoa sữa lảng bảng trong không khí, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện. Tất cả đều là "dấu vết cuối mùa" của sự e dè, của những cảm xúc được chôn giấu, và giờ đây, chúng đang đòi hỏi một sự đối mặt.
Minh ngước nhìn lên bầu trời đêm Hà Nội, những đám mây xám xịt giăng mắc, không một ánh sao. Cái lạnh cắt da cắt thịt, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự tê dại trong lòng. Anh thầm ước, giá như Ngân có thể hiểu được những gì anh đang trải qua, những nỗi sợ hãi và cả tình yêu chân thành mà anh dành cho cô. Anh sợ cô sẽ rời đi, sợ rằng mối tình đầu của anh, mối tình mà anh đã vun đắp bằng tất cả sự chân thành và ngây thơ của một chàng trai tỉnh lẻ, sẽ tan biến như làn khói trắng hơi thở của anh trong gió lạnh. "Hà Nội không vội được đâu," anh lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc, nhưng đêm nay, mọi thứ dường như đang vội vã đến nghẹt thở.
Đúng lúc đó, từ xa, một bóng hình mảnh mai, quen thuộc dần hiện ra dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Đó là một cô gái với mái tóc đen dài, dáng người thanh thoát, và chiếc khăn len màu xanh xám nhạt quàng quanh cổ. Trái tim Minh như ngừng đập. Anh dụi mắt, sợ rằng mình đang nhìn nhầm, sợ rằng đó chỉ là ảo ảnh của nỗi nhớ. Nhưng không, càng lúc, bóng hình ấy càng rõ nét hơn, từng bước chân như đang chống lại cái lạnh và sự do dự trong lòng.
Đó là Ngân.
Lê Ngân, sau khi đã đưa ra quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời mình, bước đi nhanh, mỗi bước chân như đang cố gắng xua tan đi sự chần chừ, sự sợ hãi vẫn còn len lỏi trong tâm trí. Chiếc khăn len dệt tay quen thuộc quấn quanh cổ cô, không chỉ sưởi ấm cơ thể mà còn như một điểm tựa tinh thần. Cô biết mình đang làm gì, và tại sao mình phải làm điều đó. "Mình không thể tiếp tục trốn tránh. Đã đến lúc phải đối mặt. Dù kết quả có ra sao..." Tiếng nói nội tâm của cô vang vọng, kiên quyết hơn bao giờ hết.
Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến nghẹt thở, quấn quýt lấy cô, không còn là lời nhắc nhở u hoài mà là một chất xúc tác mạnh mẽ, thôi thúc cô tiến về phía trước. Cái rét buốt của đêm đông bao trùm Hà Nội, nhấn mạnh sự khắc nghiệt của tình thế và tầm quan trọng, tính quyết định của cuộc đối thoại sắp tới. Nó có thể thay đổi hoàn toàn cục diện mối quan hệ của họ, hoặc chấm dứt tất cả.
Minh đứng lặng, không dám thở mạnh, sợ rằng một cử động nhỏ cũng sẽ khiến hình ảnh trước mắt tan biến. Ánh mắt anh dán chặt vào Ngân, không thể rời đi. Ngân cũng nhìn thấy anh. Hai ánh mắt giao nhau giữa không gian lạnh buốt, giữa mùi hoa sữa nồng nàn và màn mưa phùn lất phất. Khoảng cách giữa họ dần thu hẹp. Những điều chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu, giờ đây như đang chờ đợi để được bung vỡ. Hà Nội, đêm đông này, sẽ là chứng nhân cho một cuộc đối mặt không thể tránh khỏi, một ngã ba của mùi hoa sữa, nơi tình yêu của họ sẽ tìm thấy lối đi, hoặc rẽ sang một hướng khác.
