Minh bước vào căn phòng trọ nhỏ quen thuộc sau khi chia tay Trung ở cổng trường. Dù mới chỉ sống ở đây được vài ngày, cái không gian chật hẹp trên tầng ba của dãy nhà cũ kỹ đã ít nhiều in dấu những hơi thở đầu tiên của nó giữa lòng Hà Nội. Căn phòng, như một chiếc hộp diêm, chỉ đủ kê một chiếc giường đơn, một bàn học nhỏ sát cửa sổ và một tủ quần áo cũ kỹ. Kiến trúc cũ kỹ của nó khiến không khí có chút ẩm thấp, đặc biệt là sau những trận mưa phùn dai dẳng của mấy ngày qua, nhưng chính cái hơi ẩm ấy lại mang theo một mùi hương rất riêng: mùi của gỗ mục, của sách vở mới và cả mùi đồ ăn thoang thoảng từ những phòng trọ lân cận. Tiếng xe cộ từ con ngõ nhỏ dưới chân nhà vọng lên không ngớt, hòa cùng tiếng người nói chuyện, tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng cũng đầy sức sống của một khu dân cư đông đúc. Minh đặt ba lô xuống ghế, hít một hơi thật sâu. Nó cảm thấy cả cơ thể mình rã rời sau một ngày dài di chuyển, làm thủ tục và tiếp nhận vô vàn thông tin mới mẻ.
Nó bắt đầu sắp xếp lại sách vở và đồ dùng cá nhân. Chiếc ô xanh cũ, vật chứng duy nhất của cuộc gặp gỡ định mệnh hôm nọ, được nó cẩn thận đặt vào góc phòng, tựa vào bức tường vôi đã bạc màu. Mỗi lần nhìn thấy nó, hình ảnh cô gái có mái tóc dài, đôi mắt trầm tĩnh lại hiện lên trong tâm trí Minh. Một cảm giác xao xuyến nhẹ nhàng, mơ hồ, khó gọi tên. Cô ấy có phải là một người Hà Nội gốc không? Cô ấy đang học trường nào? Liệu có khi nào họ lại tình cờ gặp nhau nữa không, giữa cái thành phố rộng lớn đến vô cùng này? Những câu hỏi cứ quẩn quanh, len lỏi vào từng suy nghĩ của nó, khiến đầu óc vốn đang nặng trĩu vì những lo toan lại càng thêm bận rộn.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, kéo Minh thoát khỏi dòng suy tư miên man. Nó vội vàng bước ra mở cửa. Trước mặt nó là một người phụ nữ trạc ngũ tuần, dáng người hơi tròn trịa, gương mặt phúc hậu với nụ cười hiền hậu, ánh mắt ấm áp. Đó là cô Bích, chủ nhà trọ. Cô thường mặc chiếc áo bà ba màu nâu sẫm, trông rất mực giản dị và gần gũi.
“Thằng bé về rồi đấy à?” Giọng cô Bích nhẹ nhàng, từ tốn, mang theo chút âm hưởng đặc trưng của người Hà Nội. “Mới lên đây chắc còn bỡ ngỡ lắm nhỉ? Có gì cứ bảo cô nhé.” Cô vừa nói vừa đưa cho Minh một cốc trà gừng còn nghi ngút khói, hơi ấm tỏa ra làm tan đi cái se lạnh đang vương vấn trong không khí.
Minh lễ phép đón lấy cốc trà, cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay đến tận tim. “Dạ, cháu cảm ơn cô ạ. Cháu cũng đang dần quen ạ.” Nó cố gắng cười thật tươi, dù trong lòng vẫn còn đầy những băn khoăn.
Cô Bích nhìn nó đầy vẻ trìu mến. “Cái thằng bé này, khách sáo làm gì. Cứ tự nhiên như ở nhà ấy. Học hành có gì khó khăn không? Cứ mạnh dạn hỏi các anh chị ở trọ cùng ấy. Đứa nào cũng hiền lành cả.” Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ, rồi lại quay sang Minh, ánh mắt như muốn dò xét xem nó có thật sự ổn không. “Thôi, cháu cứ nghỉ ngơi đi. Cô xuống nấu cơm cho thằng cu nhà cô đây.”
