Ánh nắng cuối chiều dần tắt, nhường chỗ cho cái lạnh se sắt của đêm đông Hà Nội. Mưa phùn vẫn lất phất giăng mắc, tựa như vô vàn sợi tơ vô hình bện chặt lấy không gian, khiến mọi thứ trở nên lờ mờ, ảo ảnh. Lê Ngân mở cánh cổng sắt, tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên trong tĩnh lặng. Ánh đèn vàng hắt ra từ ô cửa sổ, vẽ nên một vầng sáng ấm áp trên nền đường ướt át. Đó là căn nhà, nơi cô lớn lên, nơi có bố mẹ, có mùi cơm tối thoảng qua. Nhưng đêm nay, cái ấm áp ấy dường như không thể xua đi được cái lạnh giá đang đóng băng trong lồng ngực cô.
Ngân bước vào nhà, cẩn thận tháo chiếc khăn len ẩm ướt quàng trên cổ. Cô thoáng liếc nhìn phòng khách, thấy bố cô, Ông Hùng, đang ngồi đọc báo với chiếc kính lão trễ xuống sống mũi, gương mặt trầm tư. Mẹ cô, Bà Lan, đang xếp bát đũa trên bàn ăn, dáng người dịu dàng, thanh lịch trong chiếc áo dài màu xanh ngọc bích. Mùi thức ăn mẹ nấu, món canh sườn hầm khoai tây mà cô yêu thích, lan tỏa khắp gian bếp, xoa dịu phần nào cái lạnh bên ngoài. Nhưng trong lòng Ngân, một bức tường vô hình vẫn sừng sững, ngăn cách cô với sự bình yên của ngôi nhà này. Cô cảm thấy mệt mỏi, nặng nề, như thể vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm không tiếng súng.
"Con về rồi đấy à, Ngân?" Bà Lan quay lại, nở nụ cười ấm áp khi thấy con gái. Ánh mắt bà lướt qua Ngân, dừng lại ở vẻ mặt xanh xao, có chút mệt mỏi của cô. "Sao con về muộn thế? Bố mẹ đợi cơm."
"Con có việc ở trường, mẹ ạ," Ngân trả lời khẽ, giọng hơi khàn. Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười không với tới khóe mắt. "Con xin lỗi."
Ông Hùng gấp tờ báo lại, đặt xuống bàn. Tiếng sột soạt nhỏ trong không gian tĩnh lặng. "Ngân này, con đã suy nghĩ kỹ về cơ hội bên Pháp chưa?" Ông nói, giọng điệu vẫn nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. "Thầy giáo Trần đã gọi điện cho bố. Ông ấy rất kỳ vọng vào con. Đây là một bước tiến lớn cho sự nghiệp của con, không phải là chuyện đùa."
Lời của bố như một tảng đá đè nặng lên vai Ngân. Cô biết, bố mẹ luôn đặt kỳ vọng rất lớn vào cô, muốn cô có một tương lai thật vững chắc, rạng rỡ. Cô luôn là niềm tự hào của họ, một cô gái Hà Nội gốc trầm tĩnh, giỏi giang, ít khi khiến họ phải phiền lòng. Nhưng giờ đây, cái kỳ vọng ấy lại trở thành một áp lực vô hình, siết chặt lấy cô, khiến cô khó thở. Cô nhớ lại ánh mắt tha thiết của Hoàng Minh đêm qua, những lời nói ngập ngừng nhưng chân thành của cậu ấy, và cả cái siết tay nhẹ nhàng, ấm áp. Cái chạm ấy vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay cô, một sự đối lập hoàn toàn với cái lạnh giá của hiện thực.
"Con vẫn đang xem xét, bố mẹ ạ," Ngân đáp, giọng cô cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể. "Con cần thêm thời gian để suy nghĩ kỹ." Cô cúi xuống, tránh ánh mắt dò xét của bố. Từ khi sinh ra, Ngân đã quen với việc tự mình giải quyết mọi vấn đề. Cô không thích bộc lộ cảm xúc, không thích chia sẻ những khó khăn. Cô tin rằng mình phải mạnh mẽ, phải tự chủ. Nhưng giờ đây, sự mạnh mẽ ấy đang dần hao mòn.
Bà Lan đặt tay lên vai Ngân, nhẹ nhàng vỗ về. "Mẹ thấy con dạo này hơi gầy, có chuyện gì sao con? Học hành áp lực quá à?" Giọng mẹ dịu dàng, nhưng ánh mắt bà lại đầy lo lắng, như thể bà có thể nhìn thấu được những dòng nước ngầm đang cuộn chảy trong lòng con gái.
