Gió đêm mơn man trên mái tóc, luồn qua từng kẽ tay Ngân, mang theo cái lạnh se sắt của những ngày cuối thu chớm đông và mùi hoa sữa nồng nàn đặc trưng. Cô vẫn đứng đó, trên sân thượng lộng gió của khu chung cư cũ, nơi cô thường tìm đến mỗi khi lòng mình bộn bề. Ánh đèn vàng của Hà Nội trải dài tít tắp dưới chân, biến những con phố thành những dải lụa lấp lánh, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống trải, cô độc đang ngự trị trong lòng cô. Những lời tự vấn từ đêm trước, từ cuộc trò chuyện với Mai Chi, với chính bản thân mình, vẫn không ngừng vang vọng.
*Mình có đang ích kỷ không? Hay mình đang sợ hãi? Sợ hãi điều gì? Mất anh ấy, hay mất đi con đường mình đã chọn?*
Ngân ôm lấy vai, khẽ rùng mình. Cái lạnh thấm vào da thịt, nhưng có lẽ còn lạnh hơn là những suy nghĩ hỗn độn đang giằng xé cô. Mùi ẩm mốc và bụi bám trên sân thượng, hòa quyện với hương hoa sữa thoảng qua từ đâu đó xa xăm, tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng của Hà Nội những ngày giao mùa, một thứ mùi vừa quen thuộc vừa xa lạ, giống như chính tâm trạng của cô lúc này. Tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, tiếng còi xe, tiếng nói chuyện vỡ vụn, tất cả đều trở nên mơ hồ, nhạt nhòa, không thể chạm tới được thế giới riêng của cô. Tiếng máy điều hòa chạy rì rì từ những căn hộ bên dưới càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch, cô đơn của không gian trên cao.
Cô nhìn xuống thành phố, cảm thấy mình nhỏ bé lạ lùng, lạc lõng giữa những lựa chọn lớn lao đang đè nặng. Ánh mắt trầm tĩnh của cô lướt qua những mái nhà ngói cũ kỹ, những chung cư cao tầng hiện đại, những con hẻm nhỏ hẹp uốn lượn. Hà Nội, thành phố cô yêu, thành phố đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Hoàng Minh, giờ đây dường như đang thử thách cô. Liệu Hà Nội có đủ lớn để giữ chân cô, và giữ chân cả những ước mơ, những tình cảm mà cô đang mang? Hay nó sẽ trở thành một ngã rẽ định mệnh, buộc cô phải lựa chọn giữa hai con đường, hai số phận?
Cô nhớ lại những lời của Mai Chi, lời khuyên của một người bạn thân thiết, người hiểu rõ nhất những gì cô đang trải qua. "Ngân à, cậu không thể cứ mãi trốn tránh được đâu. Cậu phải đối mặt với nó, với những gì cậu thực sự muốn." Rồi cô lại nhớ đến Hoàng Minh, nhớ ánh mắt kiên định nhưng cũng đầy lo lắng của cậu khi cậu nói "Em cần thời gian." Thời gian... Cô đã xin cậu ấy thời gian, nhưng thời gian ấy có thực sự giúp cô tìm ra câu trả lời, hay chỉ là một cách để cô trì hoãn việc đối mặt với sự thật?
*Mình muốn gì đây?* Câu hỏi ấy lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nó không còn là một câu hỏi bâng quơ, mà là một tiếng gọi khẩn thiết từ sâu thẳm tâm hồn. Cô muốn một tương lai ổn định, một sự nghiệp thành công, đúng như những gì bố mẹ cô đã dày công vun đắp? Cô muốn một cuộc sống không phải lo toan, một vị trí được xã hội công nhận? Hay cô muốn một tình yêu chân thành, một người bạn đồng hành cùng cô vượt qua mọi khó khăn, dù có bấp bênh, dù có phải đối mặt với nhiều thử thách?
Ngân hít một hơi thật sâu, cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi, khiến cô tỉnh táo hơn một chút. Cô cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn, từng mảnh ký ức, từng lời nói, từng cảm xúc, tất cả đều như những mảnh kính vỡ, lấp lánh và sắc nhọn. Cô nhớ lại những lời của Anh Khoa mà Mai Chi đã kể lại: "Ngân là một cô gái tinh tế. Cô ấy sẽ nhận ra sự chân thành của em, Minh ạ. Nhưng cô ấy cũng cần một người bạn đồng hành vững vàng, có định hướng rõ ràng." Những lời ấy như một mũi kim sắc nhọn, chạm vào nỗi tự ti sâu kín nhất của cô. Cô có đủ vững vàng không? Cô có đủ rõ ràng không?