Minh cúi đầu chào cô Bích, lòng cảm thấy ấm lên một cách lạ kỳ. Sự quan tâm chân thành của cô như một tia nắng nhỏ xua đi phần nào cái lạnh lẽo, xa lạ của một thành phố mới. Nó đứng tựa vào khung cửa sổ, nhấp một ngụm trà gừng nóng hổi, vị cay nồng, ngọt dịu lan tỏa trong khoang miệng, xua tan đi cái lạnh và cả chút mệt mỏi còn vương. Bên ngoài, mưa phùn vẫn lất phất bay, từng hạt li ti đậu trên khung kính, làm nhòa đi những hình ảnh của con ngõ nhỏ. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng rao hàng của bà cụ bán xôi đầu ngõ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, một phần của Hà Nội mà Minh đang dần khám phá. Nó biết mình sẽ phải cố gắng rất nhiều để hòa nhập, để không trở thành một kẻ lạc lõng giữa dòng chảy hối hả này. Và trong sâu thẳm, nó vẫn mong chờ, một cách thầm lặng, một lần nữa được nhìn thấy đôi mắt trầm tĩnh của cô gái ấy, giữa những con phố đông đúc của Hà Nội. Có lẽ, cái chạm tay hôm ấy không chỉ là một tai nạn, mà là một sợi dây vô hình, đã bắt đầu kéo nó vào một câu chuyện khác, giữa những ngày tháng tươi trẻ của nó ở thành phố này. Nó nhìn chiếc ô xanh, như nhìn một người bạn cũ, một nhân chứng lặng lẽ của một khởi đầu mà nó chưa thể gọi tên. Mùi hoa sữa, dù chưa đến mùa, dường như cũng thoảng đâu đây trong tâm tưởng, như một điềm báo cho những điều sắp đến.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím nhạt lên bầu trời Hà Nội. Minh quyết định đi bộ một mình, khám phá thêm về thành phố mà nó sẽ gắn bó trong những năm tháng sắp tới. Sau khi hỏi đường cô Bích, nó tìm đến Hồ Gươm, một địa điểm mà Trung đã kể rằng "ai đến Hà Nội cũng phải ghé thăm một lần". Càng đi sâu vào trung tâm, những con phố càng trở nên cổ kính, với những hàng cây cổ thụ rợp bóng và những tòa nhà mang kiến trúc Pháp xưa cũ, vững chãi giữa dòng thời gian. Tiếng xe cộ dần trở nên ồn ào hơn, nhưng khi Minh rẽ vào con đường ven hồ, một sự tĩnh lặng lạ thường bất chợt bao trùm.
Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, phản chiếu lung linh xuống mặt Hồ Gươm lăn tăn những gợn sóng nhỏ. Cái lạnh của buổi chiều muộn vẫn còn vương vấn, không khí ẩm ướt, nhưng không còn là cái rét cắt da đầu đông mà là một cảm giác se se, dễ chịu hơn. Mùi nước hồ trong lành hòa lẫn với mùi cây xanh thoang thoảng, đôi khi còn có chút hương trầm dịu nhẹ từ Đền Ngọc Sơn vọng lại. Minh đi chậm rãi trên vỉa hè lát gạch rộng lớn, ngắm nhìn Tháp Rùa cổ kính đứng sừng sững giữa hồ, Đền Ngọc Sơn uy nghi với Cầu Thê Húc màu đỏ son bắc ngang, như một dải lụa mềm mại nối liền bờ với hòn đảo nhỏ. Khung cảnh ấy khiến nó cảm thấy một sự bình yên đến lạ, một sự đối lập hoàn toàn với sự ồn ào, hối hả của những khu phố mà nó vừa đi qua.
Nó rút điện thoại cũ ra, chụp vài bức ảnh một cách vụng về. Mỗi góc Hồ Gươm dường như đều mang một vẻ đẹp riêng, từ những hàng cây liễu rủ bóng xuống mặt nước, đến những ghế đá công viên nơi các cặp đôi thì thầm tâm sự. Trong khoảnh khắc ấy, Minh cảm thấy một sự kết nối nào đó với thành phố này, không còn là sự bỡ ngỡ, xa lạ như những ngày đầu. Nó hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái hơi lạnh len lỏi vào lồng ngực, và rồi thở ra một làn khói trắng mờ ảo.
Tâm trí Minh chợt quay về với hình ảnh cô gái tóc dài và cái chạm tay vô tình trên xe buýt. "Hà Nội... vừa rộng lớn vừa gần gũi," nó thầm độc thoại trong đầu. "Vừa ồn ào vừa trầm mặc. Cô ấy có cảm thấy như mình không? Cái chạm tay ấy... có phải chỉ là gió trời?" Nó không biết mình đang mong chờ điều gì, chỉ là một cảm giác mơ hồ rằng cô gái ấy, với vẻ ngoài trầm tĩnh và đôi mắt sâu thẳm, dường như có một mối liên hệ đặc biệt nào đó với Hà Nội trong tâm tưởng của nó. Liệu cô ấy có thường ghé thăm nơi đây không, để tìm kiếm sự bình yên giữa lòng thành phố, như nó bây giờ?
