Cái rét ngọt của Hà Nội đã trở thành một phần quen thuộc trong những buổi sáng đầu đông, luồn lách qua khe cửa sổ cũ kỹ của căn phòng trọ trên "Gác Mái". Hoàng Minh khẽ rùng mình, kéo chăn lên cao hơn một chút, nhưng rồi ánh sáng lờ mờ hắt qua tấm rèm cửa đã đủ để đánh thức cậu. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng, cùng với chút hương khói bếp từ nhà hàng xóm, quẩn quanh trong không khí, như một lời nhắc nhở về cuộc sống thường nhật nơi đây. Cậu nằm thêm một lúc, lắng nghe tiếng xe máy khởi động từ con ngõ nhỏ phía dưới, tiếng rao hàng của bà bán xôi đầu ngõ, và cả tiếng lạch cạch của ai đó đang vo gạo trong căn phòng bên cạnh. Tất cả, dù ồn ào và xa lạ so với sự yên bình của làng quê, giờ đây lại mang một âm điệu riêng, đánh thức những cảm xúc lẫn lộn trong lòng cậu.
Minh ngồi dậy, vươn vai, hơi thở của cậu hóa thành một làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh. Cậu với tay lấy chiếc áo khoác dày cộp treo trên móc, cảm nhận chất vải thô ráp nhưng ấm áp quen thuộc. Đôi mắt cậu lướt qua kiện hàng to tướng đặt ở góc phòng, được bọc cẩn thận bằng giấy báo và dây thừng. Đó là những món đồ mẹ cậu gửi lên từ quê, sau cuộc điện thoại đầy lo lắng của bà về những ngày trời trở lạnh. Cậu chậm rãi tháo sợi dây, mở từng lớp giấy, cẩn thận như mở một kho báu. Bên trong là chiếc bánh gai gói lá chuối xanh mướt, mấy hũ dưa cà muối chua, và đặc biệt là chiếc áo len mẹ tự tay đan, còn vương mùi nắng và mùi khói bếp. Cầm chiếc áo trên tay, Minh cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của buổi sáng. Đó không chỉ là hơi ấm của len, mà còn là tình yêu thương vô bờ bến từ mái nhà xa xôi.
Những món quà quê mộc mạc ấy khiến Minh bâng khuâng nhớ nhà. Cậu nhớ ngôi nhà nhỏ với mái ngói rêu phong, nhớ những bữa cơm mẹ nấu với mùi cá kho thơm lừng, nhớ tiếng chim hót mỗi sáng trên cành cây thị trước sân. Hà Nội rộng lớn, nhộn nhịp là thế, nhưng đôi khi vẫn có những khoảnh khắc cậu thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa dòng người vội vã. Cậu ngồi lặng lẽ trên giường, vuốt ve chiếc áo len, ký ức về cuộc gặp gỡ tình cờ ở Ga Hà Nội hôm qua lại ùa về. Hình ảnh Lê Ngân, thanh lịch và trầm tĩnh giữa sự ồn ào của nhà ga, cứ hiển hiện rõ ràng trong tâm trí cậu. Ánh mắt cô ấy dõi theo đoàn tàu, cái nụ cười nhẹ như gió thoảng cuối cùng, và cả cử chỉ siết chặt túi xách đầy bối rối. Nó cứ lởn vởn, nhẹ nhàng như hơi sương, nhưng lại in sâu vào tâm hồn cậu.
Minh tự hỏi, liệu cô ấy có cảm thấy chút bối rối nào không, như cậu đã cảm thấy? Hay tất cả chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, một khoảnh khắc thoáng qua không để lại dấu vết gì trong tâm trí cô gái Hà Nội vốn đã quen với những điều thú vị hơn? Cậu chạm tay vào bìa cuốn sổ tay cá nhân của mình, một cuốn sổ cũ kỹ, đã theo cậu từ những ngày còn học cấp ba. Trên bìa, cậu đã cẩn thận vẽ một nhánh hoa sữa đang nở, những cánh hoa nhỏ li ti trắng muốt, tượng trưng cho những kỷ niệm đầu tiên của cậu với Hà Nội. Cậu nhớ lại hình ảnh cuốn sổ tay của Ngân ở thư viện, với những dòng chữ và phác thảo tinh tế mà cậu chỉ kịp thoáng thấy. Dường như có một sự kết nối vô hình nào đó giữa những cuốn sổ, giữa những tâm hồn đang tìm kiếm điều gì đó để ghi lại, để lưu giữ.