Ngân đưa bàn tay lên, vô thức chạm vào chiếc khăn len mỏng mà cô vẫn còn giữ. Chiếc khăn giản dị, không cầu kỳ, nhưng lại mang theo hơi ấm của sự chân thành và tình cảm mà Hoàng Minh đã dành cho cô. Cô nhớ lại cảm giác khi cậu ấy nhẹ nhàng quàng chiếc khăn này lên cổ cô, ánh mắt rụt rè nhưng đầy ân cần. Một nụ cười nhẹ, thoáng qua trên môi cô, rồi nhanh chóng vụt tắt. Hoàng Minh... cậu ấy có đang nghĩ về mình không? Cậu ấy có đang chờ đợi mình không? Cô biết, cậu ấy đang chờ. Cậu ấy đã cho cô thời gian, nhưng thời gian ấy cũng hữu hạn. Và cô, cô không thể cứ để cậu ấy chờ đợi trong vô vọng mãi được.
Cô phải đưa ra quyết định. Nhưng quyết định ấy quá khó khăn. Một bên là gia đình, là những kỳ vọng đã được vun đắp từ bao năm, là một tương lai ổn định, xán lạn mà cô đã được định hướng. Một bên là trái tim cô, là những rung động đầu đời, là một tình yêu trong sáng, chân thành, là một người con trai tuy không có gì trong tay nhưng lại có đủ ý chí và khát vọng để vươn lên.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng hình dung cuộc sống của mình nếu cô chọn con đường du học. Một thành phố xa lạ, những kiến thức mới, những trải nghiệm mới. Cô sẽ trở thành một người phụ nữ thành đạt, độc lập, đúng như mong muốn của bố mẹ. Nhưng liệu cô có hạnh phúc không? Liệu cô có cảm thấy trống rỗng không, khi không có hình bóng Hoàng Minh, không có những buổi tối đi dạo Hồ Gươm, không có những cơn mưa phùn lất phất trên phố, không có mùi hoa sữa nồng nàn đặc trưng của Hà Nội?
Và nếu cô chọn ở lại, chọn Hoàng Minh? Cô sẽ phải đối mặt với điều gì? Sự phản đối của bố mẹ? Một tương lai đầy bấp bênh, khi cả hai vẫn còn quá trẻ, vẫn đang loay hoay tìm kiếm chỗ đứng trên mảnh đất Hà Nội rộng lớn này? Liệu tình yêu có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả những khó khăn ấy không? Liệu cô có đủ dũng cảm để từ bỏ tất cả những gì đã được định sẵn, để đi theo tiếng gọi của trái tim mình không?
*Hà Nội... mình yêu Hà Nội, nhưng liệu Hà Nội có đủ lớn để giữ chân mình, và anh ấy?*
Câu hỏi ấy lại vang vọng, giờ đây nó không chỉ là một câu hỏi về không gian, mà là một câu hỏi về số phận, về sự lựa chọn. Hà Nội không vội được đâu, nhưng cô thì không thể chậm trễ mãi. Mùi hoa sữa vấn vít trong đêm lạnh, càng làm tăng thêm cái cảm giác bâng khuâng, u buồn trong lòng Ngân. Nó như một lời nhắc nhở về một "đêm đông quyết định" đang đến gần, không thể né tránh. Cô biết, đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật, với chính cảm xúc của mình. Cô không thể cứ mãi là một cô gái trầm tĩnh, kín đáo, giấu kín mọi suy nghĩ trong lòng. Đã đến lúc cô phải lên tiếng, phải đưa ra lựa chọn, dù lựa chọn ấy có khó khăn đến mấy.
Ngân hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Bàn tay cô vô thức chạm vào chiếc khăn len, rồi lại giật mình rút tay lại, như thể sợ rằng hơi ấm còn vương trên đó sẽ làm tan chảy lớp vỏ bọc mà cô đã cố gắng xây dựng bấy lâu. Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào ánh đèn lấp lánh của thành phố, ánh mắt trầm tĩnh của cô giờ đây ẩn chứa một sự quyết tâm nhỏ nhoi đang nhen nhóm. Cô vẫn còn sợ hãi, nhưng giờ đây, cô biết mình không thể trốn chạy mãi được. Cô sẽ phải tìm ra câu trả lời, không chỉ cho Hoàng Minh, cho bố mẹ, mà còn cho chính bản thân mình. Mùa đông Hà Nội vẫn còn đó, và những điều chưa nói, vẫn còn chờ đợi được thốt lên.
