Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 201

Mùi Hoa Sữa Trong Đêm Dài Đợi Chờ

3384 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc sự đấu tranh nội tâm của Hoàng Minh sau cuộc đối thoại căng thẳng với Lê Ngân, đặc biệt là nỗi sợ hãi và sự bất an trước yêu cầu 'cần thời gian' của cô.,Làm nổi bật cảm giác chờ đợi và bấp bênh của Hoàng Minh, đẩy cao sự căng thẳng của giai đoạn 'rising_action' trong arc.,Cho Hoàng Minh tìm kiếm sự an ủi và lời khuyên từ một người đáng tin cậy (Anh Khoa), giúp anh có cái nhìn khách quan hơn về tình hình.,Tiếp tục gieo các chi tiết foreshadowing về 'mùa hoa sữa cuối mùa' và những quyết định lớn sắp tới.,Nhấn mạnh sự trưởng thành của Hoàng Minh khi anh buộc phải đối mặt với nỗi sợ hãi và xác định rõ hơn về tình cảm của mình.
Nhân vật: Hoàng Minh, Anh Khoa
Mood: Anxious, introspective, melancholic, reflective, slightly hopeful.
Kết chương: [object Object]

Gió đêm Hà Nội vẫn rít lên những hồi dài, luồn lách qua từng kẽ lá, từng mái hiên, mang theo cái lạnh buốt của tháng Chạp. Hoàng Minh vẫn đứng đó, bất động, nhìn theo bóng dáng mảnh mai của Lê Ngân khuất dần sau góc phố. Mỗi bước chân của cô như một nhát dao khứa vào tim anh, chậm rãi nhưng đau đớn đến tận cùng. Mùi hoa sữa cuối mùa, đêm qua còn nồng nàn đến nghẹt thở, giờ đây tựa như một lời thì thầm chia ly, một dấu chấm hết cho những ngày tháng êm đềm, dẫu chưa một lần được gọi tên. Anh muốn chạy theo, muốn níu giữ, muốn hỏi cô "thời gian" là bao lâu, là cho điều gì, nhưng chân anh như bị đóng băng vào nền đá lạnh. Anh chỉ có thể nhìn, và chịu đựng.

Con đường trở về phòng trọ "Gác Mái" đêm đó dài hơn mọi khi gấp bội. Từng bước chân của Hoàng Minh nặng trĩu, mỗi hơi thở anh phả ra giữa không khí đông đặc đều hóa thành làn khói trắng xóa, tan biến vào hư vô như chính những hy vọng mong manh của anh. Tiếng còi xe thưa thớt, tiếng rao hàng đêm muộn vọng lại từ đâu đó, tất cả đều trở thành một bản nhạc nền u buồn cho tâm trạng rối bời của anh. Cái rét ngọt của Hà Nội đêm ấy không chỉ thấm vào da thịt, mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn, đông cứng mọi cảm xúc. Anh cảm thấy trống rỗng, một khoảng trống mênh mông như chính cái khoảng không vừa được tạo ra giữa anh và Ngân. Chiếc khăn len dệt tay của Ngân, thứ anh vẫn giữ trong túi áo khoác, chợt trở nên nặng trĩu. Anh không dám lấy nó ra, sợ rằng hơi ấm còn vương vấn trên đó sẽ chỉ khiến nỗi đau thêm phần cồn cào.

Khi cánh cửa phòng trọ cũ kỹ khẽ kẹt mở, mùi ẩm mốc quen thuộc cùng với mùi sách vở, mùi gỗ cũ ập vào khứu giác. Căn phòng nhỏ trên tầng cao, nơi anh vẫn gọi là nhà, đêm nay bỗng trở nên lạnh lẽo và xa lạ đến lạ thường. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bóng đèn treo lơ lửng trên trần không đủ sức xua tan đi cái bóng tối dày đặc trong lòng anh. Hoàng Minh buông mình xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp bên bàn học, ánh mắt vô định nhìn ra ô cửa sổ. Ngoài kia, ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu trên con ngõ nhỏ, vài ba cành cây khẳng khiu rung rinh trong gió. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ không đóng kín, tựa như tiếng thở dài của chính anh.