***
Hoàng Minh và Lê Ngân đứng đối diện nhau bên Hồ Gươm, chỉ cách nhau vài bước chân, nhưng lại cảm giác như cả một khoảng không gian mênh mông, lạnh lẽo. Ánh đèn vàng mờ ảo từ những cột điện ven hồ hắt xuống mặt nước phẳng lặng, tạo nên những vệt sáng lung linh huyền ảo, nhưng lại không đủ để xua đi cái không khí nặng nề, tĩnh mịch đang bao trùm lấy hai con người bé nhỏ. Tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi lạnh cắt da, hòa lẫn với tiếng sóng hồ vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, làm nổi bật sự căng thẳng giữa họ. Không có tiếng chim hót hay tiếng trò chuyện rộn ràng như ban ngày, chỉ còn lại sự im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng lòng đang đập thình thịch trong lồng ngực mỗi người.
Minh nhìn Ngân, đôi mắt ngơ ngác thường ngày nay ẩn chứa cả một biển cảm xúc – sự nhẹ nhõm khi cô xuất hiện, niềm hy vọng mong manh, nhưng trên hết là nỗi sợ hãi tột cùng. Cô vẫn vậy, dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa dưới ánh đèn, làm nổi bật khuôn mặt trái xoan tinh tế. Chiếc khăn len màu xanh xám nhạt quàng quanh cổ cô như một vòng bảo vệ, nhưng anh có thể cảm nhận được sự run rẩy vô hình đang ẩn giấu bên trong lớp vỏ bọc trầm tĩnh ấy. Hơi thở anh hóa thành khói trắng mờ ảo, vương vấn trong không khí lạnh buốt rồi tan biến nhanh chóng, như chính những gì anh đang sợ hãi sẽ xảy ra với mối quan hệ này.
Ngân không nói gì. Cô chỉ nhìn thẳng vào Minh, đôi mắt sâu và trầm của cô chất chứa cả một thế giới nội tâm phức tạp mà Minh không tài nào đọc được. Anh thấy sự bối rối, sự giằng xé, nhưng trên hết là một sự kiên định lạ lùng, như thể cô đã chuẩn bị sẵn cho giây phút này từ rất lâu. Cô không tránh né ánh mắt anh, cũng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Vẫn là Lê Ngân trầm tĩnh, kín đáo mà anh hằng yêu mến, nhưng đêm nay, sự trầm tĩnh ấy lại mang một vẻ mong manh đến lạ. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội dường như đã thấm vào tận xương tủy, làm cho mọi giác quan đều trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Mùi hoa sữa, dù cuối mùa, vẫn nồng nàn đến mức gần như nghẹt thở, quấn quýt lấy họ, gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ nhưng cũng đồng thời báo hiệu rằng thời khắc quyết định cuối cùng đã cận kề, không còn đường lùi.
"Ngân...," Minh cất tiếng, giọng anh run run, hơi khàn đi vì lạnh và vì cảm xúc dâng trào. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trái tim anh lại đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. "Em... em đã nhận được thư của anh chưa?"
Một khoảng lặng kéo dài. Tiếng gió rít qua tai, tiếng sóng vỗ rì rào như một lời thì thầm của Hà Nội đêm khuya. Ngân vẫn im lặng, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh. Cô không trả lời bằng lời nói, nhưng có lẽ, chính việc cô đứng đây, đối diện với anh, đã là một câu trả lời rồi. Minh cảm nhận được sự đồng điệu trong không gian tĩnh mịch ấy, như thể cả Hà Nội đang nín thở chờ đợi lời nói tiếp theo của họ. Anh tiến lại gần hơn một bước, một bước chân dè dặt, đầy hy vọng. Nhưng Ngân vẫn đứng im như pho tượng, không lùi lại, cũng không tiến lên. Cô như một bức tường vững chãi, mà Minh không biết nên bước qua hay nên dừng lại.
"Anh biết... anh biết là anh làm như vậy là đường đột," Minh nói tiếp, giọng anh nhỏ dần, "nhưng anh... anh không biết phải làm sao nữa. Anh không muốn em cứ thế rời đi, không một lời từ biệt, không một cơ hội để nói chuyện..." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, làn hơi trắng xóa bốc lên rồi tan nhanh trong không khí lạnh. "Anh... anh chỉ muốn biết là em có ổn không. Và em đã đọc những gì anh viết chưa?"
