Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 205

Bữa Cơm Bão Tố

2842 từ
Mục tiêu: Khắc họa đỉnh điểm áp lực từ gia đình Lê Ngân đối với quyết định tương lai của cô.,Làm sâu sắc thêm sự giằng xé nội tâm của Lê Ngân giữa khát vọng cá nhân, kỳ vọng gia đình và tình cảm dành cho Hoàng Minh.,Đẩy Lê Ngân đến bờ vực phải đưa ra một quyết định cụ thể, không thể trì hoãn.,Tăng cường căng thẳng trong giai đoạn 'rising_action', chuẩn bị cho cuộc đối thoại quan trọng giữa Minh và Ngân.,Thúc đẩy sự kiện milestone 'Áp lực từ gia đình hoặc người thân của một trong hai nhân vật trở nên gay gắt, tác động lớn đến quyết định'.
Nhân vật: Lê Ngân, Ông Hùng, Bà Lan, Hoàng Minh
Mood: Tense, emotional, reflective, slightly melancholic, building anxiety.
Kết chương: [object Object]

Đêm đông Hà Nội buông xuống nhanh hơn mọi ngày, mang theo cái lạnh se sắt và những hạt mưa phùn li ti mờ ảo. Lê Ngân bước ra khỏi quán cà phê Hoa Sữa, mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vấn vít trong không khí ẩm ướt, như một lời thì thầm của thành phố, nhắc nhở cô về những điều đang chờ đợi. Thành phố đã lên đèn, những vệt sáng vàng cam loang lổ trên mặt đường ướt, phản chiếu lên vỉa hè lát gạch rêu phong. Cô siết chặt chiếc khăn len quanh cổ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của nó, mà không khỏi chìm vào suy tư. "Mình không thể cứ im lặng mãi được. Mình cần nói chuyện với Minh." Lời tự nhủ ấy vẫn văng vẳng bên tai cô, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết. Nhưng trước khi có thể đối diện với Minh, cô biết mình phải vượt qua một ngọn núi khác, một ngọn núi mang tên gia đình.

**Cảnh 1: Bữa Cơm Bão Tố**

Con đường về nhà dường như dài hơn mọi khi, mỗi bước chân của Ngân đều nặng trĩu. Căn nhà quen thuộc nằm trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh giữa lòng phố cổ, nơi những nếp nhà mái ngói rêu phong còn sót lại như những chứng nhân của thời gian. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ khung cửa sổ, cùng mùi thức ăn quen thuộc thoảng trong không khí, đáng lẽ phải mang lại cảm giác bình yên, nhưng tối nay, nó lại như một cái bẫy vô hình, giăng sẵn chờ cô. Ngân hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi sự bất an đang dâng trào trong lòng. Cô biết, đây là một trong những đêm mà mọi thứ sẽ không hề dễ dàng.

Vừa đẩy cánh cổng gỗ cũ kỹ, tiếng lách cách của bát đũa từ trong nhà đã vọng ra. Cô khẽ khàng bước vào, cởi áo khoác và treo lên mắc. Mùi canh măng sườn thơm lừng, mùi thịt kho tàu béo ngậy, những món ăn mà mẹ cô luôn chuẩn bị chu đáo, xộc vào mũi, mang theo chút bình yên giả tạo. "Con về rồi à? Mau vào ăn cơm đi, thức ăn nguội hết rồi." Giọng bà Lan, mẹ cô, vẫn dịu dàng và ấm áp như mọi khi, nhưng Ngân có thể cảm nhận được một sự căng thẳng tiềm ẩn trong từng lời nói. Ánh mắt lo lắng của bà lướt qua cô, rồi dừng lại trên khuôn mặt ông Hùng, ba cô, đang ngồi nghiêm nghị ở đầu bàn. Ông Hùng, với dáng người cao, đeo cặp kính gọng kim loại và phong thái nho nhã thường thấy, giờ đây lại toát lên một vẻ kiên quyết đến lạ. Gương mặt ông thể hiện sự nghiêm nghị, nhưng đôi mắt, ẩn sau cặp kính, vẫn ánh lên niềm tin và kỳ vọng lớn lao dành cho cô con gái duy nhất.