"Em cần thời gian." Lời nói ấy của Ngân cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một câu thần chú ma quái, vừa mang theo chút hy vọng mong manh, vừa gieo rắc sự bất an tột độ. Thời gian để làm gì? Để cân nhắc? Để lựa chọn? Hay để cô ấy tìm cách nói lời từ biệt một cách nhẹ nhàng nhất, ít đau đớn nhất? Hoàng Minh đưa tay ôm lấy đầu, cảm giác đầu óc quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi không lời đáp. Anh nhớ ánh mắt Ngân khi cô nói ra câu đó, đôi mắt trầm tĩnh thường ngày nay lại chứa đựng một sự giằng xé khủng khiếp. Anh nhớ cái cách cô khẽ run lên trong vòng tay anh, cái cách bàn tay cô vẫn nắm lấy tay anh dù chỉ trong khoảnh khắc. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, từng chút một, đều được anh xâu chuỗi lại, cố gắng tìm ra một ý nghĩa, một tín hiệu.

Anh tự hỏi, có phải vì anh không đủ tốt? Có phải vì anh là một chàng trai tỉnh lẻ, tay trắng lên Hà Nội học hành, không có gia thế, không có tiền bạc, không có một tương lai vững chắc như những người đàn ông khác mà cô có thể lựa chọn? Những nỗi tự ti mà anh vẫn luôn chôn giấu trong lòng, giờ đây bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, gặm nhấm tâm hồn anh. Anh nhớ những lần Ngân kể về áp lực từ gia đình, về những kỳ vọng mà bố mẹ cô đặt vào con đường học vấn và sự nghiệp của cô. Anh hiểu, cô là một cô gái Hà Nội gốc, mang trong mình một gánh nặng vô hình của truyền thống và danh dự gia đình. Liệu mối quan hệ của họ, một mối tình sinh viên không chắc chắn, có phải là một trở ngại cho những kỳ vọng đó?

Hoàng Minh với tay lấy chiếc điện thoại cũ kỹ trên bàn. Màn hình sáng lên, hiện ra hình nền là một bức ảnh anh chụp trộm Ngân khi cô đang đọc sách trong thư viện, ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ, làm tóc cô ánh lên màu đồng. Cô ấy đẹp, đẹp một cách trầm tĩnh và sâu sắc, khác hẳn với những cô gái ồn ào, rực rỡ khác. Anh ngắm nhìn bức ảnh, từng đường nét trên khuôn mặt cô, nụ cười mỉm ẩn hiện. Anh muốn nhắn cho cô một tin, chỉ một tin thôi, hỏi cô đã về đến nhà an toàn chưa, hỏi cô có lạnh không. Nhưng rồi ngón tay anh lại do dự, khựng lại trên bàn phím. Anh nhớ lời cô nói: "Em cần thời gian." Phải chăng, việc anh cố gắng liên lạc lúc này sẽ chỉ làm cô thêm áp lực, thêm khó xử? Anh không muốn trở thành gánh nặng cho cô, không muốn những rung động đầu đời trong sáng của họ bị nhuốm màu bởi sự lo toan và ép buộc.

Căn phòng chật chội, nhưng anh cảm thấy như mình đang bị bóp nghẹt bởi chính không gian đó. Anh đứng dậy, đi lại vài vòng trong phòng, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền gạch hoa cũ. Rồi anh lại dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc của Hà Nội. Mùi hoa sữa vẫn vấn vít đâu đây, từ một góc phố nào đó, hay chỉ là do tâm trí anh đang tự tạo ra nó. Anh nhớ cái mùi hương ấy đã từng là sợi dây gắn kết họ, là chứng nhân cho những khoảnh khắc lãng mạn, giản dị nhất. Giờ đây, mùi hương ấy lại mang theo một nỗi niềm day dứt, một dự cảm không lành.