Ngân khẽ chớp mắt, như thể vừa thoát ra khỏi một giấc mơ dài. Cô nhìn sâu vào đôi mắt đầy lo lắng của Minh, đôi môi mím chặt. Cô vẫn chưa nói một lời nào, nhưng ánh mắt cô đã nói lên tất cả – sự bối rối, sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Cô không thể che giấu được sự thật rằng lá thư và bó hoa sữa ấy đã chạm đến sâu thẳm tâm hồn cô, phá vỡ lớp vỏ bọc trầm tĩnh mà cô đã dày công xây dựng. Chiếc khăn len màu xanh xám nhạt quấn quanh cổ cô, dù ấm áp, cũng không thể xua đi cái rét buốt đang thấm dần vào trái tim cô.
Minh thấy vậy, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Ít nhất, cô không quay lưng bỏ đi. Ít nhất, cô đã đến đây. "Ngân, anh biết là em đang đứng trước một lựa chọn khó khăn," anh nói, giọng anh chân thành và đầy lo lắng, "nhưng anh... anh muốn em biết rằng, anh luôn ở đây. Dù em có quyết định thế nào..." Anh ngừng lại, nuốt khan. "Anh chỉ muốn nói chuyện với em, Ngân. Xin em, đừng im lặng nữa."
Đêm càng về khuya, gió càng thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh thấu xương của Hà Nội. Hồ Gươm vẫn trầm mặc, chứng kiến cuộc đối mặt đầy cảm xúc của hai con người. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vấn vít, nồng nàn đến nghẹt thở, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự cấp bách của thời điểm này. Minh và Ngân vẫn đứng đó, giữa gió lạnh và mùi hương quen thuộc, giữa những điều đã nói và những điều chưa nói, giữa một tình yêu đang đứng trước ngã ba đường. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên khuôn mặt họ, làm nổi bật sự mệt mỏi và lo âu. Hà Nội, đêm nay, không vội, nhưng trái tim họ thì đang vội vã đến nghẹt thở.
***
Họ cùng nhau bước đi chậm rãi dọc bờ hồ, cố gắng tìm lời để nói. Không khí vẫn nặng nề, mỗi bước chân của họ như đang dẫm lên một bãi mìn cảm xúc, không ai dám chạm vào ai, không ai dám phá vỡ cái khoảng cách vô hình nhưng đầy sức nặng đang tồn tại giữa họ. Minh thỉnh thoảng lại liếc nhìn Ngân, cố gắng đọc biểu cảm trên gương mặt cô, nhưng Ngân vẫn nhìn xa xăm về phía mặt hồ đen sẫm, đôi tay cô siết chặt vào nhau, giấu dưới lớp áo khoác dày. Cái rét buốt của đêm đông Hà Nội dường như càng lúc càng thấm sâu, không chỉ vào da thịt mà còn vào tận tâm can, làm cho mọi suy nghĩ và cảm xúc đều trở nên tê tái. Tiếng gió lùa qua những hàng cây ven hồ nghe như một tiếng thở dài não nề, còn tiếng sóng vỗ rì rào lại như những lời thì thầm không ngừng của một câu chuyện tình dang dở.
Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vấn vít, nồng nàn đến mức gần như nghẹt thở, không còn là hương thơm lãng mạn của những ngày đầu mà giờ đây lại trở thành một gánh nặng của ký ức và nỗi day dứt. Nó gợi nhắc về những buổi chiều mưa phùn, những ánh mắt vô tình chạm nhau trong thư viện, những buổi tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ. Tất cả đều là những "dấu vết cuối mùa" của sự e dè, của những cảm xúc được chôn giấu, và giờ đây, chúng đang đòi hỏi một sự đối mặt.
"Em đã đọc rồi..." Lê Ngân cất tiếng, giọng cô khàn khàn, nhỏ xíu, như một tiếng gió thoảng qua, gần như bị tiếng gió hồ nuốt chửng. Cô không nhìn Minh, vẫn giữ ánh mắt hướng về phía Tháp Rùa ẩn hiện trong sương đêm. "Cảm ơn anh."
