Thư viện Quốc gia, giữa những hàng sách cổ kính và mùi thời gian vấn vương, Ngân đã hứa với chính mình. Một lời cam kết thầm lặng trong không gian tĩnh mịch, rằng cô sẽ tìm ra câu trả lời, không chỉ cho Hoàng Minh, cho bố mẹ, mà còn cho chính bản thân mình. Cô rời thư viện khi màn đêm đã buông xuống, mang theo một nỗi băn khoăn mới, nhưng cũng ẩn chứa một tia quyết tâm le lói. Cái lạnh đầu đông se sắt ùa vào khi cô bước chân ra phố, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa nhỏ đã nhen nhóm, báo hiệu cho những điều không thể tránh khỏi.
Sáng hôm sau, Hà Nội đón Ngân bằng một ngày nắng yếu ớt, những tia nắng vàng nhạt cố gắng xuyên qua lớp sương mỏng còn vương trên những tán cây xanh rì. Cái se lạnh đặc trưng của buổi sớm mùa đông vẫn còn đó, luồn lách qua từng kẽ lá, từng khung cửa sổ. Trong căn bếp ấm cúng của gia đình, mùi phở bò thơm lừng mà bà Lan, mẹ cô, đã cẩn thận chuẩn bị cho bữa sáng, quyện lẫn với mùi cà phê rang xay nhè nhẹ, tạo nên một không gian quen thuộc và yên bình. Ngân ngồi vào bàn ăn, dáng người mảnh mai của cô có vẻ hơi chìm khuất giữa chiếc bàn gỗ lớn và những chiếc ghế bọc nệm êm ái. Khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế của cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua những món ăn được bày biện đẹp mắt, nhưng tâm trí thì không ngừng xao động.
Ông Hùng, bố cô, ngồi đối diện, dáng người cao và phong thái nho nhã của ông toát lên vẻ nghiêm nghị thường thấy. Chiếc kính gọng vàng phản chiếu ánh nắng yếu ớt từ ngoài cửa sổ. Bà Lan, dịu dàng và thanh lịch trong bộ đồ lụa màu xanh pastel, ngồi bên cạnh Ngân, nụ cười ấm áp thường trực trên môi bà giờ đây có vẻ ẩn chứa một chút gì đó khó nói. Không khí gia đình ấm áp thường ngày bỗng trở nên nặng nề hơn một chút, không phải vì sự căng thẳng rõ ràng, mà bởi những lời gợi ý đầy ẩn ý, những câu chuyện được khéo léo lồng ghép vào bữa ăn sáng.
Ông Hùng khẽ đặt tờ báo xuống, làm một tiếng sột soạt nhỏ trong không gian tĩnh lặng. "Hôm qua chú Lâm có gọi điện cho bố," ông bắt đầu, giọng điệu vẫn trầm ấm như mọi khi, nhưng Ngân cảm nhận được một sự khác biệt nhỏ trong từng câu chữ. "Con bé An Nhiên nhà chú ấy, con nhớ không? Học cùng khóa con ở cấp ba đó. Bố mẹ nó vừa mới khoe là nó nhận được học bổng toàn phần đi Pháp, ngành công nghệ sinh học. Giỏi giang thật." Ông Hùng nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt nhìn Ngân, vừa như khen ngợi An Nhiên, vừa như đang dò xét phản ứng của cô.
Bà Lan tiếp lời, giọng bà nhẹ nhàng, dịu dàng như gió thoảng, nhưng mỗi từ ngữ đều như một sợi tơ khéo léo dệt nên một bức tranh về tương lai: "Đúng rồi, con bé đó ngày xưa học cũng rất khá. Giờ lại có cơ hội được ra nước ngoài học tập, được tiếp xúc với những nền giáo dục tiên tiến. Tương lai rộng mở biết bao." Bà quay sang Ngân, ánh mắt đầy tình thương nhưng cũng chất chứa sự kỳ vọng. "Mẹ thấy con cũng nên thử sức, Ngân ạ. Không thử sao biết được khả năng của mình?" Bà nhẹ nhàng gắp một miếng phở vào bát Ngân, như thể hành động đó có thể xoa dịu bất kỳ sự lưỡng lự nào trong lòng cô.