Hoàng Minh ngả lưng xuống chiếc giường đơn, mắt nhìn lên trần nhà. Anh cố gắng chợp mắt, nhưng tâm trí anh không thể ngừng suy nghĩ. Từng hình ảnh, từng câu nói, từng cảm xúc cứ tua đi tua lại như một thước phim cũ. Anh cảm thấy bồn chồn, bất an, một nỗi sợ hãi vô hình cứ lớn dần lên trong lòng. Nỗi sợ hãi mất đi Ngân, mất đi những khoảnh khắc thanh xuân tươi đẹp mà họ đã cùng nhau chia sẻ. Nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt, nơi anh không còn cô bên cạnh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên, nhưng chỉ thấy bóng tối và sự lạnh lẽo bao trùm. Đêm dài dằng dặc, và Hoàng Minh biết, đây sẽ là một đêm trắng. Một đêm dài đợi chờ, một đêm dài với những câu hỏi không lời đáp, giữa cái rét cắt da của Hà Nội và mùi hoa sữa nồng nàn đến nghẹt thở. Anh chỉ có thể chờ đợi, như anh đã từng chờ đợi cô dưới những cơn mưa phùn, dưới những mùa hoa sữa của Hà Nội. Nhưng liệu sự chờ đợi này, có còn mang theo hy vọng? Hay chỉ là sự trì hoãn cho một kết cục đã được định sẵn?

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu đông còn yếu ớt, le lói qua những tán cây khẳng khiu, Hoàng Minh đã có mặt tại Quán Cà phê "Hoa Sữa". Cả đêm không ngủ, đôi mắt anh thâm quầng, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Anh cố gắng che giấu sự bơ phờ của mình bằng cách khoác chiếc áo khoác dày cộp, cổ áo dựng cao như thường lệ, nhưng sự uể oải trong từng cử chỉ thì không thể giấu được. Quán cà phê, như mọi khi, vẫn toát lên một vẻ thư thái, lãng mạn rất riêng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy trôi trong không gian gỗ mộc. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây tạo nên một bầu không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo trong lòng anh.

Hoàng Minh bắt đầu công việc pha chế. Tay anh run run khi cầm chiếc phin cà phê, và rồi, tiếng lách cách quen thuộc của đá rơi vào ly bỗng trở nên chói tai. Anh lơ đãng đến mức suýt làm đổ cả bình sữa. Mỗi tiếng chuông cửa khẽ leng keng khi có khách bước vào, mỗi bóng dáng lướt qua quầy pha chế đều khiến anh giật mình thon thót, trái tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh vô thức ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa kính, nơi ánh nắng nhạt mùa đông đang nhảy múa trên những cành cây. Một làn gió nhẹ lùa qua, mang theo thoang thoảng mùi hoa sữa còn vương vấn từ đâu đó, như một lời nhắc nhở về đêm qua, về những điều chưa nói.

Anh Khoa, người anh cả trầm tĩnh và luôn thấu hiểu, đang ngồi sau quầy thu ngân, chăm chú đọc một cuốn sách cũ. Mái tóc hơi dài của anh rủ xuống thái dương, chiếc kính gọng mảnh khẽ phản chiếu ánh sáng. Anh Khoa là người đã giúp Minh rất nhiều từ khi anh đặt chân lên Hà Nội, không chỉ là công việc làm thêm, mà còn là những lời khuyên chân thành, những cái nhìn từng trải. Anh Khoa không phải là người nhiều lời, nhưng anh có một khả năng đặc biệt trong việc quan sát và cảm nhận.

"Em có chuyện gì sao, Minh?" Giọng Anh Khoa trầm ấm, vang lên nhẹ nhàng, đủ để Minh giật mình. Anh Khoa không ngẩng đầu lên ngay, nhưng Minh biết, anh ấy đã nhận ra sự khác lạ của mình.

Hoàng Minh quay lại, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Dạ... không có gì ạ, Anh Khoa. Em hơi mệt thôi." Anh cúi xuống, tiếp tục công việc pha chế dở dang, cố gắng làm cho mọi thứ trông tự nhiên nhất có thể. Nhưng bàn tay anh vẫn run, và chiếc ly cà phê trên tay anh chợt trượt khỏi tay, rơi xuống sàn. Tiếng vỡ choang của thủy tinh làm cả quán cà phê dường như im bặt trong giây lát.

"Ôi!" Hoàng Minh luống cuống cúi xuống nhặt những mảnh vỡ.

Anh Khoa đặt cuốn sách xuống, chậm rãi đứng dậy. Anh bước đến gần Minh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, ánh mắt đầy sự quan tâm. "Thấy chưa. Anh biết ngay mà." Anh Khoa khẽ nhíu mày, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Minh. "Đi ra góc kia ngồi với anh một lát. Cứ để đấy anh dọn cho."