Minh giật mình, trái tim anh bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Cô đã trả lời. Dù chỉ là một câu nói ngắn gọn, nhưng đó là một tín hiệu, một cánh cửa nhỏ vừa hé mở trong bức tường im lặng mà Ngân đã dựng lên. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt đầy hy vọng, cố gắng tìm kiếm thêm điều gì đó trên khuôn mặt vốn đã quen với sự trầm tĩnh.
"Anh... anh biết là em đang đứng trước một cơ hội lớn," Minh nói, giọng anh nhẹ hơn, chân thành hơn, nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy. Anh đã tự dặn lòng phải tôn trọng quyết định của cô, nhưng nỗi sợ hãi mất đi cô vẫn cứ bủa vây. "Anh không muốn là gánh nặng... Anh không muốn vì anh mà em phải từ bỏ bất cứ điều gì..."
Lê Ngân khẽ lắc đầu, một cử chỉ rất nhỏ nhưng đầy kiên quyết. Cô vẫn không nhìn Minh, nhưng giọng cô, dù nhỏ nhẹ, lại mang một sự rõ ràng đến bất ngờ, như thể cô đã lặp đi lặp lại những lời này trong tâm trí hàng trăm lần. "Không phải gánh nặng, Minh." Cô ngừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, làn hơi trắng xóa bốc lên từ môi cô. "Chỉ là... mọi thứ quá nhanh. Em cần thời gian."
Thời gian. Một từ đơn giản, nhưng lại chất chứa bao nhiêu sự giằng xé và mâu thuẫn. Minh hiểu điều đó. Anh hiểu rằng Ngân đang phải đối mặt với áp lực từ gia đình, với một tương lai rộng mở đang chờ đợi. Anh hiểu rằng anh, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội, có thể không phải là mảnh ghép hoàn hảo cho bức tranh cuộc đời mà gia đình cô đã vạch ra. Nhưng anh không thể không đau lòng.
"Thời gian...?" Minh lặp lại, giọng anh nghe xa xăm, như thể đang nói với chính mình. "Nhưng Ngân, anh... anh không biết mình còn bao nhiêu thời gian nữa. Anh sợ..." Anh không nói hết câu, nhưng Ngân hiểu. Cô hiểu nỗi sợ hãi mất mát của anh, bởi vì chính cô cũng đang phải vật lộn với những nỗi sợ hãi tương tự.
Họ tiếp tục bước đi, bước chân chậm rãi, đều đặn trên con đường lát gạch ven hồ. Cái lạnh càng lúc càng cắt da cắt thịt, gió lùa mạnh hơn, khiến chiếc áo khoác dày cộp của Minh cũng không thể giữ ấm hoàn toàn cho cơ thể anh. Ngân siết chặt hai bàn tay vào nhau, cảm nhận hơi lạnh thấm vào từng ngón tay. Trong đầu cô, những suy nghĩ hỗn độn cứ chồng chất lên nhau, như những đợt sóng hồ không ngừng vỗ vào bờ. Cô yêu Hà Nội, yêu sự trầm mặc của nó, yêu cả mùi hoa sữa nồng nàn mỗi độ thu về. Và cô cũng yêu Minh. Nhưng tình yêu ấy, liệu có đủ sức mạnh để chống lại tất cả những áp lực đang bủa vây cô?
"Em biết," Ngân khẽ nói, giọng cô nhỏ đến mức Minh phải ghé sát lại mới có thể nghe rõ. "Em biết là thời gian không đợi ai. Nhưng Minh, em không thể đưa ra một quyết định vội vàng được. Đây... đây không chỉ là chuyện của riêng em." Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng về phía trước, về phía bóng đêm hun hút nơi cuối hồ, nơi những ánh đèn xa xa mờ ảo như những đốm lửa hy vọng yếu ớt.
Minh không nói gì. Anh chỉ nhìn cô, cố gắng thấu hiểu những điều chưa nói ẩn sâu trong từng câu chữ của cô. Anh biết Ngân đang ám chỉ đến gia đình, đến những kỳ vọng mà cô phải gánh vác. Anh biết cô đang phải đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa tình cảm dành cho anh và trách nhiệm, áp lực từ những người thân yêu. Cái rét ngọt của Hà Nội đêm nay dường như càng làm cho mọi thứ trở nên khắc nghiệt hơn, lạnh lẽo hơn. Mùi hoa sữa vấn vít quanh họ, nồng nàn đến nghẹt thở, như một lời nhắc nhở không ngừng về một "đêm đông quyết định" đang đến gần, một thời điểm mà họ không thể tiếp tục giữ im lặng hay trốn tránh.