Minh tiếp tục bước đi, đôi mắt nó không ngừng quan sát, cố gắng ghi nhớ từng nét kiến trúc, từng góc phố, từng biểu cảm trên gương mặt những người qua đường. Đột nhiên, ánh mắt nó lướt qua một bóng người quen thuộc. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, dáng người mảnh mai, thanh thoát. Cô khoác một chiếc áo khoác màu be, đứng tựa vào gốc cây cổ thụ bên bờ hồ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Tháp Rùa, đắm chìm trong vẻ đẹp của hoàng hôn đang dần tắt.
"Là cô ấy..." Tim Minh như hẫng đi một nhịp. Cảm giác bối rối ngọt ngào lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó muốn bước đến, muốn nói một lời chào, nhưng rồi lại thôi. Sự rụt rè cố hữu của nó trỗi dậy, khóa chặt mọi ý định. Nó chỉ dám đứng im, cách cô ấy một khoảng không quá xa, đủ để nhìn rõ nhưng lại như ở hai thế giới khác biệt. Lê Ngân dường như không hề nhận ra sự hiện diện của nó. Cô vẫn đứng đó, như một bức tượng sống động giữa khung cảnh lãng mạn của Hồ Gươm, tâm hồn cô dường như đang trôi nổi cùng những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.
Lê Ngân hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương đặc trưng của Hồ Gươm vào buổi chiều tà – mùi nước hồ, mùi cây lá ẩm ướt, thoang thoảng đâu đó mùi hương trầm từ Đền Ngọc Sơn. Với Ngân, Hồ Gươm không chỉ là một địa điểm, mà là một người bạn già, một tri kỷ lặng thầm chứng kiến những đổi thay của cô và của cả thành phố. Nó vừa bao dung, vừa thâm trầm, vừa lãng mạn. Đôi mắt cô lướt qua những hàng cây cổ thụ, những mái ngói rêu phong, rồi dừng lại ở Tháp Rùa. Mỗi lần nhìn ngắm, cô lại cảm nhận được một điều gì đó mới mẻ, một sự kết nối sâu sắc hơn với mảnh đất này. Hôm nay, sau buổi học trên trường, cô cảm thấy lòng mình có chút bâng khuâng khó tả. Cái chạm tay trên xe buýt hôm qua, ánh mắt vô tình chạm nhau ở cổng trường hôm nay, cứ như những thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại trong tâm trí cô. Chàng trai đó, với vẻ ngoài hơi rụt rè nhưng ánh mắt đầy sự tò mò, đã để lại một ấn tượng khó phai. Cô tự hỏi, liệu có phải chỉ là sự tình cờ, hay là một điều gì đó sâu xa hơn mà Hà Nội đang cố gắng sắp đặt? Ngân khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ miên man. Có lẽ, cô chỉ đang quá nhạy cảm với những điều nhỏ nhặt. Nhưng dù sao, sự xuất hiện của cậu ta cũng đã làm cho những ngày đông mưa phùn của cô bớt đi phần nào sự trầm lắng vốn có. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rất khẽ, như một nụ hoa vừa hé nở trong giá rét.
Hoàng Minh đứng đó, dõi theo bóng lưng cô ấy cho đến khi một nhóm bạn trẻ đi ngang qua, vô tình che khuất tầm nhìn của nó. Khi nhóm người ấy đi qua, Lê Ngân cũng đã bước đi, hòa vào dòng người tấp nập. Minh cảm thấy một chút tiếc nuối, nhưng cũng có một sự mãn nguyện lạ kỳ. Nó đã nhìn thấy cô ấy, một lần nữa. Và Hồ Gươm, với vẻ đẹp cổ kính và lãng mạn của nó, đã trở thành chứng nhân cho khoảnh khắc "gần mà xa" ấy. Hoàng Minh quay lưng bước đi, trong lòng mang theo một niềm hy vọng mong manh, rằng Hà Nội sẽ còn mang đến cho nó nhiều hơn những cuộc gặp gỡ tình cờ như thế. Mùi hoa sữa, dù chưa đến mùa, dường như cũng thoảng đâu đây trong làn gió lạnh, như một lời hứa hẹn.
***
Khi đêm xuống, cái lạnh của Hà Nội càng trở nên rõ rệt. Những hạt mưa phùn đã tạnh hẳn từ lâu, nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt và hơi lạnh thấm sâu vào da thịt. Minh trở lại phòng trọ, cảm thấy đói bụng cồn cào. Vừa hay, Trung cũng vừa về đến.