Hoàng Minh do dự, nhưng rồi anh cũng gật đầu. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm nho nhỏ khi Anh Khoa không truy hỏi thêm, mà lại hành động một cách thấu hiểu như vậy. Anh Khoa là người duy nhất mà anh có thể tin tưởng để chia sẻ những điều riêng tư nhất lúc này.

Cả hai ngồi xuống một chiếc bàn nhỏ nép mình trong góc quán, nơi có ánh nắng nhạt hắt vào từ cửa sổ. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, tiếng trò chuyện thì thầm của khách hàng vẫn đều đều, nhưng trong góc này, dường như có một khoảng lặng riêng. Anh Khoa gọi cho Minh một ly trà gừng ấm, đặt trước mặt anh. Hơi ấm từ ly trà bốc lên, làm ấm lòng Minh đôi chút.

"Giờ thì kể anh nghe đi," Anh Khoa nói, giọng điệu điềm đạm, ánh mắt trìu mến. "Chuyện gì khiến em như người mất hồn vậy?"

Hoàng Minh nhìn ly trà, hít một hơi thật sâu. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải diễn tả nỗi lòng mình như thế nào. Mọi thứ cứ rối tung lên trong đầu anh. "Em... em không biết phải làm sao, Anh Khoa ạ." Giọng anh nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, đúng như cách anh vẫn thường nói khi phải bày tỏ cảm xúc của mình. "Tối qua... em gặp Ngân ở Hồ Gươm." Anh bắt đầu kể, từng chút một, về cuộc gặp mặt định mệnh ấy, về cái lạnh của đêm đông, về mùi hoa sữa nồng nàn, về sự im lặng kéo dài, và cuối cùng là lời nói của Ngân: "Em cần thời gian."

Anh kể về nỗi lo lắng của mình, về sự bất an khi không hiểu ý nghĩa thực sự của câu nói đó. "Em sợ... sợ cô ấy muốn chia tay, Anh Khoa ạ. Sợ cô ấy đang tìm cách để nói lời từ biệt một cách nhẹ nhàng nhất." Giọng anh nghẹn lại, đôi mắt ráo hoảnh vì thiếu ngủ giờ đây lại cay xè. "Em không biết mình đã làm gì sai. Hay là... có phải vì em không đủ tốt? Em chỉ là một thằng sinh viên tỉnh lẻ, không có gì cả. Còn cô ấy... cô ấy là con gái Hà Nội, gia đình có điều kiện, tương lai rộng mở." Anh cúi gằm mặt xuống, nỗi tự ti mà anh cố gắng chôn giấu bao lâu nay giờ đây bỗng bùng lên dữ dội, tuôn ra thành lời. "Em sợ, những ước mơ, những khát vọng của em... nó quá nhỏ bé so với những gì cô ấy xứng đáng có được."

Anh Khoa kiên nhẫn lắng nghe, không ngắt lời Minh. Anh đặt tay lên vai Minh lần nữa, khẽ vỗ về. "Minh này," Anh Khoa nói, giọng trầm ấm. "Tình cảm là vậy, đâu thể ép buộc hay vội vàng. Đặc biệt là những mối quan hệ chân thành, nó càng cần thời gian để thấu hiểu và trưởng thành." Anh dừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi có một cây hoa sữa cổ thụ đang đứng trơ trọi giữa tiết trời lạnh giá. "Cậu và Ngân đã đi cùng nhau một đoạn đường, không phải là ngắn. Những điều mà các cậu đã chia sẻ, những cảm xúc mà các cậu đã trải qua, không phải là thứ dễ dàng xóa bỏ."

"Nhưng..." Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hoang mang. "Nhưng cô ấy nói cần thời gian. Em không biết phải làm gì trong khoảng thời gian đó. Chờ đợi trong vô vọng sao? Hay là phải buông tay?"

Anh Khoa nở một nụ cười nhẹ, nụ cười của một người đã trải qua nhiều thăng trầm. "Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi." Anh nhắc lại câu nói quen thuộc của mình. "Việc Ngân cần thời gian, chưa hẳn là dấu hiệu của sự kết thúc. Có thể cô ấy đang đối mặt với những áp lực lớn mà em chưa biết, những lựa chọn khó khăn mà cô ấy buộc phải đưa ra." Anh Khoa khẽ nhấp một ngụm trà. "Gia đình Ngân, anh nghe nói cũng là gia đình gia giáo, có những định hướng rất rõ ràng cho con cái. Có thể, cô ấy đang phải đấu tranh nội tâm giữa những gì cô ấy muốn và những gì gia đình kỳ vọng." Lời nói của Anh Khoa như một tia sáng nhỏ, hé mở thêm một khía cạnh mà Hoàng Minh chưa thực sự nghĩ đến, nhưng nó cũng đồng thời gieo thêm một nỗi lo khác, lớn hơn.