***
Không khí trong căn hộ của Ngân ấm áp lạ thường, đối lập hoàn toàn với cái rét cắt da bên ngoài. Mùi thức ăn mẹ nấu thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, đánh thức mọi giác quan. Mùi thịt kho tàu đậm đà, mùi canh rau cải nấu tôm thanh mát, mùi nước xả vải dịu nhẹ từ những bộ quần áo vừa phơi khô, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian quen thuộc, thân thương của bữa cơm gia đình. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn chùm trên trần hắt xuống, làm cho căn phòng khách trở nên ấm cúng hơn. Ngân ngồi vào bàn ăn, nhưng lòng cô vẫn lạnh lẽo, nặng nề. Tiếng tivi phát ra từ phòng khách với chương trình thời sự buổi tối, tiếng lách cách của đũa bát, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của bố mẹ, tất cả những âm thanh quen thuộc ấy giờ đây lại trở thành một thứ áp lực vô hình, đè nặng lên vai cô.
Ông Hùng, với dáng người cao, đeo kính và phong thái nho nhã thường ngày, vẫn giữ vẻ mặt trầm tư khi ông chậm rãi gắp thức ăn vào bát cho Ngân. Ông không nói gì ngay, nhưng Ngân cảm nhận được một luồng không khí căng thẳng đang bao trùm. Cô biết, những gì ông sắp nói sẽ không nằm ngoài chủ đề mà cô đã cố gắng lảng tránh suốt mấy ngày qua.
"Con gái, dạo này con học hành thế nào rồi?" Ông Hùng cất tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng vẫn mang một sự nghiêm nghị nhất định. "Mẹ con nói con có vẻ hơi lơ đãng. Có chuyện gì không ổn à?"
Ngân ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Dạ, con vẫn bình thường ạ. Chắc là do bài vở hơi nhiều thôi ạ."
Bà Lan, dịu dàng ngồi bên cạnh, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, ánh mắt đầy lo lắng nhìn cô. Bà mặc một chiếc áo dài gấm màu xanh ngọc, trông thật thanh lịch. "Mẹ thấy con hơi gầy đi đấy. Có phải con ăn uống không đầy đủ không? Hay là con đang có chuyện gì phiền lòng?"
Ngân lắc đầu nhẹ, tránh ánh mắt dò xét của mẹ. "Con không sao đâu mẹ. Mấy hôm nay con đang suy nghĩ về chuyện học hành thôi."
Đó là một lời nói dối không hoàn toàn, nhưng cũng không phải là sự thật trọn vẹn. Cô đang suy nghĩ về "chuyện học hành", nhưng đó không chỉ là những bài giảng trên lớp, mà còn là cả một tương lai mà bố mẹ cô đã dày công vẽ ra.
Ông Hùng đặt đũa xuống, đẩy gọng kính lên sống mũi. "Nói đến chuyện học hành, bố có nhận được thông tin về một chương trình học bổng toàn phần tại Singapore. Ngành Kỹ thuật phần mềm, rất phù hợp với chuyên ngành của con. Trường đại học đó cũng thuộc top đầu khu vực." Ông nói, giọng điệu từ tốn nhưng mỗi từ đều như một viên đá tảng. "Cơ hội như vậy không phải lúc nào cũng có, con cần suy nghĩ thật kỹ. Tương lai của con là quan trọng nhất."
Ngân cảm thấy như một sợi dây vô hình đang siết chặt mình. Cô biết, đây không phải là một câu hỏi để cô cân nhắc, mà gần như là một mệnh lệnh ngầm. Bố cô luôn là người có tầm nhìn xa, ông luôn muốn cô có một con đường rộng mở, một tương lai xán lạn nhất có thể. Và đối với ông, con đường đó chắc chắn không phải là một mối tình sinh viên chông chênh giữa lòng Hà Nội.
"Dạ..." Ngân chỉ có thể đáp lại một tiếng nhỏ, cổ họng cô nghẹn ứ.
Bà Lan nắm lấy tay Ngân, giọng bà dịu dàng hơn, nhưng lời nói vẫn hướng Ngân theo cùng một con đường. "Mẹ biết con có những hoài bão riêng, nhưng đôi khi chúng ta cũng cần nhìn xa hơn một chút, phải không con? Con còn trẻ, còn cả một tương lai rộng mở phía trước. Học hành, mở mang kiến thức, đó mới là điều quan trọng nhất lúc này."