"Con vẫn ổn thôi, mẹ ạ. Chắc tại gần đây con hơi bận," Ngân vội vàng đáp, cố gắng lảng tránh. Cô không muốn bố mẹ lo lắng, càng không muốn họ biết về những gì đang diễn ra giữa cô và Hoàng Minh. Cô biết, nếu họ biết, mọi chuyện sẽ càng trở nên phức tạp. Họ sẽ không bao giờ chấp nhận một người như Hoàng Minh, một chàng trai tỉnh lẻ, không có gì trong tay, chỉ có ý chí và khát vọng. Đối với bố mẹ cô, một tương lai vững chắc phải được xây dựng trên nền tảng vững chắc, rõ ràng.
Ngân cố gắng ăn vài miếng cơm, nhưng cổ họng cô nghẹn lại, thức ăn dường như không thể trôi xuống. Mỗi miếng ăn đều nặng trĩu, mang theo vị đắng của sự giằng xé. Cô cảm thấy mình như một con chim non đang đứng trước hai con đường: một con đường rộng mở, thênh thang, được trải thảm bởi những cơ hội sáng lạn mà gia đình đã dày công vun đắp; và một con đường nhỏ hẹp, gập ghềnh, nhưng lại dẫn đến một trái tim ấm áp, chân thành. Cô có nên chọn con đường nào? Hay cô có thể có cả hai? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí Ngân, không ngừng dày vò.
"Bố mẹ cứ ăn đi ạ, con hơi mệt, con xin phép lên phòng trước," Ngân khẽ nói, đặt đũa xuống. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt bố mẹ, sợ rằng ánh mắt mình sẽ tố cáo tất cả những hỗn loạn đang diễn ra bên trong.
Bà Lan nhìn theo bóng con gái khuất sau cánh cửa phòng ngủ, khẽ thở dài. Ông Hùng vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt ông cũng ánh lên vẻ lo lắng. Họ hiểu con gái mình, hiểu rằng cô đang đối mặt với một điều gì đó lớn hơn cả việc học hành. Nhưng Ngân luôn kín đáo, trầm tĩnh, nên họ cũng không tiện hỏi sâu. Họ chỉ có thể đặt niềm tin vào cô, và mong rằng cô sẽ đưa ra lựa chọn tốt nhất cho tương lai của mình.
Ngân đóng cửa phòng, căn phòng quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Cô thả mình xuống chiếc giường, cảm giác lạnh lẽo từ tấm chăn dường như chẳng thấm vào đâu so với cái lạnh trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Hoàng Minh, nhưng vô ích. Gương mặt hiền lành, ánh mắt đầy lo lắng và hy vọng của cậu ấy cứ ám ảnh cô. Cậu ấy đã nói gì? "Em không muốn làm gánh nặng cho cô ấy." Nhưng liệu cậu ấy có hiểu rằng, chính sự chân thành, sự ngây thơ ấy lại khiến cô càng thêm bối rối? Cô muốn có cậu ấy bên cạnh, muốn được cảm nhận hơi ấm từ bàn tay ấy, muốn được nghe những câu chuyện về quê hương cậu ấy, về những ước mơ nhỏ bé mà cậu ấy đang ấp ủ. Nhưng cô cũng không thể vứt bỏ tất cả những gì bố mẹ đã dành cho cô, không thể từ bỏ cơ hội được đặt chân đến một chân trời mới, được khám phá những kiến thức mới.
Nỗi sợ hãi mất đi sự tự chủ nếu mở lòng quá nhiều, nhưng cũng sợ hãi mất đi Minh nếu cô chọn con đường khác. Cô mâu thuẫn giữa lý trí và cảm xúc, giữa mong muốn của gia đình và tiếng lòng mình. Hà Nội... mình yêu Hà Nội, nhưng liệu Hà Nội có đủ lớn để giữ chân mình, và anh ấy? Câu hỏi này cứ vang vọng, không ngừng nghỉ trong tâm trí cô, khiến trái tim cô như bị xé làm đôi. Đêm đông Hà Nội, mưa phùn vẫn lất phất ngoài cửa sổ, gieo thêm vào lòng Ngân một nỗi buồn man mác, một sự bâng khuâng khó tả. Cô biết, cô không thể cứ trốn tránh mãi. Thời gian đang cạn dần, và một quyết định lớn đang chờ đợi cô.