"Em hiểu điều đó," Hoàng Minh nói, giọng khẽ hơn. "Em không muốn làm gánh nặng cho cô ấy."

"Đúng vậy," Anh Khoa gật đầu. "Nhưng em phải biết điều em muốn là gì." Anh Khoa nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt nghiêm túc hơn. "Em yêu Ngân, đúng không? Em muốn ở bên cô ấy, đúng không?" Hoàng Minh không cần suy nghĩ, gật đầu mạnh mẽ. "Vậy thì, em phải cho cô ấy thấy điều đó. Không phải bằng sự níu kéo, mà bằng sự thấu hiểu và vững vàng của chính em." Anh Khoa nói tiếp, giọng điệu trở nên sâu sắc. "Cho cô ấy thời gian, nhưng không có nghĩa là em thụ động chờ đợi. Em phải dùng khoảng thời gian đó để nhìn lại bản thân, để củng cố những gì em có, và quan trọng nhất, để xác định rõ ràng con đường của mình."

"Ngân là một cô gái tinh tế. Cô ấy sẽ nhận ra sự chân thành của em, Minh ạ. Nhưng cô ấy cũng cần một người bạn đồng hành vững vàng, có định hướng rõ ràng. Em là một chàng trai có ý chí, có khát vọng. Đừng để những nỗi tự ti che mờ đi giá trị của em. Hãy chứng minh cho cô ấy thấy, em có thể đứng vững trên mảnh đất Hà Nội này, và có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy, bất kể xuất thân hay hoàn cảnh." Anh Khoa khẽ mỉm cười. "Đó không phải là sự hối thúc, Minh ạ. Đó là sự chuẩn bị. Sự chuẩn bị cho một tương lai, dù có Ngân hay không. Bởi vì điều quan trọng nhất, là em phải sống thật với chính mình, và theo đuổi những gì em tin tưởng."

Hoàng Minh lắng nghe từng lời của Anh Khoa, từng câu chữ thấm vào lòng anh, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn đang khô hạn. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng không còn là sự hoang mang vô định. Anh Khoa không đưa ra một giải pháp cụ thể, nhưng anh đã cho Hoàng Minh một hướng đi, một cách nhìn khác. Anh cần thời gian, không chỉ Ngân. Anh cần thời gian để đối mặt với chính nỗi sợ hãi của mình, để nhìn rõ điều anh thực sự muốn, và để mạnh mẽ hơn.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng đông dần trở nên rõ ràng hơn, phủ một màu vàng nhạt lên những con phố quen thuộc. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vấn vít trong không khí se lạnh của Hà Nội, nhắc nhở anh về một "đêm đông quyết định" đang đến gần, không thể né tránh. Lời khuyên của Anh Khoa về việc "biết điều mình muốn" và "đối mặt với sự thật" vang vọng trong tâm trí anh, ám chỉ rằng anh sẽ phải đưa ra một quyết định dứt khoát về bản thân và tình cảm của mình. Sự giằng xé của Ngân, qua lời kể của anh và những gợi mở của Anh Khoa, giờ đây không chỉ là áp lực từ gia đình mà còn là một câu hỏi lớn về sự trưởng thành của cả hai.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, một cảm giác quyết tâm nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm trong lòng. Anh vẫn lo sợ, nhưng giờ đây, anh biết mình phải làm gì. Anh sẽ cho Ngân thời gian, như cô yêu cầu. Nhưng trong khoảng thời gian đó, anh cũng sẽ tìm kiếm câu trả lời cho chính mình, và chuẩn bị cho bất kỳ điều gì sẽ đến. Anh sẽ không ngồi yên chờ đợi trong vô vọng nữa. Anh sẽ đứng vững, như một cái cây giữa gió bão, chờ đợi mùa đông qua đi, để rồi mùa xuân lại đến, và hy vọng, hoa sữa lại nở.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