Ngân gắp thức ăn chậm rãi, cố gắng giữ vẻ bình thản trên gương mặt. Mỗi lời nói của bố mẹ đều như một giọt nước nhỏ, từ từ thấm vào lòng cô, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong tâm trí. Cô biết, đây không phải là những câu chuyện ngẫu nhiên. Đây là những lời gợi ý, là định hướng, là kỳ vọng mà bố mẹ dành cho cô, được thể hiện một cách tinh tế và khéo léo nhất. Cái học bổng ở Pháp, hay một cơ hội công việc hấp dẫn nào đó mà họ đã từng bóng gió nhắc đến, giờ đây không còn là những khái niệm mơ hồ nữa, mà đang dần hiện hữu, rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Cái học bổng ở Pháp đó không phải ai cũng có được đâu con," Ông Hùng tiếp tục, giọng ông vẫn đều đều nhưng sức nặng trong từng câu chữ đã tăng lên. Ông không nói trực tiếp, không ép buộc, nhưng Ngân hiểu rằng, đằng sau những lời lẽ "tương lai rộng mở", "thử sức", là một con đường mà bố mẹ cô đã vạch ra, một con đường mà họ tin là tốt nhất cho cô. "Nếu con đi, tương lai rộng mở biết bao. Hơn nữa, con cũng sẽ có cơ hội được trải nghiệm một nền văn hóa mới, học hỏi được nhiều điều. Bố mẹ chỉ muốn những điều tốt đẹp nhất cho con thôi."
Ngân lắng nghe, từng câu, từng chữ thấm sâu vào tâm hồn cô. Cô không trả lời ngay. Cô gắp một sợi phở, đưa lên miệng nhai chậm rãi, vị ngọt của nước dùng, vị thơm của thịt bò dường như tan biến hết, chỉ còn lại vị đắng chát trong lòng. Ánh mắt cô lướt qua bố mẹ, nhìn thấy sự quan tâm, sự kỳ vọng rõ ràng trong đôi mắt họ. Cô biết họ yêu thương cô, cô biết họ muốn cô có một cuộc sống tốt đẹp nhất. Nhưng "tốt đẹp nhất" trong định nghĩa của họ, liệu có phải là "tốt đẹp nhất" trong định nghĩa của cô?
Cô khẽ siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, những ngón tay thon dài của cô siết vào nhau, móng tay hằn lên da thịt. Một hơi thở thật sâu được hít vào, cố gắng trấn tĩnh những cảm xúc đang cuộn trào bên trong. "Con biết, bố mẹ," Ngân nhẹ nhàng đáp, giọng cô vẫn đều đều, không một chút biểu lộ cảm xúc nào khác thường, "Con sẽ xem xét kỹ." Đó là một câu trả lời mang tính chất trì hoãn, một cách để cô có thêm thời gian, thêm không gian để suy nghĩ, để đối diện với chính mình. Cô đặt đũa xuống, uống một ngụm nước lọc, rồi hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng yếu ớt vẫn đang cố gắng rọi sáng những góc khuất của buổi sớm Hà Nội. Trong lòng cô, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra, giữa những con đường đã được vạch sẵn và những con đường mà trái tim cô đang khát khao được bước đi.
***
Buổi chiều cùng ngày, trời Hà Nội trở nên âm u hơn, mây xám giăng kín, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối đông. Gió rít nhẹ qua những tán cây trơ trụi, báo hiệu một cơn mưa phùn có thể ập đến bất cứ lúc nào. Lê Ngân tìm đến phòng thí nghiệm của trường đại học, nơi thường ít người vào giờ này. Cô muốn một không gian yên tĩnh để tập trung, để đối mặt với những thông tin mà cô đã hứa sẽ "xem xét kỹ" với bố mẹ.
Phòng thí nghiệm rộng lớn, với những bàn thí nghiệm trải dài, những máy móc chuyên dụng sáng loáng, những tủ đựng hóa chất được sắp xếp ngay ngắn. Mùi hóa chất, cồn và dung môi nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, một mùi hương quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo một cảm giác xa lạ, một chút ngột ngạt. Tiếng máy móc hoạt động đều đều, tiếng đo đạc nhỏ nhẹ từ một góc phòng nào đó, cùng với tiếng trò chuyện khoa học thì thầm từ một nhóm sinh viên đang làm việc ở xa, tất cả tạo nên một bản hòa âm của sự tập trung và nghiêm túc.
Ngân ngồi vào chiếc bàn làm việc quen thuộc, bật máy tính. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt trái xoan của cô, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm đang chứa đựng bao nỗi băn khoăn. Cô bắt đầu tìm kiếm thông tin về học bổng mà bố mẹ đã nhắc đến, một học bổng toàn phần danh giá cho ngành công nghệ sinh học tại một trường đại học hàng đầu ở Pháp. Từng dòng chữ hiện lên trên màn hình, mỗi yêu cầu, mỗi tiêu chí, mỗi hình ảnh về một tương lai tươi sáng ở phương trời xa xôi đều khiến cô vừa phấn khích vừa lo sợ.