***
Chiều hôm sau, Hà Nội vẫn còn vương lại cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối đông, nhưng mưa phùn đã ngừng. Những tia nắng vàng nhạt cuối ngày lách qua kẽ lá, nhuộm một màu dịu dàng lên những con phố quen thuộc. Lê Ngân hẹn Mai Chi tại quán Cà phê "Hoa Sữa", nơi mà họ vẫn thường tìm đến để trốn tránh sự ồn ào của phố thị, để tìm thấy một chút bình yên giữa dòng chảy hối hả. Ngân đến sớm, chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường phía trước, nơi những chiếc lá vàng cuối cùng còn cố bám trụ trên cành. Cô ngồi co ro trong chiếc áo len dày màu xám tro, đôi tay ôm lấy tách cà phê nóng hổi, hơi ấm từ tách cà phê truyền qua lòng bàn tay, nhưng vẫn không thể làm ấm được trái tim đang đầy rối bời của cô. Ánh mắt cô xa xăm, lướt qua những dòng người qua lại trên phố, nhưng tâm trí cô lại đang lẩn quẩn ở một nơi nào đó rất xa.
Quán cà phê "Hoa Sữa" vẫn vậy, với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt dịu mát, cửa gỗ kính cũ kỹ và ban công nhỏ có giàn hoa giấy đã rụng hết lá. Bên trong, không gian ấm cúng quen thuộc, tràn ngập mùi cà phê rang xay thơm lừng, thoang thoảng mùi trà thảo mộc và bánh ngọt mới ra lò. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ một góc quán, tiếng đàn guitar và giọng hát trầm ấm hòa quyện với tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, những nhóm bạn. Tất cả tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn và đôi chút hoài cổ. Ngân yêu không gian này, yêu cái cách Hà Nội hiện hữu trong từng chi tiết nhỏ nhất của quán, nhưng hôm nay, sự bình yên ấy dường như không thể chạm tới cô.
Mai Chi bước vào quán, mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động, đôi mắt sắc sảo nhanh chóng tìm thấy Ngân. Cô bước đến, nhìn thấy sự mệt mỏi rõ ràng trên gương mặt bạn, vẻ trầm tĩnh thường thấy của Ngân giờ đây pha lẫn một nỗi ưu tư khó tả.
"Này Ngân, mày sao thế?" Mai Chi ngồi xuống đối diện, giọng nói tự nhiên, pha chút lo lắng. "Nhìn mày như người mất hồn từ hôm qua đến giờ. Rốt cuộc có chuyện gì vậy?" Mai Chi là người bạn thân nhất của Ngân, người duy nhất Ngân có thể chia sẻ những điều sâu kín nhất trong lòng. Dù tính cách hai đứa khác nhau một trời một vực, nhưng chính sự đối lập ấy lại tạo nên một sự cân bằng đặc biệt.
Ngân thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo bao nhiêu tâm sự bị nén chặt. Cô đặt tách cà phê xuống, ngẩng đầu nhìn Mai Chi, đôi mắt sâu và trầm giờ đây ánh lên vẻ bối rối, giằng xé. "Tao... tao không biết nữa, Chi à." Giọng Ngân nhỏ dần, như thể cô sợ rằng những lời nói ấy sẽ vỡ tan trong không khí. "Hoàng Minh... và cơ hội kia... Bố mẹ tao cũng vừa nói chuyện với tao."
Mai Chi lắng nghe bạn, gương mặt dần trở nên nghiêm túc hơn. Cô biết Ngân là người kín đáo, ít khi bộc lộ cảm xúc, nên khi Ngân đã chịu nói ra, chắc chắn mọi chuyện đã trở nên rất nghiêm trọng. Mai Chi đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Ngân đang đặt trên bàn. Cái chạm tay đơn giản nhưng đầy ấm áp của tình bạn khiến Ngân cảm thấy một chút nhẹ nhõm, như thể một tảng băng trong lòng cô vừa tan chảy một chút.
"Mày kể cho tao nghe đi," Mai Chi nói, giọng điệu kiên nhẫn. "Kể tất cả mọi thứ. Từ đầu đến cuối."
Ngân bắt đầu kể, giọng cô vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng càng kể, những cảm xúc bị kìm nén trong lòng cô càng trào dâng. Cô kể về cuộc gặp Hoàng Minh đêm qua ở Hồ Gươm, về cái rét cắt da đầu đông, về mùi hoa sữa nồng nàn đến nghẹt thở. Cô kể về ánh mắt của Minh, về những lời nói chân thành, về cái siết tay đầy hy vọng và cả nỗi sợ hãi của cậu ấy. Cô kể về lời cô đã nói: "Em cần thời gian." Cô không dám kể hết về sự yếu đuối của mình, về cái cảm giác muốn níu giữ bàn tay ấy, nhưng cô biết, Mai Chi đủ tinh tế để hiểu.