Ngân chậm rãi ngồi vào bàn ăn, đối diện với bố mẹ. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng trong lòng lại như có hàng vạn sợi tơ đang thắt chặt. Bữa cơm diễn ra trong không khí có vẻ bình thường, nhưng chỉ là vỏ bọc. Tiếng đũa chạm bát lách cách, tiếng nhai cơm khe khẽ, tiếng gió rít nhẹ ngoài cửa sổ, tất cả đều tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng ngột ngạt. Ngân ăn uống miễn cưỡng, cố gắng nuốt trôi từng miếng cơm, từng đũa rau mà mẹ gắp cho. Mỗi miếng ăn dường như đều trở nên khó nuốt, như có một cục nghẹn đang mắc kẹt nơi cổ họng. Cô tránh ánh mắt dò xét của bố mẹ, chỉ tập trung vào đĩa cơm trước mặt, như thể đó là điều duy nhất cô có thể kiểm soát lúc này. Dưới gầm bàn, những ngón tay cô siết chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, một cách vô thức để giải tỏa căng thẳng.

"Ngân này," ông Hùng cất tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng ông trầm và dứt khoát, khiến Ngân giật mình ngẩng đầu lên. "Con đã suy nghĩ kỹ về cơ hội du học/công việc đó chưa? Bố thấy đây là bước ngoặt lớn, con không thể bỏ lỡ được." Ánh mắt ông Hùng nhìn thẳng vào cô, không một chút khoan nhượng, như thể đang cân nhắc từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt cô. Cái nhìn ấy nặng trĩu những kỳ vọng, những ước mơ mà ông đã ấp ủ cho tương lai của con gái. Ngân cảm thấy như mình bị đóng đinh tại chỗ, mọi lời nói đều mắc kẹt.

Bà Lan thấy không khí căng thẳng, vội vàng xoa dịu: "Đúng đấy con, cơ hội tốt như vậy không phải lúc nào cũng có. Con cứ thử sức xem sao. Mẹ thấy người ta nói bên đó môi trường làm việc rất tốt, học hỏi được nhiều điều." Giọng bà vẫn mềm mại, nhưng những lời nói lại càng củng cố thêm áp lực mà ông Hùng vừa tạo ra. Bà gắp thêm cho Ngân một miếng thịt, như một cử chỉ quan tâm, nhưng Ngân chỉ cảm thấy nó càng đè nặng thêm lên vai mình.

Ngân đặt đũa xuống, hít một hơi thật sâu. "Con... con vẫn đang suy nghĩ. Có lẽ... con cần thêm thời gian." Giọng cô nhỏ dần ở cuối câu, yếu ớt và thiếu hẳn sự kiên định. Cô nhìn vào ánh mắt của bố mẹ, thấy rõ sự thất vọng thoáng qua trong mắt ông Hùng, và sự lo lắng tột độ của bà Lan.

"Thời gian không chờ đợi ai, con gái." Ông Hùng gằn giọng, đặt mạnh đũa xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng khắp căn phòng. "Tương lai của con, danh dự của gia đình. Con phải hiểu, bố mẹ chỉ muốn điều tốt nhất cho con." Câu nói "điều tốt nhất" của ông Hùng vang lên trong tai Ngân, nhưng lại mang một âm hưởng khác hẳn với ý nghĩa vốn có của nó. "Điều tốt nhất... có phải là điều con muốn không?" Nội tâm Ngân thầm hỏi. Câu hỏi ấy như một mũi kim châm vào trái tim cô, khiến cô đau nhói. Cô cảm thấy như mình đang bị dồn vào một góc, không lối thoát. Những lời bố mẹ nói không phải không có lý, nhưng chúng lại hoàn toàn bỏ qua cảm xúc và khát vọng của chính cô.

Ông Hùng tiếp tục, giọng ông có chút buồn bã, nhưng vẫn không kém phần cương quyết: "Bố đã dành cả đời để gây dựng mọi thứ, để con có một nền tảng vững chắc. Con nhìn xem, bao nhiêu người muốn có được cơ hội như con? Con bé Mai Chi con nhà bác Ba, giỏi giang là thế mà vẫn phải chật vật tìm việc. Còn con, con đang đứng trước một cánh cửa rộng mở, một tương lai rạng rỡ, cả về học vấn lẫn sự nghiệp. Con không thể vì những chuyện... vu vơ mà bỏ lỡ." Ngân biết ông đang ám chỉ đến Hoàng Minh, dù ông không trực tiếp nhắc tên cậu. Nụ cười buồn trên môi cô lúc ở quán cà phê chợt hiện về, rồi lại tan biến. Cô cảm thấy một sự phẫn uất nhẹ nhàng dâng lên trong lòng, nhưng lại không thể bộc lộ ra thành lời. Cô chỉ biết cắn chặt môi dưới, cố gắng kìm nén cảm xúc.