Cậu thở dài, một làn khói trắng nữa lại thoát ra từ miệng. Sự tự ti về xuất thân, về cuộc sống vất vả của mình vẫn còn đó, là một lớp sương mờ che phủ trái tim cậu. Hà Nội quá rộng lớn, quá khác biệt so với quê nhà. Cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, đang cố gắng hết sức để hòa nhập, để vươn lên, để không bị cuốn trôi bởi dòng chảy hối hả này. Nhưng rồi, ánh mắt của Lê Ngân, cái nụ cười nhẹ như gió thoảng của cô ấy, và cả những khoảnh khắc bối rối mà cả hai đã chia sẻ, lại mang đến một tia ấm áp, một chút hy vọng. Nó giống như một hạt mầm bé nhỏ, vừa được gieo xuống mảnh đất cằn cỗi của trái tim cậu, đang chờ đợi để nảy nở. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, đang dần hình thành, nhẹ nhàng như mùi hoa sữa cuối mùa, nhưng lại sâu lắng và khó phai. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu.
Sau một lúc chìm đắm trong những suy tư, Minh đứng dậy, quyết định gạt bỏ những bâng khuâng sang một bên. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cậu còn rất nhiều việc phải làm. Cậu gấp gọn gàng chiếc áo len, đặt lại vào kiện hàng, rồi cất vào góc tủ. Cái lạnh đầu đông vẫn còn vương vấn, nhưng trong lòng cậu, một chút ấm áp đã kịp nảy nở, xua tan đi phần nào sự cô đơn. Cậu chỉnh lại vạt áo, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mờ vẫn còn giăng mắc trên những mái nhà. Hà Nội không vội được đâu, và cậu cũng vậy. Cậu sẽ từ từ cảm nhận, từ từ khám phá, từng chút một, giống như cách cậu đã học cách yêu thích cái rét ngọt và những con phố ngập tràn hoa sữa này. Cậu tin rằng, những gì đã đến, rồi sẽ đến.
***
Bước chân Hoàng Minh rảo bước trên con phố nhỏ, hướng về quán xôi quen thuộc của Bác Hường. Sáng muộn, nắng yếu ớt của Hà Nội đầu đông len lỏi qua những tán cây, tạo thành những vệt sáng vàng nhạt trên mặt đường. Gió vẫn se lạnh, nhưng không còn cái buốt giá cắt da như lúc sáng sớm. Tiếng còi xe, tiếng người trò chuyện, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tất cả hòa vào nhau tạo nên bản nhạc đặc trưng của phố phường Hà Nội. Cậu đã dần quen với những âm thanh này, không còn cảm thấy choáng ngợp hay xa lạ như những ngày đầu đặt chân đến.
"Xôi nóng đây, con trai! Hôm nay đi học sớm thế à?"
Giọng Bác Hường ấm áp, vang lên từ phía gánh xôi nghi ngút khói. Hoàng Minh mỉm cười, cái mỉm cười hiếm hoi và chân thành mà cậu chỉ dành cho những người cậu thực sự tin tưởng và quý mến. Bác Hường, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đã bạc phơ và nụ cười hiền hậu, luôn đội chiếc nón lá quen thuộc, thoăn thoắt gói xôi cho khách. Đôi tay bác thoăn thoắt múc từng muỗng xôi dẻo thơm, thêm chút hành phi giòn rụm, chút chả lụa thái mỏng, tất cả được gói gọn gàng trong tấm lá chuối xanh. Mùi xôi nếp thơm lừng, quyện với mùi hành phi và chả, lan tỏa khắp con phố nhỏ, đánh thức mọi giác quan.