Rồi cô kể về áp lực từ bố mẹ. Về lời đề nghị du học Pháp, về một tương lai xán lạn mà họ đã vạch sẵn cho cô. Cô kể về sự kỳ vọng, về gánh nặng phải làm một người con gái hiếu thảo, phải sống đúng với những gì bố mẹ mong muốn. Cô kể về sự giằng xé giữa lý trí và cảm xúc, giữa con đường cô đã chọn và con đường trái tim cô đang muốn đi.
"Tao... tao không biết phải làm gì, Chi à," Ngân nói, giọng cô run rẩy. Đôi mắt cô đỏ hoe, những giọt nước mắt chực trào ra nhưng cô cố gắng kìm nén. "Tao sợ... sợ làm bố mẹ thất vọng. Sợ mất đi cơ hội cả đời. Nhưng tao cũng sợ... sợ mất Hoàng Minh. Sợ cái cảm giác trống rỗng khi không có cậu ấy bên cạnh." Cô siết chặt tách cà phê, như thể muốn tìm kiếm một điểm tựa vững chắc giữa những hỗn loạn trong lòng.
Mai Chi im lặng lắng nghe, cô không ngắt lời bạn, để Ngân trút hết mọi gánh nặng trong lòng. Khi Ngân ngừng lại, Mai Chi nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy thấu hiểu. "Này Ngân," cô nói, giọng điệu tự nhiên nhưng đầy sức nặng. "Mày cần phải đối diện với nó thôi. Mày không thể cứ trốn tránh mãi được. Mày muốn gì?"
Câu hỏi của Mai Chi như một nhát dao bén nhọn, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Ngân. Cô muốn gì? Cô đã tự hỏi mình câu hỏi đó không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn chưa tìm được câu trả lời.
"Tao... tao không biết," Ngân lí nhí. "Mọi thứ quá... mông lung."
Mai Chi khẽ lắc đầu. "Không phải là mày không biết, Ngân. Mà là mày sợ. Mày sợ phải lựa chọn. Mày sợ phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn đó." Mai Chi nhẹ nhàng rút tay mình ra khỏi tay Ngân, rồi đặt cả hai tay lên vai bạn. "Ngân, mày là một cô gái thông minh, mạnh mẽ. Mày luôn biết mình muốn gì, dù đôi khi mày không dám thừa nhận. Hãy nhìn sâu vào lòng mình đi. Cái gì khiến mày thực sự hạnh phúc? Cái gì khiến mày cảm thấy trọn vẹn?"
"Cơ hội du học, công việc tốt, một tương lai vững chắc... đó là những thứ ai cũng mong muốn. Nhưng nếu để có được những thứ đó, mày phải đánh đổi bằng chính trái tim mình, bằng tình cảm của mày, thì liệu nó có đáng không?" Mai Chi nói tiếp, giọng cô trầm lắng hơn. "Hoàng Minh... cậu ấy là một chàng trai tốt. Tao nhìn thấy điều đó. Cậu ấy chân thành, có ý chí. Nhưng quan trọng nhất, cậu ấy khiến mày cười, khiến mày là chính mày."
Ngân lắng nghe từng lời của Mai Chi, những lời nói ấy như một dòng nước mát, từ từ gột rửa đi những lớp bụi mờ đang che lấp trái tim cô. Mai Chi đã nói đúng. Cô sợ. Cô sợ phải lựa chọn, sợ phải đối diện với những gì cô thực sự muốn. Cô sợ làm tổn thương bố mẹ, nhưng cô cũng sợ làm tổn thương chính mình. Và hơn hết, cô sợ làm tổn thương Hoàng Minh.
"Tao biết điều đó, Chi à," Ngân nói, giọng cô nghèn nghẹt. "Nhưng... bố mẹ tao... Họ đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào tao. Tao không thể... không thể làm họ thất vọng."
Mai Chi khẽ thở dài. "Ngân, bố mẹ nào cũng muốn điều tốt nhất cho con cái. Nhưng điều tốt nhất của họ, chưa chắc đã là điều tốt nhất cho mày. Mày phải sống cuộc đời của mày, không phải cuộc đời mà bố mẹ vẽ ra." Cô siết nhẹ vai Ngân. "Mày có quyền được hạnh phúc, Ngân ạ. Và chỉ có mày mới biết hạnh phúc của mày nằm ở đâu."