Ngân cúi đầu, ánh mắt cô dán chặt vào bát cơm. Mỗi lời nói của bố mẹ như một mũi kim châm vào trái tim cô. Cô muốn phản bác, muốn nói rằng cô cũng có ước mơ riêng, rằng tình yêu không phải là một điều phù phiếm, rằng Hoàng Minh là một người đáng để cô tin tưởng. Nhưng rồi, những lời lẽ của cô lại tan biến trong không khí, không thể thành hình. Cô biết, bố mẹ cô sẽ không hiểu. Hoặc họ sẽ hiểu, nhưng không chấp nhận. Đối với họ, những cơ hội học tập, sự nghiệp mới là điều có giá trị thực sự. Tình yêu tuổi trẻ, trong mắt họ, có lẽ chỉ là một thứ cảm xúc nhất thời, dễ dàng tan biến.
"Con gái, con cần có định hướng rõ ràng." Ông Hùng tiếp lời, giọng ông có vẻ đã bớt nghiêm nghị hơn một chút, nhưng vẫn không kém phần kiên định. "Con không thể cứ mãi bấp bênh như vậy được. Cuộc đời là một chuỗi những lựa chọn. Và con, con cần phải biết mình muốn gì, và làm gì để đạt được điều đó."
Ông Hùng, với đôi mắt tinh tường ẩn sau cặp kính, có lẽ đã nhìn thấy sự giằng xé trong lòng con gái. Nhưng ông chọn cách giải quyết bằng lý trí, bằng những định hướng rõ ràng mà ông tin là tốt nhất cho cô. Ngân biết, ông yêu thương cô, nhưng tình yêu của ông luôn đi kèm với những kỳ vọng lớn lao.
Cô tiếp tục gắp thức ăn một cách chậm rãi, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Tránh né những ánh mắt đầy kỳ vọng từ bố mẹ, Ngân cảm thấy mình như đang diễn một vai kịch. Cô muốn nói ra tất cả, muốn chia sẻ những gì đang nặng trĩu trong lòng, nhưng cô lại sợ hãi. Sợ hãi sự phản đối, sợ hãi những lời khuyên nhủ sẽ càng làm cô thêm bối rối. Sợ hãi phải đối mặt với một cuộc tranh cãi mà cô biết chắc mình sẽ là người thua cuộc.
Đêm đó, Ngân nằm trằn trọc trên giường, mùi sách cũ từ kệ sách cạnh giường và mùi tinh dầu thư giãn mà mẹ cô thường đốt cũng không thể xoa dịu tâm hồn cô. Những lời của bố mẹ cứ lặp đi lặp lại trong đầu, xoáy sâu vào nỗi bất an của cô. Cô có đủ dũng cảm để đi ngược lại những kỳ vọng đó không? Cô có đủ mạnh mẽ để tự vẽ ra con đường riêng cho mình, một con đường có thể không được trải hoa hồng, một con đường có thể có cả Hoàng Minh, nhưng cũng đầy rẫy chông gai? Cái rét ngọt của Hà Nội những ngày cuối thu dường như đang lấn sâu vào tận tâm can cô, khiến cô không ngừng trăn trở.
***
Sáng hôm sau, Ngân tìm đến Thư viện Quốc gia Việt Nam. Cô hy vọng những bức tường cổ kính, những kệ sách cao ngút ngàn và bầu không khí tĩnh lặng nơi đây sẽ giúp cô tìm thấy chút bình yên, hay ít nhất là một sự phân tâm khỏi mớ bòng bong trong tâm trí.
Thư viện Quốc gia, với kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ, luôn mang trong mình một vẻ đẹp uy nghiêm và tri thức. Những cột đá lớn sừng sững, cầu thang rộng uốn lượn và sảnh chính cao vút như chạm tới bầu trời. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian đặc trưng của nơi đây, không lẫn vào đâu được, khiến Ngân cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới khác, tách biệt khỏi những lo toan đời thường. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, tiếng bút viết sột soạt và tiếng bước chân khẽ khàng của những người đọc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và tĩnh lặng.
Ngân chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài hắt vào, kết hợp với ánh đèn vàng dịu của thư viện, tạo nên một không gian đọc lý tưởng. Cô mở một cuốn sách giáo trình dày cộp, cố gắng vùi mình vào những con chữ, những công thức khô khan. Nhưng tâm trí cô cứ lơ lửng, những con chữ dường như vô nghĩa, không thể đi vào đầu cô. Mắt cô lướt qua hàng trăm dòng, nhưng đầu óc cô lại đang bận rộn tái hiện lại những cuộc đối thoại với bố mẹ đêm qua, những lời nói của Mai Chi, và cả ánh mắt đầy lo lắng của Hoàng Minh.