"Dạ, cháu có tí việc ạ," Hoàng Minh đáp, giọng cậu nhỏ nhẹ như thường lệ. Cậu ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp, quen thuộc đến nỗi cậu không cần phải nhìn cũng biết vị trí của nó. Nhận lấy gói xôi nóng hổi từ tay bác, hơi ấm từ lá chuối truyền qua lòng bàn tay, xua đi cái lạnh còn vương. Cậu nhẹ nhàng mở gói xôi, hít hà mùi thơm quyến rũ.
Cậu bắt đầu ăn, từng miếng xôi dẻo quánh, hạt nếp căng tròn, hòa quyện với vị béo của hành phi và vị đậm đà của chả. Ở quê, mẹ cậu cũng thường nấu xôi, nhưng hương vị của xôi Hà Nội, đặc biệt là xôi của Bác Hường, lại mang một nét rất riêng. Nó không chỉ là món ăn sáng, mà còn là một phần của nhịp sống nơi đây, một phần của quá trình cậu dần hòa nhập.
Trong lúc ăn, Hoàng Minh ngước nhìn dòng người hối hả trên phố. Những sinh viên vội vã đến trường, những người công sở tất tả với bữa sáng trên tay, những bà nội trợ ghé chợ sớm. Mỗi người một vẻ, mỗi người một câu chuyện, tất cả tạo nên bức tranh đầy màu sắc của Hà Nội. Cậu cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác thân thuộc đang dần lớn lên trong lòng. Có lẽ, Hà Nội không còn là một nơi xa lạ và đáng sợ như cậu từng nghĩ. Nó đã mở lòng đón cậu, dù chỉ bằng những cử chỉ nhỏ nhặt, bằng những món ăn quen thuộc, và bằng những con người ấm áp như Bác Hường.
"Dạo này cháu thấy gầy đi đó, có ăn uống đủ bữa không?" Bác Hường hỏi, giọng đầy quan tâm, như một người mẹ hỏi con.
Hoàng Minh mỉm cười. "Dạ, cháu vẫn ăn uống đầy đủ ạ. Chắc do cháu làm thêm nhiều nên hơi sút cân thôi ạ."
"Đừng làm nhiều quá mà ảnh hưởng đến sức khỏe, con ạ. Tuổi trẻ là phải giữ gìn sức khỏe để học hành, để còn làm những việc lớn nữa chứ," Bác Hường nhắc nhở, ánh mắt hiền từ.
Cậu gật đầu. Lời nói của Bác Hường không chỉ là lời khuyên, mà còn là sự động viên, là sợi dây kết nối cậu với những điều bình dị, thân thương nhất ở Hà Nội. Cậu cảm thấy mình không còn cô độc nữa. Giữa những bộn bề, lo toan của cuộc sống sinh viên, của gánh nặng mưu sinh, những khoảnh khắc như thế này trở thành liều thuốc tinh thần quý giá. Nó nhắc nhở cậu rằng, dù xuất phát điểm có khác biệt, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, vẫn luôn có những người tốt bụng, sẵn lòng chia sẻ sự ấm áp.
Ăn xong, Hoàng Minh cẩn thận gói ghém lá chuối, đặt vào thùng rác gần đó. Cậu trả tiền, cúi chào Bác Hường rồi lại tiếp tục hành trình đến trường. Cái bụng no căng, lòng ấm áp, cậu cảm thấy tràn đầy năng lượng cho một ngày mới. Bước đi trên con đường quen thuộc, cậu nhận ra mình đã dần thích nghi với nhịp sống nơi đây. Từ một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, giờ đây cậu đã có một góc nhỏ của riêng mình, một quán xôi thân thương, và những người quan tâm đến cậu. Hà Nội không vội được đâu, và Minh cũng vậy. Cậu sẽ sống chậm lại, cảm nhận từng khoảnh khắc, từng mùi hương, từng âm thanh của thành phố này, để rồi một ngày nào đó, cậu sẽ thực sự thuộc về nơi đây.