"Một cơ hội lớn thật, có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình. Nhưng…" Nội tâm Ngân thầm thì. Cô đọc kỹ từng điều khoản, từng lợi ích mà học bổng mang lại: môi trường học tập đẳng cấp quốc tế, cơ hội nghiên cứu chuyên sâu, tiềm năng phát triển sự nghiệp rộng mở sau khi tốt nghiệp. Những hình ảnh về những tòa nhà cổ kính, những con phố lãng mạn của Paris, những phòng thí nghiệm hiện đại bậc nhất châu Âu lướt qua tâm trí cô. Đó là một viễn cảnh hấp dẫn, một con đường trải đầy hoa hồng mà nhiều người mơ ước. Nó giống như một cánh cửa mở ra một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà cô có thể tự do vẫy vùng, phát huy hết khả năng của mình.
Cô ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ tay cũ, từng chi tiết nhỏ nhất: hạn nộp hồ sơ, yêu cầu về tiếng Pháp, các bài luận cần viết, những chứng chỉ cần có. Bàn tay thon dài của cô lướt trên trang giấy, từng nét chữ thanh mảnh nhưng chứa đựng sự tập trung cao độ. Mỗi khi cô đọc được một thông tin mới, một cảm giác vừa hào hứng vừa choáng ngợp lại ập đến. Cô có thể hình dung ra mình đang đứng trong một phòng thí nghiệm hiện đại, mặc áo blouse trắng, tự tin làm việc với những thiết bị tối tân, nói chuyện với những nhà khoa học hàng đầu thế giới.
Nhưng rồi, một câu hỏi khác lại len lỏi vào tâm trí cô, như một cái gai âm ỉ: "Nếu mình đi, liệu có phải là từ bỏ tất cả những gì mình đang có ở đây không?" Câu hỏi đó như một gáo nước lạnh tạt vào những hình ảnh tươi đẹp về tương lai vừa vẽ ra. "Tất cả những gì mình đang có ở đây" – đó là Hà Nội, là gia đình, là những con phố quen thuộc, là những quán cà phê nhỏ xíu, là mùi hoa sữa mỗi độ thu về. Và trên hết, đó là Hoàng Minh.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt sâu thẳm thể hiện sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Một mặt là cơ hội vàng để phát triển bản thân, để thực hiện những khát vọng lớn lao mà cô luôn ấp ủ từ sâu thẳm, để làm hài lòng bố mẹ. Mặt khác là một tình yêu lặng lẽ, chân thành, đã lớn dần lên theo năm tháng, theo từng kỷ niệm nhỏ nhặt, theo từng mùa hoa sữa của Hà Nội. Liệu cô có thể đánh đổi tất cả những điều đó để lấy một tương lai xán lạn ở phương trời xa?
Cô chạm nhẹ tay vào hình ảnh một thành phố xa lạ trên màn hình, những ngón tay cô lướt nhẹ qua những kiến trúc cổ kính, những con sông thơ mộng. Rồi cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút đi một phần gánh nặng trong lòng. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh về Paris hoa lệ, thay vào đó là hình ảnh về một góc nhỏ nào đó của Hà Nội, nơi cô và Minh đã từng ngồi cạnh nhau, cùng đọc một cuốn sách, cùng thưởng thức một ly cà phê. Những kỷ niệm đó, không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng lại chân thật đến lạ lùng, và giờ đây, chúng trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Mỗi dòng thông tin về học bổng, dù hấp dẫn đến mấy, cũng không thể xoa dịu được nỗi băn khoăn về những gì cô sẽ phải bỏ lại. Hà Nội không vội được đâu, và tình cảm của cô cũng vậy, nó đã lớn lên từ từ, bền bỉ, ăn sâu vào từng ngóc ngách tâm hồn cô. Cô biết, quyết định này sẽ không hề dễ dàng.
***
Khi màn đêm dần buông xuống, mang theo cái gió lạnh cắt da của mùa đông Hà Nội, Ngân tìm đến Quán Cà phê "Hoa Sữa". Cô cần một không gian quen thuộc, một nơi có thể sưởi ấm tâm hồn đang rối bời của mình. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính khép hờ, và ban công nhỏ có giàn hoa giấy đã rụng hết lá, chỉ còn trơ những cành khẳng khiu. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây treo lấp lánh bên trong quán, tạo nên một không gian ấm cúng, mời gọi.
Bước vào quán, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện lẫn với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và chút hương bánh ngọt mới ra lò, ôm lấy Ngân trong một vòng tay dịu dàng. Nhạc acoustic nhẹ nhàng của Trịnh Công Sơn vang lên từ loa nhỏ, tiếng guitar mộc mạc hòa cùng giọng hát trầm buồn, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, hoài cổ. Tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, tiếng lật trang sách khe khẽ từ một góc nào đó, tất cả đều tạo nên một không gian bình yên, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn trong tâm hồn Ngân.