Họ bước đi thêm một đoạn dài, trong sự im lặng gần như hoàn toàn, chỉ có tiếng gió và tiếng sóng hồ làm bạn. Mỗi bước chân là một sự đấu tranh, một sự dò dẫm, như thể họ đang tìm kiếm một lối thoát trong mê cung cảm xúc của chính mình. Hoàng Minh cảm thấy sự bất lực dâng lên trong lòng, nhưng anh không muốn bỏ cuộc. Anh tin vào tình yêu của họ, tin vào những kỷ niệm mà họ đã cùng nhau xây đắp. Nhưng niềm tin ấy, liệu có đủ để giữ chân Ngân lại, giữa bao nhiêu cơ hội và áp lực đang chờ đợi cô?
***
Họ dừng lại tại một ghế đá vắng người, ẩn mình dưới tán cây cổ thụ ven Hồ Gươm, nơi ít ánh đèn đường chiếu tới, tạo nên một không gian riêng tư, u tịch. Cái lạnh càng lúc càng cắt da cắt thịt, gió lùa mạnh hơn, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất ẩm. Thỉnh thoảng, một làn gió lại vô tình mang theo thoang thoảng mùi hoa sữa còn vương, nồng nàn đến nghẹt thở, như một lời nhắc nhở không ngừng về thời khắc quyết định. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng gió đêm và tiếng lá cây xào xạc, khiến tiếng lòng của mỗi người trở nên rõ ràng hơn, như những âm thanh vang vọng trong một căn phòng trống. Minh và Ngân ngồi xuống, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định, như thể khoảng cách vật lý ấy phản ánh đúng sự xa cách trong tâm hồn họ lúc này.
Minh nhìn Ngân, khuôn mặt cô hơi tái đi vì lạnh, nhưng đôi mắt sâu và trầm của cô vẫn ánh lên vẻ kiên định đến lạ. Anh muốn chạm vào cô, muốn ôm cô vào lòng để sưởi ấm, nhưng anh biết mình không thể. Cô là một cô gái Hà Nội gốc, luôn có một sự tự trọng và giới hạn mà anh không dám vượt qua. Hơi thở anh hóa thành khói trắng, tan biến nhanh chóng vào không khí lạnh buốt, như chính những lời anh muốn nói nhưng không dám thốt ra. Anh cảm nhận rõ sự giằng xé trong lòng cô, và điều đó khiến trái tim anh càng thêm đau nhói.
"Anh chỉ sợ..." Minh cất tiếng, giọng anh nhỏ dần, như sợ làm vỡ tan không khí mong manh xung quanh. Anh đưa tay ra, đặt nhẹ lên vai Ngân, rồi lại rụt về thật nhanh, như thể sợ làm cô giật mình. "Sợ mất em. Anh không biết phải làm sao nếu không có em ở Hà Nội." Lời nói của anh là một lời thú nhận chân thành, đầy yếu đuối và bất an. Một chàng trai tỉnh lẻ, bám víu vào tình yêu đầu đời của mình như một sợi dây cứu sinh giữa lòng thành phố rộng lớn.
Lê Ngân khẽ run lên. Cô không quay mặt đi, vẫn nhìn thẳng về phía trước, nhưng Minh có thể thấy rõ một giọt nước mắt vừa đọng lại nơi khóe mi cô, lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo. Cô cố kìm lại, không để nó rơi xuống, như thể việc bộc lộ cảm xúc là một sự yếu đuối mà cô không cho phép bản thân mình có được. Lớp vỏ bọc trầm tĩnh, có phần lạnh lùng của cô đang dần rạn nứt, để lộ ra sự yếu đuối và đấu tranh nội tâm dữ dội bên trong.