***
Ánh nắng giữa trưa xiên qua những ô cửa kính lớn của tòa nhà giảng đường, đổ xuống hành lang rộng rãi của Đại học Ngoại Thương. Không khí trong trường luôn mang một vẻ trẻ trung, năng động, khác hẳn với sự tĩnh lặng của thư viện hay sự ồn ào của phố phường. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, hàng trăm sinh viên ùa ra khỏi các lớp học, tạo nên một dòng chảy náo nhiệt. Tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã, tiếng lật sách vở, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi trẻ. Hoàng Minh bước đi chậm rãi, cậu vừa kết thúc tiết học Kinh tế vi mô, đầu óc vẫn còn nặng trĩu những công thức và đồ thị. Cậu đi ngang qua một góc hành lang, nơi có mấy chiếc ghế đá đặt dưới tán cây xanh, thường là điểm tụ tập của sinh viên trong giờ giải lao.
Bất chợt, ánh mắt cậu dừng lại.
Ở đó, dưới tán cây, là Lê Ngân và Thùy Linh, cùng với vài bạn học khác, đang thảo luận sôi nổi. Thùy Linh, với mái tóc ngắn gọn gàng và cặp kính cận, trông lúc nào cũng nghiêm túc và tập trung. Cô ấy đang chỉ vào một biểu đồ phức tạp trên tấm bản đồ tư duy, giọng nói dứt khoát: "Chúng ta cần kiểm tra lại số liệu này một lần nữa, Minh nghĩ sao Ngân?". Lê Ngân ngồi đối diện, dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai. Đôi mắt sâu và trầm của cô ấy vẫn giữ vẻ tinh tế, tập trung hoàn toàn vào vấn đề đang được thảo luận. Cô không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, thỉnh thoảng đưa tay chỉ vào cuốn sổ tay đang mở trên đùi mình.
Hoàng Minh cố gắng đi qua thật tự nhiên, không muốn gây sự chú ý. Cậu bước chậm lại một chút, giả vờ như đang tìm kiếm thứ gì đó trong cặp sách. Nhưng ánh mắt cậu lại không ngừng dõi theo Lê Ngân. Cậu thấy cô ấy khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi dùng ngón tay thon dài lướt qua những dòng chữ và hình vẽ trong cuốn sổ. Cuốn sổ tay đó, lại là nó. Cậu nhớ lại hình ảnh cuốn sổ đã thoáng thấy ở thư viện, và rồi lại chạm mặt nó ở Ga Hà Nội. Dường như nó đã trở thành một biểu tượng, một sợi dây vô hình kết nối cậu với cô gái Hà Nội trầm tĩnh này.
"Ngân, cái này mình nên làm thế nào?" Thùy Linh hỏi tiếp, giọng có vẻ hơi loay hoay.
Lê Ngân không trả lời ngay, cô ấy vẫn chăm chú nhìn vào cuốn sổ. Rồi cô khẽ gật đầu, chỉ vào một dòng chữ nhỏ xíu, một công thức hay một sơ đồ nào đó mà Hoàng Minh không thể nhìn rõ. Cử chỉ của cô ấy rất nhẹ nhàng, nhưng lại đầy sự tự tin và chắc chắn. Hoàng Minh lại cảm thấy một chút bối rối. Cô ấy luôn như vậy, trầm tĩnh, tinh tế, và dường như luôn có một thế giới riêng trong tâm hồn mà cậu chưa bao giờ chạm tới được. Sự khác biệt giữa họ, một lần nữa, lại hiện hữu rõ ràng.
Minh tự hỏi, trong cuốn sổ đó, Ngân đã ghi chép những gì? Có phải chỉ là những công thức khô khan, những bài học trên giảng đường? Hay còn có cả những suy nghĩ riêng tư, những cảm xúc, những nét vẽ tinh tế mà cậu đã từng thoáng thấy? Cậu chợt nhớ đến cuốn sổ tay của mình, nơi cậu ghi lại những cảm xúc, những quan sát về Hà Nội, những dòng thơ vụng về về hoa sữa và những cơn mưa phùn. Liệu Ngân cũng có một góc nhỏ riêng tư như vậy không?