Mai Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối đang bao trùm thành phố. "Minh... cậu ấy đang chờ mày đấy, Ngân. Cậu ấy cho mày thời gian, nhưng không có nghĩa là cậu ấy sẽ chờ mãi. Và quan trọng hơn, mày cũng không thể cứ giấu mình mãi trong vỏ bọc của sự an toàn. Mày phải đối mặt với sự thật, với chính cảm xúc của mày."
Ngân hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang trào dâng. Lời khuyên của Mai Chi không phải là một giải pháp, nhưng nó là một lời nhắc nhở mạnh mẽ, một cú hích cần thiết để cô nhìn thẳng vào vấn đề. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi trút được gánh nặng trong lòng, nhưng nỗi lo lắng vẫn còn đó, thậm chí còn rõ ràng hơn. Mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây bên đường bay vào, gợi nhắc cô về những đêm đông Hà Nội, về những điều chưa nói, và về một quyết định đang treo lơ lửng. Cô biết, Mai Chi đã đúng. Cô không thể trốn tránh mãi. Cô phải đối mặt. Cô phải biết mình muốn gì.
***
Đêm khuya cùng ngày, Hà Nội chìm trong một màn đêm tĩnh mịch. Gió se lạnh lùa qua từng con phố, mang theo hơi ẩm và mùi hoa sữa cuối mùa vấn vít, nồng nàn đến nghẹt thở. Lê Ngân vẫn không thể ngủ được. Căn phòng ấm áp của cô dường như không thể giữ chân được tâm hồn đang bồn chồn, rối bời. Cô trở mình, những suy nghĩ cứ cuộn xoáy trong đầu, không ngừng dày vò. Lời của bố mẹ, ánh mắt của Hoàng Minh, lời khuyên của Mai Chi... tất cả hòa vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong khiến cô không tài nào sắp xếp được.
Cô vùng dậy, khoác vội chiếc áo khoác mỏng, rồi lặng lẽ mở cửa, bước ra khỏi phòng. Cô không bật đèn, để bóng tối dẫn lối. Ngân bước lên những bậc thang xi măng lạnh lẽo dẫn lên sân thượng chung cư cũ. Đây là nơi cô thường tìm thấy sự bình yên, nơi cô có thể tạm quên đi mọi bộn bề của cuộc sống, nơi cô cảm thấy mình nhỏ bé giữa sự bao la của bầu trời và thành phố.
Tiếng gió lùa qua những thanh sắt lan can, tạo nên những âm thanh vo ve, rít nhẹ, hòa cùng tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, tiếng máy điều hòa của những căn hộ bên dưới. Sân thượng bê tông rộng lớn, chỉ có vài chậu cây cảnh đã xơ xác vì gió đông và những dây phơi quần áo trống không. Mùi ẩm mốc của những bức tường cũ, mùi bụi bặm xen lẫn mùi hoa sữa thoang thoảng từ một cây hoa sữa nào đó ở một con phố gần đó, bay lên, vương vấn trong không khí lạnh.
Ngân đứng tựa vào lan can, ngắm nhìn thành phố chìm trong ánh đèn. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, trải dài vô tận, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Cô cảm thấy nhỏ bé, lạc lõng giữa sự rộng lớn và nhộn nhịp ấy. Nỗi lo lắng về tương lai, về những quyết định đang chờ đợi, càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
*Mình có đang ích kỷ không? Hay mình đang sợ hãi? Sợ hãi điều gì? Mất anh ấy, hay mất đi con đường mình đã chọn?*
Những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Ngân, không ngừng dày vò cô. Cô hít một hơi thật sâu, cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi, khiến cô tỉnh táo hơn một chút. Cô nhớ lại những lời của Anh Khoa mà Mai Chi đã kể lại: "Ngân là một cô gái tinh tế. Cô ấy sẽ nhận ra sự chân thành của em, Minh ạ. Nhưng cô ấy cũng cần một người bạn đồng hành vững vàng, có định hướng rõ ràng." Những lời ấy như một mũi kim sắc nhọn, chạm vào nỗi tự ti sâu kín nhất của cô. Cô có đủ vững vàng không? Cô có đủ rõ ràng không?