Cô chọn góc quen thuộc của mình, cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố đã lên đèn, và cảm nhận rõ hơn cái gió lạnh đang rít nhẹ bên ngoài. Ly cà phê nóng hổi được đặt xuống bàn, hơi ấm tỏa ra từ cốc sứ trắng ngà, nhưng không thể sưởi ấm được nỗi băn khoăn đang giằng xé trong lòng cô. Cô đưa hai bàn tay lạnh giá của mình ôm lấy cốc cà phê, cảm nhận hơi ấm thấm dần vào lòng bàn tay, nhưng nỗi lo lắng vẫn còn đó, quẩn quanh không dứt.
Mùi hoa sữa, dù đã là cuối mùa, vẫn vấn vít đâu đây, từ một cành cây già nua nào đó bên đường, đủ sức gợi về những ký ức, những khoảnh khắc cô và Hoàng Minh đã chia sẻ. Từng hạt mưa phùn li ti bắt đầu lất phất rơi trên mái hiên, tạo nên tiếng tí tách nhẹ nhàng, như một lời thì thầm của Hà Nội, nhắc nhở cô về những ngày tháng đã qua, về những buổi chiều trú mưa dưới mái hiên cũ, về những lần ánh mắt họ vô tình chạm nhau.
"Cơ hội này rất tốt, nhưng… có tốt đến mức mình sẵn sàng đánh đổi tất cả không?" Nội tâm Ngân thầm hỏi. Câu hỏi đó lại xoáy sâu vào trái tim cô, khiến cô cảm thấy như mình đang đứng giữa hai bờ vực, không biết nên bước về phía nào. Một bên là tương lai rạng rỡ, là sự nghiệp, là sự tự do, là sự hài lòng của gia đình. Một bên là Hoàng Minh, là những kỷ niệm giản dị mà chân thật, là những rung động đầu đời trong sáng, là hơi ấm của một tình yêu không ồn ào nhưng sâu sắc.
Cô khuấy nhẹ ly cà phê, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Những con phố lên đèn, những dòng người hối hả dưới cơn mưa phùn, tất cả đều trở nên mờ ảo trong mắt cô. Cô chạm tay vào chiếc khăn len mềm mại trên cổ, cảm nhận sự ấm áp của nó, chiếc khăn mà Minh đã từng tinh ý đưa cho cô vào một buổi tối lạnh giá khi cô quên mang áo ấm. Chiếc khăn ấy, giờ đây không chỉ là một vật giữ ấm, mà còn là một biểu tượng cho sự quan tâm, cho những cử chỉ nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa mà Minh đã dành cho cô. Bất giác, một nụ cười buồn khẽ nở trên môi cô. Nụ cười ấy pha lẫn sự nhớ nhung, sự nuối tiếc, và cả sự quyết tâm.
"Mình không thể cứ im lặng mãi được. Mình cần nói chuyện với Minh." Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu Ngân, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự giằng xé nội tâm đã kéo dài quá lâu. Áp lực từ gia đình, từ cơ hội lớn đang chờ đợi, và cả từ tình cảm của chính cô, tất cả đã đẩy cô đến một giới hạn. Cô không thể trốn tránh nữa. Cô không thể cứ mãi chần chừ, để những điều chưa nói cứ mãi đè nặng trong lòng.
Cô rút điện thoại ra, ngón tay thon dài lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên Hoàng Minh. Trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô do dự. Liệu cô có nên gọi cho cậu ấy ngay bây giờ? Hay gửi một tin nhắn? Hay là…
Cô cất điện thoại đi, nhẹ nhàng đặt nó trở lại túi xách. Không, cô không thể nói những điều này qua điện thoại, hay qua những dòng tin nhắn khô khan. Đây là một quyết định quan trọng, một ngã rẽ lớn của cuộc đời cô, và nó cần được nói ra trực tiếp, đối diện với cậu ấy. Cô cần nhìn vào mắt Minh, cần cảm nhận được những cảm xúc của cậu ấy khi cô nói ra những lời chất chứa bấy lâu nay.
"Đêm đông này… sẽ là đêm của những lời nói thật lòng." Ngân tự nhủ. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vấn vít trong không khí lạnh, như một lời nhắc nhở về một đêm đông quyết định đang đến gần. Cô biết, dù quyết định của cô là gì, nó cũng sẽ thay đổi rất nhiều điều. Có thể là một sự khởi đầu mới, hoặc một sự kết thúc. Nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng không thể giữ im lặng thêm được nữa. Đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật, với chính cảm xúc của mình, và với Hoàng Minh.