Cậu tiếp tục bước đi, nhưng tâm trí vẫn còn vương vấn hình ảnh Lê Ngân và cuốn sổ tay của cô ấy. Giữa dòng người hối hả, giữa những tiếng cười nói ồn ào của sinh viên, hình ảnh cô gái trầm tĩnh ấy lại trở nên nổi bật một cách lạ thường. Cậu cảm thấy một sự tò mò nhẹ nhàng dâng lên, một mong muốn được hiểu rõ hơn về thế giới nội tâm của cô. Cậu không biết, liệu có bao giờ cậu có cơ hội để chạm vào cuốn sổ đó, để khám phá những bí mật mà nó cất giữ, để hiểu được những điều chưa nói trong tâm hồn Lê Ngân? Ánh mắt cậu lướt nhìn lại một lần cuối, trước khi khuất sau một dãy cột lớn. Cuốn sổ tay, với những đường nét tinh tế của Lê Ngân, đã trở thành một điểm nhấn trong bức tranh học đường, và trong cả tâm trí Hoàng Minh.
***
Chợ Đồng Xuân, vào đầu giờ chiều, là một thế giới hoàn toàn khác. Hoàng Minh bước vào khu chợ mái vòm lớn, ngay lập tức bị choáng ngợp bởi sự ồn ào, náo nhiệt và đông đúc. Tiếng người mua bán mặc cả í ới, tiếng rao hàng vang vọng từ khắp các gian hàng, tiếng xe máy len lỏi qua đám đông, tiếng cười nói xôn xao, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh, đôi khi lẫn cả mùi ẩm mốc đặc trưng của khu chợ cổ, len lỏi vào từng hơi thở. Hoàng Minh cảm thấy mình như một chấm nhỏ lạc lõng giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống Hà Nội.
Cậu lang thang qua các gian hàng, đôi mắt mở to quan sát mọi thứ xung quanh. Những sạp hàng đồ gia dụng lấp lánh kim loại, những quầy vải vóc rực rỡ sắc màu, những gánh hàng hoa quả tươi rói. Khác hẳn với phiên chợ quê chỉ họp vài buổi sáng, Chợ Đồng Xuân dường như không bao giờ ngủ, luôn tấp nập và sôi động. Cậu chợt nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa hai thế giới mà cậu đang tồn tại: một bên là sự yên bình, tĩnh lặng của làng quê, một bên là sự hối hả, náo nhiệt của thành phố. Cậu vẫn còn cảm thấy chút bỡ ngỡ, chút xa lạ, nhưng cũng không khỏi bị cuốn hút bởi cái nhịp điệu đặc biệt của nơi đây.
Giữa dòng người đông đúc ấy, bỗng nhiên, một hình ảnh quen thuộc lọt vào tầm mắt Hoàng Minh. Là Lê Ngân và Thùy Linh. Họ đang đứng trước một quầy hàng thủ công mỹ nghệ, nơi bày bán đủ loại đồ lưu niệm, tranh ảnh và đồ trang trí nhỏ xinh. Ngân đang chăm chú xem xét một chiếc hộp gỗ khảm trai nhỏ nhắn, đôi mắt trầm tĩnh của cô ấy lướt qua từng chi tiết tinh xảo. Thùy Linh đứng bên cạnh, có vẻ đang so sánh giá cả hoặc chất liệu.
"Thùy Linh, cậu nghĩ cái này có hợp không?" Lê Ngân khẽ hỏi, giọng cô ấy nhẹ nhàng, nhưng trong không khí ồn ào này, Hoàng Minh chỉ có thể lờ mờ nghe thấy. Cô ấy vẫn cầm trên tay cuốn sổ tay quen thuộc, thỉnh thoảng lại mở ra xem xét điều gì đó. Có lẽ là một phác thảo, một ghi chú về món đồ cần tìm.