Bà Lan thấy con gái im lặng, gương mặt tái nhợt, lại lên tiếng: "Con gái có chuyện gì thì cứ nói với mẹ. Mẹ biết con có những suy nghĩ riêng, nhưng bố mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con thôi." Bà đưa tay khẽ chạm vào tay Ngân, nhưng Ngân chỉ rụt nhẹ lại, như một phản ứng vô thức. Cô không muốn nói gì lúc này. Mọi lời nói dường như đều trở nên vô nghĩa, đều bị bóp méo trước những định kiến và kỳ vọng đã được định sẵn.

Căn phòng chìm vào im lặng một lần nữa, chỉ còn tiếng gió rít ngoài cửa và tiếng máy điều hòa chạy đều đều. Ngân ngẩng đầu lên, nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đen đặc và những hạt mưa phùn vẫn đang giăng mắc. Cô cảm thấy như mình đang bị mắc kẹt giữa hai thế giới: một bên là gia đình với những kỳ vọng lớn lao, một bên là trái tim cô với những rung động chân thành và giản dị dành cho Hoàng Minh. Cô biết, mình không thể làm hài lòng tất cả. Sẽ có một sự đánh đổi, một sự hy sinh. Và cô sợ hãi cái khoảnh khắc phải đưa ra quyết định ấy. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù rất xa, nhưng vẫn thoảng nhẹ qua khung cửa sổ khép hờ, như một lời nhắc nhở về một đêm đông quyết định đang đến gần.

**Cảnh 2: Sân Thượng Trong Đêm Rét Buốt**

Sự ngột ngạt trong nhà cứ bủa vây lấy Ngân, khiến cô không thể thở nổi. Từng lời của ông Hùng, từng ánh mắt lo lắng của bà Lan, cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, tạo thành một vòng xoáy không lối thoát. Sau khi cố gắng kết thúc bữa ăn một cách nhanh nhất có thể, Ngân lặng lẽ đứng dậy, xin phép bố mẹ rồi bước lên sân thượng. Đó là nơi cô thường tìm đến mỗi khi cảm thấy bế tắc, nơi cô có thể thoát khỏi những bức tường vô hình của căn nhà và những kỳ vọng đang đè nặng lên vai mình.

Cánh cửa sân thượng bật mở, một luồng gió lạnh buốt táp thẳng vào mặt Ngân, khiến cô rùng mình. Đêm đã khuya, nhiệt độ xuống thấp, và sương đêm bao phủ khắp nơi, tạo nên một màn sương mờ ảo, huyền hoặc. Cái rét cắt da, cái lạnh đặc trưng của mùa đông Hà Nội, dường như muốn xuyên thấu vào tận xương tủy. Ngân siết chặt chiếc áo khoác dày, tựa người vào lan can cũ kỹ bằng sắt, nơi lớp sơn đã bong tróc lộ ra những mảng rỉ sét. Từ đây, cô có thể nhìn xuống thành phố Hà Nội đang chìm trong ánh đèn lung linh, huyền ảo. Những con đường vẫn còn lác đác xe cộ, những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh sáng, tất cả đều tạo nên một bức tranh đô thị sống động, nhưng lại mang một vẻ cô đơn lạ thường trong màn đêm. Tiếng gió rít qua những khe hở, tiếng ồn ào đô thị vọng lên từ xa, tiếng máy điều hòa của những căn hộ bên dưới rì rầm, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc đêm không lời, chỉ có sự tĩnh lặng và nỗi cô đơn. Mùi ẩm mốc, bụi bặm từ sân thượng cũ kỹ, đôi khi lại thoảng lẫn với mùi hoa sữa từ một cây cổ thụ nào đó ở góc phố xa xa, mang theo chút ký ức về những đêm đông ngọt ngào đã qua.

Trong lòng Ngân là một mớ bòng bong cảm xúc: sự bất lực, nỗi sợ hãi, và cả một chút phẫn uất. Cô hít thở sâu làn không khí lạnh buốt, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Bố mẹ luôn muốn con phải thành công, phải có một tương lai thật sáng..." Cô thì thầm, giọng nói tan vào trong gió. "Nhưng còn hạnh phúc của con thì sao? Còn những điều con muốn giữ lại?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cô, không ngừng gặm nhấm. Cô nhớ lại ánh mắt cương quyết của ông Hùng, và cả sự lo lắng không nguôi của bà Lan. Họ yêu thương cô, cô biết. Nhưng tình yêu ấy, đôi khi lại trở thành một gánh nặng vô hình, đè nén lên từng quyết định, từng ước mơ của cô. Họ muốn cô có một cuộc sống an nhàn, một sự nghiệp vững chắc, một tương lai mà họ cho là hoàn hảo. Nhưng cái "hoàn hảo" ấy, liệu có phải là thứ cô thật sự khao khát?