Cô thở dài, khẽ gấp cuốn sách lại. Ánh mắt cô vô tình lướt qua một kệ sách cũ kỹ, nơi những tập thơ của các tác giả Việt Nam được sắp xếp ngay ngắn. Bất chợt, một cuốn thơ nhỏ, bìa đã ngả màu thời gian, thu hút sự chú ý của cô. Cô nhớ đến Hoàng Minh, nhớ cách anh say mê kể về những tác phẩm văn học, nhớ ánh mắt lấp lánh của anh khi anh đọc cho cô nghe những câu thơ tình lãng mạn, dù giọng anh vẫn còn chút rụt rè. Ký ức ùa về, khiến trái tim cô nhói đau.
Cô nhớ những buổi chiều họ cùng nhau ngồi ở thư viện này, không phải để học, mà để tìm đọc những cuốn sách cũ, những tập thơ hay những câu chuyện về Hà Nội. Minh luôn là người tìm ra những điều thú vị, những góc nhìn mới lạ về thành phố mà cô tưởng chừng đã quá quen thuộc. Cậu ấy có một tâm hồn tinh tế, một khả năng cảm nhận cái đẹp rất riêng, giống như cô. Cậu ấy đã chỉ cho cô thấy vẻ đẹp của những con phố nhỏ, của những hàng cây cổ thụ, của những quán cà phê cũ kỹ, những điều mà trước đây cô chỉ lướt qua một cách vô thức.
Cô nhớ nụ cười hiền lành của cậu khi cậu giải thích một câu thơ khó hiểu, nhớ cách cậu ấy kiên nhẫn lắng nghe cô nói về những áp lực học tập, nhớ ánh mắt ân cần của cậu khi cậu nhẹ nhàng đặt một cốc cà phê nóng lên bàn cô vào một ngày đông giá rét. Những ký ức ấy, không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng lại chân thật đến lạ lùng, và giờ đây, chúng trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Ngân nhận ra, dù có cố gắng đến đâu, cô cũng không thể phủ nhận tình cảm mình dành cho anh. Nó không phải là một thứ cảm xúc nhất thời, mà đã lớn dần lên theo thời gian, theo từng mùa hoa sữa, từng cơn mưa phùn của Hà Nội. Nó đã trở thành một phần của cô, một phần không thể tách rời. Thư viện yên bình, tĩnh lặng đến thế, nhưng tâm hồn cô lại dậy sóng. Sự yên tĩnh bên ngoài chỉ càng làm nổi bật sự hỗn loạn bên trong.
Cô khẽ thở dài, gấp cuốn sách lại. Cuốn sách đó, hay bất kỳ cuốn sách nào khác, cũng không thể mang lại cho cô câu trả lời mà cô đang tìm kiếm. Cô đưa tay chạm nhẹ vào một cuốn sổ tay cũ trong cặp, cuốn sổ mà họ từng dùng để trao đổi những dòng ghi chú, những câu thơ, những lời động viên nhau trong những ngày ôn thi căng thẳng. Cảm giác quen thuộc của bìa sổ, của những trang giấy đã ngả vàng, mang theo một làn hơi ấm áp, như thể hơi ấm từ bàn tay Hoàng Minh vẫn còn vương vấn trên đó.
Ngân nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, để cảm nhận rõ hơn những gì trái tim mình thực sự muốn. Cô đã trốn tránh quá lâu, đã chần chừ quá nhiều. Giờ đây, áp lực từ gia đình, từ tương lai, và cả từ tình cảm của chính mình, đã đẩy cô đến một ngã rẽ không thể lùi bước. Cô biết, đã đến lúc cô phải lên tiếng, phải đưa ra lựa chọn, dù lựa chọn ấy có khó khăn đến mấy. Cô không thể cứ mãi là một cô gái trầm tĩnh, kín đáo, giấu kín mọi suy nghĩ trong lòng. Đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật, với chính cảm xúc của mình. Mùa đông Hà Nội vẫn còn đó, và những điều chưa nói, vẫn còn chờ đợi được thốt lên. Cô sẽ tìm ra câu trả lời, không chỉ cho Hoàng Minh, cho bố mẹ, mà còn cho chính bản thân mình. Đó là một sự hứa hẹn, một lời cam kết thầm lặng trong không gian tĩnh mịch của thư viện, giữa những hàng sách cổ kính và mùi thời gian.