“Đi ăn thôi, tớ đói bụng quá rồi!” Trung vừa nói vừa xoa xoa cái bụng, khuôn mặt đầy vẻ háo hức. Thằng bạn này lúc nào cũng tràn đầy năng lượng và sự vô tư, khiến Minh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi ở bên cạnh.
Họ cùng nhau đi bộ ra con phố gần nhà, nơi có rất nhiều quán ăn vặt vỉa hè nghi ngút khói. Giữa cái lạnh buốt của đêm đông, những quán ăn này trở thành những điểm dừng chân ấm cúng, mời gọi những chiếc bụng đói. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào không dứt, tiếng người nói chuyện rôm rả, tiếng nhạc từ các quán cà phê gần đó vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, ồn ào và đầy sức sống. Mùi mắm tôm nồng nàn, mùi dầu mỡ chiên xào, mùi bún và rau thơm hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Họ chọn một quán bún đậu mắm tôm quen thuộc của Trung, nằm nép mình dưới một mái bạt che tạm bợ. Những chiếc bàn ghế nhựa thấp, xếp san sát nhau, đã chật kín người. Khói từ những nồi bún, nồi nước chấm bốc lên nghi ngút, làm mờ đi cả ánh đèn đường. Minh và Trung ngồi xuống, cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ bếp than và từ những người xung quanh. Tiếng lách cách của bát đĩa, tiếng trò chuyện sôi nổi của các nhóm sinh viên khác, tất cả khiến Minh cảm thấy mình đang thực sự hòa nhập vào cuộc sống của sinh viên Hà Nội.
“Mai là bắt đầu tuần định hướng rồi, rồi đăng ký môn, nghe nói học phí cũng căng phết đó Minh,” Trung vừa gắp một miếng nem rán vàng rụm vừa nói, giọng nó hơi trầm xuống.
Minh gật đầu, đồng ý. Nỗi lo về tài chính luôn là một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai nó. “Ừ, tôi cũng đang tính tìm việc làm thêm, phụ giúp gia đình với trang trải nữa. Mà ở đây tìm việc có khó không nhỉ?” Nó hỏi, ánh mắt đầy sự lo lắng. Cha mẹ ở quê đã vất vả lắm rồi, nó không muốn trở thành gánh nặng thêm cho họ. Nó muốn tự lập, muốn chứng minh rằng mình có thể đứng vững ở thành phố này.
Trung nhai xong miếng nem, suy nghĩ một lát rồi đáp: “Cũng tùy thôi. Có mấy quán cà phê, quán ăn hay tuyển sinh viên lắm. Để mai tôi hỏi mấy đứa khóa trên xem sao. Bọn nó làm thêm nhiều chỗ lắm.” Trung quay sang, nở một nụ cười trấn an. “Cậu đừng lo quá. Bọn mình đến đây để học mà, rồi cũng sẽ có cách thôi. Cứ ăn no cái đã!”
Minh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút khi nghe Trung nói vậy. Có một người bạn đồng hành, chia sẻ những lo toan, thật sự là một điều may mắn. Họ tiếp tục ăn uống, trò chuyện rôm rả về những môn học sắp tới, về những dự định tương lai, và cả những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Minh kể cho Trung nghe về Hồ Gươm, về vẻ đẹp trầm mặc của nó, nhưng nó cố tình không nhắc đến việc đã nhìn thấy Lê Ngân ở đó. Nó không biết tại sao lại không muốn chia sẻ điều đó, có lẽ vì đó là một cảm xúc quá riêng tư, quá mơ hồ mà nó chưa thể gọi tên. Nó chỉ biết rằng, mỗi khi nghĩ đến cô gái ấy, trái tim nó lại xao xuyến một cách lạ kỳ.
Đêm đã về khuya. Hai đứa bạn trẻ rời quán bún đậu, bước đi giữa cái rét ngọt của Hà Nội. Hơi thở của cả hai hóa thành những làn khói trắng mỏng manh, tan biến vào không khí. Dù nỗi lo về tương lai, về việc làm thêm vẫn còn đó, nhưng trong lòng Minh, một sự ấm áp đã nhen nhóm. Sự ấm áp từ cốc trà gừng của cô Bích, từ tình bạn chân thành của Trung, và cả từ cái nhìn thoáng qua của cô gái ấy ở Hồ Gươm. Hà Nội không còn quá xa lạ nữa, nó đang dần trở thành một phần của Minh, một phần của những ngày tươi trẻ, của những điều chưa nói. Và những sợi dây vô hình mà thành phố này đang dệt nên, dường như đang kéo nó và cô ấy lại gần nhau hơn, từng chút một, giữa những mùa mưa phùn và những cơn gió heo may đầu đông.