Thùy Linh đang định trả lời, nhưng đúng lúc đó, một người bán hàng đi ngang qua, vội vàng xô nhẹ vào Lê Ngân. Trong khoảnh khắc lơ đãng ấy, cuốn sổ tay tuột khỏi tay cô, rơi xuống nền đất lạnh lẽo, giữa dòng người đang qua lại. Cánh hoa sữa trắng muốt trên bìa sổ khẽ lật lên, để lộ một góc trang giấy bên trong.
Hoàng Minh không chút do dự. Như một phản xạ tự nhiên, cậu bước nhanh đến, cúi xuống. Bàn tay cậu chạm vào bìa cuốn sổ, cảm nhận sự lạnh giá của không khí và cả sự bồn chồn trong lòng. Cậu nhặt nó lên, bụi bẩn của nền chợ dính một chút vào góc bìa. Một thoáng, ánh mắt cậu lướt qua trang giấy bên trong. Không phải là những công thức hay biểu đồ khô khan, mà là một nét vẽ tinh tế, phác thảo một con phố cổ với mái ngói rêu phong và một cây hoa sữa đang nở rộ. Dưới nét vẽ ấy, có một dòng chữ nhỏ, viết bằng nét chữ thanh mảnh, bay bổng: "Hà Nội không vội được đâu."
Minh khẽ giật mình, một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng. Cậu ngước nhìn Lê Ngân, cô ấy đang quay lại, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên khi thấy cậu.
"Của cậu đây!" Hoàng Minh lên tiếng, giọng cậu hơi ngập ngừng, nhưng vẫn đủ nghe giữa tiếng ồn ào. Cậu đưa cuốn sổ tay về phía cô ấy, bàn tay khẽ run.
Lê Ngân đón lấy cuốn sổ, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt cậu. Một thoáng ngượng ngùng, một chút bối rối, nhưng cũng có một tia sáng lạ lẫm, như sự nhận biết lướt qua trong đôi mắt trầm tĩnh của cô. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ thanh lịch vốn có, nhưng hai má cô khẽ ửng hồng.
"Cảm ơn cậu, Minh," Ngân nói, giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lần này lại có vẻ chân thành hơn. Cô khẽ siết chặt cuốn sổ trong tay, một cử chỉ nhỏ mà Hoàng Minh đã từng thấy ở Ga Hà Nội.
Thùy Linh cũng quay lại, thấy cảnh tượng đó thì có chút ngạc nhiên. "Ôi, cảm ơn Minh nhé. May quá không bị bẩn nhiều."
Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, cậu không biết phải nói gì thêm. Cậu vẫn đứng đó, giữa sự ồn ào của chợ, cảm nhận cái rét cắt da đầu đông, và một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Dòng chữ "Hà Nội không vội được đâu" và nét vẽ tinh tế của Lê Ngân cứ vương vấn trong tâm trí cậu. Cậu chợt nhận ra, cô ấy không chỉ là một cô gái Hà Nội gốc trầm tĩnh, mà còn là một tâm hồn tinh tế, sâu sắc, có khả năng cảm nhận cái đẹp rất riêng của thành phố này, giống như cậu.
Ánh mắt họ lại chạm nhau một lần nữa, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Lần này, không còn sự ngượng ngùng thuần túy, mà là một sự kết nối vô hình, một sự thấu hiểu nhỏ bé vừa chớm nở. Hoàng Minh biết, những điều chưa nói giữa họ vẫn còn rất nhiều, nhưng qua cuốn sổ tay này, qua nét vẽ và dòng chữ ấy, cậu đã thấy một phần nhỏ bé trong thế giới của Lê Ngân. Và đó, có lẽ, chính là khởi đầu cho những điều sâu sắc hơn, những cảm xúc tinh tế hơn, nhẹ nhàng như hương hoa sữa cuối mùa, đang chờ đợi để được hé lộ giữa lòng Hà Nội cổ kính này. Cậu cảm thấy một chút hy vọng, một chút bâng khuâng, len lỏi vào trái tim mình.