Ngân đưa mắt nhìn xa xăm, ánh mắt cô dừng lại ở một khoảng không tối mịt, nơi cô hình dung ra hình bóng của Hoàng Minh. "Minh... Anh đang nghĩ gì? Anh có biết em đang khó xử đến mức nào không?" Độc thoại nội tâm của cô vang lên, chất chứa sự bối rối và cả một chút tủi thân. Những tin nhắn của Minh vẫn nằm yên trong điện thoại cô, chưa được đọc, chưa được hồi đáp. Cô biết Minh đang lo lắng, đang chờ đợi một lời giải thích, một sự trấn an. Nhưng cô, với tất cả sự hỗn loạn trong lòng, đã không thể trả lời. Mỗi khi định chạm vào màn hình điện thoại, hình ảnh bố mẹ lại hiện lên, những lời nói của họ lại vang vọng, khiến ngón tay cô chùn lại. Cô sợ hãi, sợ rằng một lời nói vội vàng, một quyết định thiếu suy nghĩ, sẽ làm tổn thương tất cả.

Gió lạnh tạt mạnh hơn, khiến Ngân khẽ rùng mình. Cô đưa tay xoa xoa bắp tay, cố gắng xua đi cái lạnh đang thấm vào da thịt. Lúc này, cô nhớ đến chiếc khăn len mà Minh đã từng tinh ý đưa cho cô vào một buổi tối lạnh giá. Chiếc khăn ấy, cùng với những cử chỉ nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa của Minh, chợt hiện về rõ mồn một trong tâm trí cô. Đó không phải là những lời lẽ hoa mỹ, không phải là những món quà đắt tiền, mà là sự quan tâm chân thành, sự thấu hiểu lặng lẽ. Những khoảnh khắc giản dị bên Minh, những buổi tan học cùng trú mưa, những lần ánh mắt họ vô tình chạm nhau trong thư viện, tất cả đều hiện lên như một thước phim quay chậm, ấm áp và dịu dàng đến lạ.

Cái rét buốt của đêm đông, mùi ẩm mốc của sân thượng, tiếng gió rít qua tai, tất cả đều trở thành chất xúc tác, đẩy cảm xúc của Ngân lên đến đỉnh điểm. Cô cảm thấy mình không thể tiếp tục trốn tránh được nữa. Sự giằng xé nội tâm đã kéo dài quá lâu, quá mệt mỏi. Áp lực từ gia đình đã lên đến đỉnh điểm, và cô biết, đây là thời điểm quyết định.

Ngân chậm rãi lấy chiếc điện thoại ra khỏi túi. Màn hình điện thoại sáng lên trong màn đêm, hiện rõ một vài tin nhắn chưa đọc từ Hoàng Minh. Cô lướt qua chúng, từng dòng chữ như một lời kêu gọi nhẹ nhàng, một sự chờ đợi âm thầm. Trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô do dự. Ngón tay cô run rẩy, lướt qua tên của Minh trong danh bạ. Gọi điện ư? Hay gửi một tin nhắn giải thích tất cả? Không, cô đã tự nhủ với lòng mình rằng những điều này không thể nói qua điện thoại hay tin nhắn.

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt đang xộc vào phổi, nhưng trong hơi thở ấy lại có sự kiên quyết lạ thường. Khi mở mắt ra, ánh mắt cô đã không còn sự do dự, mà thay vào đó là một sự quyết tâm rõ ràng. Cô không gọi điện. Thay vào đó, cô soạn một tin nhắn ngắn gọn, không quá vồ vập, nhưng đủ để Minh biết cô đang nghĩ về cậu.

"Minh, mai gặp nhau được không? Mình có chuyện muốn nói."

Cô nhấn gửi. Tin nhắn đi. Trái tim cô vẫn đập mạnh, nhưng sự nặng nề đã vơi đi một phần. Cô biết, dù quyết định của cô là gì, nó cũng sẽ thay đổi rất nhiều điều. Có thể là một sự khởi đầu mới, hoặc một sự kết thúc. Nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng không thể giữ im lặng thêm được nữa. Đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật, với chính cảm xúc của mình, và với Hoàng Minh.

Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn vấn vít trong không khí lạnh trên sân thượng, như một lời nhắc nhở về "đêm đông quyết định" đang đến gần. Ánh đèn thành phố lung linh phía dưới, cùng với bầu trời đêm thăm thẳm, trở thành chứng nhân cho khoảnh khắc Ngân đưa ra một trong những quyết định quan trọng nhất của cuộc đời mình. Cô biết, cuộc gặp mặt ngày mai sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