"Em cũng sợ, Minh." Giọng Ngân khàn đi, nhỏ đến mức Minh phải nín thở mới có thể nghe rõ. Từng lời cô nói ra đều nặng trĩu, chất chứa bao nhiêu sự đấu tranh. "Em sợ phải lựa chọn. Sợ phải làm anh buồn. Sợ phải từ bỏ ước mơ của mình." Cô ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như để lấy thêm dũng khí. "Và em sợ... sợ cả việc không thể làm anh hạnh phúc."
Lời thú nhận của Ngân như một nhát dao cứa vào tim Minh. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Ngân lại sợ không làm anh hạnh phúc. Trong tâm trí anh, cô là một cô gái hoàn hảo, đáng giá với mọi điều tốt đẹp nhất. Anh nghĩ cô chỉ cần theo đuổi ước mơ của mình, và anh sẽ luôn ủng hộ, dù điều đó có nghĩa là anh phải rời xa cô. Nhưng cô lại mang một nỗi sợ hãi khác, một nỗi sợ hãi mà anh chưa từng lường trước được.
"Hạnh phúc của anh là em, Ngân," Minh nói, giọng anh đầy nghẹn ngào. Anh quay hẳn sang phía cô, ánh mắt anh chất chứa tất cả tình yêu, sự lo lắng và nỗi tuyệt vọng của mình. "Là được ở bên em. Chỉ cần em ở đây, ở Hà Nội này, cùng anh, thì anh đã hạnh phúc rồi."
Ngân không trả lời ngay. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, trong khoảnh khắc đó, lớp vỏ bọc lạnh lùng của cô gần như tan biến hoàn toàn, lộ ra sự yếu đuối và đấu tranh nội tâm dữ dội. Giọt nước mắt kia cuối cùng cũng không kìm được nữa, lăn dài trên má cô, lạnh buốt. Mùi hoa sữa vấn vít, nồng nàn đến nghẹt thở, như một chất xúc tác mạnh mẽ, thôi thúc những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu được bộc lộ. Đó là mùi của sự chia ly, nhưng cũng là mùi của một tình yêu sâu đậm, không thể chối bỏ.
Minh không do dự thêm nữa. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Lê Ngân. Tay cô lạnh giá, nhưng cô không rút lại. Cô cũng không siết chặt, chỉ để yên bàn tay mình trong lòng bàn tay ấm áp của anh. Một cử chỉ nhỏ bé, nhưng lại chất chứa bao nhiêu ý nghĩa. Nó cho thấy tình cảm của họ vẫn còn rất mạnh mẽ, bất chấp những rào cản và áp lực đang bủa vây. Nó là một tia hy vọng mong manh, một lời hứa hẹn không lời giữa đêm đông lạnh giá.
Ngân nhìn thẳng vào mắt Minh, nước mắt lăn dài. "Em không muốn làm anh khổ, Minh. Con đường của em... nó quá chông gai. Em không biết mình có thể mang lại gì cho anh ngoài những lo lắng..." Giọng cô run lên, gần như bật khóc. Cái rét ngọt của Hà Nội đêm nay, cùng với những lời nói chất chứa bao nhiêu nỗi niềm, đã khiến cô không thể giữ nổi sự kiên cường thường ngày. Cô vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng, nhưng cuộc đối mặt này đã đẩy cô đến bờ vực của sự vỡ òa cảm xúc.
Minh siết nhẹ bàn tay cô, cố gắng truyền hơi ấm và sức mạnh vào cô. Anh không nói gì thêm, chỉ nhìn cô, ánh mắt đầy yêu thương và thấu hiểu. Anh biết, đêm nay, họ chưa thể đưa ra bất kỳ kết luận nào. Nhưng khoảnh khắc này, bàn tay cô trong tay anh, ánh mắt cô đầy nước mắt và sự yếu đuối hiếm hoi, đã đủ để anh biết rằng, dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay cô ra. Hà Nội vẫn chìm trong màn đêm lạnh lẽo, mùi hoa sữa vẫn vấn vít nồng nàn, nhưng trong khoảnh khắc đó, giữa gió lạnh Hồ Gươm, một điều gì đó đã thay đổi trong mối quan hệ của họ, một điều gì đó không thể quay trở lại như cũ.