Ngân đưa bàn tay lên, vô thức chạm vào chiếc khăn len mỏng mà cô vẫn còn giữ. Đó là chiếc khăn len dệt tay, một món quà nhỏ mà Hoàng Minh đã tặng cô vào một mùa đông trước. Chiếc khăn giản dị, không cầu kỳ, nhưng lại mang theo hơi ấm của sự chân thành và tình cảm mà cậu ấy dành cho cô. Cô nhớ lại cảm giác khi cậu ấy nhẹ nhàng quàng chiếc khăn này lên cổ cô, ánh mắt rụt rè nhưng đầy ân cần. Một nụ cười nhẹ, thoáng qua trên môi cô, rồi nhanh chóng vụt tắt.
*Hoàng Minh... cậu ấy có đang nghĩ về mình không? Cậu ấy có đang chờ đợi mình không?*
Cô biết, cậu ấy đang chờ. Cậu ấy đã cho cô thời gian, nhưng thời gian ấy cũng hữu hạn. Và cô, cô không thể cứ để cậu ấy chờ đợi trong vô vọng mãi được. Cô phải đưa ra quyết định. Nhưng quyết định ấy quá khó khăn. Một bên là gia đình, là những kỳ vọng đã được vun đắp từ bao năm, là một tương lai ổn định, xán lạn mà cô đã được định hướng. Một bên là trái tim cô, là những rung động đầu đời, là một tình yêu trong sáng, chân thành, là một người con trai tuy không có gì trong tay nhưng lại có đủ ý chí và khát vọng để vươn lên.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng hình dung cuộc sống của mình nếu cô chọn con đường du học. Một thành phố xa lạ, những kiến thức mới, những trải nghiệm mới. Cô sẽ trở thành một người phụ nữ thành đạt, độc lập, đúng như mong muốn của bố mẹ. Nhưng liệu cô có hạnh phúc không? Liệu cô có cảm thấy trống rỗng không, khi không có hình bóng Hoàng Minh, không có những buổi tối đi dạo Hồ Gươm, không có những cơn mưa phùn lất phất trên phố, không có mùi hoa sữa nồng nàn đặc trưng của Hà Nội?
Và nếu cô chọn ở lại, chọn Hoàng Minh? Cô sẽ phải đối mặt với điều gì? Sự phản đối của bố mẹ? Một tương lai đầy bấp bênh, khi cả hai vẫn còn quá trẻ, vẫn đang loay hoay tìm kiếm chỗ đứng trên mảnh đất Hà Nội rộng lớn này? Liệu tình yêu có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả những khó khăn ấy không? Liệu cô có đủ dũng cảm để từ bỏ tất cả những gì đã được định sẵn, để đi theo tiếng gọi của trái tim mình không?
*Hà Nội... mình yêu Hà Nội, nhưng liệu Hà Nội có đủ lớn để giữ chân mình, và anh ấy?*
Câu hỏi ấy lại vang vọng, giờ đây nó không chỉ là một câu hỏi về không gian, mà là một câu hỏi về số phận, về sự lựa chọn. Hà Nội không vội được đâu, nhưng cô thì không thể chậm trễ mãi. Mùi hoa sữa vấn vít trong đêm lạnh, càng làm tăng thêm cái cảm giác bâng khuâng, u buồn trong lòng Ngân. Nó như một lời nhắc nhở về một "đêm đông quyết định" đang đến gần, không thể né tránh. Cô biết, đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật, với chính cảm xúc của mình. Cô không thể cứ mãi là một cô gái trầm tĩnh, kín đáo, giấu kín mọi suy nghĩ trong lòng. Đã đến lúc cô phải lên tiếng, phải đưa ra lựa chọn, dù lựa chọn ấy có khó khăn đến mấy.
Ngân hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Bàn tay cô vô thức chạm vào chiếc khăn len, rồi lại giật mình rút tay lại, như thể sợ rằng hơi ấm còn vương trên đó sẽ làm tan chảy lớp vỏ bọc mà cô đã cố gắng xây dựng bấy lâu. Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào ánh đèn lấp lánh của thành phố, ánh mắt trầm tĩnh của cô giờ đây ẩn chứa một sự quyết tâm nhỏ nhoi đang nhen nhóm. Cô vẫn còn sợ hãi, nhưng giờ đây, cô biết mình không thể trốn chạy mãi được. Cô sẽ phải tìm ra câu trả lời, không chỉ cho Hoàng Minh, cho bố mẹ, mà còn cho chính bản thân mình. Mùa đông Hà Nội vẫn còn đó, và những điều chưa nói, vẫn còn chờ đợi được thốt lên.